Chương 97: Ngọc Giản Này
Đăng: 26/07/2026 15:59
4,124 từ
31 lượt đọc
Đọc
Kiếm Các Thiên Hạ
Mục lục
228 chương
Chương 1: Kiếm Trên Bàn
Chương 2: Kiếm Của Gia Tộc
Chương 3: Pháp Đặc Trưng Của Gia Tộc
Chương 4: Kiếm Ở Vị Trí Thứ Chín Mươi
Chương 5: Vào Sổ Sách
Chương 6: Kiếm Văn Khẽ Phất Lên
Chương 7: Vạn Kim Thương Hội
Chương 8: Kiếm Thai Trong Đan Điền
Chương 9: Trận Pháp Phản Phệ
Chương 10: Gia Tộc Tiếp Theo
Chương 11: Vào Sổ Công Huân
Chương 12: Tộc Trưởng Mặc Gia
Chương 13: Huyết Sát Lệnh Vừa Được Ném Tới
Chương 14: Kiếm Này Bọc Trong Hộp Gấm
Chương 15: Ngọc Giản Công Huân
Chương 16: Kiếm Phổ Kỳ Mới
Chương 17: Gian Đã Nằm Trong Tay Ta
Chương 18: Bất Kỳ Dấu Vết Linh Lực Nào
Chương 19: Gia Bội Tín
Chương 20: Giao Hàng Cho Phủ Thành Chủ
Chương 21: Mạch Cho Tôn Quản Sự
Chương 22: Kiếm Các Từ Canh Tư
Chương 23: Giao Nộp Thẳng Cho Phủ Thành Chủ
Chương 24: Tử Ngoại Môn Canh Gác Vòng Ngoài
Chương 25: Kiếm Vừa Rời Khỏi Vỏ
Chương 26: Giao Cho Người Ngoài
Chương 27: Linh Tài Của Bọn Chúng
Chương 28: Giao Cho Liệt Hỏa Tông
Chương 29: Lệnh Cho Thiên Cơ Kiếm Võng
Chương 30: Lệnh Cho Đội Tuần Tra Vòng Ngoài
Chương 31: Đứng Trơ Trọi Giữa Đống Phế Tích
Chương 32: Ấn Triện Đóng Lên Trang Sổ
Chương 33: Pháp Tà Đạo Của Hắc Thiên Các
Chương 34: Tiếng Lách Tách Của Bấc Đèn Dầu
Chương 35: Giao Kẻ Này Cho Hình Sự Đường
Chương 36: Ngọc Đã Được Làm Giả Kỹ Lưỡng
Chương 37: Lệnh Bài Ném Lên Bàn
Chương 38: Pháp Khí Trong Quý Tới
Chương 39: Trong Cáo Thị
Chương 40: Linh Mạch Bên Trong Hạt Cát
Chương 41: Lệnh Xuống Tình Báo Đường
Chương 42: Ấn Ký Lò Rèn Méo Mó
Chương 43: Giam Vào Hắc Thủy Lao
Chương 44: Trận Vị Của Ba Kẻ Kia
Chương 45: Mạch Ngầm Ngoại Môn
Chương 46: Trận Dội Ngược Qua Đường Truyền Âm
Chương 47: Tử Áo Xám
Chương 48: Đài Giám Định
Chương 49: Lệnh Của Các Chủ
Chương 50: Gia Đứng Sau Màn Sáng
Chương 51: Lại Một Mình Diệp Tinh Thần
Chương 52: Giao Tranh Này
Chương 53: Linh Thạch Trung Phẩm
Chương 54: Mồi Ngon Nhất
Chương 55: Kiếm Tế Huyết
Chương 56: Ấn Đang Rung Lên Bần Bật
Chương 57: Kiếm Làm Lá Chắn Không Hề Rẻ
Chương 58: Kiếm Đi Lùng Sục Kẻ Nội Gián
Chương 59: Linh Thạch Trung Phẩm Dưới Núi
Chương 60: Trận Vị Khẩn Cấp
Chương 61: Lệnh Xuống Kho Số Một
Chương 62: Ấn Ký Tại Bến Đò Tẩy Kiếm
Chương 63: Ngọc Giản Đặt Góc Bàn
Chương 64: Trận Pháp Phong Tỏa Cấp Hai
Chương 65: Trận Giao Phong Hung Hiểm
Chương 66: Ấn Ký Vừa Hiện Hình
Chương 67: Ngọc Bội Hộ Thân Của Lục Trầm
Chương 68: Là Một Đống Tro Tàn
Chương 69: Linh Mạch Đã Thành Công Mỹ Mãn
Chương 70: Thói Quen Chế Tác Đặc Trưng
Chương 71: Đài Giám Định Dưới Núi
Chương 72: Linh Thạch Trên Thiên Địa Kiếm Phổ
Chương 73: Giao Nộp Vật Chứng
Chương 74: Lệnh Bài Này Vừa Ban Ra
Chương 75: Trong Sổ Sách Gia Tộc
Chương 76: Linh Tuyền Vừa Bị Ô Uế
Chương 77: Lệnh Cho Hình Phạt Đường
Chương 78: Lệnh Cho Chấp Sự Đường
Chương 79: Kiếm Thu Thủy Tàn Hồng
Chương 80: Mạch Của Phường Đúc
Chương 81: Lệnh Phong Tỏa Hiện Trường
Chương 82: Kiếm Vừa Dứt
Chương 83: Kiếm Văn Gốc
Chương 84: Lệnh Bài Phong Tỏa
Chương 85: Gian Chìm Vào Tĩnh Lặng
Chương 86: Linh Mạch Của Kẻ Mở Nó
Chương 87: Lệnh Cho Giám Kiếm Đường
Chương 88: Kiếm Đang Bị Tình Nghi
Chương 89: Trận Pháp Truyền Tin
Chương 90: Linh Lực Ngưng Trệ Không Thông
Chương 91: Ấn Chặt Lấy Cổ Chân Gã
Chương 92: Vào Sổ Tuần Tra
Chương 93: Kiếm Đường Làm Vật Chứng
Chương 94: Lệnh Cho Phân Bộ Tình Báo
Chương 95: Lệnh Xuống Chấp Sự Đường
Chương 96: Ngọc Lập Tức Cháy Đen
Chương 97: Ngọc Giản Này
Chương 98: Huyết Rơi Thẳng Vào Lưỡi Kiếm
Chương 99: Huyết Độn Phù
Chương 100: Vào Kho Lưu Trữ
Chương 101: Lệnh Xuống Dưới
Chương 102: Kiếm Các Biến Sắc Mặt
Chương 103: Pháp Bảo Này
Chương 104: Mạch Không Hề Rẻ
Chương 105: Hai Con Đường Để Lựa Chọn
Chương 106: Kiếm Các Của Chúng Ta
Chương 107: Đài Quan Trắc
Chương 108: Gian Tĩnh Mịch Của Khố Phòng
Chương 109: Pháp Khí Có Tốc Độ Nhanh Nhất
Chương 110: Mạch Của Chúng Sẽ Suy Kiệt
Chương 111: Lệnh Phù Rơi Xuống Mặt Bàn
Chương 112: Giao Cho Quan Phủ
Chương 113: Lệnh Cho Tình Báo Đường
Chương 114: Mạch Là Ván Cược Sinh Tử
Chương 115: Tử Huyệt Tâm Lý Của Đối Phương
Chương 116: Trên Cáo Thị
Chương 117: Đài Quan Trắc Ở Giữa Gian Phòng
Chương 118: Lệnh Vẫn Lạnh Lùng Dứt Khoát
Chương 119: Phù Đồng Loạt Ném Ra
Chương 120: Giam Vào Hắc Thạch Lao
Chương 121: Lệnh Cho Đội Ám Vệ Huyền Tự
Chương 122: Pháp Lực Nào Thuộc Về Bổn Các
