Chương 39: Trong Cáo Thị
Đăng: 10/07/2026 09:36
4,053 từ
1 lượt đọc
Gió lạnh từ Hỏa Hạc Xuyên thổi thốc vào khoảng sân rộng của Tôn phủ, mang theo mùi tanh tưởi của bùn lầy và rỉ sét. Tôn chưởng quỹ ngồi gục trước bàn trà bằng gỗ lim, hai mắt vằn tia máu chằm chằm nhìn vào cuốn sổ nạm ngọc ghi chép lịch trình vận chuyển thiết tinh. Lô hàng ngày mai là cống phẩm bí mật dành riêng cho phân đà của Hắc Thiên Kiếm Các, tuyệt đối không thể xảy ra sai sót. Lão vừa nhấc chén trà định nhấp một ngụm định thần, một luồng hàn khí thấu xương đột ngột tràn ngập gian phòng khiến nước trong chén đóng băng tức thì.
Từ trong góc tối, Tống quản sự chậm rãi bước ra như một u linh, vạt áo xám không dính nửa giọt sương đêm. Lão không nói một lời dư thừa, trực tiếp đặt chiếc hộp ly châu lên mặt bàn. Nắp hộp vừa bật mở, một vệt sương lạnh hình lưỡi kiếm lao vút lên không trung, cắm phập vào cột nhà, tỏa ra luồng uy áp bức người. Bề mặt cột gỗ lập tức nứt toác, để lộ ra những đường vân mây cuộn xoắn đặc trưng của kiếm khí phản phệ.
"Hàn Tủy Kiếm Khí. Đây là tàn dư từ lò rèn của Hắc Thiên Các!" Tôn chưởng quỹ hoảng hốt lùi lại, ghế tựa đổ sầm xuống sàn. Lão run rẩy chỉ tay vào vệt sương đang dần ăn mòn thớ gỗ, da đầu tê dại.
Tống quản sự phủi nhẹ bụi bặm trên tay áo, lấy từ trong ngực ra một cuộn giấy nạm viền đỏ rực, trải phẳng phiu bên cạnh chiếc hộp. Bề mặt tờ giấy lưu chuyển linh quang, mơ hồ hiện lên những dòng chữ được viết bằng chu sa trộn lẫn tinh huyết.
"Các chủ nhà ta gửi lời hỏi thăm sức khỏe Tôn chưởng quỹ. Ngài nói, lô thiết tinh khai thác từ Hỏa Hạc Xuyên vốn ngậm hỏa độc, nếu dùng phương pháp tôi luyện bằng băng tủy của Hắc Thiên Các, mười lò sẽ nổ cả mười." Giọng nói của Tống quản sự đều đều, không mang theo sát khí nhưng lại khiến người nghe lạnh toát sống lưng. "Vệt sương lạnh này được Các chủ trích xuất từ chính thanh tà kiếm vừa gãy nát chiều nay. Nếu ngày mai lô quặng của ngài vẫn cập bến, Hắc Thiên Các phát hiện ra bí mật vật liệu tương khắc, ngài đoán xem bọn chúng sẽ lột da ai trước?"
Sắc mặt Tôn chưởng quỹ trắng bệch như tờ giấy. Lão vốn tưởng mình đang nắm giữ một mối làm ăn béo bở, không ngờ lại đang ôm một quả bom nổ chậm. Diệp Tinh Thần không cần phái người đi chặn đánh tàu hàng, cũng chẳng cần động đao thương. Hắn chỉ dùng một vệt tàn khí từ thanh kiếm hỏng để chứng minh rằng, toàn bộ quy trình rèn đúc và tuyến đường vận chuyển đều đã nằm gọn trong lòng bàn tay Thiên Đạo Kiếm Các.
"Các chủ muốn gì?" Lão thương nhân già nuốt khan, thanh âm khô khốc.
"Ấn chỉ tay vào Huyết Khế Giao Thương này, tuyên bố phong tỏa toàn bộ quặng thiết tinh vô thời hạn với lý do mỏ quặng sập mạch." Tống quản sự đẩy tờ khế ước về phía trước. "Các chủ nhà ta rất nhân từ. Chỉ cần ngài ngoan ngoãn hợp tác, chiếc hộp ly châu này sẽ thuộc về ngài. Khi người của Hắc Thiên Các đến chất vấn, ngài cứ việc mở hộp ra cho chúng xem. Chúng tự khắc hiểu rằng ngài bị một cao thủ tu luyện hàn công ép buộc, không thể không làm."
Tôn chưởng quỹ chấn động tâm thần, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo. Nước cờ này của Diệp Tinh Thần không chỉ cắt đứt nguồn vật liệu của Hắc Thiên Các, mà còn tạo sẵn cho lão một cái cớ hoàn hảo để thoát thân. Nhưng đổi lại, một khi ký vào Huyết Khế, thương hội của lão sẽ vĩnh viễn bị trói buộc vào cỗ chiến xa của Thiên Đạo Kiếm Các. Kẻ thù sẽ tưởng rằng có một tông môn phương Bắc nào đó đang nhắm vào đường dây thương đạo, hoàn toàn không nghi ngờ đến vị Các chủ trẻ tuổi đang ngồi ung dung ở ngàn dặm xa xôi.
Bàn tay nhăn nheo của lão già lơ lửng trên không trung, run rẩy dữ dội. Lão nhìn vệt sương lạnh đang ngưng tụ lại thành hình một mũi kiếm nhỏ xíu trong hộp ly châu, cắn chặt răng, rạch một đường trên đầu ngón tay. Máu tươi nhỏ xuống mặt giấy nạm đỏ, lập tức bị những đường nét chu sa hút cạn. Huyết Khế Giao Thương bùng lên một ngọn lửa hư ảo, sau đó hóa thành hai đạo lưu quang bay vào mi tâm của cả hai người.
"Quyết định sáng suốt." Tống quản sự thu lại chiếc hộp, ánh mắt liếc nhìn ra màn đêm đen đặc bên ngoài cửa sổ. "Từ giờ khắc này, thương hội của ngài chính thức nằm dưới sự bảo hộ của quy chế Thiên Đạo Kiếm Các. Sáng ngày mai, ta muốn thấy thông báo cấm vận được dán khắp các bến đò tại Đông Nhai."
Bóng áo xám nhoà dần rồi biến mất, để lại Tôn chưởng quỹ đứng thẫn thờ giữa căn phòng vương vãi hơi lạnh. Lão biết rõ, một khi lệnh cấm vận này được ban ra, chuỗi cung ứng pháp khí của toàn bộ khu vực phía Nam Cửu Châu sẽ lập tức đứt gãy. Hàng chục lò rèn của Hắc Thiên Các sẽ phải ngưng trệ vì thiếu hụt thiết tinh, kéo theo đó là sự phẫn nộ của vô số khách hàng đã đặt cọc. Trật tự thương đạo mà bọn chúng cất công xây dựng, chỉ bằng một tờ khế ước và một vệt kiếm khí hỏng, đã bắt đầu sụp đổ từ bên trong.
