Kiếm Các Thiên Hạ

Chương 104: Mạch Không Hề Rẻ

Đăng: 27/07/2026 08:56 3,399 từ 2 lượt đọc
Vết nứt đỏ như máu vắt ngang ba chữ triện vừa hiện rõ, toàn bộ luồng sáng lưu ly trong Khố Phòng lập tức trở nên vặn vẹo. Tiếng ngân rền rĩ từ mặt bảng gỗ lơ lửng truyền ra, mang theo oán khí đè nén suốt mười năm của một thanh danh khí bị cưỡng ép đổi chủ. Diệp Tinh Thần không chớp mắt, ngón tay điểm nhẹ lên mặt bàn đá thanh thạch. Hắn mượn luồng nhân quả vừa đứt đoạn, rót một tia thần thức mỏng như sợi chỉ luồn vào sâu trong tàn ảnh của vết nứt kia.

Bức màn dối trá bọc ngoài vị trí thứ mười ba rốt cuộc cũng rách toạc. Thông qua tàn ảnh lan tỏa, hắn đọc được rõ ràng từng đường vân rèn mẻ nát bị che đậy dưới lớp vỏ hào nhoáng. Bọn chúng không hề dùng Cửu Luyện Viêm Tinh để rèn phôi. Khí tức tanh tưởi dội ngược về thần thức mách bảo hắn, quá trình tôi hỏa đã bị đánh tráo bằng huyết dịch của yêu thú hệ thủy nhằm ép cường độ lưỡi sắc. Những kẻ đứng sau đã cố tình bóp méo lịch sử của thanh kiếm, biến một tác phẩm thất bại thành kỳ trân dị bảo để thao túng giá cả vật liệu trên thị trường.

Cơn đau nhói xẹt qua linh đài, ép Diệp Tinh Thần phải thu hồi thần thức. Đổi lại cho lần cưỡng ép rình coi cội nguồn này, một thỏi quặng Hỏa Đồng mẫu đặt góc bàn bỗng phát ra tiếng vỡ vụn xèo xèo. Bề mặt kim loại đỏ au nhanh chóng xỉn màu, rỉ ra một vũng chất lỏng đen ngòm hôi thối. Đây chính là vật liệu mồi mà thương hội đối thủ vừa nhập kho ba ngày trước, nay đã tự bộc lộ bản chất giả mạo dưới sự cộng hưởng của kiếm lý.

Đã dùng huyết thủy để ép khuôn, hỏa mạch ở khu đông chắc chắn không thể chịu nổi áp lực phong tỏa. Khóe môi hắn nhếch lên một độ cong lạnh nhạt. Thuộc hạ mang theo trận bàn niêm phong bề nổi, đối phương tất nhiên sẽ không ngu ngốc đứng chờ chết. Tên chưởng quỹ bên kia một khi thấy quầy hàng bị vây, theo thói quen giảo hoạt, gã nhất định sẽ kích hoạt phù trận độn thổ để tẩu tán số quặng lậu dưới hầm ngầm. Bọn chúng thừa hiểu, một khi để người của Khố Phòng tra ra cặn bã yêu huyết lẫn trong lò rèn, toàn bộ cơ ngơi xây dựng bằng lời chứng giả sẽ sụp đổ trong chớp mắt.

Diệp Tinh Thần rút ra một tấm phù truyền âm màu xám tro, ngón tay nhuốm chút chu sa vẽ nhanh một vệt cấm chế. Hắn không gọi người đang vây ráp quay về, mà ném thẳng lá bùa vào chậu than linh thạch bên cạnh. Truyền lệnh cho Tống Duyên, không cần đến tổng bộ đòi tiền bồi thường nữa. Lập tức mang theo Khế Ước Thuê Đất, dẫn ba gã thợ rèn cấp cao nhất chặn đứng miệng cống ngầm phía nam khu chợ.

Lời truyền đi tan vào ngọn lửa cắn nuốt lá bùa. Hắn cố tình nhả cho đối phương một con đường lui dưới lòng đất, chính là để gã chưởng quỹ tự mình mang vật chứng chui vào rọ. Chỉ cần dùng danh nghĩa kiểm tra mạch nước ngầm theo đúng khế ước thương đạo, toàn bộ số phôi lậu nặc mùi huyết thủy kia sẽ bị phơi bày trước mắt công chúng. Kẻ địch tưởng rằng mình đang trốn thoát, thực chất lại tự tay dâng bằng chứng bóp chết uy tín của chính quyền định đoạt giá trị. Không cần tự tay chém giết, chỉ cần dùng một tờ giấy quy chế hợp lệ, hắn có thể bức bách đối thủ vào thế thân bại danh liệt.