Chương 123: Lệnh Cho Chấp Sự Đường Dưới Núi
Chương 124: Trận Pháp Bảo Vệ
Chương 125: Huyết Văn Cương Cấm Kỵ
Chương 126: Huyết Ảnh Kiếm Quyết Tàn Khuyết
Chương 127: Kiếm Hoang Nhặt Được Ở Hẻm Nam
Chương 128: Trận Đột Ngột Sáng Bừng
Chương 129: Lệnh Cấm Vận Chuyển
Chương 130: Đài Cao Lộng Gió
Chương 131: Pháp Của Lão
Chương 132: Tiếng Gió Rít Qua Khe Cửa Gỗ
Chương 133: Pháp Lực Ngưng Trệ
Chương 134: Lệnh Bài Khảo Khí Của Bổn Đường
Chương 135: Trận Pháp Lôi Kéo
Chương 136: Ấn Ký Định Vị Vĩnh Viễn
Chương 137: Tử Sĩ Kia
Chương 138: Ấn Động Bung Mở
Chương 139: Ấn Công Thập Nhất
Chương 140: Linh Mạch Hư Hại
Chương 141: Ngọc Sang Cho Đại Trưởng Lão
Chương 142: Ngọc Giản Truyền Tin Để Cầu Viện
Chương 143: Lệnh Cấm Vận Than Linh Mộc
Chương 144: Lệnh Xuống Khố Phòng
Chương 145: Lệnh Xuống Chấp Sự Đường Dưới Núi
Chương 146: Kiếm Kia Bắt Buộc Phải Đình Trệ
Chương 147: Mạch Hôm Nay
Chương 148: Mộc Trượng Xuống Mặt Đất
Chương 149: Mạch Thực Tế
Chương 150: Linh Thạch Như Kế Hoạch Ban Đầu
Chương 151: Tộc Nghị Sắp Tới
Chương 152: Tộc Để Ép Góc Kẻ Địch
Chương 153: Lệnh Xuống Khảo Công Đường
Chương 154: Linh Lực Của Mình Làm Mồi Nhử
Chương 155: Pháp Khí Bản Mệnh Để Phá Cửa
Chương 156: Tử Đối Tác
Chương 157: Phù Tiêu Huyết Lệnh
Chương 158: Trận Dồn Sức Ép Về Hướng Tây
Chương 159: Pháp Đã Hiển Hiện Rõ Ràng
Chương 160: Từng Chuyến Hàng Ra Vào Bến Cảng
Chương 161: Ấn Tà Thuật
Chương 162: Trận Văn Cuốn Ngược Lên
Chương 163: Gia Tộc Để Siết Chặt Thòng Lọng
Chương 164: Ba Chữ Hắc Băng Các Sắc Lẹm
Chương 165: Trận Vị Trên Thành Lò Nứt Toác
Chương 166: Kiếm Mới Đúc
Chương 167: Gian Tĩnh Lặng Trên Lầu Cao
Chương 168: Trận Văn Bị Thiêu Rụi
Chương 169: Mạch Cánh Tay Phải Của Hắn
Chương 170: Tộc Quy Thứ Hai Mươi Sáu
Chương 171: Kiếm Cách Nứt Nẻ
Chương 172: Tàn Dư Linh Lực Tại Mắt Trận
Chương 173: Kiếm Đuổi Theo
Chương 174: Tỏa Mạch Tỏa Xé Gió Bay Tới
Chương 175: Lệnh Tỏa Khố
Chương 176: Lệnh Bài Chữ Tru Mà Trảm
Chương 177: Trận Vị Đồng Loạt Sáng Rực
Chương 178: Kiếm Chứng Cứ
Chương 179: Tử Đàn Đặt Ở Góc Phòng
Chương 180: Cấm Bị Phanh Phui
Chương 181: Phù Lục Kích Hoạt
Chương 182: Mạch Mất Sáu Năm
Chương 183: Ngọc Phong Ấn
Chương 184: Hai Lựa Chọn
Chương 185: Đài Cao Của Trưởng Lão Viện
Chương 186: Gia Một Con Đường Lui
Chương 187: Ấn Của Mình
Chương 188: Trận Pháp Để Kiểm Chứng
Chương 189: Gia Lúc Đầu
Chương 190: Gia Để Ăn Chênh Lệch
Chương 191: Kiếm Lễ Đã
Chương 192: Ngọc Giản Không Phải Của Liễu Gia
Chương 193: Đài Quan Sát Trên Tầng Cao Nhất
Chương 194: Trận Pháp Phục Chế
Chương 195: Vào Sổ Công Huân Dưới Núi
Chương 196: Kiếm Phế Phẩm Lên Đài Thông Cáo
Chương 197: Đài Nghị Sự
Chương 198: Vào Sổ Công Huân Trong Tộc Nghị
Chương 199: Vào Sổ Công Huân Bên Cấm Trận
Chương 200: Vào Sổ Công Huân Sau Hồi Chuông
Chương 201: Linh Lực Rót Vào Bừng Sáng
Chương 202: Ngọc Giản Tiếp Tục Vang Lên
Chương 203: Đài Nghị Sự Dưới Núi
Chương 204: Lệnh Thanh Tra Kho Bãi
Chương 205: Tử Mạch Huyết Thiết
Chương 206: Tử Sĩ Vô Danh
Chương 207: Kiếm Trì Khỏi Thiên Địa Kiếm Phổ
Chương 208: Trên Sa Bàn Tình Báo
Chương 209: Cấm Địa Hoang Tàn
Chương 210: Linh Thạch Để Thanh Tẩy Mạch Ngầm
Chương 211: Tử Huyệt Của Chúng Ta
Chương 212: Ngọc Giản Truyền Âm
Chương 213: Mạch Khoáng Sụp Đổ
Chương 214: Ngọc Giản Ghi Chép Ra
Chương 215: Kiếm Khí Xé Nát
Chương 216: Gia Cố Trận Bàn
Chương 217: Đài Nghị Sự Trong Tộc Nghị
Chương 218: Lại Một Mình
Chương 219: Lệnh Cho Hình Phạt Đường Dưới Núi
Chương 220: Trận Rung Động Nhè Nhẹ
Chương 221: Kiếm Trên Cùng
Chương 222: Đài Nghị Sự Thiên Đạo Kiếm Các
Chương 223: Lệnh Cho Hình Phạt Đường Trong Tộc Nghị
Chương 224: Lại Một Hố Sâu Hoắm
Chương 225: Kiếm Tâm Trước Khi Nhập Kho
Chương 226: Lệnh Cho Hình Phạt Đường Bên Cấm Trận
Chương 227: Đài Chấp Sự
Chương 228: Lệnh Cho Hình Phạt Đường Sau Hồi Chuông
Cuộn, vuốt hoặc dùng hai nút để xem thêm Đã tải 228/228 chương
Nét bút chu sa vừa ráo mực, tấm lệnh bài giám định liền được Diệp Tinh Thần đẩy trượt trên mặt bàn gỗ tử đàn. Vật chứng mang theo nhiệt độ lạnh lẽo của ngọc thạch trôi thẳng đến trước mặt Chấp sự Tình Báo Đường Tống Duyên. Lão giả hơi khom lưng, hai tay cung kính đón lấy, nhưng ánh mắt lướt qua ba chữ triện đỏ rực thì nhịn không được mà khẽ giật mình. Hắc Thiên Kiếm Các ngày mai xuất xưởng danh kiếm, nếu trực tiếp gõ cửa đòi tra nghiệm, chẳng khác nào công khai xé rách mặt, phá vỡ thế cân bằng mỏng manh của phường thị.
