Chương 93: Kiếm Đường Làm Vật Chứng
Đăng: 25/07/2026 12:58
3,989 từ
1 lượt đọc
Tiếng nứt vỡ vang lên khô khốc giữa không gian tĩnh lặng của khoang thuyền buôn. Thanh phôi kiếm nằm gọn trong rương gỗ sam vốn dĩ xám xịt, nay từng mảng kim loại tróc ra lả tả như vảy rắn lột xác.
Lục Trầm nín thở, thần thức gắt gao tập trung vào nửa chữ triện hình ngọn lửa đen vừa hiển lộ. Ánh sáng tím sậm từ trận bàn ngọc thạch dưới chân gã bùng lên dữ dội.
Luồng sáng đan xen cùng khí tức âm hàn tỏa ra từ vết mẻ bí ẩn kia. Chữ triện này không phải được khắc lên, mà là bị một luồng kiếm ý bá đạo ép thẳng vào cốt thép từ lúc phôi còn đỏ lửa.
Nó hoàn toàn trùng khớp với vết tích trên thân Viêm Ma. Thanh danh kiếm hạng chín này hiện đang được thờ phụng trang trọng tại chính điện Lãnh Nguyệt Các. Sự thật trên đủ sức làm sụp đổ uy danh ngàn năm của một môn phái.
Ngay khi Lục Trầm định đưa tay chạm vào, dị biến phát sinh. Luồng trận văn truy vết ngầm bám trên phôi thép đột ngột vặn vẹo. Nó tham lam rút cạn linh lực còn sót lại bên trong vật dẫn.
Một cỗ hỏa độc từ ngọn lửa đen dâng lên phản phệ, cắn trả dọc theo thần thức luồn vào. Lục Trầm cắn răng, quyết đoán cắt đứt một luồng phân hồn đang dò xét để tự vệ.
Cái giá phải trả tức thì ập đến. Thức hải gã chấn động kịch liệt, tầm nhìn nhòe đi trong chốc lát, linh tiêu huyệt trên đỉnh đầu nhói buốt như bị vạn kim châm đâm xuyên.
Lúc này, tiếng xèo xèo chói tai vang lên. Toàn bộ khối kim loại vỡ vụn thành đống tro tàn. Giữa đám bụi mờ, chỉ để lại một hạt châu kết tinh to cỡ đầu ngón tay mang theo hơi nóng bạo liệt.
Nam tử áo đen không chần chừ, lập tức rút ra một viên truyền âm ngọc giản. Đầu ngón tay gã rịn mồ hôi lạnh. Khối kết tinh này chính là vật chứng chí mạng có thể lật tung toàn bộ bàn cờ của các thế lực phía Bắc.
Gã cẩn thận dùng nhíp ngọc gắp hạt châu, bỏ gọn vào một chiếc hộp phong linh cách tuyệt dị năng. Sau đó, Lục Trầm thấp giọng báo cáo tình hình qua ngọc giản. Ở đầu bên kia, thanh âm của Các chủ vang lên đều đều, tĩnh lặng như nước giếng cổ.
Tại tầng cao nhất của Thiên Đạo Kiếm Các, Diệp Tinh Thần đang đứng chắp tay trước tấm bảng ngọc lưu ly. Ánh mắt hắn lướt qua cái tên Viêm Ma đang tỏa sáng rực rỡ ở vị trí thứ chín trên danh phổ.
Bố cục này hắn đã giăng ra từ ba ngày trước. Khi đó, hắn cố tình để lộ thông tin về đợt tuần tra ngẫu nhiên của Chấp Sự Đường. Đám thương nhân Vân Giao quả nhiên hoảng sợ, vội vàng dán bùa niêm phong lên lô hàng cấm.
Chúng làm vậy để phủi sạch quan hệ với phe phái cũ. Nhưng bọn chúng không hề hay biết, chính thứ linh lực từ lá bùa phong cấm kia lại là chìa khóa. Nó đã đánh thức trận văn ẩn mà Diệp Tinh Thần cấy sẵn vào cốt kiếm.
Nếu đám thương nhân không dùng pháp lực che giấu, trận văn sẽ mãi mãi ngủ yên. Nhưng một khi chúng cố tình che đậy, luồng khí tức gốc sẽ mượn lực lượng đó để mượn đường, chỉ thẳng về lò rèn làm giả.
Diệp Tinh Thần gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ tử đàn. Trong đầu hắn nhanh chóng tính toán bước đi tiếp theo của Lãnh Nguyệt Các khi biết phôi thép bị hủy. Hắn truyền lệnh qua ngọc giản, uy áp nhàn nhạt nhưng tuyệt đối không thể làm trái.
"Thu hồi trận bàn, cấm truy kích hay tiếp cận địa giới phía Bắc," Diệp Tinh Thần ra lệnh. Hắn không muốn bứt dây động rừng vào thời khắc mấu chốt.
Đồng thời, hắn yêu cầu thuộc hạ phải lưu lại một nửa mảnh bùa niêm phong của thương hội ngay tại hiện trường. Kế tiếp, phải tạo ra vài vết kiếm chém mang đậm phong cách của đội hộ vệ Đại trưởng lão.
Mục đích rất rõ ràng. Hắn muốn đám người phía Bắc tin rằng, chính nội bộ liên minh của chúng đã tẩu tán lô hàng, cướp lấy vật chứng để tống tiền ngược lại.
Lục Trầm tuân lệnh. Mũi đoản kiếm trong tay gã lướt đi vô cùng chuẩn xác. Ba nhát chém cạn in hằn lên thành rương gỗ, mô phỏng hoàn hảo kiếm kỹ Xuyên Vân đặc trưng. Góc độ, lực đạo đều không sai một ly.
Gã ném lại tàn tích của lá bùa xé dở. Sau đó, ám vệ dùng một tấm Tịnh Trần Phù xóa sạch mọi dấu vết linh lực của bản thân. Thân ảnh gã nhanh chóng tan biến, hòa mình vào bóng tối của bến cảng sương mù.
Mệnh lệnh của cấp trên luôn có hai lớp ý nghĩa. Gã chỉ là thanh đao thực thi bề mặt. Mũi nhọn thật sự đã hướng thẳng vào yết hầu kẻ địch thông qua hạt mầm nghi kỵ nội bộ.
Sáng ngày mai, khi tin tức về lô hàng biến mất truyền đến tai Lãnh Nguyệt Các, chúng sẽ không chĩa mũi giáo vào người ngoài. Bọn chúng chắc chắn sẽ âm thầm vây ráp chính những đối tác làm ăn cũ của mình.
Khối kết tinh đen ngòm hiện đã nằm gọn trong túi áo ám vệ. Nó im lìm chờ đợi thời khắc được đặt lên bàn cân phán quyết tại Tộc nghị sắp tới.
