Chương 133: Pháp Lực Ngưng Trệ
Nếu đêm nay hắn mang vật này trình thẳng lên điện nghị sự, đám trưởng lão thủ cựu sẽ lập tức đòi tiêu hủy để tránh rước họa vào thân. Hắc Thiên Kiếm Các cũng sẽ mượn tay mạng lưới tình báo nội bộ dập tắt mọi dấu vết trước khi bình minh ló rạng. Để giữ cho lớp cát xám không tiếp tục ăn mòn tàn tích, hắn phải liên tục rót Thái Sơ Kiếm Khí vào ổ khóa đồng. Tinh thần lực bị rút đi từng đợt khiến sắc mặt Diệp Tinh Thần thoáng tái đi, nhưng khóe môi lại nhếch lên một đường cong lạnh lẽo. Hắn không định dùng sự thật để đối đầu trực diện, mà sẽ dùng chính sự dối trá của kẻ địch để dệt nên một tấm lưới.
Từ trong bóng tối phía sau rèm châu, một bóng người mặc áo choàng xám lặng lẽ bước ra, quỳ một gối xuống phiến đá Thanh Thạch. Tuân Lãnh, ám vệ phụ trách giám sát đường dây tuồn vật liệu của Chợ Đen, vẫn giữ thói quen cúi gầm mặt, tuyệt đối không nhìn thẳng vào luồng ma khí vừa bị phong tỏa. Diệp Tinh Thần đẩy chiếc hộp về phía mép bàn, âm thanh ma sát ràn rạt xé toạc sự tĩnh lặng của đài cao.
"Đem thứ này đưa vào kho Bính số bảy, ghi chú ở cửa vào là phế liệu chờ nung chảy." Hắn cất giọng đều đều, không gợn chút cảm xúc.
Tuân Lãnh hơi ngẩng đầu, ánh mắt lộ vẻ chần chừ nhưng thân thể vẫn bất động. Kho Bính số bảy là nơi chứa phế khí, trận pháp bảo vệ lỏng lẻo nhất trong toàn bộ hệ thống xưởng đúc, chỉ cần đút lót vài viên linh thạch là có thể qua mặt đội tuần tra. Việc đặt một chứng cứ mang tính quyết định ở nơi hớ hênh như vậy chẳng khác nào dâng mỡ miệng mèo.
"Sáng ngày mai, báo cho người bên Chấp Sự Đường phụ trách cập nhật Thiên Địa Kiếm Phổ." Diệp Tinh Thần không để tâm đến thái độ của thuộc hạ, tiếp tục ban lệnh. "Đưa tin tức về mảnh ngọc này vào danh sách hàng giả mạo, định danh là kiếm phôi hệ Thủy bị lỗi, phản ứng bài xích với nhiệt độ lò nung."
Nghe đến đây, gân xanh trên mu bàn tay Tuân Lãnh khẽ giật. Việc giấu giếm đặc tính tà ác, cố tình báo cáo sai lệch lên bảng xếp hạng uy tín nhất của tông môn là trọng tội. Nếu bị tra ra, kẻ truyền lệnh sẽ phải chịu phạt trượng theo luật trục xuất, tước bỏ toàn bộ công huân tích lũy. Gã cắn răng, định mở miệng nhắc nhở về rủi ro vi phạm quy chế thẩm định nghiêm ngặt.
"Bọn chúng rất kiêu ngạo, luôn tin rằng chúng ta chỉ là đám thợ rèn mù lòa không nhận ra ma khí." Diệp Tinh Thần gõ nhẹ hai nhịp lên mặt bàn, cắt ngang sự do dự. "Khi mạng lưới tình báo ngoại địch đọc được dòng cập nhật sai lệch kia, chúng sẽ thở phào vì tưởng ta đi nhầm hướng. Một vật chứng bị đánh giá thấp, lại nằm ở kho phế liệu lỏng lẻo, chính là mồi nhử hoàn hảo nhất để kéo những kẻ đang trốn dưới bùn sâu phải tự mò đến dọn dẹp."
Tuân Lãnh lập tức hiểu ra tầng sâu của mệnh lệnh, sống lưng toát một tầng mồ hôi lạnh trước bố cục tàn nhẫn này. Gã cẩn thận vươn tay ôm lấy chiếc hộp, cảm nhận được hơi lạnh buốt thấu xương truyền qua lớp vải lụa, sau đó nhanh chóng lùi bước tan vào bóng đêm.
