Chương 185: Đài Cao Của Trưởng Lão Viện
Đăng: 16/08/2026 08:41
3,902 từ
1 lượt đọc
Ánh sáng hắc kim trên mặt lệnh bài truyền âm vừa tắt, Diệp Tinh Thần chậm rãi thu bàn tay lại. Hắn không rời khỏi sảnh đường tranh tối tranh sáng, chỉ lẳng lặng vươn ngón tay gõ nhẹ lên một mảnh phiến đá sần sùi đặt trên án thư. Đây là đá tảng lấy từ nền móng kho bãi hệ Thủy của Tống gia, bên trong vẫn còn lưu lại một tia tàn dư từ sát khí cấm kỵ. Hắn mượn vật này làm môi giới, thông qua một đạo kiếm văn cảm ứng để theo dõi biến động từ xa.
Kẻ địch vĩnh viễn sẽ không ngờ tới, người thực sự siết thòng lọng đêm nay lại cắm rễ ở nơi cách xa hiện trường mười dặm. Diệp Tinh Thần hoàn toàn không cần tự mình rút kiếm gõ cửa từng nhà. Hắn chỉ cung cấp một hướng đi, ném ra một mồi lửa, phần còn lại luật lệ tuần tra sẽ tự động nghiền ép đối thủ vào chân tường.
Tại ngã tư sương lạnh bao phủ, Đội trưởng tuần tra Lục Xuyên siết chặt khối lệnh bài vừa nhận được chỉ thị. Hắn liếc nhìn cánh cổng đồng thau đóng chặt của khu nhà kho số Bảy, ánh mắt hiện lên vẻ kiêng kỵ lẫn hưng phấn. Lục Xuyên vốn là kẻ cẩn trọng, sợ gánh trách nhiệm, nhưng mật báo lần này quá mức chi tiết, lại có con dấu bảo chứng từ cấp cao nhất khiến hắn không thể lùi bước.
Lục Xuyên đánh mắt ra hiệu cho cấp dưới hành động. Ba tên chấp sự mặc áo bào xám lập tức tản ra ba góc, cắm xuống đất ba thanh đoản kiếm định vị. Đây không phải là pháp khí sát phạt, mà là Trận Bàn Dẫn Linh chuyên dùng để dò xét sự cộng hưởng của vật liệu luyện khí.
Bên trong cổng đồng, quản sự Tống gia là Tống Lương đang điên cuồng chỉ đạo đám phu phen vận chuyển những rương phôi kim loại chưa qua kiểm duyệt xuống hầm ngầm. Lão nhận được tin báo động từ gia chủ, biết rõ đêm nay có kẻ muốn nhắm vào đường dây cung cấp vật liệu này. Chỉ cần kéo dài thời gian đến hừng đông, toàn bộ hàng cấm sẽ được chuyển vào cấm địa, đối phương có lục soát cũng vô dụng.
Tiếng ong ong chói tai đột ngột vang lên xé toạc màn đêm tĩnh lặng. Ba thanh đoản kiếm định vị cắm ngoài ngã tư đồng loạt phát ra ánh sáng lam nhạt, trực tiếp kết nối với trận pháp hộ viện đang vận hành của Tống gia.
Lục Xuyên bước lên một bước, cao giọng hô lớn, âm thanh dùng linh lực khuếch đại truyền thẳng vào trong. Hắn tuyên bố lực lượng tuần tra phát hiện dị thường, yêu cầu kho số Bảy lập tức dỡ bỏ phòng ngự để tiếp nhận kiểm tra sự toàn vẹn của linh mạch ngầm.
Tống Lương ở bên trong biến sắc, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lưng áo. Nếu lão mở trận pháp, đám chấp sự sẽ xông vào và bắt quả tang số phôi kim loại cấm chưa kịp tẩu tán. Nhưng nếu lão tiếp tục duy trì màng bảo vệ, linh lực luân chuyển liên tục sẽ tự động khuếch đại những tàn dư sát khí mà mẻ kiếm giả trước đó để lại.
Lão cắn răng vung tay, ra lệnh cho trận pháp sư tăng cường toàn bộ linh lực phong tỏa cổng lớn. Tống Lương thà chịu tội bất tuân mệnh lệnh tuần tra, còn hơn để lộ tang chứng vật chất có thể làm sụp đổ toàn bộ đường dây thương đạo.
Quyết định này của Tống Lương rơi chuẩn xác vào bước thứ hai trong tính toán của Diệp Tinh Thần. Tại sảnh đường xa xôi, mảnh phiến đá trên án thư bắt đầu rung lên bần bật, bề mặt nứt ra những đường vân nhỏ li ti. Áp lực từ trận pháp hộ viện bị ép hoạt động quá tải đã vô tình vắt kiệt sự che đậy cuối cùng.
Bên ngoài kho số Bảy, màng sáng bảo vệ trong suốt đột nhiên xuất hiện những vệt đen đục ngầu, uốn lượn như loài mãng xà. Lục Xuyên trợn ngược hai mắt, lập tức lấy ra một khối lưu ảnh ngọc giản ghi lại toàn bộ cảnh tượng. Vệt đen kia chính là kiếm văn cấm kỵ, thứ mà Tống gia đã lén lút dung nạp vào hệ thống phòng ngự để che giấu khí tức khi đúc vũ khí giả mạo.
Tống Lương đứng trên vọng gác nhìn thấy màng sáng biến đổi, hai chân mềm nhũn quỵ xuống sàn gỗ. Lão nhận ra mình đã mắc mưu. Kẻ giấu mặt không hề muốn xông vào cướp bóc hay bắt bớ, mục đích thực sự của chúng là ép trận pháp này tự vạch trần bí mật tàng trữ bên trong.
Không còn đường lùi, Tống Lương điên cuồng rút ra một tấm hỏa phù bậc trung, vỗ mạnh vào mắt trận trung tâm. Lão muốn tự hủy hệ thống phòng ngự để xóa bỏ vệt đen kia, chấp nhận cái giá là toàn bộ linh mạch ngầm bên dưới kho bãi sẽ bị đứt gãy hoàn toàn.
Một tiếng nổ trầm đục vang lên, màng sáng vỡ nát thành hàng ngàn mảnh vụn linh lực. Chấn động dội ngược làm nứt toác ba thanh đoản kiếm định vị ngoài ngã tư, khiến Lục Xuyên phải lùi lại nửa bước, sắc mặt tái nhợt vì khí huyết cuộn trào.
