Kiếm Các Thiên Hạ

Chương 138: Ấn Động Bung Mở

Đăng: 05/08/2026 09:13 3,854 từ 1 lượt đọc
Sương mù đặc quánh bao trùm bến đò Trạc Thủy, mang theo cái lạnh thấu xương của dòng sông cạn linh khí. Lư Kim, quản sự của Thông Đạt thương hội, vội vã phủ thêm một lớp bạt gai tẩm dầu lên ba cỗ xe ngựa nặng trĩu. Dưới lớp bạt kín bưng là mười hai chiếc Thanh Đồng Kiếm Hạp, bên trong chứa đầy những phôi kiếm nhuốm ma khí giả mạo đã được ngụy trang khéo léo bằng vỏ bọc phế liệu.


Lư Kim vuốt ve tấm lệnh bài thông hành bằng ngọc bích giắt bên hông, khóe môi nhếch lên một nụ cười đắc ý. Lệnh phong tỏa khẩn cấp của Thiên Đạo Kiếm Các vừa ban xuống từ đêm qua, phe phái trưởng lão thủ cựu đã nháo nhào mở Cấm Kho Giáp Tự để đền bù thiệt hại cho khách hàng lớn.


Bọn chúng đinh ninh rằng mồi nhử tử sĩ đã thành công dời đi toàn bộ sự chú ý của phân bộ tuần tra, ép các trưởng lão phải dồn toàn lực bảo vệ các kho tàng cốt lõi. Sự trống trải ở các tuyến đường thương mại ngoại vi chính là lỗ hổng hoàn hảo để Hắc Thiên Kiếm Các tuồn hàng giả vào chuỗi cung ứng.


Sang sông, nhanh tay lên. Trận pháp xét duyệt ở bến đò đang thiếu hụt linh thạch duy trì, chỉ cần đưa ngọc bài ra là lọt.


Lư Kim trầm giọng ra lệnh cho đám phu xe, hoàn toàn không biết một tia sáng nhạt màu tro tàn vừa lóe lên từ cột đá khắc Khám Linh Trận ở trạm kiểm soát.


Cách đó mười dặm, tại tầng cao nhất của Tàng Kiếm Lâu, Diệp Tinh Thần tĩnh tọa trước một đài ngọc tỏa ra hơi lạnh buốt xương. Trên mặt đài là Bản Khắc Kiếm Phổ làm từ Huyết Văn Mộc ngàn năm, thứ vật liệu duy nhất đủ sức chịu đựng uy áp của hàng vạn cái tên danh kiếm. Đây chính là khuôn in gốc để phát hành bản cập nhật Thiên Địa Kiếm Phổ vào giờ Ngọ ngày mai.


Hắn cầm một cây Khảm Tinh Châm tinh xảo, cẩn thận gảy từng chút mạt sắt hắc ám ra khỏi rãnh chữ. Ám vệ Thập Nhất như một bóng ma tan ra từ góc cột, quỳ một chân xuống sàn gỗ lim, dâng lên một mảnh trận bàn cỡ lòng bàn tay đang nhấp nháy ánh đỏ.


Bẩm Các chủ, Lư Kim đã mang mười hai chiếc kiếm hạp lọt qua bến đò Trạc Thủy. Hắn dùng đúng tấm ngọc bài giả mà ngài cố tình để lộ cách chế tác cho nhãn tuyến của Hắc Thiên Kiếm Các vào tháng trước.


Diệp Tinh Thần không ngẩng đầu lên, mũi kim trong tay vẫn di chuyển cực kỳ ổn định dọc theo một đường kiếm văn siêu nhỏ. Hắn biết rõ đám người Hắc Thiên Kiếm Các quen thói thao túng sự thật, thích dùng uy tín của kẻ khác để làm bình phong. Việc các trưởng lão thủ cựu mở kho đền bù vốn nằm trong dự tính của hắn. Bọn họ càng hoảng loạn, lỗ hổng phòng ngự ở bến đò càng có vẻ chân thực.


Nếu ta trực tiếp phái người vây bắt, chúng sẽ bỏ xe giữ mạng, chặt đứt manh mối. Thậm chí, Hắc Thiên Kiếm Các sẽ mượn cớ ta lạm quyền phong tỏa để kích động dư luận.


Giọng Diệp Tinh Thần bình thản, mang theo sự lạnh lẽo thấu xương.