"Các chủ, Hắc Thiên phân bộ tại thành Vân Giao lần này mời đến ba vị trưởng lão tọa trấn, lại dùng danh nghĩa cống phẩm dâng lên phủ Thành chủ." Tống Duyên châm chước từ ngữ, mồ hôi lạnh rịn ra bên thái dương. Lão vốn là người cẩn trọng, thâm tâm không muốn Thiên Đạo Kiếm Các vướng vào rắc rối trực diện khi chưa nắm chắc phần thắng. "Nếu chúng ta lấy thân phận đối thủ để ép bọn họ mở lò nghiệm kiếm, e rằng sẽ bị khép vào tội phá hoại quy củ. Hơn nữa, khối quặng mang tàn hỏa kia... làm sao ngài chắc chắn chúng không bị địa hỏa dung luyện đến mức không còn dấu vết?"
Diệp Tinh Thần không ngẩng đầu lên, ngón tay thon dài gõ nhẹ từng nhịp lên mép án thư. Hắn chưa bao giờ có ý định tự mình xông vào hang cọp. "Bởi vì thứ pha trộn trong quặng sắt không phải tạp chất thông thường, mà là Huyết Sát Tủy luyện từ tàn hồn. Kẻ đúc kiếm bên Hắc Thiên quá tự phụ vào ngọn lửa địa tâm. Chúng không biết rằng, địa hỏa càng mạnh, sát khí sẽ càng bám rễ sâu vào kiếm mạch, tạo thành những vết nứt ngầm không thể xóa nhòa."
Hắn đứng dậy, bước đến bên cạnh giá cắm kiếm, ánh mắt lạnh nhạt nhìn ra màn đêm. "Ta biết rõ Hắc Thiên Kiếm Các sẽ mượn oai Thành chủ để chèn ép, dùng danh tiếng bao che sự thật. Cho nên, người cầm tấm lệnh bài có chu sa này ngày mai không phải là ngươi, cũng không phải bất kỳ ai mang trang phục của chúng ta."
Tống Duyên ngẩn người, vô thức siết chặt miếng ngọc thạch trong tay, cảm nhận được một trận hàn ý chạy dọc sống lưng. Diệp Tinh Thần xoay người lại, giọng nói mang theo sự tính toán chuẩn xác đến từng bước. "Đem lệnh bài này cùng bản sao hồ sơ đối chất, bí mật giao cho chưởng quỹ của Vạn Kim Thương Hội. Cứ nói với lão, lô quặng ô kim tháng trước Vạn Kim bán cho Hắc Thiên đã bị tráo đổi. Nếu ngày mai thanh danh kiếm kia xảy ra phản phệ, Vạn Kim Thương Hội với tư cách nhà cung cấp sẽ phải gánh toàn bộ trách nhiệm đền bù bằng mạng sống."
Đây chính là thế cục mượn dao giết người, dùng luật ép luật. Vạn Kim Thương Hội vốn là kẻ cung cấp vật liệu, một khi dính dáng đến nguy cơ bồi thường khổng lồ, đám thương nhân hám lợi tất nhiên sẽ hoảng sợ tột độ. Bọn họ sẽ lấy tư cách chủ nợ vật liệu, mượn cớ bảo vệ uy tín thương đạo để chủ động mời Thiên Đạo Kiếm Các đứng ra làm trọng tài giám định độc lập. Hắc Thiên Kiếm Các có thể cự tuyệt đối thủ, nhưng tuyệt đối không dám cự tuyệt nhà cung cấp lớn nhất của Cửu Châu, trừ phi chúng muốn tự tay cắt đứt toàn bộ đường mua bán quặng mỏ sau này.
"Truyền lệnh xuống Khố Phòng, lập tức đóng băng toàn bộ ngọc giản ghi chép giao dịch giữa chúng ta và Vạn Kim Thương Hội trong ba năm qua, cắt đứt quyền ưu tiên mua sắm của bọn họ." Diệp Tinh Thần hạ lệnh, áp dụng trực tiếp tộc quy để phong tỏa đường lui của con cờ. "Đưa sự việc vào Sổ Tuần Tra cấp bậc Giáp. Nếu chưởng quỹ Vạn Kim không chịu mang thẻ ngọc đến gõ cửa Hắc Thiên, cứ chiếu theo luật tàng trữ vật chứng giả, lập tức niêm phong ba gian cửa hàng linh tài của lão tại khu đông."
Hắn liếc nhìn Tống Duyên, chốt hạ một cái giá cụ thể. "Ngươi tự mình đi làm việc này. Khố Phòng sẽ ghi sổ công huân trừ trước của ngươi năm mươi điểm làm phí bảo lãnh pháp khí liên lạc. Việc thành, ta sẽ mở kho hoàn trả gấp ba. Nếu để lộ tin tức Thiên Đạo Kiếm Các đứng sau bức ép, tự ngươi xách đầu đến Hình Đường tạ tội."
Tống Duyên hít sâu một hơi, triệt để hiểu rõ sự tàn nhẫn trong bố cục của vị Các chủ trẻ tuổi. Không để lại dấu vết ép buộc, chỉ dùng quy tắc thương đạo ép con buôn, lại mượn tay con buôn ép kẻ thù tự mở lò. Lão vội vàng khom người lĩnh mệnh, cẩn thận giấu tấm ngọc bài vào tay áo rồi lùi nhanh ra khỏi mật thất. Cửa đá vừa khép lại, trên vách tường phía sau lưng Diệp Tinh Thần, tấm bảng Thiên Địa Kiếm Phổ bỗng nhiên rung lên bần bật. Ngay tại hàng chữ thứ ba mươi, cái tên Lưu Vân Kiếm vốn đang tỏa ánh sáng vàng nhạt đột ngột rạn ra một vết nứt đen ngòm, báo hiệu một sự kiện kiếm đạo tàn khốc sắp sửa bị lật tẩy.
Tống Duyên lùi lại một bước, chắp tay nhận lệnh rồi xoay người chìm vào bóng tối. Gió đêm thành Vân Giao mang theo hơi lạnh của sương giá, nhưng lưng áo vị chấp sự già đã ướt đẫm mồ hôi. Lão hiểu rõ, ván cược này Các chủ không dùng đao kiếm, mà dùng quy tắc thương trường để dồn ép đối thủ vào chỗ chết.
Nửa canh giờ sau, tại mật thất phía sau Vạn Kim Thương Hội.