Trên đài cao lộng gió, Diệp Tinh Thần xoay người nhìn về phía sa bàn Cửu Châu đang le lói ánh linh quang. Lớp bình phong thứ nhất đã được dựng lên bằng một lời nói dối hợp lý trên bảng xếp hạng. Chỉ cần đêm mai có kẻ chạm vào ổ khóa đồng, dấu ấn tàn dư của Thái Sơ Kiếm Khí sẽ lập tức bám lấy thần thức kẻ đó, vĩnh viễn đóng đinh danh tính của một mắt xích phản đồ.
...danh sách Hàn Tinh Khí chờ định giá. Nhớ kỹ, tuyệt đối không nhắc đến bất kỳ chữ nào liên quan đến ma đạo hay hoa sen đen.
Tuân Lãnh rùng mình một cái. Đưa một vật chứng mang sát nghiệp vào kho phế phẩm, lại cố tình báo cáo sai lệch lên bảng xếp hạng, đây là tội danh ngụy tạo lịch sử giám định. Nếu sự việc bại lộ trước khi mẻ lưới khép lại, mạng của gã chắc chắn phải bỏ lại Hình Phạt Đường.
Nhưng gã không có quyền lựa chọn. Khẽ cắn chót lưỡi để ép luồng hàn khí đang xâm nhập kinh mạch lùi lại, gã đưa hai tay nhận lấy vật chứa bằng gỗ.
"Thuộc hạ hiểu rõ." Tuân Lãnh trầm giọng đáp. "Nhưng đám chuột cống kia rất cẩn thận, bọn chúng liệu có mắc mưu một cái bẫy lộ liễu thế này?"
"Bọn chúng không tin cái bẫy, nhưng chúng tin vào sự ngạo mạn của chính mình." Diệp Tinh Thần nhấc chén trà lạnh trên bàn, thong thả nói. "Khi mạng lưới tình báo bên ngoài nghe tin có mảnh vỡ cấp thấp bị vứt ở kho phế liệu, chúng sẽ sinh nghi. Một khi lén lút tiếp cận và nhận ra khí tức u ám rỉ ra từ kẽ nứt, chúng sẽ cho rằng ta chỉ là một tên thợ rèn ngu xuẩn, không nhận ra giá trị thực sự của ma binh."
Chưa đầy nửa canh giờ sau, bóng áo xám của Tuân Lãnh đã hòa vào màn sương đêm đặc quánh quanh xưởng đúc phương bắc. Kho Bính số bảy vắng lặng như tờ, chỉ có hai tên đệ tử ngoại môn đang gật gù bên ngọn đèn bão leo lét.
Gã ném ra một lá bùa Tức Hồn, khiến hơi thở của hai tên canh gác chìm vào cơn say ngủ sâu hơn. Đẩy nhẹ cánh cửa gỗ mục nát, gã đặt khối mồi nhử lên kệ bám đầy muội than, đúng vị trí giao điểm của ba luồng linh mạch ngầm.
Đúng lúc gã định rút lui, một luồng gió tanh tưởi bất chợt luồn qua khe ngói. Bóng đen thứ hai xuất hiện, không hề che giấu tu vi Trúc Cơ sơ kỳ. Kẻ đột nhập vung tay áo, một sợi chỉ bạc tẩm độc phóng thẳng về phía gáy Tuân Lãnh.
Đây không phải đòn tất sát, mà là chiêu thức ép đối phương phải lùi bước để cướp lấy vật phẩm trên kệ. Tuân Lãnh không quay đầu, trực tiếp bóp nát ngọc giản trong tay trái. Một bức tường đất nện mọc lên từ nền gạch, cản lại sợi chỉ bạc.
Tiếng xèo xèo vang lên, lớp đất nện bị độc tính ăn mòn với tốc độ kinh người. Kẻ địch hừ lạnh, lập tức nhìn ra tu vi của kẻ gác kho không cao. Hắn thu hồi thế công, không ham chiến mà tung ra một tấm lưới đan bằng gân thú nhằm trùm kín toàn bộ kệ gỗ chứa phế khí.
Ngay khoảnh khắc tấm lưới hạ xuống, mưu đồ thực sự của trận địa mới khởi động. Tuân Lãnh cắn răng, dồn ba phần khí huyết vào ngón trỏ, điểm mạnh lên vách tường. Bố cục chín ô trận vị được vẽ sẵn bằng Lưu Minh Kiếm Sa bỗng nhiên cộng hưởng.
Kẻ đột nhập sững sờ khi nhận ra tấm lưới của mình không bắt được khối mồi nhử. Trận văn dưới đất đã đảo ngược phương hướng, ép trọn luồng ma khí rò rỉ từ lớp lót cách linh bám chặt vào bề mặt pháp khí gân thú.