Bên trong kho, hậu quả của việc cưỡng ép phá trận còn thảm khốc hơn. Linh mạch đứt gãy tạo ra một luồng hàn khí phản phệ, trực tiếp đóng băng và làm nứt hỏng hơn một nửa số phôi kim loại chưa kịp cất giấu. Kho bãi vỡ nát, sản lượng vật liệu tháng này của Tống gia coi như hoàn toàn mất trắng.
Diệp Tinh Thần nhìn phiến đá trên bàn vỡ vụn thành bột mịn, khóe môi khẽ nhếch lên. Hắn biết rõ kẻ địch đã tự tay thiến đi nguồn cung tài nguyên quan trọng nhất của bọn chúng. Sáng mai, cuốn sổ ghi chép công huân sẽ chính thức ghi nhận tổn thất này, đồng thời khối ngọc giản trong tay Lục Xuyên sẽ trở thành đòn định âm cuối cùng.
Bên trong cánh cổng đồng thau lúc này đã rung lên bần bật, Tống Lương nghiến chặt răng nhìn những luồng sáng lam nhạt len lỏi qua từng khe hở. Ba thanh đoản kiếm định vị cắm bên ngoài không ngừng ép xung, tạo ra một lực hút vô hình kéo lấy dải kiếm văn hắc ám trên các rương phôi kim loại. Trận pháp hộ viện của kho số Bảy vốn được thiết kế để che giấu khí tức, nay lại trở thành một cái lồng giam sắp nổ tung vì cộng hưởng quá tải. Nếu cứ để mặc vòng lặp này tiếp diễn, chỉ nửa nén nhang nữa, toàn bộ lớp ngụy trang sẽ vỡ vụn trước mắt đội tuần tra.
Tống Lương biết mưu đồ câu giờ đã triệt để phá sản. Lão quay ngoắt sang gã tâm phúc đang run rẩy bên cạnh, ánh mắt hằn lên vẻ tàn nhẫn của kẻ bị dồn vào chân tường. Không thể để Hình Phạt Đường xông vào lúc này, mẻ hàng cấm dưới hầm ngầm vẫn còn một nửa chưa kịp đưa vào khu vực phong ấn.
Khởi động Băng Phách Trận cho ta, rút ba thành linh thạch từ hầm ngầm dồn lên cửa chính!
Gã tâm phúc biến sắc, lắp bắp đáp lời, nhắc nhở rằng nếu rút đi nguồn năng lượng duy trì nhiệt độ dưới hầm, hơn mười rương bùn đúc kiếm thượng phẩm sẽ lập tức đông cứng. Tổn thất tài nguyên phụ trợ này đủ để gia chủ lột da bọn họ trong buổi tộc nghị ngày mai.
Còn đứng đó làm gì, thà hỏng bùn đúc kiếm còn hơn để lộ phôi kim loại cấm kỵ, mau đi!
Mệnh lệnh ban ra không thể vãn hồi, Tống Lương trực tiếp cắn nát đầu ngón tay, vạch một đạo huyết phù lên vị trí cốt lõi đặt giữa sân. Băng Phách Trận vốn là con bài tẩy dùng để bảo quản vật liệu hệ Thủy, nay bị ép chuyển đổi công năng thành một đòn cắt đứt liên kết. Một luồng hàn khí buốt giá tức tốc trào dâng, hóa thành vô số lưỡi dao vô hình chém thẳng vào những sợi tơ ánh sáng lam nhạt đang xâm nhập.
Bên ngoài ngã tư, Lục Xuyên lập tức cảm nhận được luồng phản chấn lạnh lẽo truyền dọc qua mặt đất. Ba thanh đoản kiếm rung lên dữ dội, lớp sương giá bắt đầu ngưng tụ trên chuôi cầm, làm chậm lại tốc độ dò xét. Hắn híp mắt, nhận ra đối phương không hề có ý định phòng thủ thụ động mà đang dùng thuộc tính tương khắc để bẻ gãy đường dẫn linh lực.
Lục Xuyên không hề hoảng loạn, cũng không dùng sức mạnh thô bạo để phá vỡ lớp băng. Hắn thong thả rút từ trong tay áo ra một tấm lệnh bài bằng ngọc bích, bên trên khắc chìm con dấu của Hình Các. Thay vì truyền thêm pháp lực vào đoản kiếm, hắn trực tiếp ấn thẳng tấm ngọc bài lên mặt đất, ghim chặt vào trung tâm của ba điểm định vị.
Tống quản sự, tự ý thay đổi trận đồ lưu trữ để cản trở chấp pháp, tội danh này đủ để thu hồi quyền quản lý thương lộ của ngươi!
Tiếng hô của Lục Xuyên mang theo uy áp của luật lệ gia tộc, hòa cùng luồng linh lực từ lệnh bài giáng xuống. Đòn ép xung ban đầu bằng đoản kiếm chỉ là mồi nhử, thứ thực sự khóa chặt cục diện chính là tấm ngọc bài ghi nhận sự biến động trái phép của trận pháp. Tống Lương ở bên trong vừa chém đứt được sợi tơ liên kết, liền nghe một tiếng rắc khô khốc vang lên từ đài điều khiển.
Ở nơi cách xa mười dặm, Diệp Tinh Thần khẽ mỉm cười khi thấy mảnh phiến đá trên án thư xuất hiện một vết nứt dài. Hắn đã tính toán không sai một ly, dự đoán chính xác phản ứng của kẻ bị dồn ép. Tống Lương là kẻ trọng lợi ích nhưng thiếu tầm nhìn bao quát, khi lâm vào thế bí chắc chắn sẽ dùng Băng Phách Trận để tự vệ. Kẻ địch hoàn toàn không biết rằng, ngay khoảnh khắc luồng hàn khí kia kích hoạt để chống trả, nó đã tự động dung hợp với tàn dư sát khí cấm kỵ còn sót lại trong không khí.
Tại kho số Bảy, cái giá phải trả ập đến ngay lập tức. Hàn khí mất kiểm soát dội ngược xuống hầm ngầm, trực tiếp đóng băng mười lăm rương bùn đúc kiếm thượng phẩm thành những khối đá phế liệu. Khoản ngân sách khổng lồ của mạch hệ Thủy coi như bốc hơi trong chớp mắt. Đáng sợ hơn, viên ngọc giản ghi chép sổ sách lưu kho đặt trên bệ đá của Tống Lương đột ngột chuyển sang màu đen đặc.