Cùng lúc đó, trên tấm bảng Thiên Địa Kiếm Phổ, dị tượng nổi lên. Ánh sáng bao quanh cái tên Viêm Ma đột nhiên nhấp nháy liên hồi. Kiếm tâm của bản thể đang chịu sự giằng xé dữ dội từ một nhân quả vừa bị cưỡng ép kết nối.
…hông tin về tuyến đường vận chuyển lô quặng Tinh Thiết. Hắn cố tình để lộ kẽ hở trong khâu kiểm duyệt của thương hội, bởi hắn biết rõ đám trưởng lão Lãnh Nguyệt Các đang ráo riết tìm vật liệu che đậy vết nứt trên thân danh kiếm. Lời đồn về một lô phôi thép có thể dung hợp hỏa tính đã thành công ép đối thủ phải dùng mạng lưới ngầm để đánh cắp. Bọn chúng tưởng rằng đang qua mặt được tai mắt của hắn, thực chất lại tự tay đào lên bằng chứng định tội chính mình.
Không được mang vật đó về tổng bộ.
Giọng Diệp Tinh Thần truyền qua ngọc giản, rành rọt từng chữ, mang theo sự lạnh lẽo vô cảm.
Lập tức chuyển hướng đến bến tàu phía Đông. Giao hộp phong linh chứa khối kết tinh kia cho chưởng quỹ của phường thị Vân Giao. Chỉ cần nói rằng đây là hỏa chủng thượng phẩm vừa bóc được từ di tích cổ, yêu cầu đưa vào danh sách đấu giá ẩn danh rạng sáng mai.
Hắn hiểu rất rõ bản tính đa nghi của tổ chức áo đen phía sau màn. Nếu vật chứng mang khí tức Viêm Ma trực tiếp rơi vào tay Thiên Đạo Kiếm Các, chúng sẽ lập tức chối bỏ, chặt đứt mọi mối liên hệ và cắn ngược lại rằng hắn ngụy tạo. Nhưng nếu món đồ này xuất hiện tại một thương hội trung lập vốn đang khát khao vật liệu hiếm, đối phương sẽ rơi vào trạng thái hoảng loạn. Bọn chúng tuyệt đối không dám để một thế lực thứ ba giám định thứ khí tức bạo liệt kia.
Trên khoang thuyền buôn tròng trành sóng nước, Lục Trầm vừa gật đầu nhận mệnh thì bùa chú cảnh báo dán ngoài cửa sổ đột ngột bốc cháy. Một đạo kiếm khí âm hàn vô thanh vô tức xé toạc màn đêm, chém gãy đôi cột buồm chính bằng gỗ lim. Kẻ địch đến nhanh hơn dự tính. Khí tức bám theo luồng hỏa độc vừa rồi đã trở thành ngọn hải đăng, dẫn đường cho ám tử cấp cao của Lãnh Nguyệt Các đuổi tới tận nơi.
Lục Trầm vung tay áo, tung mạnh một chiếc hộp gỗ rỗng tẩm sẵn linh dịch về phía mạn phải con thuyền nhằm đánh lạc hướng. Tên sát thủ áo xám lơ lửng trên không trung khựng lại nửa nhịp, ánh mắt lóe lên sự tham lam. Nhưng gã lập tức nhận ra mánh khóe khi thấy quỹ đạo bay quá nhẹ của vật chim mồi. Không thèm đuổi theo chiếc hộp giả, gã xoay cổ tay, cắm thẳng thanh đoản kiếm vào mắt trận vận hành dưới sàn gỗ.
Trận pháp phòng ngự vỡ nát ngay tắp lự. Linh mạch dưới đáy thuyền bị nghịch chuyển, hút cạn nước sông tạo thành một lồng giam bằng thủy áp ép chặt toàn bộ không gian khoang chứa. Không thể chần chừ, Lục Trầm cắn răng bóp nát tấm Phá Tà Phù giấu sẵn trong lòng bàn tay. Lưỡi kiếm khí màu vàng rực từ bùa chú chém đứt gông cùm nước, phá vỡ hoàn toàn thuộc tính phong tỏa của thủy trận.
Tuy nhiên, áp lực dội ngược từ việc cưỡng ép xé rách địa mạch đã khiến ngọc giản truyền tin trong ngực Lục Trầm nứt toác. Thức hải của gã vốn đang tổn thương nay hứng chịu thêm một đòn trọng kích. Vết rạn nứt lan rộng khiến tu vi tích lũy ba tháng gần nhất hoàn toàn bốc hơi, đổi lại là một nhịp thở sinh tử. Bóng đen của gã kịp thời hòa vào dòng nước xiết, bơi ngầm về hướng bến tàu phía Đông. Tên ám tử hạ cánh xuống khoang thuyền tàn tạ, vớt lấy chiếc hộp rỗng mang khí tức giả trôi nổi trên mặt sóng, thân ảnh nhanh chóng lùi vào bóng tối báo cáo sai hướng đi.
Tại tầng cao nhất của Kiếm Các, liên kết thần thức vụt tắt mang theo tiếng nổ vỡ, nhưng Diệp Tinh Thần không hề dao động. Hắn xoay người, ném một tấm lệnh bài bằng đồng đen xuống bàn nghị sự trước mặt ba vị quản sự đang đứng hầu.
Các chủ, nếu hạ mức tín nhiệm ngay lúc này, chúng ta sẽ mất đứt ba tuyến thương lộ giao dịch khoáng thạch phía Đông.
Một vị quản sự già nhíu mày, cẩn trọng lên tiếng nhắc nhở.
Sổ sách tổn thất cứ ghi vào nợ công huân của ta.
Diệp Tinh Thần lạnh nhạt đáp trả, ánh mắt vẫn ghim chặt vào tấm bảng Thiên Địa Kiếm Phổ.
Truyền lệnh cho Chấp Sự Đường, bãi bỏ tư cách bảo lãnh của phường thị Vân Giao. Rút toàn bộ hộ vệ ngoại vi của chúng ta khỏi khu vực bến tàu, đồng thời phong bế mọi trận bàn truyền tống ở đó.
Ba vị quản sự cúi đầu nhận mệnh, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán. Một quyết định tàn nhẫn vừa được thông qua, đồng nghĩa với việc gia tộc chấp nhận hy sinh tài nguyên ngắn hạn để đổi lấy một nước cờ lớn. Hắn đang tự tay dọn sẵn một chiến trường hợp pháp, tước bỏ sự bảo hộ đối với đám thương nhân hám lợi.