Tiền Minh, vị đại chưởng quỹ khét tiếng giảo hoạt của phường thị, lúc này đang run rẩy lau mồ hôi hột trên trán. Ánh sáng từ viên dạ minh châu soi rõ tập giấy bọc da thú và vật chứng giám định mang dấu triện đỏ rực vừa được đẩy tới trước mặt gã.
Tống huynh, thứ này không thể mang ra đùa được.
Tiền Minh nuốt nước bọt, ánh mắt dán chặt vào những dòng chữ ghi chép cặn kẽ đường đi của linh lực bên trong quặng ô kim.
Tháng trước bổn hội quả thật có giao một lô khoáng thạch cho phân bộ đối diện. Nhưng chất lượng đều đã qua kiểm duyệt, tuyệt đối không có chuyện trộn lẫn ma vật tà tu.
Tống Duyên ngồi thẳng lưng, nhấp một ngụm linh trà đã nguội lạnh, điềm nhiên đáp lời.
Tiền chưởng quỹ không trộn, nhưng kẻ đứng lò bên kia thì có. Các chủ nhà ta đã dùng thuật vọng khí xem xét, sát khí dung hợp cùng địa hỏa đã ăn sâu vào cốt kiếm. Trưa ngày mai, khi thành chủ đích thân truyền linh lực vào để thử độ bén, kiếm mạch nhất định sẽ bạo liệt.
Tiền Minh nghe đến đây, sắc mặt nháy mắt trắng bệch như tờ giấy.
Một khi kiếm vỡ ngay trước mặt bá quan văn võ, chúng cần một kẻ chịu tội thay để giữ gìn danh tiếng ngàn năm.
Tống Duyên gõ gõ ngón tay lên mặt bàn, nhịp điệu giống hệt Diệp Tinh Thần lúc trước.
Đến lúc đó, sổ sách giao nhận của Vạn Kim Thương Hội chính là bằng chứng thép. Bọn chúng sẽ nói các ngươi tham lam bớt xén, tráo đổi quặng chứa tà khí, rắp tâm ám hại thành chủ.
Lão chưởng quỹ mập mạp lảo đảo lùi lại, va mạnh lưng vào giá sách. Gã không ngốc, lăn lộn trong phường thị bao năm, gã thừa hiểu thủ đoạn vắt chanh bỏ vỏ của những thế lực lớn. Kẻ địch xưa nay bá đạo, tuyệt đối sẽ không ngần ngại tru di diệt tộc một thương hội nhỏ bé để lấp liếm sự thật. Cục diện này vốn dĩ không phải do người của Thiên Đạo bày ra, mà do chính lòng tham của kẻ thù tạo thành lỗ hổng. Diệp Tinh Thần chỉ đơn giản là ném cho gã một sợi dây thừng khi gã đang đứng trên miệng vực.
Các chủ của ngài muốn ta làm gì?
Tiền Minh cắn chặt răng, âm thanh phát ra từ kẽ răng mang theo sự tuyệt vọng của kẻ bị dồn vào chân tường.
Trưa mai, khi nắp lò vừa mở, Vạn Kim Thương Hội phải là người đầu tiên xông ra gõ trống kêu oan.
Tống Duyên đưa tay rút từ trong tay áo ra một cuộn trục màu vàng sậm.
Cầm theo hồ sơ mật này, tố cáo trưởng lão giám sát bên kia đã âm thầm tráo đổi vật liệu, ép buộc các ngươi ký khống vào biên bản. Chỉ có ra tay trước, chiếm lấy đại nghĩa nạn nhân, các ngươi mới giữ được mạng.
Nhưng làm vậy, khế ước mười năm giữa bổn hội và bọn chúng sẽ triệt để vỡ nát.
Tiền Minh ôm lấy đầu, giọng nói run rẩy.
Bồi thường vi phạm hợp đồng lên tới ba vạn khối linh thạch trung phẩm. Hơn nữa, ba mỏ quặng tinh thiết ở dãy Lạc Hà của chúng ta sẽ bị chúng dùng luật lệ phường thị phong tỏa. Cái giá này Vạn Kim làm sao gánh nổi?
Tống Duyên không vội đáp, chậm rãi trải cuộn trục vàng sậm lên mặt bàn. Đó là một bản huyết khế cung ứng vật liệu độc quyền, phía dưới đã đóng sẵn ấn tín chói lọi của thế lực nhà mình.
Gia tộc nào cũng có quy củ thưởng phạt. Các chủ đã mở kho, trích trước năm vạn điểm công huân để bảo lãnh cho khoản bồi thường của các ngươi.
Tống Duyên chỉ tay vào phần điều khoản phân chia lợi ích.
Ba mỏ quặng Lạc Hà đổi thành tài sản thế chấp nhập vào sổ sách của chúng ta. Từ nay về sau, Vạn Kim Thương Hội chỉ cần cung cấp vật liệu thượng phẩm cho một mình Thiên Đạo Kiếm Các. Các chủ nhà ta nói, danh tiếng của người đúc kiếm đáng giá hơn dăm ba mỏ quặng.
Tiền Minh nhìn chằm chằm vào bản huyết khế, đôi mắt híp lại lóe lên những tia sáng phức tạp. Mất đi quyền tự chủ nhưng đổi lại được sự che chở tuyệt đối khỏi họa diệt môn, gã không còn đường lùi. Bàn tay mập mạp dứt khoát vung lên, cắn vỡ đầu ngón tay, nhỏ một giọt tinh huyết đỏ thẫm vào giữa trận văn khế ước.
Cuộn trục bùng lên một tia sáng nhạt rồi nhanh chóng cuộn lại, phong ấn đã thành.
Nếu Các chủ đã sòng phẳng, Tiền mỗ cũng xin dâng lên một phần thành ý.
Tiền Minh lau vết máu, hạ thấp giọng nói đến mức tối đa.
Đêm nay, để áp chế mùi tanh của tà tủy, kẻ đứng lò bên kia đã lén mua từ chỗ ta một lượng lớn tro Băng Tâm. Thứ này tuy giấu được khí tức, nhưng cực kỳ kỵ với hỏa linh lực thuần dương. Trưa mai, chỉ cần có người dùng hỏa thuật mồi thêm một mồi lửa vào thân kiếm.
Tống Duyên khẽ nheo mắt, thu lấy huyết khế cất vào vạt áo. Nước cờ của Các chủ quả nhiên không trượt một ly, chẳng những ép được kẻ thế mạng tự nguyện bước ra ánh sáng, mà còn moi ra được tử huyệt chí mạng ẩn sâu bên trong quy trình luyện khí của đối thủ.
Bàn tay gầy guộc của Tống Duyên rụt sâu vào trong nếp áo bào rộng thùng thình. Khi rút ra, lão đã cẩn trọng nâng một chiếc hộp gỗ lim đen bóng, bên trên khắc chìm những đường nét phức tạp của Tụ Âm Trận. Lão chậm rãi đặt vật kia lên mặt bàn đá thanh ngọc, đẩy dần về phía vị chưởng quỹ béo tốt đang toát mồ hôi hột. Ba lá bùa Tịnh Tâm dán chéo trên nắp hộp tỏa ra vầng sáng vàng nhạt, chật vật kìm hãm luồng dao động cuồng bạo đang chực chờ bùng nổ từ bên trong.
