Chương 83: Kiếm Văn Gốc
Đăng: 23/07/2026 15:24
3,334 từ
1 lượt đọc
Vết nứt trên cái tên "Trảm Giao" vừa xuất hiện, toàn bộ bề mặt ngọc lưu ly của Thiên Địa Kiếm Phổ lập tức rung lên bần bật. Tại một mật thất u tối nằm sâu dưới lòng Hắc Thiên Kiếm Các, sương mù lạnh lẽo lượn lờ quanh những vách đá khắc đầy cổ văn.
Nam tử vận áo bào xám tro gắt gao nhìn chằm chằm vào mặt ngọc đang rỉ ra từng tia huyết sắc. Hắn là Tả sứ Giả Minh, kẻ chuyên lo việc che đậy tì vết và ngụy tạo lịch sử cho các danh kiếm hàng đầu.
Bàn tay hắn nhanh chóng kết ấn, mười ngón tay uốn lượn tạo ra vô số tàn ảnh. Ba đạo phù văn cấm chế hình bích ngọc ngưng tụ từ linh lực, hung hăng đánh thẳng xuống hòng phong tỏa luồng khí tức đang bạo động. Khí lạnh từ phù văn áp chế, khiến vết nứt tạm thời ngừng lan rộng.
"Thiên Đạo Kiếm Các ép Tứ trưởng lão nhả ra danh sách trung gian, tưởng rằng có thể dựa vào đó để theo dấu truy lùng bãi đúc phôi kiếm sao?" Giả Minh cười lạnh. Hắn đinh ninh mưu đồ của Diệp Tinh Thần chỉ dừng lại ở việc bóc trần đường dây buôn lậu.
Theo quy củ xử lý rủi ro, hắn cắn chót lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết lên trận bàn đồng thau. "Nghịch Chuyển Càn Khôn Trận, khởi!" Hắn muốn cưỡng ép xóa bỏ đoạn kiếm văn gốc được khắc trên phôi tủy.
Chỉ cần làm vậy, mọi manh mối liên kết giữa thanh kiếm sao chép kia và lò đúc chính sẽ đứt đoạn. Lời khai của Tứ trưởng lão sẽ thành phế thải. Thế nhưng, pháp lực vừa tràn vào mặt ngọc, chữ "Trảm Giao" không mờ đi mà lại đỏ rực như máu tươi.
Từ sâu trong vết nứt, một âm thanh kiếm ngân thanh thúy đột ngột vang lên. Âm thanh này mang theo sát phạt chi khí, hung hăng xé toạc lớp ngụy trang bằng thần thức của Giả Minh. Hắn biến sắc, lập tức thay đổi đấu pháp ứng biến.
Hai tay Giả Minh giao nhau, triệu gọi một chiếc mai rùa pháp khí chắn trước mặt, đồng thời rót mãnh liệt hồn lực vào để phòng ngự. Nhưng vô dụng. Khí tức này mang đặc trưng của Tử Mẫu Kiếm Trận, một loại thủ pháp dưỡng kiếm cực kỳ cổ xưa.
Kẻ thi triển đã lấy mảnh vỡ của kiếm gốc làm cọc tiêu, thông qua linh mạch ngầm cưỡng ép thanh kiếm sao chép bộc lộ nguyên hình. Chiếc mai rùa pháp khí nứt toác thành từng mảnh vụn.
Cách đó mấy trăm dặm, tại đài quan trắc lộng gió trên đỉnh Ẩn Kiếm Phong. Trần Uyên cung kính đứng phía sau một bóng lưng thanh lãnh. Diệp Tinh Thần khẽ vuốt ve một đoạn mũi kiếm gãy nát đặt trên khay ngọc.
Ánh mắt hắn tĩnh lặng, không chút dao động trước gió lốc đang rít gào. Hắn căn bản không để tâm đến cái danh sách trung gian vừa moi được. Việc thiết lập sát cục, bức bách vị trưởng lão kia ngã ngựa thực chất chỉ là một bức bình phong.
Mục đích thật sự của hắn là tung hỏa mù, tạo áp lực khẩn cấp để ép kẻ quản lý của phe địch tự ra tay. "Các chủ liệu sự như thần. Bọn chúng quả nhiên vội vàng dùng pháp lực cắt đứt liên kết." Trần Uyên thấp giọng bẩm báo.
Ngay từ ba tháng trước, khi giám định lô phôi kiếm, Diệp Tinh Thần đã âm thầm trích xuất tàn khí từ đoạn mũi kiếm gốc. Hắn dung hợp nó vào một giọt tinh huyết, thả trôi theo tuyến linh mạch dẫn tới lò đúc đối phương.
Hắn tính toán chuẩn xác, Hắc Thiên Kiếm Các tất yếu sẽ dùng trận pháp nghịch chuyển để bảo vệ danh tiếng. Bọn chúng không hay biết, chính hành động bơm pháp lực hòng xóa dấu vết lại trở thành chìa khóa kích hoạt bẫy rập.
Luồng pháp lực tà môn vừa chạm vào mục tiêu, lập tức bị tàn khí của kiếm gốc cắn nuốt, tạo thành đường dẫn ngược. Trở lại mật thất u ám, Giả Minh kêu lên một tiếng cực kỳ thảm thiết.
Trận bàn định vị trước mặt hắn nổ tung. Bề mặt ngọc lưu ly vỡ vụn, văng găm từng mảnh sắc nhọn vào vách đá. Cái giá phải trả cho sự tự mãn này vô cùng tàn khốc. Thần thức cắn trả khiến mười đầu ngón tay của Giả Minh nháy mắt hóa thành tro bụi.
