Chương 184: Hai Lựa Chọn
Đăng: 16/08/2026 08:41
3,796 từ
1 lượt đọc
Sương đêm đặc quánh phủ kín tuyến phố phía đông thành, mang theo hơi lạnh thấu xương của tiết trời cuối thu. Tại ngõ hẻm đối diện cổng lớn Tống phủ, một bóng đen gầy gò lê từng bước chân nặng nhọc trên phiến đá xanh. Kẻ này chính là tên mồi nhử mang theo tàn dư kiếm văn dẫn linh vừa bị đẩy khỏi Hình Phạt Đường. Hơi thở gã đứt quãng, cánh tay trái rủ xuống lủng lẳng, máu đen từ bả vai rỉ ra hòa cùng sương giá tạo thành một mùi tanh tưởi nhàn nhạt.
Nằm rạp trên mái ngói cách đó ba trăm trượng, ám vệ mang danh hiệu Cửu Tước dán chặt tai vào một mảnh đồng thau rỉ sét. Đây không phải pháp khí nhìn trộm thông thường, mà là Âm Kiếm Quỹ, một loại linh cụ chuyên thu thập tạp âm ma sát của kiếm khí trong gió. Trước khi xuất phát, Diệp Tinh Thần đã căn dặn rất rõ, tuyệt đối không dùng thần thức dò xét, tránh đánh động tu sĩ Trúc Cơ đang canh gác bên trong. Chỉ cần dùng vật này để nghe nhịp đập của linh mạch là đủ.
Tên phế nhân vừa ngã gục trước cửa lớn, hai gã hộ vệ mặc áo xám lập tức lao ra từ trong bóng tối. Bọn chúng không hề lên tiếng hỏi han, chỉ liếc nhìn vết thương cháy sém hình đầu lâu trên vai gã rồi vội vã lôi xệch vào trong. Tiếng chốt cửa nặng nề vang lên, khóa chặt mọi tầm nhìn từ bên ngoài. Thế nhưng, mục tiêu của Cửu Tước căn bản không phải là cảnh tượng thô thiển ấy, mà là sự biến đổi của trận thế.
Ngay khoảnh khắc kẻ mang ấn ký bước qua ngưỡng cửa, màng phòng hộ vô hình của Tống phủ hơi gợn sóng. Âm Kiếm Quỹ trong tay Cửu Tước lập tức rung lên bần bật, truyền ra một tiếng ngân giòn giã. Vết kiếm văn dẫn linh khảm trên vai gã phế nhân đã thành công cọ xát với trận nhãn hệ Thủy của đối phương. Một tia kiếm ý âm hàn, mỏng như sợi tóc, mượn cơ hội lớp rào chắn hé mở đã lặng lẽ bám sâu vào mạch lưu chuyển cốt lõi.
Bên trong viện, một tiếng hừ lạnh cất lên, kèm theo chưởng phong đánh nát sinh cơ của tên mồi nhử. Kẻ ra tay tốc chiến tốc thắng, thủ pháp lưu loát, hiển nhiên cho rằng đã triệt để diệt trừ mầm mống tai họa. Lão ta hoàn toàn không nhận ra, tàn dư sát khí từ vết thương vừa bị hủy bạo phát, lập tức dung hợp với trận bàn bích ngọc chôn dưới chân tường. Khí tức cấm kỵ không bị tiêu tán, mà bị chính trận pháp hộ viện hấp thụ theo bản năng phòng ngự.
Để che giấu một cái xác, Tống gia đã tự tay mở cửa cho vết nhơ ô nhiễm toàn bộ linh mạch bảo vệ gia tộc. Bức bình phong mang tên "kẻ diệt khẩu" đã lừa Tống Liệt đi nước cờ sai lầm nhất. Hắn cứ ngỡ mình đang cắt đứt manh mối, lại không biết bản thân vừa biến toàn bộ cơ ngơi thành một hiện trường vật chứng khổng lồ. Nếu muốn thanh tẩy tia kiếm ý này, bọn chúng bắt buộc phải đóng cửa trận pháp suốt ba ngày, đồng nghĩa với việc phơi bày toàn bộ kho bãi trước tai mắt giang hồ.
Cửu Tước cẩn thận thu lại mảnh đồng thau, dùng một lớp phù nê phong bọc kín mặt gương đang lưu giữ tần số rung động. Nhiệm vụ đêm nay đã hoàn tất mỹ mãn đúng như từng bước tính toán trên bàn cờ của các chủ. Mồi đã cắn câu, vật chứng đã thành hình, đối thủ đã tự tay khóa chết sinh lộ của chính mình mà vẫn đinh ninh bản thân làm việc kín kẽ.
Ám vệ lùi sâu vào bóng tối, hóa thành một cơn gió lướt về hướng trung tâm thành. Khối chứng cứ âm thanh này sẽ được giao thẳng cho đài nghị sự trước giờ mão. Sáng sớm ngày mai, khi Lệnh Truy Nguyên được kích hoạt, chỉ cần mang la bàn giám định đến ranh giới Tống gia, phản ứng cộng hưởng từ vách tường hộ viện sẽ lột trần mọi lời biện bạch. Quyền kiểm soát thương lộ vật liệu sẽ chính thức đổi chủ ngay trên bàn đàm phán.
Tại sảnh đường tĩnh lặng của Thiên Đạo Kiếm Các, Diệp Tinh Thần vươn tay đón lấy một con hạc giấy màu xám tro vừa xuyên qua cửa sổ bay vào. Lớp giấy bùa chạm vào lòng bàn tay hắn liền tự động bốc cháy, hóa thành những dòng tro bụi xếp thành chữ nổi trên mặt bàn gỗ lim. Thông điệp từ Cửu Tước báo về vô cùng ngắn gọn, xác nhận mồi nhử đã bị diệt khẩu và sát khí âm hàn đã thành công dung nhập vào cốt lõi phòng ngự của kẻ địch. Khóe môi thiếu niên khẽ nhếch lên một đường vòng cung lạnh lẽo.