Bọn chúng tưởng rằng dùng ngọc bài giả khắc trận văn ẩn nặc là có thể qua mặt Khám Linh Trận. Nhưng chúng không hiểu nghề đúc kiếm. Ngọc bài kia được pha trộn bột Tinh Thiết từ lò Bính. Khi tiếp xúc với ma khí rỉ ra từ Thanh Đồng Kiếm Hạp, nó sẽ tự động cộng hưởng với Lưu Ly Sa được ta bí mật rải sẵn ở trạm kiểm soát.


Thập Nhất cúi đầu thấp hơn, hai tay dâng cao mảnh trận bàn.


Mạt trận bàn này đã thu thập đủ lộ tuyến linh lực phản phệ. Bọn chúng không đi về phía Nam, mà vòng ngược lại hẻm núi Đoạn Hồn.


Truyền lệnh cho Lãnh Thu chấp sự, lập tức điều chỉnh quy chế tuần tra. Rút toàn bộ lực lượng phong tỏa khỏi hẻm núi Đoạn Hồn, lấy cớ dồn quân bảo vệ Cấm Kho Giáp Tự. Mở đường cho hắn mang hàng về tận sào huyệt.


Diệp Tinh Thần đặt Khảm Tinh Châm xuống, vươn tay nhận lấy mảnh trận bàn từ tay Thập Nhất. Hắn vận chuyển linh lực, ép thẳng mảnh trận bàn đang nóng rực vào bề mặt Bản Khắc Kiếm Phổ.


Một tiếng xèo chói tai vang lên, Huyết Văn Mộc bốc khói nghi ngút. Trận bàn vỡ vụn thành bột mịn, nhưng những luồng linh lực mang theo tọa độ định vị đã bị ép cưỡng chế, khắc sâu thành một dòng chữ nhỏ li ti nằm ở góc khuất của trang cuối Kiếm Phổ.


Cái giá cho việc niêm phong tọa độ này là một khối Huyết Văn Mộc cực phẩm bị tổn hại bản nguyên, vĩnh viễn không thể dùng để khắc lại lần hai. Việc báo hỏng vật liệu hạch tâm này chắc chắn sẽ bị ghi vào sổ nợ công huân của Nội các, nhưng Diệp Tinh Thần không hề bận tâm.


Ngày mai, khi Thiên Địa Kiếm Phổ được phát hành ra khắp Cửu Châu, tọa độ sào huyệt phân đà của chúng sẽ nghiễm nhiên trở thành một phần của bảng xếp hạng.


Diệp Tinh Thần mỉm cười, ánh mắt sắc như lưỡi kiếm vừa rời lò. Hắn muốn xem, Hắc Thiên Kiếm Các sẽ dùng lời dối trá nào để che đậy một sự thật đã được khắc cứng vào lịch sử kiếm đạo.


c luôn tự mãn về mạng lưới thâm nhập của chúng. Mười hai cỗ hòm đồng kia không chỉ là phế liệu ngụy trang, mà chính là con cờ để đối phương thử nghiệm giới hạn dò xét của hệ thống phòng ngự mới.


Diệp Tinh Thần rút mũi kim nạm tinh thạch ra khỏi mặt gỗ, cẩn thận gạt đi lớp mạt sắt đen nhánh vừa bong ra từ rãnh chữ. Hắn vươn tay lấy một chiếc la bàn bằng đồng xanh đã ố màu thời gian, chậm rãi đặt lên đài ngọc.


"Để Lư Kim qua sông, tuyệt đối không được cản trở hay xét hỏi." Hắn nhàn nhạt ra lệnh, đầu ngón tay khẽ miết lên mặt kính của pháp khí. "Ngươi phái ba ám vệ đi theo, nhưng phải giữ khoảng cách ít nhất mười dặm. Chỉ cần dùng Khứu Linh Tán để bám theo dư hương của Lưu Ly Sa lưu lại trên bánh xe."


Thập Nhất ngẩng đầu, ánh mắt lộ rõ vẻ chần chừ và cứng nhắc đặc trưng của kẻ quen chấp hành tử lệnh.


"Bẩm Các chủ, nếu để chúng thuận lợi mang hàng vào thành Định Châu, uy tín của trạm kiểm soát sẽ bị đả kích nặng nề. Hơn nữa, phe trưởng lão thủ cựu đang lấy cớ kho tàng hao hụt để hạch sách quyền điều hành của ngài. Nếu bọn họ biết chúng ta cố tình thả lỏng tuyến đường sông, e rằng sẽ mượn cớ sinh sự."


