Kiếm Các Thiên Hạ

Chương 67: Ngọc Bội Hộ Thân Của Lục Trầm

Đăng: 21/07/2026 19:26 3,567 từ 1 lượt đọc
Trời vừa hửng sáng, sương lạnh trên đỉnh Tàng Kiếm Phong còn chưa kịp tan, không khí trong thư phòng Các chủ đã đặc quánh sát cơ. Diệp Tinh Thần ngồi tĩnh tọa sau án thư, ngón tay thon dài lướt nhẹ trên bề mặt khối phôi kiếm mang ấn ký đầu lâu. Thần thức của hắn len lỏi vào từng vết nứt li ti trên bề mặt kim loại, cẩn thận bóc tách lớp ngụy trang thô thiển.

Khối thiết mang tà tính này thoạt nhìn chỉ như một món hàng lỗi, nhưng dưới sự cảm nhận của Thái Sơ Kiếm Thai, những đường kiếm văn đứt gãy bên trong đang rên rỉ. Tạp chất không phải tự nhiên sinh ra, mà bị cưỡng ép dung hợp bằng một loại hỏa lôi trận pháp cực kỳ tàn độc. Hắn thu hồi thần thức, khóe môi khẽ nhếch lên một nẻo lạnh lẽo.

Trần Tuân, ngươi cầm thứ này đến Chấp Sự Đường. Diệp Tinh Thần đẩy món đồ vật xám xịt sang mép bàn. Ghi chú vào Sổ Ghi Chép Phế Liệu, báo cáo rằng ám vệ tuần tra nhặt được một cục sắt vụn rỉ sét tại hạ lưu Hắc Trạch, định giá ba điểm công huân.

Trần Tuân đứng thẳng người tiếp nhận bằng chứng, ánh mắt lóe lên tia nghi hoặc nhưng rất nhanh được đè xuống. Hắn là một thanh kiếm sắc bén, biết rõ Các chủ chưa bao giờ ra lệnh vô đích.

Thuộc hạ hiểu. Nhưng nếu ghi chép công khai như vậy, đám tai mắt trà trộn trong nội bộ sẽ lập tức truyền tin ra ngoài. Trần Tuân cẩn trọng đáp lời, bàn tay nắm chặt lấy chiếc nhẫn trữ vật chứa nửa tấm bản đồ lộ tuyến.

Đó chính là điều ta muốn. Diệp Tinh Thần chậm rãi đứng lên, vuốt phẳng nếp áo bào. Bọn chúng đang nắm trong tay cuốn sổ giao dịch khống, đinh ninh rằng có thể mượn quy chế minh bạch của gia tộc để ép chúng ta giao ra quyền kiểm soát mỏ quặng. Nếu chúng biết ta đã nhìn thấu nguồn gốc lô hàng, chúng sẽ lùi bước.

Hắn bước tới bên cửa sổ, nhìn xuống quảng trường rộng lớn nơi các trưởng lão đang lục tục tiến vào sảnh nghị sự. Mưu đồ của đối phương rất hoàn hảo, dùng dư luận và danh nghĩa thương đạo để chèn ép. Đáng tiếc, chúng không hiểu quy luật của nghề đúc kiếm.

Một khi mũi nhọn của kẻ địch đã đâm ra, cách tốt nhất không phải là giơ khiên đỡ, mà là bước lùi một nhịp, để chúng tự đâm đầu vào vách đá. Diệp Tinh Thần xoay người lại, ánh mắt sắc lẹm. Ngươi đi nộp phế liệu, tỏ vẻ thất vọng vì không tra ra manh mối vụ ô uế linh mạch.

Sau đó, mang nửa tấm bản đồ giao cho Lục Trầm, bảo hắn dẫn đội tuần tra âm thầm phong tỏa ba lối thoát ở hẻm Lạc Hồn. Diệp Tinh Thần bổ sung thêm một đạo mệnh lệnh, triệt để cắt đứt đường lui của những kẻ đang ẩn nấp.

Trần Tuân chắp tay nhận lệnh, lập tức lui ra ngoài. Bóng lưng của vị ám vệ vừa khuất, hệ thống vận hành của Thiên Đạo Kiếm Các đã bắt đầu chuyển động theo một quỹ đạo ngầm.