Lệnh trừng phạt này tạo cớ hoàn hảo để phường thị kia bị cô lập, không thể cầu viện bất kỳ thế lực nào khi biến cố xảy ra. Đêm mai, khi đám trưởng lão Lãnh Nguyệt Các giẫm đạp lên quy củ để cướp lại hạt châu kết tinh, chúng sẽ chính thức bước vào cái bẫy trí mạng. Vật chứng kia sẽ không chỉ là một khối đá vô tri, mà là ngòi nổ thiêu rụi toàn bộ uy danh của thanh danh kiếm giả mạo.
Giọng nói của Các chủ truyền qua ngọc giản mang theo mệnh lệnh tuyệt đối. Ngài yêu cầu gã không được lẩn trốn vào bóng tối như thường lệ, mà phải mượn tay kẻ địch để xé toạc lớp màn che đậy. Ngọc giản truyền âm vừa vỡ vụn thành bột mịn, một cỗ sát khí lạnh lẽo đã khóa chặt lấy không gian xung quanh.
Mái khoang thuyền buôn đột ngột bị xé toạc bởi ba đạo kiếm khí hình bán nguyệt. Trận pháp ẩn nấp của con thuyền rên rỉ rồi vỡ nát, kéo theo hàng tấn nước sông cuồn cuộn đổ ập vào. Lục Trầm gạt phăng mảnh ván gỗ đang lao tới, mũi chân điểm nhẹ lên đài hoa tiêu để mượn lực vọt lên cao.
Ba bóng người vận áo choàng xám tro từ trên không trung giáng xuống, đội hình tam giác bao vây kín mọi nẻo thoát. Tên cầm đầu cầm trong tay một thanh trường kiếm có rãnh máu uốn lượn, mũi kiếm tỏa ra hàn khí bức người. Chúng không hề bị đánh lừa bởi ảo ảnh hỏa độc mà Lục Trầm cố tình rải dọc theo hành lang khoang dưới.
Giao chiếc hộp phong linh ra đây, bằng không hôm nay Bến đò Đông Cảng sẽ là mồ chôn của ngươi.
Tên sát thủ lạnh lùng lên tiếng, âm thanh bị bóp méo qua một tầng phù lục che giấu thân phận. Lục Trầm không đáp lời, tay trái vung lên ném ra ba tấm Liệt Hỏa Phù xé gió lao thẳng xuống mặt nước đen ngòm. Cùng lúc đó, thân ảnh gã uốn éo như một con rắn nước, giả vờ lao theo hướng những tấm bùa vừa phát nổ để mượn thủy độn tẩu thoát.
Chút tài mọn mà cũng dám mang ra bêu rếu.
Kẻ địch lập tức nhận ra ý đồ mượn linh mạch hệ Thủy của dòng sông để áp chế hỏa độc trên người gã. Tên cầm đầu không thèm đuổi theo bùa nổ, tay trái lật ngửa, tế ra một chiếc ô giấy màu đen tuyền. Chiếc ô xoay tít trên không, phóng ra hàng ngàn sợi tơ linh lực đan thành một tấm võng khổng lồ, trực tiếp phong tỏa hoàn toàn mặt sông trong bán kính trăm trượng.
Chiến thuật của chúng thay đổi chớp nhoáng, từ cường công chuyển sang cầm tù không gian. Lục Trầm bị màng lưới linh lực ép bật ngược trở lại boong thuyền vỡ nát, khóe môi tứa ra một vệt máu tươi. Nhưng đúng lúc này, khóe mắt gã lại ánh lên một tia trào phúng.
Tất cả đều nằm trong dự tính của Diệp Tinh Thần. Các chủ đã sớm đoán được thế lực đứng sau Lãnh Nguyệt Các luôn chuộng lối đánh phong tỏa để diệt khẩu. Việc ép Lục Trầm nán lại trên boong thuyền chính là bước cuối cùng để kích hoạt cái bẫy.
Ngay khi ba tên sát thủ đạp gió lao xuống để kết liễu, Lục Trầm đột ngột cắm phập thanh đoản đao mang theo linh lực hệ Kim vào chính giữa trận nhãn của lò năng lượng dưới chân. Nơi đó vốn dĩ là trung tâm điều khiển tàn tạ của con thuyền buôn. Một mảnh Trận Bàn Dẫn Bạo mang theo kiếm ý mà Diệp Tinh Thần tự tay khắc họa đã được gài sẵn từ lúc gã bước lên boong.
Tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, nhưng không phải là hỏa hoạn bình thường. Trận bàn cưỡng ép rút cạn linh mạch hệ Thủy dưới đáy sông, hòa trộn cùng tàn dư hỏa độc trong lò, tạo ra một cột sáng trắng xóa đâm toạc màn đêm. Sức công phá không nhắm vào thân thể, mà nhắm thẳng vào kết giới phong tỏa của chiếc ô giấy đen.
Pháp khí Tỏa Linh Tán phát ra tiếng rạn nứt chói tai rồi vỡ nát thành từng mảnh vụn. Cột sáng bùng nổ hất văng ba tên sát thủ ra ba hướng. Lớp áo choàng xám tro và bùa che giấu nhân dạng của chúng bị kiếm khí trong trận bàn xé rách bươm, để lộ ra huy hiệu vầng trăng khuyết nạm bạc khâu trên ngực áo.
Cái giá mà Lục Trầm phải trả cũng không hề nhỏ. Chiếc Ẩn Tức Bào thượng phẩm trên người gã cháy rụi hoàn toàn. Tay phải gã chịu phản chấn từ sự xung đột giữa Thủy và Hỏa mạch, da thịt nứt nẻ, kinh mạch co rút đau đớn. Ít nhất trong vòng một tháng tới, cánh tay này sẽ mất đi cảm giác tinh tế, tuyệt đối không thể cầm búa rèn hay tham gia bất kỳ công đoạn giám kiếm nào của gia tộc.
Nhưng mục đích đã đạt được. Ánh sáng bạo liệt từ vụ nổ đã đánh thức toàn bộ khu vực Bến đò Đông Cảng. Bảy chiếc thuyền tuần tra của Tứ Hải Thương Hội đang neo đậu gần đó lập tức thắp sáng đèn lồng phù văn, chuyển hướng mũi thuyền rẽ sóng lao tới. Hàng chục đạo thần thức của các tu sĩ canh gác đồng loạt quét ngang qua hiện trường.
Tên sát thủ cầm đầu ôm lấy lồng ngực tứa máu, ánh mắt hoảng loạn nhìn huy hiệu trên ngực mình bị phơi bày dưới hàng chục luồng thần thức xa lạ. Chúng cứ ngỡ kẻ trộm cắp đang cùng đường cắn rứt, hoàn toàn không ngờ đây là một ván cờ tế sống để ép Lãnh Nguyệt Các phải lộ diện trước bàn dân thiên hạ. Giờ phút này, việc cướp lại vật chứng đã không còn quan trọng bằng việc làm sao xóa sạch dấu vết của môn phái.