Tống Liệt bản tính đa nghi nhưng lại vô cùng tự phụ vào khả năng xóa dấu vết của bản thân. Gã nhất định cho rằng chỉ cần giết chết tên phế nhân kia, đem thi thể nung chảy bằng hỏa lò thì mọi chuyện sẽ chìm vào bóng tối. Sự kiêu ngạo đó chính là điểm mù chí mạng mà Diệp Tinh Thần đã tính toán từ ba ngày trước. Hắn không cần phải tự mình xông vào hang cọp để thu thập chứng cứ, mà sẽ ép con cọp đó phải tự phơi bày lớp da bệnh hoạn ra giữa thanh thiên bạch nhật.
Cố Thiết đẩy cửa bước vào, mang theo hơi sương giá lạnh từ bên ngoài. Lão chắp tay hành lễ, ánh mắt dừng lại ở đống tro tàn trên bàn, biết rằng thời khắc thu lưới đã đến.
Làm theo kế hoạch đã định.
Diệp Tinh Thần thản nhiên lên tiếng, đồng thời đẩy một chiếc hộp gỗ nạm ngọc bích về phía vị quản sự.
Bên trong là phôi kiếm Viêm Dương, vật liệu cấp ba do đích thân ta rèn nắn suốt ba tháng ròng rã. Ngươi mang nó đến thẳng cổng lớn Tống phủ, lấy danh nghĩa Hình Phạt Đường yêu cầu bọn chúng giao nộp số quặng sắt khất nợ tháng trước.
Cố Thiết khẽ nhíu mày, bàn tay thô ráp vuốt ve nắp hộp. Lão hiểu rõ giá trị của thứ nằm bên trong. Phôi kim loại này chứa đựng hỏa khí cực thịnh, vốn được chuẩn bị để đúc ra danh kiếm dâng lên đài giám định cuối năm.
Các chủ, Tống Liệt vừa diệt khẩu xong, thần kinh đang căng như dây đàn. Chúng tuyệt đối không mở cửa, thậm chí sẽ kích hoạt toàn bộ uy áp của trận pháp hộ viện để ép ta lùi bước.
Đó chính là điều ta cần.
Diệp Tinh Thần đứng dậy, đi dạo quanh sa bàn mô phỏng địa thế thành đông. Hắn gõ nhịp ngón tay lên vị trí cắm cờ của gia tộc đối lập.
Khi rào chắn hệ Thủy của chúng bạo phát đến mức cực đại để thị uy, ngươi lập tức truyền toàn bộ linh lực vào hộp gỗ, đập nát phôi kiếm Viêm Dương ngay trước thềm đá. Hỏa khí bùng nổ sẽ tạo ra phản ứng tương khắc gay gắt với thủy mạch.
Cố Thiết hít sâu một hơi, lập tức hiểu ra tầng lớp mưu kế đáng sợ của vị các chủ trẻ tuổi. Khi hai luồng sức mạnh thủy hỏa va chạm, hệ thống phòng ngự của Tống phủ sẽ tự động kích hoạt cơ chế gạn lọc để tự bảo vệ. Quá trình đó sẽ vô tình bóc trần toàn bộ tạp chất đang ẩn giấu bên trong trận nhãn, bao gồm cả tàn dư kiếm ý hình đầu lâu vừa bị hấp thụ ban nãy.
Nhưng làm vậy, phôi kiếm quý giá này sẽ triệt để phế bỏ. Kinh mạch hai cánh tay của lão phu cũng sẽ hứng chịu phản chấn không nhẹ, ít nhất phải tĩnh dưỡng nửa năm mới mong cầm búa trở lại.
Cố Thiết trầm giọng xác nhận lại cái giá phải trả. Lão không sợ đau đớn, nhưng một quyết định hao tổn tài nguyên lớn như vậy bắt buộc phải được ghi chép rõ ràng vào sổ sách vận hành của Kiếm Các.
Ghi nhận công huân giáp đẳng cho ngươi, đồng thời mở kho dược liệu số hai, xuất ba viên Hộ Mạch Đan làm phần thưởng bồi thường. Tổn thất phôi kiếm sẽ trừ thẳng vào quỹ dự phòng của thương hội.
Diệp Tinh Thần dứt khoát hạ lệnh, không một chút do dự. Muốn lật đổ một thế lực bám rễ sâu như Tống gia, không thể không đổ máu và tiêu hao tài nguyên. Hắn thà hy sinh một phôi kiếm thượng hạng, còn hơn là để vuột mất cơ hội ép tử huyệt của kẻ địch lộ diện.
Thuộc hạ tuân mệnh.
Cố Thiết ôm chặt chiếc hộp gỗ vào lòng, xoay người sải bước nhanh ra khỏi sảnh đường. Bóng lưng vị quản sự già khuất dần vào màn sương đặc quánh, mang theo một ngòi nổ đủ sức xới tung trật tự của cả thành đông.
Còn lại một mình, Diệp Tinh Thần bước đến bệ đá đặt giữa phòng, nơi ngự trị một mặt la bàn bằng đồng thau chạm trổ tinh xảo. Hắn lấy ra mảnh vỡ của viên đá từ tính thu được đêm qua, cẩn thận khảm vào rãnh lõm ở trung tâm. Bàn tay hắn kết ấn, rót một luồng thần thức mỏng nhẹ vào bề mặt kim loại. Kim chỉ nam trên mặt đồng bắt đầu xoay tròn chậm rãi, cộng hưởng với khí tức của Cố Thiết đang di chuyển cách đó mấy con phố. Trận chiến đêm nay không diễn ra bằng đao kiếm chạm nhau, mà được quyết định bởi kẻ nào khống chế được sự thật ẩn giấu dưới lòng đất.
Cố Thiết bước ra từ màn sương đặc quánh, gót giày nện xuống phiến đá xanh vang lên từng nhịp chát chúa. Ngay khi cánh cổng gỗ lim của Tống phủ vừa khép lại một nửa, lão đã vung tay ném thẳng một tấm lệnh bài bằng đồng đen cắm phập vào khe cửa.
Thương hội phía Nam đến kiểm kê kỳ hạn giao ngọc thiết! Theo khế ước canh ba, Tống gia trễ hẹn ba ngày, hôm nay phải mở kho đối chứng!
Giọng nói ồ ồ của lão thợ rèn mang theo chân khí, vang vọng khắp con hẻm tĩnh lặng. Bên trong viện, Tống Hạo vừa mới vung chưởng kết liễu tên mồi nhử, sắc mặt lập tức trầm xuống. Lão phẩy tay ra hiệu cho hai gã hộ vệ nhanh chóng dọn dẹp thi thể giấu vào hòn non bộ, tuyệt đối không để mùi máu tanh lọt ra ngoài.