Mồ hôi lạnh rịn ra trên trán Tôn chưởng quỹ, từng giọt trượt dọc xuống gò má nhăn nheo. Lão gượng cười, hai tay chắp lại đặt trên mặt bàn lim như thể đang suy tính thiệt hơn, nhưng ngón trỏ bàn tay trái đã âm thầm luồn xuống mép dưới mặt gỗ. Tại đó có khắc sẵn một đạo trận nhãn truyền âm vi hình, chỉ cần rót vào một tia linh lực mỏng manh, toàn bộ cuộc đối thoại sẽ lập tức được gửi thẳng đến phân đà Hắc Thiên Các. Lão không thể chỉ nghe một phía, bắt buộc phải dùng động tác giả này để tranh thủ thời gian xác minh.
Tống quản sự đứng lặng yên trong bóng tối, khóe mắt khẽ liếc nhìn bả vai đang căng cứng của đối phương. Lão không rút pháp khí, cũng chẳng thèm ngăn cản, chỉ hờ hững bóp nát một viên ngọc châu màu xám tro giấu trong tay áo.
Một tiếng "bốp" trầm đục vang lên ngay dưới gầm bàn. Đạo trận nhãn truyền âm chưa kịp sáng lên đã vỡ vụn thành bột mịn, kéo theo một luồng linh lực cắn trả sắc bén. Tôn chưởng quỹ giật nảy người, vội vã rút tay lại. Đầu ngón trỏ của lão đã cháy đen, linh mạch dọc theo cánh tay trái tê rần, luồng thần thức vừa phóng ra giống như đâm sầm vào một bức tường bông đặc quánh, hoàn toàn mất liên lạc với thế giới bên ngoài.
"Tôn chưởng quỹ hà tất phải hao tâm tổn trí?" Tống quản sự cất giọng đều đều, vạt áo xám vẫn không suy suyển. "Viên Toái Âm Châu này đã phong tỏa toàn bộ linh ba trong bán kính mười trượng. Ngài muốn báo tin cho Hắc Thiên Các? Đợi đến lúc tin tức truyền đi, lò rèn đầu tiên của bọn chúng e rằng đã nổ tung, và kẻ phải đền mạng vì tội cung cấp vật liệu lẫn tạp chất chính là ngài."
Sắc mặt lão thương nhân xám ngoét, hàm răng đánh bò cạp. Lão biết mình đã bị ép vào tử cục. Nếu tiếp tục giao hàng, lò rèn nổ, lão chết. Nếu tự ý cắt đứt nguồn quặng mà không có lý do chính đáng, Hắc Thiên Các sẽ lột da lão vì tội phản bội khế ước.
"Các chủ của các người... rốt cuộc muốn ta làm thế nào?" Tôn chưởng quỹ khàn giọng hỏi, ánh mắt mang theo sự tuyệt vọng của con thú bị dồn vào chân tường. "Cắt đứt thương lộ Hỏa Hạc Xuyên, đám sát tinh kia tuyệt đối sẽ không buông tha cho ta."
Tống quản sự không đáp ngay, chậm rãi lấy từ trong ngực ra một khối kim loại đen ngòm, sần sùi, đặt mạnh xuống bên cạnh tờ giấy viền đỏ. Đó là một đoạn tàn kiếm đã bị nung chảy dở dang, bề mặt vẫn còn vương lại những đường vân rạn nứt hình ngọn lửa. Khí tức tỏa ra từ vật này mang đậm tà tính, nhưng lại pha lẫn dao động linh lực của một môn phái hoàn toàn khác.
"Đây là mồi lửa mà Các chủ nhà ta đặc biệt chuẩn bị cho ngài." Tống quản sự gõ nhẹ ngón tay lên khối kim loại. "Sáng ngày mai, ngài cứ việc mang thứ phế liệu rèn thất bại này đến bẩm báo với phân đà Hắc Thiên Các. Nói rằng mỏ quặng Hỏa Hạc Xuyên đêm qua bị kẻ gian tập kích, dùng tà binh ô nhiễm toàn bộ mạch khoáng. Bọn chúng nhìn thấy những đường vân lửa này, tự nhiên sẽ biết nên đi tìm tông môn nào để tính sổ."
Đồng tử Tôn chưởng quỹ co rụt lại. Lão cầm khối tàn kiếm lên, cẩn thận dùng một tia thần thức quét qua. Ngay lập tức, lão nhận ra thủ pháp khắc trận trên bề mặt kim loại này cực kỳ giống với kỹ nghệ của Liệt Hỏa Tông. Đến lúc này, lão mới thực sự cảm thấy ớn lạnh trước tâm cơ của Diệp Tinh Thần. Vị Các chủ trẻ tuổi kia không chỉ muốn chặt đứt nguồn tài nguyên của Hắc Thiên Các, mà còn mượn tay lão ném ra một vật chứng giả, thành công chuyển hướng sự phẫn nộ của kẻ địch sang một thế lực khác.
"Nhưng thiên hạ không có bữa ăn nào miễn phí." Tống quản sự lạnh lùng bồi thêm một nhát dao cuối cùng. "Các chủ ban cho ngài con đường sống, ngài cũng phải để lại thứ gì đó làm tin. Đóng dấu vân tay lên khế ước, đồng thời giao Hỏa Hạc Thương Ấn ra đây. Từ nay về sau, toàn bộ quyền điều phối vật liệu tại bến sông này sẽ do Thiên Đạo Kiếm Các tiếp quản."
Mất đi thương ấn, đồng nghĩa với việc giao nộp toàn bộ cơ nghiệp tích cóp mấy chục năm vào tay người khác. Nhưng nhìn khối tàn kiếm mang theo hi vọng sống sót duy nhất, lại nhìn vệt sương lạnh vẫn đang ăn mòn cột nhà, Tôn chưởng quỹ biết mình không còn tư cách mặc cả. Lão cắn chặt răng, dồn linh lực vào ngón tay cái vừa bị bỏng, bức ra một giọt tinh huyết đỏ sẫm.
Ngón tay run rẩy ấn mạnh xuống góc phải của tờ giấy viền đỏ. Ngay khoảnh khắc huyết ấn thành hình, toàn bộ văn tự chu sa trên mặt giấy bỗng nhiên bùng cháy. Nó không hóa thành tro bụi, mà ngưng tụ thành một sợi tơ máu mỏng tang, lao thẳng vào ấn đường của Tôn chưởng quỹ, ghim chặt vào sâu trong thần hồn. Lão rên lên một tiếng, linh lực toàn thân chấn động kịch liệt, cảm nhận rõ rệt một đạo cấm chế sinh tử vừa được thiết lập.