Ngón tay Tống Duyên điểm nhẹ, rót một tia linh lực hệ thủy tinh thuần vào nắp hộp. Lớp bùa phong ấn vẽ bằng chu sa xèo xèo bốc khói rồi rách toạc ra làm đôi. Một luồng hàn khí u ám xen lẫn mùi rỉ sét tanh tưởi lập tức tràn ngập không gian chật hẹp của mật thất. Nhiệt độ xung quanh giảm mạnh đến mức chén trà linh thảo trên bàn đóng băng trong chớp mắt, sương giá lan tràn khắp mặt sàn ngọc.
Nằm gọn giữa lớp nhung lụa đỏ thẫm là phân nửa thanh Phôi Kiếm Phế Phẩm. Bề mặt kim loại xám xịt vằn vện những đường nứt đen ngòm, không ngừng phập phồng co giật như những đoạn mạch máu thối rữa. Sát khí ngưng tụ thành từng sợi hắc vụ mỏng manh, uốn éo vươn ra ngoài không khí tựa như xúc tu của ác quỷ. Đây chính là vật chứng chí mạng mà Diệp Tinh Thần đã đích thân căn dặn Tống Duyên phải giao tận tay con cờ quan trọng này.
Tiền Minh run rẩy vươn ngón tay mập mạp chạm thử vào đoạn kim loại tàn tạ. Ngay lập tức, một cỗ Huyết Sát Tủy hung hãn bám lấy da thịt, men theo đầu ngón tay xông thẳng vào kinh huyệt. Lão kinh hãi rụt tay lại, tròng mắt co rút khi phát hiện móng tay cái đã biến thành màu đen kịt, tỏa ra mùi hôi thối đặc trưng của xác ướp. Luồng tà khí này cắn nuốt sinh cơ cực kỳ bá đạo, hoàn toàn không phải thứ mà tu sĩ bình thường có thể khống chế.
Vị chưởng quỹ hiểu rất rõ, khối phế phẩm này là bùa đòi mạng cực kỳ nguy hiểm, nhưng đồng thời cũng là cọng rơm cứu vãn số phận của Vạn Kim Thương Hội lúc này. Nếu công bố được việc Hắc Thiên phân bộ dùng tàn hồn luyện khí, đối thủ chắc chắn sẽ vạn kiếp bất phục. Lão vừa há miệng, chưa kịp cất lời hỏi thêm về những bước đi tiếp theo trong kế hoạch thì dị biến liền phát sinh.
Trận bàn Bát Quái Cố Nguyên đặt ở góc phòng đột ngột rung lắc kịch liệt. Ánh sáng màu lam bảo vệ căn phòng dâng lên tạo thành một màng chắn hình bán cầu vững chắc. Từ bên ngoài, một đạo đao mang rực lửa hung hãn bổ thẳng xuống, mang theo uy áp trầm trọng của tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ. Hai luồng sức mạnh va chạm vào nhau, tạo ra từng đợt gợn sóng vặn vẹo không gian, khiến đồ đạc trong mật thất đổ vỡ loảng xoảng.
Nhận thấy cường công bằng hỏa linh lực không thể lập tức xuyên thủng phòng ngự, kẻ địch bên ngoài cấp tốc thay đổi đấu pháp. Ba tấm Phá Cấm Phù mang theo lôi đình chi lực xé gió bay vút tới, dán chặt lên ba điểm yếu nhất trên kết giới màu lam. Tiếng sấm nổ vang rền đánh vào mắt trận. Dưới áp lực của lôi hỏa giao gia, trận nhãn không chịu nổi phụ tải. Ba viên linh thạch thượng phẩm khảm trên mâm ngọc đồng loạt nứt toác rồi vỡ vụn thành bột mịn lả tả rơi xuống.
Sóng xung kích từ trận pháp hỏng hóc hóa thành một cơn lốc hất văng Tiền Minh đập lưng vào tường. Lão vội vàng tế ra tấm ngọc bội Hộ Thân cấp hai, nhưng uy lực phản chấn của lôi đình quá mức cuồng bạo. Ngọc bội vỡ nát thành từng mảnh nhỏ. Đôi tai Tiền Minh ong lên dữ dội, màng nhĩ hai bên chịu áp lực khủng khiếp liền rách toạc. Hai dòng máu tươi ấm nóng chảy dọc xuống cổ áo, thính giác của lão hoàn toàn bị phế bỏ trong ngắn hạn, đầu óc quay cuồng mất đi cảm giác thăng bằng.
Cửa mật thất bị một cước bọc trong hỏa linh lực đạp tung. Ván gỗ cháy đen gãy nát văng tứ tung khắp nơi, bụi mù mịt cuộn lên từng trận. Một gã thống lĩnh mặc trọng giáp vảy cá bước vào, tay lăm lăm thanh chiến đao xích sắc còn vương hỏa diễm nóng rực. Phía sau gã là hơn mười tên thủ vệ Thành chủ phủ đằng đằng sát khí, trận hình phong tỏa kín mọi lối thoát.
Trong lúc hỗn loạn bùng nổ, Tống Duyên không hề tỏ ra hoảng hốt. Lão quyết đoán bóp nát một viên Ẩn Tức Châu được giấu sẵn trong tay áo. Bóng dáng vị chấp sự vặn vẹo mờ ảo, toàn bộ linh lực chấn động xung quanh thân thể hoàn toàn bị xóa nhòa. Thân ảnh lão nhạt dần rồi vô thanh vô tức dung nhập vào cái bóng đen kịt của tấm bình phong khắc họa đồ án tứ linh.
Mặc dù hai tai đã điếc đặc, Tiền Minh vẫn cảm nhận được thần thức của Tống Duyên truyền âm trực tiếp vào thức hải: "Bọn chúng hành động nhanh hơn dự kiến. Hắc Thiên Kiếm Các đã mượn tay đội chấp pháp của Thành chủ phủ để mượn đao giết người, diệt trừ hậu họa."
Giọng nói lạnh như băng của lão giả tiếp tục vang dội trong đầu vị chưởng quỹ béo: "Nhớ kỹ, tuyệt đối không được vận linh lực phản kháng. Phải dùng quy củ giám định công khai của phường thị để ép tên thống lĩnh kia tự tay nhận lấy tang vật này."
Gã thống lĩnh đảo con ngươi lạnh lẽo nhìn quanh căn phòng lộn xộn, mũi đao rực lửa chỉ thẳng vào mặt Tiền Minh. Khóe môi gã nhếch lên một nụ cười gằn tàn nhẫn, thần thức cường đại tập trung cao độ, gắt gao khóa chặt lấy con mồi béo bở đang lảo đảo ôm chặt chiếc hộp gỗ trên tay.
"Rắc!"
Màng chắn bảo vệ bằng linh quang rốt cuộc không chịu nổi áp lực, vỡ vụn thành từng mảnh sáng lả tả rơi xuống nền đá. Tên sát thủ mặc áo choàng xám bước qua khung cửa đổ nát, đao mang trong tay gã cuộn trào hắc khí, tản ra uy áp Trúc Cơ hậu kỳ bức người. Tiền Minh lùi sát vào góc tường, sắc mặt trắng bệch vì chất độc từ Phôi Kiếm Huyết Sát đang lan dọc cánh tay, nhưng mười ngón tay vẫn gắt gao ôm chặt lấy khối kim loại lạnh lẽo.