Ánh mắt Tống Lương đờ đẫn nhìn khối ngọc giản trong tay. Việc cưỡng ép thay đổi trận đồ đã vô tình ép khí tức của phôi kim loại cấm in sâu vào công cụ ghi danh chính thức. Lão vừa tự tay tạo ra một vật chứng thép không thể chối cãi, chứng minh kho bãi này có chứa đồ vật không qua kiểm duyệt. Bên ngoài cổng đồng, tiếng bước chân của đội tuần tra đã bắt đầu dàn trận chuẩn bị phá cửa, mang theo lý do hợp pháp mà chính lão vừa dâng lên.
...tức mở cửa tiếp nhận sự kiểm tra của Hình Các, bằng không sẽ ghép vào tội phản nghịch quy chế đúc kiếm! Âm thanh của Lục Xuyên mang theo linh lực chấn động, làm lớp rỉ sét trên bề mặt cánh cổng đồng lả tả rơi xuống. Ngọc bài đen tuyền ghim chặt vào khe hở, tỏa ra từng gợn sóng áp chế trực tiếp lên trận nhãn phòng ngự. Bên trong sân viện, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo Tống Lương. Lão nhìn đống bùn đúc kiếm tẩm hắc thủy đang dần đông cứng dưới đáy hầm, lại nhìn trận đồ rạn nứt trên đỉnh đầu. Lão hiểu rõ, tấm khiên chắn kia một khi mở ra, toàn bộ chuỗi cung ứng vật liệu cấm kỵ của Tống gia sẽ phơi bày dưới ánh sáng.
Kế hoãn binh đã triệt để phá sản, thời gian không đứng về phía những kẻ giấu mặt. Tống Lương nghiến răng, quyết định vứt bỏ toàn bộ lợi ích kinh tế để giữ lại cái mạng cho gia chủ. Lão vung tay ra hiệu cho hai tên tâm phúc, gầm lên một tiếng khô khốc.
Khởi động Hỏa Tinh Lô, đốt cháy toàn bộ hầm ngầm cho ta!
Quản sự, làm vậy chúng ta sẽ mất trắng ba ngàn cân linh than tháng này, toàn bộ kho bãi cũng sẽ hóa thành phế tích!
Đốt! Cháy thành tro còn hơn để Hình Các nắm được nhược điểm!
Tống Lương không buồn giải thích, trực tiếp vỗ mạnh một chưởng vào vách tường đá. Lão hy sinh ba năm tuổi thọ, ép tinh huyết trào ngược để cưỡng chế kích hoạt cấm chế tự hủy giấu kín dưới nền đất. Một ngọn lửa mang sắc đỏ sậm bùng lên từ trung tâm lò đúc, điên cuồng cắn nuốt đống bùn tẩm hắc thủy. Lão muốn mượn nhiệt độ cực đoan này để nung chảy toàn bộ phôi kim loại chưa thành hình, xóa sạch mọi dấu vết của những đường nét sai trái. Nhiệt lượng bạo phát làm không gian bên trong nhà chứa số Bảy vặn vẹo, vách tường bắt đầu sụp đổ.
Thế nhưng, hành động tuyệt vọng này lại rơi đúng vào quỹ đạo mà Diệp Tinh Thần đã tính toán từ trước. Tại án thư cách đó mười dặm, phiến đá sần sùi dưới ngón tay hắn đột ngột nóng ran, tỏa ra mùi khét lẹt. Hắn biết Tống gia sẽ không bao giờ chịu trói, thói quen của những kẻ làm hàng giả là hủy thi diệt tích khi bị dồn vào đường cùng. Ba thanh đoản kiếm định vị mà Lục Xuyên cắm ngoài ngã tư căn bản không phải để phá cửa. Chúng là những điểm neo dẫn luồng, lợi dụng chính nhiệt lượng từ ngọn lửa của đối phương để thực hiện một màn chuyển ấn quy mô lớn.
Bên ngoài hiện trường, Lục Xuyên nhận thấy hơi nóng bốc lên ngùn ngụt liền lập tức lùi lại nửa bước. Hắn bấm niệm pháp quyết, kích hoạt toàn bộ công năng của ba lưỡi kiếm dò xét. Thay vì ngăn cản ngọn lửa bên trong, trận thế bên ngoài lại hút lấy phần tinh hoa của hắc thủy đang bốc hơi. Luồng khí tức mang theo tàn dư của kiếm văn cấm kỵ bị ép lùi về phía bề mặt ranh giới phòng ngự. Tiếng xèo xèo chói tai vang lên liên hồi, ngọn lửa đỏ sậm hòa quyện cùng linh lực dẫn luồng, trực tiếp khắc ngược những nét vẽ tội lỗi lên mặt đồng thau dày cộm.
Bên trong hầm ngầm, Tống Lương kinh hãi phát hiện ngọn lửa không hề thiêu rụi bằng chứng, mà lại đang biến cánh cổng bảo vệ của gia tộc thành một tấm bia lưu ảnh khổng lồ. Lão hoảng loạn tung ra ba tấm Thủy Linh Phù hòng dập tắt lò nung, nhưng thuộc tính tương khắc lập tức tạo ra một vụ nổ linh khí bạo liệt. Toàn bộ nền móng sụt lún, hệ thống mạch nước ngầm dùng để làm nguội phôi kiếm bị cắt đứt hoàn toàn. Cái giá phải trả không dừng lại ở ba ngàn cân linh than, mà toàn bộ mạch địa hỏa cung cấp nhiệt cho nhánh đúc kiếm này đã triệt để phế bỏ.
Khói bụi tản đi, phiến kim loại khổng lồ vẫn đứng vững giữa đống đổ nát ngổn ngang. Chỉ có điều, trên bề mặt vốn nhẵn bóng của nó giờ đây hằn sâu chín đạo kiếm văn đen tuyền, tỏa ra hàn khí lạnh lẽo đặc trưng của một thế lực mờ ám. Vật chứng không bị tiêu hủy, mà lại được phóng to và in dấu vĩnh viễn trước sự chứng kiến của toàn bộ đội tuần tra Hình Các. Tống Lương quỳ sụp trên nền đất nóng rực, hai bàn tay cháy đen run rẩy vô lực. Lão biết mình vừa tự tay dâng lên bằng chứng thép định tội cả một nhánh gia tộc.
Luồng hắc khí cuồn cuộn bốc lên từ đống đổ nát của khu nhà kho số Bảy. Làn khói đen đặc này không tản mát vào hư không mà bị một cỗ lực lượng vô hình cưỡng chế kéo dạt về phía ngã tư.