Rút lui, cắt đứt toàn bộ liên lạc với phân đà phía Bắc.
Hắn gầm lên một tiếng cay đắng, cắn nát viên Huyết Độn Đan giấu sẵn dưới lưỡi. Ba đạo huyết quang lóe lên, vội vã chạy trối chết về phía bờ bên kia, bỏ lại hiện trường ngổn ngang. Trong bóng tối, Lục Trầm ôm lấy cánh tay phải rỉ máu, gượng gạo mỉm cười. Gã cẩn thận kiểm tra chiếc hộp phong linh chứa hạt châu vẫn nằm im lìm trong ngực áo, sau đó gieo mình xuống dòng nước lạnh lẽo, bơi về hướng chiếc thuyền tuần tra gần nhất để chuẩn bị cho màn kịch tiếp theo.
…hông tin về chuyến thương thuyền chở phôi thép đêm nay cho mạng lưới tai mắt của Lãnh Nguyệt Các. Hắn biết rõ đám người kia một khi nhận được tin tức, tuyệt đối không để vật mang theo hỏa độc chữ triện ấy sống sót cập bến. Kẻ địch quen thói dùng bạo lực che đậy sự thật, nên hắn đã chuẩn bị sẵn một cái lồng chim hoàn hảo để chúng tự đâm đầu vào.
Ngay khi Lục Trầm vừa cất kỹ chiếc hộp phong linh chứa hạt châu vào túi trữ vật, toàn bộ boong thuyền phía trên đỉnh đầu gã ầm ầm vỡ nát. Hàng trăm mảnh bùa chú hình ô giấy đen kịt từ trong bóng tối trút xuống như mưa rào. Chúng nháy mắt đan chéo thành một màng chắn cấm tuyệt mọi luồng linh khí lưu thông. Chiến thuật phong tỏa không gian đặc trưng này xác nhận phán đoán của Các chủ là hoàn toàn chính xác. Bọn chúng muốn khóa chặt khoang thuyền, giết người diệt khẩu mà không để lọt bất kỳ dao động pháp lực nào ra mặt sông.
Lục Trầm hừ lạnh một tiếng, thân hình lảo đảo lùi gập về phía góc phòng. Tay trái gã che gắt gao trước ngực, bày ra bộ dáng đang liều mạng bảo vệ chiếc rương chứa phôi kiếm. Ba bóng đen vận kình lực từ mũi trường giáo đâm tới, luồng hàn khí ép bách khiến ván gỗ sam dưới chân đóng băng nứt nẻ. Nhưng ngay khi sát chiêu hung hiểm chuẩn bị xuyên thủng bả vai, Lục Trầm đột ngột xoay gót chân. Gã không hề xuất thủ đón đỡ, mà dồn toàn lực cắm phập thanh đoản đao rỉ sét mang theo từ trước thẳng vào mắt trận định vị đã được tạc sẵn dưới lớp ván sàn.
Tên sát thủ đi đầu sững người lại, đồng tử co rút kịch liệt khi nhận ra hàn khí của mình bị một cỗ lực lượng cuồng bạo dưới sàn hút ngược vào trong. Hắn rít lên kinh hãi, vội vã biến ảo thủ ấn muốn thu hồi ô giấy đen để mở đường lui. Đã quá muộn. Mảnh vỡ của trận bàn gốc mang tên Trận Bà bị giấu sâu dưới đáy thuyền chính thức bạo phát. Nó không trực tiếp sinh ra hỏa lực sát thương, mà điên cuồng đảo ngược kết cấu của chính trận pháp phong tỏa do kẻ địch vừa giăng ra. Những mảnh bùa ô giấy đen thay vì hút linh khí nay biến thành hàng trăm ngòi nổ, cộng hưởng cùng trận văn nứt vỡ tạo ra một vùng không gian vặn xoắn tàn khốc.
Khoang thuyền sụp đổ vào trong lòng nó. Để thoát khỏi vùng tử địa do chính phe mình kích hoạt, Lục Trầm buộc phải cắn vỡ viên Huyết Độn Đan giấu sẵn dưới cuống lưỡi. Cái giá của việc cưỡng ép dịch chuyển xuyên qua lồng giam không gian đang bạo loạn là ba năm thọ nguyên bị bốc hơi trong tích tắc. Kinh mạch toàn thân gã co rút đau đớn, da thịt rịn ra những giọt huyết châu đỏ thẫm. Gã hóa thành một vệt mờ lao thẳng xuống dòng sông lạnh buốt, bỏ lại phía sau một vụ nổ câm lặng đang nuốt chửng toàn bộ đám sát thủ.
Tại tầng cao nhất của Thiên Đạo Kiếm Các, Diệp Tinh Thần chậm rãi thu hồi ngọc giản truyền âm. Khóe môi hắn khẽ nhếch lên một đường cung lạnh lẽo. Vụ nổ đêm nay không chỉ mượn sức ép chết đội ám sát tinh nhuệ của đối thủ, mà còn để lại tàn tích bùa chú rải rác khắp khúc sông thuộc quyền quản lý của Vân Giao Thương Hội. Bọn chúng tưởng rằng đã hủy được phôi kiếm mang bằng chứng, lại không ngờ hạt châu kết tinh chứa linh lực gốc mới là thứ định đoạt ván cờ.
Hắn xoay người bước về phía sa bàn trung tâm, ngón tay gõ nhẹ lên một tấm mộc bài đại diện cho tuyến đường thủy. Bố cục thứ nhất đã thành, giờ là lúc dùng quy tắc để ép người. Hắn truyền một đạo thần niệm vào trận bàn liên lạc đặt trên án thư.
Khởi động đội tuần tra đêm của Chấp Sự Đường.
Giọng nói của Diệp Tinh Thần vang vọng rành rọt, mang theo uy áp không thể làm trái.
Lập tức phong tỏa hiện trường vụ chìm thuyền, thu thập toàn bộ mảnh vụn ô giấy đen đưa về Giám Kiếm Đường làm vật chứng. Sáng ngày mai, lấy danh nghĩa bảo hộ tuyến thương đạo, yêu cầu Lãnh Nguyệt Các phải cử trưởng lão đến đối chất công khai về việc tàn dư pháp thuật của họ xuất hiện trên con thuyền trung lập.
Trên tấm bảng Thiên Địa Kiếm Phổ lấp lánh ánh ngọc lưu ly sau lưng hắn, một tiếng nứt khẽ vang lên chói tai. Tại vị trí thứ chín, cái tên Viêm Ma vốn rực rỡ nay bị một lớp sương xám che mờ. Sự thay đổi dị thường này báo hiệu quyền lực của thanh danh kiếm chuẩn bị bước vào phiên phán xét tàn khốc nhất khi mặt trời mọc.
