Chương 98: Huyết Rơi Thẳng Vào Lưỡi Kiếm
Đăng: 26/07/2026 15:59
3,985 từ
1 lượt đọc
Tống Duyên lui bước khỏi mật thất, mũi chân vừa chạm mặt đá xanh ngoài hành lang đã lập tức thu liễm toàn bộ khí tức. Lão giấu chiếc hộp gỗ sam chứa ngọc giản và tàn đao vào tay áo, hòa mình vào màn sương đêm lạnh lẽo của thành Vân Giao. Diệp Tinh Thần không dặn lão phải đi đường nào, nhưng một chấp sự làm tình báo lâu năm tự hiểu phải mượn bóng tối để che đậy hành tung. Ba tấm Ẩn Tức Phù loại thượng phẩm liên tiếp hóa thành tro bụi trên vai áo lão, đổi lấy nửa canh giờ di chuyển không lưu lại bất kỳ gợn sóng linh lực nào.
Tại tầng cao nhất của Vạn Kim Thương Hội, ánh đèn lưu ly vẫn sáng rực. Kim chưởng quỹ ngồi sau chiếc bàn nạm ngọc, đôi mày nhíu chặt nhìn chằm chằm vào cuốn sổ hạch toán lơ lửng giữa không trung. Chuyến hàng quặng tinh thiết chuyển từ phía Nam lên vừa bị cướp sạch, tổn thất không chỉ là linh thạch mà còn là uy tín bảo tiêu của thương hội. Bất chợt, ba mươi sáu ngọn nến trong phòng đồng loạt lóe lên ánh sáng xanh biếc rồi vụt tắt. Trận pháp Tử Viêm cảnh giới bên ngoài không hề phát ra tiếng động, nhưng một bóng người đã đứng sừng sững giữa phòng.
Kim chưởng quỹ giật mình vung tay, một mặt khiên đồng thau khắc đầy trận văn phòng ngự lập tức chắn ngang ngực. Nhưng người tới không hề mang theo sát khí. Tống Duyên chậm rãi đặt chiếc hộp gỗ sam lên mặt bàn, thanh âm trầm khàn vang lên giữa không gian tĩnh mịch.
Giao dịch này không cần linh thạch, chỉ cần Vạn Kim Thương Hội ngày mai làm đúng bổn phận của một người chứng kiến.
Nói đoạn, Tống Duyên lùi lại nửa bước. Kim chưởng quỹ hừ lạnh, đầu ngón tay khẽ búng ra một luồng thần thức sắc nhọn như kim châm, định dò xét tu vi kẻ đột nhập. Nhưng thần thức vừa chạm vào vạt áo Tống Duyên, một đạo kiếm khí mỏng như cánh ve từ miếng ngọc bội giấu trong ngực lão bỗng chốc bùng nổ. Kiếm khí không phản công, chỉ nhẹ nhàng lách qua khiên đồng, cắt đứt luồng thần thức kia thành trăm mảnh vụn. Kim chưởng quỹ lùi lại một bước, sắc mặt tái nhợt vì hải đường linh mạch nơi mi tâm truyền đến cơn đau nhói, trận văn trên khiên đồng cũng xuất hiện một vết rạn mờ.
Các hạ là người của Thiên Đạo Kiếm Các.
Nhận ra luồng kiếm ý thuần túy mang đặc trưng của Diệp Tinh Thần, thái độ của vị chưởng quỹ lập tức thay đổi. Lão cẩn trọng vung tay thu hồi pháp khí, ánh mắt đổ dồn vào chiếc hộp gỗ trên bàn. Tống Duyên không đáp lời, chỉ lặp lại nguyên văn chỉ lệnh từ mật thất. Hàng hóa bị cướp, sát thủ đã để lại bằng chứng, nếu trưa ngày mai Vạn Kim không đứng ra làm người kiểm chứng tại buổi lễ xuất xưởng, ngọc giản này sẽ được công bố cho toàn thiên hạ.
Kim chưởng quỹ nhíu mày, vươn tay vỗ nhẹ lên nắp hộp. Một luồng linh lực hệ kim tràn vào, phá vỡ lớp phong ấn chu sa. Bên trong, một đoạn tàn đao gãy nát và một viên ngọc giản đang tỏa ra thứ ánh sáng nhàn nhạt. Lão lấy từ trong tay áo ra một chiếc Kính Phân Hồn, cẩn thận chiếu tia sáng xám xịt từ mặt gương lên tàn đao. Lớp rỉ sét trên mặt kim loại lập tức bong tróc, để lộ ra những đường vân đứt gãy mang theo sát khí âm hàn.
Khí tức Trúc Cơ hậu kỳ, Huyết Ma Đao Pháp.
Đồng tử Kim chưởng quỹ co rút mạnh. Toàn bộ thành Vân Giao này, kẻ luyện Huyết Ma Đao Pháp đạt đến cảnh giới này chỉ có Nhị trưởng lão của Hắc Thiên Kiếm Các. Nhưng điều khiến lão kinh hãi hơn không phải là danh tính hung thủ, mà là vết nứt trên tàn đao. Kính Phân Hồn phản chiếu một tia sáng kỳ lạ từ vết mẻ, chỉ ra rằng thanh đao này đã va chạm với loại quặng tinh thiết đặc thù mà Vạn Kim vừa bị cướp. Sự thật rành rành, Hắc Thiên Kiếm Các chính là kẻ đứng sau vụ cướp đường thương lộ.
Khốn kiếp, bọn chúng dám cướp hàng của ta để đúc kiếm, lại còn muốn Vạn Kim làm bình phong bảo lãnh cho buổi lễ ngày mai.
Kim chưởng quỹ cắn chặt răng, ngộ nhận hoàn toàn theo hướng mà Diệp Tinh Thần đã tính toán. Lão cho rằng Hắc Thiên Kiếm Các cố tình ép Vạn Kim vào thế kẹt, vừa cướp tài nguyên vừa bắt thương hội phải câm lặng chứng nhận cho danh kiếm giả mạo. Lão không hề biết rằng, luồng khí tức trên tàn đao đã được Diệp Tinh Thần dùng phương pháp dưỡng kiếm đặc thù để khóa chặt, vĩnh viễn không thể tẩy xóa. Bằng chứng này đã biến thành một thanh gươm treo lơ lửng trên đầu Vạn Kim, buộc họ phải tự bước vào ván cờ.
Tống Duyên thấy mục đích đã đạt, thân hình khẽ mờ đi, hóa thành một làn khói mỏng tiêu tán qua khe cửa sổ. Lời cuối cùng để lại chỉ là một lời nhắc nhở lạnh nhạt, rằng trưa ngày mai Thiên Đạo Kiếm Các chờ sự hiện diện của thương hội.