Chỉ là một tên thợ rèn thô lỗ đi đòi nợ, càn rỡ đến mức dám gõ cửa lúc nửa đêm. Đừng để sinh sự vào lúc này, khởi động Bích Thủy Trận, ép hắn cút đi.
Tống Hạo hừ lạnh, ngón tay bấm niệm pháp quyết. Một luồng uy áp nặng nề mang theo hơi nước lạnh lẽo từ dưới lòng đất trồi lên, hóa thành một bức tường gợn sóng màu lam nhạt bao phủ toàn bộ mặt tiền Tống phủ. Không gian xung quanh Cố Thiết lập tức bị đè nén, linh khí hệ Thủy hóa thành hàng vạn sợi chỉ vô hình siết chặt lấy tứ chi, ép xương cốt lão vang lên những tiếng răng rắc.
Tống trưởng lão định dùng trận pháp để nuốt lời sao?
Cố Thiết nghiến răng, bàn tay thô ráp nắm chặt lấy chiếc hộp ngọc đang tỏa nhiệt hầm hập. Lão không lùi nửa bước, khóe miệng nhếch lên một nụ cười gằn.
Khế ước thương đạo không có quy định nửa đêm xét kho. Kẻ nào xông xáo, trận pháp tự động phản kích, sống chết tự chịu.
Giọng nói của Tống Hạo xuyên qua màng nước, mang theo sát ý cảnh cáo rõ rệt. Lão tự tin rằng với nền tảng của một đại trận phòng ngự, tu vi Trúc Cơ sơ kỳ của tên thợ rèn này căn bản không thể tạo ra bọt nước.
Thay vì trả lời, Cố Thiết nâng chiếc hộp ngọc lên cao, dồn toàn bộ linh lực vào lòng bàn tay rồi bóp nát. Mảnh ngọc vỡ vụn, để lộ ra Viêm Dương Phôi đỏ rực như một khối than hồng vừa rút khỏi lò luyện. Nhiệt lượng bùng nổ, hóa thành một cột lửa chói lòa đâm thẳng vào bức tường nước lam nhạt, khiến hơi nước bốc lên xèo xèo, che khuất tầm nhìn.
Bên trong trận nhãn, Tống Hạo khinh bỉ nhếch mép. Lão nhận ra đối phương muốn dùng hỏa khí cực dương để phá vỡ thủy trận. Một khối phôi kim loại chưa thành hình cũng đòi lay chuyển nền tảng của một gia tộc, đúng là suy nghĩ ngu xuẩn của đám thợ thuyền.
Đã muốn tìm chết, lão phu thành toàn cho ngươi!
Tống Hạo thay đổi thủ ấn, trận bàn bích ngọc dưới chân lập tức xoay chiều. Từ thế trấn áp, Bích Thủy Trận chuyển sang thế luyện hóa. Toàn bộ linh mạch bên dưới Tống phủ bị rút cạn trong một cái chớp mắt, dồn toàn lực tạo ra một vòng xoáy nước khổng lồ nhằm dập tắt khối hỏa phôi và nghiền nát luôn kẻ cầm nó.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc trận pháp vận hành đến cực hạn, biến số mà Diệp Tinh Thần tính toán cuối cùng cũng xuất hiện. Để tạo ra vòng xoáy diệt sát, Bích Thủy Trận buộc phải kích hoạt toàn bộ rễ mạch. Lực hút khổng lồ ấy vô tình kéo theo cả tàn dư sát khí âm hàn từ vết thương của tên mồi nhử trào ngược lên bề mặt, thứ vừa bị trận nhãn hấp thụ cách đây không lâu.
Khối Viêm Dương Phôi trong tay Cố Thiết phát ra tiếng rên rỉ vỡ nát, hỏa khí bị dập tắt hoàn toàn, biến thành một đống xỉ sắt vô dụng. Cùng lúc đó, luồng hàn khí dơ bẩn từ trong trận pháp dội ngược ra, men theo hỏa mạch xâm nhập thẳng vào cánh tay phải của lão. Kinh mạch chuyên dùng để rèn kiếm lập tức bị đóng băng, phế bỏ khả năng vung búa trong ít nhất một tháng.
Đó là cái giá phải trả để đổi lấy một khoảnh khắc sự thật phơi bày. Trên bức tường nước khổng lồ bao phủ Tống phủ, luồng hỏa khí vừa tắt đi lại trở thành chất xúc tác hoàn hảo, làm nổi bật lên những tạp chất đang chảy trong linh mạch.
Trước con mắt mở to kinh hãi của Tống Hạo, màng phòng hộ trong suốt đột ngột vẩn đục. Từng đường vân đen kịt hiện lên rõ mồn một, đan chéo vào nhau, ngưng tụ thành hình ảnh một cái đầu lâu ngậm kiếm khổng lồ. Ký hiệu tà khí lạnh thấu xương ấy in hằn ngay trên lớp vỏ bảo vệ của gia tộc, rực sáng trong đêm tối.
Bức bình phong che giấu tội ác đã bị chính chủ nhân của nó lật tung. Trận pháp hộ viện kiêu hãnh giờ đây biến thành một tấm lưu ảnh khổng lồ, tố cáo loại kiếm văn cấm kỵ đang được nuôi dưỡng bên trong. Trong bóng tối của những con hẻm lân cận, hàng chục đạo thần thức của các thế lực tình báo đồng loạt rung lên, ghi nhận lại toàn bộ biến cố. Tống gia đã tự tay phơi bày chứng cứ thép, triệt để đánh mất tư cách ngụy biện trên bàn nghị sự ngày mai.
Bích Thủy Trận ầm ầm giáng xuống, mang theo những luồng u lam quang mang chói lóa. Một dải lụa nước ẩn chứa hơi lạnh âm hàn nồng đậm định dập tắt khối kim loại đỏ rực đang lơ lửng giữa không trung. Thế nhưng, Viêm Dương Phôi không hề bùng phát hỏa lực phản kích như Tống Hạo dự tính.