Trên mặt bảng lơ lửng, vết nứt đỏ máu bắt đầu lan rộng, nuốt chửng hoàn toàn hào quang của vị trí kia. Cùng lúc đó, tại một góc khuất của Khố Phòng, chiếc hộp gỗ phong linh chứa danh sách đối tác cung cấp vật liệu bỗng nhiên bốc cháy phừng phừng. Diệp Tinh Thần lẳng lặng nhìn ngọn lửa thiêu rụi ba mươi cái tên, biết rõ từ khắc này, mạng lưới thương đạo vật liệu tại Vân Giao đã triệt để đổi chủ. Từng mảng tro tàn lả tả rơi xuống, chính thức khép lại một chuỗi cung ứng được xây dựng trên sự dối trá.

Tro tàn của lá bùa xám vừa rụng xuống đáy chậu than, một đạo gợn sóng thần thức vô hình đã xuyên thủng màn đêm sương giá của thành Vân Giao. Mệnh lệnh không truyền đến chỗ đội vây ráp bề nổi đang làm huyên náo khu phố, mà nhắm thẳng tới miệng cống ngầm bỏ hoang phía nam thành.

Tống Duyên đứng khoanh tay trong bóng tối ẩm thấp, rêu phong bám đầy vách đá. Trên tay lão nâng một cuộn da thú hắt ra vầng sáng nhạt, các ký tự trận văn cổ xưa viền quanh không ngừng lưu chuyển. Phía sau lão, ba gã thợ rèn vạm vỡ nín thở phục kích. Bắp tay họ nổi đầy gân xanh, gồng chặt cán búa bọc ngọc thạch có khắc sẵn hỏa mạch thu nhỏ. Lưới lớn đã giăng sẵn, chỉ chờ con mồi tự chui đầu vào rọ.

Mặt đất dưới chân bỗng rung lên từng đợt rền rĩ, bùn lầy nứt toác ra như mạng nhện. Một vệt sáng vàng đất mang theo mùi hôi thối tanh tưởi đột ngột lao vọt lên không trung. Kẻ vừa chui lên khỏi lòng đất mặc áo choàng xám tro, tay siết chặt chiếc nhẫn đồng dán kín bùa chú phong ấn. Gã chính là chưởng quỹ phường đúc khu đông, kẻ đang ôm toàn bộ số quặng lậu tháo chạy khỏi đợt khám xét.

Chân gã vừa chạm xuống nền đá tảng, chưa kịp thu hồi linh lực thổ hệ đã thấy cuộn da thú trong tay Tống Duyên mở tung. Một trận đồ hình lục giác bùng lên, giam chặt không gian phương viên mười trượng. Khí tức nguyên bản đang cuồn cuộn dưới chân kẻ tháo chạy lập tức bị cắt đứt. Lực cấm không cường đại tỏa ra, ép gã phải hiện nguyên hình, lảo đảo lùi lại nửa bước.

Biết không thể tiếp tục dùng độn thuật, kẻ thù liền hung hăng đổi sắc mặt. Gã gầm lên một tiếng như dã thú, ném mạnh chiếc nhẫn đồng về phía góc chết của trận đồ hòng thu hút sự chú ý. Cùng lúc đó, gã há miệng phun ra một thanh chủy thủ rỉ sét. Thân đao mang theo luồng hắc thủy tanh ngòm, xé gió đâm thẳng vào giữa trán Tống Duyên.

Thế nhưng, khi thấy đối phương không hề nao núng, tên gian thương lập tức cắn nát đầu lưỡi. Hắn vắt kiệt linh lực, thay vì đâm thẳng, liền bấm quyết đổi hướng thanh chủy thủ ngay giữa không trung. Lưỡi đao đột ngột phân hóa thành ba đạo hắc ảnh, lách qua hướng phòng ngự chính, nhắm thẳng vào yết hầu của ba gã thợ rèn phía sau. Đây là xảo kế di hoa tiếp mộc, định giết người phá vây.

Mưu kế bẩn thỉu này lại sớm nằm trong dự tính của vị các chủ trẻ tuổi. Tống Duyên bấm niệm thần chú, cuộn khế ước lập tức trướng to như một tấm khiên chắn, cưỡng ép hút lấy một đạo hắc ảnh. Cùng lúc, ba gã thợ rèn đồng loạt vung tay. Ba luồng hỏa diễm tinh thuần nén trong cán búa đập mạnh xuống mặt đường đá. Hỏa linh lực bùng nổ dữ dội, tạo thành một bức tường lửa bốc hơi hoàn toàn hai đạo tà khí còn lại.