Trong sương phòng tĩnh lặng, Kim chưởng quỹ nắm chặt viên ngọc giản, các đốt ngón tay trắng bệch. Lão lấy ra một tấm lệnh bài màu vàng ròng, truyền âm lệnh khẩn cấp xuống tầng dưới. Lập tức phong tỏa Khố Phòng Chữ Thiên, đình chỉ mọi giao dịch tinh thiết trong ba ngày tới. Xuất ba kiện pháp khí kiểm chứng bậc cao nhất từ hầm ngầm, sáng ngày mai ta sẽ đích thân đến buổi lễ xuất xưởng, xem Hắc Thiên Kiếm Các giải thích thế nào về tàn dư pháp thuật này.
Kim chưởng quỹ cẩn trọng thu hồi thế thủ, bàn tay mập mạp bọc một lớp linh lực mỏng màu vàng kim, chậm rãi mở nắp hộp sam mộc. Bên trong lót nhung đen, một nửa thân đao gãy nát nằm tĩnh lặng cạnh khối ngọc giản lưu ảnh. Lão không vội vã chạm vào ngọc thạch, mà dồn ánh mắt sắc bén như chim ưng nhìn xoáy vào mặt cắt của binh khí. Tại nơi lưỡi kim loại đứt lìa, những đường vân hình vảy rắn cháy đen vẫn còn tỏa ra hơi nóng âm ỉ, minh chứng cho một cú va chạm mang tính hủy diệt.
Xích Luyện Thiết pha lẫn Tinh Kim, thủ pháp rèn ép nhiệt độ cao bằng địa hỏa mạch.
Vị quản sự già lẩm bẩm, ngón tay cái miết nhẹ lên một vết xước nhỏ trên bề mặt. Một tia linh lực hệ kim vừa truyền vào, mặt đao lập tức ngân lên tiếng rít chói tai, dội ngược lại một luồng sát khí Trúc Cơ hậu kỳ. Lão khẽ nhíu mày, vội vàng cắt đứt thần thức, nhưng một giọt máu tươi vẫn rỉ ra từ kẽ móng tay. Cái giá cho việc dòm ngó tàn dư pháp lực của cao thủ là một dải kinh mạch ở ngón tay út tạm thời tê liệt, linh lực ngưng trệ không thể lưu thông.
Tống Duyên đứng chắp tay trong bóng tối, giọng nói đều đều không mang theo chút cảm xúc.
Các chủ nhà ta nhắn lại, khí tức trên binh khí này thuộc về ai, chưởng quỹ tự mình kiểm chứng ắt rõ. Hàng hóa của Vạn Kim bị cướp ngay trên tuyến đường huyết mạch, nếu chuyện này lan ra, uy tín bảo tiêu trăm năm của quý hội e rằng khó giữ.
Kim chưởng quỹ cười lạnh, vung tay áo hất một đạo cách âm phù lên vách tường trạm trổ.
Thiên Đạo Kiếm Các các ngươi muốn mượn đao giết người? Khí tức này đúng là của Nhị trưởng lão bên kia, nhưng chỉ dựa vào một mảnh kim loại vỡ và khối lưu ảnh thạch, Vạn Kim ta cớ gì phải đắc tội với một cự phách để làm chứng cho các ngươi?
Bởi vì trên mặt cắt của lưỡi đao kia, có bám lại bột phấn của Trầm Tinh Sa.
Tống Duyên bình thản đáp lại, ném ra con bài tẩy đã được Diệp Tinh Thần tính toán kỹ lưỡng từ trước. Sắc mặt vị thương nhân lập tức biến đổi, nếp nhăn nơi khóe mắt giật liên hồi. Trầm Tinh Sa là vật liệu bí mật được trộn vào lô quặng thiết để đánh dấu hàng hóa của riêng thương hội, ngoại trừ ba người nắm quyền tối cao tuyệt đối không ai biết. Lão hiểu ra ngay mưu kế của vị Các chủ trẻ tuổi: đối phương không chỉ bắt được hung thủ, mà còn nắm thóp được bí mật vận chuyển cốt lõi của Vạn Kim. Nếu thứ bột phấn này bị công bố, toàn bộ mạng lưới thương đạo ngầm của họ sẽ phơi bày ra ánh sáng, trở thành miếng mồi ngon cho các thế lực tà tu.
Được, Diệp Các chủ quả nhiên tính toán không lọt một giọt nước.
Kim chưởng quỹ nghiến răng, rút từ trong tay áo ra một tờ Huyết Khế Phù màu đỏ sậm. Lão ép ra một giọt tinh huyết, vạch nhanh một chữ đồng ý lên mặt giấy. Lập tức, tờ phù hóa thành hai ngọn lửa nhỏ, bay thẳng vào ấn đường của cả hai người. Để đảm bảo đối tác giữ đúng lời hứa, Vạn Kim Thương Hội phải thế chấp bằng chính quyền hạn điều động ba nhánh thương đội phía Bắc trong một tháng. Nếu lão nuốt lời trưa mai, phản phệ từ khế ước sẽ thiêu rụi kho chứa linh thạch lớn nhất của phân bộ này, đồng thời cắt đứt hoàn toàn đường lui của lão tại Vân Giao thành.
Giao dịch đã thành, trưa mai mong chưởng quỹ đến đúng giờ.
Nhìn bóng lưng Tống Duyên khuất sau cánh cửa tẩm gỗ lim, Kim chưởng quỹ vuốt ve nửa lưỡi đao gãy, trong mắt lóe lên sự toan tính lọc lõi. Lão gõ nhẹ lên mặt bàn, gọi một gã tâm phúc từ phòng trong bước ra.
Truyền lệnh xuống kho bạc, lập tức đóng băng toàn bộ giao dịch với phe cánh của Nhị trưởng lão. Diệp Tinh Thần muốn dùng chuyện cướp hàng để đòi lại bồi thường linh thạch, vậy thì cứ để bọn họ cắn xé nhau. Chúng ta chỉ việc đứng ra xác nhận vật chứng, giữ vững tuyến đường phía Nam là đủ.
Lão thương nhân lão luyện đã hoàn toàn sập bẫy tư duy. Lão đinh ninh rằng Thiên Đạo Kiếm Các chỉ muốn mượn sự kiện này để vòi tiền đền bù từ đối thủ, cấu kết ép giá vật liệu trên thị trường. Lão không hề biết rằng, mục tiêu thực sự của Diệp Tinh Thần là dùng chính danh tiếng của Vạn Kim để phá nát uy tín của thanh kiếm sắp được xuất xưởng vào trưa mai. Bằng chứng cướp hàng chỉ là bước đệm giả tạo để lôi thương hội lớn nhất Cửu Châu lên đài, biến họ thành lá chắn vững chắc cho một ván cờ lật đổ quy chế xếp hạng của Hắc Thiên Kiếm Các. Mạng lưới tình báo đã giăng xong, luật chơi đã được định đoạt, chỉ chờ con mồi tự mình bước lên đài hành quyết.