Chưa dừng lại ở đó, toàn bộ bàn tay phải của hắn tinh thể hóa, biến thành một khối ngọc thạch xám xịt, vĩnh viễn mất đi tri giác. Sự thất bại của hắn đã làm lộ ra một bí mật khổng lồ.
Toàn bộ mạng lưới linh mạch cung cấp hỏa hầu cho lò đúc số bảy, vốn được che giấu cẩn mật hàng chục năm, nay bị ép hiển lộ rành rành trên bản đồ kiếm khí. Vật chứng quyết định ván cờ không còn là lời khai mỏng manh.
Một mảnh ngọc nhỏ chứa trọn vẹn tàn dư pháp lực và tọa độ của Giả Minh đã nứt ra từ khay ngọc. Nó đang nằm gọn gàng trong lòng bàn tay Trần Uyên. Quyền định đoạt số phận của lò đúc giả mạo chính thức rơi vào tay Thiên Đạo Kiếm Các.
Diệp Tinh Thần điềm nhiên vuốt ve một đoạn mũi kiếm gãy chứa đầy rỉ sét. Hắn mỉm cười nhạt, tiếp nối dòng suy nghĩ đang vang lên trong đầu kẻ địch cách đó ngàn dặm. Danh sách trung gian kia, từ đầu đến cuối chỉ là một bức bình phong. Trần Uyên đứng cạnh khẽ rùng mình, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào vầng sáng đỏ rực đang chiếu rọi từ mảnh kiếm trên tay Các chủ. Khí tức của nó đang cộng hưởng kịch liệt với một thế lực vô hình nào đó dưới lòng đất. Từng luồng linh khí xé gió rít gào, tạo thành một lồng giam vô hình bao phủ toàn bộ đỉnh núi.
"Bọn chúng tưởng ta muốn dùng sổ sách để tra ra bãi đúc, nên tất nhiên sẽ dùng trận pháp để xóa bỏ dấu vết trên vật chứng."
Diệp Tinh Thần chậm rãi giải thích, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt đài đá khắc đầy hoa văn bát quái.
"Nhưng ngay khoảnh khắc kẻ che đậy rót linh lực vào thanh kiếm sao chép, hắn đã tự tay nối một sợi dây thần thức thẳng đến Tử Mẫu Kiếm Trận của ta."
Kẻ địch quá tự tin vào khả năng ngụy tạo lịch sử, lại quên mất rằng bản chất của kiếm đạo là sự liền mạch. Một khi mũi kiếm gốc và phôi kiếm giả chạm mặt, mọi lớp ngụy trang đều trở thành vật dẫn đường.
"Trần Uyên, truyền lệnh cho Ám Vệ Doanh. Kích hoạt toàn bộ Tỏa Linh Trận tại ba mươi sáu trạm gác dọc dãy Hắc Phong."
Diệp Tinh Thần buông lời sắc lạnh. Trần Uyên lập tức lấy ra một tấm ngọc giản truyền âm, nhanh chóng khắc lệnh bài. Việc đồng loạt mở trận pháp phong tỏa quy mô lớn này sẽ tiêu tốn của Thiên Đạo Kiếm Các không dưới năm ngàn khối linh thạch trung phẩm. Đây là một cái giá khổng lồ, đủ để khiến kho tài nguyên của tông môn thâm hụt nghiêm trọng trong quý tới. Nhưng đổi lại, sợi dây thần thức của kẻ địch vừa kết nối sẽ bị ép chặt trong một không gian kín, tuyệt đối không có cơ hội rút lui.
Tại mật thất u tối, Giả Minh gầm lên một tiếng tức tưởi khi phát hiện hồn lực của mình bị khóa chặt. Hắn lập tức nhận ra mưu kế giương đông kích tây của đối phương đã nhốt mình vào tròng. Không chút do dự, Tả sứ Hắc Thiên Kiếm Các rút ra một thanh đoản đao đen ngòm, tàn nhẫn cắm phập vào chính bóng lưng in trên mặt đất của mình. Đây là bí pháp Thế Mạng Hồn Ảnh, dùng một phần thọ nguyên trăm năm để chặt đứt nhân quả. Hắn chấp nhận tổn thương căn cơ, hòng vứt bỏ sợi thần thức đang bị đối phương thông qua linh mạch cắn nuốt.
Khí tức hắc ám bùng lên, hóa thành một lưỡi cưa vô hình định chặt đứt luồng sáng đỏ đang quấn lấy mặt ngọc lưu ly. Thế nhưng, Diệp Tinh Thần đã tính trước bước cờ mạo hiểm này. Hắn hất tay áo, ném thẳng một viên Tinh Vẫn Thiết đang bốc cháy hừng hực vào trung tâm đài đá. Viên khoáng thạch cực phẩm này vừa chạm vào mũi kiếm gãy liền tan chảy, hóa thành một đạo kiếm văn rực lửa. Kiếm văn không cản phá nhát đao của Giả Minh, mà nương theo lực lượng thế mạng đó trượt thẳng vào lỗ hổng trận pháp.
Bí pháp thế mạng của Giả Minh va chạm kịch liệt với kiếm văn rực lửa, tạo ra một tiếng nổ trầm đục vọng qua hư không. Hồn lực của hắn quả thực bị cắt đứt, nhưng tàn dư của nó lại bị ngọn lửa luyện hóa ngược, ép thẳng vào bên trong thanh kiếm sao chép đang nằm tại đại điện Thiên Đạo Kiếm Các. Lớp vỏ ngụy trang bên ngoài thân kiếm lập tức bong tróc toàn bộ. Một dòng chữ cổ quái mang ký hiệu của Hắc Thiên Kiếm Các hiện rõ mồn một trên sống kiếm, tỏa ra hàn khí buốt giá.
