Chương 165: Trận Vị Trên Thành Lò Nứt Toác
Tạp chất ngưng tụ tại mạch kiếm thứ ba, linh lực lưu chuyển bị tắc nghẽn hoàn toàn. Diệp Tinh Thần nhàn nhạt lên tiếng, ánh mắt không rời khỏi mặt cắt của binh khí. Bọn chúng dùng Hắc Trạch Sa để thay thế Tinh Kim, ép nhiệt độ lò nung vượt mức giới hạn hòng che đậy tỳ vết. Kiếm này chỉ cần va chạm với pháp khí đồng giai quá ba lần, kiếm văn tất yếu sẽ tự bạo.
Tiếng bước chân dồn dập vang lên ngoài cửa, cắt ngang dòng suy luận của hắn. Tạ Uyên sải bước bước vào, vạt áo bào vẫn còn vương vài vệt sương đêm và tàn tro của phù lục. Gã chấp sự trầm ổn đặt lên mặt bàn một chiếc khay gỗ tử đàn. Bên trên khay là một khối ngọc bích tỏa ra hàn khí buốt xương, kèm theo một túi vải thô tẩm đầy máu tươi.
Bẩm Các chủ, mẻ lưới tại bến thuyền đã thu gọn. Tạ Uyên chắp tay, giọng nói đè thấp nhưng không giấu được sự hưng phấn. Ba chiếc linh chu chở quặng lậu đã bị niêm phong toàn bộ. Tôn Lục bị trận pháp khóa chặt đan điền, hiện đang giam giữ tại thủy lao. Vật chứng thẩm tra và lộ tuyến di chuyển đều nằm trong khối ngọc này.
Diệp Tinh Thần không vội cầm lấy chiến lợi phẩm. Hắn dùng khăn lụa lau sạch mạt sắt trên tay, ánh mắt thâm thúy lướt qua túi vải thô. Từ hai tháng trước, khi liên tục nhận được những thanh kiếm hỏng có cùng một kiểu rạn nứt từ các thương hội nhỏ, hắn đã đoán ra nguồn cung vật liệu đang bị tuồn ra ngoài. Kẻ địch muốn dùng quặng giả để lũng đoạn thị trường cấp thấp, ép các thợ rèn phải phụ thuộc vào nguồn cung của chúng.
Ngươi làm rất tốt, nhưng Tôn Lục chỉ là một con tốt thí. Diệp Tinh Thần gõ nhịp ngón tay lên mặt bàn, âm thanh đều đặn như đang đếm ngược thời gian. Nếu sáng nay chúng ta mang khối ngọc này lên Khảo Công Đường để tố cáo, phân đà quản lý mỏ sẽ lập tức đổ mọi tội lỗi lên đầu gã quản sự kia. Chúng sẽ nói Tôn Lục tham ô, tự ý tráo đổi quặng, sau đó phế bỏ tu vi của gã là có thể phủi sạch quan hệ.
Tạ Uyên biến sắc, lập tức nhận ra sơ hở trong suy nghĩ bộc trực của mình. Vậy chúng ta cất công giăng lưới đêm nay, chẳng lẽ chỉ để bắt một kẻ tép riu?
Tất nhiên là không. Khóe môi Các chủ trẻ tuổi khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười lạnh nhạt. Thứ chúng ta cần không phải là mạng của Tôn Lục, mà là ba chiếc linh chu chở đầy quặng lậu kia. Theo quy chế thứ mười bốn của gia tộc về quản lý thương đạo, nếu một phân đà không nộp đủ định mức vật liệu vào kho tổng trước giờ Thìn ngày rằm, quyền phân phối linh thạch tháng đó sẽ tự động bị đình chỉ.
Hắn cầm lấy khối ngọc tỏa hàn khí, truyền một tia thần thức mỏng manh vào bên trong. Những dòng chữ ghi chép lộ tuyến giao dịch lập tức hiện lên giữa không trung, rành rành từng con số. Diệp Tinh Thần không định dùng thứ này làm bằng chứng định tội. Hắn muốn dùng nó làm chìa khóa để khóa chết dòng tiền của đối thủ.