Diệp Tinh Thần tính toán rất kỹ, thông tin từ Chấp Sự Đường sẽ mất khoảng nửa nén nhang để bay đến tai kẻ đại diện phe đối lập. Khi gã thương nhân kia nghe tin Các chủ trẻ tuổi chỉ coi món đồ thu được là sắt vụn, gã sẽ triệt để buông lỏng cảnh giác. Gã sẽ hiên ngang bước vào Tộc nghị, đập cuốn sổ bìa đen lên bàn và dõng dạc đòi quyền lợi.

Đó chính là thời khắc sinh tử. Theo quy tắc giám định ngoại lai, một khi lời cáo buộc được đệ trình công khai, người đưa ra yêu cầu phải lấy danh dự và tài sản ra làm vật thế chấp. Lưỡi dao vô hình đã được giương lên, chỉ chờ con mồi tự nguyện đưa cổ vào tròng.

Tiếng chuông đồng từ đại điện vang lên ba tiếng trầm đục, báo hiệu giờ phút luận tội chính thức bắt đầu. Diệp Tinh Thần thu hồi ngọc giản truyền âm trên bàn, thu liễm toàn bộ khí tức sắc bén, biến mình thành một vị quản lý ôn hòa, dường như đang bất lực trước sức ép của ngoại bang. Hắn thong thả đẩy cửa thư phòng, bước về phía chiến trường không khói súng.

Ở một diễn biến khác, tại sảnh phụ của Chấp Sự Đường, Trần Tuân ném mạnh khối sắt đen lên quầy giao dịch. Tiếng kim loại va chạm khô khốc khiến tên chấp sự trực ban giật nảy mình, vội vàng buông bút.

Ghi vào sổ phế liệu, nhặt được ở hạ lưu bến nước, ba điểm công huân. Trần Tuân gắt gỏng, cố tình để lộ vẻ mệt mỏi và bực dọc sau một đêm thức trắng truy lùng vô ích.

Tên chấp sự cắm cúi viết vào ngọc giản, nhưng khóe mắt lại len lén liếc nhìn hình thù mờ nhạt trên bề mặt vật chứng. Ngay khi bóng áo đen của người giao việc vừa khuất sau dãy hành lang, một đạo bùa truyền tin nhỏ bằng móng tay đã được gã lặng lẽ bóp nát dưới gầm bàn. Mảnh ghép đầu tiên của chiếc bẫy đã ngoan ngoãn nằm đúng vị trí, mang theo một thông điệp sai lệch truyền thẳng đến tay kẻ thù.

a tấm bản đồ lộ tuyến này âm thầm giao cho Lục Trầm.

Diệp Tinh Thần gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, giọng nói trầm ổn nhưng mang theo áp lực vô hình.

Bảo hắn mang theo ba mươi ba lá phù Trấn Mạch, lập tức đến hẻm Lạc Hồn thiết lập một cái Tỏa Linh Trận cỡ nhỏ. Nhớ kỹ, không được dùng trận nhãn bằng linh thạch, phải dùng chính những mảnh kiếm vỡ thu thập từ chiến trường năm xưa để cắm trận. Kẻ địch rất nhạy bén với linh khí mới, nhưng lại dễ dàng bỏ qua tàn niệm của kiếm tu đã ngã xuống.

Trần Tuân hơi biến sắc, bàn tay vô thức siết chặt lấy chiếc nhẫn trữ vật.

Thuộc hạ tuân mệnh. Nhưng việc dùng kiếm vỡ làm trận nhãn sẽ bòn rút chút linh tính cuối cùng của di vật. Việc rút phù Trấn Mạch cũng sẽ khiến tuyến phòng thủ phía đông mỏ Tinh Thiết xuất hiện lỗ hổng lớn.

Kẻ địch muốn dùng sổ sách khống để nuốt trọn quyền khai thác.

Diệp Tinh Thần chậm rãi đứng thẳng người, ánh mắt không rời khỏi sa bàn Cửu Châu.