"Vật chứng đã thành hình."
Diệp Tinh Thần thu hồi ánh mắt khỏi đài đá đang nứt nẻ vì quá tải linh lực. Viên Tinh Vẫn Thiết trị giá liên thành đã hoàn toàn bốc hơi, đài quan trắc cũng chịu tổn hại nặng nề cần thợ rèn cấp cao tu sửa. Hắn quay sang Trần Uyên, gõ nhịp ngón tay lên lan can gỗ.
"Mang thanh kiếm chứa chữ ký của Hắc Thiên này giao cho Tình Báo Đường. Báo cho bọn họ, đem vật này treo thẳng lên Cổng Phán Quyết, ép toàn bộ các thương hội đang dùng kiếm sao chép phải đến đối chất trước giờ Ngọ ngày mai."
Diệp Tinh Thần chắp tay sau lưng, vạt áo bào trắng phất phơ trong gió lạnh, ánh mắt đạm mạc nhìn xuống sa bàn tinh tú đang xoay chuyển giữa đài quan trắc. Hắn vốn không hề bận tâm đến bản danh sách trung gian mà Tứ trưởng lão vừa nôn ra. Đó chỉ là một lớp bình phong lỏng lẻo, một mồi nhử hoàn hảo để ép kẻ giấu mặt bên kia phải tự tay can thiệp vào bảng xếp hạng. Chỉ khi đối phương chủ động dùng thần thức chạm vào ngọc lưu ly, sợi dây liên kết vô hình mới thực sự thành hình.
"Báo cáo Các chủ, Hỏa Vực trận nhãn đã chuẩn bị xong." Trần Uyên khom người, giọng nói mang theo vài phần khẩn trương. "Nhưng nếu cưỡng ép kích hoạt, kho khố tông môn sẽ lập tức bốc hơi năm ngàn khối linh thạch thượng phẩm."
"Đốt." Diệp Tinh Thần lạnh nhạt hạ lệnh, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên lan can đá. "Bọn chúng tưởng ta muốn tra hỏi đường dây buôn lậu, nên mới vội vã dùng trận pháp che đậy tì vết. Bọn chúng không biết, thứ ta chờ chính là luồng tàn khí bạo động sinh ra khi ngụy tạo lịch sử danh kiếm."
Mệnh lệnh vừa dứt, toàn bộ ngọn Ẩn Kiếm Phong rung chuyển dữ dội. Năm ngàn khối linh thạch thượng phẩm bị nghiền nát trong chớp mắt, hóa thành dòng linh lực cuồn cuộn đổ thẳng vào địa mạch. Sức nóng từ lòng đất men theo trận văn lan tỏa, nháy mắt truyền đến đầu bên kia của sợi dây nhân quả.
Tại mật thất ngầm, Giả Minh lảo đảo lùi lại nửa bước, sắc mặt nháy mắt xám xịt như tro tàn. Thần hồn của hắn phảng phất bị một ngọn lửa vô hình thiêu đốt. Hắn nhận ra mình đã hoàn toàn đánh giá sai thế cục. Đối phương căn bản không thèm truy vết sát thủ hay thương nhân, mà dùng chính hành động xóa dấu vết của hắn làm kim chỉ nam.
"Kẻ nào lại có thủ đoạn giám kiếm ác độc đến mức này?" Giả Minh nghiến răng, quyết đoán từ bỏ việc bảo vệ tàn khí của thanh vũ khí sao chép.
Hắn thay đổi chiến thuật, không dùng pháp lực đối kháng trực diện mà rút ra một cuộn da thú hôi thối. Bàn tay khô khốc xé toạc cuộn da, giải phóng hàng vạn oan hồn lệ quỷ tạo thành một bức tường sương mù xám xịt. Đây là bí pháp Thế Mạng Hồn Ảnh, dùng oán khí để làm nhiễu loạn sự dò xét của cọc tiêu, ý đồ cắt đứt hoàn toàn sợi dây liên kết thần thức. Cái giá phải trả cực kỳ đắt đỏ, tuổi thọ của hắn lập tức bị rút đi ròng rã một trăm năm, đuôi tóc từ đen nhánh chuyển sang bạc trắng.
Trên đài quan trắc, Diệp Tinh Thần khẽ nhếch mép. Hắn vươn tay, từ trong tay áo trượt ra một khối quặng đen kịt, bề mặt xù xì nhưng lại tản ra áp lực nặng nề. Đó chính là Tinh Vẫn Thiết, vật liệu rèn kiếm cực phẩm mang theo từ tính cắn nuốt vạn vật. Hắn không dùng nó để đúc binh khí, mà xem nó như một quả rọi định vị.
"Ngươi cho rằng vứt bỏ một đoạn thần hồn là có thể toàn thân trở lui sao?" Diệp Tinh Thần lẩm bẩm, trực tiếp ném khối quặng đen vào trung tâm sa bàn tinh tú.
Khối quặng vừa chạm vào trận nhãn, từ tính cường hãn của nó lập tức cộng hưởng với linh mạch đang bốc cháy. Một luồng sóng âm chói tai vang lên, xé rách không gian, đánh thẳng vào bức tường sương mù xám xịt của đối phương. Tinh Vẫn Thiết vốn sinh ra để khắc chế những thứ âm tà hư ảo, oán khí cường liệt đến mấy chạm phải sóng âm cũng liền vỡ vụn như bọt nước.