Lục Xuyên cắn răng lùi lại nửa bước. Mười ngón tay hắn liên tục biến ảo pháp quyết. Toàn bộ linh lực hệ Kim được rót thẳng vào ba thanh đoản kiếm định vị đang cắm sâu trên mặt đất.
Dưới nhiệt độ khủng khiếp từ ngọn lửa tự hủy do chính Tống Lương châm ngòi, những tạp chất che đậy bên ngoài phôi kim loại cấm kỵ đã bị thiêu rụi. Thứ tinh hoa dơ bẩn nhất giờ đây hóa thành dạng sương.
Đám sương mù điên cuồng ngưng tụ lên bề mặt lưỡi thép chủ đạo. Từng bước một, chúng ăn sâu và khắc họa ra những đường trận văn mang hình dáng gân máu chằng chịt.
Bức tường lửa ầm ầm nổ tung. Tống Lương toàn thân cháy đen lao vọt ra ngoài, khóe mắt nứt toác dữ tợn. Khi nhìn thấy dị tượng đang bị tước đoạt, lão lập tức hiểu ra bản thân đã đạp trúng một cái bẫy sâu không thấy đáy.
Ngọn lửa mà lão dùng để phi tang lại vô tình hóa thành lò nung hoàn hảo. Kẻ địch đã mượn chính ngọn lửa này để chiết xuất thứ cốt tủy tội lỗi nhất, rèn thành vật chứng thép.
Không để lực lượng tuần tra kịp thu mẻ lưới, Tống Lương gầm lên một tiếng. Lão vỗ mạnh vào túi trữ vật, tế xuất một mặt gương đồng rạn nứt.
Mặt pháp khí này xoay tít giữa không trung, phóng ra hai đạo hàn quang mang theo âm hàn chi khí. Mục tiêu của chúng là trực tiếp đóng băng không gian xung quanh trận vị dò xét.
Lục Xuyên biến sắc nhưng không hề hoảng loạn. Chỉ thị mật từ cấp cao nhất đã dự đoán trước bước đi chó cùng dứt giậu của tên quản sự.
Viên đội trưởng đột ngột buông bỏ khống chế ở hai góc trái phải, mặc cho hàn quang đánh trúng hai điểm phụ trợ. Tiếng kim loại vỡ vụn vang lên chói tai. Sương giá bao trùm làm nứt toác nền đá sần sùi.
Tống Lương vừa lộ vẻ vui mừng thì đồng tử liền co rụt lại. Lão hoảng hốt nhận ra hai mục tiêu kia vốn dĩ chỉ là bình phong cản địa.
Toàn bộ áp lực dẫn linh đã được dồn ép vào thanh chủ khí cắm ở chính giữa. Tốc độ ngưng kết hắc thủy nháy mắt tăng vọt gấp ba lần.
Biết mình bị lừa, quản sự Tống gia lập tức thay đổi đấu pháp. Lão không đánh vào vật chất nữa mà thu hồi gương đồng, chắp tay niệm chú.
Toàn bộ thần thức của Tống Lương bạo phát, hóa thành một mũi dùi vô hình nhuốm màu xám xịt. Mũi dùi này xuyên thấu hư không, đâm thẳng vào thức hải của kẻ điều khiển trận bàn.
Lục Xuyên cảm thấy đầu đau như búa bổ. Trận văn dọc theo cánh tay phải truyền đến tiếng lách cách. Linh lực vận chuyển lập tức đình trệ, uy hiếp trực tiếp đến quá trình ngưng tụ chứng cứ.
Đối mặt với nguy cơ mất kiểm soát trận nhãn, vị đội trưởng cắn nát đầu lưỡi. Hắn dứt khoát kích hoạt tấm bùa vàng dán dưới đáy giày. Đây là Phù Lục Phản Cực do Hình Phạt Đường đặc chế.
Tấm phù này yêu cầu một cái giá cực kỳ tàn khốc. Lục Xuyên phải thiêu đốt vĩnh viễn ba thành thọ nguyên của bản thân làm vật tế, đổi lấy một lần mượn lực phản chấn từ địa mạch sâu dưới lòng đất.
Mặt đất ngã tư rung chuyển dữ dội. Linh khí từ hệ thống phòng ngự bên dưới trào ngược lên, hóa thành một tấm khiên ánh sáng rực rỡ.
Tấm khiên này trực tiếp đánh bật mũi dùi thần thức của Tống Lương. Phản phệ ập tới khiến lão lảo đảo ngã gục, ôm đầu gào thét thảm thiết.
Cùng lúc đó, bề mặt lưỡi thép ở trung tâm phát ra một tiếng ngân vang dội. Nó hoàn toàn hóa thành màu đen bóng. Những đường tà văn đã đông đặc lại, tạo thành một hệ thống bằng chứng không thể chối cãi.
Lục Xuyên thở dốc, mái tóc đen nhánh hai bên thái dương nháy mắt bạc trắng vì thọ nguyên hao tổn. Dù vậy, ánh mắt hắn lại sáng rực rỡ khi cẩn thận dùng một tấm lụa tơ tằm bọc lấy khối kim loại vừa thành hình.
Cách đó mười dặm, mảnh phiến đá trên án thư của Diệp Tinh Thần đột ngột vỡ nát thành bột mịn. Bụi đá lả tả rơi xuống, báo hiệu môi giới cảm ứng đã hoàn thành sứ mệnh.
Hắn mỉm cười nhạt, thong thả vung bút viết xuống một dòng chu sa đỏ chót lên mặt giấy truyền tin. Bức thư nhanh chóng được giao cho viên ám vệ đang quỳ gối chờ lệnh trong bóng tối.
Cục diện đêm nay đã ngã ngũ. Kẻ địch tưởng rằng phóng hỏa là cắt đứt dấu vết, lại không ngờ chính hành động đó đã hoàn thiện khâu đúc kiếm cuối cùng cho Thiên Đạo Kiếm Các.
Sáng sớm ngày mai, thanh đoản kiếm ngưng tụ tinh hoa hắc thủy này sẽ được đệ trình thẳng lên đài cao của Trưởng Lão Viện.
Tống Lương không chỉ mất trắng toàn bộ khu tập kết hàng hóa, mà còn tự tay dâng lên tang vật vạch trần nguồn gốc phôi kim loại cấm.