Lão thương nhân lảo đảo ngã ngồi xuống ghế, lồng ngực phập phồng thở dốc. Bàn tay già nua chậm rãi thò vào trong áo, móc ra một khối ngọc ấn chạm trổ hình hạc lửa, lưu luyến vuốt ve một chút rồi đẩy về phía đối diện. Tống quản sự không khách khí, vung tay thu lấy vật phẩm trọng yếu nhất của đường dây thương đạo, sau đó xoay người bước thẳng vào màn đêm, bỏ lại Tôn chưởng quỹ ngồi hóa đá giữa căn phòng ngập ngụa hàn khí.
Tôn chưởng quỹ thở dốc, lồng ngực phập phồng như bễ lò rèn cạn gió. Lão cúi gầm mặt, che giấu tia âm lệ xẹt qua đáy mắt, bàn tay giấu dưới gầm bàn âm thầm siết chặt một viên ngọc giản truyền âm. Đây là cấm khí do giám sát sứ của Hắc Thiên Các đích thân ban tặng, chỉ cần truyền một tia thần thức, sát thủ ẩn nấp tại Đông Nhai sẽ lập tức san bằng nơi này. Lão không tin Thiên Đạo Kiếm Các dám ngang nhiên giết người cướp quặng giữa hoàng cung thương đạo.
Thế nhưng, Tống quản sự vẫn đứng chắp tay sau lưng, khóe môi nhếch lên một nụ cười trào phúng. Hắn không hề có ý định ngăn cản động tác của lão mập. Thay vào đó, ngón tay gầy guộc của Tống quản sự gõ nhẹ lên đoạn tàn thiết đen ngòm đang nằm cạnh tờ khế ước. Một tiếng keng trầm đục vang lên, âm thanh không truyền ra ngoài không khí mà đánh thẳng vào thần thức.
Ngay khoảnh khắc Tôn chưởng quỹ kích hoạt ngọc giản, dị biến nổi lên. Thay vì phát ra tín hiệu cầu cứu, viên ngọc trong tay lão đột ngột nóng ran, hút điên cuồng linh lực từ đoạn tàn thiết trên bàn. Những đường vân mây cuộn xoắn của tà khí hóa thành từng sợi tơ xám xịt, thuận theo thần thức của Tôn chưởng quỹ mà chui tọt vào trận nhãn truyền âm được khắc chìm dưới lớp gạch nung.
Lưới giám sát của Hắc Thiên Các ở đầu bên kia lập tức nhận được phản hồi. Nhưng đó không phải là tiếng kêu cứu, mà là một luồng khí tức tà ác vô cùng quen thuộc, mang đậm dấu ấn rèn đúc của chính bọn chúng. Tín hiệu giả này báo cáo rằng mọi việc vẫn nằm trong tầm kiểm soát, sát khí dao động chỉ là do cấm khí đang được bảo dưỡng định kỳ.
Sắc mặt Tôn chưởng quỹ từ trắng bệch chuyển sang xám ngoét. Lão hoảng hốt thu hồi thần thức, vội vàng thay đổi chiến thuật, định cắn chót lưỡi phun tinh huyết để cưỡng ép tự bạo trận bàn. Nhưng đã quá muộn. Đoạn tàn thiết trên bàn bỗng nhiên rạn nứt, phát ra những tiếng lách tách giòn giã. Khí tức tà ác bên trong nó đã bị vắt kiệt để dệt nên bức màn bình phong hoàn hảo, lớp vỏ kim loại lập tức hóa thành một vũng bùn đen hôi thối, triệt để phá hủy luôn đường truyền âm duy nhất.
Cái giá của màn che mắt này chính là vật chứng duy nhất mang khí tức Hắc Thiên Các đã hoàn toàn tan biến. Nhưng bù lại, Tôn chưởng quỹ đã bị cắt đứt mọi viện trợ, triệt để trở thành một con cá nằm trên thớt. Mưu tính mượn dao giết người của lão chưa kịp thành hình đã bị Diệp Tinh Thần ở cách xa ngàn dặm tính toán thấu đáo, dùng chính tàn dư của kẻ địch để khóa chặt yết hầu con tin.
"Các chủ nói không sai, ngài quả nhiên không cam lòng từ bỏ miếng thịt béo."
Tống quản sự đẩy tờ giấy nạm viền đỏ về phía trước một thốn, giọng điệu lạnh nhạt như phán quan định tội.
"Hiện tại trận nhãn đã hỏng, Hắc Thiên Các đinh ninh ngài đang an toàn. Ngày mai lô hàng không đến, kẻ đầu tiên bị nghi ngờ bòn rút quặng mỏ chính là ngài. Lựa chọn ấn chỉ tay, hoặc ngày mai cả nhà Tôn phủ sẽ bị luyện thành kiếm linh."
Tôn chưởng quỹ run lên bần bật, mọi lớp phòng bị tâm lý đã bị đánh sập hoàn toàn. Lão hiểu rõ thủ đoạn của đám tà tu kia, thà giết nhầm ngàn người chứ không bỏ sót một mối nghi ngờ. Bàn tay mập mạp run rẩy vươn ra, cắn nát đầu ngón tay trỏ, mang theo sự tuyệt vọng và khuất phục, hung hăng ấn mạnh xuống vị trí trung tâm của Huyết Khế Giao Thương.
Tờ khế ước lập tức bùng lên một luồng huyết quang chói lọi, những dòng chữ chu sa như sống lại, trói buộc lấy linh hồn của kẻ ký kết. Quá trình này tiêu hao không ít thần hồn, khiến ấn đường Tôn chưởng quỹ xám xịt, tu vi rớt thẳng một tiểu cảnh giới vì phản phệ khế ước. Khí tức sinh mệnh của lão uể oải hẳn đi, nhưng đổi lại, một mạng già tạm thời được giữ lại.
Tống quản sự hài lòng cuộn tờ huyết khế cất vào trong áo. Trước khi xoay người rời đi, hắn ném xuống mặt bàn một khối Lệnh Bài Giám Định bằng ngọc thạch trắng muốt, bên trên khắc chìm biểu tượng Thiên Đạo Kiếm Các. Vật phẩm này tỏa ra vầng sáng thanh minh, hoàn toàn đối lập với vũng bùn đen tanh tưởi kia.
"Sáng mai, hãy cầm thứ này đến gặp phân đà chủ của bọn chúng. Nói rằng Thiên Đạo Kiếm Các đã dùng quyền giám định tối cao để niêm phong mỏ Hỏa Hạc Xuyên vì phát hiện tạp chất ăn mòn thân kiếm."
Bóng lưng Tống quản sự dần tan vào lớp sương mù ngoài cửa sổ, để lại một câu chốt hạ sắc lẹm.