"Bọn họ muốn ồn ào thì cứ để họ làm, càng ồn ào càng tốt." Diệp Tinh Thần bình thản đáp, ánh mắt vẫn dán chặt vào bản khắc trên bàn. "Nếu ta cho người bắt Lư Kim bây giờ, Hắc Thiên phân đà sẽ lập tức chặt đứt đường dây. Ta không cần một tên quản sự thương hội rẻ tiền, thứ ta cần là tọa độ của cái lò rèn ngầm đã đúc ra số phôi kiếm ma khí kia."


Để duy trì sợi dây liên kết vô hình với tấm ngọc bài giả mạo đang di chuyển, Các chủ trẻ tuổi buộc phải dùng chính thần thức của mình làm cầu nối. Hắn vận chuyển Thái Sơ Kiếm Thai, ép ra một giọt tinh huyết từ đầu ngón tay, nhỏ thẳng lên tâm điểm của la bàn đồng xanh.


Trận văn cổ xưa khắc trên mặt pháp khí lập tức sáng rực lên, cắn nuốt trọn vẹn giọt máu. Từ trung tâm trận bàn, một luồng sương mù mỏng manh màu xám bốc lên, uốn lượn và ngưng kết thành hình dáng của một con đường đứt đoạn, chỉ thẳng về hướng tây bắc.


Cái giá để cưỡng ép dò xét qua khoảng cách xa không hề rẻ. Chiếc Chỉ Lộ La Bàn này vốn là pháp khí thượng phẩm chuyên dùng để định vị mạch khoáng, mỗi lần dùng huyết tế sẽ vĩnh viễn thiêu đốt một phần linh tính bên trong.


Mặt kính đồng lập tức xuất hiện một vết nứt nhỏ bằng sợi tóc, phát ra tiếng vỡ vụn khô khốc vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Cùng lúc đó, sắc mặt Diệp Tinh Thần tái đi một phần, linh lực trong cơ thể bỗng chốc ngưng trệ, buộc hắn phải siết chặt tay vịn ghế để ổn định luồng khí tức đang cuộn trào.


"Ngươi truyền lệnh cho Chấp Sự Đường, lập tức rút bớt một nửa số lính gác tại hai hẻm núi Vân Lạc và Quỷ Khốc." Diệp Tinh Thần hít sâu một hơi, tiếp tục hoàn thiện vòng vây vô hình. "Lý do công bố ra ngoài là điều động nhân lực về bảo vệ Cấm Kho Giáp Tự."


Thập Nhất ghi nhớ từng lời, trong lòng thầm kinh hãi trước tâm cơ tính toán hai ba bước của người đối diện.


"Lư Kim là kẻ cực kỳ đa nghi." Diệp Tinh Thần giải thích thêm, giọng nói lạnh lẽo vô tình. "Thấy bến đò lỏng lẻo hắn sẽ sinh nghi, nhưng nếu thấy cả tuyến đường núi hiểm yếu cũng thiếu hụt phòng ngự vì một lý do nội bộ hợp lý, hắn sẽ hoàn toàn tin rằng chúng ta đang thực sự hoảng loạn vì lệnh phong tỏa."


Dùng chính quyết định mở kho đền bù của các trưởng lão làm bình phong, hắn đã ép kẻ địch tự tin bước vào cái lưới giăng sẵn. Bọn chúng cứ ngỡ đang lợi dụng sơ hở do sự chia rẽ trong nội bộ kiếm các tạo ra, thực chất mọi bước đi của mười hai chiếc hòm đồng đều đang bị bóc trần.


Diệp Tinh Thần xoay nhẹ cán Khảm Tinh Châm, cắm phập mũi kim vào một điểm mờ nhạt vừa hiện ra trên bản đồ sương khói. Nơi đó chính là điểm đến cuối cùng đang dần thành hình.


"Kiếm văn khắc trên những phôi kiếm giả kia dùng Hắc Thiết dung hợp với máu của yêu thú thủy sinh cấp thấp." Hắn lẩm bẩm, ngón tay truyền một tia linh lực vào thân kim. "Chỉ có những lò rèn đặt ngay trên mạch nước ngầm mới có thể ép loại tạp chất âm hàn này vào thân kiếm mà không làm nứt gãy phôi thép."


Vừa d


c sẽ không dễ dàng tin tưởng một lỗ hổng phòng ngự bày ra quá lộ liễu.