Ta sẽ mở cửa, cho phép ngoại nhân đấu giá quyền vận chuyển quặng thô trong ba ngày. Lỗ hổng ở phía đông chính là mồi nhử thứ hai. Bọn chúng tuyệt đối không bỏ qua cơ hội danh chính ngôn thuận này để đem người tiến vào. Mọi trách nhiệm hao hụt tài nguyên ta sẽ tự tay ghi vào sổ công phạt của nội các.

Trần Tuân hít sâu một hơi, lập tức chắp tay nhận lệnh rồi lùi bước khỏi thư phòng.

Nửa canh giờ sau, tại Chấp Sự Đường, không khí ồn ào bỗng chốc lắng xuống khi vị ám vệ thân tín của Các chủ sải bước tiến vào. Trần Tuân ném mạnh khối kim loại xám xịt mang ấn ký đầu lâu lên bàn giám định, vẻ mặt lộ rõ sự bực dọc. Hắn lớn tiếng phàn nàn trước mặt đám đông về việc dẫn người tuần tra cả đêm chỉ thu được một cục quặng phế phẩm, hoàn toàn mất dấu đám người làm ô uế dòng chảy linh mạch.

Chấp sự phụ trách tên là Lưu Tam, một kẻ luôn mang nụ cười nịnh nọt nhưng ánh mắt lại hay láo liên quan sát. Lão cẩn thận dùng kìm ngọc kẹp lấy vật chứng, đặt lên đĩa cân Đoán Cốt. Mặt cân bằng đồng xanh khẽ rung lên, một đạo linh quang nhạt nhòa lướt qua bề mặt khối thiết rồi vụt tắt. Trận đồ kiểm tra cấp thấp đã bị thủ pháp che giấu hỏa lôi trận pháp của Hắc Thiên Kiếm Các dễ dàng qua mặt.

Theo đúng quy chế phân loại tài nguyên, Lưu Tam cầm bút son, nắn nót ghi vào Sổ Ghi Chép Phế Liệu dòng chữ định mức ba điểm công huân. Lão thầm cười nhạt trong lòng, cho rằng vị Các chủ trẻ tuổi kia phái người đi lùng sục lung tung mà không nắm được trọng tâm. Lão không hề biết rằng, khoảnh khắc ngòi bút son chạm vào trang giấy, một tia thần thức cực nhỏ từ khối quặng đã bám ngược lên ống tay áo mình.

Trần Tuân nhận lấy thẻ bài công huân, hừ lạnh một tiếng rồi phất tay áo bỏ đi.

Ngay khi bóng lưng ám vệ khuất sau hành lang, Lưu Tam lập tức mượn cớ đi kiểm tra kho chứa để luồn ra khu vực hậu viện vắng vẻ. Lão lấy từ trong ngực áo ra một con hạc giấy màu tro, nhanh chóng truyền âm vài câu rồi búng tay thiêu đốt. Con hạc giấy hóa thành một vệt khói mỏng, nương theo gió sương bay thẳng về hướng chân núi, mang theo tin tức tình báo sai lệch rằng nội bộ gia tộc đang mất phương hướng.

Tại thư phòng trên đỉnh núi, Diệp Tinh Thần khẽ nhắm mắt, cảm nhận đạo kiếm khí vừa được kích hoạt cách đó không xa. Con mồi đã ngoan ngoãn ngậm lấy lưỡi câu, tự tay gửi đi bức thư thông hành cho cái chết của chính mình. Hắn cầm lấy ngọc bút, dứt khoát hạ ấn Các chủ lên một cuộn trục bạch ngọc đã viết sẵn.

Đây là Lệnh Mở Cửa Thương Đạo tạm thời, một văn bản sẽ chính thức tước bỏ quyền ưu tiên của ba gia tộc phụ thuộc, ép họ phải chia sẻ lợi ích. Quyết định này chắc chắn sẽ gây ra sóng gió trong nội bộ, khiến lượng quặng thô hao hụt ít nhất hai thành trong tháng tới. Thế nhưng, nó cũng chính là tờ giấy gọi hồn dành cho những kẻ dám mang cuốn sổ giao dịch giả mạo bước lên bàn đàm phán. Tiếng chuông lớn từ quảng trường đột ngột vang lên ba hồi ngân dài, báo hiệu giờ khắc Tộc nghị phân chia quyền lực chính thức bắt đầu.

