Kiếm Các Thiên Hạ

Chương 120: Giam Vào Hắc Thạch Lao

Đăng: 30/07/2026 10:16 3,371 từ 3 lượt đọc
Bên ngoài Khố Phòng Số Hai, gió đêm rít gào qua những dãy hành lang chạm trổ hình phi kiếm. Lục Trầm nắm chặt lệnh bài truyền âm trong tay, ngọc thạch lạnh ngắt vẫn còn vương lại chút hàn ý từ giọng nói của các chủ. Ba ngàn cân Lưu Ly Tinh Cát không phải là con số nhỏ, đủ để đúc lại toàn bộ ba tầng trận văn cốt lõi của đài giám định trung tâm. Hắn phất tay áo, ra hiệu cho hai gã chấp sự phía sau tiến lên giải trừ cấm chế. Chín đạo phù văn khóa linh trên cánh cửa đồng thau lần lượt sáng lên, phát ra những tiếng kim loại va chạm nặng nề rồi chậm rãi mở bung ra.

Bên trong kho, từng dãy rương gỗ lim được dán niêm phong cẩn mật xếp chồng lên nhau. Lục Trầm bước tới khu vực giáp vách tường phía đông, nơi cất giữ vật liệu tinh luyện đặc cấp. Hắn rút ra một thanh đoản kiếm giám định, truyền một tia thần thức mỏng nhẹ dọc theo sống kiếm để kích hoạt trận văn dò xét. Theo quy củ của Thiên Đạo Kiếm Các, trước khi xuất kho bất kỳ tài nguyên nào vượt quá một ngàn cân, chấp sự trưởng phải đích thân kiểm tra độ tinh khiết của linh lực. Mũi kiếm vừa chạm vào bề mặt lớp cát óng ánh trong rương, một tiếng xèo xèo nhỏ xíu bỗng vang lên.

Sắc mặt Lục Trầm lập tức trầm xuống. Thay vì dội lại tiếng kiếm ngân trong trẻo báo hiệu linh tính dồi dào, thanh đoản kiếm trong tay hắn lại rung lên bần bật. Từ mũi kiếm, một vệt đen ngòm mang theo khí tức âm hàn bắt đầu lan ngược lên dọc theo đường kiếm văn, ăn mòn lớp linh quang bảo vệ. Hắn quyết đoán lật cổ tay, vận chuyển pháp lực chấn nát phần lưỡi kiếm bị ô nhiễm, mảnh kim loại gãy vụn rơi lả tả xuống nền đá. Ánh mắt vị chấp sự ghim chặt vào rương vật liệu, nơi những hạt cát vốn dĩ trong suốt nay đang rỉ ra một thứ chất lỏng sền sệt màu đỏ sẫm.

Đóng chặt cửa kho, không kẻ nào được phép bước ra ngoài nửa bước.

Giọng Lục Trầm khàn đặc, mang theo sát ý không giấu giếm. Hai gã chấp sự đi theo giật mình thon thót, vội vàng kích hoạt trận bàn phong tỏa toàn bộ không gian xung quanh. Đến lúc này, Lục Trầm mới hiểu được thâm ý thực sự đằng sau mệnh lệnh đột ngột của Diệp Tinh Thần. Các chủ căn bản không hề cần ba ngàn cân cát này để đúc đài giám định vào sáng mai. Ngài đã sớm thông qua mạng lưới tình báo hoặc một dấu vết trên danh kiếm nào đó, nhìn thấu việc Hắc Thiên Kiếm Các vươn vòi bạch tuộc vào tận chuỗi cung ứng vật liệu của bổn các. Mệnh lệnh xuất kho đêm nay chính là một lưỡi đao mượn tay hắn găm thẳng vào khối ung nhọt nội bộ.

Nếu ngày mai tông môn kia công bố chiến quả, Thiên Đạo Kiếm Các hùng hổ ban hành lệnh giáng cấp, nhưng đài giám định trung tâm lại sụp đổ vì dùng phải vật liệu tà đạo, uy tín của bọn họ sẽ tan thành mây khói. Kẻ địch đã tính toán một bước cờ đổi trắng thay đen cực kỳ độc ác, dùng chính quy chế của Kiếm Các để tự vả mặt Kiếm Các. Nhưng Diệp Tinh Thần còn đi trước bọn chúng hai bước. Việc ép Lục Trầm mở kho ngay trong đêm không chỉ ngăn chặn thảm họa, mà còn tạo ra một vật chứng thép không thể chối cãi để lật ngược thế cờ.