"Có lệnh bài này làm bình phong, bọn chúng sẽ chĩa mũi giáo về phía chúng ta, còn ngài có thể thuận lợi rút lui khỏi vũng bùn."
Gió đêm lại thổi qua, cuốn đi chút hơi ấm cuối cùng trong gian phòng. Tôn chưởng quỹ ôm lấy khối lệnh bài ngọc thạch, ánh mắt đờ đẫn nhìn ra màn đêm đen đặc. Lão biết, từ khoảnh khắc vết máu hạ xuống khế ước, toàn bộ quyền kiểm soát thương lộ thiết tinh lớn nhất Đông Nam đã chính thức đổi chủ.
Bàn tay mập mạp của Tôn chưởng quỹ run rẩy đưa lên không trung, mồ hôi lạnh vã ra ướt đẫm trán. Ánh mắt lão dán chặt vào những dòng chữ chu sa trên tờ Huyết Khế Giao Thương, yết hầu nghẹn đắng. Tờ khế ước này không hề yêu cầu lão hủy bỏ chuyến hàng, mà ép lão phải chuyển giao toàn bộ quyền kiểm soát mỏ quặng thiết tinh tại Hỏa Hạc Xuyên cho một thương hội trung gian vô danh.
Các chủ của ngươi quả thực muốn dồn Hắc Thiên Các vào chỗ chết. Tôn chưởng quỹ lẩm bẩm, giọng khàn đặc. Lão hiểu rõ, một khi điểm chỉ, bản thân sẽ chính thức trở thành con cờ thí mạng trong ván cờ lớn của Thiên Đạo Kiếm Các.
Tôn chưởng quỹ quá lời rồi, Các chủ nhà ta chỉ đang giúp ngài giữ lại cái mạng nhỏ này thôi. Tống quản sự mỉm cười nhạt, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. Thời gian cạn rồi, Hàn Tủy Kiếm Khí trên cột gỗ kia sắp tan, ngài chọn đi.
Không còn đường lui, Tôn chưởng quỹ cắn nát đầu ngón tay, ép ra một giọt tinh huyết nhỏ thẳng lên trận văn hình thanh kiếm ở góc khế ước. Tờ giấy bùng lên một luồng sáng đỏ rực, hấp thụ lấy huyết khí rồi nhanh chóng thu liễm thành một cuộn ngọc giản lạnh lẽo. Quyền kiểm soát tuyến đường thủy huyết mạch của Tôn gia đã chính thức đổi chủ, cái giá phải trả là toàn bộ lợi nhuận mười năm tới phút chốc tan thành mây khói. Lão ngã phịch xuống ghế, cảm giác như toàn bộ linh lực trong đan điền vừa bị rút cạn.
Tống quản sự thu lấy cuộn ngọc giản, cẩn thận cất vào tay áo. Hắn không nán lại thêm nửa nhịp, thân ảnh mờ dần rồi tan vào màn đêm, bỏ lại Tôn chưởng quỹ ngồi hóa đá giữa căn phòng nặc mùi rỉ sét.
Cùng lúc đó, tại tầng cao nhất của Thiên Đạo Kiếm Các, Diệp Tinh Thần đang khoanh tay đứng trước sa bàn Cửu Châu. Cột sáng đỏ rực tại Hỏa Hạc Xuyên đột nhiên chớp lóe, sau đó chuyển hẳn sang màu xanh lam nhạt. Hắn vươn tay, nhẹ nhàng gạt đi một quân cờ bằng hắc thạch trên bàn. Mạng lưới thương đạo của Hắc Thiên Các tại khu vực Đông Nam đã chính thức bị khoét một lỗ hổng chí mạng mà bọn chúng không hề hay biết.
Bẩm Các chủ, Huyết Khế đã ký thành công. Giọng nói trầm thấp của đường chủ Tình Báo Đường vang lên từ phía sau tấm bình phong lưu ly. Tống quản sự đang mang ngọc giản trở về, lô thiết tinh ngày mai sẽ được chuyển hướng vào kho ngầm của chúng ta tại Lạc Tinh Cốc.
Làm tốt lắm. Diệp Tinh Thần nhạt giọng đáp, ánh mắt vẫn không rời khỏi sa bàn.
Hắn biết rõ, Hắc Thiên Các mất đi lô vật liệu này sẽ lập tức sinh nghi. Bọn chúng chắc chắn sẽ phái giám kiếm sư đến Hỏa Hạc Xuyên để tra xét hiện trường. Đây chính là cục diện mà hắn đã dày công sắp đặt. Bọn chúng thích thao túng sự thật, hắn sẽ dùng chính vật chứng để giăng một mẻ lưới lớn.
Diệp Tinh Thần xoay người, bước đến bên giá vũ khí, cầm lên một thanh phôi kiếm gỉ sét. Trên thân kiếm hằn rõ ba vết nứt hình mạng nhện, tỏa ra mùi khét lẹt của hỏa độc bạo phát. Đây là tàn phẩm thu được từ một lò rèn bỏ hoang của Hắc Thiên Các vào tháng trước, mang đầy đủ dấu ấn thất bại trong việc dung hợp tài liệu.
Ngày mai, dùng danh nghĩa Thiên Đạo Kiếm Các, phát Lệnh Giám Định công khai cho thanh Phôi Kiếm Tàn Khuyết này. Hắn đặt thanh kiếm lên khay ngọc, ngón tay miết dọc theo vết nứt. Ghi rõ trong cáo thị, kiếm văn sụp đổ do vật liệu thiết tinh tại Hỏa Hạc Xuyên ẩn chứa hỏa độc, khắc chế hoàn toàn thủ pháp rèn đúc của Hắc Thiên Các.
Đường chủ Tình Báo Đường khẽ giật mình, lập tức hiểu ra dụng ý thâm độc của Các chủ. Nếu bản giám định này được công bố, Hắc Thiên Các sẽ lầm tưởng Tôn chưởng quỹ vì phát hiện ra sự thật nên đã tự ý hủy đơn hàng để bảo toàn mạng sống. Bọn chúng sẽ trút toàn bộ cơn thịnh nộ lên đầu Tôn gia, đồng thời điên cuồng đi tìm nguồn vật liệu mới để lấp liếm cho những thanh tà kiếm sắp xuất xưởng.
Diệp Tinh Thần gõ nhịp lên khay ngọc, thanh âm vang vọng giữa không gian tĩnh mịch. Chưa hết, đem Mảnh Trận Văn ghi lại dao động linh lực của lô thiết tinh kia, bí mật gửi cho chấp sự trưởng của Vạn Bảo Thương Hội. Cứ nói rằng, Thiên Đạo Kiếm Các muốn bán đứt đường dây này với nửa giá.