Kim chưởng quỹ hít sâu một hơi. Lão cố đè nén sự chấn động nơi đáy mắt khi nhận ra thủ đoạn giấu kiếm ý vào bùa chú. Bàn tay khô héo chậm rãi luồn vào tay áo thụng, rút ra một khối ngọc bài màu đen tuyền. Vật này tỏa ra hàn khí nhè nhẹ, bề mặt điêu khắc hình một chiếc thuyền buồm đang rẽ sóng. Đây chính là tín vật hạch tâm điều động tuyến đường thủy bí mật chuyên chở Trầm Tinh Sa.
Vị thương nhân già đời không vội vàng đáp ứng yêu cầu. Lão khéo léo đặt khối ngọc lên mặt bàn gỗ tử đàn, đẩy nhẹ về phía người đối diện. Đòn nhử đầu tiên đã được tung ra, dùng lợi ích thực tế khổng lồ để thăm dò giới hạn lòng tham của kẻ đến đàm phán.
"Các chủ của ngươi quả nhiên tính toán sâu xa. Nhưng người làm ăn chú trọng dĩ hòa vi quý." Kim chưởng quỹ vuốt chòm râu bạc. Thanh âm của lão đã lấy lại vẻ trầm ổn thường ngày, cố tình lờ đi áp lực vừa nhận. "Khối tín vật này có thể giúp quý Các nhập một lượng lớn tài liệu đúc kiếm hiếm. Hoàn toàn không cần qua trạm kiểm tra của bất kỳ tông môn nào."
Lão dừng lại một nhịp, quan sát nét mặt đối phương rồi nói tiếp. "Đổi lại, chuyện làm chứng ngày mai, lão phu xin được cáo ốm không tham dự. Việc này cốt để tránh chọc giận đám phong tử đang thao túng danh vọng bên kia."
Tống Duyên đứng chắp tay sau lưng. Ánh mắt gã hờ hững lướt qua khối ngọc bài đắt giá mà không hề gợn sóng. Chấp sự vươn tay, dứt khoát mở nắp chiếc hộp gỗ sam vừa mang đến. Bên trong lớp lót nhung tơ để lộ ra đoạn tàn đao rỉ sét cùng khối ngọc giản lưu ảnh.
Ngay khi nắp hộp bật mở, một luồng sát khí âm hàn lập tức tràn ra. Khí tức mang uy áp Trúc Cơ hậu kỳ quấn lấy ngọn lửa xanh biếc của trận pháp trong phòng. Chấp sự tình báo khẽ nhếch mép. Gã giữ thái độ kiên quyết không lùi nửa bước, lặp lại từng chữ mà chủ nhân đã căn dặn.
"Các chủ nói, ngài ấy không thiếu một đường buôn lậu. Thứ ngài ấy cần là một lời nói thật trước mặt thiên hạ." Tống Duyên gõ nhịp ngón tay lên mặt bàn. Thanh âm vang lên lạnh lẽo như sương đêm. "Nếu chưởng quỹ từ chối, khối ngọc giản này sẽ được đưa thẳng đến phân đà của đối thủ."
"Kèm theo đó là tin tức chính ngài đã thuê tà tu cướp hàng để chiếm đoạt tiền đền bù." Tống Duyên chỉ tay vào vật chứng. "Ngài nhìn kỹ xem. Khí tức trên đoạn phi đao này đã bắt đầu đồng hóa với linh lực trong phòng rồi."
Nghe đến đây, sắc mặt vị thương nhân bỗng nhiên biến đổi kịch liệt. Lão vội vàng phóng thần thức kiểm tra xung quanh. Lão kinh hãi nhận ra món vũ khí rỉ sét trong hộp không chỉ tỏa sát khí. Nó còn đang âm thầm hấp thu những tia sáng tím từ Tử Viêm trận pháp của sương phòng.
Đây chính là cái bẫy trí mạng mà người thanh niên trẻ tuổi kia đã giăng sẵn. Trận văn khắc trên lưỡi đao đang tự động ghi nhận dao động linh lực đặc trưng của Vạn Kim Thương Hội. Nếu cuộc đàm phán thất bại, vật chứng này sẽ mang theo dấu ấn phòng ngự của lầu các.
Điều đó hiển nhiên biến lão thành kẻ đồng mưu cướp bóc. Sự thật bị bóp méo chỉ bằng một thủ đoạn mượn khí tức cực kỳ tinh vi. Bố cục này ép lão phải tự bước vào tròng, không có cách nào chối cãi trước hội đồng trưởng lão.
Biết mình đã rơi vào tử cục, Kim chưởng quỹ lập tức thay đổi chiến thuật. Lão không dám dùng dằng thêm nửa lời. Cắn răng vung tay phải lên, lão rót toàn bộ pháp lực hệ hỏa vào lòng bàn tay. Lão nhắm thẳng vào khối ngọc bài đen tuyền vừa đưa ra ban nãy, bóp nát nó thành từng mảnh.
Một tiếng vỡ vụn khô khốc vang lên. Ánh sáng Tử Viêm trong phòng chớp tắt liên hồi rồi trở nên ảm đạm. Việc tự hủy tín vật hạch tâm khiến một mắt xích trận pháp của tòa lầu bị đứt gãy. Hàng chục viên linh thạch thượng phẩm khảm nạm xung quanh đồng loạt hóa thành bột mịn.
Xung kích từ việc bẻ gãy liên kết trận pháp dội ngược lại. Kim chưởng quỹ kêu lên một tiếng đau đớn. Hai mắt lão đỏ ngầu, thị lực giảm sút nghiêm trọng, tầm nhìn nhòe đi vì thần hồn bị chấn động. Cái giá phải trả để gọt dũa khí tức dị biệt, ngăn cản tàn đao tiếp tục đồng hóa, là mất đi ba thành quyền khống chế linh mạch tại tổng bộ.
"Đủ rồi, lão phu nhận lời." Vị chưởng quỹ già thở hắt ra một hơi nhọc nhằn. Lão buông thõng hai tay xuống thành ghế, ánh mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi. "Trưa ngày mai, tại buổi lễ xuất xưởng, lão phu sẽ đích thân mang theo sổ sách tổn thất đến yêu cầu đối chất."
"Nhưng quý Các phải đảm bảo một điều." Lão nhấn mạnh. "Đoạn vũ khí gãy kia sẽ chỉ trỏ thẳng vào tên Nhị trưởng lão. Tuyệt đối không được dính líu nửa điểm đến danh tiếng của chúng ta."