Bí pháp thế mạng bị phá giải triệt để. Tại mật thất, pho tượng đá sau lưng Giả Minh nổ tung, từng mảnh vụn găm phập vào vách tường. Hắn không thể giữ vững trận bàn đồng thau được nữa, cấm chế hoàn toàn sụp đổ. Luồng sóng âm mang theo từ tính hung hăng khắc sâu một ấn ký hình thanh kiếm gãy lên bả vai hắn, khóa chặt khí tức bản nguyên.
Cùng lúc đó, trên đài quan trắc Ẩn Kiếm Phong, khối quặng từ tính nứt ra một đường nhỏ. Từ trong khe nứt, một luồng khói xám bay lên, ngưng tụ thành hình dáng một dãy núi hiểm trở trên không trung. Đó không phải là ảo ảnh, mà là địa hình thực tế được bóc tách từ ký ức của thanh danh kiếm giả mạo.
"Đã tìm thấy vị trí." Diệp Tinh Thần thu hồi ánh mắt, ném một tấm lệnh bài bằng đồng đen cho Trần Uyên. "Cầm Lệnh Bài Phá Trận này đến Hình Phạt Đường. Thông báo cho Đại trưởng lão, bãi đúc phôi lậu nằm tại hẻm núi Hắc Nham ở biên giới phía bắc. Toàn bộ tổn thất năm ngàn linh thạch hôm nay, ghi thẳng vào sổ nợ của chi phái Tứ trưởng lão."
Trần Uyên siết chặt tấm lệnh bài lạnh lẽo, hít sâu một hơi. Vị Các chủ trẻ tuổi này không chỉ dùng một đòn bóc trần hang ổ của ngoại địch, mà còn mượn cớ tiêu hao tài nguyên để triệt để siết cổ phe đối lập trong nội bộ. Vật chứng mang theo tọa độ bãi đúc đã xuất hiện, vòng vây quyền lực mới chính thức khép lại.
Diệp Tinh Thần miết nhẹ ngón tay lên bề mặt thô ráp của khối Tinh Vẫn Thiết. Từ tính bẩm sinh của kỳ vật này vốn dùng để hút tạp chất tà môn khi khai lò đúc kiếm, nay lại trở thành khắc tinh tuyệt đối của sương mù oan hồn. Hắn không rót linh lực để chém giết hay đối oanh trực diện. Lợi dụng chín ô trận vị trên đài quan trắc, hắn đảo ngược trận đồ, biến lực ép thành lực hút. Nguyên lý của nghề đúc kiếm được áp dụng triệt để vào giao tranh. Cả khối quặng đen kịt bỗng chốc rực sáng, điên cuồng cắn nuốt sạch sẽ lớp phòng ngự bằng oán khí ngưng tụ hàng trăm năm mà kẻ địch vừa dựng lên. Lực hút từ tính luồn lách qua từng khe hở của không gian, bám chặt lấy luồng thần thức đang cố gắng lẩn trốn.
Dưới mật thất ngầm cách đó mấy trăm dặm, Giả Minh trợn ngược hai mắt, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm vạt áo bào xám tro. Hắn rốt cuộc cũng nhận ra mưu kế bứt dây động rừng này hoàn toàn không phải để dồn ép hồn phách. Đối thủ cố tình dùng chiến thuật truy vết ngược ồn ào để ép hắn phải dựng vách tường oan hồn lên che chắn. Sau đó, kẻ đứng trên đài quan trắc lại mượn chính đường truyền oán khí này để làm vật dẫn, tước đoạt lớp bảo vệ lõi trận. Vách tường oan hồn vỡ nát, phản phệ ập thẳng vào hồn hải khiến vầng trán Tả sứ nứt toác một đường rãnh sâu hoắm, máu đen chảy ròng ròng.
Không thể để đối phương thuận đà rút ra đoạn kiếm văn gốc, Giả Minh cắn răng vỗ mạnh một chưởng mang theo mười phần công lực lên mặt trận bàn đồng thau. Pháp khí gánh chịu áp lực từ cả hai phía liền phát ra một tiếng vỡ vụn khô khốc. Chín cột sáng u ám xung quanh mật thất đồng loạt phụt tắt. Hắn đã chọn cách tự hủy trận nhãn, triệt để cắt đứt liên kết với thanh vũ khí sao chép đang nằm tại sảnh đông. Một tiếng thở dốc vang lên trong bóng tối, Giả Minh tin rằng sự hy sinh này đủ để chặt đứt mọi manh mối hướng về tổ chức.
Thế nhưng, lực hút đã kịp dội ngược về đài quan trắc trước khi trận bàn sụp đổ hoàn toàn, mang theo một tia tàn niệm ngưng kết thành hình thù rõ rệt. Khối Tinh Vẫn Thiết trên tay vị Các chủ trẻ tuổi kêu lên một tiếng xèo xèo chói tai. Toàn bộ từ tính vạn năm triệt để bốc hơi, biến bề mặt đen bóng thành một cục sắt phế liệu xám ngoét, rạn nứt chi chít. Cái giá để phá vỡ cấm chế cốt lõi của ngoại địch chính là việc hy sinh vĩnh viễn một tài nguyên cực phẩm trị giá hàng vạn linh thạch. Diệp Tinh Thần hờ hững buông tay để thứ đồ bỏ đi rơi xuống nền đá, ngón tay thon dài kẹp lấy một mảnh phù văn màu máu vừa tróc ra từ hư không.
"Giao thứ này cho Tình Báo Đường, dùng cấm chế cấp cao nhất để phong tỏa khí tức."
"Tuân lệnh Các chủ."