Lục Trầm nín thở, thần thức gắt gao tập trung vào nửa chữ triện hình ngọn lửa đen vừa hiển lộ. Ánh sáng tím sậm từ trận bàn ngọc thạch dưới chân gã bùng lên dữ dội.
Luồng sáng đan xen cùng khí tức âm hàn tỏa ra từ vết mẻ bí ẩn kia. Chữ triện này không phải được khắc lên, mà là bị một luồng kiếm ý bá đạo ép thẳng vào cốt thép từ lúc phôi còn đỏ lửa.
Nó hoàn toàn trùng khớp với vết tích trên thân Viêm Ma. Thanh danh kiếm hạng chín này hiện đang được thờ phụng trang trọng tại chính điện Lãnh Nguyệt Các. Sự thật trên đủ sức làm sụp đổ uy danh ngàn năm của một môn phái.
Ngay khi Lục Trầm định đưa tay chạm vào, dị biến phát sinh. Luồng trận văn truy vết ngầm bám trên phôi thép đột ngột vặn vẹo. Nó tham lam rút cạn linh lực còn sót lại bên trong vật dẫn.
Một cỗ hỏa độc từ ngọn lửa đen dâng lên phản phệ, cắn trả dọc theo thần thức luồn vào. Lục Trầm cắn răng, quyết đoán cắt đứt một luồng phân hồn đang dò xét để tự vệ.
Cái giá phải trả tức thì ập đến. Thức hải gã chấn động kịch liệt, tầm nhìn nhòe đi trong chốc lát, linh tiêu huyệt trên đỉnh đầu nhói buốt như bị vạn kim châm đâm xuyên.
Lúc này, tiếng xèo xèo chói tai vang lên. Toàn bộ khối kim loại vỡ vụn thành đống tro tàn. Giữa đám bụi mờ, chỉ để lại một hạt châu kết tinh to cỡ đầu ngón tay mang theo hơi nóng bạo liệt.
Nam tử áo đen không chần chừ, lập tức rút ra một viên truyền âm ngọc giản. Đầu ngón tay gã rịn mồ hôi lạnh. Khối kết tinh này chính là vật chứng chí mạng có thể lật tung toàn bộ bàn cờ của các thế lực phía Bắc.
Gã cẩn thận dùng nhíp ngọc gắp hạt châu, bỏ gọn vào một chiếc hộp phong linh cách tuyệt dị năng. Sau đó, Lục Trầm thấp giọng báo cáo tình hình qua ngọc giản. Ở đầu bên kia, thanh âm của Các chủ vang lên đều đều, tĩnh lặng như nước giếng cổ.
Tại tầng cao nhất của Thiên Đạo Kiếm Các, Diệp Tinh Thần đang đứng chắp tay trước tấm bảng ngọc lưu ly. Ánh mắt hắn lướt qua cái tên Viêm Ma đang tỏa sáng rực rỡ ở vị trí thứ chín trên danh phổ.
Bố cục này hắn đã giăng ra từ ba ngày trước. Khi đó, hắn cố tình để lộ thông tin về đợt tuần tra ngẫu nhiên của Chấp Sự Đường. Đám thương nhân Vân Giao quả nhiên hoảng sợ, vội vàng dán bùa niêm phong lên lô hàng cấm.
Chúng làm vậy để phủi sạch quan hệ với phe phái cũ. Nhưng bọn chúng không hề hay biết, chính thứ linh lực từ lá bùa phong cấm kia lại là chìa khóa. Nó đã đánh thức trận văn ẩn mà Diệp Tinh Thần cấy sẵn vào cốt kiếm.
Nếu đám thương nhân không dùng pháp lực che giấu, trận văn sẽ mãi mãi ngủ yên. Nhưng một khi chúng cố tình che đậy, luồng khí tức gốc sẽ mượn lực lượng đó để mượn đường, chỉ thẳng về lò rèn làm giả.
Diệp Tinh Thần gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ tử đàn. Trong đầu hắn nhanh chóng tính toán bước đi tiếp theo của Lãnh Nguyệt Các khi biết phôi thép bị hủy. Hắn truyền lệnh qua ngọc giản, uy áp nhàn nhạt nhưng tuyệt đối không thể làm trái.
"Thu hồi trận bàn, cấm truy kích hay tiếp cận địa giới phía Bắc," Diệp Tinh Thần ra lệnh. Hắn không muốn bứt dây động rừng vào thời khắc mấu chốt.
Đồng thời, hắn yêu cầu thuộc hạ phải lưu lại một nửa mảnh bùa niêm phong của thương hội ngay tại hiện trường. Kế tiếp, phải tạo ra vài vết kiếm chém mang đậm phong cách của đội hộ vệ Đại trưởng lão.
Mục đích rất rõ ràng. Hắn muốn đám người phía Bắc tin rằng, chính nội bộ liên minh của chúng đã tẩu tán lô hàng, cướp lấy vật chứng để tống tiền ngược lại.
Lục Trầm tuân lệnh. Mũi đoản kiếm trong tay gã lướt đi vô cùng chuẩn xác. Ba nhát chém cạn in hằn lên thành rương gỗ, mô phỏng hoàn hảo kiếm kỹ Xuyên Vân đặc trưng. Góc độ, lực đạo đều không sai một ly.
Gã ném lại tàn tích của lá bùa xé dở. Sau đó, ám vệ dùng một tấm Tịnh Trần Phù xóa sạch mọi dấu vết linh lực của bản thân. Thân ảnh gã nhanh chóng tan biến, hòa mình vào bóng tối của bến cảng sương mù.
Mệnh lệnh của cấp trên luôn có hai lớp ý nghĩa. Gã chỉ là thanh đao thực thi bề mặt. Mũi nhọn thật sự đã hướng thẳng vào yết hầu kẻ địch thông qua hạt mầm nghi kỵ nội bộ.
Sáng ngày mai, khi tin tức về lô hàng biến mất truyền đến tai Lãnh Nguyệt Các, chúng sẽ không chĩa mũi giáo vào người ngoài. Bọn chúng chắc chắn sẽ âm thầm vây ráp chính những đối tác làm ăn cũ của mình.
Khối kết tinh đen ngòm hiện đã nằm gọn trong túi áo ám vệ. Nó im lìm chờ đợi thời khắc được đặt lên bàn cân phán quyết tại Tộc nghị sắp tới.