Gió bấc rít gào qua hẻm Lạc Hồn, mang theo hơi lạnh buốt xương của quặng kim loại thô. Lục Trầm nín thở thu mình sau một tảng đá đen kịt, ánh mắt ghim chặt vào đốm sáng mờ ảo trên mặt Phân Kim Trận Bàn. Đốm sáng ấy chính là phản hồi từ tia thần thức mà Các chủ đã âm thầm gieo lên vạt áo Lưu Tam tại Chấp Sự Đường. Đúng như dự liệu, sau khi ghi chép khối phôi kiếm lỗi vào sổ phế liệu, gã chấp sự tham lam kia đã lập tức tuồn tin tức ra ngoài. Kẻ địch đinh ninh rằng tuyến phòng thủ phía đông mỏ Tinh Thiết đang hở sườn vì nội bộ Kiếm Các mải mê đối phó với dư luận.

Ba bóng đen lướt qua màn sương mù, thân pháp nhẹ bẫng không chạm đất, hoàn toàn triệt tiêu dao động linh khí. Kẻ đi đầu cầm một thanh đoản trủy đen ngòm, liên tục vạch những đường cong kỳ dị vào không trung để vô hiệu hóa cấm chế cảnh giới. Lục Trầm vẫn án binh bất động, ngón tay khẽ miết lên ba lá bùa giấu trong tay áo. Hắn nhớ rõ lệnh của Các chủ, tuyệt đối không được ra tay trước, phải để đối phương bước hẳn vào vùng lõi của hẻm núi, nơi từ trường quặng sắt dày đặc nhất.

Bóng đen đi đầu vừa bước qua cột mốc bằng đá xanh, Lục Trầm liền bóp nát lá bùa thứ nhất. Một lớp huyễn ảnh mỏng manh dâng lên, tạo ra ảo giác về hai tên lính tuần tra đang gục ngủ bên đống lửa tàn. Thế nhưng, kẻ địch không hề mắc bẫy. Tên cầm đầu khựng lại, mũi nhọn đoản trủy trong tay gã rung lên bần bật. Gã lập tức nhận ra sự bất thường, bởi luồng kiếm ý sắc lạnh đặc trưng của mỏ Tinh Thiết đã biến mất, thay vào đó là một sự tĩnh lặng chết chóc.

Lui lại, đây là sát cục.

Tên cầm đầu gầm gằn trong cổ họng, quyết đoán vứt bỏ ý định đột nhập, đồng thời vung tay ném ra ba viên Hủ Cốt Lôi hòng phá vây. Lục Trầm không để chúng toại nguyện. Lá bùa thứ hai được dán thẳng lên mặt Phân Kim Trận Bàn, kết hợp cùng linh quyết đã chuẩn bị sẵn. Mặt đất dưới chân ba bóng đen đột ngột biến dạng, những vỉa quặng sắt ẩn sâu dưới lòng đất đồng loạt trồi lên, đan chéo vào nhau thành một lồng giam từ tính khổng lồ.

Hủ Cốt Lôi nổ tung giữa không trung, nhưng khói độc mang tính ăn mòn lập tức bị từ trường mạnh mẽ hút sạch vào các kẽ nứt của vách đá. Tên cầm đầu biến sắc, gã cắn chót lưỡi, đốt cháy một giọt tinh huyết để cưỡng ép kích hoạt bí thuật độn thổ. Lục Trầm cắn răng, quyết định đánh đổi. Hắn rót toàn bộ ba phần thần thức vào lá bùa cuối cùng, hung hăng cắm thẳng ngọn cờ trận nhãn vào mạch linh khí đang cuộn chảy bên dưới tảng đá đen.

