Kiếm Các Thiên Hạ

Chương 170: Tộc Quy Thứ Hai Mươi Sáu

Đăng: 11/08/2026 08:57 3,929 từ 3 lượt đọc
Gió lạnh trước lúc rạng đông thổi thốc qua hành lang mờ tối, cuốn theo mùi khét lẹt của Tẫn Minh Sa vẫn còn vương vất trong không khí. Diệp Tinh Thần ngồi tĩnh lặng sau án thư bằng gỗ trầm, ánh mắt bình thản rớt xuống khối thiết tàn đang nằm gọn giữa lòng Băng Phách Trận Bàn. Khối kim loại xám xịt này vốn là tàn dư từ vụ tập kích đêm qua, hiện tại đã bị hàn khí phong bế hoàn toàn, giữ lại trọn vẹn cả linh lực dao động lẫn tà khí ma công. Mọi thứ diễn ra đúng như dự tính, lớp bình phong mang tên Lệnh Tra Xét đã biến thành sợi thòng lọng siết chặt lấy cổ họng Viêm Lão quỷ.


Nhưng ván cờ này chưa thể dừng lại ở việc tước đoạt một cái ghế trong hội đồng nghị sự.


Cửa phòng khẽ mở, một bóng người vận hắc y lướt vào như quỷ mị, quỳ một chân trên nền đá lạnh. Trần Cửu cúi đầu, hai tay dâng lên một tấm ngọc giản màu thanh thiên, bên trên thưa thớt vài đạo vết nứt nhỏ.


Bẩm Các chủ, ám tuyến báo về, đám dư đảng dưới trướng họ Viêm quả nhiên đã bắt đầu hành động.


Bọn chúng nhắm vào đâu?


Kho Phụ số Ba ở mỏm đá phía tây. Bọn chúng dùng Hắc Mộc Lệnh dự phòng, định rút toàn bộ sáu ngàn cân Xích Thiết Tinh và ba trăm viên hỏa linh thạch trước khi Tống Liệt ban hành chỉ thị niêm phong sổ sách.


Diệp Tinh Thần khẽ gõ nhịp ngón trỏ lên mặt bàn, khóe môi nhếch lên một độ cong lạnh lẽo. Thông tin này hắn đã nắm được từ ba ngày trước, thông qua việc đối chiếu dòng chảy thương đạo thâm hụt của phe giám định. Kẻ địch khi bị dồn vào đường cùng chắc chắn sẽ tìm cách tẩu tán tài nguyên để giữ lại chút vốn liếng cuối cùng. Bọn chúng tưởng rằng Hắc Mộc Lệnh là chìa khóa vạn năng, lại không biết bản thân đang bước vào một cái bẫy sâu hơn.


Ngươi đã làm theo lời ta dặn chưa?


Trần Cửu gật đầu, giọng nói đè thấp xuống chỉ đủ hai người nghe.


Thuộc hạ đã tráo đổi trận nhãn của Phá Cấm Phù dán trên cửa Kho Phụ số Ba. Bọn chúng tưởng rằng đang dùng phù lục che giấu dao động linh lực để mở kho lén lút. Thực chất, trận nhãn đó đã được nối thẳng đến Khảo Công Thạch đặt giữa sảnh đường của Trưởng Lão Viện.


Rất tốt.


Diệp Tinh Thần thu lại ánh mắt, cầm lấy mảnh ngọc giản thanh thiên trên tay Trần Cửu. Hắn truyền một tia thần thức vào bên trong, lập tức những dòng chữ nhỏ li ti hiện ra, ghi chép rành mạch từng khoản công huân bị thâm hụt. Việc đối thủ dùng Hắc Mộc Lệnh rút vật liệu không chỉ là hành vi tẩu tán, mà dưới sự chứng kiến của Khảo Công Thạch, nó sẽ biến thành tội danh biển thủ công quỹ ngay trong thời điểm nhạy cảm nhất.


Lần này chúng ta không cần dùng kiếm, cũng không cần phái người đi bắt quả tang.


Diệp Tinh Thần đứng dậy, vạt áo choàng thêu hạc trắng khẽ lay động. Hắn cầm khối thiết tàn từ trong Băng Phách Trận Bàn ra, đặt cạnh mảnh ngọc giản. Hai vật chứng này khi kết hợp lại sẽ tạo thành một chuỗi nhân quả hoàn hảo. Một bên là bằng chứng sử dụng ma công tập kích, một bên là bằng chứng lợi dụng chức quyền vơ vét tài nguyên tông môn.