Khoảnh khắc thủy - hỏa va chạm, bề mặt khối phôi kiếm đột ngột nứt toác theo hình mạng nhện. Từ những khe hở rực lửa sinh ra một luồng hấp lực điên cuồng. Nó trực tiếp nuốt trọn những tia linh thủy chứa đầy sát ý vào sâu bên trong lõi quặng.
Tống Hạo sững sờ trong một nhịp thở ngắn ngủi. Sát chiêu của gã chẳng những không thể nghiền nát kẻ địch, mà còn bị kéo tuột vào tâm điểm của khối kim loại. Linh lực điều khiển trận bàn trên tay gã lập tức chấn động kịch liệt, kim chỉ nam xoay tít.
"Không ổn! Hắn đang mượn lực rút trận nhãn!" Tống Hạo biến sắc, lập tức nhìn thấu mưu đồ lấy lui làm tiến. Gã quyết đoán đổi ấn quyết, bóp nát một viên ngọc bội phòng thân bên hông để tìm đường ứng biến.
Gã mượn lực lượng tinh thuần từ pháp bảo vừa vỡ vụn, cưỡng ép đảo ngược trận văn hệ Thủy. Tường nước lam nhạt đang đổ xuống lập tức đình trệ giữa không trung. Gã cắn răng rót thêm linh lực, biến toàn bộ lượng hơi nước ngưng kết thành hàng ngàn mũi băng tiễn phong tỏa không gian.
Hành động tráng sĩ chặt tay này tuy tổn hao tài nguyên, nhưng lại rơi đúng vào bước cờ mà Diệp Tinh Thần đã tính toán. Viêm Dương Phôi vỡ vụn căn bản không phải để phá trận. Đó chỉ là mồi lửa ép màng phòng hộ của Tống phủ bộc lộ tạp chất ẩn giấu.
Dưới sự chênh lệch nhiệt độ cực đoan và áp lực đóng băng đột ngột từ đòn phản công của Tống Hạo, cấu trúc linh khí bị biến dạng. Tàn dư kiếm văn dẫn linh từ thi thể tên mồi nhử vừa bị trận pháp nuốt vào lập tức bị bóc tách ra.
Một đạo ô quang đen ngòm mang theo sát khí cấm kỵ từ trong lớp băng tinh trồi lên. Nó như một con độc xà mất đi tổ ấm, hung hăng cắn phệ thẳng vào phần lõi đang nguội dần của khối phôi kiếm rực đỏ.
Cố Thiết hừ lạnh một tiếng, vung tay ném ra một tấm Khốn Linh Phù màu vàng sậm để khóa chặt mục tiêu. Việc mạnh mẽ cắt đứt liên kết với pháp khí bổn mạng tạo ra phản phệ cực lớn lên thân thể.
Mắt phải của lão đột ngột tối sầm, hoàn toàn mất đi thị giác trong chốc lát. Một giọt máu tươi đặc quánh rỉ ra từ khóe mi, lăn dài trên gò má nhăn nheo. Lòng bàn tay thô ráp của lão cũng bị nhiệt lượng trào ngược nướng chín.
Lớp da thịt trên tay Cố Thiết cháy đen, dính chặt vào những mảnh tro tàn nóng hổi. Khối Viêm Dương Phôi quý giá hao tốn ba năm rèn giũa nay đã thành đống xỉ than vô dụng. Đổi lại, lão nắm chặt một viên tinh thể ngưng kết nửa đỏ nửa đen.
Bên trong khối tinh thể ấy hiện rõ mồn một ấn ký hình đầu lâu ngậm kiếm. Đây chính là vật chứng quan trọng nhất, thứ vừa được cưỡng ép trích xuất từ cốt lõi hệ thống phòng ngự của Tống gia.
Tiếng nổ trầm đục từ sự va chạm thủy - hỏa làm rung chuyển cả một đoạn linh mạch khu vực đông thành. Trong đêm tối, vài đạo thần thức nhạy bén từ các phủ đệ lân cận đã bắt đầu rục rịch quét tới thăm dò.
Cố Thiết không hề ham chiến hay lưu luyến hiện trường. Lão búng một viên đan dược tạo sương mù xuống nền đá xanh ướt đẫm. Chướng khí xám xịt bùng lên, che khuất toàn bộ tầm nhìn. Bóng dáng gầy gò của lão nháy mắt hòa tan vào màn đêm sương giá.
Bỏ lại Tống Hạo đứng trân trân trước cổng lớn, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Ánh mắt gã trừng trừng nhìn vào khoảng trống, nơi trận nhãn vừa bị cưỡng ép rút đi một phần căn cơ quan trọng. Đáy lòng gã dâng lên nỗi sợ hãi tột độ, thế trận che giấu của gia tộc đã triệt để thủng lưới.
Ở đầu kia của mạng lưới tình báo, bên trong thư phòng tĩnh lặng của Thiên Đạo Kiếm Các. Diệp Tinh Thần vẫn điềm nhiên nhấp một ngụm trà linh tước tỏa hương thơm ngát. Ngón tay thon dài của hắn gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ tử đàn theo nhịp điệu đều đặn.
Ánh sáng từ khối Âm Kiếm Quỹ đặt nơi góc phòng vừa chớp lên rồi vụt tắt hẳn. Điều này báo hiệu khâu thu thập vật chứng tại hiện trường đã hoàn tất trọn vẹn, không xảy ra sai sót. Cục diện giăng lưới đêm nay đã đi đến bước niêm phong bàn cờ.
Hắn mượn sức ép từ bên ngoài để buộc kẻ địch tự bộc lộ sơ hở chí mạng bên trong. Diệp Tinh Thần thong thả rút ra một khối lệnh bài truyền âm màu hắc kim. Hắn truyền chỉ thị trực tiếp cho đội tuần tra của Hình Phạt Đường đang ém quân chờ sẵn ở các ngã tư.
Sáng sớm ngày mai, viên tinh thể phong ấn kiếm văn cấm kỵ kia sẽ được công khai. Nó sẽ nằm chễm chệ trên đài nghị sự của Trưởng Lão Viện như một bản án đanh thép. Tống gia đã tự tay dùng trận pháp hộ viện dung nạp tàn dư sát khí, không còn bất cứ đường lui nào để chối cãi.
Thiên Địa Kiếm Phổ sẽ dựa vào bằng chứng này để lập tức ban hành Lệnh Phong Kho. Toàn bộ thương lộ hệ Thủy của bọn chúng sẽ bị niêm phong, tài sản đứt đoạn.