Thanh chủy thủ mất đi lớp ngụy trang, cắm phập xuống đất, lộ ra chất thép bở bục không chịu nổi một kích. Dù vậy, để hóa giải sát chiêu mang mầm mống yêu huyết, ba thanh ngọc búa đồng loạt nứt toác. Trận văn khắc trên cán vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, biến ba món đồ nghề trị giá sáu trăm điểm công huân thành phế phẩm.

Về phần cựu chấp sự, thần thức lão chịu áp lực phản phệ kịch liệt do cưỡng ép thay đổi quỹ đạo trận pháp bảo vệ người khác. Khóe mắt lão giật liên hồi, thị lực mờ đi một nửa. Tầm nhìn hiện tại chỉ còn lại những cái bóng nhòe nhoẹt, thính giác cũng ù đặc, văng vẳng tiếng ve kêu chói tai. Cái giá phải trả không hề nhỏ, nhưng đủ để giữ mạng toàn đội.

Chiếc nhẫn đồng chạm vào vách trận đồ liền nổ tung, vô số khối quặng đỏ au lăn lóc khắp mặt đất. Dưới ánh sáng cấm chế, lớp vỏ kim loại lập tức tan chảy, hóa thành những vũng nước đen ngòm bốc mùi thối rữa. Cuộn da thú lơ lửng trên không trung hút lấy một giọt hắc thủy. Những dòng chữ triện màu vàng nhạt lập tức chuyển sang màu đỏ sậm, ghi nhận trạng thái vi phạm khế ước.

Tống Duyên nén cơn choáng váng, lấy ra một viên lưu ảnh thạch. Thần thức yếu ớt tràn vào, cẩn thận ghi lại toàn bộ hiện trường rỉ nước của đống vật liệu giả mạo. Lão siết chặt viên đá ghi hình trong tay. Tội danh buôn lậu đã bị đóng đinh bằng vật chứng rành rành. Giờ phút này, lão chỉ còn chờ xem đám trưởng lão bên kia sẽ phải trả cái giá nào để dập tắt ngọn lửa đang bùng lên.

Luồng hỏa linh lực từ búa thợ rèn va chạm nảy lửa với lưỡi hắc đao, ép một lượng lớn hơi nước bốc lên mù mịt che khuất cống ngầm nam thành. Tống Duyên gầm lên một tiếng trầm đục, dồn thêm ba phần pháp lực vào đôi tay thô ráp. Bề mặt búa rèn hiện lên những đường vân rực lửa, mưu đồ dùng bạo lực tuyệt đối để nghiền ép thủy hệ công pháp của đối phương.

Tên chưởng quỹ nhếch mép cười gở, ánh mắt lóe lên sự giảo hoạt của kẻ lăn lộn nhiều năm trong chợ đen. Gã không hề ngạnh kháng với đòn đánh ngàn cân kia. Mượn chính lực đẩy từ vụ nổ hơi nước, thân ảnh gã đột ngột mờ đi, hóa thành một vũng hắc thủy trượt dài trên vách đá rêu phong. Mục tiêu thực sự của gã ngay từ đầu không phải là liều mạng phá vây, mà là mượn lực đẩy để lao về phía vật chứng đang văng vút vào góc khuất.

Hỏa trận từ búa rèn mất đi rào cản, đập thẳng vào vách cống ngầm tạo ra một chấn động dữ dội. Từng mảng gạch đá nứt toác, phù văn gia cố nền móng của thành trì đồng loạt lóe lên ánh sáng vàng báo động rợn người. Nếu để hầm ngầm sập xuống ngay lúc này, không chỉ dấu vết bị vùi lấp, mà Thiên Đạo Kiếm Các sẽ lập tức gánh tội phá hoại linh mạch công cộng, tạo cớ cho các thế lực trung lập nhúng tay.

"Lão già, ngươi chịu thua đi!"

Tên chưởng quỹ đắc ý truyền âm khi thấy Tống Duyên khựng lại trước nguy cơ sập hầm. Gã vươn bàn tay đã hóa thành móng vuốt thủy tinh đen, chộp thẳng lấy chiếc nhẫn không gian đang rơi tự do giữa không trung. Chỉ cần tang vật này lọt vào tay, gã có thể lập tức kích hoạt phù trận độn thổ tẩu thoát, để lại một đống hỗn độn cho đám người Kiếm Các tự thu dọn.