Ngươi lập tức cầm ngọc giản này đến Tàng Kinh Các, giao cho lão nhân gia gác cửa. Chỉ nói một câu, cá đã cắn câu, lưới nên thu lại.


Trần Cửu nhận lệnh, ánh mắt lóe lên vẻ kính sợ. Gã hiểu rõ lão nhân gia gác cửa Tàng Kinh Các vốn là người phe trung lập, vô cùng ghét sự tư lợi. Việc mượn tay nhân vật này đưa ngọc giản ra giữa hội đồng nghị sự sáng nay sẽ là đòn chí mạng, hoàn toàn cắt đứt mọi hy vọng lật lọng của đám người đang cố tẩu tán Xích Thiết Tinh. Bọn chúng càng cố gắng lấy đi nhiều vật liệu, ánh sáng phản chiếu trên Khảo Công Thạch sẽ càng rực rỡ, tự tay đóng đinh tội danh của chính mình.


Thuộc hạ hiểu rõ, sẽ đi làm ngay.


Bóng đen của Trần Cửu nhạt dần rồi tan biến vào màn đêm ngoài cửa sổ. Diệp Tinh Thần quay lưng nhìn về phía đỉnh núi đang chìm trong sương mù. Hắn không cần phải tự mình xuất hiện tại Kho Phụ số Ba để chém giết hay tranh đoạt. Hắn chỉ cần ngồi đây, dùng một tia trận pháp thay đổi, mượn tay sự tham lam của kẻ địch và tính công minh của luật lệ để định đoạt sinh tử.


Khi tia nắng đầu tiên xé toạc màn sương, ba tiếng chuông trầm đục từ Trưởng Lão Viện đột ngột vang lên, chấn động cả mười dặm linh mạch. Đó là âm thanh của Lệnh Khảo Hạch Khẩn Cấp, một quy chế đã bị phủ bụi suốt mười lăm năm qua. Tiếng chuông vừa dứt, một đạo ánh sáng đỏ rực từ Kho Phụ số Ba bắn thẳng lên trời, chiếu rọi mồn một sáu bóng người đang ôm những rương Xích Thiết Tinh đứng chết trân giữa trận pháp vừa bị kích hoạt.


Diệp Tinh Thần thu hồi thần thức khỏi mảnh ngọc, những dòng chữ nhỏ li ti bên trong đã khắc sâu vào tâm trí hắn. Ba cái tên vừa hiện lên đều là những kẻ nắm giữ chìa khóa của các tuyến thương đạo ngầm, cũng là móng vuốt đắc lực nhất mà Viêm Lão quỷ dày công bồi dưỡng. Việc bọn chúng đích thân ra mặt chứng tỏ nguồn cung ứng vật liệu của phe giám định đã cạn kiệt đến mức báo động. Nhưng nếu chỉ dừng lại ở việc bắt quả tang, đám lão quái vật trong Trưởng Lão Viện hoàn toàn có thể dùng lý do thuyên chuyển nội bộ để lấp liếm tội danh.


Chỉ để Khảo Công Thạch phát sáng là chưa đủ.


Diệp Tinh Thần chậm rãi đứng lên, bước tới bên cửa sổ nhìn về phía vách đá phía tây đang chìm trong màn sương mù dày đặc.


Ngươi truyền lệnh cho đội tuần tra khu vực nhai đạo, lập tức rút toàn bộ nhân thủ về phòng tuyến thứ hai, tạo ra một khoảng trống an toàn kéo dài nửa canh giờ. Đồng thời, lén mở van xả của hỏa mạch ngầm bên dưới khu lưu trữ.


Trần Cửu ngẩng phắt đầu lên, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc tột độ.


Các chủ, nếu mở van xả, linh khí bạo động sẽ làm hỏng lớp trận văn phòng ngự vòng ngoài của nhà kho. Tổn thất này Khảo Công Đường sẽ ghi thẳng vào sổ nợ của chúng ta.


Ta cần chúng đập vỡ lớp vỏ bọc cuối cùng đó.


Diệp Tinh Thần xoay người lại, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng.


Bọn chúng cầm lệnh bài dự phòng, nếu mở cửa quá dễ dàng, tội danh bất quá chỉ là lạm quyền điều động tài nguyên. Ta muốn mượn tay chúng thiêu rụi tấm bùa chú kia, biến một vụ trộm cắp thông thường thành hành vi phá hoại cấm địa tông môn. Cứ đi làm, cái giá sáu ngàn điểm công huân bồi thường trận văn, ta trả nổi.