Áp lực phản phệ từ luồng khí đen nhánh dội ngược lại khiến kẻ địch lảo đảo, bề mặt pháp khí nứt toác. Hắn biết mình đã rơi vào tròng, lập tức thiêu đốt một giọt tinh huyết, mượn lực đẩy từ vụn gân thú nổ tung để lao vọt ra ngoài cửa sổ.
Tuân Lãnh định đuổi theo nhưng kinh mạch cánh tay phải chợt co rút kịch liệt. Cái giá cho việc kích hoạt trận nhãn bằng huyết khí khiến gã tạm thời mất đi khả năng vận chuyển linh lực trong mười nhịp thở. Đổi lại, kẻ địch cướp hụt vật chứng, nhưng trên người hắn đã dính phải khí tức tàn dư của thứ bột khoáng đặc chế.
Cùng lúc đó, tại đài kiểm định cách đó năm dặm, Diệp Tinh Thần nhìn ngọn lửa nhỏ trong lò luyện bỗng nhiên chuyển sang màu xanh lục. Hắn biết cánh tay của mình đã hoàn thành nhiệm vụ. Không chần chừ, hắn rút ra một lệnh bài bằng đồng thau, khắc xuống một đạo chỉ thị mới.
"Truyền lệnh cho Chấp Sự Đường, lập tức kích hoạt quy chế phong tỏa số hai." Diệp Tinh Thần ném lệnh bài cho một ám vệ khác vừa xuất hiện. "Đóng toàn bộ bến đò Tẩy Kiếm. Bất kỳ kẻ nào mang theo linh lực hệ thủy pha lẫn mộc khí đều phải bị giữ lại để tra xét công huân."
Tiếng ngọc vỡ giòn tan chưa kịp dứt, từ dưới lớp gạch Thanh Thạch của kho Bính số bảy bỗng trào lên những luồng sáng sắc lạnh. Hắc y nhân vừa lao tới chỉ hừ lạnh một tiếng, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh miệt khi nhìn thấu tu vi Luyện Khí kỳ của kẻ cản đường. Gã bấm pháp quyết, một luồng hắc khí mang theo mùi hủ thi tanh tưởi hóa thành móng vuốt khổng lồ bổ thẳng xuống. Tuân Lãnh cắn chặt răng, cưỡng ép thiêu đốt ba giọt tinh huyết nơi đầu quả tim để đổi lấy tốc độ phản ứng. Hắn không lùi mà tiến, dùng chính thân thể mình che chắn cho chiếc kệ gỗ phía sau, tay vung ra một xấp hỏa phù bùng cháy dữ dội nhằm kéo dài thời gian.
Móng vuốt hắc khí dễ dàng xé toạc màng lửa, đánh văng Tuân Lãnh đập mạnh vào vách tường đá lạnh lẽo. Thế nhưng, mục tiêu thực sự của tên ám vệ không phải là đánh trả. Ngay khoảnh khắc luồng tà khí của kẻ địch chạm vào mặt sàn, trận pháp Lưu Minh Kiếm Sa vốn đang ẩn nấp sâu dưới lòng đất liền bạo phát. Hàng vạn hạt cát mang theo kiếm ý rít gào bay lên, đan xen vào nhau tạo thành một lồng giam thu nhỏ, bọc kín lấy hắc y nhân.
Chỉ bằng thứ trận pháp phế phẩm này mà đòi vây khốn tu sĩ Trúc Cơ?
Kẻ đột nhập gầm lên, lập tức nhận ra sự bất thường của không gian xung quanh. Gã không chần chừ thêm nửa nhịp, từ bỏ việc bồi thêm một đòn kết liễu tên ám vệ mạt hạng. Bàn tay gã lật ra một tấm phù lục màu máu, tản mát ra chấn động hủy diệt của Phá Trận Phù. Thay vì đánh vào bức tường cát đang khép lại, gã vỗ thẳng tấm bùa xuống mắt trận nằm sát chân lò đúc phế khí. Kẻ địch vô cùng giảo hoạt, kinh nghiệm chiến đấu phong phú giúp gã hiểu rõ chỉ cần cắt đứt nguồn cung cấp linh khí từ địa mạch, bất kỳ trận pháp nào cũng sẽ tự động sụp đổ.