Một mũi tên trúng ba đích. Vừa đoạn tuyệt đường sống của Tôn gia, vừa ép Hắc Thiên Các lộ diện, lại mượn tay Vạn Bảo Thương Hội làm tấm bình phong vững chắc cản bước kẻ thù. Trên khay ngọc, Phôi Kiếm Tàn Khuyết khẽ ngân lên một tiếng u uất. Bánh răng của Thiên Cơ Kiếm Võng đã bắt đầu chuyển động, báo hiệu cho một cơn bão lớn sắp sửa quét qua Thiên Địa Kiếm Phổ vào hừng đông ngày mai, khi Lệnh Giám Định chính thức được đóng dấu son.
Từ trong góc tối, Tống quản sự chậm rãi bước ra như một u linh, vạt áo xám không dính nửa giọt sương đêm. Lão không nói một lời dư thừa, trực tiếp đặt chiếc hộp ly châu lên mặt bàn. Nắp hộp vừa bật mở, một vệt sương lạnh hình lưỡi kiếm lao vút lên không trung, cắm phập vào cột nhà, tỏa ra luồng uy áp bức người. Bề mặt cột gỗ lập tức nứt toác, để lộ ra những đường vân mây cuộn xoắn đặc trưng của kiếm khí phản phệ.
"Hàn Tủy Kiếm Khí. Đây là tàn dư từ lò rèn của Hắc Thiên Các!" Tôn chưởng quỹ hoảng hốt lùi lại, ghế tựa đổ sầm xuống sàn. Lão run rẩy chỉ tay vào vệt sương đang dần ăn mòn thớ gỗ, da đầu tê dại.
Tống quản sự phủi nhẹ bụi bặm trên tay áo, lấy từ trong ngực ra một cuộn giấy nạm viền đỏ rực, trải phẳng phiu bên cạnh chiếc hộp. Bề mặt tờ giấy lưu chuyển linh quang, mơ hồ hiện lên những dòng chữ được viết bằng chu sa trộn lẫn tinh huyết.
"Các chủ nhà ta gửi lời hỏi thăm sức khỏe Tôn chưởng quỹ. Ngài nói, lô thiết tinh khai thác từ Hỏa Hạc Xuyên vốn ngậm hỏa độc, nếu dùng phương pháp tôi luyện bằng băng tủy của Hắc Thiên Các, mười lò sẽ nổ cả mười." Giọng nói của Tống quản sự đều đều, không mang theo sát khí nhưng lại khiến người nghe lạnh toát sống lưng. "Vệt sương lạnh này được Các chủ trích xuất từ chính thanh tà kiếm vừa gãy nát chiều nay. Nếu ngày mai lô quặng của ngài vẫn cập bến, Hắc Thiên Các phát hiện ra bí mật vật liệu tương khắc, ngài đoán xem bọn chúng sẽ lột da ai trước?"
Sắc mặt Tôn chưởng quỹ trắng bệch như tờ giấy. Lão vốn tưởng mình đang nắm giữ một mối làm ăn béo bở, không ngờ lại đang ôm một quả bom nổ chậm. Diệp Tinh Thần không cần phái người đi chặn đánh tàu hàng, cũng chẳng cần động đao thương. Hắn chỉ dùng một vệt tàn khí từ thanh kiếm hỏng để chứng minh rằng, toàn bộ quy trình rèn đúc và tuyến đường vận chuyển đều đã nằm gọn trong lòng bàn tay Thiên Đạo Kiếm Các.
"Các chủ muốn gì?" Lão thương nhân già nuốt khan, thanh âm khô khốc.
"Ấn chỉ tay vào Huyết Khế Giao Thương này, tuyên bố phong tỏa toàn bộ quặng thiết tinh vô thời hạn với lý do mỏ quặng sập mạch." Tống quản sự đẩy tờ khế ước về phía trước. "Các chủ nhà ta rất nhân từ. Chỉ cần ngài ngoan ngoãn hợp tác, chiếc hộp ly châu này sẽ thuộc về ngài. Khi người của Hắc Thiên Các đến chất vấn, ngài cứ việc mở hộp ra cho chúng xem. Chúng tự khắc hiểu rằng ngài bị một cao thủ tu luyện hàn công ép buộc, không thể không làm."
Tôn chưởng quỹ chấn động tâm thần, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo. Nước cờ này của Diệp Tinh Thần không chỉ cắt đứt nguồn vật liệu của Hắc Thiên Các, mà còn tạo sẵn cho lão một cái cớ hoàn hảo để thoát thân. Nhưng đổi lại, một khi ký vào Huyết Khế, thương hội của lão sẽ vĩnh viễn bị trói buộc vào cỗ chiến xa của Thiên Đạo Kiếm Các. Kẻ thù sẽ tưởng rằng có một tông môn phương Bắc nào đó đang nhắm vào đường dây thương đạo, hoàn toàn không nghi ngờ đến vị Các chủ trẻ tuổi đang ngồi ung dung ở ngàn dặm xa xôi.
Bàn tay nhăn nheo của lão già lơ lửng trên không trung, run rẩy dữ dội. Lão nhìn vệt sương lạnh đang ngưng tụ lại thành hình một mũi kiếm nhỏ xíu trong hộp ly châu, cắn chặt răng, rạch một đường trên đầu ngón tay. Máu tươi nhỏ xuống mặt giấy nạm đỏ, lập tức bị những đường nét chu sa hút cạn. Huyết Khế Giao Thương bùng lên một ngọn lửa hư ảo, sau đó hóa thành hai đạo lưu quang bay vào mi tâm của cả hai người.
"Quyết định sáng suốt." Tống quản sự thu lại chiếc hộp, ánh mắt liếc nhìn ra màn đêm đen đặc bên ngoài cửa sổ. "Từ giờ khắc này, thương hội của ngài chính thức nằm dưới sự bảo hộ của quy chế Thiên Đạo Kiếm Các. Sáng ngày mai, ta muốn thấy thông báo cấm vận được dán khắp các bến đò tại Đông Nhai."
Bóng áo xám nhoà dần rồi biến mất, để lại Tôn chưởng quỹ đứng thẫn thờ giữa căn phòng vương vãi hơi lạnh. Lão biết rõ, một khi lệnh cấm vận này được ban ra, chuỗi cung ứng pháp khí của toàn bộ khu vực phía Nam Cửu Châu sẽ lập tức đứt gãy. Hàng chục lò rèn của Hắc Thiên Các sẽ phải ngưng trệ vì thiếu hụt thiết tinh, kéo theo đó là sự phẫn nộ của vô số khách hàng đã đặt cọc. Trật tự thương đạo mà bọn chúng cất công xây dựng, chỉ bằng một tờ khế ước và một vệt kiếm khí hỏng, đã bắt đầu sụp đổ từ bên trong.
