Kiếm Các Thiên Hạ

Chương 173: Kiếm Đuổi Theo

Đăng: 12/08/2026 10:01 3,375 từ 1 lượt đọc
Ngòi bút lông sói nhấc lên, để lại một vệt mực đỏ thẫm pha lẫn chu sa và mạt sắt chốt hạ trên mặt lụa tơ vàng. Bốn chữ Niêm Phong Hỏa Trận hiện ra sắc lạnh, mang theo từng đợt uy áp nhàn nhạt của tu vi Trúc Cơ sơ kỳ ép thẳng vào chất vải. Diệp Tinh Thần gập cuộn trục lại, đẩy nó cùng mảnh phù văn đồng đen về phía mép bàn gỗ linh mộc. Hắn không cần vung kiếm, nhưng sát cơ trên bàn nghị sự lúc này còn sắc bén hơn bất kỳ lưỡi hàn phong nào.


Chấp sự Trần Mặc đứng cách đó ba bước, mồ hôi lạnh rịn qua lớp áo xám, hai tay gắt gao ôm lấy cuốn sổ ghi chép hao hụt khoáng thạch. Hắn liếc nhìn khối kim loại sứt mẻ mang tàn dư linh lực của lệnh bài chữ Thiên, yết hầu khẽ động. Là người phụ trách kiểm kê vòng ngoài, Trần Mặc thừa hiểu vật này nóng bỏng đến mức nào. Chỉ cần một sai sót nhỏ trong khâu trình báo, cái mạng quèn của hắn sẽ lập tức biến thành tro bụi giữa cuộc đấu đá của những nhân vật thượng tầng.


Các chủ, nếu đệ trình thứ này lên Khảo Công Đường, Tống trưởng lão chắc chắn sẽ dùng đặc quyền kiểm tra chéo để giam hồ sơ. Trần Mặc cắn răng lên tiếng, giọng nói mang theo vài phần thăm dò. Hắn không muốn làm bia đỡ đạn, càng không muốn vật chứng quan trọng này bị chìm vào biển giấy tờ thủ tục.


Diệp Tinh Thần rót một chén trà lạnh, ngón tay miết nhẹ lên thành gốm sần sùi. Hắn đã tính trước nước cờ này từ khi phát hiện vết kiếm khí lưu lại trên vách lò số chín. Tống Liệt hiện tại chắc chắn đang bận rộn chuẩn bị nhân chứng giả cho tội danh biển thủ vật liệu, đinh ninh rằng phía bên này sẽ hoảng loạn che giấu việc sổ sách bị thiêu rụi. Lão ta căn bản không nhận ra, sai lầm lớn nhất không phải là phái sát thủ đến, mà là dùng tư lệnh để mở lối tắt qua cấm chế.


Ngươi nhìn kỹ vệt rạn trên mặt đồng đi. Thanh âm của Diệp Tinh Thần bình thản vang lên. Đó không phải do hỏa khí ép vỡ, mà là Thủy hệ kiếm khí ngưng tụ thành băng trùy đâm thủng trận nhãn. Ai nói chúng ta sẽ đến viện khảo sát công trạng để tranh cãi chuyện vật liệu?


Ánh mắt Trần Mặc co rụt lại, vội vàng nhìn chằm chằm vào vật chứng trên bàn. Quả nhiên, bên dưới lớp bồ hóng đen đặc là một luồng khí tức âm hàn đang chậm rãi ăn mòn cấu trúc kim loại. Hắn đột nhiên rùng mình khi nhận ra thủ pháp quen thuộc của thế lực phía nam.


Cầm cuộn trục này, đem khối thiết tàn mang linh lực băng hàn kia đến thẳng Hình Phạt Viện. Diệp Tinh Thần gõ nhịp ngón tay xuống mặt bàn, đưa ra quyết định cuối cùng. Chỉ giao tận tay cho Tả trưởng lão đang trực luân phiên. Cứ khai thật rằng ngươi đi tuần tra theo chỉ thị bảo dưỡng định kỳ, vô tình phát hiện cấm chế ngầm bị cưỡng ép phá vỡ.


Trần Mặc hít sâu một hơi, đầu óc nhanh chóng vận chuyển. Cơ quan hành pháp này độc lập hoàn toàn với hệ thống quản lý tài nguyên. Một khi điều luật an toàn mạch ngầm được kích hoạt, toàn bộ khu vực phía nam sẽ bị phong tỏa để tra xét dị thường. Hắn không cần tố cáo bất kỳ ai, chỉ cần báo cáo tổn thất trận vị, phần còn lại quy tắc tông môn sẽ tự động nghiền nát kẻ vi phạm. Lớp bình phong này quá mức hoàn hảo.