Lập tức truyền lệnh cho trạm gác cửa khẩu. Diệp Tinh Thần ném khối ngọc lại vào khay gỗ, giọng nói mang theo uy áp không thể chối cãi. Lấy danh nghĩa kiểm kê vật phẩm khả nghi, phong tỏa toàn bộ tuyến đường thủy dẫn về kho chứa của chúng. Cứ giam giữ ba chiếc thuyền kia ở bến, không cho bất kỳ ai tiếp cận, cũng không đưa về tổng các.
Tạ Uyên hít sâu một hơi, sống lưng truyền đến cảm giác ớn lạnh trước thủ đoạn mượn luật ép người này. Bằng cách giữ rịt số quặng giả tại hiện trường, nhánh cai quản mỏ sẽ vĩnh viễn không thể bù đắp được khoảng trống trong kho. Khi bình minh lên, chúng sẽ tự động vi phạm quy chế giao nộp tài nguyên, tự tay dâng quyền kiểm soát kho bạc cho thế lực đối lập mà không cần ai phải rút kiếm phán xét.
Thuộc hạ đã hiểu. Tạ Uyên cúi đầu thật sâu, nhanh chóng lùi ra ngoài để bố trí nhân thủ.
Trong sảnh đường tĩnh lặng, Diệp Tinh Thần lại cầm thanh phi kiếm nứt nẻ lên. Hắn vung tay ném thẳng nó vào lò lửa đang cháy rừng rực góc phòng. Ngọn lửa đỏ rực nuốt chửng lớp kim loại tạp nham, thiêu rụi mọi dấu vết dối trá. Sáng nay, khi sổ công huân và danh sách vật liệu được mở ra tại buổi nghị sự, Lệnh Đình Chỉ Phân Phối chắc chắn phải được ban hành, giáng một đòn chí mạng vào huyết mạch tài nguyên của Hắc Thiên Kiếm Các.
cắt đứt đuôi chuột, đẩy một tên quản sự ngoại vi ra chịu tội thay, rồi tiếp tục tuồn Hắc Trạch Sa vào thị trường bằng một thương lộ khác.
Diệp Tinh Thần vươn tay, dùng mũi kìm sắt khẽ gạt lớp vải bết dính trên bàn. Bên trong không phải là quặng thô như Tôn Lục khai báo, mà là một khối xỉ kim loại đen ngòm, to bằng nửa nắm tay, bề mặt gồ ghề hằn rõ những đường vân vặn vẹo. Đây mới là thứ hắn thực sự chờ đợi trong chuyến đi săn đêm nay. Kẻ vận chuyển ngu ngốc tưởng rằng bản thân đang mang theo tài liệu mật, nhưng gã không hề biết chính cặn bã từ lò nung dính trên y phục gã mới là tử huyệt.
Một luồng thần thức sắc bén như mài trên đá lạnh được phóng ra, đâm thẳng vào lõi khối cặn. Ngay lập tức, luồng oán khí ẩn giấu bên trong bùng lên phản phệ, hóa thành những sợi hắc yên nhỏ li ti quấn lấy ngón tay vị Các chủ.
Diệp Tinh Thần không rút tay về, chỉ khẽ hừ lạnh một tiếng. Hắn ép linh lực vào một cây trâm vàng chuyên dụng để giám định, cắm thẳng vào tâm điểm của vật chứng. Tiếng xèo xèo vang lên gay gắt. Bề mặt kim loại xỉ nứt toác, để lộ ra một nửa ký tự "Hỏa" được khắc chìm bằng thủ pháp búa nện chồng lớp.
Cây trâm vàng cấp trung phẩm rên rỉ rồi gãy gập, hóa thành một vũng nước kim loại lỏng. Đổi lại việc cưỡng ép đọc kiếm văn tà đạo, ba huyệt đạo trên cánh tay phải của Diệp Tinh Thần nhói lên đau đớn, linh mạch ngưng trệ hoàn toàn. Trong vòng ba ngày tới, hắn tuyệt đối không thể cầm búa đúc kiếm. Một cái giá không hề rẻ, nhưng hoàn toàn xứng đáng để bóc trần sự thật.
Thủ pháp Điệp Chùy, lại kết hợp với trận đồ hỏa diệm âm hàn. Diệp Tinh Thần rút khăn lụa lau đi vệt mồ hôi lạnh trên trán, giọng nói trầm xuống. Cả cái Cửu Châu này, kẻ có thể dùng búa đúc chính thống để che đậy ma khí xỉ quặng, chỉ có đám thợ rèn tại Lò nung số Bảy. Bọn chúng không chỉ tuồn hàng, mà còn trực tiếp gia công kiếm giả ngay dưới mí mắt Khảo Công Đường.