"Giữ lại cái mạng tàn, hay giữ lại đống sắt vụn kia?"
Sát thủ cười gằn, trường đao chém ra một đường vòng cung tuyệt thực. Đao khí không nhắm vào yết hầu Tiền Minh, mà xé gió lao thẳng về phía vật chứng hòng tiêu hủy triệt để mọi dấu vết.
Đúng lúc này, từ trong bóng tối góc phòng, một luồng kình phong sắc bén xé rách không gian. Tống Duyên hiện thân, cổ tay vung lên, ném ra ba tấm phù lục mang theo ánh sáng xanh lục. Thanh Mộc Tỏa Trận nháy mắt hình thành, vươn ra những sợi dây leo linh lực quấn lấy lưỡi đao, tạo ra một bức tường mộc hệ vững chãi che chắn trước mặt Tiền Minh.
Kẻ tập kích hừ lạnh, nhãn quang lóe lên sự giảo hoạt. Gã lập tức nhận ra đây chỉ là đòn nhử nhằm kéo dài thời gian chờ viện binh. Không chút do dự, tên áo xám thay đổi chiến thuật, cắn nát đầu lưỡi phun ra một ngụm tinh huyết lên thân đao. Hắc khí bùng nổ, lưỡi đao rung lên bần bật, trực tiếp chấn nát trận văn Thanh Mộc, đột ngột chuyển hướng đánh thẳng vào đan điền Tống Duyên để bức lui kẻ cản đường.
Thế nhưng, Tống Duyên hoàn toàn không có ý định phòng thủ. Lão giả bấm niệm pháp quyết, ném thẳng mặt đồng Bát Quái hộ thân về phía mũi đao, đồng thời đạp mạnh chân lên một trận đồ ẩn tàng dưới lớp gạch nung.
"Ầm!"
Mặt đồng nứt toác, chia năm xẻ bảy dưới sức ép của đao mang. Cái giá phải trả là luồng phản chấn tràn ngược vào kinh mạch Tống Duyên, khiến tay áo lão rách bươm, linh lực tản đi một phần ba. Nhưng ngay khoảnh khắc mũi đao của kẻ địch xuyên thủng hàng phòng ngự, Phôi Kiếm Huyết Sát trong ngực Tiền Minh đột ngột cộng hưởng với trận đồ dưới đất, phóng ra một cột sáng đỏ rực.
Cột sáng này không mang tính sát thương, mà là Cấm Linh Lưu Ảnh Trận — thứ mẻ lưới chân chính đã được bố trí từ trước. Hắc khí trên lưỡi đao và linh lực đặc trưng của tên sát thủ lập tức bị trận pháp bóc tách, phong ấn gọn gàng vào một khối ngọc giản đặt sẵn nơi bệ đá.
Nhận ra bản thân đã bước vào bẫy rập ghi hình, sát thủ hoảng hốt muốn thu đao rút lui. Đáng tiếc, sát khí từ tàn hồn trong phôi kiếm đã thuận theo luồng giao tranh, bám chặt lấy pháp khí của gã. Lưỡi trường đao kêu lên những tiếng xèo xèo chói tai, linh tính nháy mắt bị ăn mòn, hóa thành một đống sắt vụn rỉ sét. Kẻ địch cắn răng vứt bỏ vũ khí, hóa thành một đạo độn quang phá cửa sổ tẩu thoát vào màn đêm.
Tống Duyên ôm ngực ho khan, bước tới nhặt lấy tàn đao cùng khối ngọc giản đang lưu chuyển khí tức xám xịt. Lão quay sang Tiền Minh, nhét vào miệng hắn một viên Tị Độc Đan, ánh mắt lóe lên sự thán phục xen lẫn e dè trước mưu tính sâu xa của thượng cấp.
Trở lại mật thất tại tổng bộ, ngọc giản và tàn đao được đặt cẩn thận lên án thư. Diệp Tinh Thần liếc nhìn vết nứt trên mặt đồng hộ thân, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, âm thanh khô khốc đánh vỡ sự im lặng.
"Ghi vào sổ công huân Chấp Sự Đường: Tống Duyên tổn hại một pháp khí phòng ngự bậc ba, thưởng năm ngàn điểm cống hiến, cấp quyền truy cập Khố Phòng Chữ Thiên chọn một món đền bù."
Hắn nhấc bút chu sa, dứt khoát viết một dòng lệnh mới lên ngọc điệp gia tộc.
"Tiền Minh bảo vệ vật chứng có công, trúng độc tổn hại căn cơ, lập tức điều chuyển vào nội các dưỡng thương, ban cho danh phận đệ tử hạch tâm. Khoản chi phí đan dược cứ trừ thẳng vào quỹ dự phòng của Tình Báo Đường."
Hắn cầm lấy khối ngọc giản đã khóa chặt khí tức hung thủ, ném lại cho vị Chấp sự đang cung kính đứng chờ.
"Bố cục đã thành. Khí tức Trúc Cơ hậu kỳ này, toàn bộ thành Vân Giao chỉ có Nhị trưởng lão của đối thủ sở hữu. Đem thứ này cùng tàn đao, bí mật gửi đến sương phòng của chưởng quỹ Vạn Kim Thương Hội."
Ánh mắt Diệp Tinh Thần lạnh lẽo như sương giá, sát cơ giấu kín dưới vẻ ngoài tĩnh lặng.
"Nói với lão ta, hàng hóa bị cướp, sát thủ đã để lại bằng chứng. Nếu trưa ngày mai Vạn Kim không đứng ra làm người kiểm chứng tại buổi lễ xuất xưởng, chúng ta sẽ công khai ngọc giản này, để toàn thiên hạ biết thương hội đang dung túng tà tu cắt đứt thương lộ."
Tống Duyên cúi đầu nhận lệnh, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo. Lão hiểu rõ, từ giây phút này, Vạn Kim Thương Hội đã bị ép lên chung một con thuyền bằng một bản khế ước không thể chối từ, còn kẻ địch ngoài kia hoàn toàn không biết lưỡi dao chí mạng đang kề sát cổ họ.
"Các chủ, Hắc Thiên phân bộ tại thành Vân Giao lần này mời đến ba vị trưởng lão tọa trấn, lại dùng danh nghĩa cống phẩm dâng lên phủ Thành chủ." Tống Duyên châm chước từ ngữ, mồ hôi lạnh rịn ra bên thái dương. Lão vốn là người cẩn trọng, thâm tâm không muốn Thiên Đạo Kiếm Các vướng vào rắc rối trực diện khi chưa nắm chắc phần thắng. "Nếu chúng ta lấy thân phận đối thủ để ép bọn họ mở lò nghiệm kiếm, e rằng sẽ bị khép vào tội phá hoại quy củ. Hơn nữa, khối quặng mang tàn hỏa kia... làm sao ngài chắc chắn chúng không bị địa hỏa dung luyện đến mức không còn dấu vết?"
Diệp Tinh Thần không ngẩng đầu lên, ngón tay thon dài gõ nhẹ từng nhịp lên mép án thư. Hắn chưa bao giờ có ý định tự mình xông vào hang cọp. "Bởi vì thứ pha trộn trong quặng sắt không phải tạp chất thông thường, mà là Huyết Sát Tủy luyện từ tàn hồn. Kẻ đúc kiếm bên Hắc Thiên quá tự phụ vào ngọn lửa địa tâm. Chúng không biết rằng, địa hỏa càng mạnh, sát khí sẽ càng bám rễ sâu vào kiếm mạch, tạo thành những vết nứt ngầm không thể xóa nhòa."