Trần Cửu không dám chậm trễ, lập tức hóa thành một đạo tàn ảnh hòa vào bóng tối. Mệnh lệnh đã ban ra, ván cờ nhẫn nại rốt cuộc cũng đến hồi thu lưới.


Nửa canh giờ sau, tại vách đá phía tây.


Lưu chấp sự cùng hai tên tâm phúc nép mình sau một tảng đá lớn, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào cánh cửa đá nặng nề được khảm nạm hàng chục viên linh thạch. Sự vắng lặng bất thường của đội tuần tra khiến gã có chút bất an, nhưng mệnh lệnh tử thủ tài nguyên từ cấp trên ép gã không còn đường lui. Gã cắn răng, lấy từ trong ngực áo ra một tấm bùa chú màu vàng sậm, chính giữa vẽ những nét chu sa ngoằn ngoèo, tỏa ra một luồng khí tức che đậy cực kỳ tinh vi.


Làm nhanh lên, chỉ cần rút được số quặng xích thiết này, phân đà sẽ có cơ hội lật ngược thế cờ.


Lưu chấp sự truyền âm quát khẽ, vung tay dán chặt tấm bùa lên mặt đá. Lập tức, một tầng ánh sáng nhạt lan tỏa, thành công phong bế toàn bộ dao động linh lực phát ra từ ổ khóa. Gã nhếch mép cười lạnh, vội vàng cắm miếng phù hiệu bằng gỗ đen vào khe hở. Cánh cửa đá phát ra những tiếng răng rắc trầm đục, khe hở dần hé lộ, dường như mọi chuyện đang diễn ra vô cùng trơn tru.


Nhưng ngay khoảnh khắc cánh cửa chuẩn bị mở toang, một luồng hỏa linh lực cuồng bạo từ lòng đất đột ngột trào ngược lên.


Mặt đất dưới chân rung chuyển, lớp trận văn phòng ngự trên cửa đá vốn đang bị áp chế bỗng nhiên bừng sáng rực rỡ, phản kháng lại luồng khí tức của tấm bùa. Lưu chấp sự biến sắc, gã lập tức nhận ra điểm bất thường. Cấm chế nơi này không hề bị vô hiệu hóa, mà nó đang hấp thụ hỏa linh khí từ địa mạch để tự phục hồi. Nếu chần chừ thêm mười nhịp thở, toàn bộ còi báo động tại khu vực này sẽ đồng loạt rú lên.


Không thể đợi được nữa, phá khóa cho ta!


Lưu chấp sự gầm lên, quyết đoán thay đổi chiến thuật. Gã vỗ mạnh vào túi trữ vật, tế ra một thanh đoản chùy màu tím đen, dồn toàn bộ mười phần linh lực nện thẳng vào trung tâm ổ khóa. Gã chấp nhận từ bỏ việc lẻn vào âm thầm, đánh cược dùng pháp khí cưỡng ép phá vỡ một điểm yếu nhất trên cánh cửa trước khi trận pháp kịp khép kín.


Ầm!


Một tiếng nổ nghẹn ngùng vang lên, nhưng kết quả lại nằm ngoài mọi dự tính của gã. Lực lượng cuồng bạo từ pháp khí không hề phá nát cánh cửa, mà bị điểm chu sa trên tấm bùa chú điên cuồng nuốt chửng. Tấm bùa vốn dùng để che đậy nay lại biến thành một cái phễu khổng lồ, hút cạn linh lực của Lưu chấp sự. Thanh đoản chùy trong tay gã nứt toác, vỡ thành từng mảnh vụn rớt lả tả xuống nền đá.


Cùng lúc đó, lớp trận văn vòng ngoài của nhà kho không chịu nổi áp lực chồng chéo, triệt để vỡ nát thành vô số điểm sáng tiêu tán trong đêm. Cái giá cho sự nóng vội đã được ấn định. Toàn bộ năng lượng vừa bị hút vào tấm bùa không phát nổ, mà hóa thành một đạo linh quang chói lòa, men theo đường ngầm của trận pháp, bắn thẳng về phía đỉnh núi trung tâm.