Tống Duyên gật đầu. Gã cẩn thận đóng nắp hộp gỗ lại, phong bế hoàn toàn luồng khí tức hỗn tạp bên trong. Bố cục mượn đao giết người đã hoàn tất một nửa. Kẻ địch cứ ngỡ thương hội tự nguyện trở mặt vì lợi ích. Bọn chúng tuyệt đối không đoán được có bàn tay đạo diễn giấu mặt.
Chấp sự xoay người bước về phía cửa sổ, để lại một câu chốt hạ định đoạt thế cục ngày mai. "Tờ mờ sáng, sẽ có ám vệ mang bản giám định sơ bộ của phôi kiếm đến phủ đệ. Ngài chỉ cần dựa vào vết nứt trên đó mà lên tiếng đòi bồi thường. Mọi hậu quả đã có Thiên Đạo Kiếm Các đứng ra gánh vác."
Lão mập cắn răng, dồn linh lực vào trận nhãn dưới gót giày. Bốn vách tường sương phòng lập tức hiện lên những sợi xích lửa tím sậm, đan chéo nhau lao về phía chiếc hộp gỗ sam hòng phong ấn thứ hung khí bên trong. Nhưng Diệp Tinh Thần đã tính trước bước cờ này. Ngay khi xích lửa chạm vào tàn đao rỉ sét, những vết mẻ trên lưỡi đao đột ngột bộc phát ra một luồng hắc khí lạnh lẽo. Trận văn Tử Viêm vốn chuyên khắc chế âm tà lại giống như tuyết rơi vào vạc dầu, bị luồng hắc khí kia tàm thực chỉ trong một nhịp thở.
Ba viên hỏa linh thạch thượng phẩm cắm ở góc phòng nổ tung thành bột mịn, hóa thành một tầng sương xám xịt. Kim chưởng quỹ lùi lảo đảo, tay áo lụa tơ tằm cháy xém, thần thức bị dội ngược khiến màng nhĩ rỉ ra một vệt máu mỏng. Lão vội vàng thu hồi pháp quyết, ánh mắt kinh hãi nhìn chằm chằm vào đoạn đao gãy đang không ngừng nuốt chửng linh khí trong phòng. Sát khí Trúc Cơ hậu kỳ lưu lại trên thân đao quá rõ ràng, cộng thêm đoạn lưu ảnh trong ngọc giản, đã tước đoạt toàn bộ đường lui của lão.
Các hạ rốt cuộc muốn cái gì?
Giọng vị chưởng quỹ khàn đặc, không còn vẻ cao ngạo của một cự phú lũng đoạn thương lộ.
Các chủ nhà ta nói, thanh đao này vốn dĩ đã bị thế lực đối nghịch xóa khỏi sổ sách.
Tống Duyên điềm nhiên đáp lời, cước bộ bất động như núi trước uy áp tàn dư của trận pháp.
Bọn chúng dùng nó để cắt đứt đường sống của ngài, rồi lại mượn tay ngài để che giấu nguồn gốc vật liệu. Trưa mai, tại đài giám định, chỉ cần Vạn Kim Thương Hội mang theo sổ sách thu mua quặng tinh thiết đến đối chứng, ngọc giản này sẽ vĩnh viễn biến mất.
Kim chưởng quỹ im lặng cân nhắc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Nếu từ chối, danh tiếng ngàn năm của thương hội lập tức sụp đổ, khách hàng sẽ rút sạch vốn liếng, mà thế lực chống lưng cũng sẽ bỏ mặc lão. Lão cắn răng, tháo xuống khối ngọc bội hình mai rùa ném lên bàn.
Đây là Quy Giáp Lệnh, đại diện cho quyền tiếp quản ba kho hàng tại thành Vân Giao.
Lão thở hắt ra, ánh mắt mang theo sự cam chịu.
Giữ lấy làm tin. Trưa mai, ta sẽ đích thân mang sổ gốc đến đài giám định.
Tống Duyên gật đầu, vung tay thu lấy lệnh bài, bỏ lại chiếc hộp chứa tàn đao rồi lùi vào bóng tối. Một quân cờ quan trọng nhất đã bị ép vào đúng vị trí, hoàn toàn nằm trong quỹ đạo mà Các chủ đã vạch sẵn. Không cần tốn một binh một tốt, chỉ dùng thông tin chênh lệch và một món vật chứng bị bỏ quên, cục diện thương đạo đã triệt để đổi chiều.
Cách đó mười dặm, tại sâu trong lòng đất của Thiên Đạo Kiếm Các, Diệp Tinh Thần đang khoanh chân ngồi trước lò đúc Thái Cực. Ngọn lửa âm dương trong lò cháy rực, soi sáng một tấm trận bàn bằng đồng thau đặt trên đùi hắn. Khi một điểm sáng màu lam nhạt bừng lên trên góc trận bàn, khóe môi hắn khẽ nhếch. Tống Duyên đã đắc thủ. Hắn mượn uy danh tàn nhẫn của kẻ địch và lòng tham của lão chưởng quỹ để thắt nút tử huyệt, biến đối thủ thành bình phong che chắn cho bước đi tiếp theo.
Hắn đứng dậy, bước tới trước giá đỡ bằng bạch ngọc. Tại đây đặt một thanh phôi kiếm chưa khai phong, toàn thân xám xịt nhưng lại tản ra khí tức tương đồng đến rợn người với thanh danh kiếm sắp được xuất xưởng vào ngày mai. Diệp Tinh Thần vạch trần cổ tay, ép ra ba giọt tâm huyết rơi thẳng vào lưỡi kiếm. Huyết dịch sôi trào, men theo những rãnh kiếm văn chưa hoàn thiện mà chảy rực lên ánh sáng gai mắt.
Đây là cái giá phải trả để sao chép lại nhân quả. Thần thức của hắn bị một cỗ lực lượng phản phệ đánh thẳng vào linh đài, khiến sắc mặt tái nhợt đi vài phần, linh mạch ở cánh tay phải truyền đến cơn đau nhức như bị hàng ngàn mũi kim đâm chọc. Nhưng bù lại, kiếm văn trên phôi kiếm đã hoàn toàn đồng hóa với luồng khí tức hung sát giấu trong tàn đao.