Trần Uyên bước tới, cẩn thận dùng hộp ngọc bọc lớp lụa tơ tằm để đón lấy mảnh phù văn. Chấp sự trưởng tuyệt đối không dám dùng tay trần chạm vào thứ mang theo t
Nam tử vận áo bào xám tro gắt gao nhìn chằm chằm vào mặt ngọc đang rỉ ra từng tia huyết sắc. Hắn là Tả sứ Giả Minh, kẻ chuyên lo việc che đậy tì vết và ngụy tạo lịch sử cho các danh kiếm hàng đầu.
Bàn tay hắn nhanh chóng kết ấn, mười ngón tay uốn lượn tạo ra vô số tàn ảnh. Ba đạo phù văn cấm chế hình bích ngọc ngưng tụ từ linh lực, hung hăng đánh thẳng xuống hòng phong tỏa luồng khí tức đang bạo động. Khí lạnh từ phù văn áp chế, khiến vết nứt tạm thời ngừng lan rộng.
"Thiên Đạo Kiếm Các ép Tứ trưởng lão nhả ra danh sách trung gian, tưởng rằng có thể dựa vào đó để theo dấu truy lùng bãi đúc phôi kiếm sao?" Giả Minh cười lạnh. Hắn đinh ninh mưu đồ của Diệp Tinh Thần chỉ dừng lại ở việc bóc trần đường dây buôn lậu.
Theo quy củ xử lý rủi ro, hắn cắn chót lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết lên trận bàn đồng thau. "Nghịch Chuyển Càn Khôn Trận, khởi!" Hắn muốn cưỡng ép xóa bỏ đoạn kiếm văn gốc được khắc trên phôi tủy.
Chỉ cần làm vậy, mọi manh mối liên kết giữa thanh kiếm sao chép kia và lò đúc chính sẽ đứt đoạn. Lời khai của Tứ trưởng lão sẽ thành phế thải. Thế nhưng, pháp lực vừa tràn vào mặt ngọc, chữ "Trảm Giao" không mờ đi mà lại đỏ rực như máu tươi.
Từ sâu trong vết nứt, một âm thanh kiếm ngân thanh thúy đột ngột vang lên. Âm thanh này mang theo sát phạt chi khí, hung hăng xé toạc lớp ngụy trang bằng thần thức của Giả Minh. Hắn biến sắc, lập tức thay đổi đấu pháp ứng biến.
Hai tay Giả Minh giao nhau, triệu gọi một chiếc mai rùa pháp khí chắn trước mặt, đồng thời rót mãnh liệt hồn lực vào để phòng ngự. Nhưng vô dụng. Khí tức này mang đặc trưng của Tử Mẫu Kiếm Trận, một loại thủ pháp dưỡng kiếm cực kỳ cổ xưa.
Kẻ thi triển đã lấy mảnh vỡ của kiếm gốc làm cọc tiêu, thông qua linh mạch ngầm cưỡng ép thanh kiếm sao chép bộc lộ nguyên hình. Chiếc mai rùa pháp khí nứt toác thành từng mảnh vụn.
Cách đó mấy trăm dặm, tại đài quan trắc lộng gió trên đỉnh Ẩn Kiếm Phong. Trần Uyên cung kính đứng phía sau một bóng lưng thanh lãnh. Diệp Tinh Thần khẽ vuốt ve một đoạn mũi kiếm gãy nát đặt trên khay ngọc.
Ánh mắt hắn tĩnh lặng, không chút dao động trước gió lốc đang rít gào. Hắn căn bản không để tâm đến cái danh sách trung gian vừa moi được. Việc thiết lập sát cục, bức bách vị trưởng lão kia ngã ngựa thực chất chỉ là một bức bình phong.
Mục đích thật sự của hắn là tung hỏa mù, tạo áp lực khẩn cấp để ép kẻ quản lý của phe địch tự ra tay. "Các chủ liệu sự như thần. Bọn chúng quả nhiên vội vàng dùng pháp lực cắt đứt liên kết." Trần Uyên thấp giọng bẩm báo.
Ngay từ ba tháng trước, khi giám định lô phôi kiếm, Diệp Tinh Thần đã âm thầm trích xuất tàn khí từ đoạn mũi kiếm gốc. Hắn dung hợp nó vào một giọt tinh huyết, thả trôi theo tuyến linh mạch dẫn tới lò đúc đối phương.
Hắn tính toán chuẩn xác, Hắc Thiên Kiếm Các tất yếu sẽ dùng trận pháp nghịch chuyển để bảo vệ danh tiếng. Bọn chúng không hay biết, chính hành động bơm pháp lực hòng xóa dấu vết lại trở thành chìa khóa kích hoạt bẫy rập.
Luồng pháp lực tà môn vừa chạm vào mục tiêu, lập tức bị tàn khí của kiếm gốc cắn nuốt, tạo thành đường dẫn ngược. Trở lại mật thất u ám, Giả Minh kêu lên một tiếng cực kỳ thảm thiết.
Trận bàn định vị trước mặt hắn nổ tung. Bề mặt ngọc lưu ly vỡ vụn, văng găm từng mảnh sắc nhọn vào vách đá. Cái giá phải trả cho sự tự mãn này vô cùng tàn khốc. Thần thức cắn trả khiến mười đầu ngón tay của Giả Minh nháy mắt hóa thành tro bụi.
Chưa dừng lại ở đó, toàn bộ bàn tay phải của hắn tinh thể hóa, biến thành một khối ngọc thạch xám xịt, vĩnh viễn mất đi tri giác. Sự thất bại của hắn đã làm lộ ra một bí mật khổng lồ.