Diệp Tinh Thần chậm rãi xoay nhẹ cổ tay, gạt nốt một hạt bụi kim loại rỉ sét ra khỏi nét mác của chữ Tàn. Nếu bến đò Trạc Thủy kiểm tra quá gắt gao, gã quản sự kia sẽ lập tức hủy hàng để bảo toàn mạng lưới. Nhưng nếu thả cho gã đi qua êm thấm bằng một tấm ngọc phù lỗi, kẻ ranh ma lăn lộn nhiều năm trên thương trường đi được nửa tuần hương chắc chắn sẽ sinh nghi.


Ám vệ Thập Nhất cúi đầu càng thấp, giọng nói khàn khàn vang lên trong không gian tĩnh lặng.


"Cục diện hiện tại đúng như Các chủ dự liệu, mục tiêu đã phát hiện ra điểm bất thường trên lệnh thông hành."


Vừa dứt lời, mặt trận bàn trên tay ám vệ lóe lên một đợt sóng gợn màu xám nhạt, phản chiếu lại cảnh tượng cách đó mười dặm. Lư Kim ngồi trên cỗ xe đi đầu, sắc mặt âm trầm nhìn chằm chằm vào khối ngọc bích đang dần mất đi độ bóng. Lão luyện như gã đột nhiên cắn nát đầu ngón tay, ép ra một giọt tinh huyết nhỏ thẳng vào bề mặt vật phẩm.


Một tiếng xèo chói tai vang lên, sương mù xung quanh cỗ xe lập tức bị đẩy lùi. Lư Kim kinh hãi nhận ra, thứ bám trên lệnh bài không phải là linh khí xét duyệt thông thường, mà là một loại bột phấn dạ quang được nghiền từ Lưu Ly Sa. Loại bột này một khi tiếp xúc với ma khí giả mạo trong các phôi kiếm, sẽ âm thầm tản ra nhiệt lượng ăn mòn lớp ngụy trang bên ngoài.


"Dừng xe, chia nhỏ đội hình ngay lập tức, chúng ta trúng kế rồi!"


Lư Kim gầm lên, vung tay ném thẳng tấm ngọc bài đang bốc khói xuống vũng bùn ven đường. Gã phản ứng cực kỳ quyết đoán, lập tức rút từ trong tay áo ra ba tấm Ẩn Tức Phù bậc trung. Bàn tay thô ráp dán thẳng bùa chú lên ba cỗ xe ban đầu, lệnh cho phu xe đánh roi thúc ngựa chạy thục mạng về hướng khe núi hẻo lánh nhằm đánh lạc hướng truy binh.


Trong khi đó, gã tự mình khiêng mười hai chiếc hộp đồng chứa hàng thật chuyển sang một chiếc xe thồ rơm rạ cọc cạch đi ngược chiều. Lư Kim dự định mượn đường vòng qua trạm gác của một bên thứ ba để tẩy trắng nguồn gốc. Để thực hiện màn ve sầu thoát xác này, gã đã phải trả giá bằng việc tự tay bóp nát một viên Tụ Linh Đan nhằm ép tu vi bản thân tăng vọt trong thời gian ngắn, dùng mộc linh lực che đậy hoàn toàn khí tức u ám của đám phôi kiếm. Kinh mạch trên cánh tay gã hằn lên những đường gân xanh rờn, mồ hôi lạnh vã ra như tắm nhưng gã không dám dừng lại nửa nhịp.


Tại tầng gác mái, Diệp Tinh Thần chứng kiến toàn bộ màn ứng biến của đối thủ thông qua mảng trận bàn. Khóe môi hắn khẽ nhếch lên một đường cong lạnh lẽo, mũi kim trong tay đột ngột chuyển hướng, đâm sâu vào phần gỗ trống bên cạnh danh sách bảng xếp hạng.


Hắn cắn răng chịu đựng một cơn đau nhói truyền đến từ mi tâm. Để khắc được một đoạn kiếm văn Nghịch Chuyển lên khối mộc bản ngàn năm tuổi này, hắn phải liên tục rút lấy thần thức của chính mình làm mực dẫn. Mũi kim tinh xảo vốn tỏa ánh sáng bạc nay đã xỉn màu, đầu kim xuất hiện vô số vết rạn nứt li ti, báo hiệu món pháp khí chế tác cấp cao này sắp sửa trở thành phế phẩm.


"Ngươi nghĩ gã quản sự kia đã thoát khỏi lưới tình báo của chúng ta sao?"