Một tiếng rắc chói tai vang lên từ sâu trong lòng đất. Để khóa chết không gian độn thổ của đối phương, Lục Trầm đã cưỡng ép đảo ngược dòng chảy của một nhánh linh mạch hạ phẩm. Cái giá phải trả là toàn bộ khu vực phía đông hẻm Lạc Hồn bị tinh thể hóa, quặng Tinh Thiết tại đây sẽ mất đi linh tính trong ít nhất ba tháng tới. Bù lại, lực phản chấn cực mạnh từ lòng đất dội ngược lên, hất văng ba bóng đen vỡ nát lớp ngụy trang, ngã lăn quay trên nền đá lạnh.

Lục Trầm bước ra khỏi chỗ nấp, giũ sạch bụi đất trên vạt áo. Hắn không rút kiếm kết liễu, mà điềm nhiên lấy ra cuốn Sổ Tuần Tra Ghi Công. Đầu ngòi bút chu sa lướt nhanh trên mặt giấy da thú, ghi chép rành mạch từng khoản mục. Tổn thất một nhánh linh mạch hạ phẩm, cấn trừ vào quỹ rủi ro của Tàng Kiếm Phong. Bắt giữ ba kẻ tình nghi mang theo Hủ Cốt Lôi, tịch thu toàn bộ pháp khí.

Tên cầm đầu nằm thoi thóp dưới đất, ánh mắt lộ vẻ kinh hoàng khi nhìn thấy cuốn sổ trên tay Lục Trầm. Gã chợt hiểu ra, từ việc khối phôi kiếm lỗi lọt vào kho, cho đến việc tuyến đông mở cửa, tất cả chỉ là một cái túi lưới khổng lồ. Kiếm Các không hề sợ hãi trước dư luận, mà đang dùng chính quy chế tuần tra và sổ sách minh bạch để hợp thức hóa việc phong tỏa toàn diện. Lục Trầm tháo lấy ba chiếc nhẫn trữ vật của chúng, cẩn thận niêm phong lại bằng phù chú gia tộc, chuẩn bị gửi thẳng về bàn nghị sự.

Luồng huyết quang chói lói bùng lên giữa hẻm Lạc Hồn, xé toạc màn đêm đặc quánh. Kẻ thủ lĩnh áo đen gầm lên một tiếng khàn đục như thú hoang. Mười ngón tay hắn cắm phập vào lồng ngực hai gã đồng bọn bên cạnh. Máu tươi tuôn trào không rơi xuống đất mà lơ lửng giữa không trung. Chúng nhanh chóng đan xen, hóa thành hàng ngàn sợi huyết tơ quấn chặt lấy nhau. Hắn đang dùng cấm thuật hiến tế đồng tu, cưỡng ép ngưng tụ một thanh Huyết Nhận khổng lồ. Mục tiêu của đòn này là chém đứt lồng từ tính do Lục Trầm vừa giăng hạ.

Áp lực từ đao máu tản ra khiến không gian xung quanh vặn vẹo. Thần thức của Lục Trầm bám chặt vào chín ô trận vị đang dần xuất hiện vết nứt. Thay vì tiếp tục chém xuống, tên sát thủ đột ngột thay đổi đấu pháp. Hắn nhận ra từ trường đang làm lệch quỹ đạo tấn công vật lý. Tên thủ lĩnh cắn chót lưỡi, bóp nát chuôi đao ngay giữa không trung. Thanh Huyết Nhận nổ tung, hóa thành một cơn mưa huyết thủy mang theo tính ăn mòn cực mạnh.

Từng giọt máu đỏ sẫm trút xuống, điên cuồng gặm nhấm các điểm nút linh lực của lồng phòng ngự. Khói xèo xèo bốc lên, kéo theo mùi tanh tưởi buồn nôn. Bức tường từ tính vốn kiên cố bỗng nhiên lõm xuống. Lục Trầm chủ động thu hồi thủ ấn, tạo ra một kẽ hở giả tạo ngay góc tây nam. Tên thủ lĩnh thấy sinh lộ liền không màng tất cả. Hắn dồn toàn bộ tu vi còn lại vào một tấm Huyết Độn Phù.