Toàn bộ mạng lưới linh mạch cung cấp hỏa hầu cho lò đúc số bảy, vốn được che giấu cẩn mật hàng chục năm, nay bị ép hiển lộ rành rành trên bản đồ kiếm khí. Vật chứng quyết định ván cờ không còn là lời khai mỏng manh.
Một mảnh ngọc nhỏ chứa trọn vẹn tàn dư pháp lực và tọa độ của Giả Minh đã nứt ra từ khay ngọc. Nó đang nằm gọn gàng trong lòng bàn tay Trần Uyên. Quyền định đoạt số phận của lò đúc giả mạo chính thức rơi vào tay Thiên Đạo Kiếm Các.
Diệp Tinh Thần điềm nhiên vuốt ve một đoạn mũi kiếm gãy chứa đầy rỉ sét. Hắn mỉm cười nhạt, tiếp nối dòng suy nghĩ đang vang lên trong đầu kẻ địch cách đó ngàn dặm. Danh sách trung gian kia, từ đầu đến cuối chỉ là một bức bình phong. Trần Uyên đứng cạnh khẽ rùng mình, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào vầng sáng đỏ rực đang chiếu rọi từ mảnh kiếm trên tay Các chủ. Khí tức của nó đang cộng hưởng kịch liệt với một thế lực vô hình nào đó dưới lòng đất. Từng luồng linh khí xé gió rít gào, tạo thành một lồng giam vô hình bao phủ toàn bộ đỉnh núi.
"Bọn chúng tưởng ta muốn dùng sổ sách để tra ra bãi đúc, nên tất nhiên sẽ dùng trận pháp để xóa bỏ dấu vết trên vật chứng."
Diệp Tinh Thần chậm rãi giải thích, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt đài đá khắc đầy hoa văn bát quái.
"Nhưng ngay khoảnh khắc kẻ che đậy rót linh lực vào thanh kiếm sao chép, hắn đã tự tay nối một sợi dây thần thức thẳng đến Tử Mẫu Kiếm Trận của ta."
Kẻ địch quá tự tin vào khả năng ngụy tạo lịch sử, lại quên mất rằng bản chất của kiếm đạo là sự liền mạch. Một khi mũi kiếm gốc và phôi kiếm giả chạm mặt, mọi lớp ngụy trang đều trở thành vật dẫn đường.
"Trần Uyên, truyền lệnh cho Ám Vệ Doanh. Kích hoạt toàn bộ Tỏa Linh Trận tại ba mươi sáu trạm gác dọc dãy Hắc Phong."
Diệp Tinh Thần buông lời sắc lạnh. Trần Uyên lập tức lấy ra một tấm ngọc giản truyền âm, nhanh chóng khắc lệnh bài. Việc đồng loạt mở trận pháp phong tỏa quy mô lớn này sẽ tiêu tốn của Thiên Đạo Kiếm Các không dưới năm ngàn khối linh thạch trung phẩm. Đây là một cái giá khổng lồ, đủ để khiến kho tài nguyên của tông môn thâm hụt nghiêm trọng trong quý tới. Nhưng đổi lại, sợi dây thần thức của kẻ địch vừa kết nối sẽ bị ép chặt trong một không gian kín, tuyệt đối không có cơ hội rút lui.
Tại mật thất u tối, Giả Minh gầm lên một tiếng tức tưởi khi phát hiện hồn lực của mình bị khóa chặt. Hắn lập tức nhận ra mưu kế giương đông kích tây của đối phương đã nhốt mình vào tròng. Không chút do dự, Tả sứ Hắc Thiên Kiếm Các rút ra một thanh đoản đao đen ngòm, tàn nhẫn cắm phập vào chính bóng lưng in trên mặt đất của mình. Đây là bí pháp Thế Mạng Hồn Ảnh, dùng một phần thọ nguyên trăm năm để chặt đứt nhân quả. Hắn chấp nhận tổn thương căn cơ, hòng vứt bỏ sợi thần thức đang bị đối phương thông qua linh mạch cắn nuốt.
Khí tức hắc ám bùng lên, hóa thành một lưỡi cưa vô hình định chặt đứt luồng sáng đỏ đang quấn lấy mặt ngọc lưu ly. Thế nhưng, Diệp Tinh Thần đã tính trước bước cờ mạo hiểm này. Hắn hất tay áo, ném thẳng một viên Tinh Vẫn Thiết đang bốc cháy hừng hực vào trung tâm đài đá. Viên khoáng thạch cực phẩm này vừa chạm vào mũi kiếm gãy liền tan chảy, hóa thành một đạo kiếm văn rực lửa. Kiếm văn không cản phá nhát đao của Giả Minh, mà nương theo lực lượng thế mạng đó trượt thẳng vào lỗ hổng trận pháp.
Bí pháp thế mạng của Giả Minh va chạm kịch liệt với kiếm văn rực lửa, tạo ra một tiếng nổ trầm đục vọng qua hư không. Hồn lực của hắn quả thực bị cắt đứt, nhưng tàn dư của nó lại bị ngọn lửa luyện hóa ngược, ép thẳng vào bên trong thanh kiếm sao chép đang nằm tại đại điện Thiên Đạo Kiếm Các. Lớp vỏ ngụy trang bên ngoài thân kiếm lập tức bong tróc toàn bộ. Một dòng chữ cổ quái mang ký hiệu của Hắc Thiên Kiếm Các hiện rõ mồn một trên sống kiếm, tỏa ra hàn khí buốt giá.
"Vật chứng đã thành hình."