Diệp Tinh Thần nhàn nhạt cất lời, ngón tay khẽ miết lên đoạn văn tự vừa khắc xong. Thập Nhất chắp tay đáp, ánh mắt lóe lên vẻ kính phục.


"Bẩm Các chủ, việc hắn vứt bỏ ngọc bài và chuyển sang xe thồ rơm chính là bước tự đưa mình vào tử cục. Đường vòng mà gã chọn bắt buộc phải đi qua trạm thu dung vật liệu của Bách Luyện Đường."


Diệp Tinh Thần gật đầu, thu lại mũi kim đã hỏng, cẩn thận phủ một lớp lụa mỏng lên mặt chữ. Bách Luyện Đường vốn là thế lực trung lập, cực kỳ nhạy cảm với các loại quặng sắt mang tạp chất. Mười hai chiếc hộp kia dù được che giấu kỹ đến đâu, khi đi qua lò nung lửa địa nhiệt của trạm thu dung, lớp bột Lưu Ly Sa còn sót lại sẽ lập tức phản ứng bốc cháy.


Hắn đã tính toán từ trước, không cần phái người trực tiếp đánh chặn để tránh mang tiếng lạm quyền bảo thủ. Chỉ cần ép con mồi hoảng sợ đổi tuyến đường, gã sẽ tự động vi phạm quy ước vận chuyển hàng hóa của giới thương nhân. Khi ngọn lửa tại trạm trung lập bùng lên, chính tay những thợ rèn ngoài cuộc sẽ bóc trần lớp vỏ ngụy trang, phơi bày toàn bộ số hàng cấm ra ánh sáng.


Đến lúc đó, đường dây buôn lậu không những bị chặt đứt, mà Thông Đạt thương hội cũng sẽ phải đối mặt với án phạt cấm vận từ toàn bộ các phường hội đúc kiếm trên Cửu Châu. Một ván cược không tốn một giọt máu, hoàn toàn dùng luật lệ và sự nghi thần nghi quỷ của kẻ địch để siết thòng lọng.


"Báo cho Chấp Sự Đường chuẩn bị sẵn sổ sách ghi chép công huân, đồng thời soạn thảo lệnh cấm vận thương mại."


Diệp Tinh Thần đứng lên, phủi nhẹ vạt áo trường bào. Hắn nhìn ra màn sương mờ mịt phía xa, giọng nói thong thả nhưng mang theo hàn ý thấu xương.


"Sáng ngày mai, khi bản cập nhật mới được công bố, chúng ta sẽ danh chính ngôn thuận tiếp quản toàn bộ thương lộ phía Tây Bắc. Kẻ nào dám dùng danh kiếm giả để lừa gạt thế nhân, ta sẽ dùng chính quy tắc của chúng để nghiền nát."


Mũi Khảm Tinh Châm trong tay Diệp Tinh Thần không chút do dự đâm thẳng xuống điểm nút mấu chốt trên mặt Bản Khắc. Một tiếng ngân thanh thúy vang lên từ sâu thẳm thớ gỗ Huyết Văn ngàn năm, tựa như có ngàn vạn lưỡi kiếm vô hình đồng loạt cọ xát vào nhau. Khí tức u ám từ mạt sắt hắc ám vừa được gảy ra lập tức bị luồng linh lực tinh thuần trên thân châm khóa chặt, ép ngược vào hệ thống trận văn truyền tin của Tàng Kiếm Lâu. Dưới đáy đài ngọc, một dải sáng mỏng như sợi chỉ lao vút vào không trung, mang theo sát cơ lạnh lẽo nhắm thẳng hướng đông nam mà đi.


"Báo cho Chấp Sự Đường, lưới đã thu."


Diệp Tinh Thần nhạt giọng phân phó, ngón tay thon dài nhẹ nhàng vuốt ve bề mặt khuôn in.


"Chuẩn bị nhân thủ đến trạm gác của Vạn Dược Các tiếp nhận vật chứng. Nhớ kỹ, phải để cho người của bên thứ ba tự tay bóc niêm phong."


Cùng lúc đó, tại trạm kiểm soát thứ ba nằm giáp ranh địa giới Vạn Dược Các, Lư Kim đang điên cuồng thúc giục phu xe vượt qua rào chắn bằng gỗ lim. Đột nhiên, khối ngọc bích thông hành bên hông gã nóng rực lên như một hòn than đỏ lửa. Lớp ngụy trang trong suốt trên bề mặt nháy mắt vỡ vụn, để lộ ra những hạt Lưu Ly Sa xám tro đang điên cuồng hấp thụ linh khí xung quanh. Sắc mặt tên quản sự lập tức trắng bệch, thần thức gã nhạy bén nhận ra một sợi dây liên kết vô hình vừa giáng xuống từ tầng không, ghim chặt lấy tọa độ của chuyến hàng.