Giữa sảnh đường uy nghiêm của Trưởng Lão Viện, khối đá đo lường công tội khổng lồ đột ngột bừng sáng rực rỡ, chiếu rọi rõ mồn một ba chữ Hắc Mộc Lệnh cùng dao động pháp quyết đặc trưng của Lưu chấp sự. Chướng ngại cuối cùng đã bị đập vỡ, bằng chứng thép đã tự động dâng lên bàn nghị sự.


Gió buốt lướt qua vách đá phía tây không làm dịu đi sự căng thẳng của Lưu chấp sự. Gã dồn một luồng linh lực âm hàn vào tờ Phá Cấm Phù vừa dán lên cánh cửa đồng thau. Mặt giấy bùa bùng lên một vòng sáng u ám, dự kiến sẽ nuốt trọn mọi dao động linh khí để gã âm thầm mở khóa. Nhưng ngay khoảnh khắc phù văn chạm vào chốt cửa, một tiếng rít xé tai vang lên. Những đường vân đỏ rực như máu từ sâu dưới nền đá đột ngột lan tràn lên mặt bùa, cắn nuốt toàn bộ hàn khí.


Sắc mặt Lưu chấp sự trắng bệch, mồ hôi lạnh lập tức túa ra ướt đẫm lưng áo. Gã là thợ rèn lâu năm, chỉ liếc mắt đã nhận ra luồng nhiệt lượng này không đến từ cấm chế bảo vệ kho, mà là khí tức của hỏa mạch lõi đang trong trạng thái bạo động. Kẻ nào đó đã âm thầm mở van áp suất dưới lòng đất. Nếu để luồng hỏa khí này va chạm với năng lượng từ Phá Cấm Phù, vụ nổ sinh ra không chỉ phá sập vách đá mà còn truyền thẳng tín hiệu cảnh báo đến Khảo Công Thạch ở sảnh chính.


Không chút do dự, gã cắn răng lật tay, rút ra một thanh đoản đao rèn từ vảy hàn giao. Mũi đao mang theo hàn khí sắc lẹm đâm thẳng vào trận nhãn trên cửa đồng, định mượn thuộc tính tương khắc để bẻ gãy đường truyền linh lực. Một chiêu thí tốt giữ xe vô cùng quyết đoán, chấp nhận hỏng pháp khí để cắt đứt liên kết.


Thế nhưng, mũi đao vừa chạm vào mặt bùa, một luồng kình phong từ bóng tối dội tới. Không phải kiếm khí, mà là một viên Xích Thiết Tinh thô ráp bằng quả đấm bay xẹt qua không trung, chuẩn xác găm thẳng vào rãnh lõm trên vách tường đá bên cạnh cửa kho.


Chín ô trận vị bảo vệ kho phụ lập tức đảo chiều. Viên quặng đóng vai trò như một thỏi nam châm hút cạn hỏa khí đang bạo động, hội tụ thành một vòng xoáy lửa giam chặt cánh tay Lưu chấp sự. Thanh đoản đao hàn giao phát ra tiếng vỡ vụn giòn giã, từng mảng băng tinh nứt toác rồi hóa thành hơi nước.


Cái giá cho việc cưỡng ép can thiệp vào hỏa mạch bùng nổ ngay tức khắc. Thần thức gã bị hỏa độc cắn ngược, buốt nhói như hàng vạn cây kim đâm xuyên qua nê hoàn cung, khiến chiếc nhẫn trữ vật trên ngón tay trỏ rạn nứt. Vài khối linh thạch xám xịt cùng một tấm lệnh bài bằng gỗ đen rơi lả tả xuống nền đất.


Từ trong góc khuất của hành lang, Diệp Tinh Thần chậm rãi bước ra. Tà áo choàng thêu hạc trắng khẽ lay động trong luồng nhiệt vặn vẹo.


Phản ứng không tồi, biết dùng hàn giao đao để cắt đứt liên kết mạch hỏa.


Diệp Tinh Thần dừng bước cách đó ba trượng, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ cạn.


Đáng tiếc, ngươi lại quên mất quy tắc cơ bản nhất của thợ rèn. Khi lò lửa đang nghẽn áp suất, dùng băng phong để bít lỗ thông hơi chỉ khiến nó nổ tung nhanh hơn mà thôi.


Lưu chấp sự ôm lấy cánh tay phải đang bốc khói, lảo đảo lùi lại ép sát lưng vào vách đá. Ánh mắt gã trừng lớn, gằn từng chữ qua kẽ răng.


Ngươi đã tính kế đổi trận nhãn từ trước, cố tình để ta dùng Phá Cấm Phù?