Diệp Tinh Thần thu hồi ánh mắt khỏi đài đá đang nứt nẻ vì quá tải linh lực. Viên Tinh Vẫn Thiết trị giá liên thành đã hoàn toàn bốc hơi, đài quan trắc cũng chịu tổn hại nặng nề cần thợ rèn cấp cao tu sửa. Hắn quay sang Trần Uyên, gõ nhịp ngón tay lên lan can gỗ.
"Mang thanh kiếm chứa chữ ký của Hắc Thiên này giao cho Tình Báo Đường. Báo cho bọn họ, đem vật này treo thẳng lên Cổng Phán Quyết, ép toàn bộ các thương hội đang dùng kiếm sao chép phải đến đối chất trước giờ Ngọ ngày mai."
Diệp Tinh Thần chắp tay sau lưng, vạt áo bào trắng phất phơ trong gió lạnh, ánh mắt đạm mạc nhìn xuống sa bàn tinh tú đang xoay chuyển giữa đài quan trắc. Hắn vốn không hề bận tâm đến bản danh sách trung gian mà Tứ trưởng lão vừa nôn ra. Đó chỉ là một lớp bình phong lỏng lẻo, một mồi nhử hoàn hảo để ép kẻ giấu mặt bên kia phải tự tay can thiệp vào bảng xếp hạng. Chỉ khi đối phương chủ động dùng thần thức chạm vào ngọc lưu ly, sợi dây liên kết vô hình mới thực sự thành hình.
"Báo cáo Các chủ, Hỏa Vực trận nhãn đã chuẩn bị xong." Trần Uyên khom người, giọng nói mang theo vài phần khẩn trương. "Nhưng nếu cưỡng ép kích hoạt, kho khố tông môn sẽ lập tức bốc hơi năm ngàn khối linh thạch thượng phẩm."
"Đốt." Diệp Tinh Thần lạnh nhạt hạ lệnh, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên lan can đá. "Bọn chúng tưởng ta muốn tra hỏi đường dây buôn lậu, nên mới vội vã dùng trận pháp che đậy tì vết. Bọn chúng không biết, thứ ta chờ chính là luồng tàn khí bạo động sinh ra khi ngụy tạo lịch sử danh kiếm."
Mệnh lệnh vừa dứt, toàn bộ ngọn Ẩn Kiếm Phong rung chuyển dữ dội. Năm ngàn khối linh thạch thượng phẩm bị nghiền nát trong chớp mắt, hóa thành dòng linh lực cuồn cuộn đổ thẳng vào địa mạch. Sức nóng từ lòng đất men theo trận văn lan tỏa, nháy mắt truyền đến đầu bên kia của sợi dây nhân quả.
Tại mật thất ngầm, Giả Minh lảo đảo lùi lại nửa bước, sắc mặt nháy mắt xám xịt như tro tàn. Thần hồn của hắn phảng phất bị một ngọn lửa vô hình thiêu đốt. Hắn nhận ra mình đã hoàn toàn đánh giá sai thế cục. Đối phương căn bản không thèm truy vết sát thủ hay thương nhân, mà dùng chính hành động xóa dấu vết của hắn làm kim chỉ nam.
"Kẻ nào lại có thủ đoạn giám kiếm ác độc đến mức này?" Giả Minh nghiến răng, quyết đoán từ bỏ việc bảo vệ tàn khí của thanh vũ khí sao chép.
Hắn thay đổi chiến thuật, không dùng pháp lực đối kháng trực diện mà rút ra một cuộn da thú hôi thối. Bàn tay khô khốc xé toạc cuộn da, giải phóng hàng vạn oan hồn lệ quỷ tạo thành một bức tường sương mù xám xịt. Đây là bí pháp Thế Mạng Hồn Ảnh, dùng oán khí để làm nhiễu loạn sự dò xét của cọc tiêu, ý đồ cắt đứt hoàn toàn sợi dây liên kết thần thức. Cái giá phải trả cực kỳ đắt đỏ, tuổi thọ của hắn lập tức bị rút đi ròng rã một trăm năm, đuôi tóc từ đen nhánh chuyển sang bạc trắng.
Trên đài quan trắc, Diệp Tinh Thần khẽ nhếch mép. Hắn vươn tay, từ trong tay áo trượt ra một khối quặng đen kịt, bề mặt xù xì nhưng lại tản ra áp lực nặng nề. Đó chính là Tinh Vẫn Thiết, vật liệu rèn kiếm cực phẩm mang theo từ tính cắn nuốt vạn vật. Hắn không dùng nó để đúc binh khí, mà xem nó như một quả rọi định vị.
"Ngươi cho rằng vứt bỏ một đoạn thần hồn là có thể toàn thân trở lui sao?" Diệp Tinh Thần lẩm bẩm, trực tiếp ném khối quặng đen vào trung tâm sa bàn tinh tú.
Khối quặng vừa chạm vào trận nhãn, từ tính cường hãn của nó lập tức cộng hưởng với linh mạch đang bốc cháy. Một luồng sóng âm chói tai vang lên, xé rách không gian, đánh thẳng vào bức tường sương mù xám xịt của đối phương. Tinh Vẫn Thiết vốn sinh ra để khắc chế những thứ âm tà hư ảo, oán khí cường liệt đến mấy chạm phải sóng âm cũng liền vỡ vụn như bọt nước.
Bí pháp thế mạng bị phá giải triệt để. Tại mật thất, pho tượng đá sau lưng Giả Minh nổ tung, từng mảnh vụn găm phập vào vách tường. Hắn không thể giữ vững trận bàn đồng thau được nữa, cấm chế hoàn toàn sụp đổ. Luồng sóng âm mang theo từ tính hung hăng khắc sâu một ấn ký hình thanh kiếm gãy lên bả vai hắn, khóa chặt khí tức bản nguyên.