Tạ Uyên biến sắc, bàn tay vô thức siết chặt chuôi kiếm bên hông. Nếu sự thật này bị phanh phui, toàn bộ hệ thống cung ứng của Hắc Thiên Kiếm Các sẽ bị giáng một đòn chí mạng. Tuy nhiên, gã chấp sự vẫn giữ được sự tỉnh táo cần thiết của một kẻ lăn lộn nhiều năm trong mạng lưới tình báo.
Các chủ, nếu bây giờ chúng ta mang khối cặn này lên Trưởng Lão Viện, e rằng bằng chứng vẫn chưa đủ sức nặng. Tạ Uyên phân tích, ánh mắt lộ vẻ ngưng trọng. Đám lão quỷ kia hoàn toàn có thể chối bay chối biến, vu khống chúng ta ngụy tạo vật chứng để hãm hại đồng môn.
Ngươi nói đúng, đánh rắn phải đánh giập đầu, không thể dùng quy chế ép chúng khi chúng còn đường lui. Diệp Tinh Thần đứng lên, bước về phía sa bàn Cửu Châu đặt giữa sảnh đường. Ta không định tố cáo chúng ngay lúc này. Ta muốn chúng tự tay dâng bằng chứng lên bàn nghị sự.
Hắn cầm lấy một cây cờ hiệu màu đỏ, cắm phập xuống vị trí bến thuyền Vong Xuyên. Một nụ cười nhạt hiện lên trên môi vị Các chủ trẻ tuổi, mang theo sự tính toán tàn nhẫn của một kỳ thủ đã nhìn thấu ba bước cờ.
Tạ Uyên, truyền lệnh xuống. Phong tỏa toàn bộ tin tức về việc Tôn Lục bị bắt. Bắn tin cho mạng lưới chợ đen rằng ba chiếc thuyền chở quặng đêm qua đã bị Thủy tặc Vong Xuyên cướp sạch, toàn bộ phu phen đều đã vùi thây dưới đáy sông.
Tạ Uyên sững người mất một nhịp, rồi hai mắt chợt sáng bừng lên khi hiểu ra thâm ý của quyết định này.
Lô hàng bị cướp, thời hạn giao nộp vật liệu cho các thương hội nhỏ đã cận kề, bọn chúng sẽ không dám báo cáo lên trên vì sợ lộ đường dây buôn lậu. Diệp Tinh Thần gõ nhẹ ngón tay lên sa bàn, từng chữ thốt ra như đinh đóng cột. Để bù đắp lỗ hổng, đêm nay, Lò nung số Bảy bắt buộc phải mở hỏa tốc, dùng lượng Hắc Trạch Sa dự trữ cuối cùng để đúc bù.
Thuộc hạ đã hiểu. Tạ Uyên cúi đầu sát đất, giọng điệu tràn đầy sự hưng phấn. Ta sẽ lập tức phái ám vệ mang theo lệnh bài thanh tra giả, lảng vảng quanh khu vực Nam các để tạo áp lực. Bọn chúng càng cuống, càng dễ bỏ qua các bước tịnh hóa oán khí.
Không chỉ vậy. Diệp Tinh Thần rút từ trong tay áo ra một tấm mộc bài khắc hình búa chéo, ném thẳng lên bàn. Cầm lấy Lệnh Giám Định Khẩn Cấp này, giao cho Trần chấp sự của Khảo Công Đường. Nói với ông ta, giờ Tý đêm nay, có người muốn hối lộ ông ta một rương tinh thạch để bỏ qua khâu kiểm tra nhiệt độ lò.
Trần lão quỷ vốn tham lam nhưng cực kỳ nhát gan, nhận được tin báo trước, ông ta nhất định sẽ dẫn theo đội tuần tra vây ráp để vừa tranh công vừa tẩy trắng bản thân. Tạ Uyên mỉm cười nhận lấy mộc bài, lập tức xoay người rời đi để triển khai mạng lưới.