Kẻ giấu mặt thực sự thao túng lịch sử danh kiếm phía sau giờ đây chỉ còn hai lựa chọn. Hoặc là nhẫn tâm chặt đứt vây cánh, từ bỏ Tống gia, hoặc phải đích thân bước ra ánh sáng để đối chất với toàn bộ tông môn.
Nằm rạp trên mái ngói cách đó ba trăm trượng, ám vệ mang danh hiệu Cửu Tước dán chặt tai vào một mảnh đồng thau rỉ sét. Đây không phải pháp khí nhìn trộm thông thường, mà là Âm Kiếm Quỹ, một loại linh cụ chuyên thu thập tạp âm ma sát của kiếm khí trong gió. Trước khi xuất phát, Diệp Tinh Thần đã căn dặn rất rõ, tuyệt đối không dùng thần thức dò xét, tránh đánh động tu sĩ Trúc Cơ đang canh gác bên trong. Chỉ cần dùng vật này để nghe nhịp đập của linh mạch là đủ.
Tên phế nhân vừa ngã gục trước cửa lớn, hai gã hộ vệ mặc áo xám lập tức lao ra từ trong bóng tối. Bọn chúng không hề lên tiếng hỏi han, chỉ liếc nhìn vết thương cháy sém hình đầu lâu trên vai gã rồi vội vã lôi xệch vào trong. Tiếng chốt cửa nặng nề vang lên, khóa chặt mọi tầm nhìn từ bên ngoài. Thế nhưng, mục tiêu của Cửu Tước căn bản không phải là cảnh tượng thô thiển ấy, mà là sự biến đổi của trận thế.
Ngay khoảnh khắc kẻ mang ấn ký bước qua ngưỡng cửa, màng phòng hộ vô hình của Tống phủ hơi gợn sóng. Âm Kiếm Quỹ trong tay Cửu Tước lập tức rung lên bần bật, truyền ra một tiếng ngân giòn giã. Vết kiếm văn dẫn linh khảm trên vai gã phế nhân đã thành công cọ xát với trận nhãn hệ Thủy của đối phương. Một tia kiếm ý âm hàn, mỏng như sợi tóc, mượn cơ hội lớp rào chắn hé mở đã lặng lẽ bám sâu vào mạch lưu chuyển cốt lõi.
Bên trong viện, một tiếng hừ lạnh cất lên, kèm theo chưởng phong đánh nát sinh cơ của tên mồi nhử. Kẻ ra tay tốc chiến tốc thắng, thủ pháp lưu loát, hiển nhiên cho rằng đã triệt để diệt trừ mầm mống tai họa. Lão ta hoàn toàn không nhận ra, tàn dư sát khí từ vết thương vừa bị hủy bạo phát, lập tức dung hợp với trận bàn bích ngọc chôn dưới chân tường. Khí tức cấm kỵ không bị tiêu tán, mà bị chính trận pháp hộ viện hấp thụ theo bản năng phòng ngự.
Để che giấu một cái xác, Tống gia đã tự tay mở cửa cho vết nhơ ô nhiễm toàn bộ linh mạch bảo vệ gia tộc. Bức bình phong mang tên "kẻ diệt khẩu" đã lừa Tống Liệt đi nước cờ sai lầm nhất. Hắn cứ ngỡ mình đang cắt đứt manh mối, lại không biết bản thân vừa biến toàn bộ cơ ngơi thành một hiện trường vật chứng khổng lồ. Nếu muốn thanh tẩy tia kiếm ý này, bọn chúng bắt buộc phải đóng cửa trận pháp suốt ba ngày, đồng nghĩa với việc phơi bày toàn bộ kho bãi trước tai mắt giang hồ.
Cửu Tước cẩn thận thu lại mảnh đồng thau, dùng một lớp phù nê phong bọc kín mặt gương đang lưu giữ tần số rung động. Nhiệm vụ đêm nay đã hoàn tất mỹ mãn đúng như từng bước tính toán trên bàn cờ của các chủ. Mồi đã cắn câu, vật chứng đã thành hình, đối thủ đã tự tay khóa chết sinh lộ của chính mình mà vẫn đinh ninh bản thân làm việc kín kẽ.
Ám vệ lùi sâu vào bóng tối, hóa thành một cơn gió lướt về hướng trung tâm thành. Khối chứng cứ âm thanh này sẽ được giao thẳng cho đài nghị sự trước giờ mão. Sáng sớm ngày mai, khi Lệnh Truy Nguyên được kích hoạt, chỉ cần mang la bàn giám định đến ranh giới Tống gia, phản ứng cộng hưởng từ vách tường hộ viện sẽ lột trần mọi lời biện bạch. Quyền kiểm soát thương lộ vật liệu sẽ chính thức đổi chủ ngay trên bàn đàm phán.
Tại sảnh đường tĩnh lặng của Thiên Đạo Kiếm Các, Diệp Tinh Thần vươn tay đón lấy một con hạc giấy màu xám tro vừa xuyên qua cửa sổ bay vào. Lớp giấy bùa chạm vào lòng bàn tay hắn liền tự động bốc cháy, hóa thành những dòng tro bụi xếp thành chữ nổi trên mặt bàn gỗ lim. Thông điệp từ Cửu Tước báo về vô cùng ngắn gọn, xác nhận mồi nhử đã bị diệt khẩu và sát khí âm hàn đã thành công dung nhập vào cốt lõi phòng ngự của kẻ địch. Khóe môi thiếu niên khẽ nhếch lên một đường vòng cung lạnh lẽo.
Tống Liệt bản tính đa nghi nhưng lại vô cùng tự phụ vào khả năng xóa dấu vết của bản thân. Gã nhất định cho rằng chỉ cần giết chết tên phế nhân kia, đem thi thể nung chảy bằng hỏa lò thì mọi chuyện sẽ chìm vào bóng tối. Sự kiêu ngạo đó chính là điểm mù chí mạng mà Diệp Tinh Thần đã tính toán từ ba ngày trước. Hắn không cần phải tự mình xông vào hang cọp để thu thập chứng cứ, mà sẽ ép con cọp đó phải tự phơi bày lớp da bệnh hoạn ra giữa thanh thiên bạch nhật.