Dựa vào hệ thống tà văn rành rành trước mắt, Thiên Địa Kiếm Phổ sẽ chính thức ban hành Lệnh Tước Quyền. Toàn bộ hạn ngạch đúc kiếm của phe phái đối lập sẽ bị phong tỏa toàn diện.
Mạng lưới thương đạo hệ Thủy sẽ buộc phải mở toang các kho bãi bí mật, ngoan ngoãn đứng nhìn lực lượng tuần tra tiến hành tiếp quản.
Kẻ địch vĩnh viễn sẽ không ngờ tới, người thực sự siết thòng lọng đêm nay lại cắm rễ ở nơi cách xa hiện trường mười dặm. Diệp Tinh Thần hoàn toàn không cần tự mình rút kiếm gõ cửa từng nhà. Hắn chỉ cung cấp một hướng đi, ném ra một mồi lửa, phần còn lại luật lệ tuần tra sẽ tự động nghiền ép đối thủ vào chân tường.
Tại ngã tư sương lạnh bao phủ, Đội trưởng tuần tra Lục Xuyên siết chặt khối lệnh bài vừa nhận được chỉ thị. Hắn liếc nhìn cánh cổng đồng thau đóng chặt của khu nhà kho số Bảy, ánh mắt hiện lên vẻ kiêng kỵ lẫn hưng phấn. Lục Xuyên vốn là kẻ cẩn trọng, sợ gánh trách nhiệm, nhưng mật báo lần này quá mức chi tiết, lại có con dấu bảo chứng từ cấp cao nhất khiến hắn không thể lùi bước.
Lục Xuyên đánh mắt ra hiệu cho cấp dưới hành động. Ba tên chấp sự mặc áo bào xám lập tức tản ra ba góc, cắm xuống đất ba thanh đoản kiếm định vị. Đây không phải là pháp khí sát phạt, mà là Trận Bàn Dẫn Linh chuyên dùng để dò xét sự cộng hưởng của vật liệu luyện khí.
Bên trong cổng đồng, quản sự Tống gia là Tống Lương đang điên cuồng chỉ đạo đám phu phen vận chuyển những rương phôi kim loại chưa qua kiểm duyệt xuống hầm ngầm. Lão nhận được tin báo động từ gia chủ, biết rõ đêm nay có kẻ muốn nhắm vào đường dây cung cấp vật liệu này. Chỉ cần kéo dài thời gian đến hừng đông, toàn bộ hàng cấm sẽ được chuyển vào cấm địa, đối phương có lục soát cũng vô dụng.
Tiếng ong ong chói tai đột ngột vang lên xé toạc màn đêm tĩnh lặng. Ba thanh đoản kiếm định vị cắm ngoài ngã tư đồng loạt phát ra ánh sáng lam nhạt, trực tiếp kết nối với trận pháp hộ viện đang vận hành của Tống gia.
Lục Xuyên bước lên một bước, cao giọng hô lớn, âm thanh dùng linh lực khuếch đại truyền thẳng vào trong. Hắn tuyên bố lực lượng tuần tra phát hiện dị thường, yêu cầu kho số Bảy lập tức dỡ bỏ phòng ngự để tiếp nhận kiểm tra sự toàn vẹn của linh mạch ngầm.
Tống Lương ở bên trong biến sắc, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lưng áo. Nếu lão mở trận pháp, đám chấp sự sẽ xông vào và bắt quả tang số phôi kim loại cấm chưa kịp tẩu tán. Nhưng nếu lão tiếp tục duy trì màng bảo vệ, linh lực luân chuyển liên tục sẽ tự động khuếch đại những tàn dư sát khí mà mẻ kiếm giả trước đó để lại.
Lão cắn răng vung tay, ra lệnh cho trận pháp sư tăng cường toàn bộ linh lực phong tỏa cổng lớn. Tống Lương thà chịu tội bất tuân mệnh lệnh tuần tra, còn hơn để lộ tang chứng vật chất có thể làm sụp đổ toàn bộ đường dây thương đạo.
Quyết định này của Tống Lương rơi chuẩn xác vào bước thứ hai trong tính toán của Diệp Tinh Thần. Tại sảnh đường xa xôi, mảnh phiến đá trên án thư bắt đầu rung lên bần bật, bề mặt nứt ra những đường vân nhỏ li ti. Áp lực từ trận pháp hộ viện bị ép hoạt động quá tải đã vô tình vắt kiệt sự che đậy cuối cùng.
Bên ngoài kho số Bảy, màng sáng bảo vệ trong suốt đột nhiên xuất hiện những vệt đen đục ngầu, uốn lượn như loài mãng xà. Lục Xuyên trợn ngược hai mắt, lập tức lấy ra một khối lưu ảnh ngọc giản ghi lại toàn bộ cảnh tượng. Vệt đen kia chính là kiếm văn cấm kỵ, thứ mà Tống gia đã lén lút dung nạp vào hệ thống phòng ngự để che giấu khí tức khi đúc vũ khí giả mạo.
Tống Lương đứng trên vọng gác nhìn thấy màng sáng biến đổi, hai chân mềm nhũn quỵ xuống sàn gỗ. Lão nhận ra mình đã mắc mưu. Kẻ giấu mặt không hề muốn xông vào cướp bóc hay bắt bớ, mục đích thực sự của chúng là ép trận pháp này tự vạch trần bí mật tàng trữ bên trong.
Không còn đường lùi, Tống Lương điên cuồng rút ra một tấm hỏa phù bậc trung, vỗ mạnh vào mắt trận trung tâm. Lão muốn tự hủy hệ thống phòng ngự để xóa bỏ vệt đen kia, chấp nhận cái giá là toàn bộ linh mạch ngầm bên dưới kho bãi sẽ bị đứt gãy hoàn toàn.
Một tiếng nổ trầm đục vang lên, màng sáng vỡ nát thành hàng ngàn mảnh vụn linh lực. Chấn động dội ngược làm nứt toác ba thanh đoản kiếm định vị ngoài ngã tư, khiến Lục Xuyên phải lùi lại nửa bước, sắc mặt tái nhợt vì khí huyết cuộn trào.
Bên trong kho, hậu quả của việc cưỡng ép phá trận còn thảm khốc hơn. Linh mạch đứt gãy tạo ra một luồng hàn khí phản phệ, trực tiếp đóng băng và làm nứt hỏng hơn một nửa số phôi kim loại chưa kịp cất giấu. Kho bãi vỡ nát, sản lượng vật liệu tháng này của Tống gia coi như hoàn toàn mất trắng.