Ngay khi nét vẽ bằng huyết dịch cuối cùng khép lại, trên vách tường phía sau, tấm bảng Thiên Địa Kiếm Phổ rung lên bần bật. Tại vị trí thứ mười ba, ba chữ triện Trảm Phong Kiếm đột nhiên mờ đi, bị một luồng sương mù đen kịt bao phủ. Vết nứt trên phôi kiếm trong tay hắn bắt đầu cộng hưởng với tiếng ngân bi ai của danh kiếm trên bảng xếp hạng. Trưa ngày mai, khi lò đúc của kẻ địch mở ra, thanh kiếm giả mạo kia sẽ phải đối mặt với nghi thức Vấn Kiếm công khai, và Quy Giáp Lệnh trong tay Tống Duyên chính là hồi chuông báo tử đầu tiên.
Tại tầng cao nhất của Vạn Kim Thương Hội, ánh đèn lưu ly vẫn sáng rực. Kim chưởng quỹ ngồi sau chiếc bàn nạm ngọc, đôi mày nhíu chặt nhìn chằm chằm vào cuốn sổ hạch toán lơ lửng giữa không trung. Chuyến hàng quặng tinh thiết chuyển từ phía Nam lên vừa bị cướp sạch, tổn thất không chỉ là linh thạch mà còn là uy tín bảo tiêu của thương hội. Bất chợt, ba mươi sáu ngọn nến trong phòng đồng loạt lóe lên ánh sáng xanh biếc rồi vụt tắt. Trận pháp Tử Viêm cảnh giới bên ngoài không hề phát ra tiếng động, nhưng một bóng người đã đứng sừng sững giữa phòng.
Kim chưởng quỹ giật mình vung tay, một mặt khiên đồng thau khắc đầy trận văn phòng ngự lập tức chắn ngang ngực. Nhưng người tới không hề mang theo sát khí. Tống Duyên chậm rãi đặt chiếc hộp gỗ sam lên mặt bàn, thanh âm trầm khàn vang lên giữa không gian tĩnh mịch.
Giao dịch này không cần linh thạch, chỉ cần Vạn Kim Thương Hội ngày mai làm đúng bổn phận của một người chứng kiến.
Nói đoạn, Tống Duyên lùi lại nửa bước. Kim chưởng quỹ hừ lạnh, đầu ngón tay khẽ búng ra một luồng thần thức sắc nhọn như kim châm, định dò xét tu vi kẻ đột nhập. Nhưng thần thức vừa chạm vào vạt áo Tống Duyên, một đạo kiếm khí mỏng như cánh ve từ miếng ngọc bội giấu trong ngực lão bỗng chốc bùng nổ. Kiếm khí không phản công, chỉ nhẹ nhàng lách qua khiên đồng, cắt đứt luồng thần thức kia thành trăm mảnh vụn. Kim chưởng quỹ lùi lại một bước, sắc mặt tái nhợt vì hải đường linh mạch nơi mi tâm truyền đến cơn đau nhói, trận văn trên khiên đồng cũng xuất hiện một vết rạn mờ.
Các hạ là người của Thiên Đạo Kiếm Các.
Nhận ra luồng kiếm ý thuần túy mang đặc trưng của Diệp Tinh Thần, thái độ của vị chưởng quỹ lập tức thay đổi. Lão cẩn trọng vung tay thu hồi pháp khí, ánh mắt đổ dồn vào chiếc hộp gỗ trên bàn. Tống Duyên không đáp lời, chỉ lặp lại nguyên văn chỉ lệnh từ mật thất. Hàng hóa bị cướp, sát thủ đã để lại bằng chứng, nếu trưa ngày mai Vạn Kim không đứng ra làm người kiểm chứng tại buổi lễ xuất xưởng, ngọc giản này sẽ được công bố cho toàn thiên hạ.
Kim chưởng quỹ nhíu mày, vươn tay vỗ nhẹ lên nắp hộp. Một luồng linh lực hệ kim tràn vào, phá vỡ lớp phong ấn chu sa. Bên trong, một đoạn tàn đao gãy nát và một viên ngọc giản đang tỏa ra thứ ánh sáng nhàn nhạt. Lão lấy từ trong tay áo ra một chiếc Kính Phân Hồn, cẩn thận chiếu tia sáng xám xịt từ mặt gương lên tàn đao. Lớp rỉ sét trên mặt kim loại lập tức bong tróc, để lộ ra những đường vân đứt gãy mang theo sát khí âm hàn.
Khí tức Trúc Cơ hậu kỳ, Huyết Ma Đao Pháp.
Đồng tử Kim chưởng quỹ co rút mạnh. Toàn bộ thành Vân Giao này, kẻ luyện Huyết Ma Đao Pháp đạt đến cảnh giới này chỉ có Nhị trưởng lão của Hắc Thiên Kiếm Các. Nhưng điều khiến lão kinh hãi hơn không phải là danh tính hung thủ, mà là vết nứt trên tàn đao. Kính Phân Hồn phản chiếu một tia sáng kỳ lạ từ vết mẻ, chỉ ra rằng thanh đao này đã va chạm với loại quặng tinh thiết đặc thù mà Vạn Kim vừa bị cướp. Sự thật rành rành, Hắc Thiên Kiếm Các chính là kẻ đứng sau vụ cướp đường thương lộ.
Khốn kiếp, bọn chúng dám cướp hàng của ta để đúc kiếm, lại còn muốn Vạn Kim làm bình phong bảo lãnh cho buổi lễ ngày mai.
Kim chưởng quỹ cắn chặt răng, ngộ nhận hoàn toàn theo hướng mà Diệp Tinh Thần đã tính toán. Lão cho rằng Hắc Thiên Kiếm Các cố tình ép Vạn Kim vào thế kẹt, vừa cướp tài nguyên vừa bắt thương hội phải câm lặng chứng nhận cho danh kiếm giả mạo. Lão không hề biết rằng, luồng khí tức trên tàn đao đã được Diệp Tinh Thần dùng phương pháp dưỡng kiếm đặc thù để khóa chặt, vĩnh viễn không thể tẩy xóa. Bằng chứng này đã biến thành một thanh gươm treo lơ lửng trên đầu Vạn Kim, buộc họ phải tự bước vào ván cờ.
Tống Duyên thấy mục đích đã đạt, thân hình khẽ mờ đi, hóa thành một làn khói mỏng tiêu tán qua khe cửa sổ. Lời cuối cùng để lại chỉ là một lời nhắc nhở lạnh nhạt, rằng trưa ngày mai Thiên Đạo Kiếm Các chờ sự hiện diện của thương hội.
Trong sương phòng tĩnh lặng, Kim chưởng quỹ nắm chặt viên ngọc giản, các đốt ngón tay trắng bệch. Lão lấy ra một tấm lệnh bài màu vàng ròng, truyền âm lệnh khẩn cấp xuống tầng dưới. Lập tức phong tỏa Khố Phòng Chữ Thiên, đình chỉ mọi giao dịch tinh thiết trong ba ngày tới. Xuất ba kiện pháp khí kiểm chứng bậc cao nhất từ hầm ngầm, sáng ngày mai ta sẽ đích thân đến buổi lễ xuất xưởng, xem Hắc Thiên Kiếm Các giải thích thế nào về tàn dư pháp thuật này.