Lấy hộp ngọc Tỏa Hồn ra đây, đem khối cát biến chất này niêm phong lại.

Lục Trầm cẩn thận dùng linh lực bọc lấy một nắm cát đỏ sẫm, bỏ vào trong chiếc hộp ngọc khắc đầy trận văn phong bế. Hắn lấy sổ công huân bên hông, lạnh lùng vạch một đường đỏ chót lên danh tự của ba tên quản sự phụ trách nhập hàng tháng trước. Quyết định xử phạt được lập tức ghi nhận vào hệ thống gia tộc, trừ thẳng mười lăm ngàn điểm công huân của nhánh hậu cần, đồng thời phong bế vô thời hạn tư cách tiếp cận lò rèn của toàn bộ nhân sự liên đới. Cái giá của sự tắc trách này phải được trả bằng tài nguyên thật sự, để không một kẻ nào trong các dám ôm tâm tư lấp liếm lỗi lầm.

Xong xuôi, hắn giao chiếc hộp ngọc cho tên ám vệ tâm phúc nhất vừa được triệu gọi đến từ trong bóng tối. Lục Trầm dặn dò kỹ lưỡng, yêu cầu mang vật chứng này cùng danh sách những thương hội trung gian đã giao dịch lô hàng đi đường vòng qua hẻm núi Vẫn Tinh, đưa thẳng đến thư phòng của Diệp Tinh Thần. Khối linh sa ô nhiễm này sẽ không chỉ dừng lại ở việc thanh trừng nội bộ. Sáng mai, khi Thiên Địa Kiếm Phổ cập nhật, nó sẽ trở thành cái cớ hoàn hảo để các chủ danh chính ngôn thuận tước đoạt quyền kinh doanh của mười hai thương hội phe đối lập, ép bọn chúng phải tự cắn xé lẫn nhau để giành đường sống.

Hai gã chấp sự đứng sững lại, bóng lưng đổ dài trên vách tường bằng đá thanh sắc. Lục Trầm không vội rút kiếm, chỉ lẳng lặng lấy từ trong tay áo ra một mặt la bàn khắc nổi đồ hình bát quái. Đây là Trận Bàn Giám Tuất, vật chuyên dùng để dò xét sự biến thiên của linh lực trong phạm vi hẹp. Hắn truyền một đạo pháp quyết, kim chỉ nam trên mặt đồng lập tức xoay tít rồi chĩa thẳng về phía gã chấp sự gầy gò đang đứng bên trái.

Trần quản sự, lô hàng này nhập kho vào ngày mười lăm tháng trước.

Lục Trầm cất giọng đều đều, không giận dữ nhưng áp lực nặng tựa núi.

Theo quy chế tuần tra, ngươi là người cầm chìa khóa trận nhãn của khu vực phía đông. Giải thích thế nào về thứ trọc khí đang ăn mòn linh vật kia?

Trần quản sự biến sắc, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán nhưng vẫn cố giữ giọng điệu bình tĩnh. Gã móc từ thắt lưng ra một khối ngọc giản lưu trữ thông tin vận chuyển, nâng lên ngang mày. Thưa chấp sự trưởng, phần vật liệu này do thương hội giao nộp, mọi khâu kiểm duyệt đều có giấy chứng nhận của đài quan trắc. Nếu ngài nghi ngờ, thuộc hạ xin phép đối chiếu lại mã linh văn trên ngọc giản này. Lục Trầm híp mắt, khẽ gật đầu cho phép gã tiến lên một bước.

Ngay khi khoảng cách chỉ còn ba thước, ngón tay Trần quản sự đột ngột bóp nát khối ngọc giản. Một luồng hắc hỏa bùng lên, mang theo tính ăn mòn cực mạnh lao thẳng vào mặt la bàn trên tay Lục Trầm nhằm hủy diệt công cụ dò xét. Kẻ phản bội đã nhận ra mình không thể thoát khỏi không gian bị phong tỏa, liền đổi chiến thuật sang việc xóa sạch mọi dấu vết truy xuất nguồn gốc. Nhưng gã không ngờ cấp trên của mình căn bản không định bảo vệ món pháp khí kia.

Lục Trầm mượn thế lùi lại nửa bước, mặc cho hắc hỏa thiêu rụi mặt đồng tạo ra tiếng xèo xèo chói tai. Tay trái của hắn nhanh như chớp bấm ra một đạo pháp quyết Khóa Linh, đánh thẳng vào trung tâm vụ nổ. Đạo pháp quyết va chạm với tàn dư của luồng lửa đen, tạo ra một đợt phản chấn âm thầm nhưng tàn khốc. Lục Trầm khẽ nhíu mày, ba đường kinh mạch ở cánh tay trái lập tức bị khí tức tà môn xâm nhập, phế bỏ hoàn toàn khả năng ngưng tụ pháp lực trong vòng nửa tháng.