Nhưng ngay khoảnh khắc ngón tay gã chạm vào bề mặt kim loại, một luồng cấm chế màu xám tro từ hư không đột ngột giáng xuống. Đây chính là luồng chỉ thị mà Diệp Tinh Thần vừa đốt qua phù truyền âm từ Khố Phòng Chữ Thiên. Cấm chế này không phải trận pháp sát phạt, mà là một đạo khóa linh được thiết kế tinh vi để cộng hưởng trực tiếp với cặn bã yêu huyết giấu bên trong số quặng lậu.

Chiếc nhẫn đồng vốn dĩ lạnh lẽo bỗng chốc rực đỏ như một hòn than hồng, điên cuồng cắn nuốt hắc thủy linh lực của tên chưởng quỹ để tự duy trì phong ấn. Sắc mặt gã tái nhợt, rốt cuộc cũng nhận ra bản thân đã bước vào một cái bẫy được tính toán từ trước. Kẻ đứng sau bức màn căn bản không cần phái cao thủ đuổi giết, mà dùng chính lòng tham và thói quen tẩu tán tang vật để ép gã tự trói mình vào vật chứng.

Hiểu rõ thế cục đã đổi, tên chưởng quỹ cắn răng đưa ra một quyết định tàn nhẫn. Gã dứt khoát vung hắc đao chém đứt ba ngón tay phải của chính mình, cắt đứt luồng linh lực đang bị chiếc nhẫn hút lấy. Huyết quang bắn ra tung tóe, gã mượn cơn đau xé rách thần thức để cưỡng ép thi triển Huyết Độn Phù, thân hình lần nữa mờ đi định dung nhập vào dòng nước bẩn dưới chân.

Tống Duyên sao có thể để con mồi vuột mất lần hai. Lão không dùng linh lực thu hồi hỏa thế, mà trực tiếp đập mạnh cán búa xuống nền đá tảng, cưỡng ép thi triển bí thuật Phân Kim của thợ rèn. Khối kim loại ngàn năm trên mặt búa nứt ra ba đường rãnh sâu hoắm, linh tính bên trong hao hụt nghiêm trọng, báo hiệu món pháp khí này đã tổn thương bản nguyên không thể tự phục hồi.

Đổi lại cái giá đau xót đó, một đạo hỏa tuyến cực mỏng nhưng vô cùng sắc lẹm xé toạc không gian, ghim chặt bóng đen vừa định hòa vào dòng nước. Tiếng kêu thảm thiết vang lên, trận văn trên Huyết Độn Phù bốc cháy thành tro bụi, tên chưởng quỹ ngã gục xuống vũng bùn lầy, kinh mạch toàn thân bị hỏa độc phong bế hoàn toàn. Lão thợ rèn thở dốc, bước tới nhặt lấy chiếc nhẫn đồng giờ đã bị phong ấn xám tro bao bọc chặt chẽ.

Vật chứng quan trọng nhất rốt cuộc đã đổi chủ thành công, nằm gọn trong tay người của Thiên Đạo Kiếm Các. Thế nhưng cục diện tại hiện trường lại đẩy Tình Báo Đường vào một rắc rối mới có tên gọi rõ ràng. Trận pháp gia cố cống ngầm khu nam đã nứt một mảng lớn, hỏa khí rò rỉ đang ăn mòn linh mạch công cộng, buộc nội bộ gia tộc phải lập tức trích xuất hai ngàn điểm công huân để đút lót cho thành chủ phủ trước khi trời sáng.

Cống ngầm nam thành rung chuyển dữ dội, từng mảng bùn đất trộn lẫn rêu xanh lả tả rơi xuống từ vòm trần nứt nẻ. Lưu chưởng quỹ cắn nát môi, gượng ép nuốt ngược ngụm máu tanh tưởi vừa trào lên cổ họng. Gã trừng mắt nhìn ba ngón tay đứt lìa của chính mình đang bốc khói xèo xèo giữa vũng bùn, nhận ra bản thân đã triệt để sập bẫy. Kẻ ngồi tít trên đài cao kia căn bản không thèm giăng lưới bắt người, mà mượn chính hàn khí từ cặn yêu huyết trong quặng lậu để kích phát trận pháp khóa linh. Nếu không tự chặt tay phế bỏ khế ước liên kết, gã đã bị đóng băng thần hồn ngay tại chỗ.

Biết rõ không thể nán lại, gã thò bàn tay còn lành lặn móc ra một tấm Huyết Độn Phù, dứt khoát bóp nát. Cùng lúc mượn huyết khí thiêu đốt thọ nguyên để mở đường máu, gã tàn nhẫn đá văng một viên Hỏa Đồng mẫu giả mạo vào thẳng gốc cột trụ chống đỡ vòm hầm. Gã muốn mượn hỏa lực bạo phát đánh sập toàn bộ khu vực này. Chỉ cần cống ngầm sụp xuống, sinh mạng của phàm nhân bên trên sẽ biến thành tội danh phá hoại vô cớ đổ ụp lên đầu thế lực đang đi vây ráp, triệt để chôn vùi mọi dấu vết hàng lậu.