Một mũi tên trúng ba đích. Vừa cắt đứt nguồn cung, vừa ép kẻ địch tự bộc lộ tà thuật đúc kiếm, lại vừa mượn tay Khảo Công Đường làm nhân chứng sống. Kế hoạch không cần Diệp Tinh Thần phải rút kiếm chém giết, nhưng sức sát thương lại vượt xa ngàn vạn đạo kiếm khí. Hắn thong thả ngồi xuống, ánh mắt dừng lại trên khối xỉ quặng nứt nẻ. Sáng sớm ngày mai, khi Lệnh Phong Lò được Trần chấp sự kích hoạt, thứ chờ đợi Hắc Thiên Kiếm Các không chỉ là hình phạt giam kho, mà là sự sụp đổ uy tín vĩnh viễn trên thị trường vật liệu.
...cắt đứt mọi liên hệ, biến Tôn Lục thành kẻ trộm quặng tầm thường. Ta không bao giờ đánh rắn động cỏ khi chúng còn đường lui.
Diệp Tinh Thần nhàn nhạt nói tiếp, tay trái đẩy nhẹ túi vải thô sang một bên. Cánh tay phải của hắn hiện đang quấn chặt tầng tầng băng lụa tẩm dược, thỉnh thoảng lại rỉ ra vài tia hắc khí lạnh lẽo. Đó là cái giá phải trả khi hắn dùng thần thức tay không bóc tách tàn dư ma khí để lấy vật chứng mang về. Trên mặt khay gỗ, cạnh khối ngọc bích, hắn đặt xuống một mảnh xỉ kim loại đen ngòm. Bề mặt mảnh xỉ in hằn một nửa chữ "Hỏa", nét khắc dứt khoát mang đậm phong cách của thủ pháp Điệp Chùy.
Tạ Uyên nhìn thấy vật này, đồng tử hơi co rụt lại. Gã hiểu rõ, Lò nung số bảy thuộc quyền quản lý trực tiếp của các trưởng lão phe đối lập, nơi đang ráo riết đúc ra một thanh danh kiếm giả mạo để trình lên kỳ tế tổ.
Bọn chúng đang thiếu hụt Hắc Trạch Sa để hoàn thiện bước tráng men cuối cùng.
Diệp Tinh Thần gõ ngón trỏ tay trái lên mặt bàn, ánh mắt lóe lên sự tính toán sắc lạnh.
Ngươi mang mười cân quặng lậu vừa thu giữ này, giao cho chưởng quỹ của Tứ Hải Thương Hành. Nói với lão rằng, Thiên Đạo Kiếm Các tối nay kiểm kê kho báu đột xuất, yêu cầu lão tuồn gấp số hàng này vào cửa sau của Lò nung số bảy để bù đắp sổ sách.
Tạ Uyên sững người, ngập ngừng chưa hiểu rõ mưu đồ mượn dao giết người này. Diệp Tinh Thần không giải thích nhiều, chỉ ném ra một tấm phù lục màu tro tàn.
Tứ Hải Thương Hành vốn là bình phong thu mua vật liệu của bọn chúng. Khi nhận được hàng giữa đêm, thợ rèn chính tất nhiên sẽ sinh nghi, nhưng áp lực tiến độ buộc hắn phải nung chảy mẻ quặng này ngay lập tức. Ngươi dán tấm Dẫn Hỏa Phù này vào đáy rương chứa quặng.
Tấm bùa này không có lực sát thương, nhưng được khắc sẵn một nửa trận văn Tụ Linh. Khi ngọn lửa trong lò đạt đến đỉnh điểm của thủ pháp Điệp Chùy, trận văn sẽ cộng hưởng với oán khí ẩn sâu trong Hắc Trạch Sa. Nhiệt độ lò sẽ không giảm, nhưng toàn bộ tà tính thay vì bốc hơi sẽ bị ép ngược vào sâu trong mạch kiếm. Kẻ địch sẽ đinh ninh rằng chúng đang che giấu hoàn hảo, không hề biết chính mẻ quặng cứu cánh kia lại là gông cùm khóa chặt tội danh.
Sáng mai, khi thanh kiếm thành phẩm được mang ra Khảo Công Đường giám định, linh lực vừa tràn vào sẽ lập tức kích hoạt ma khí bị phong kín.
Tạ Uyên hít sâu một ngụm khí lạnh, rốt cuộc cũng hiểu ra ván cờ tàn nhẫn này. Gã cẩn thận cất tấm bùa và mảnh xỉ lò vào ngực áo, cúi người hành lễ rồi xoay bước chìm vào bóng tối.