Cùng lúc đó, trên tấm bảng Thiên Địa Kiếm Phổ, dị tượng nổi lên. Ánh sáng bao quanh cái tên Viêm Ma đột nhiên nhấp nháy liên hồi. Kiếm tâm của bản thể đang chịu sự giằng xé dữ dội từ một nhân quả vừa bị cưỡng ép kết nối.
…hông tin về tuyến đường vận chuyển lô quặng Tinh Thiết. Hắn cố tình để lộ kẽ hở trong khâu kiểm duyệt của thương hội, bởi hắn biết rõ đám trưởng lão Lãnh Nguyệt Các đang ráo riết tìm vật liệu che đậy vết nứt trên thân danh kiếm. Lời đồn về một lô phôi thép có thể dung hợp hỏa tính đã thành công ép đối thủ phải dùng mạng lưới ngầm để đánh cắp. Bọn chúng tưởng rằng đang qua mặt được tai mắt của hắn, thực chất lại tự tay đào lên bằng chứng định tội chính mình.
Không được mang vật đó về tổng bộ.
Giọng Diệp Tinh Thần truyền qua ngọc giản, rành rọt từng chữ, mang theo sự lạnh lẽo vô cảm.
Lập tức chuyển hướng đến bến tàu phía Đông. Giao hộp phong linh chứa khối kết tinh kia cho chưởng quỹ của phường thị Vân Giao. Chỉ cần nói rằng đây là hỏa chủng thượng phẩm vừa bóc được từ di tích cổ, yêu cầu đưa vào danh sách đấu giá ẩn danh rạng sáng mai.
Hắn hiểu rất rõ bản tính đa nghi của tổ chức áo đen phía sau màn. Nếu vật chứng mang khí tức Viêm Ma trực tiếp rơi vào tay Thiên Đạo Kiếm Các, chúng sẽ lập tức chối bỏ, chặt đứt mọi mối liên hệ và cắn ngược lại rằng hắn ngụy tạo. Nhưng nếu món đồ này xuất hiện tại một thương hội trung lập vốn đang khát khao vật liệu hiếm, đối phương sẽ rơi vào trạng thái hoảng loạn. Bọn chúng tuyệt đối không dám để một thế lực thứ ba giám định thứ khí tức bạo liệt kia.
Trên khoang thuyền buôn tròng trành sóng nước, Lục Trầm vừa gật đầu nhận mệnh thì bùa chú cảnh báo dán ngoài cửa sổ đột ngột bốc cháy. Một đạo kiếm khí âm hàn vô thanh vô tức xé toạc màn đêm, chém gãy đôi cột buồm chính bằng gỗ lim. Kẻ địch đến nhanh hơn dự tính. Khí tức bám theo luồng hỏa độc vừa rồi đã trở thành ngọn hải đăng, dẫn đường cho ám tử cấp cao của Lãnh Nguyệt Các đuổi tới tận nơi.
Lục Trầm vung tay áo, tung mạnh một chiếc hộp gỗ rỗng tẩm sẵn linh dịch về phía mạn phải con thuyền nhằm đánh lạc hướng. Tên sát thủ áo xám lơ lửng trên không trung khựng lại nửa nhịp, ánh mắt lóe lên sự tham lam. Nhưng gã lập tức nhận ra mánh khóe khi thấy quỹ đạo bay quá nhẹ của vật chim mồi. Không thèm đuổi theo chiếc hộp giả, gã xoay cổ tay, cắm thẳng thanh đoản kiếm vào mắt trận vận hành dưới sàn gỗ.
Trận pháp phòng ngự vỡ nát ngay tắp lự. Linh mạch dưới đáy thuyền bị nghịch chuyển, hút cạn nước sông tạo thành một lồng giam bằng thủy áp ép chặt toàn bộ không gian khoang chứa. Không thể chần chừ, Lục Trầm cắn răng bóp nát tấm Phá Tà Phù giấu sẵn trong lòng bàn tay. Lưỡi kiếm khí màu vàng rực từ bùa chú chém đứt gông cùm nước, phá vỡ hoàn toàn thuộc tính phong tỏa của thủy trận.
Tuy nhiên, áp lực dội ngược từ việc cưỡng ép xé rách địa mạch đã khiến ngọc giản truyền tin trong ngực Lục Trầm nứt toác. Thức hải của gã vốn đang tổn thương nay hứng chịu thêm một đòn trọng kích. Vết rạn nứt lan rộng khiến tu vi tích lũy ba tháng gần nhất hoàn toàn bốc hơi, đổi lại là một nhịp thở sinh tử. Bóng đen của gã kịp thời hòa vào dòng nước xiết, bơi ngầm về hướng bến tàu phía Đông. Tên ám tử hạ cánh xuống khoang thuyền tàn tạ, vớt lấy chiếc hộp rỗng mang khí tức giả trôi nổi trên mặt sóng, thân ảnh nhanh chóng lùi vào bóng tối báo cáo sai hướng đi.
Tại tầng cao nhất của Kiếm Các, liên kết thần thức vụt tắt mang theo tiếng nổ vỡ, nhưng Diệp Tinh Thần không hề dao động. Hắn xoay người, ném một tấm lệnh bài bằng đồng đen xuống bàn nghị sự trước mặt ba vị quản sự đang đứng hầu.
Các chủ, nếu hạ mức tín nhiệm ngay lúc này, chúng ta sẽ mất đứt ba tuyến thương lộ giao dịch khoáng thạch phía Đông.
Một vị quản sự già nhíu mày, cẩn trọng lên tiếng nhắc nhở.
Sổ sách tổn thất cứ ghi vào nợ công huân của ta.
Diệp Tinh Thần lạnh nhạt đáp trả, ánh mắt vẫn ghim chặt vào tấm bảng Thiên Địa Kiếm Phổ.
Truyền lệnh cho Chấp Sự Đường, bãi bỏ tư cách bảo lãnh của phường thị Vân Giao. Rút toàn bộ hộ vệ ngoại vi của chúng ta khỏi khu vực bến tàu, đồng thời phong bế mọi trận bàn truyền tống ở đó.
Ba vị quản sự cúi đầu nhận mệnh, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán. Một quyết định tàn nhẫn vừa được thông qua, đồng nghĩa với việc gia tộc chấp nhận hy sinh tài nguyên ngắn hạn để đổi lấy một nước cờ lớn. Hắn đang tự tay dọn sẵn một chiến trường hợp pháp, tước bỏ sự bảo hộ đối với đám thương nhân hám lợi.
Lệnh trừng phạt này tạo cớ hoàn hảo để phường thị kia bị cô lập, không thể cầu viện bất kỳ thế lực nào khi biến cố xảy ra. Đêm mai, khi đám trưởng lão Lãnh Nguyệt Các giẫm đạp lên quy củ để cướp lại hạt châu kết tinh, chúng sẽ chính thức bước vào cái bẫy trí mạng. Vật chứng kia sẽ không chỉ là một khối đá vô tri, mà là ngòi nổ thiêu rụi toàn bộ uy danh của thanh danh kiếm giả mạo.