Thuộc hạ đã hiểu, không màng đúng sai, chỉ bẩm báo dị tượng. Trần Mặc khom người thật sâu, cẩn thận thu hồi cuộn lụa cùng mảnh vật chứng vào hộp ngọc cách linh. Một bước đi này, hắn vừa không đắc tội trực diện bầy sói, vừa lập được đại công bảo vệ căn cơ hỏa mạch.


Tiếng bước chân vội vã khuất dần sau cánh cửa gỗ lim, mang theo quyết định đủ sức làm rung chuyển một nửa tông môn. Diệp Tinh Thần đứng dậy, đi đến bên bệ cửa sổ nhìn về hướng phủ đệ của phe giám định. Ở nơi đó, ánh đèn vẫn sáng rực, những bóng người lố nhố tụ tập, dường như đang ăn mừng vì nghĩ rằng lưới đã bủa vây. Bọn chúng hoàn toàn không biết, cái giá cho việc tùy tiện động vào linh mạch sẽ được tính bằng quyền sinh sát của đội chấp pháp ngay khi mặt trời ló rạng.


"Phân đà phía nam..."


Trần Mặc run rẩy thốt lên, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo xám. Hắn đã hiểu ý đồ của vị Các chủ trẻ tuổi này. Đưa vật mang thủy hệ kiếm khí đến viện khảo sát công trạng là tự chui đầu vào rọ, nhưng nếu mang nó dập thẳng lên bàn của cơ quan hành pháp, tội danh sẽ biến thành mưu toan phá hủy căn cơ tông môn.


Diệp Tinh Thần không đáp, chỉ khẽ phẩy tay áo. Từ trong khay ngọc bên cạnh, một chiếc hộp gỗ lim khắc chằng chịt trận văn phong bế được đẩy ra. Nam chính vận chuyển linh lực, đầu ngón tay lướt qua mặt kim loại sứt mẻ. Một giọt Tẩy Kiếm Thủy lóng lánh được nhỏ xuống bề mặt bám đầy bồ hóng. Tiếng xèo xèo vang lên gay gắt, lớp ngụy trang rụng lả tả, lộ ra một tia kiếm ý lạnh buốt như băng tủy đang hung hăng cắn nuốt cấu trúc đồng thau.


Để giữ cho luồng khí tức này không bị tiêu tán trước khi đến tay Hình Phạt Trưởng Lão, Diệp Tinh Thần buộc phải rút ra một tia bản nguyên hỏa linh từ trận nhãn dưới chân, cưỡng ép đóng gói nó vào chiếc hộp. Sàn đá khẽ nứt ra một đường dài, nhiệt độ trong gian phòng lập tức giảm mạnh. Hệ thống cảnh báo của gia tộc chớp lóe ánh đỏ, báo hiệu hỏa mạch tại khu vực này đã tổn hao một phần tư công suất, tương đương ba ngàn điểm công huân bốc hơi trong chớp mắt.


"Cầm lấy Kiếm Hạp này, đi vòng qua lối mòn sau Tàng Kiếm Phong."


Diệp Tinh Thần gõ nhịp lên mặt bàn, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào người chấp sự.


"Ta biết ngươi sợ ám vệ của Tống Liệt chặn đường. Nhưng quy củ của Kiếm Các không nuôi kẻ vô dụng. Ngươi muốn vị trí quản sự kho quặng tháng tới, thì phải dùng mạng mình ra đánh cược một ván."


Trần Mặc cắn chặt môi đến rỉ máu, hai chân khẽ run lên bần bật. Hắn là một kẻ tham tài, nhưng tuyệt đối không ngu ngốc. Biết rõ bản thân đang trở thành mồi nhử trong ván cờ lớn, nhưng cái giá được đưa ra lại đánh trúng vào tham vọng cả đời của hắn. Hắn dứt khoát vươn tay chộp lấy khối gỗ, giấu nhẹm vào tầng bùa chú phòng hộ trong ngực áo.


Trước khi Trần Mặc quay lưng, một khối ngọc bài màu xám tro mang theo hơi thở cổ kính được ném thẳng vào tay hắn.


"Nếu có kẻ tập kích, tuyệt đối không được dùng phù lục phản kháng, cứ để chúng chém vỡ lớp linh lực hộ thể của ngươi."


Diệp Tinh Thần dặn dò, giọng điệu lạnh nhạt nhưng không dung tình nghi ngờ.