Cố Thiết đẩy cửa bước vào, mang theo hơi sương giá lạnh từ bên ngoài. Lão chắp tay hành lễ, ánh mắt dừng lại ở đống tro tàn trên bàn, biết rằng thời khắc thu lưới đã đến.
Làm theo kế hoạch đã định.
Diệp Tinh Thần thản nhiên lên tiếng, đồng thời đẩy một chiếc hộp gỗ nạm ngọc bích về phía vị quản sự.
Bên trong là phôi kiếm Viêm Dương, vật liệu cấp ba do đích thân ta rèn nắn suốt ba tháng ròng rã. Ngươi mang nó đến thẳng cổng lớn Tống phủ, lấy danh nghĩa Hình Phạt Đường yêu cầu bọn chúng giao nộp số quặng sắt khất nợ tháng trước.
Cố Thiết khẽ nhíu mày, bàn tay thô ráp vuốt ve nắp hộp. Lão hiểu rõ giá trị của thứ nằm bên trong. Phôi kim loại này chứa đựng hỏa khí cực thịnh, vốn được chuẩn bị để đúc ra danh kiếm dâng lên đài giám định cuối năm.
Các chủ, Tống Liệt vừa diệt khẩu xong, thần kinh đang căng như dây đàn. Chúng tuyệt đối không mở cửa, thậm chí sẽ kích hoạt toàn bộ uy áp của trận pháp hộ viện để ép ta lùi bước.
Đó chính là điều ta cần.
Diệp Tinh Thần đứng dậy, đi dạo quanh sa bàn mô phỏng địa thế thành đông. Hắn gõ nhịp ngón tay lên vị trí cắm cờ của gia tộc đối lập.
Khi rào chắn hệ Thủy của chúng bạo phát đến mức cực đại để thị uy, ngươi lập tức truyền toàn bộ linh lực vào hộp gỗ, đập nát phôi kiếm Viêm Dương ngay trước thềm đá. Hỏa khí bùng nổ sẽ tạo ra phản ứng tương khắc gay gắt với thủy mạch.
Cố Thiết hít sâu một hơi, lập tức hiểu ra tầng lớp mưu kế đáng sợ của vị các chủ trẻ tuổi. Khi hai luồng sức mạnh thủy hỏa va chạm, hệ thống phòng ngự của Tống phủ sẽ tự động kích hoạt cơ chế gạn lọc để tự bảo vệ. Quá trình đó sẽ vô tình bóc trần toàn bộ tạp chất đang ẩn giấu bên trong trận nhãn, bao gồm cả tàn dư kiếm ý hình đầu lâu vừa bị hấp thụ ban nãy.
Nhưng làm vậy, phôi kiếm quý giá này sẽ triệt để phế bỏ. Kinh mạch hai cánh tay của lão phu cũng sẽ hứng chịu phản chấn không nhẹ, ít nhất phải tĩnh dưỡng nửa năm mới mong cầm búa trở lại.
Cố Thiết trầm giọng xác nhận lại cái giá phải trả. Lão không sợ đau đớn, nhưng một quyết định hao tổn tài nguyên lớn như vậy bắt buộc phải được ghi chép rõ ràng vào sổ sách vận hành của Kiếm Các.
Ghi nhận công huân giáp đẳng cho ngươi, đồng thời mở kho dược liệu số hai, xuất ba viên Hộ Mạch Đan làm phần thưởng bồi thường. Tổn thất phôi kiếm sẽ trừ thẳng vào quỹ dự phòng của thương hội.
Diệp Tinh Thần dứt khoát hạ lệnh, không một chút do dự. Muốn lật đổ một thế lực bám rễ sâu như Tống gia, không thể không đổ máu và tiêu hao tài nguyên. Hắn thà hy sinh một phôi kiếm thượng hạng, còn hơn là để vuột mất cơ hội ép tử huyệt của kẻ địch lộ diện.
Thuộc hạ tuân mệnh.
Cố Thiết ôm chặt chiếc hộp gỗ vào lòng, xoay người sải bước nhanh ra khỏi sảnh đường. Bóng lưng vị quản sự già khuất dần vào màn sương đặc quánh, mang theo một ngòi nổ đủ sức xới tung trật tự của cả thành đông.
Còn lại một mình, Diệp Tinh Thần bước đến bệ đá đặt giữa phòng, nơi ngự trị một mặt la bàn bằng đồng thau chạm trổ tinh xảo. Hắn lấy ra mảnh vỡ của viên đá từ tính thu được đêm qua, cẩn thận khảm vào rãnh lõm ở trung tâm. Bàn tay hắn kết ấn, rót một luồng thần thức mỏng nhẹ vào bề mặt kim loại. Kim chỉ nam trên mặt đồng bắt đầu xoay tròn chậm rãi, cộng hưởng với khí tức của Cố Thiết đang di chuyển cách đó mấy con phố. Trận chiến đêm nay không diễn ra bằng đao kiếm chạm nhau, mà được quyết định bởi kẻ nào khống chế được sự thật ẩn giấu dưới lòng đất.
Cố Thiết bước ra từ màn sương đặc quánh, gót giày nện xuống phiến đá xanh vang lên từng nhịp chát chúa. Ngay khi cánh cổng gỗ lim của Tống phủ vừa khép lại một nửa, lão đã vung tay ném thẳng một tấm lệnh bài bằng đồng đen cắm phập vào khe cửa.
Thương hội phía Nam đến kiểm kê kỳ hạn giao ngọc thiết! Theo khế ước canh ba, Tống gia trễ hẹn ba ngày, hôm nay phải mở kho đối chứng!
Giọng nói ồ ồ của lão thợ rèn mang theo chân khí, vang vọng khắp con hẻm tĩnh lặng. Bên trong viện, Tống Hạo vừa mới vung chưởng kết liễu tên mồi nhử, sắc mặt lập tức trầm xuống. Lão phẩy tay ra hiệu cho hai gã hộ vệ nhanh chóng dọn dẹp thi thể giấu vào hòn non bộ, tuyệt đối không để mùi máu tanh lọt ra ngoài.
Chỉ là một tên thợ rèn thô lỗ đi đòi nợ, càn rỡ đến mức dám gõ cửa lúc nửa đêm. Đừng để sinh sự vào lúc này, khởi động Bích Thủy Trận, ép hắn cút đi.