Diệp Tinh Thần nhìn phiến đá trên bàn vỡ vụn thành bột mịn, khóe môi khẽ nhếch lên. Hắn biết rõ kẻ địch đã tự tay thiến đi nguồn cung tài nguyên quan trọng nhất của bọn chúng. Sáng mai, cuốn sổ ghi chép công huân sẽ chính thức ghi nhận tổn thất này, đồng thời khối ngọc giản trong tay Lục Xuyên sẽ trở thành đòn định âm cuối cùng.
Bên trong cánh cổng đồng thau lúc này đã rung lên bần bật, Tống Lương nghiến chặt răng nhìn những luồng sáng lam nhạt len lỏi qua từng khe hở. Ba thanh đoản kiếm định vị cắm bên ngoài không ngừng ép xung, tạo ra một lực hút vô hình kéo lấy dải kiếm văn hắc ám trên các rương phôi kim loại. Trận pháp hộ viện của kho số Bảy vốn được thiết kế để che giấu khí tức, nay lại trở thành một cái lồng giam sắp nổ tung vì cộng hưởng quá tải. Nếu cứ để mặc vòng lặp này tiếp diễn, chỉ nửa nén nhang nữa, toàn bộ lớp ngụy trang sẽ vỡ vụn trước mắt đội tuần tra.
Tống Lương biết mưu đồ câu giờ đã triệt để phá sản. Lão quay ngoắt sang gã tâm phúc đang run rẩy bên cạnh, ánh mắt hằn lên vẻ tàn nhẫn của kẻ bị dồn vào chân tường. Không thể để Hình Phạt Đường xông vào lúc này, mẻ hàng cấm dưới hầm ngầm vẫn còn một nửa chưa kịp đưa vào khu vực phong ấn.
Khởi động Băng Phách Trận cho ta, rút ba thành linh thạch từ hầm ngầm dồn lên cửa chính!
Gã tâm phúc biến sắc, lắp bắp đáp lời, nhắc nhở rằng nếu rút đi nguồn năng lượng duy trì nhiệt độ dưới hầm, hơn mười rương bùn đúc kiếm thượng phẩm sẽ lập tức đông cứng. Tổn thất tài nguyên phụ trợ này đủ để gia chủ lột da bọn họ trong buổi tộc nghị ngày mai.
Còn đứng đó làm gì, thà hỏng bùn đúc kiếm còn hơn để lộ phôi kim loại cấm kỵ, mau đi!
Mệnh lệnh ban ra không thể vãn hồi, Tống Lương trực tiếp cắn nát đầu ngón tay, vạch một đạo huyết phù lên vị trí cốt lõi đặt giữa sân. Băng Phách Trận vốn là con bài tẩy dùng để bảo quản vật liệu hệ Thủy, nay bị ép chuyển đổi công năng thành một đòn cắt đứt liên kết. Một luồng hàn khí buốt giá tức tốc trào dâng, hóa thành vô số lưỡi dao vô hình chém thẳng vào những sợi tơ ánh sáng lam nhạt đang xâm nhập.
Bên ngoài ngã tư, Lục Xuyên lập tức cảm nhận được luồng phản chấn lạnh lẽo truyền dọc qua mặt đất. Ba thanh đoản kiếm rung lên dữ dội, lớp sương giá bắt đầu ngưng tụ trên chuôi cầm, làm chậm lại tốc độ dò xét. Hắn híp mắt, nhận ra đối phương không hề có ý định phòng thủ thụ động mà đang dùng thuộc tính tương khắc để bẻ gãy đường dẫn linh lực.
Lục Xuyên không hề hoảng loạn, cũng không dùng sức mạnh thô bạo để phá vỡ lớp băng. Hắn thong thả rút từ trong tay áo ra một tấm lệnh bài bằng ngọc bích, bên trên khắc chìm con dấu của Hình Các. Thay vì truyền thêm pháp lực vào đoản kiếm, hắn trực tiếp ấn thẳng tấm ngọc bài lên mặt đất, ghim chặt vào trung tâm của ba điểm định vị.
Tống quản sự, tự ý thay đổi trận đồ lưu trữ để cản trở chấp pháp, tội danh này đủ để thu hồi quyền quản lý thương lộ của ngươi!
Tiếng hô của Lục Xuyên mang theo uy áp của luật lệ gia tộc, hòa cùng luồng linh lực từ lệnh bài giáng xuống. Đòn ép xung ban đầu bằng đoản kiếm chỉ là mồi nhử, thứ thực sự khóa chặt cục diện chính là tấm ngọc bài ghi nhận sự biến động trái phép của trận pháp. Tống Lương ở bên trong vừa chém đứt được sợi tơ liên kết, liền nghe một tiếng rắc khô khốc vang lên từ đài điều khiển.
Ở nơi cách xa mười dặm, Diệp Tinh Thần khẽ mỉm cười khi thấy mảnh phiến đá trên án thư xuất hiện một vết nứt dài. Hắn đã tính toán không sai một ly, dự đoán chính xác phản ứng của kẻ bị dồn ép. Tống Lương là kẻ trọng lợi ích nhưng thiếu tầm nhìn bao quát, khi lâm vào thế bí chắc chắn sẽ dùng Băng Phách Trận để tự vệ. Kẻ địch hoàn toàn không biết rằng, ngay khoảnh khắc luồng hàn khí kia kích hoạt để chống trả, nó đã tự động dung hợp với tàn dư sát khí cấm kỵ còn sót lại trong không khí.
Tại kho số Bảy, cái giá phải trả ập đến ngay lập tức. Hàn khí mất kiểm soát dội ngược xuống hầm ngầm, trực tiếp đóng băng mười lăm rương bùn đúc kiếm thượng phẩm thành những khối đá phế liệu. Khoản ngân sách khổng lồ của mạch hệ Thủy coi như bốc hơi trong chớp mắt. Đáng sợ hơn, viên ngọc giản ghi chép sổ sách lưu kho đặt trên bệ đá của Tống Lương đột ngột chuyển sang màu đen đặc.
Ánh mắt Tống Lương đờ đẫn nhìn khối ngọc giản trong tay. Việc cưỡng ép thay đổi trận đồ đã vô tình ép khí tức của phôi kim loại cấm in sâu vào công cụ ghi danh chính thức. Lão vừa tự tay tạo ra một vật chứng thép không thể chối cãi, chứng minh kho bãi này có chứa đồ vật không qua kiểm duyệt. Bên ngoài cổng đồng, tiếng bước chân của đội tuần tra đã bắt đầu dàn trận chuẩn bị phá cửa, mang theo lý do hợp pháp mà chính lão vừa dâng lên.