"Khối Lưu Ảnh Kiếm Ngọc này đã được ta khắc thêm phản trận. Chỉ cần chạm vào sát khí, nó sẽ tự động ghi lại toàn bộ lộ số kiếm pháp, thói quen vận khí và cả nhược điểm của kẻ ra tay."


Kế hoạch chân chính của hắn không chỉ nằm ở vật chứng hỏa mạch. Nếu đối thủ cắn câu, phái người cướp đoạt giữa đường, chúng sẽ tự tay dâng thêm bằng chứng thép về việc tư binh can thiệp vào công vụ. Một mũi tên trúng hai đích, ép kẻ địch tự lột bỏ lớp mặt nạ ngụy thiện.


Bóng lưng xám xịt của Trần Mặc nhanh chóng chìm vào màn sương đêm đặc quánh. Hắn vừa bước qua khỏi kết giới viện bách luyện, một mảng bóng tối dưới gốc tùng già liền khẽ rung động. Tên ám vệ mang mặt nạ quỷ nhíu mày, ngón tay bóp nát một tờ truyền âm phù. Gã đã mắc mưu, đinh ninh rằng chiếc hộp được bảo vệ nghiêm ngặt kia chứa đựng sổ sách vật liệu vừa được chép lại. Thông tin sai lệch lập tức được gửi về phân đà phía nam để xin lệnh đánh chặn.


Bầu không khí trong phòng nghị sự trở lại vẻ tĩnh mịch vốn có. Diệp Tinh Thần xoay người, nhìn về phía sa bàn Cửu Châu đang cắm ba thanh tiểu kiếm định vị. Cái giá của việc cưỡng ép phong ấn kiếm khí đã khiến lò luyện số chín xuất hiện vết nứt lan rộng, buộc nội bộ Kiếm Các phải ra quyết định đình chỉ toàn bộ đơn hàng đúc binh khí trong ba ngày tới. Tổn thất tài nguyên hiện hữu rành rành trên sổ sách, nhưng ván cược này hắn nắm chắc phần thắng. Khối ngọc bài xám tro kia một khi kích hoạt, sẽ trực tiếp phơi bày danh tính đường dây sát thủ, tước đoạt hoàn toàn quyền kiểm duyệt bảng xếp hạng của đối thủ ở hội nghị ngày mai.


Gió buốt từ đỉnh Tàng Kiếm Phong rít gào qua những rặng thông già, quất thẳng vào khuôn mặt tái nhợt của Trần Mặc. Hắn siết chặt quai đeo của chiếc hộp tùng mộc sau lưng, bước chân dồn dập trên bậc đá rêu phong. Bên trong lớp áo lót, khối ngọc giản ghi ảnh đang tỏa ra hơi ấm nhàn nhạt, nhắc nhở hắn về vai trò mồi nhử sinh tử đêm nay. Diệp Tinh Thần đã tính toán không sai một ly, tuyến đường mòn dẫn xuống chân núi là nơi duy nhất trận pháp tuần tra có một điểm mù kéo dài trọn vẹn mười lăm nhịp thở.


Ngay khi mũi giày vị chấp sự vừa đạp lên phiến đá thứ bảy mươi hai, không gian xung quanh đột ngột đặc quánh lại. Ba đạo hắc phù từ trong bóng tối phóng vút ra, cắm phập vào ba gốc cổ thụ tạo thành Tỏa Linh Trận, triệt để cắt đứt mọi âm thanh truyền ra ngoài. Một bóng đen như quỷ mị trườn dọc theo mặt đất, không dùng đao kiếm mà tung ra một dải lụa dệt từ Tẫn Minh Sa, trực tiếp quấn lấy chiếc hộp gỗ trên lưng Trần Mặc. Lực kéo bạo phát, mang theo hàn khí thấu xương ép thẳng vào kinh mạch hai cánh tay của hắn.


Trần Mặc cắn răng, làm đúng theo chỉ thị trước lúc xuất phát, dứt khoát buông tay thả vật. Dải lụa đen giật mạnh, thành công lôi kiện hàng rơi gọn vào tay kẻ tập kích. Tên ám vệ hừ lạnh một tiếng đắc ý, mũi chân điểm nhẹ định xoay người thi triển độn thuật rút lui. Nhưng chỉ trong chớp mắt, bàn tay vừa chạm vào chốt khóa đồng của hắn khẽ run lên. Kẻ địch lập tức nhận ra điểm bất thường, trọng lượng của thứ này căn bản không phải là hồ sơ sổ sách hay mảnh vỡ trận nhãn như cấp trên dự báo.


"Ngụy trang? Bên trong là hỏa thạch!"