Cùng lúc đó, tại sảnh đường chi nhánh phía nam, không khí căng thẳng đến mức nước cũng có thể đóng băng. Trưởng lão Lâm Uy dập nát chén trà bích ngọc, gân xanh nổi đầy trên trán khi nghe tin ba chiếc linh chu mất tích trên sông Vong Xuyên. Lão không nhận được bất kỳ tín hiệu cầu cứu nào từ Tôn Lục, chứng tỏ đối phương đã ra tay phong tỏa thần thức bằng cấm chế cấp cao.
Diệp Tinh Thần muốn chặt đứt đường tiếp ứng của chúng ta, nhưng hắn quá ngây thơ rồi.
Lâm Uy cười gằn, rút từ trong tay áo ra một đạo lệnh bài màu huyết dụ. Lão ném mạnh vật chứng này xuống đất, trận văn truyền tin lập tức sáng rực lên, tỏa ra mùi máu tươi nồng nặc.
Truyền lệnh cho Lò nung số bảy, lập tức kích hoạt Huyết Tế Trận. Rút cạn linh mạch dưới lòng đất để đẩy nhanh tốc độ đúc kiếm. Trực tiếp đốt cháy ba năm thọ nguyên của mười tên thợ rèn phụ, đêm nay bắt buộc phải cho ra lò thành phẩm!
Lão già xảo quyệt đã quyết định từ bỏ đường dây vận chuyển, dùng cái giá tàn khốc nhất để xóa bỏ mọi tỳ vết trên lưỡi kiếm trước bình minh. Lão cho rằng chỉ cần ép nhiệt độ lò vượt mức giới hạn bằng huyết khí, mọi dấu vết của Hắc Trạch Sa sẽ bị thiêu rụi hoàn toàn.
Tuy nhiên, Lâm Uy không hề hay biết quyết định ép lò bạo phát này lại vô tình khớp nối hoàn hảo với tấm Dẫn Hỏa Phù đang được âm thầm đưa tới. Mệnh lệnh Huyết Tế vừa ban ra, trận văn phòng ngự của Lò nung số bảy tự động mở rộng để hút linh khí, tạo thành lỗ hổng chí mạng. Một nửa quyền kiểm soát mẻ kiếm định đoạt danh vọng này đã trượt khỏi tay phe cánh của lão, rơi thẳng vào chiếc bẫy tinh vi mà vị Các chủ trẻ tuổi đã giăng sẵn từ trước.
Cách sảnh đường tĩnh lặng của Diệp Tinh Thần không xa, không khí tại phân đà phía nam lại ngột ngạt đến mức bức người. Lò nung số bảy rực sáng một màu đỏ quạch, hắt những cái bóng vặn vẹo, méo mó lên vách đá ẩm thấp. Chấp sự trưởng Tôn Hạc điên cuồng đi lại quanh bệ đúc, hai mắt hằn vằn máu đỏ rực vì thiếu ngủ và áp lực. Lễ tế tổ quy mô lớn của gia tộc chỉ còn cách vài canh giờ, thế nhưng phôi kiếm định danh nằm trong lò liên tục xuất hiện bọt khí, dấu hiệu rõ ràng của việc cấu trúc kim loại đang sụp đổ. Lão nghiến răng, hung hăng giật lấy chiếc túi vải thô từ tay tên thuộc hạ vừa đội mưa chạy về.
Bên trong túi là số quặng bùn đen cuối cùng mà bọn chúng vớt vát được từ đường dây buôn lậu vừa bị đánh sập. Tôn Hạc vốc một nắm khoáng thạch lên, cảm nhận hơi lạnh thấu xương truyền vào lòng bàn tay liền thở phào nhẹ nhõm. Lão đinh ninh rằng đội tuần tra của Các chủ trẻ tuổi kia chỉ biết phong tỏa bến thuyền, hoàn toàn bỏ lọt tuyến đường vận chuyển qua khe núi hẹp. Bọn chúng không hề hay biết, chính sự tự mãn này đã đưa bước chân của toàn bộ chi nhánh phía nam đạp thẳng vào cái bẫy trí mạng.
Đổ toàn bộ vào hỏa nhãn, ép nhiệt độ lên cực hạn cho ta, tuyệt đối không được để phôi kiếm nguội lại!