Kim chưởng quỹ cẩn trọng thu hồi thế thủ, bàn tay mập mạp bọc một lớp linh lực mỏng màu vàng kim, chậm rãi mở nắp hộp sam mộc. Bên trong lót nhung đen, một nửa thân đao gãy nát nằm tĩnh lặng cạnh khối ngọc giản lưu ảnh. Lão không vội vã chạm vào ngọc thạch, mà dồn ánh mắt sắc bén như chim ưng nhìn xoáy vào mặt cắt của binh khí. Tại nơi lưỡi kim loại đứt lìa, những đường vân hình vảy rắn cháy đen vẫn còn tỏa ra hơi nóng âm ỉ, minh chứng cho một cú va chạm mang tính hủy diệt.
Xích Luyện Thiết pha lẫn Tinh Kim, thủ pháp rèn ép nhiệt độ cao bằng địa hỏa mạch.
Vị quản sự già lẩm bẩm, ngón tay cái miết nhẹ lên một vết xước nhỏ trên bề mặt. Một tia linh lực hệ kim vừa truyền vào, mặt đao lập tức ngân lên tiếng rít chói tai, dội ngược lại một luồng sát khí Trúc Cơ hậu kỳ. Lão khẽ nhíu mày, vội vàng cắt đứt thần thức, nhưng một giọt máu tươi vẫn rỉ ra từ kẽ móng tay. Cái giá cho việc dòm ngó tàn dư pháp lực của cao thủ là một dải kinh mạch ở ngón tay út tạm thời tê liệt, linh lực ngưng trệ không thể lưu thông.
Tống Duyên đứng chắp tay trong bóng tối, giọng nói đều đều không mang theo chút cảm xúc.
Các chủ nhà ta nhắn lại, khí tức trên binh khí này thuộc về ai, chưởng quỹ tự mình kiểm chứng ắt rõ. Hàng hóa của Vạn Kim bị cướp ngay trên tuyến đường huyết mạch, nếu chuyện này lan ra, uy tín bảo tiêu trăm năm của quý hội e rằng khó giữ.
Kim chưởng quỹ cười lạnh, vung tay áo hất một đạo cách âm phù lên vách tường trạm trổ.
Thiên Đạo Kiếm Các các ngươi muốn mượn đao giết người? Khí tức này đúng là của Nhị trưởng lão bên kia, nhưng chỉ dựa vào một mảnh kim loại vỡ và khối lưu ảnh thạch, Vạn Kim ta cớ gì phải đắc tội với một cự phách để làm chứng cho các ngươi?
Bởi vì trên mặt cắt của lưỡi đao kia, có bám lại bột phấn của Trầm Tinh Sa.
Tống Duyên bình thản đáp lại, ném ra con bài tẩy đã được Diệp Tinh Thần tính toán kỹ lưỡng từ trước. Sắc mặt vị thương nhân lập tức biến đổi, nếp nhăn nơi khóe mắt giật liên hồi. Trầm Tinh Sa là vật liệu bí mật được trộn vào lô quặng thiết để đánh dấu hàng hóa của riêng thương hội, ngoại trừ ba người nắm quyền tối cao tuyệt đối không ai biết. Lão hiểu ra ngay mưu kế của vị Các chủ trẻ tuổi: đối phương không chỉ bắt được hung thủ, mà còn nắm thóp được bí mật vận chuyển cốt lõi của Vạn Kim. Nếu thứ bột phấn này bị công bố, toàn bộ mạng lưới thương đạo ngầm của họ sẽ phơi bày ra ánh sáng, trở thành miếng mồi ngon cho các thế lực tà tu.
Được, Diệp Các chủ quả nhiên tính toán không lọt một giọt nước.
Kim chưởng quỹ nghiến răng, rút từ trong tay áo ra một tờ Huyết Khế Phù màu đỏ sậm. Lão ép ra một giọt tinh huyết, vạch nhanh một chữ đồng ý lên mặt giấy. Lập tức, tờ phù hóa thành hai ngọn lửa nhỏ, bay thẳng vào ấn đường của cả hai người. Để đảm bảo đối tác giữ đúng lời hứa, Vạn Kim Thương Hội phải thế chấp bằng chính quyền hạn điều động ba nhánh thương đội phía Bắc trong một tháng. Nếu lão nuốt lời trưa mai, phản phệ từ khế ước sẽ thiêu rụi kho chứa linh thạch lớn nhất của phân bộ này, đồng thời cắt đứt hoàn toàn đường lui của lão tại Vân Giao thành.
Giao dịch đã thành, trưa mai mong chưởng quỹ đến đúng giờ.
Nhìn bóng lưng Tống Duyên khuất sau cánh cửa tẩm gỗ lim, Kim chưởng quỹ vuốt ve nửa lưỡi đao gãy, trong mắt lóe lên sự toan tính lọc lõi. Lão gõ nhẹ lên mặt bàn, gọi một gã tâm phúc từ phòng trong bước ra.
Truyền lệnh xuống kho bạc, lập tức đóng băng toàn bộ giao dịch với phe cánh của Nhị trưởng lão. Diệp Tinh Thần muốn dùng chuyện cướp hàng để đòi lại bồi thường linh thạch, vậy thì cứ để bọn họ cắn xé nhau. Chúng ta chỉ việc đứng ra xác nhận vật chứng, giữ vững tuyến đường phía Nam là đủ.
Lão thương nhân lão luyện đã hoàn toàn sập bẫy tư duy. Lão đinh ninh rằng Thiên Đạo Kiếm Các chỉ muốn mượn sự kiện này để vòi tiền đền bù từ đối thủ, cấu kết ép giá vật liệu trên thị trường. Lão không hề biết rằng, mục tiêu thực sự của Diệp Tinh Thần là dùng chính danh tiếng của Vạn Kim để phá nát uy tín của thanh kiếm sắp được xuất xưởng vào trưa mai. Bằng chứng cướp hàng chỉ là bước đệm giả tạo để lôi thương hội lớn nhất Cửu Châu lên đài, biến họ thành lá chắn vững chắc cho một ván cờ lật đổ quy chế xếp hạng của Hắc Thiên Kiếm Các. Mạng lưới tình báo đã giăng xong, luật chơi đã được định đoạt, chỉ chờ con mồi tự mình bước lên đài hành quyết.