Tên sát thủ gầm gừ trong cổ họng, ngay lập tức biến đổi chiến thuật. Thay vì mang vật chứng bỏ chạy, hắn vỗ mạnh vào túi trữ vật, lấy ra một tấm Băng Phách Trận Bàn cỡ nhỏ. Hắn muốn dùng hàn khí cực độ để cưỡng ép luyện hóa lớp cấm chế trên mặt gỗ, triệt để hủy thi diệt tích ngay tại chỗ trước khi đội tuần tra phát hiện. Luồng linh lực âm hàn màu lam nhạt tuôn ra như thác, bao phủ lấy toàn bộ bề mặt tùng mộc.


Khóe môi Trần Mặc khẽ nhếch lên một nụ cười khổ, lùi gấp về phía sau. Bọn chúng căn bản không biết, Diệp Tinh Thần đã dùng cái giá ba ngàn điểm công huân để rút ra một tia nghiệp hỏa từ vết nứt hỏa mạch, phong ấn thẳng vào lõi chiếc hộp. Ngay khi luồng hàn khí của tên sát thủ vừa tiếp xúc, lớp ngụy trang bên ngoài vỡ vụn. Một tiếng kiếm ngân chói tai vang lên, tia Thủy kiếm khí bị giam giữ bên trong cộng hưởng cùng nghiệp hỏa, tạo ra một vòng xoáy linh lực nghịch đảo cực kỳ hung bạo.


Mặt Băng Phách Trận Bàn trên tay tên ám vệ nứt toác thành hàng trăm mảnh vụn. Phản lực từ sự xung đột thủy hỏa bắn ngược trở lại, ghim thẳng một luồng hỏa độc hình mũi kiếm vào bả vai trái của hắn. Lớp y phục dạ hành bốc cháy bùng bùng, làm lộ ra hình xăm nửa vầng trăng khuyết đặc trưng của đội chấp pháp phía nam. Trần Mặc cũng không khá hơn, dư chấn của vụ nổ hất văng hắn đập lưng vào vách đá. Mặt gương Hộ Tâm Kính trước ngực rạn nứt thành mạng nhện, rút cạn ba phần thần thức khiến đầu óc hắn đau buốt như búa bổ.


Kẻ tập kích ôm bả vai rỉ máu đen, ánh mắt hằn lên sự hoảng loạn tột độ. Hắn biết mình đã bước hụt vào ván cờ của người khác, vội vã cắn nát một viên Huyết Độn Đan, hóa thành một đạo huyết quang phá vây bỏ chạy, vứt lại khối gỗ đã cháy đen một góc. Trần Mặc thở hổn hển, run rẩy luồn tay vào vạt áo, lôi ra khối ngọc giản vẫn đang lặng lẽ ghi lại toàn bộ quang cảnh từ đầu đến cuối. Đêm nay, tổn thất của một kiện pháp khí phòng ngự thượng phẩm đã đổi lấy một thế cờ lật ngược hoàn toàn.


Khối ngọc sáng lên một vệt quang mang lạnh lẽo, chính thức khóa lại hình ảnh ấn ký bán nguyệt cùng loại bộ pháp cấm kỵ vừa thi triển. Dấu vết hỏa độc ghim trên người kẻ bỏ trốn mang khí tức đặc thù của lò số chín, tuyệt đối không thể xóa nhòa trong vòng ba ngày. Trọng tâm của cuộc nghị sự sắp tới giờ đây đã chuyển hướng, Tống trưởng lão sẽ phải tự tay giải thích vì sao ám vệ thân tín của mình lại mang vết thương chí mạng này, lẩn trốn ngay trong mật thất của phân đà.


Luồng linh lực thủy hỏa va chạm tạo ra một tiếng nổ trầm đục, xé toạc không gian tĩnh lặng của Tàng Kiếm Phong. Tên sát thủ áo đen nhận ra bản thân đã đạp trúng tử huyệt, liền cắn răng vỗ mạnh vào ngực áo. Hắn không chọn cách ngạnh kháng, mà trực tiếp tế xuất một thanh đoản kiếm tàn khuyết, ép phần kiếm linh mỏng manh bên trong tự bạo. Đổi lại một nhịp thở quý giá, bóng đen hóa thành một vệt nước đục ngầu, mượn lực đẩy từ vụ nổ lao vút ra khỏi phạm vi khống chế của Tỏa Linh Trận. Việc hy sinh pháp khí bản mệnh khiến thần thức hắn chịu phản phệ nặng nề, vỡ nát ba mươi mảnh linh võng, nhưng hắn vẫn cắm đầu chạy trốn trong sự đắc ý tột độ. Hắn tin chắc rằng trận nhãn đã hỏng, bản thân lại rút lui an toàn không để lại dấu vết nhân dạng.