Tôn Hạc gầm lên, hai tay nhanh chóng kết ấn. Lão quyết định dùng trận pháp Tụ Hỏa thiêu rụi toàn bộ tạp chất, cược một ván sống còn để ép khuôn binh khí liền mạch. Thế nhưng, ngay khi mẻ quặng đen sì chạm vào ngọn lửa, một tiếng rít chói tai như quỷ khóc vang lên. Hỏa linh lực trong lò đột ngột đảo chiều, quật ngược ngọn lửa có màu xanh lè ra ngoài bề mặt. Tôn Hạc lập tức nhận ra điểm bất thường, mẻ vật liệu này không hề hút nhiệt để dung hợp mà đang sinh ra lực cản cực lớn.
Trán rịn mồ hôi lạnh, lão chấp sự vội vàng biến ảo thủ ấn, đổi chiến thuật từ ngạnh kháng sang nhu hòa. Tôn Hạc cắn răng rút viên Kính Thủy Châu quý giá từ tay áo, ném thẳng vào trung tâm trận đồ nhằm dùng thủy khí trấn áp bạo động của hỏa mạch. Viên pháp khí hệ thủy vừa tỏa ra màn sương mỏng, lập tức bị một luồng ám kình từ trong mẻ quặng đánh vỡ nát thành từng mảnh vụn. Những lá bùa ngưng kết âm khí mà Diệp Tinh Thần cất công giấu kín bên dưới lớp vỏ khoáng thạch nay mượn sức nóng của lò nung đồng loạt kích hoạt.
Chín ô trận vị trên thành lò nứt toác, tạo thành những khe hở rỉ máu. Thay vì bốc hơi, luồng ma khí đen ngòm bị ép ngược trở lại, cưỡng chế dung nhập vào từng đường vân của thanh kiếm giả dưới đáy lò. Tôn Hạc trúng phải phản chấn từ trận pháp, kinh mạch hai cánh tay cháy đen xì, phế bỏ hoàn toàn khả năng cầm búa trong ít nhất nửa năm. Lão lùi lại vài bước, vội vã vận công đè ép thương thế, ánh mắt kinh hoàng nhìn phôi binh khí vừa nguội lạnh. Bề mặt nó nhẵn nhụi, sáng loáng như một tuyệt tác, nhưng sâu bên trong lõi đã ngậm đầy oán khí không thể tẩy rửa.
Cùng lúc đó, tại gian phòng tĩnh lặng của Các chủ, viên ngọc giản truyền tin trên bàn đột nhiên rạn ra một đường nứt nhỏ, phát ra tiếng lách cách thanh thúy. Diệp Tinh Thần khẽ cong khóe môi, vươn cánh tay trái nhặt lấy mảnh xỉ kim loại có khắc chữ Hỏa. Cơn đau từ bàn tay phải bị bỏng nặng lúc hắn đích thân trà trộn vào đội khuân vác để tráo quặng vẫn còn âm ỉ, nhưng cái giá này hoàn toàn xứng đáng. Kẻ địch tưởng rằng Kính Thủy Châu đã giúp chúng cứu vãn mẻ đúc, không hề hay biết bản thân vừa tự tay khóa chặt bằng chứng phạm tội vào lõi binh khí.
Mọi nỗ lực vớt vát của phân đà phía nam chỉ là cái bẫy do chính hắn giăng ra, dùng áp lực thời gian và sự thiếu hụt vật liệu ép chúng phải đi nước cờ sai lầm nhất. Bố cục đã hoàn tất, mẻ lưới đã khép chặt vòng vây. Diệp Tinh Thần ném khối xỉ kim loại vào khay gỗ tử đàn, đặt cạnh túi máu và viên băng ngọc. Hắn ngước nhìn gã ám vệ vừa xuất hiện từ góc khuất, hờ hững buông lời chỉ thị.
Đem danh sách hao hụt linh thạch của lò số bảy cùng bằng chứng thất thoát tài nguyên giao cho Khảo Công Đường ngay trong đêm nay.
Sáng mai, khi thanh danh kiếm giả mạo kia được dâng lên sảnh nghị sự, quy chế Giám Khí sẽ tự động kích hoạt. Trưởng Lão Viện sẽ bắt buộc phải đích thân kiểm chứng mạch kiếm. Khoảnh khắc ma khí rò rỉ dưới ánh sáng của Thiên Địa Kiếm Phổ, Lệnh Phong Kho sẽ được ban hành, toàn bộ quyền quản lý kho báu và linh điền của nhánh phía nam sẽ bị tước đoạt vĩnh viễn.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.