Đổi lại cái giá tê liệt đó, một sợi tơ mỏng bằng thần thức đã thành công quấn lấy mảnh vỡ lõi của khối ngọc giản vừa nát. Hắn đã cố tình dùng la bàn làm mồi nhử để kẻ địch tự bộc lộ sát cơ, từ đó dùng bạo lực đoạt lấy phần dữ liệu cốt lõi nhất mà không sợ đối phương kịp thi triển ngọc đá cùng vỡ. Mảnh ngọc tàn khuyết lơ lửng giữa không trung, phóng chiếu ra một đoạn danh sách vận đơn nhập nhằng ánh sáng đỏ. Lục Trầm đảo mắt nhìn lướt qua, đồng tử khẽ co rụt lại.

Lô hàng này hoàn toàn không xuất phát từ mỏ quặng của đối tác như trên giấy tờ. Chữ ký linh lực ẩn sâu dưới lớp ngụy trang chỉ thẳng đến một cái tên xa lạ là Trạm trung chuyển Hắc Thủy. Đây chính là lớp bình phong thứ hai mà Hắc Thiên Kiếm Các dùng để tuồn vật liệu ô nhiễm vào chuỗi cung ứng, nhằm đánh sập uy tín của đài giám định trung tâm. Đến lúc này, chuỗi bố cục của Diệp Tinh Thần mới thực sự hiển lộ toàn bộ sự tàn nhẫn và chính xác.

Các chủ đã sớm thông qua tình báo biết được Vạn Kim Thương Hội chỉ là con tốt thí, việc ra lệnh xuất kho đêm nay chính là bước ép kẻ thù phải vội vã che giấu. Đối phương càng muốn hủy chứng cứ, lại càng tự tay dâng lên manh mối về mạng lưới ngầm thực sự. Lục Trầm hít sâu một hơi, dùng tay phải điểm huyệt cầm máu rồi quay sang gã chấp sự còn lại đang run rẩy ở góc tường.

Truyền lệnh của ta đến Thương Đạo Đường.

Giọng nói của Lục Trầm vang lên kiên quyết, mang theo sát phạt chi ý.

Lập tức đóng băng mọi giao dịch với Trạm trung chuyển Hắc Thủy. Chấp nhận bồi thường ba vạn điểm công huân tiền vi phạm khế ước để niêm phong toàn bộ sổ sách của chúng trước giờ Mão. Trói kẻ phản đồ này lại, mang mảnh ngọc giản vỡ đến thẳng nghị sự điện.

Lục Trầm quay ngoắt lại, ánh mắt sắc lẹm lướt qua hai gã thuộc hạ đang đứng run rẩy bên cạnh trận bàn.

Ngươi định mang thứ này đi đâu, Trần quản sự?

Giọng nói của vị chấp sự trưởng vang lên lạnh lẽo, đánh vỡ sự tĩnh lặng của kho chứa. Kẻ phụ trách ghi chép xuất nhập Khố Phòng Số Hai lúc này trán đã lấm tấm mồ hôi hột. Lục Trầm không vội vạch trần thêm, chỉ chậm rãi bước tới gần vách đá phía sau lưng kho. Hắn cố tình thu liễm linh lực, để lộ một khoảng trống nhỏ trong trận thế phong tỏa, tựa như đang mất tập trung vì đống cát ô nhiễm. Đây chính là cái bẫy tâm lý mà Diệp Tinh Thần đã dặn dò từ trước.

Chỉ chờ có thế, tay áo Trần quản sự đột ngột vung lên. Ba tấm Phá Cấm Phù mang theo hắc khí xé gió lao thẳng về phía vách đá hòng đục thủng không gian lẩn trốn. Nhưng Lục Trầm đã sớm chuẩn bị, bàn tay phải bấm niệm pháp quyết. Chín đạo phù văn trên cửa đồng lập tức dời vị trí, hóa thành một tấm khiên ánh sáng chắn ngang lối thoát. Tiếng nổ trầm đục vang lên, hắc khí bị dội ngược lại, cắn nuốt một mảng lớn vách đá tảng thành lớp bụi xám xịt.