Mồ hôi lạnh rịn ra trên trán Tôn chưởng quỹ, từng giọt trượt dọc xuống gò má nhăn nheo. Lão gượng cười, hai tay chắp lại đặt trên mặt bàn lim như thể đang suy tính thiệt hơn, nhưng ngón trỏ bàn tay trái đã âm thầm luồn xuống mép dưới mặt gỗ. Tại đó có khắc sẵn một đạo trận nhãn truyền âm vi hình, chỉ cần rót vào một tia linh lực mỏng manh, toàn bộ cuộc đối thoại sẽ lập tức được gửi thẳng đến phân đà Hắc Thiên Các. Lão không thể chỉ nghe một phía, bắt buộc phải dùng động tác giả này để tranh thủ thời gian xác minh.
Tống quản sự đứng lặng yên trong bóng tối, khóe mắt khẽ liếc nhìn bả vai đang căng cứng của đối phương. Lão không rút pháp khí, cũng chẳng thèm ngăn cản, chỉ hờ hững bóp nát một viên ngọc châu màu xám tro giấu trong tay áo.
Một tiếng "bốp" trầm đục vang lên ngay dưới gầm bàn. Đạo trận nhãn truyền âm chưa kịp sáng lên đã vỡ vụn thành bột mịn, kéo theo một luồng linh lực cắn trả sắc bén. Tôn chưởng quỹ giật nảy người, vội vã rút tay lại. Đầu ngón trỏ của lão đã cháy đen, linh mạch dọc theo cánh tay trái tê rần, luồng thần thức vừa phóng ra giống như đâm sầm vào một bức tường bông đặc quánh, hoàn toàn mất liên lạc với thế giới bên ngoài.
"Tôn chưởng quỹ hà tất phải hao tâm tổn trí?" Tống quản sự cất giọng đều đều, vạt áo xám vẫn không suy suyển. "Viên Toái Âm Châu này đã phong tỏa toàn bộ linh ba trong bán kính mười trượng. Ngài muốn báo tin cho Hắc Thiên Các? Đợi đến lúc tin tức truyền đi, lò rèn đầu tiên của bọn chúng e rằng đã nổ tung, và kẻ phải đền mạng vì tội cung cấp vật liệu lẫn tạp chất chính là ngài."
Sắc mặt lão thương nhân xám ngoét, hàm răng đánh bò cạp. Lão biết mình đã bị ép vào tử cục. Nếu tiếp tục giao hàng, lò rèn nổ, lão chết. Nếu tự ý cắt đứt nguồn quặng mà không có lý do chính đáng, Hắc Thiên Các sẽ lột da lão vì tội phản bội khế ước.
"Các chủ của các người... rốt cuộc muốn ta làm thế nào?" Tôn chưởng quỹ khàn giọng hỏi, ánh mắt mang theo sự tuyệt vọng của con thú bị dồn vào chân tường. "Cắt đứt thương lộ Hỏa Hạc Xuyên, đám sát tinh kia tuyệt đối sẽ không buông tha cho ta."
Tống quản sự không đáp ngay, chậm rãi lấy từ trong ngực ra một khối kim loại đen ngòm, sần sùi, đặt mạnh xuống bên cạnh tờ giấy viền đỏ. Đó là một đoạn tàn kiếm đã bị nung chảy dở dang, bề mặt vẫn còn vương lại những đường vân rạn nứt hình ngọn lửa. Khí tức tỏa ra từ vật này mang đậm tà tính, nhưng lại pha lẫn dao động linh lực của một môn phái hoàn toàn khác.
"Đây là mồi lửa mà Các chủ nhà ta đặc biệt chuẩn bị cho ngài." Tống quản sự gõ nhẹ ngón tay lên khối kim loại. "Sáng ngày mai, ngài cứ việc mang thứ phế liệu rèn thất bại này đến bẩm báo với phân đà Hắc Thiên Các. Nói rằng mỏ quặng Hỏa Hạc Xuyên đêm qua bị kẻ gian tập kích, dùng tà binh ô nhiễm toàn bộ mạch khoáng. Bọn chúng nhìn thấy những đường vân lửa này, tự nhiên sẽ biết nên đi tìm tông môn nào để tính sổ."
Đồng tử Tôn chưởng quỹ co rụt lại. Lão cầm khối tàn kiếm lên, cẩn thận dùng một tia thần thức quét qua. Ngay lập tức, lão nhận ra thủ pháp khắc trận trên bề mặt kim loại này cực kỳ giống với kỹ nghệ của Liệt Hỏa Tông. Đến lúc này, lão mới thực sự cảm thấy ớn lạnh trước tâm cơ của Diệp Tinh Thần. Vị Các chủ trẻ tuổi kia không chỉ muốn chặt đứt nguồn tài nguyên của Hắc Thiên Các, mà còn mượn tay lão ném ra một vật chứng giả, thành công chuyển hướng sự phẫn nộ của kẻ địch sang một thế lực khác.
"Nhưng thiên hạ không có bữa ăn nào miễn phí." Tống quản sự lạnh lùng bồi thêm một nhát dao cuối cùng. "Các chủ ban cho ngài con đường sống, ngài cũng phải để lại thứ gì đó làm tin. Đóng dấu vân tay lên khế ước, đồng thời giao Hỏa Hạc Thương Ấn ra đây. Từ nay về sau, toàn bộ quyền điều phối vật liệu tại bến sông này sẽ do Thiên Đạo Kiếm Các tiếp quản."
Mất đi thương ấn, đồng nghĩa với việc giao nộp toàn bộ cơ nghiệp tích cóp mấy chục năm vào tay người khác. Nhưng nhìn khối tàn kiếm mang theo hi vọng sống sót duy nhất, lại nhìn vệt sương lạnh vẫn đang ăn mòn cột nhà, Tôn chưởng quỹ biết mình không còn tư cách mặc cả. Lão cắn chặt răng, dồn linh lực vào ngón tay cái vừa bị bỏng, bức ra một giọt tinh huyết đỏ sẫm.
Ngón tay run rẩy ấn mạnh xuống góc phải của tờ giấy viền đỏ. Ngay khoảnh khắc huyết ấn thành hình, toàn bộ văn tự chu sa trên mặt giấy bỗng nhiên bùng cháy. Nó không hóa thành tro bụi, mà ngưng tụ thành một sợi tơ máu mỏng tang, lao thẳng vào ấn đường của Tôn chưởng quỹ, ghim chặt vào sâu trong thần hồn. Lão rên lên một tiếng, linh lực toàn thân chấn động kịch liệt, cảm nhận rõ rệt một đạo cấm chế sinh tử vừa được thiết lập.
Lão thương nhân lảo đảo ngã ngồi xuống ghế, lồng ngực phập phồng thở dốc. Bàn tay già nua chậm rãi thò vào trong áo, móc ra một khối ngọc ấn chạm trổ hình hạc lửa, lưu luyến vuốt ve một chút rồi đẩy về phía đối diện. Tống quản sự không khách khí, vung tay thu lấy vật phẩm trọng yếu nhất của đường dây thương đạo, sau đó xoay người bước thẳng vào màn đêm, bỏ lại Tôn chưởng quỹ ngồi hóa đá giữa căn phòng ngập ngụa hàn khí.