Ta không ép ngươi đến đây ăn cắp.


Diệp Tinh Thần hờ hững đáp, gạt tay ra hiệu cho Trần Cửu từ phía sau tiến lên.


Ta chỉ cung cấp một cái cớ, còn sự nôn nóng che giấu sổ sách đã tự dẫn đường cho các ngươi bước vào lưới.


Trần Cửu bước tới, cẩn thận dùng kẹp gắp bằng ngọc thạch thu gom những mảnh vụn của tờ bùa vàng đã cháy đen, cùng với tàn tích của thanh đoản đao bỏ vào khay niêm phong. Sự hiện diện của thanh đao này chính là vật chứng chí mạng. Nó không thuộc về hệ thống pháp khí của bổn tông, mà là vật phẩm đặc thù lưu hành nội bộ trong các đường dây buôn lậu mờ ám. Lưu chấp sự định dùng nó để cứu mạng, lại vô tình để lại dấu vết liên kết với thế lực thao túng bên ngoài.


Khóa toàn bộ linh mạch của hắn, áp giải thẳng vào địa lao.


Diệp Tinh Thần xoay người, để lại một mệnh lệnh dứt khoát.


Sáng mai, mang khay vật chứng này cùng bản ghi chép dao động hỏa mạch nộp thẳng cho Tống Liệt. Tội danh trộm cắp tài nguyên có thể dùng tiền tài lấp liếm, nhưng tội danh mượn pháp khí ngoại lai để phá hoại cấm địa hỏa mạch, Trưởng Lão Viện bắt buộc phải mở Khổ Hình Đài để định đoạt.


...quy tắc của thợ rèn, cấm kỵ nhất chính là dùng ngọn lửa không thuộc về mình để luyện hóa vật liệu.


Diệp Tinh Thần chậm rãi bước ra từ mảng tối sau vách đá, giọng nói bình thản như mặt hồ thu, cắt ngang tiếng gào thảm thiết của Lưu chấp sự. Dưới chân hắn, trận đồ hộ viện vốn dĩ đã bị Phá Cấm Phù làm cho tê liệt nay lại sáng rực lên. Những đường nét đỏ sẫm bò ngoằn ngoèo trên nền đá tảng, rút cạn hỏa khí từ lõi địa mạch bên dưới để duy trì vòng xoáy lửa đang cắn nát cánh tay phải của kẻ đột nhập.


Việc mượn lực từ lõi hỏa mạch không phải không có cái giá của nó. Ba cột trụ đá chống đỡ vách kho đã bắt đầu rạn nứt, từng mảng bụi đỏ lả tả rơi xuống. Cấu trúc phòng ngự nơi này đã bị tổn hại căn cơ, gia tộc sẽ phải tốn hàng tháng trời cùng hàng ngàn linh thạch để tu bổ lại hệ thống cấm chế. Nhưng sự hy sinh này hoàn toàn nằm trong dự tính của vị Các chủ trẻ tuổi.


Lưu chấp sự nghiến răng, sắc mặt tái nhợt vì hỏa độc đang men theo kinh mạch xâm nhập vào tạng phủ. Lão liếc nhìn mảnh lệnh bài gỗ đen và mấy viên khoáng thạch xám xịt vừa rơi ra từ chiếc nhẫn trữ vật nứt vỡ. Đây không phải là sơ suất trong lúc phá trận, mà là một ván cờ đã được bày sẵn từ lâu. Lão hiểu ra, đối phương không hề bị động phòng thủ mà đã âm thầm can thiệp vào trận nhãn từ trước, biến toàn bộ khu vực cửa kho thành một chiếc bẫy nhiệt độ cao chờ lão tự chui đầu vào.


Cá chết lưới rách!


Lưu chấp sự gầm lên một tiếng khàn đục. Lão không thèm rút cánh tay đang bị thiêu đốt lại, tay trái đột ngột vung lên, tế ra một thanh đoản đao rực lửa chém thẳng vào không khí. Mục tiêu của đòn đánh này không phải là nhắm vào Diệp Tinh Thần, mà là tạo ra một luồng đao khí ép nát đống vật chứng đang nằm lăn lóc trên mặt đất. Chỉ cần lệnh bài bốc cháy thành tro, tội danh cấu kết ngoại địch đánh cắp tài nguyên sẽ không còn nhân chứng vật chứng, phe cánh của lão vẫn còn đường chối cãi.