Tống Hạo hừ lạnh, ngón tay bấm niệm pháp quyết. Một luồng uy áp nặng nề mang theo hơi nước lạnh lẽo từ dưới lòng đất trồi lên, hóa thành một bức tường gợn sóng màu lam nhạt bao phủ toàn bộ mặt tiền Tống phủ. Không gian xung quanh Cố Thiết lập tức bị đè nén, linh khí hệ Thủy hóa thành hàng vạn sợi chỉ vô hình siết chặt lấy tứ chi, ép xương cốt lão vang lên những tiếng răng rắc.
Tống trưởng lão định dùng trận pháp để nuốt lời sao?
Cố Thiết nghiến răng, bàn tay thô ráp nắm chặt lấy chiếc hộp ngọc đang tỏa nhiệt hầm hập. Lão không lùi nửa bước, khóe miệng nhếch lên một nụ cười gằn.
Khế ước thương đạo không có quy định nửa đêm xét kho. Kẻ nào xông xáo, trận pháp tự động phản kích, sống chết tự chịu.
Giọng nói của Tống Hạo xuyên qua màng nước, mang theo sát ý cảnh cáo rõ rệt. Lão tự tin rằng với nền tảng của một đại trận phòng ngự, tu vi Trúc Cơ sơ kỳ của tên thợ rèn này căn bản không thể tạo ra bọt nước.
Thay vì trả lời, Cố Thiết nâng chiếc hộp ngọc lên cao, dồn toàn bộ linh lực vào lòng bàn tay rồi bóp nát. Mảnh ngọc vỡ vụn, để lộ ra Viêm Dương Phôi đỏ rực như một khối than hồng vừa rút khỏi lò luyện. Nhiệt lượng bùng nổ, hóa thành một cột lửa chói lòa đâm thẳng vào bức tường nước lam nhạt, khiến hơi nước bốc lên xèo xèo, che khuất tầm nhìn.
Bên trong trận nhãn, Tống Hạo khinh bỉ nhếch mép. Lão nhận ra đối phương muốn dùng hỏa khí cực dương để phá vỡ thủy trận. Một khối phôi kim loại chưa thành hình cũng đòi lay chuyển nền tảng của một gia tộc, đúng là suy nghĩ ngu xuẩn của đám thợ thuyền.
Đã muốn tìm chết, lão phu thành toàn cho ngươi!
Tống Hạo thay đổi thủ ấn, trận bàn bích ngọc dưới chân lập tức xoay chiều. Từ thế trấn áp, Bích Thủy Trận chuyển sang thế luyện hóa. Toàn bộ linh mạch bên dưới Tống phủ bị rút cạn trong một cái chớp mắt, dồn toàn lực tạo ra một vòng xoáy nước khổng lồ nhằm dập tắt khối hỏa phôi và nghiền nát luôn kẻ cầm nó.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc trận pháp vận hành đến cực hạn, biến số mà Diệp Tinh Thần tính toán cuối cùng cũng xuất hiện. Để tạo ra vòng xoáy diệt sát, Bích Thủy Trận buộc phải kích hoạt toàn bộ rễ mạch. Lực hút khổng lồ ấy vô tình kéo theo cả tàn dư sát khí âm hàn từ vết thương của tên mồi nhử trào ngược lên bề mặt, thứ vừa bị trận nhãn hấp thụ cách đây không lâu.
Khối Viêm Dương Phôi trong tay Cố Thiết phát ra tiếng rên rỉ vỡ nát, hỏa khí bị dập tắt hoàn toàn, biến thành một đống xỉ sắt vô dụng. Cùng lúc đó, luồng hàn khí dơ bẩn từ trong trận pháp dội ngược ra, men theo hỏa mạch xâm nhập thẳng vào cánh tay phải của lão. Kinh mạch chuyên dùng để rèn kiếm lập tức bị đóng băng, phế bỏ khả năng vung búa trong ít nhất một tháng.
Đó là cái giá phải trả để đổi lấy một khoảnh khắc sự thật phơi bày. Trên bức tường nước khổng lồ bao phủ Tống phủ, luồng hỏa khí vừa tắt đi lại trở thành chất xúc tác hoàn hảo, làm nổi bật lên những tạp chất đang chảy trong linh mạch.
Trước con mắt mở to kinh hãi của Tống Hạo, màng phòng hộ trong suốt đột ngột vẩn đục. Từng đường vân đen kịt hiện lên rõ mồn một, đan chéo vào nhau, ngưng tụ thành hình ảnh một cái đầu lâu ngậm kiếm khổng lồ. Ký hiệu tà khí lạnh thấu xương ấy in hằn ngay trên lớp vỏ bảo vệ của gia tộc, rực sáng trong đêm tối.
Bức bình phong che giấu tội ác đã bị chính chủ nhân của nó lật tung. Trận pháp hộ viện kiêu hãnh giờ đây biến thành một tấm lưu ảnh khổng lồ, tố cáo loại kiếm văn cấm kỵ đang được nuôi dưỡng bên trong. Trong bóng tối của những con hẻm lân cận, hàng chục đạo thần thức của các thế lực tình báo đồng loạt rung lên, ghi nhận lại toàn bộ biến cố. Tống gia đã tự tay phơi bày chứng cứ thép, triệt để đánh mất tư cách ngụy biện trên bàn nghị sự ngày mai.
Bích Thủy Trận ầm ầm giáng xuống, mang theo những luồng u lam quang mang chói lóa. Một dải lụa nước ẩn chứa hơi lạnh âm hàn nồng đậm định dập tắt khối kim loại đỏ rực đang lơ lửng giữa không trung. Thế nhưng, Viêm Dương Phôi không hề bùng phát hỏa lực phản kích như Tống Hạo dự tính.
Khoảnh khắc thủy - hỏa va chạm, bề mặt khối phôi kiếm đột ngột nứt toác theo hình mạng nhện. Từ những khe hở rực lửa sinh ra một luồng hấp lực điên cuồng. Nó trực tiếp nuốt trọn những tia linh thủy chứa đầy sát ý vào sâu bên trong lõi quặng.
Tống Hạo sững sờ trong một nhịp thở ngắn ngủi. Sát chiêu của gã chẳng những không thể nghiền nát kẻ địch, mà còn bị kéo tuột vào tâm điểm của khối kim loại. Linh lực điều khiển trận bàn trên tay gã lập tức chấn động kịch liệt, kim chỉ nam xoay tít.