Tôn chưởng quỹ thở dốc, lồng ngực phập phồng như bễ lò rèn cạn gió. Lão cúi gầm mặt, che giấu tia âm lệ xẹt qua đáy mắt, bàn tay giấu dưới gầm bàn âm thầm siết chặt một viên ngọc giản truyền âm. Đây là cấm khí do giám sát sứ của Hắc Thiên Các đích thân ban tặng, chỉ cần truyền một tia thần thức, sát thủ ẩn nấp tại Đông Nhai sẽ lập tức san bằng nơi này. Lão không tin Thiên Đạo Kiếm Các dám ngang nhiên giết người cướp quặng giữa hoàng cung thương đạo.
Thế nhưng, Tống quản sự vẫn đứng chắp tay sau lưng, khóe môi nhếch lên một nụ cười trào phúng. Hắn không hề có ý định ngăn cản động tác của lão mập. Thay vào đó, ngón tay gầy guộc của Tống quản sự gõ nhẹ lên đoạn tàn thiết đen ngòm đang nằm cạnh tờ khế ước. Một tiếng keng trầm đục vang lên, âm thanh không truyền ra ngoài không khí mà đánh thẳng vào thần thức.
Ngay khoảnh khắc Tôn chưởng quỹ kích hoạt ngọc giản, dị biến nổi lên. Thay vì phát ra tín hiệu cầu cứu, viên ngọc trong tay lão đột ngột nóng ran, hút điên cuồng linh lực từ đoạn tàn thiết trên bàn. Những đường vân mây cuộn xoắn của tà khí hóa thành từng sợi tơ xám xịt, thuận theo thần thức của Tôn chưởng quỹ mà chui tọt vào trận nhãn truyền âm được khắc chìm dưới lớp gạch nung.
Lưới giám sát của Hắc Thiên Các ở đầu bên kia lập tức nhận được phản hồi. Nhưng đó không phải là tiếng kêu cứu, mà là một luồng khí tức tà ác vô cùng quen thuộc, mang đậm dấu ấn rèn đúc của chính bọn chúng. Tín hiệu giả này báo cáo rằng mọi việc vẫn nằm trong tầm kiểm soát, sát khí dao động chỉ là do cấm khí đang được bảo dưỡng định kỳ.
Sắc mặt Tôn chưởng quỹ từ trắng bệch chuyển sang xám ngoét. Lão hoảng hốt thu hồi thần thức, vội vàng thay đổi chiến thuật, định cắn chót lưỡi phun tinh huyết để cưỡng ép tự bạo trận bàn. Nhưng đã quá muộn. Đoạn tàn thiết trên bàn bỗng nhiên rạn nứt, phát ra những tiếng lách tách giòn giã. Khí tức tà ác bên trong nó đã bị vắt kiệt để dệt nên bức màn bình phong hoàn hảo, lớp vỏ kim loại lập tức hóa thành một vũng bùn đen hôi thối, triệt để phá hủy luôn đường truyền âm duy nhất.
Cái giá của màn che mắt này chính là vật chứng duy nhất mang khí tức Hắc Thiên Các đã hoàn toàn tan biến. Nhưng bù lại, Tôn chưởng quỹ đã bị cắt đứt mọi viện trợ, triệt để trở thành một con cá nằm trên thớt. Mưu tính mượn dao giết người của lão chưa kịp thành hình đã bị Diệp Tinh Thần ở cách xa ngàn dặm tính toán thấu đáo, dùng chính tàn dư của kẻ địch để khóa chặt yết hầu con tin.
"Các chủ nói không sai, ngài quả nhiên không cam lòng từ bỏ miếng thịt béo."
Tống quản sự đẩy tờ giấy nạm viền đỏ về phía trước một thốn, giọng điệu lạnh nhạt như phán quan định tội.
"Hiện tại trận nhãn đã hỏng, Hắc Thiên Các đinh ninh ngài đang an toàn. Ngày mai lô hàng không đến, kẻ đầu tiên bị nghi ngờ bòn rút quặng mỏ chính là ngài. Lựa chọn ấn chỉ tay, hoặc ngày mai cả nhà Tôn phủ sẽ bị luyện thành kiếm linh."
Tôn chưởng quỹ run lên bần bật, mọi lớp phòng bị tâm lý đã bị đánh sập hoàn toàn. Lão hiểu rõ thủ đoạn của đám tà tu kia, thà giết nhầm ngàn người chứ không bỏ sót một mối nghi ngờ. Bàn tay mập mạp run rẩy vươn ra, cắn nát đầu ngón tay trỏ, mang theo sự tuyệt vọng và khuất phục, hung hăng ấn mạnh xuống vị trí trung tâm của Huyết Khế Giao Thương.
Tờ khế ước lập tức bùng lên một luồng huyết quang chói lọi, những dòng chữ chu sa như sống lại, trói buộc lấy linh hồn của kẻ ký kết. Quá trình này tiêu hao không ít thần hồn, khiến ấn đường Tôn chưởng quỹ xám xịt, tu vi rớt thẳng một tiểu cảnh giới vì phản phệ khế ước. Khí tức sinh mệnh của lão uể oải hẳn đi, nhưng đổi lại, một mạng già tạm thời được giữ lại.
Tống quản sự hài lòng cuộn tờ huyết khế cất vào trong áo. Trước khi xoay người rời đi, hắn ném xuống mặt bàn một khối Lệnh Bài Giám Định bằng ngọc thạch trắng muốt, bên trên khắc chìm biểu tượng Thiên Đạo Kiếm Các. Vật phẩm này tỏa ra vầng sáng thanh minh, hoàn toàn đối lập với vũng bùn đen tanh tưởi kia.
"Sáng mai, hãy cầm thứ này đến gặp phân đà chủ của bọn chúng. Nói rằng Thiên Đạo Kiếm Các đã dùng quyền giám định tối cao để niêm phong mỏ Hỏa Hạc Xuyên vì phát hiện tạp chất ăn mòn thân kiếm."
Bóng lưng Tống quản sự dần tan vào lớp sương mù ngoài cửa sổ, để lại một câu chốt hạ sắc lẹm.
"Có lệnh bài này làm bình phong, bọn chúng sẽ chĩa mũi giáo về phía chúng ta, còn ngài có thể thuận lợi rút lui khỏi vũng bùn."
Gió đêm lại thổi qua, cuốn đi chút hơi ấm cuối cùng trong gian phòng. Tôn chưởng quỹ ôm lấy khối lệnh bài ngọc thạch, ánh mắt đờ đẫn nhìn ra màn đêm đen đặc. Lão biết, từ khoảnh khắc vết máu hạ xuống khế ước, toàn bộ quyền kiểm soát thương lộ thiết tinh lớn nhất Đông Nam đã chính thức đổi chủ.