Hắn đứng dậy, bước đến bên cạnh giá cắm kiếm, ánh mắt lạnh nhạt nhìn ra màn đêm. "Ta biết rõ Hắc Thiên Kiếm Các sẽ mượn oai Thành chủ để chèn ép, dùng danh tiếng bao che sự thật. Cho nên, người cầm tấm lệnh bài có chu sa này ngày mai không phải là ngươi, cũng không phải bất kỳ ai mang trang phục của chúng ta."
Tống Duyên ngẩn người, vô thức siết chặt miếng ngọc thạch trong tay, cảm nhận được một trận hàn ý chạy dọc sống lưng. Diệp Tinh Thần xoay người lại, giọng nói mang theo sự tính toán chuẩn xác đến từng bước. "Đem lệnh bài này cùng bản sao hồ sơ đối chất, bí mật giao cho chưởng quỹ của Vạn Kim Thương Hội. Cứ nói với lão, lô quặng ô kim tháng trước Vạn Kim bán cho Hắc Thiên đã bị tráo đổi. Nếu ngày mai thanh danh kiếm kia xảy ra phản phệ, Vạn Kim Thương Hội với tư cách nhà cung cấp sẽ phải gánh toàn bộ trách nhiệm đền bù bằng mạng sống."
Đây chính là thế cục mượn dao giết người, dùng luật ép luật. Vạn Kim Thương Hội vốn là kẻ cung cấp vật liệu, một khi dính dáng đến nguy cơ bồi thường khổng lồ, đám thương nhân hám lợi tất nhiên sẽ hoảng sợ tột độ. Bọn họ sẽ lấy tư cách chủ nợ vật liệu, mượn cớ bảo vệ uy tín thương đạo để chủ động mời Thiên Đạo Kiếm Các đứng ra làm trọng tài giám định độc lập. Hắc Thiên Kiếm Các có thể cự tuyệt đối thủ, nhưng tuyệt đối không dám cự tuyệt nhà cung cấp lớn nhất của Cửu Châu, trừ phi chúng muốn tự tay cắt đứt toàn bộ đường mua bán quặng mỏ sau này.
"Truyền lệnh xuống Khố Phòng, lập tức đóng băng toàn bộ ngọc giản ghi chép giao dịch giữa chúng ta và Vạn Kim Thương Hội trong ba năm qua, cắt đứt quyền ưu tiên mua sắm của bọn họ." Diệp Tinh Thần hạ lệnh, áp dụng trực tiếp tộc quy để phong tỏa đường lui của con cờ. "Đưa sự việc vào Sổ Tuần Tra cấp bậc Giáp. Nếu chưởng quỹ Vạn Kim không chịu mang thẻ ngọc đến gõ cửa Hắc Thiên, cứ chiếu theo luật tàng trữ vật chứng giả, lập tức niêm phong ba gian cửa hàng linh tài của lão tại khu đông."
Hắn liếc nhìn Tống Duyên, chốt hạ một cái giá cụ thể. "Ngươi tự mình đi làm việc này. Khố Phòng sẽ ghi sổ công huân trừ trước của ngươi năm mươi điểm làm phí bảo lãnh pháp khí liên lạc. Việc thành, ta sẽ mở kho hoàn trả gấp ba. Nếu để lộ tin tức Thiên Đạo Kiếm Các đứng sau bức ép, tự ngươi xách đầu đến Hình Đường tạ tội."
Tống Duyên hít sâu một hơi, triệt để hiểu rõ sự tàn nhẫn trong bố cục của vị Các chủ trẻ tuổi. Không để lại dấu vết ép buộc, chỉ dùng quy tắc thương đạo ép con buôn, lại mượn tay con buôn ép kẻ thù tự mở lò. Lão vội vàng khom người lĩnh mệnh, cẩn thận giấu tấm ngọc bài vào tay áo rồi lùi nhanh ra khỏi mật thất. Cửa đá vừa khép lại, trên vách tường phía sau lưng Diệp Tinh Thần, tấm bảng Thiên Địa Kiếm Phổ bỗng nhiên rung lên bần bật. Ngay tại hàng chữ thứ ba mươi, cái tên Lưu Vân Kiếm vốn đang tỏa ánh sáng vàng nhạt đột ngột rạn ra một vết nứt đen ngòm, báo hiệu một sự kiện kiếm đạo tàn khốc sắp sửa bị lật tẩy.
Tống Duyên lùi lại một bước, chắp tay nhận lệnh rồi xoay người chìm vào bóng tối. Gió đêm thành Vân Giao mang theo hơi lạnh của sương giá, nhưng lưng áo vị chấp sự già đã ướt đẫm mồ hôi. Lão hiểu rõ, ván cược này Các chủ không dùng đao kiếm, mà dùng quy tắc thương trường để dồn ép đối thủ vào chỗ chết.
Nửa canh giờ sau, tại mật thất phía sau Vạn Kim Thương Hội.
Tiền Minh, vị đại chưởng quỹ khét tiếng giảo hoạt của phường thị, lúc này đang run rẩy lau mồ hôi hột trên trán. Ánh sáng từ viên dạ minh châu soi rõ tập giấy bọc da thú và vật chứng giám định mang dấu triện đỏ rực vừa được đẩy tới trước mặt gã.
Tống huynh, thứ này không thể mang ra đùa được.
Tiền Minh nuốt nước bọt, ánh mắt dán chặt vào những dòng chữ ghi chép cặn kẽ đường đi của linh lực bên trong quặng ô kim.
Tháng trước bổn hội quả thật có giao một lô khoáng thạch cho phân bộ đối diện. Nhưng chất lượng đều đã qua kiểm duyệt, tuyệt đối không có chuyện trộn lẫn ma vật tà tu.
Tống Duyên ngồi thẳng lưng, nhấp một ngụm linh trà đã nguội lạnh, điềm nhiên đáp lời.
Tiền chưởng quỹ không trộn, nhưng kẻ đứng lò bên kia thì có. Các chủ nhà ta đã dùng thuật vọng khí xem xét, sát khí dung hợp cùng địa hỏa đã ăn sâu vào cốt kiếm. Trưa ngày mai, khi thành chủ đích thân truyền linh lực vào để thử độ bén, kiếm mạch nhất định sẽ bạo liệt.
Tiền Minh nghe đến đây, sắc mặt nháy mắt trắng bệch như tờ giấy.
Một khi kiếm vỡ ngay trước mặt bá quan văn võ, chúng cần một kẻ chịu tội thay để giữ gìn danh tiếng ngàn năm.
Tống Duyên gõ gõ ngón tay lên mặt bàn, nhịp điệu giống hệt Diệp Tinh Thần lúc trước.
Đến lúc đó, sổ sách giao nhận của Vạn Kim Thương Hội chính là bằng chứng thép. Bọn chúng sẽ nói các ngươi tham lam bớt xén, tráo đổi quặng chứa tà khí, rắp tâm ám hại thành chủ.