Nhưng Diệp Tinh Thần chẳng buồn rút Thái Sơ Kiếm Thai. Hắn chỉ hờ hững gõ nhẹ mũi giày lên một điểm nút giao nhau của trận văn trên mặt đất, kích hoạt đạo bùa chú ẩn đã được chôn sẵn từ chiều hôm qua. Tiếng kim loại ma sát chói tai vang lên. Từ trong khe nứt của cửa kho, bảy thanh tàn kiếm rỉ sét cắm phập xuống đất, đan chéo vào nhau tạo thành một lồng giam bằng kiếm khí.


Luồng đao khí vừa chạm vào ranh giới của lồng kiếm liền bị sát ý sắc lạnh băm vằm thành từng luồng gió tản mạn. Cái giá phải trả cho nhịp cản phá này là hai trong số bảy thanh tàn kiếm lập tức nứt toác. Thân kiếm vỡ vụn thành bột sắt lả tả rơi xuống, hoàn toàn mất đi linh tính, vĩnh viễn bị gạch tên khỏi danh sách pháp khí dự bị của kho tộc.


Ngươi định dùng chút thủ đoạn thô thiển này để bưng bít sự thật sao?


Diệp Tinh Thần bước tới, không màng đến luồng nhiệt độ đang thiêu đốt không khí, cúi xuống nhặt tấm lệnh bài lên. Bề mặt gỗ đen xì vốn dĩ trơn nhẵn, nhưng khi tiếp xúc với hơi nóng của hỏa mạch, những đường vân ngầm bên trong bắt đầu nổi lên. Đó không phải là vân gỗ tự nhiên, mà là những vết khắc li ti mô phỏng lại Tụ Linh Kiếm Văn, một thủ pháp ép nhiệt cực kỳ tinh vi của thợ rèn thủ công.


Chỉ có những kẻ chế tác ngầm mới dùng loại vân ẩn này để định vị và liên lạc trong bóng tối. Hắn khẽ miết ngón tay qua bề mặt thô ráp, cảm nhận từng nhịp đập yếu ớt của phần tàn hồn kiếm linh được phong ấn bên trong. Khối tàn hồn này chính là một cuốn sổ lộ trình, lưu giữ toàn bộ đường dây vận chuyển khoáng thạch lậu mà kẻ địch đã dày công xây dựng.


Hơi thở của Lưu chấp sự trở nên dồn dập, ánh mắt lộ rõ vẻ tuyệt vọng. Lão đã đánh đổi cả cái mạng già, hy sinh một kiện pháp khí phòng thân, cuối cùng vẫn tự mình mang chìa khóa vạch trần sự thật dâng tận tay cho đối thủ.


Trần Cửu từ trên nóc kho nhảy xuống, đáp đất không một tiếng động, mũi kiếm đen ngòm kề sát yết hầu của gã quản sự.


Thu thập toàn bộ khoáng thạch xám và mảnh vỡ nhẫn trữ vật lại.


Diệp Tinh Thần ném tấm lệnh bài đã hiện rõ kiếm văn cho ám vệ của mình, giọng điệu không chút gợn sóng. Đừng giết hắn. Hỏa độc ngấm vào tâm mạch đã phế bỏ hoàn toàn tu vi của hắn rồi. Trói lại, dùng Băng Phách Tán phong bế vết thương, giữ cho hắn đủ tỉnh táo để đối chất trước hội đồng.


Diệp Tinh Thần quay lưng, vạt áo choàng thêu hạc trắng khẽ bay trong gió đêm. Ánh mắt hắn hướng về phía đỉnh núi trung tâm, nơi những hồi chuông báo động đầu tiên bắt đầu ngân vang xé toạc màn đêm tĩnh lặng.


Mang tấm lệnh bài này cùng báo cáo hao hụt trận nhãn đến thẳng thư phòng của Hình Phạt Trưởng Lão. Sáng sớm ngày mai, khi vật chứng mang theo tà khí ma công này được đặt lên bàn, phe đối lập sẽ không thể dùng lý do thất thoát nội bộ để lấp liếm nữa.


Tống Liệt sẽ buộc phải viện dẫn Tộc Quy thứ hai mươi sáu, ban hành Lệnh Phong Tỏa Toàn Diện đối với đường dây cung ứng Xích Thiết Tinh. Ván bài này, những kẻ thao túng danh vọng trong bóng tối đã chính thức mất đi quyền kiểm soát hỏa mạch cốt lõi, tự tay giao nộp tử huyệt của mình lên thớt.

0