Tiếng nổ trầm đục vang lên, mặt đất rung chuyển dữ dội theo từng đợt sóng linh lực va chạm. Lò đúc số bảy nứt toác làm đôi, ngọn lửa địa tâm bên trong phụt tắt hoàn toàn, để lại một tổn thất tài nguyên vĩnh viễn không thể khôi phục cho xưởng đúc. Bức tường cát gợn sóng rồi nứt ra một khe hở lớn. Hắc y nhân đắc ý vận khởi thân pháp, định lao ra ngoài đoạt lấy chiếc hộp bọc lụa vàng đang lăn lóc dưới góc phòng.
Thế nhưng, ngay lúc gã vừa chạm tay vào mép hộp, Tuân Lãnh đang gục trên vũng máu bỗng nở nụ cười lạnh. Ngón tay hắn bóp nát mảnh ngọc giản thứ hai, cũng là lệnh bài chỉ huy thực sự mà Diệp Tinh Thần đã căn dặn từ trước.
Lưu Minh Kiếm Sa không hề khép lại khe hở để tiếp tục vây bắt, mà đột ngột thay đổi hình thái tấn công. Toàn bộ hạt cát vàng kim ma sát với luồng hắc khí của kẻ địch, nháy mắt chuyển sang màu đỏ sậm. Chúng không nhắm vào thể xác, mà điên cuồng bám vào lớp áo choàng tàng hình của gã. Khí tức u ám từ tàn tích hoa sen đen bên trong chiếc hộp giả cũng đồng loạt tràn ra, cộng hưởng mạnh mẽ với sát chiêu của hắc y nhân, tạo thành một loại ấn ký định vị không thể xóa nhòa.
Kẻ đột nhập biến sắc mặt, rốt cuộc cũng hiểu ra sự thâm độc của người đứng sau màn kịch này. Chủ nhân của Thiên Đạo Kiếm Các từ đầu đã không định giết gã, cũng không định dùng trận pháp để bảo vệ vật chứng. Mục đích của cái bẫy này là ép gã phải dùng toàn lực phá trận, từ đó ghi lại dao động công pháp đặc trưng, đồng thời in hằn luồng tà khí kia lên khắp các vách tường của kho chứa. Gã vội vàng vung tay chém đứt một mảng áo choàng đã bị kiếm sa cắn nuốt, cắn răng kích hoạt Huyết Độn Thuật để đào mệnh.
Một đạo huyết quang lóe lên, bóng dáng hắc y nhân biến mất khỏi kho Bính số bảy, bỏ lại một mảnh vải đen thêu chìm họa tiết vân mây xám. Chiếc hộp giả vỡ vụn, lớp lót cách linh cháy đen thui, khiến kẻ địch lầm tưởng nhiệm vụ tiêu hủy đã hoàn thành. Bọn chúng không hề hay biết tàn tích chân chính đã sớm được Diệp Tinh Thần âm thầm niêm phong ở một nơi khác an toàn hơn.
Tuân Lãnh ho ra một búng máu đen thẫm, cảm nhận sinh cơ trong cơ thể vừa bị rút đi mất ba năm thọ nguyên do độc tính xâm nhập. Kinh mạch hắn không đứt đoạn, nhưng cái giá phải trả cho việc cưỡng ép duy trì mồi nhử là sự suy giảm căn cơ rõ rệt. Hắn chống tay xé lấy mảnh vải chứng cứ trên mặt đất, cẩn thận cho vào túi càn khôn.
Ngoài cửa kho, tiếng bước chân dồn dập của đội tuần tra Chấp Sự Đường đã bắt đầu vang lên rầm rập. Đêm nay, những kẻ giấu mặt tưởng rằng đã chôn vùi được lịch sử, nhưng thực chất chúng vừa tự tay để lại một bằng chứng thép ngay tại hiện trường. Sáng mai, khi mảnh áo choàng mang tà khí này được đặt lên bàn nghị sự, sự cố vỡ lò đúc sẽ trở thành lưỡi dao đâm ngược lại chính những kẻ đang muốn thao túng quyền lực.
"Chúng... chúng ta đều đã trúng kế!"
Tiếng gầm khàn đục của hắc y nhân bị nghiền nát giữa tiếng rít gào của cuồng phong.
Dưới nền đá xám, những đạo trận văn vốn dùng để nung chảy phế khí nay cuồn cuộn trào lên một sắc đỏ như máu. Lớp cát đỏ rực không phải là sát chiêu thông thường, mà là hỏa độc tích tụ trăm năm dưới đáy lò đúc, nay bị khối trận nhãn mồi nổ kích phát. Hắn vừa giật tay lại, lớp lụa vàng bọc ngoài chiếc hộp liền bốc cháy, giải phóng luồng hấp lực điên cuồng kéo tuột thần thức của kẻ xâm nhập vào tâm trận.