Thấy đường lui bị chặn, Trần quản sự cắn răng đổi thế, không màng đến việc tẩu thoát mà nhắm thẳng vào rương Lưu Ly Tinh Cát. Hắn tế ra một thanh đoản đao rỉ sét, thân đao khắc kín những đường vân tà dị đang tỏa ra hàn khí. Ý đồ của hắn vô cùng rõ ràng, muốn kích nổ pháp khí tà đạo này để hủy diệt toàn bộ tang vật. Nếu rương cát bị phá nát, dấu vết ô nhiễm sẽ lẫn lộn với linh khí bạo động, Kiếm Các sẽ mất đi cơ sở để truy cứu nguồn gốc.

Bất quá, tên nội gián đã đánh giá thấp bố cục của vị các chủ trẻ tuổi. Dưới lớp gạch nung của gian phòng, một đạo Tức Thổ Trận Văn do chính tay Diệp Tinh Thần bí mật khắc sẵn từ ba ngày trước bỗng nhiên bừng sáng. Trận văn lan tỏa, định trụ toàn bộ linh khí hệ thổ xung quanh. Thanh đoản đao vừa phập xuống liền bị từ trường cường đại kẹt cứng giữa không trung, không thể tiến thêm nửa tấc.

Lục Trầm chớp thời cơ, vươn tay trái tóm gọn cổ tay đối phương, bạo phát lực lượng bóp nát lớp phòng hộ. Một luồng âm hàn từ đoản đao lập tức phản phệ, men theo xương cốt xông thẳng vào cánh tay Lục Trầm khiến lớp da thịt hóa thành màu xám ngoét. Trái giá cho đòn khóa giữ này không hề nhỏ. Toàn bộ pháp lực bên tay trái của hắn lập tức đình trệ, kết tụ thành những khối băng đen tà ác, ít nhất nửa tháng tới tuyệt đối không thể vận dụng kiếm quyết.

Chịu đựng cơn đau buốt tận tủy, Lục Trầm bồi thêm một chưởng đánh văng Trần quản sự gục xuống nền đá lạnh lẽo. Chiếc túi trữ vật bên hông tên phản đồ bị lực chấn động làm rách toạc. Một mảnh lõi ngọc giản từ trong đó lăn ra ngoài, vỡ làm đôi do va đập mạnh. Ngay lập tức, ngọc giản phóng chiếu lên không trung một danh sách vận đơn đỏ rực, lập lòe giữa không gian u tối của kho chứa.

Vị chấp sự trưởng nheo mắt nhìn chằm chằm vào những dòng chữ lơ lửng. Từng cái tên, từng cột mốc thời gian giao nhận

...nhìn thấu được ý đồ thực sự của kẻ địch từ lâu. Cơn đau buốt tận xương tủy từ cánh tay trái truyền đến khiến cơ mặt Lục Trầm khẽ giật lên. Hàn độc xé rách kinh mạch, ép hắn phải dùng ba thành chân nguyên phong bế huyệt đạo quanh bả vai, triệt để biến cánh tay này thành phế nhân trong ít nhất nửa tháng tới. Đổi lại, rương vật liệu cốt lõi vẫn bình yên vô sự. Hắn lạnh lùng bước tới, dùng mũi chân hất tung chiếc túi trữ vật đang nằm lăn lóc bên cạnh thân thể Trần quản sự.

Một loạt đồ vật rơi vãi ra nền đá lạnh lẽo. Bỏ qua những bình đan dược phẩm cấp thấp và mấy khối linh thạch vụn, ánh mắt Lục Trầm khựng lại ở một vật phẩm không đáng chú ý. Đó là một mảnh kim loại màu xám tro, hình bán nguyệt, thoạt nhìn giống hệt thước đo nhiệt độ lò rèn tiêu chuẩn của các phường đúc. Hắn cúi xuống, cẩn trọng dùng thần thức bao bọc lấy vật kia trước khi nhặt lên.

Vừa chạm vào, một luồng sóng ngầm mỏng manh lập tức phản hồi lại. Lục Trầm nheo mắt, phát hiện mặt sau của thước đo bị khắc đè lên một đạo Tụ Âm Trận cực nhỏ. Loại trận pháp này không dùng để rèn kiếm, mà để định vị tọa độ và truyền tin tức thời. Kẻ đứng sau không chỉ muốn phá hỏng mẻ cát lưu ly, mà còn muốn theo dõi chính xác thời điểm Thiên Đạo Kiếm Các dỡ niêm phong đưa vật liệu vào lò.

"Ngươi nghĩ mình đang bảo vệ bí mật cho Vạn Kim Thương Hội sao?" Lục Trầm cất giọng đều đều, vứt mảnh kim loại xuống trước mặt kẻ phản đồ.