Kim chưởng quỹ hít sâu một hơi. Lão cố đè nén sự chấn động nơi đáy mắt khi nhận ra thủ đoạn giấu kiếm ý vào bùa chú. Bàn tay khô héo chậm rãi luồn vào tay áo thụng, rút ra một khối ngọc bài màu đen tuyền. Vật này tỏa ra hàn khí nhè nhẹ, bề mặt điêu khắc hình một chiếc thuyền buồm đang rẽ sóng. Đây chính là tín vật hạch tâm điều động tuyến đường thủy bí mật chuyên chở Trầm Tinh Sa.
Vị thương nhân già đời không vội vàng đáp ứng yêu cầu. Lão khéo léo đặt khối ngọc lên mặt bàn gỗ tử đàn, đẩy nhẹ về phía người đối diện. Đòn nhử đầu tiên đã được tung ra, dùng lợi ích thực tế khổng lồ để thăm dò giới hạn lòng tham của kẻ đến đàm phán.
"Các chủ của ngươi quả nhiên tính toán sâu xa. Nhưng người làm ăn chú trọng dĩ hòa vi quý." Kim chưởng quỹ vuốt chòm râu bạc. Thanh âm của lão đã lấy lại vẻ trầm ổn thường ngày, cố tình lờ đi áp lực vừa nhận. "Khối tín vật này có thể giúp quý Các nhập một lượng lớn tài liệu đúc kiếm hiếm. Hoàn toàn không cần qua trạm kiểm tra của bất kỳ tông môn nào."
Lão dừng lại một nhịp, quan sát nét mặt đối phương rồi nói tiếp. "Đổi lại, chuyện làm chứng ngày mai, lão phu xin được cáo ốm không tham dự. Việc này cốt để tránh chọc giận đám phong tử đang thao túng danh vọng bên kia."
Tống Duyên đứng chắp tay sau lưng. Ánh mắt gã hờ hững lướt qua khối ngọc bài đắt giá mà không hề gợn sóng. Chấp sự vươn tay, dứt khoát mở nắp chiếc hộp gỗ sam vừa mang đến. Bên trong lớp lót nhung tơ để lộ ra đoạn tàn đao rỉ sét cùng khối ngọc giản lưu ảnh.
Ngay khi nắp hộp bật mở, một luồng sát khí âm hàn lập tức tràn ra. Khí tức mang uy áp Trúc Cơ hậu kỳ quấn lấy ngọn lửa xanh biếc của trận pháp trong phòng. Chấp sự tình báo khẽ nhếch mép. Gã giữ thái độ kiên quyết không lùi nửa bước, lặp lại từng chữ mà chủ nhân đã căn dặn.
"Các chủ nói, ngài ấy không thiếu một đường buôn lậu. Thứ ngài ấy cần là một lời nói thật trước mặt thiên hạ." Tống Duyên gõ nhịp ngón tay lên mặt bàn. Thanh âm vang lên lạnh lẽo như sương đêm. "Nếu chưởng quỹ từ chối, khối ngọc giản này sẽ được đưa thẳng đến phân đà của đối thủ."
"Kèm theo đó là tin tức chính ngài đã thuê tà tu cướp hàng để chiếm đoạt tiền đền bù." Tống Duyên chỉ tay vào vật chứng. "Ngài nhìn kỹ xem. Khí tức trên đoạn phi đao này đã bắt đầu đồng hóa với linh lực trong phòng rồi."
Nghe đến đây, sắc mặt vị thương nhân bỗng nhiên biến đổi kịch liệt. Lão vội vàng phóng thần thức kiểm tra xung quanh. Lão kinh hãi nhận ra món vũ khí rỉ sét trong hộp không chỉ tỏa sát khí. Nó còn đang âm thầm hấp thu những tia sáng tím từ Tử Viêm trận pháp của sương phòng.
Đây chính là cái bẫy trí mạng mà người thanh niên trẻ tuổi kia đã giăng sẵn. Trận văn khắc trên lưỡi đao đang tự động ghi nhận dao động linh lực đặc trưng của Vạn Kim Thương Hội. Nếu cuộc đàm phán thất bại, vật chứng này sẽ mang theo dấu ấn phòng ngự của lầu các.
Điều đó hiển nhiên biến lão thành kẻ đồng mưu cướp bóc. Sự thật bị bóp méo chỉ bằng một thủ đoạn mượn khí tức cực kỳ tinh vi. Bố cục này ép lão phải tự bước vào tròng, không có cách nào chối cãi trước hội đồng trưởng lão.
Biết mình đã rơi vào tử cục, Kim chưởng quỹ lập tức thay đổi chiến thuật. Lão không dám dùng dằng thêm nửa lời. Cắn răng vung tay phải lên, lão rót toàn bộ pháp lực hệ hỏa vào lòng bàn tay. Lão nhắm thẳng vào khối ngọc bài đen tuyền vừa đưa ra ban nãy, bóp nát nó thành từng mảnh.
Một tiếng vỡ vụn khô khốc vang lên. Ánh sáng Tử Viêm trong phòng chớp tắt liên hồi rồi trở nên ảm đạm. Việc tự hủy tín vật hạch tâm khiến một mắt xích trận pháp của tòa lầu bị đứt gãy. Hàng chục viên linh thạch thượng phẩm khảm nạm xung quanh đồng loạt hóa thành bột mịn.
Xung kích từ việc bẻ gãy liên kết trận pháp dội ngược lại. Kim chưởng quỹ kêu lên một tiếng đau đớn. Hai mắt lão đỏ ngầu, thị lực giảm sút nghiêm trọng, tầm nhìn nhòe đi vì thần hồn bị chấn động. Cái giá phải trả để gọt dũa khí tức dị biệt, ngăn cản tàn đao tiếp tục đồng hóa, là mất đi ba thành quyền khống chế linh mạch tại tổng bộ.
"Đủ rồi, lão phu nhận lời." Vị chưởng quỹ già thở hắt ra một hơi nhọc nhằn. Lão buông thõng hai tay xuống thành ghế, ánh mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi. "Trưa ngày mai, tại buổi lễ xuất xưởng, lão phu sẽ đích thân mang theo sổ sách tổn thất đến yêu cầu đối chất."
"Nhưng quý Các phải đảm bảo một điều." Lão nhấn mạnh. "Đoạn vũ khí gãy kia sẽ chỉ trỏ thẳng vào tên Nhị trưởng lão. Tuyệt đối không được dính líu nửa điểm đến danh tiếng của chúng ta."
Tống Duyên gật đầu. Gã cẩn thận đóng nắp hộp gỗ lại, phong bế hoàn toàn luồng khí tức hỗn tạp bên trong. Bố cục mượn đao giết người đã hoàn tất một nửa. Kẻ địch cứ ngỡ thương hội tự nguyện trở mặt vì lợi ích. Bọn chúng tuyệt đối không đoán được có bàn tay đạo diễn giấu mặt.