Nhận ra sát cơ không nhắm vào thể xác mà đánh thẳng vào linh hồn, hắc y nhân cắn răng vỗ mạnh vào đai lưng. Một tấm phù lục màu xám tro lập tức bốc cháy, hóa thành ba cái bóng giả mạo nhằm đánh lừa lực khóa chặt của trận bàn. Gã không màng đến nhiệm vụ thu hồi tàn tích hoa sen đen nữa, mũi chân điểm mạnh lên vách đá định mượn lực lăng không tẩu thoát. Thế nhưng, Diệp Tinh Thần đã tính toán đến từng bước lui của con mồi.
Ngay khi cái bóng thứ nhất chạm vào trần kho, toàn bộ khu vực Bính lập tức hạ xuống một tầng cấm chế trọng lực. Đây vốn là quy tắc an toàn số ba của xưởng đúc, tự động kích hoạt khi phát hiện nhiệt độ lò vượt ngưỡng cho phép. Hắc y nhân cảm thấy bả vai như bị một ngọn núi đè sập, pháp lực ngưng trệ, ba cái bóng giả nháy mắt vỡ nát thành những luồng khói tanh tưởi. Gã kinh hãi nhận ra, mình không phải đang đối đầu với một kiếm tu, mà đang bị nghiền ép bởi chính hệ thống vận hành của Thiên Đạo Kiếm Các.
Không thể chần chừ thêm một cái chớp mắt, kẻ đột nhập gầm lên một tiếng bi phẫn, tự bạo thanh nhuyễn kiếm quấn quanh cổ tay. Sóng xung kích từ luồng linh lực hệ thủy cường hãn va chạm với hỏa độc tạo ra một kẽ hở không gian mỏng manh bằng sợi tóc. Hắc y nhân hóa thành một vệt máu đen, luồn qua khe nứt lao vút ra ngoài màn đêm tăm tối. Bù lại, toàn bộ cánh tay phải của gã, cùng với chiếc nhẫn trữ vật chứa mật lệnh tình báo, đã bị ngọn lửa đỏ rực cắn nuốt, vĩnh viễn lưu lại đáy lò đúc.
Tuân Lãnh ôm lồng ngực lõm sâu, thở dốc lùi về góc tường ẩm ướt. Ám vệ này đã cạn kiệt tinh huyết để duy trì sự vận hành của trận nhãn giả, đổi lấy việc nhốt chặt con mồi trong ba nhịp thở quyết định. Hắn mệt mỏi nhìn về phía đống đổ nát đang tỏa khói. Lò đúc số bảy đã triệt để hóa thành một vũng lưu ly nóng chảy, nhưng vật chứng trung tâm vẫn nằm nguyên vẹn giữa tâm trận. Lớp vỏ ngụy trang bên ngoài đã cháy trụi, để lộ ra một khối thiết bài đen kịt, tỏa ra hàn khí lạnh buốt.
Hắc y nhân kia liều mạng chạy thoát, chắc chắn sẽ mang theo thông tin sai lệch báo cáo lại cho tổ chức. Cả mạng lưới tình báo của Hắc Thiên Kiếm Các sẽ lầm tưởng Thiên Đạo Kiếm Các đang giấu diếm tàn kiếm ở khu phế liệu, từ đó dồn toàn lực đánh hơi theo hướng này. Trong khi đó, khối thiết bài thực sự nằm giữa đống tro tàn kia lại là Lệnh Bài Khảo Khí cấp cao nhất của Chấp Sự Đường. Bằng việc ép kẻ địch phải ra tay phá hủy lò Bính, Diệp Tinh Thần đã danh chính ngôn thuận tạo ra một hiện trường tàn phá tài sản hạch tâm.
Tuân Lãnh run rẩy lấy ra một tấm bùa truyền âm, thu thập lấy tàn dư ma khí từ cánh tay đứt lìa của kẻ thù. Bắt đầu từ sáng ngày mai, quy chế phong tỏa khẩn cấp sẽ buộc phe cánh trưởng lão thủ cựu phải mở Cấm Kho Giáp Tự để đền bù vật liệu cho xưởng đúc. Và khi bảng cập nhật Thiên Địa Kiếm Phổ được niêm yết, chiếc nhẫn trữ vật cháy đen mang ấn ký ngoại lai kia sẽ trở thành bằng chứng thép. Nó sẽ ép toàn bộ các thế lực trung lập phải thừa nhận sự tồn tại của nội gián, chính thức khởi động ván cờ thanh trừng mà Diệp Tinh Thần đã sắp đặt.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.