Kẻ địch hóa thành vệt đỏ thẫm lao thẳng về phía điểm yếu đó. Hắn đinh ninh rằng gã trận sư trẻ tuổi đã kiệt sức, không thể duy trì không gian. Tuy nhiên, tên sát thủ không hề biết ngay dưới vị trí ấy đang ẩn chứa tử huyệt. Đó chính là vết nứt của địa mạch ngầm đã bị dư chấn cày xới từ trước. Ngay khoảnh khắc mục tiêu vọt tới kẽ hở, Lục Trầm vung tay tung ra một vật thể lạ.

Một mảnh đồng rỉ sét bay vút ra, cắm phập xuống nền đá. Đây không phải pháp khí tấn công thông thường. Nó là một phế phẩm kiếm cách được Các chủ đích thân khắc lên Tẫn Mạch Trận. Mảnh đồng vừa chạm đất, sát khí bên trong lập tức cộng hưởng với luồng năng lượng đang đứt gãy dưới lòng hẻm. Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu trong lòng đất. Linh khí bạo loạn phun trào như núi lửa, trực tiếp nuốt chửng kẻ đột nhập.

Trận văn bạo phát xé nát thân thể tên thủ lĩnh thành một đám sương mù. Tuy nhiên, cái giá cho đòn lật ngược thế cờ này không hề nhỏ. Sóng xung kích dội ngược lại, đánh vỡ nát ngọc bội hộ thân của Lục Trầm. Mười đầu ngón tay hắn nháy mắt biến thành màu xám tro, teo tóp như cành khô. Xúc giác linh lực ở đôi bàn tay đã bị tước đoạt. Từ nay, mỗi lần vẽ bùa hắn đều sẽ chịu cơn đau như kim châm tủy não.

Không chỉ vậy, ba mươi trượng linh mạch ngầm tại Lạc Hồn hẻm đã hoàn toàn hoại tử. Vùng đất này vĩnh viễn mất đi khả năng sinh tẩm linh khí. Trước khi sương máu tan biến, một luồng hắc khí từ thi thể bắn lên không trung. Nó nổ tung thành ký hiệu ngọn lửa đen nhạt nhòa. Lục Trầm khoanh tay đứng nhìn, không hề dùng thần thức đánh tan. Mảnh đồng rỉ sét vốn thừa sức phong tỏa truyền tin, nhưng đây là ý đồ đã định trước.

Cấp trên đã dặn dò phải để cho đám tai mắt vòng ngoài nhìn thấy tín hiệu hoàn thành nhiệm vụ. Bọn chúng sẽ đinh ninh rằng nhóm sát thủ đã thành công hủy diệt kho tàng trữ phôi kiếm lỗi. Lục Trầm bước tới giữa đống tàn tích, phất tay xua đi khói bụi. Nằm chỏng chơ giữa nền đá vỡ nát là một khối ngọc giản truyền âm hình bán nguyệt. Bề mặt vật này vẫn còn lưu lại dao động năng lượng đặc trưng của kẻ thù.

Ngọc giản vốn được giấu trong thức hải tên thủ lĩnh. Nhờ địa mạch bạo phát tước đoạt sinh cơ quá nhanh nên hệ thống tự hủy chưa kịp kích hoạt. Lục Trầm cẩn thận dùng kẹp gỗ bọc lá bùa phong ấn gắp lấy món đồ. Hắn bỏ gọn vật chứng vào hộp ngọc cách tuyệt khí tức, sau đó bóp nát truyền âm phù báo tin. Nhận được hồi đáp, hệ thống vận hành của gia tộc lập tức chuyển trạng thái. Một lệnh bài điều động khẩn cấp được ban xuống.

Chấp Sự Đường nhanh chóng niêm phong sổ sách tuần tra đêm nay. Họ tạo hiện trường giả về một vụ nổ khí tràng ngoài ý muốn. Món nợ hoại tử địa hình tạm thời được treo lơ lửng, chờ đợi kẻ thù bồi thường. Khối ngọc giản bán nguyệt kia hiện đã trở thành mảnh ghép hoàn hảo. Nó sẽ kết nối với nửa tấm bản đồ của Trần Tuân. Vạn Bảo Thương Hội lúc này vẫn đang đắc ý chờ tin diệt khẩu, hoàn toàn không biết quyền lợi của chúng đã bị phán quyết tử hình.
0