Trần quản sự ho ra một búng máu đen, hai mắt trợn ngược nhìn chằm chằm vào mảnh thước đo.

"Bọn chúng cài Tụ Âm Trận vào pháp khí tùy thân của ngươi." Lục Trầm bồi thêm một nhát dao tâm lý. "Chỉ cần ngươi kích hoạt tà vật để hủy rương cát, trận văn này sẽ lập tức ghi lại khí tức của ngươi, biến ngươi thành kẻ gánh toàn bộ tội danh phá hoại."

Gã nội gián thều thào định biện minh, nhưng cổ họng đã bị hàn độc phản phệ làm cho cứng đờ. Đến tận lúc này, Trần quản sự mới hiểu mình chỉ là một con tốt thí không hơn không kém. Nếu đêm nay Lục Trầm không đột ngột mang lệnh đến mở kho, ngày mai rương cát này được đưa lên đài giám định, toàn bộ danh tiếng của Kiếm Các sẽ tan tành, còn hắn sẽ chết bất đắc kỳ tử vì cấm chế ngầm bị kích hoạt.

Lục Trầm lấy lệnh bài truyền âm bên hông, rót một tia pháp lực vào trong. Đầu dây bên kia, Diệp Tinh Thần dường như đã lường trước được mọi biến số, giọng nói vẫn điềm nhiên tĩnh lặng như mặt hồ không gió. Mọi phán đoán của các chủ đều chuẩn xác đến đáng sợ, từ việc nhìn ra điểm bất thường trên sổ sách nhập kho, cho đến việc cố tình tung tin đúc lại đài trung tâm để ép con chuột trong bóng tối phải vội vàng hành động.

"Đã thu được vật chứng." Lục Trầm báo cáo ngắn gọn, tuyệt nhiên không nhắc một lời về thương thế trên tay trái.

"Tốt lắm." Giọng Diệp Tinh Thần vang lên rành rọt. "Không cần giết hắn. Phế bỏ tu vi, ghi âm công huân ba ngàn điểm vào sổ sách Chấp Sự Đường, giam vào Hắc Thạch Lao. Còn mảnh thước đo kia, giữ nguyên Tụ Âm Trận, mang đến đặt tại lò luyện số chín."

Lục Trầm hít sâu một hơi, lập tức hiểu ra tầng mưu kế tàn độc tiếp theo của các chủ. Lò luyện số chín hiện đang đúc dở một thanh tàn kiếm vô danh. Bằng cách đặt thước đo định vị ở đó, Diệp Tinh Thần đang cố tình tạo ra một hiện trường giả. Đối thủ ở Vạn Kim Thương Hội thông qua trận pháp sẽ đinh ninh rằng Kiếm Các đã trúng kế, đem vật liệu ô nhiễm đi rèn kiếm như dự kiến. Chúng sẽ tự mãn chờ đợi thời cơ để công khai vạch trần.

"Sáng mai, truyền lệnh phong tỏa tin tức đêm nay." Diệp Tinh Thần hạ đạt chỉ thị cuối cùng. "Đồng thời, lấy danh nghĩa của ta, phát thiếp mời giám định công khai đến toàn bộ ba mươi sáu phường đúc lớn nhỏ tại Cửu Châu. Cứ nói rằng Thiên Đạo Kiếm Các đã tìm ra phương pháp thanh tẩy tạp chất cho quặng mỏ dị biến."

Mệnh lệnh truyền xuống tựa như một tấm lưới khổng lồ vừa được giăng ra. Lục Trầm cung kính nhận lệnh, phất tay gọi hai gã thủ hạ tiến vào dọn dẹp tàn cuộc. Chiếc thước đo màu xám tro nhanh chóng được niêm phong trong hộp ngọc, chuẩn bị trở thành mồi nhử chết người cho ván cờ ngày mai. Vạn Kim Thương Hội tưởng rằng họ đang nắm thóp được tử huyệt của Kiếm Các, lại không biết chính mình đã bước một chân vào cái bẫy mượn lực đả lực hoàn hảo.

Gió đêm vẫn rít gào qua cửa kho trống hoác. Đêm nay, một gã quản sự mất đi tu vi, một vị chấp sự hỏng mất một cánh tay, nhưng Thiên Đạo Kiếm Các đã nắm được một nửa cuộn chỉ dẫn tới sào huyệt của phường đúc ngầm. Ngày mai, khi thiếp mời giám định được rải ra, những kẻ từng cười nhạo uy tín của Kiếm Phổ sẽ phải tự tay dâng lên bằng chứng định tội chính mình.
0