Phát hiện bản thân đã rơi vào bẫy định vị, Lư Kim gầm lên một tiếng, lập tức thay đổi chiến thuật. Gã không bận tâm đến việc che giấu khí tức nữa, tay trái ngưng tụ toàn bộ pháp lực hóa thành một lưỡi đao gió, hung hăng chém xuống hòng gạt phăng thứ bùa đòi mạng này xuống dòng sông. Thế nhưng, mưu tính của Các chủ Thiên Đạo Kiếm Các nào cho phép kẻ địch dễ dàng cắt đuôi. Ngay khi đao gió vừa chạm vào mép ngọc, trận pháp ẩn giấu bên trong lập tức bạo phát, tạo ra một cỗ lực hút cực mạnh cắn trả thẳng vào huyệt đạo ở lòng bàn tay gã.


Tên quản sự Thông Đạt thương hội cắn răng, quyết đoán thi triển bí thuật huyết độn. Gã tự bốc cháy một phần ba lượng tinh huyết trong cơ thể, dùng luồng sức mạnh cuồng bạo này để cưỡng ép đẩy lùi lực cắn nuốt của trận văn. Một tiếng rắc khô khốc vang lên giữa màn sương, ba đường kinh mạch chính ở cánh tay phải của gã nứt toác, kéo theo tu vi tụt giảm thê thảm xuống một đại cảnh giới. Cái giá phải trả vô cùng thảm liệt, nhưng khối ngọc bài cuối cùng cũng bị văng ra xa, rơi tõm xuống lớp bùn lầy lạnh ngắt.


Dù Lư Kim đã liều mạng vứt bỏ vật dẫn, dư chấn của vụ nổ linh lực vẫn quét qua ba cỗ xe rơm đi sát phía sau. Lớp bạt gai tẩm dầu bùng cháy dữ dội bằng ngọn lửa màu lam âm hàn, thiêu rụi toàn bộ vỏ bọc phế liệu chỉ trong vài nhịp thở. Mười hai chiếc Thanh Đồng Kiếm Hạp nặng nề hoàn toàn lộ diện giữa thanh thiên bạch nhật, nắp hạp bị chấn động bung mở, tỏa ra nồng nặc mùi vị của phôi kiếm nhuốm ma khí giả mạo. Đám lính canh của Vạn Dược Các đang đứng gác lập tức rút vũ khí, ánh mắt đầy cảnh giác chĩa thẳng vào đoàn xe lậu.


Mọi chuyện diễn ra chính xác như từng bước cờ đã được thiết lập từ nhiều ngày trước. Diệp Tinh Thần không cần tự mình xuất thủ, chỉ mượn một tia trận quang và quy tắc kiểm duyệt của thế lực trung lập để lột trần toàn bộ thủ đoạn buôn lậu. Lư Kim ôm cánh tay phế tàn, ánh mắt hằn lên sự tuyệt vọng xen lẫn kinh hoàng khi nhận ra kế ve sầu thoát xác của mình thực chất chỉ là màn kịch được kẻ khác dàn dựng sân khấu. Chuyến hàng này không chỉ mất trắng, mà thân phận điểm trung chuyển của thương hội cũng chính thức bị phơi bày trước các tông môn Cửu Châu.


Ám vệ Thập Nhất khẽ gật đầu nhận lệnh, thân ảnh thoắt cái đã dung nhập vào bóng tối để truyền đạt chỉ thị mới cho phân bộ tuần tra. Trên gác mái, Diệp Tinh Thần chậm rãi thu hồi Khảm Tinh Châm, để lại một chấm đỏ rực rỡ đánh dấu sự sụp đổ của một đường dây ngầm. Sáng ngày mai, khi Thiên Địa Kiếm Phổ cập nhật, mười hai khối phôi kiếm giả kia sẽ trở thành bằng chứng thép được niêm yết công khai. Phe cánh trưởng lão thủ cựu sẽ không còn lý do gì để lấp liếm sự yếu kém, và Tộc nghị sắp tới bắt buộc phải thông qua quyết định tước quyền quản lý Cấm Kho Ất Tự của bọn họ.

0