...tức mở cửa tiếp nhận sự kiểm tra của Hình Các, bằng không sẽ ghép vào tội phản nghịch quy chế đúc kiếm! Âm thanh của Lục Xuyên mang theo linh lực chấn động, làm lớp rỉ sét trên bề mặt cánh cổng đồng lả tả rơi xuống. Ngọc bài đen tuyền ghim chặt vào khe hở, tỏa ra từng gợn sóng áp chế trực tiếp lên trận nhãn phòng ngự. Bên trong sân viện, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo Tống Lương. Lão nhìn đống bùn đúc kiếm tẩm hắc thủy đang dần đông cứng dưới đáy hầm, lại nhìn trận đồ rạn nứt trên đỉnh đầu. Lão hiểu rõ, tấm khiên chắn kia một khi mở ra, toàn bộ chuỗi cung ứng vật liệu cấm kỵ của Tống gia sẽ phơi bày dưới ánh sáng.
Kế hoãn binh đã triệt để phá sản, thời gian không đứng về phía những kẻ giấu mặt. Tống Lương nghiến răng, quyết định vứt bỏ toàn bộ lợi ích kinh tế để giữ lại cái mạng cho gia chủ. Lão vung tay ra hiệu cho hai tên tâm phúc, gầm lên một tiếng khô khốc.
Khởi động Hỏa Tinh Lô, đốt cháy toàn bộ hầm ngầm cho ta!
Quản sự, làm vậy chúng ta sẽ mất trắng ba ngàn cân linh than tháng này, toàn bộ kho bãi cũng sẽ hóa thành phế tích!
Đốt! Cháy thành tro còn hơn để Hình Các nắm được nhược điểm!
Tống Lương không buồn giải thích, trực tiếp vỗ mạnh một chưởng vào vách tường đá. Lão hy sinh ba năm tuổi thọ, ép tinh huyết trào ngược để cưỡng chế kích hoạt cấm chế tự hủy giấu kín dưới nền đất. Một ngọn lửa mang sắc đỏ sậm bùng lên từ trung tâm lò đúc, điên cuồng cắn nuốt đống bùn tẩm hắc thủy. Lão muốn mượn nhiệt độ cực đoan này để nung chảy toàn bộ phôi kim loại chưa thành hình, xóa sạch mọi dấu vết của những đường nét sai trái. Nhiệt lượng bạo phát làm không gian bên trong nhà chứa số Bảy vặn vẹo, vách tường bắt đầu sụp đổ.
Thế nhưng, hành động tuyệt vọng này lại rơi đúng vào quỹ đạo mà Diệp Tinh Thần đã tính toán từ trước. Tại án thư cách đó mười dặm, phiến đá sần sùi dưới ngón tay hắn đột ngột nóng ran, tỏa ra mùi khét lẹt. Hắn biết Tống gia sẽ không bao giờ chịu trói, thói quen của những kẻ làm hàng giả là hủy thi diệt tích khi bị dồn vào đường cùng. Ba thanh đoản kiếm định vị mà Lục Xuyên cắm ngoài ngã tư căn bản không phải để phá cửa. Chúng là những điểm neo dẫn luồng, lợi dụng chính nhiệt lượng từ ngọn lửa của đối phương để thực hiện một màn chuyển ấn quy mô lớn.
Bên ngoài hiện trường, Lục Xuyên nhận thấy hơi nóng bốc lên ngùn ngụt liền lập tức lùi lại nửa bước. Hắn bấm niệm pháp quyết, kích hoạt toàn bộ công năng của ba lưỡi kiếm dò xét. Thay vì ngăn cản ngọn lửa bên trong, trận thế bên ngoài lại hút lấy phần tinh hoa của hắc thủy đang bốc hơi. Luồng khí tức mang theo tàn dư của kiếm văn cấm kỵ bị ép lùi về phía bề mặt ranh giới phòng ngự. Tiếng xèo xèo chói tai vang lên liên hồi, ngọn lửa đỏ sậm hòa quyện cùng linh lực dẫn luồng, trực tiếp khắc ngược những nét vẽ tội lỗi lên mặt đồng thau dày cộm.
Bên trong hầm ngầm, Tống Lương kinh hãi phát hiện ngọn lửa không hề thiêu rụi bằng chứng, mà lại đang biến cánh cổng bảo vệ của gia tộc thành một tấm bia lưu ảnh khổng lồ. Lão hoảng loạn tung ra ba tấm Thủy Linh Phù hòng dập tắt lò nung, nhưng thuộc tính tương khắc lập tức tạo ra một vụ nổ linh khí bạo liệt. Toàn bộ nền móng sụt lún, hệ thống mạch nước ngầm dùng để làm nguội phôi kiếm bị cắt đứt hoàn toàn. Cái giá phải trả không dừng lại ở ba ngàn cân linh than, mà toàn bộ mạch địa hỏa cung cấp nhiệt cho nhánh đúc kiếm này đã triệt để phế bỏ.
Khói bụi tản đi, phiến kim loại khổng lồ vẫn đứng vững giữa đống đổ nát ngổn ngang. Chỉ có điều, trên bề mặt vốn nhẵn bóng của nó giờ đây hằn sâu chín đạo kiếm văn đen tuyền, tỏa ra hàn khí lạnh lẽo đặc trưng của một thế lực mờ ám. Vật chứng không bị tiêu hủy, mà lại được phóng to và in dấu vĩnh viễn trước sự chứng kiến của toàn bộ đội tuần tra Hình Các. Tống Lương quỳ sụp trên nền đất nóng rực, hai bàn tay cháy đen run rẩy vô lực. Lão biết mình vừa tự tay dâng lên bằng chứng thép định tội cả một nhánh gia tộc.
Luồng hắc khí cuồn cuộn bốc lên từ đống đổ nát của khu nhà kho số Bảy. Làn khói đen đặc này không tản mát vào hư không mà bị một cỗ lực lượng vô hình cưỡng chế kéo dạt về phía ngã tư.
Lục Xuyên cắn răng lùi lại nửa bước. Mười ngón tay hắn liên tục biến ảo pháp quyết. Toàn bộ linh lực hệ Kim được rót thẳng vào ba thanh đoản kiếm định vị đang cắm sâu trên mặt đất.