Cùng lúc đó, trên đài quan trắc Ẩn Kiếm Phong, khối quặng từ tính nứt ra một đường nhỏ. Từ trong khe nứt, một luồng khói xám bay lên, ngưng tụ thành hình dáng một dãy núi hiểm trở trên không trung. Đó không phải là ảo ảnh, mà là địa hình thực tế được bóc tách từ ký ức của thanh danh kiếm giả mạo.
"Đã tìm thấy vị trí." Diệp Tinh Thần thu hồi ánh mắt, ném một tấm lệnh bài bằng đồng đen cho Trần Uyên. "Cầm Lệnh Bài Phá Trận này đến Hình Phạt Đường. Thông báo cho Đại trưởng lão, bãi đúc phôi lậu nằm tại hẻm núi Hắc Nham ở biên giới phía bắc. Toàn bộ tổn thất năm ngàn linh thạch hôm nay, ghi thẳng vào sổ nợ của chi phái Tứ trưởng lão."
Trần Uyên siết chặt tấm lệnh bài lạnh lẽo, hít sâu một hơi. Vị Các chủ trẻ tuổi này không chỉ dùng một đòn bóc trần hang ổ của ngoại địch, mà còn mượn cớ tiêu hao tài nguyên để triệt để siết cổ phe đối lập trong nội bộ. Vật chứng mang theo tọa độ bãi đúc đã xuất hiện, vòng vây quyền lực mới chính thức khép lại.
Diệp Tinh Thần miết nhẹ ngón tay lên bề mặt thô ráp của khối Tinh Vẫn Thiết. Từ tính bẩm sinh của kỳ vật này vốn dùng để hút tạp chất tà môn khi khai lò đúc kiếm, nay lại trở thành khắc tinh tuyệt đối của sương mù oan hồn. Hắn không rót linh lực để chém giết hay đối oanh trực diện. Lợi dụng chín ô trận vị trên đài quan trắc, hắn đảo ngược trận đồ, biến lực ép thành lực hút. Nguyên lý của nghề đúc kiếm được áp dụng triệt để vào giao tranh. Cả khối quặng đen kịt bỗng chốc rực sáng, điên cuồng cắn nuốt sạch sẽ lớp phòng ngự bằng oán khí ngưng tụ hàng trăm năm mà kẻ địch vừa dựng lên. Lực hút từ tính luồn lách qua từng khe hở của không gian, bám chặt lấy luồng thần thức đang cố gắng lẩn trốn.
Dưới mật thất ngầm cách đó mấy trăm dặm, Giả Minh trợn ngược hai mắt, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm vạt áo bào xám tro. Hắn rốt cuộc cũng nhận ra mưu kế bứt dây động rừng này hoàn toàn không phải để dồn ép hồn phách. Đối thủ cố tình dùng chiến thuật truy vết ngược ồn ào để ép hắn phải dựng vách tường oan hồn lên che chắn. Sau đó, kẻ đứng trên đài quan trắc lại mượn chính đường truyền oán khí này để làm vật dẫn, tước đoạt lớp bảo vệ lõi trận. Vách tường oan hồn vỡ nát, phản phệ ập thẳng vào hồn hải khiến vầng trán Tả sứ nứt toác một đường rãnh sâu hoắm, máu đen chảy ròng ròng.
Không thể để đối phương thuận đà rút ra đoạn kiếm văn gốc, Giả Minh cắn răng vỗ mạnh một chưởng mang theo mười phần công lực lên mặt trận bàn đồng thau. Pháp khí gánh chịu áp lực từ cả hai phía liền phát ra một tiếng vỡ vụn khô khốc. Chín cột sáng u ám xung quanh mật thất đồng loạt phụt tắt. Hắn đã chọn cách tự hủy trận nhãn, triệt để cắt đứt liên kết với thanh vũ khí sao chép đang nằm tại sảnh đông. Một tiếng thở dốc vang lên trong bóng tối, Giả Minh tin rằng sự hy sinh này đủ để chặt đứt mọi manh mối hướng về tổ chức.
Thế nhưng, lực hút đã kịp dội ngược về đài quan trắc trước khi trận bàn sụp đổ hoàn toàn, mang theo một tia tàn niệm ngưng kết thành hình thù rõ rệt. Khối Tinh Vẫn Thiết trên tay vị Các chủ trẻ tuổi kêu lên một tiếng xèo xèo chói tai. Toàn bộ từ tính vạn năm triệt để bốc hơi, biến bề mặt đen bóng thành một cục sắt phế liệu xám ngoét, rạn nứt chi chít. Cái giá để phá vỡ cấm chế cốt lõi của ngoại địch chính là việc hy sinh vĩnh viễn một tài nguyên cực phẩm trị giá hàng vạn linh thạch. Diệp Tinh Thần hờ hững buông tay để thứ đồ bỏ đi rơi xuống nền đá, ngón tay thon dài kẹp lấy một mảnh phù văn màu máu vừa tróc ra từ hư không.
"Giao thứ này cho Tình Báo Đường, dùng cấm chế cấp cao nhất để phong tỏa khí tức."
"Tuân lệnh Các chủ."
Trần Uyên bước tới, cẩn thận dùng hộp ngọc bọc lớp lụa tơ tằm để đón lấy mảnh phù văn. Chấp sự trưởng tuyệt đối không dám dùng tay trần chạm vào thứ mang theo t
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.