Giọng nói của Các chủ truyền qua ngọc giản mang theo mệnh lệnh tuyệt đối. Ngài yêu cầu gã không được lẩn trốn vào bóng tối như thường lệ, mà phải mượn tay kẻ địch để xé toạc lớp màn che đậy. Ngọc giản truyền âm vừa vỡ vụn thành bột mịn, một cỗ sát khí lạnh lẽo đã khóa chặt lấy không gian xung quanh.
Mái khoang thuyền buôn đột ngột bị xé toạc bởi ba đạo kiếm khí hình bán nguyệt. Trận pháp ẩn nấp của con thuyền rên rỉ rồi vỡ nát, kéo theo hàng tấn nước sông cuồn cuộn đổ ập vào. Lục Trầm gạt phăng mảnh ván gỗ đang lao tới, mũi chân điểm nhẹ lên đài hoa tiêu để mượn lực vọt lên cao.
Ba bóng người vận áo choàng xám tro từ trên không trung giáng xuống, đội hình tam giác bao vây kín mọi nẻo thoát. Tên cầm đầu cầm trong tay một thanh trường kiếm có rãnh máu uốn lượn, mũi kiếm tỏa ra hàn khí bức người. Chúng không hề bị đánh lừa bởi ảo ảnh hỏa độc mà Lục Trầm cố tình rải dọc theo hành lang khoang dưới.
Giao chiếc hộp phong linh ra đây, bằng không hôm nay Bến đò Đông Cảng sẽ là mồ chôn của ngươi.
Tên sát thủ lạnh lùng lên tiếng, âm thanh bị bóp méo qua một tầng phù lục che giấu thân phận. Lục Trầm không đáp lời, tay trái vung lên ném ra ba tấm Liệt Hỏa Phù xé gió lao thẳng xuống mặt nước đen ngòm. Cùng lúc đó, thân ảnh gã uốn éo như một con rắn nước, giả vờ lao theo hướng những tấm bùa vừa phát nổ để mượn thủy độn tẩu thoát.
Chút tài mọn mà cũng dám mang ra bêu rếu.
Kẻ địch lập tức nhận ra ý đồ mượn linh mạch hệ Thủy của dòng sông để áp chế hỏa độc trên người gã. Tên cầm đầu không thèm đuổi theo bùa nổ, tay trái lật ngửa, tế ra một chiếc ô giấy màu đen tuyền. Chiếc ô xoay tít trên không, phóng ra hàng ngàn sợi tơ linh lực đan thành một tấm võng khổng lồ, trực tiếp phong tỏa hoàn toàn mặt sông trong bán kính trăm trượng.
Chiến thuật của chúng thay đổi chớp nhoáng, từ cường công chuyển sang cầm tù không gian. Lục Trầm bị màng lưới linh lực ép bật ngược trở lại boong thuyền vỡ nát, khóe môi tứa ra một vệt máu tươi. Nhưng đúng lúc này, khóe mắt gã lại ánh lên một tia trào phúng.
Tất cả đều nằm trong dự tính của Diệp Tinh Thần. Các chủ đã sớm đoán được thế lực đứng sau Lãnh Nguyệt Các luôn chuộng lối đánh phong tỏa để diệt khẩu. Việc ép Lục Trầm nán lại trên boong thuyền chính là bước cuối cùng để kích hoạt cái bẫy.
Ngay khi ba tên sát thủ đạp gió lao xuống để kết liễu, Lục Trầm đột ngột cắm phập thanh đoản đao mang theo linh lực hệ Kim vào chính giữa trận nhãn của lò năng lượng dưới chân. Nơi đó vốn dĩ là trung tâm điều khiển tàn tạ của con thuyền buôn. Một mảnh Trận Bàn Dẫn Bạo mang theo kiếm ý mà Diệp Tinh Thần tự tay khắc họa đã được gài sẵn từ lúc gã bước lên boong.
Tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, nhưng không phải là hỏa hoạn bình thường. Trận bàn cưỡng ép rút cạn linh mạch hệ Thủy dưới đáy sông, hòa trộn cùng tàn dư hỏa độc trong lò, tạo ra một cột sáng trắng xóa đâm toạc màn đêm. Sức công phá không nhắm vào thân thể, mà nhắm thẳng vào kết giới phong tỏa của chiếc ô giấy đen.
Pháp khí Tỏa Linh Tán phát ra tiếng rạn nứt chói tai rồi vỡ nát thành từng mảnh vụn. Cột sáng bùng nổ hất văng ba tên sát thủ ra ba hướng. Lớp áo choàng xám tro và bùa che giấu nhân dạng của chúng bị kiếm khí trong trận bàn xé rách bươm, để lộ ra huy hiệu vầng trăng khuyết nạm bạc khâu trên ngực áo.
Cái giá mà Lục Trầm phải trả cũng không hề nhỏ. Chiếc Ẩn Tức Bào thượng phẩm trên người gã cháy rụi hoàn toàn. Tay phải gã chịu phản chấn từ sự xung đột giữa Thủy và Hỏa mạch, da thịt nứt nẻ, kinh mạch co rút đau đớn. Ít nhất trong vòng một tháng tới, cánh tay này sẽ mất đi cảm giác tinh tế, tuyệt đối không thể cầm búa rèn hay tham gia bất kỳ công đoạn giám kiếm nào của gia tộc.
Nhưng mục đích đã đạt được. Ánh sáng bạo liệt từ vụ nổ đã đánh thức toàn bộ khu vực Bến đò Đông Cảng. Bảy chiếc thuyền tuần tra của Tứ Hải Thương Hội đang neo đậu gần đó lập tức thắp sáng đèn lồng phù văn, chuyển hướng mũi thuyền rẽ sóng lao tới. Hàng chục đạo thần thức của các tu sĩ canh gác đồng loạt quét ngang qua hiện trường.
Tên sát thủ cầm đầu ôm lấy lồng ngực tứa máu, ánh mắt hoảng loạn nhìn huy hiệu trên ngực mình bị phơi bày dưới hàng chục luồng thần thức xa lạ. Chúng cứ ngỡ kẻ trộm cắp đang cùng đường cắn rứt, hoàn toàn không ngờ đây là một ván cờ tế sống để ép Lãnh Nguyệt Các phải lộ diện trước bàn dân thiên hạ. Giờ phút này, việc cướp lại vật chứng đã không còn quan trọng bằng việc làm sao xóa sạch dấu vết của môn phái.