Dưới nhiệt độ khủng khiếp từ ngọn lửa tự hủy do chính Tống Lương châm ngòi, những tạp chất che đậy bên ngoài phôi kim loại cấm kỵ đã bị thiêu rụi. Thứ tinh hoa dơ bẩn nhất giờ đây hóa thành dạng sương.
Đám sương mù điên cuồng ngưng tụ lên bề mặt lưỡi thép chủ đạo. Từng bước một, chúng ăn sâu và khắc họa ra những đường trận văn mang hình dáng gân máu chằng chịt.
Bức tường lửa ầm ầm nổ tung. Tống Lương toàn thân cháy đen lao vọt ra ngoài, khóe mắt nứt toác dữ tợn. Khi nhìn thấy dị tượng đang bị tước đoạt, lão lập tức hiểu ra bản thân đã đạp trúng một cái bẫy sâu không thấy đáy.
Ngọn lửa mà lão dùng để phi tang lại vô tình hóa thành lò nung hoàn hảo. Kẻ địch đã mượn chính ngọn lửa này để chiết xuất thứ cốt tủy tội lỗi nhất, rèn thành vật chứng thép.
Không để lực lượng tuần tra kịp thu mẻ lưới, Tống Lương gầm lên một tiếng. Lão vỗ mạnh vào túi trữ vật, tế xuất một mặt gương đồng rạn nứt.
Mặt pháp khí này xoay tít giữa không trung, phóng ra hai đạo hàn quang mang theo âm hàn chi khí. Mục tiêu của chúng là trực tiếp đóng băng không gian xung quanh trận vị dò xét.
Lục Xuyên biến sắc nhưng không hề hoảng loạn. Chỉ thị mật từ cấp cao nhất đã dự đoán trước bước đi chó cùng dứt giậu của tên quản sự.
Viên đội trưởng đột ngột buông bỏ khống chế ở hai góc trái phải, mặc cho hàn quang đánh trúng hai điểm phụ trợ. Tiếng kim loại vỡ vụn vang lên chói tai. Sương giá bao trùm làm nứt toác nền đá sần sùi.
Tống Lương vừa lộ vẻ vui mừng thì đồng tử liền co rụt lại. Lão hoảng hốt nhận ra hai mục tiêu kia vốn dĩ chỉ là bình phong cản địa.
Toàn bộ áp lực dẫn linh đã được dồn ép vào thanh chủ khí cắm ở chính giữa. Tốc độ ngưng kết hắc thủy nháy mắt tăng vọt gấp ba lần.
Biết mình bị lừa, quản sự Tống gia lập tức thay đổi đấu pháp. Lão không đánh vào vật chất nữa mà thu hồi gương đồng, chắp tay niệm chú.
Toàn bộ thần thức của Tống Lương bạo phát, hóa thành một mũi dùi vô hình nhuốm màu xám xịt. Mũi dùi này xuyên thấu hư không, đâm thẳng vào thức hải của kẻ điều khiển trận bàn.
Lục Xuyên cảm thấy đầu đau như búa bổ. Trận văn dọc theo cánh tay phải truyền đến tiếng lách cách. Linh lực vận chuyển lập tức đình trệ, uy hiếp trực tiếp đến quá trình ngưng tụ chứng cứ.
Đối mặt với nguy cơ mất kiểm soát trận nhãn, vị đội trưởng cắn nát đầu lưỡi. Hắn dứt khoát kích hoạt tấm bùa vàng dán dưới đáy giày. Đây là Phù Lục Phản Cực do Hình Phạt Đường đặc chế.
Tấm phù này yêu cầu một cái giá cực kỳ tàn khốc. Lục Xuyên phải thiêu đốt vĩnh viễn ba thành thọ nguyên của bản thân làm vật tế, đổi lấy một lần mượn lực phản chấn từ địa mạch sâu dưới lòng đất.
Mặt đất ngã tư rung chuyển dữ dội. Linh khí từ hệ thống phòng ngự bên dưới trào ngược lên, hóa thành một tấm khiên ánh sáng rực rỡ.
Tấm khiên này trực tiếp đánh bật mũi dùi thần thức của Tống Lương. Phản phệ ập tới khiến lão lảo đảo ngã gục, ôm đầu gào thét thảm thiết.
Cùng lúc đó, bề mặt lưỡi thép ở trung tâm phát ra một tiếng ngân vang dội. Nó hoàn toàn hóa thành màu đen bóng. Những đường tà văn đã đông đặc lại, tạo thành một hệ thống bằng chứng không thể chối cãi.
Lục Xuyên thở dốc, mái tóc đen nhánh hai bên thái dương nháy mắt bạc trắng vì thọ nguyên hao tổn. Dù vậy, ánh mắt hắn lại sáng rực rỡ khi cẩn thận dùng một tấm lụa tơ tằm bọc lấy khối kim loại vừa thành hình.
Cách đó mười dặm, mảnh phiến đá trên án thư của Diệp Tinh Thần đột ngột vỡ nát thành bột mịn. Bụi đá lả tả rơi xuống, báo hiệu môi giới cảm ứng đã hoàn thành sứ mệnh.
Hắn mỉm cười nhạt, thong thả vung bút viết xuống một dòng chu sa đỏ chót lên mặt giấy truyền tin. Bức thư nhanh chóng được giao cho viên ám vệ đang quỳ gối chờ lệnh trong bóng tối.
Cục diện đêm nay đã ngã ngũ. Kẻ địch tưởng rằng phóng hỏa là cắt đứt dấu vết, lại không ngờ chính hành động đó đã hoàn thiện khâu đúc kiếm cuối cùng cho Thiên Đạo Kiếm Các.
Sáng sớm ngày mai, thanh đoản kiếm ngưng tụ tinh hoa hắc thủy này sẽ được đệ trình thẳng lên đài cao của Trưởng Lão Viện.
Tống Lương không chỉ mất trắng toàn bộ khu tập kết hàng hóa, mà còn tự tay dâng lên tang vật vạch trần nguồn gốc phôi kim loại cấm.
Dựa vào hệ thống tà văn rành rành trước mắt, Thiên Địa Kiếm Phổ sẽ chính thức ban hành Lệnh Tước Quyền. Toàn bộ hạn ngạch đúc kiếm của phe phái đối lập sẽ bị phong tỏa toàn diện.
Mạng lưới thương đạo hệ Thủy sẽ buộc phải mở toang các kho bãi bí mật, ngoan ngoãn đứng nhìn lực lượng tuần tra tiến hành tiếp quản.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.