Bàn tay mập mạp của Tôn chưởng quỹ run rẩy đưa lên không trung, mồ hôi lạnh vã ra ướt đẫm trán. Ánh mắt lão dán chặt vào những dòng chữ chu sa trên tờ Huyết Khế Giao Thương, yết hầu nghẹn đắng. Tờ khế ước này không hề yêu cầu lão hủy bỏ chuyến hàng, mà ép lão phải chuyển giao toàn bộ quyền kiểm soát mỏ quặng thiết tinh tại Hỏa Hạc Xuyên cho một thương hội trung gian vô danh.
Các chủ của ngươi quả thực muốn dồn Hắc Thiên Các vào chỗ chết. Tôn chưởng quỹ lẩm bẩm, giọng khàn đặc. Lão hiểu rõ, một khi điểm chỉ, bản thân sẽ chính thức trở thành con cờ thí mạng trong ván cờ lớn của Thiên Đạo Kiếm Các.
Tôn chưởng quỹ quá lời rồi, Các chủ nhà ta chỉ đang giúp ngài giữ lại cái mạng nhỏ này thôi. Tống quản sự mỉm cười nhạt, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. Thời gian cạn rồi, Hàn Tủy Kiếm Khí trên cột gỗ kia sắp tan, ngài chọn đi.
Không còn đường lui, Tôn chưởng quỹ cắn nát đầu ngón tay, ép ra một giọt tinh huyết nhỏ thẳng lên trận văn hình thanh kiếm ở góc khế ước. Tờ giấy bùng lên một luồng sáng đỏ rực, hấp thụ lấy huyết khí rồi nhanh chóng thu liễm thành một cuộn ngọc giản lạnh lẽo. Quyền kiểm soát tuyến đường thủy huyết mạch của Tôn gia đã chính thức đổi chủ, cái giá phải trả là toàn bộ lợi nhuận mười năm tới phút chốc tan thành mây khói. Lão ngã phịch xuống ghế, cảm giác như toàn bộ linh lực trong đan điền vừa bị rút cạn.
Tống quản sự thu lấy cuộn ngọc giản, cẩn thận cất vào tay áo. Hắn không nán lại thêm nửa nhịp, thân ảnh mờ dần rồi tan vào màn đêm, bỏ lại Tôn chưởng quỹ ngồi hóa đá giữa căn phòng nặc mùi rỉ sét.
Cùng lúc đó, tại tầng cao nhất của Thiên Đạo Kiếm Các, Diệp Tinh Thần đang khoanh tay đứng trước sa bàn Cửu Châu. Cột sáng đỏ rực tại Hỏa Hạc Xuyên đột nhiên chớp lóe, sau đó chuyển hẳn sang màu xanh lam nhạt. Hắn vươn tay, nhẹ nhàng gạt đi một quân cờ bằng hắc thạch trên bàn. Mạng lưới thương đạo của Hắc Thiên Các tại khu vực Đông Nam đã chính thức bị khoét một lỗ hổng chí mạng mà bọn chúng không hề hay biết.
Bẩm Các chủ, Huyết Khế đã ký thành công. Giọng nói trầm thấp của đường chủ Tình Báo Đường vang lên từ phía sau tấm bình phong lưu ly. Tống quản sự đang mang ngọc giản trở về, lô thiết tinh ngày mai sẽ được chuyển hướng vào kho ngầm của chúng ta tại Lạc Tinh Cốc.
Làm tốt lắm. Diệp Tinh Thần nhạt giọng đáp, ánh mắt vẫn không rời khỏi sa bàn.
Hắn biết rõ, Hắc Thiên Các mất đi lô vật liệu này sẽ lập tức sinh nghi. Bọn chúng chắc chắn sẽ phái giám kiếm sư đến Hỏa Hạc Xuyên để tra xét hiện trường. Đây chính là cục diện mà hắn đã dày công sắp đặt. Bọn chúng thích thao túng sự thật, hắn sẽ dùng chính vật chứng để giăng một mẻ lưới lớn.
Diệp Tinh Thần xoay người, bước đến bên giá vũ khí, cầm lên một thanh phôi kiếm gỉ sét. Trên thân kiếm hằn rõ ba vết nứt hình mạng nhện, tỏa ra mùi khét lẹt của hỏa độc bạo phát. Đây là tàn phẩm thu được từ một lò rèn bỏ hoang của Hắc Thiên Các vào tháng trước, mang đầy đủ dấu ấn thất bại trong việc dung hợp tài liệu.
Ngày mai, dùng danh nghĩa Thiên Đạo Kiếm Các, phát Lệnh Giám Định công khai cho thanh Phôi Kiếm Tàn Khuyết này. Hắn đặt thanh kiếm lên khay ngọc, ngón tay miết dọc theo vết nứt. Ghi rõ trong cáo thị, kiếm văn sụp đổ do vật liệu thiết tinh tại Hỏa Hạc Xuyên ẩn chứa hỏa độc, khắc chế hoàn toàn thủ pháp rèn đúc của Hắc Thiên Các.
Đường chủ Tình Báo Đường khẽ giật mình, lập tức hiểu ra dụng ý thâm độc của Các chủ. Nếu bản giám định này được công bố, Hắc Thiên Các sẽ lầm tưởng Tôn chưởng quỹ vì phát hiện ra sự thật nên đã tự ý hủy đơn hàng để bảo toàn mạng sống. Bọn chúng sẽ trút toàn bộ cơn thịnh nộ lên đầu Tôn gia, đồng thời điên cuồng đi tìm nguồn vật liệu mới để lấp liếm cho những thanh tà kiếm sắp xuất xưởng.
Diệp Tinh Thần gõ nhịp lên khay ngọc, thanh âm vang vọng giữa không gian tĩnh mịch. Chưa hết, đem Mảnh Trận Văn ghi lại dao động linh lực của lô thiết tinh kia, bí mật gửi cho chấp sự trưởng của Vạn Bảo Thương Hội. Cứ nói rằng, Thiên Đạo Kiếm Các muốn bán đứt đường dây này với nửa giá.
Một mũi tên trúng ba đích. Vừa đoạn tuyệt đường sống của Tôn gia, vừa ép Hắc Thiên Các lộ diện, lại mượn tay Vạn Bảo Thương Hội làm tấm bình phong vững chắc cản bước kẻ thù. Trên khay ngọc, Phôi Kiếm Tàn Khuyết khẽ ngân lên một tiếng u uất. Bánh răng của Thiên Cơ Kiếm Võng đã bắt đầu chuyển động, báo hiệu cho một cơn bão lớn sắp sửa quét qua Thiên Địa Kiếm Phổ vào hừng đông ngày mai, khi Lệnh Giám Định chính thức được đóng dấu son.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.