Rút lui, cắt đứt toàn bộ liên lạc với phân đà phía Bắc.
Hắn gầm lên một tiếng cay đắng, cắn nát viên Huyết Độn Đan giấu sẵn dưới lưỡi. Ba đạo huyết quang lóe lên, vội vã chạy trối chết về phía bờ bên kia, bỏ lại hiện trường ngổn ngang. Trong bóng tối, Lục Trầm ôm lấy cánh tay phải rỉ máu, gượng gạo mỉm cười. Gã cẩn thận kiểm tra chiếc hộp phong linh chứa hạt châu vẫn nằm im lìm trong ngực áo, sau đó gieo mình xuống dòng nước lạnh lẽo, bơi về hướng chiếc thuyền tuần tra gần nhất để chuẩn bị cho màn kịch tiếp theo.
…hông tin về chuyến thương thuyền chở phôi thép đêm nay cho mạng lưới tai mắt của Lãnh Nguyệt Các. Hắn biết rõ đám người kia một khi nhận được tin tức, tuyệt đối không để vật mang theo hỏa độc chữ triện ấy sống sót cập bến. Kẻ địch quen thói dùng bạo lực che đậy sự thật, nên hắn đã chuẩn bị sẵn một cái lồng chim hoàn hảo để chúng tự đâm đầu vào.
Ngay khi Lục Trầm vừa cất kỹ chiếc hộp phong linh chứa hạt châu vào túi trữ vật, toàn bộ boong thuyền phía trên đỉnh đầu gã ầm ầm vỡ nát. Hàng trăm mảnh bùa chú hình ô giấy đen kịt từ trong bóng tối trút xuống như mưa rào. Chúng nháy mắt đan chéo thành một màng chắn cấm tuyệt mọi luồng linh khí lưu thông. Chiến thuật phong tỏa không gian đặc trưng này xác nhận phán đoán của Các chủ là hoàn toàn chính xác. Bọn chúng muốn khóa chặt khoang thuyền, giết người diệt khẩu mà không để lọt bất kỳ dao động pháp lực nào ra mặt sông.
Lục Trầm hừ lạnh một tiếng, thân hình lảo đảo lùi gập về phía góc phòng. Tay trái gã che gắt gao trước ngực, bày ra bộ dáng đang liều mạng bảo vệ chiếc rương chứa phôi kiếm. Ba bóng đen vận kình lực từ mũi trường giáo đâm tới, luồng hàn khí ép bách khiến ván gỗ sam dưới chân đóng băng nứt nẻ. Nhưng ngay khi sát chiêu hung hiểm chuẩn bị xuyên thủng bả vai, Lục Trầm đột ngột xoay gót chân. Gã không hề xuất thủ đón đỡ, mà dồn toàn lực cắm phập thanh đoản đao rỉ sét mang theo từ trước thẳng vào mắt trận định vị đã được tạc sẵn dưới lớp ván sàn.
Tên sát thủ đi đầu sững người lại, đồng tử co rút kịch liệt khi nhận ra hàn khí của mình bị một cỗ lực lượng cuồng bạo dưới sàn hút ngược vào trong. Hắn rít lên kinh hãi, vội vã biến ảo thủ ấn muốn thu hồi ô giấy đen để mở đường lui. Đã quá muộn. Mảnh vỡ của trận bàn gốc mang tên Trận Bà bị giấu sâu dưới đáy thuyền chính thức bạo phát. Nó không trực tiếp sinh ra hỏa lực sát thương, mà điên cuồng đảo ngược kết cấu của chính trận pháp phong tỏa do kẻ địch vừa giăng ra. Những mảnh bùa ô giấy đen thay vì hút linh khí nay biến thành hàng trăm ngòi nổ, cộng hưởng cùng trận văn nứt vỡ tạo ra một vùng không gian vặn xoắn tàn khốc.
Khoang thuyền sụp đổ vào trong lòng nó. Để thoát khỏi vùng tử địa do chính phe mình kích hoạt, Lục Trầm buộc phải cắn vỡ viên Huyết Độn Đan giấu sẵn dưới cuống lưỡi. Cái giá của việc cưỡng ép dịch chuyển xuyên qua lồng giam không gian đang bạo loạn là ba năm thọ nguyên bị bốc hơi trong tích tắc. Kinh mạch toàn thân gã co rút đau đớn, da thịt rịn ra những giọt huyết châu đỏ thẫm. Gã hóa thành một vệt mờ lao thẳng xuống dòng sông lạnh buốt, bỏ lại phía sau một vụ nổ câm lặng đang nuốt chửng toàn bộ đám sát thủ.
Tại tầng cao nhất của Thiên Đạo Kiếm Các, Diệp Tinh Thần chậm rãi thu hồi ngọc giản truyền âm. Khóe môi hắn khẽ nhếch lên một đường cung lạnh lẽo. Vụ nổ đêm nay không chỉ mượn sức ép chết đội ám sát tinh nhuệ của đối thủ, mà còn để lại tàn tích bùa chú rải rác khắp khúc sông thuộc quyền quản lý của Vân Giao Thương Hội. Bọn chúng tưởng rằng đã hủy được phôi kiếm mang bằng chứng, lại không ngờ hạt châu kết tinh chứa linh lực gốc mới là thứ định đoạt ván cờ.
Hắn xoay người bước về phía sa bàn trung tâm, ngón tay gõ nhẹ lên một tấm mộc bài đại diện cho tuyến đường thủy. Bố cục thứ nhất đã thành, giờ là lúc dùng quy tắc để ép người. Hắn truyền một đạo thần niệm vào trận bàn liên lạc đặt trên án thư.
Khởi động đội tuần tra đêm của Chấp Sự Đường.
Giọng nói của Diệp Tinh Thần vang vọng rành rọt, mang theo uy áp không thể làm trái.
Lập tức phong tỏa hiện trường vụ chìm thuyền, thu thập toàn bộ mảnh vụn ô giấy đen đưa về Giám Kiếm Đường làm vật chứng. Sáng ngày mai, lấy danh nghĩa bảo hộ tuyến thương đạo, yêu cầu Lãnh Nguyệt Các phải cử trưởng lão đến đối chất công khai về việc tàn dư pháp thuật của họ xuất hiện trên con thuyền trung lập.
Trên tấm bảng Thiên Địa Kiếm Phổ lấp lánh ánh ngọc lưu ly sau lưng hắn, một tiếng nứt khẽ vang lên chói tai. Tại vị trí thứ chín, cái tên Viêm Ma vốn rực rỡ nay bị một lớp sương xám che mờ. Sự thay đổi dị thường này báo hiệu quyền lực của thanh danh kiếm chuẩn bị bước vào phiên phán xét tàn khốc nhất khi mặt trời mọc.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.