Trần Mặc đứng nép sau tảng đá ngàn cân, thu liễm toàn bộ khí tức theo đúng lời căn dặn của các chủ. Hắn không hề rút kiếm đuổi theo, chỉ lẳng lặng vươn tay chộp lấy một viên ngọc giản đang lơ lửng giữa không trung. Bề mặt khối ngọc phát ra ánh sáng nhàn nhạt, đã ghi lại trọn vẹn khoảnh khắc kẻ đột nhập kích hoạt công pháp hệ Thủy để ép vỡ cấm chế. Cùng lúc đó, từ vị trí mắt trận vừa sụp đổ, một lõi tinh thể xám xịt rơi lăn lóc trên mặt đất. Đó chính là phần cốt tủy còn sót lại của trận bàn tà môn kia, bề mặt chằng chịt những đường kiếm văn giả mạo đang tỏa ra hàn khí buốt xương.


Chỉ ba nhịp thở sau khi bóng đen khuất dạng, ánh đuốc của đội tuần tra Hình Phạt Đường đã rực sáng khắp sườn núi. Trần Mặc cẩn thận bọc khối tinh thể lạnh lẽo vào một tấm bùa phong ấn, bước ra khỏi chỗ nấp với vẻ mặt hốt hoảng được diễn đạt đến mức hoàn hảo. Hắn lớn tiếng hô hoán về việc hỏa mạch bạo động, tuyệt nhiên không đả động một lời nào đến chuyện có kẻ ám sát. Đám chấp sự tuần tra nhìn thấy cấm chế nứt nẻ, lập tức bủa vây hiện trường, thiết lập vòng bảo vệ nghiêm ngặt. Kẻ địch muốn mượn bóng tối để xóa dấu vết, Diệp Tinh Thần liền dùng chính quy chế an ninh của tông môn để khóa chặt mọi biến số.


Cách đó mười dặm, tại sảnh đường của phân đà phía nam, Tống Liệt vuốt ve thanh ngọc như ý trong tay, khóe môi nhếch lên một nụ cười mãn nguyện. Lão vừa nhận được tin tức truyền về, xác nhận hỏa lò số chín đã phát nổ, người của lão rút lui trót lọt. Lão đinh ninh rằng mẻ quặng tinh thiết của phe đối lập đã trở thành phế phẩm, tạo cớ hoàn hảo để tước đoạt quyền phân bổ vật liệu. Lão căn bản không biết, thứ nổ tung không phải là cốt lò, mà là bình phong ảo ảnh được dựng lên từ mạt sắt và chu sa. Tống Liệt càng không ngờ tới, đòn tự bạo kiếm linh của tên sát thủ đã lưu lại tàn dư khí tức âm hàn vĩnh viễn vương trên vách đá.


Tại gian tĩnh thất trên gác cao, Diệp Tinh Thần khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn gỗ linh mộc. Một lá bùa hạc giấy bằng cẩm thạch trên bàn đột nhiên vỡ vụn, hóa thành lớp bụi mịn, báo hiệu mẻ lưới tại Tàng Kiếm Phong đã thu xong. Hắn thong thả thu dọn bút mực, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía ngọn lửa nhỏ đang cháy leo lét trong lư hương. Mọi nước cờ đều tuân theo đúng luật lệ minh bạch, hắn không cần tự bẩn tay, chỉ mượn một tên chấp sự vòng ngoài để hoàn tất khâu thu thập bằng chứng. Kẻ địch cho rằng chúng đang che giấu một vụ phá hoại thông thường, nhưng thực chất chúng đang tự phơi bày lỗ hổng trong hệ thống ngụy tạo danh kiếm.


Ngay lúc này, Trần Mặc đã mang theo viên ngọc lưu ảnh cùng lõi tinh thể hàn băng bước qua cửa lớn của Hình Phạt Đường. Khối vật chứng mang theo tàn dư linh lực của lệnh bài chữ Thiên được đặt thẳng lên đài giám định, tính chất sự việc chính thức vượt khỏi quyền can thiệp của Tống Liệt. Viện trưởng lão sẽ bắt buộc phải kích hoạt Lệnh Khám Xét Dị Mạch, chĩa thẳng mũi nhọn vào kho chứa vật liệu hệ Thủy của phân đà phía nam. Quyền đánh giá Kiếm Phổ tháng này của Hắc Thiên Kiếm Các không chỉ bị đình chỉ, mà toàn bộ sổ sách xuất nhập khoáng thạch của bọn chúng cũng sẽ bị niêm phong để đối chiếu nguồn gốc pháp khí.

0