Chấp sự xoay người bước về phía cửa sổ, để lại một câu chốt hạ định đoạt thế cục ngày mai. "Tờ mờ sáng, sẽ có ám vệ mang bản giám định sơ bộ của phôi kiếm đến phủ đệ. Ngài chỉ cần dựa vào vết nứt trên đó mà lên tiếng đòi bồi thường. Mọi hậu quả đã có Thiên Đạo Kiếm Các đứng ra gánh vác."
Lão mập cắn răng, dồn linh lực vào trận nhãn dưới gót giày. Bốn vách tường sương phòng lập tức hiện lên những sợi xích lửa tím sậm, đan chéo nhau lao về phía chiếc hộp gỗ sam hòng phong ấn thứ hung khí bên trong. Nhưng Diệp Tinh Thần đã tính trước bước cờ này. Ngay khi xích lửa chạm vào tàn đao rỉ sét, những vết mẻ trên lưỡi đao đột ngột bộc phát ra một luồng hắc khí lạnh lẽo. Trận văn Tử Viêm vốn chuyên khắc chế âm tà lại giống như tuyết rơi vào vạc dầu, bị luồng hắc khí kia tàm thực chỉ trong một nhịp thở.
Ba viên hỏa linh thạch thượng phẩm cắm ở góc phòng nổ tung thành bột mịn, hóa thành một tầng sương xám xịt. Kim chưởng quỹ lùi lảo đảo, tay áo lụa tơ tằm cháy xém, thần thức bị dội ngược khiến màng nhĩ rỉ ra một vệt máu mỏng. Lão vội vàng thu hồi pháp quyết, ánh mắt kinh hãi nhìn chằm chằm vào đoạn đao gãy đang không ngừng nuốt chửng linh khí trong phòng. Sát khí Trúc Cơ hậu kỳ lưu lại trên thân đao quá rõ ràng, cộng thêm đoạn lưu ảnh trong ngọc giản, đã tước đoạt toàn bộ đường lui của lão.
Các hạ rốt cuộc muốn cái gì?
Giọng vị chưởng quỹ khàn đặc, không còn vẻ cao ngạo của một cự phú lũng đoạn thương lộ.
Các chủ nhà ta nói, thanh đao này vốn dĩ đã bị thế lực đối nghịch xóa khỏi sổ sách.
Tống Duyên điềm nhiên đáp lời, cước bộ bất động như núi trước uy áp tàn dư của trận pháp.
Bọn chúng dùng nó để cắt đứt đường sống của ngài, rồi lại mượn tay ngài để che giấu nguồn gốc vật liệu. Trưa mai, tại đài giám định, chỉ cần Vạn Kim Thương Hội mang theo sổ sách thu mua quặng tinh thiết đến đối chứng, ngọc giản này sẽ vĩnh viễn biến mất.
Kim chưởng quỹ im lặng cân nhắc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Nếu từ chối, danh tiếng ngàn năm của thương hội lập tức sụp đổ, khách hàng sẽ rút sạch vốn liếng, mà thế lực chống lưng cũng sẽ bỏ mặc lão. Lão cắn răng, tháo xuống khối ngọc bội hình mai rùa ném lên bàn.
Đây là Quy Giáp Lệnh, đại diện cho quyền tiếp quản ba kho hàng tại thành Vân Giao.
Lão thở hắt ra, ánh mắt mang theo sự cam chịu.
Giữ lấy làm tin. Trưa mai, ta sẽ đích thân mang sổ gốc đến đài giám định.
Tống Duyên gật đầu, vung tay thu lấy lệnh bài, bỏ lại chiếc hộp chứa tàn đao rồi lùi vào bóng tối. Một quân cờ quan trọng nhất đã bị ép vào đúng vị trí, hoàn toàn nằm trong quỹ đạo mà Các chủ đã vạch sẵn. Không cần tốn một binh một tốt, chỉ dùng thông tin chênh lệch và một món vật chứng bị bỏ quên, cục diện thương đạo đã triệt để đổi chiều.
Cách đó mười dặm, tại sâu trong lòng đất của Thiên Đạo Kiếm Các, Diệp Tinh Thần đang khoanh chân ngồi trước lò đúc Thái Cực. Ngọn lửa âm dương trong lò cháy rực, soi sáng một tấm trận bàn bằng đồng thau đặt trên đùi hắn. Khi một điểm sáng màu lam nhạt bừng lên trên góc trận bàn, khóe môi hắn khẽ nhếch. Tống Duyên đã đắc thủ. Hắn mượn uy danh tàn nhẫn của kẻ địch và lòng tham của lão chưởng quỹ để thắt nút tử huyệt, biến đối thủ thành bình phong che chắn cho bước đi tiếp theo.
Hắn đứng dậy, bước tới trước giá đỡ bằng bạch ngọc. Tại đây đặt một thanh phôi kiếm chưa khai phong, toàn thân xám xịt nhưng lại tản ra khí tức tương đồng đến rợn người với thanh danh kiếm sắp được xuất xưởng vào ngày mai. Diệp Tinh Thần vạch trần cổ tay, ép ra ba giọt tâm huyết rơi thẳng vào lưỡi kiếm. Huyết dịch sôi trào, men theo những rãnh kiếm văn chưa hoàn thiện mà chảy rực lên ánh sáng gai mắt.
Đây là cái giá phải trả để sao chép lại nhân quả. Thần thức của hắn bị một cỗ lực lượng phản phệ đánh thẳng vào linh đài, khiến sắc mặt tái nhợt đi vài phần, linh mạch ở cánh tay phải truyền đến cơn đau nhức như bị hàng ngàn mũi kim đâm chọc. Nhưng bù lại, kiếm văn trên phôi kiếm đã hoàn toàn đồng hóa với luồng khí tức hung sát giấu trong tàn đao.
Ngay khi nét vẽ bằng huyết dịch cuối cùng khép lại, trên vách tường phía sau, tấm bảng Thiên Địa Kiếm Phổ rung lên bần bật. Tại vị trí thứ mười ba, ba chữ triện Trảm Phong Kiếm đột nhiên mờ đi, bị một luồng sương mù đen kịt bao phủ. Vết nứt trên phôi kiếm trong tay hắn bắt đầu cộng hưởng với tiếng ngân bi ai của danh kiếm trên bảng xếp hạng. Trưa ngày mai, khi lò đúc của kẻ địch mở ra, thanh kiếm giả mạo kia sẽ phải đối mặt với nghi thức Vấn Kiếm công khai, và Quy Giáp Lệnh trong tay Tống Duyên chính là hồi chuông báo tử đầu tiên.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.