Đúng khoảnh khắc luồng sáng đỏ rực chực chờ bùng nổ, một bóng áo xám từ miệng cống phía trên lao vút xuống. Tống Duyên không thèm liếc nhìn kẻ đang hóa thành huyết quang bỏ trốn, mục tiêu của lão ngay từ đầu chỉ là vách hầm đang rạn nứt. Lão vỗ mạnh vào túi trữ vật, ném thẳng một thanh phôi kiếm mang thuộc tính Thổ chưa hoàn thiện vào giữa khe nứt của cột trụ.

"Trấn mạch, dung thạch!"

Tống Duyên bấm pháp quyết, điên cuồng rót linh lực vào hư không. Thay vì dùng kiếm khí đả thương địch, lão ép thần thức kích nổ mười hai đường kiếm văn khắc dở bên trong thanh phôi thép. Một tiếng gãy giòn vang lên, thân kiếm vỡ vụn, hóa thành vô số sợi tơ kim loại mang theo linh tính cắm phập vào vách đá. Cấu trúc bùn đất lỏng lẻo lập tức bị mạng lưới thép dung hợp, đông cứng lại thành một khối quặng kiên cố, hoàn toàn nuốt chửng uy lực của viên Hỏa Đồng vừa phát nổ.

Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép thay đổi địa mạch không hề rẻ. Phôi kiếm tứ phẩm triệt để biến thành phế liệu, còn linh mạch trên cánh tay phải của Tống Duyên chịu phản chấn giật ngược, tê dại đến mức không thể nhấc lên, hao tổn ròng rã ba tháng tích lũy kiếm khí. Lão thở hắt ra một hơi trọc khí, lấy lệnh bài chấp sự tự vạch một nét đỏ ghi chú tổn thất ba trăm điểm công huân vào sổ nợ cá nhân. Xong xuôi, lão mới bước tới nhặt lấy chiếc nhẫn không gian bằng đồng xanh dính đầy bùn lầy, cẩn thận dùng một lá bùa niêm phong bọc kín lại cùng ba ngón tay đứt lìa.

Cách đó mười dặm, tại Khố Phòng tĩnh lặng, ngọc giản truyền âm trên bàn đá khẽ lóe sáng. Diệp Tinh Thần nhấp một ngụm trà nguội, khóe mắt lộ ra một tia trào phúng. Lưu chưởng quỹ cho rằng vứt bỏ vật chứng, hy sinh thân thể là có thể cắt đứt nhân quả, ép thế cục vào ngõ cụt. Nhưng gã không hề biết, ngay khoảnh khắc chiếc nhẫn không gian kia rơi vào tay Tống Duyên, quy chế kiểm kê tài sản công khai của phường thị đã chính thức được kích hoạt.

Diệp Tinh Thần vươn tay, cầm lấy bút chu sa viết một dòng lệnh ngắn gọn lên mặt ngọc giản. Hắn không cần phái người truy sát kẻ bỏ trốn, cũng chẳng bận tâm đến việc hỏa mạch khu đông bị đình trệ. Mồi nhử thực sự không nằm ở đống quặng lậu dưới hầm, mà nằm ở chính con dấu khắc chìm bên trong chiếc nhẫn tang vật kia.

"Truyền lệnh cho Tống Duyên, mang chiếc nhẫn đồng xanh nộp thẳng lên đài giám định trung tâm của phường thị, ghi danh vào sổ vật phẩm vô chủ cần tìm người nhận."

Ánh mắt Diệp Tinh Thần dời về phía tấm bảng gỗ lơ lửng giữa không trung, thanh âm lẩm bẩm mang theo hàn ý lạnh lẽo. Trưa ngày mai, thương hội đối thủ bắt buộc phải đối mặt với một ván cược tử thần. Nếu chúng không đến nhận, chiếc nhẫn sẽ bị phá phong ấn công khai theo luật, phơi bày toàn bộ sổ sách giao dịch yêu huyết bên trong. Còn nếu chúng cử người đến nhận lại di vật của chưởng quỹ, đồng nghĩa với việc tự gông cổ thừa nhận chúng là chủ mưu đứng sau đường dây làm giả danh khí. Bất luận chọn đường nào, uy tín trăm năm của bọn chúng cũng sẽ bị chính quy tắc thương đạo nghiền nát.
0