"Không ổn! Hắn đang mượn lực rút trận nhãn!" Tống Hạo biến sắc, lập tức nhìn thấu mưu đồ lấy lui làm tiến. Gã quyết đoán đổi ấn quyết, bóp nát một viên ngọc bội phòng thân bên hông để tìm đường ứng biến.
Gã mượn lực lượng tinh thuần từ pháp bảo vừa vỡ vụn, cưỡng ép đảo ngược trận văn hệ Thủy. Tường nước lam nhạt đang đổ xuống lập tức đình trệ giữa không trung. Gã cắn răng rót thêm linh lực, biến toàn bộ lượng hơi nước ngưng kết thành hàng ngàn mũi băng tiễn phong tỏa không gian.
Hành động tráng sĩ chặt tay này tuy tổn hao tài nguyên, nhưng lại rơi đúng vào bước cờ mà Diệp Tinh Thần đã tính toán. Viêm Dương Phôi vỡ vụn căn bản không phải để phá trận. Đó chỉ là mồi lửa ép màng phòng hộ của Tống phủ bộc lộ tạp chất ẩn giấu.
Dưới sự chênh lệch nhiệt độ cực đoan và áp lực đóng băng đột ngột từ đòn phản công của Tống Hạo, cấu trúc linh khí bị biến dạng. Tàn dư kiếm văn dẫn linh từ thi thể tên mồi nhử vừa bị trận pháp nuốt vào lập tức bị bóc tách ra.
Một đạo ô quang đen ngòm mang theo sát khí cấm kỵ từ trong lớp băng tinh trồi lên. Nó như một con độc xà mất đi tổ ấm, hung hăng cắn phệ thẳng vào phần lõi đang nguội dần của khối phôi kiếm rực đỏ.
Cố Thiết hừ lạnh một tiếng, vung tay ném ra một tấm Khốn Linh Phù màu vàng sậm để khóa chặt mục tiêu. Việc mạnh mẽ cắt đứt liên kết với pháp khí bổn mạng tạo ra phản phệ cực lớn lên thân thể.
Mắt phải của lão đột ngột tối sầm, hoàn toàn mất đi thị giác trong chốc lát. Một giọt máu tươi đặc quánh rỉ ra từ khóe mi, lăn dài trên gò má nhăn nheo. Lòng bàn tay thô ráp của lão cũng bị nhiệt lượng trào ngược nướng chín.
Lớp da thịt trên tay Cố Thiết cháy đen, dính chặt vào những mảnh tro tàn nóng hổi. Khối Viêm Dương Phôi quý giá hao tốn ba năm rèn giũa nay đã thành đống xỉ than vô dụng. Đổi lại, lão nắm chặt một viên tinh thể ngưng kết nửa đỏ nửa đen.
Bên trong khối tinh thể ấy hiện rõ mồn một ấn ký hình đầu lâu ngậm kiếm. Đây chính là vật chứng quan trọng nhất, thứ vừa được cưỡng ép trích xuất từ cốt lõi hệ thống phòng ngự của Tống gia.
Tiếng nổ trầm đục từ sự va chạm thủy - hỏa làm rung chuyển cả một đoạn linh mạch khu vực đông thành. Trong đêm tối, vài đạo thần thức nhạy bén từ các phủ đệ lân cận đã bắt đầu rục rịch quét tới thăm dò.
Cố Thiết không hề ham chiến hay lưu luyến hiện trường. Lão búng một viên đan dược tạo sương mù xuống nền đá xanh ướt đẫm. Chướng khí xám xịt bùng lên, che khuất toàn bộ tầm nhìn. Bóng dáng gầy gò của lão nháy mắt hòa tan vào màn đêm sương giá.
Bỏ lại Tống Hạo đứng trân trân trước cổng lớn, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Ánh mắt gã trừng trừng nhìn vào khoảng trống, nơi trận nhãn vừa bị cưỡng ép rút đi một phần căn cơ quan trọng. Đáy lòng gã dâng lên nỗi sợ hãi tột độ, thế trận che giấu của gia tộc đã triệt để thủng lưới.
Ở đầu kia của mạng lưới tình báo, bên trong thư phòng tĩnh lặng của Thiên Đạo Kiếm Các. Diệp Tinh Thần vẫn điềm nhiên nhấp một ngụm trà linh tước tỏa hương thơm ngát. Ngón tay thon dài của hắn gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ tử đàn theo nhịp điệu đều đặn.
Ánh sáng từ khối Âm Kiếm Quỹ đặt nơi góc phòng vừa chớp lên rồi vụt tắt hẳn. Điều này báo hiệu khâu thu thập vật chứng tại hiện trường đã hoàn tất trọn vẹn, không xảy ra sai sót. Cục diện giăng lưới đêm nay đã đi đến bước niêm phong bàn cờ.
Hắn mượn sức ép từ bên ngoài để buộc kẻ địch tự bộc lộ sơ hở chí mạng bên trong. Diệp Tinh Thần thong thả rút ra một khối lệnh bài truyền âm màu hắc kim. Hắn truyền chỉ thị trực tiếp cho đội tuần tra của Hình Phạt Đường đang ém quân chờ sẵn ở các ngã tư.
Sáng sớm ngày mai, viên tinh thể phong ấn kiếm văn cấm kỵ kia sẽ được công khai. Nó sẽ nằm chễm chệ trên đài nghị sự của Trưởng Lão Viện như một bản án đanh thép. Tống gia đã tự tay dùng trận pháp hộ viện dung nạp tàn dư sát khí, không còn bất cứ đường lui nào để chối cãi.
Thiên Địa Kiếm Phổ sẽ dựa vào bằng chứng này để lập tức ban hành Lệnh Phong Kho. Toàn bộ thương lộ hệ Thủy của bọn chúng sẽ bị niêm phong, tài sản đứt đoạn.
Kẻ giấu mặt thực sự thao túng lịch sử danh kiếm phía sau giờ đây chỉ còn hai lựa chọn. Hoặc là nhẫn tâm chặt đứt vây cánh, từ bỏ Tống gia, hoặc phải đích thân bước ra ánh sáng để đối chất với toàn bộ tông môn.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.