Lão chưởng quỹ mập mạp lảo đảo lùi lại, va mạnh lưng vào giá sách. Gã không ngốc, lăn lộn trong phường thị bao năm, gã thừa hiểu thủ đoạn vắt chanh bỏ vỏ của những thế lực lớn. Kẻ địch xưa nay bá đạo, tuyệt đối sẽ không ngần ngại tru di diệt tộc một thương hội nhỏ bé để lấp liếm sự thật. Cục diện này vốn dĩ không phải do người của Thiên Đạo bày ra, mà do chính lòng tham của kẻ thù tạo thành lỗ hổng. Diệp Tinh Thần chỉ đơn giản là ném cho gã một sợi dây thừng khi gã đang đứng trên miệng vực.
Các chủ của ngài muốn ta làm gì?
Tiền Minh cắn chặt răng, âm thanh phát ra từ kẽ răng mang theo sự tuyệt vọng của kẻ bị dồn vào chân tường.
Trưa mai, khi nắp lò vừa mở, Vạn Kim Thương Hội phải là người đầu tiên xông ra gõ trống kêu oan.
Tống Duyên đưa tay rút từ trong tay áo ra một cuộn trục màu vàng sậm.
Cầm theo hồ sơ mật này, tố cáo trưởng lão giám sát bên kia đã âm thầm tráo đổi vật liệu, ép buộc các ngươi ký khống vào biên bản. Chỉ có ra tay trước, chiếm lấy đại nghĩa nạn nhân, các ngươi mới giữ được mạng.
Nhưng làm vậy, khế ước mười năm giữa bổn hội và bọn chúng sẽ triệt để vỡ nát.
Tiền Minh ôm lấy đầu, giọng nói run rẩy.
Bồi thường vi phạm hợp đồng lên tới ba vạn khối linh thạch trung phẩm. Hơn nữa, ba mỏ quặng tinh thiết ở dãy Lạc Hà của chúng ta sẽ bị chúng dùng luật lệ phường thị phong tỏa. Cái giá này Vạn Kim làm sao gánh nổi?
Tống Duyên không vội đáp, chậm rãi trải cuộn trục vàng sậm lên mặt bàn. Đó là một bản huyết khế cung ứng vật liệu độc quyền, phía dưới đã đóng sẵn ấn tín chói lọi của thế lực nhà mình.
Gia tộc nào cũng có quy củ thưởng phạt. Các chủ đã mở kho, trích trước năm vạn điểm công huân để bảo lãnh cho khoản bồi thường của các ngươi.
Tống Duyên chỉ tay vào phần điều khoản phân chia lợi ích.
Ba mỏ quặng Lạc Hà đổi thành tài sản thế chấp nhập vào sổ sách của chúng ta. Từ nay về sau, Vạn Kim Thương Hội chỉ cần cung cấp vật liệu thượng phẩm cho một mình Thiên Đạo Kiếm Các. Các chủ nhà ta nói, danh tiếng của người đúc kiếm đáng giá hơn dăm ba mỏ quặng.
Tiền Minh nhìn chằm chằm vào bản huyết khế, đôi mắt híp lại lóe lên những tia sáng phức tạp. Mất đi quyền tự chủ nhưng đổi lại được sự che chở tuyệt đối khỏi họa diệt môn, gã không còn đường lùi. Bàn tay mập mạp dứt khoát vung lên, cắn vỡ đầu ngón tay, nhỏ một giọt tinh huyết đỏ thẫm vào giữa trận văn khế ước.
Cuộn trục bùng lên một tia sáng nhạt rồi nhanh chóng cuộn lại, phong ấn đã thành.
Nếu Các chủ đã sòng phẳng, Tiền mỗ cũng xin dâng lên một phần thành ý.
Tiền Minh lau vết máu, hạ thấp giọng nói đến mức tối đa.
Đêm nay, để áp chế mùi tanh của tà tủy, kẻ đứng lò bên kia đã lén mua từ chỗ ta một lượng lớn tro Băng Tâm. Thứ này tuy giấu được khí tức, nhưng cực kỳ kỵ với hỏa linh lực thuần dương. Trưa mai, chỉ cần có người dùng hỏa thuật mồi thêm một mồi lửa vào thân kiếm.
Tống Duyên khẽ nheo mắt, thu lấy huyết khế cất vào vạt áo. Nước cờ của Các chủ quả nhiên không trượt một ly, chẳng những ép được kẻ thế mạng tự nguyện bước ra ánh sáng, mà còn moi ra được tử huyệt chí mạng ẩn sâu bên trong quy trình luyện khí của đối thủ.
Bàn tay gầy guộc của Tống Duyên rụt sâu vào trong nếp áo bào rộng thùng thình. Khi rút ra, lão đã cẩn trọng nâng một chiếc hộp gỗ lim đen bóng, bên trên khắc chìm những đường nét phức tạp của Tụ Âm Trận. Lão chậm rãi đặt vật kia lên mặt bàn đá thanh ngọc, đẩy dần về phía vị chưởng quỹ béo tốt đang toát mồ hôi hột. Ba lá bùa Tịnh Tâm dán chéo trên nắp hộp tỏa ra vầng sáng vàng nhạt, chật vật kìm hãm luồng dao động cuồng bạo đang chực chờ bùng nổ từ bên trong.
Ngón tay Tống Duyên điểm nhẹ, rót một tia linh lực hệ thủy tinh thuần vào nắp hộp. Lớp bùa phong ấn vẽ bằng chu sa xèo xèo bốc khói rồi rách toạc ra làm đôi. Một luồng hàn khí u ám xen lẫn mùi rỉ sét tanh tưởi lập tức tràn ngập không gian chật hẹp của mật thất. Nhiệt độ xung quanh giảm mạnh đến mức chén trà linh thảo trên bàn đóng băng trong chớp mắt, sương giá lan tràn khắp mặt sàn ngọc.
Nằm gọn giữa lớp nhung lụa đỏ thẫm là phân nửa thanh Phôi Kiếm Phế Phẩm. Bề mặt kim loại xám xịt vằn vện những đường nứt đen ngòm, không ngừng phập phồng co giật như những đoạn mạch máu thối rữa. Sát khí ngưng tụ thành từng sợi hắc vụ mỏng manh, uốn éo vươn ra ngoài không khí tựa như xúc tu của ác quỷ. Đây chính là vật chứng chí mạng mà Diệp Tinh Thần đã đích thân căn dặn Tống Duyên phải giao tận tay con cờ quan trọng này.
Tiền Minh run rẩy vươn ngón tay mập mạp chạm thử vào đoạn kim loại tàn tạ. Ngay lập tức, một cỗ Huyết Sát Tủy hung hãn bám lấy da thịt, men theo đầu ngón tay xông thẳng vào kinh huyệt. Lão kinh hãi rụt tay lại, tròng mắt co rút khi phát hiện móng tay cái đã biến thành màu đen kịt, tỏa ra mùi hôi thối đặc trưng của xác ướp. Luồng tà khí này cắn nuốt sinh cơ cực kỳ bá đạo, hoàn toàn không phải thứ mà tu sĩ bình thường có thể khống chế.
Vị chưởng quỹ hiểu rất rõ, khối phế phẩm này là bùa đòi mạng cực kỳ nguy hiểm, nhưng đồng thời cũng là cọng rơm cứu vãn số phận của Vạn Kim Thương Hội lúc này. Nếu công bố được việc Hắc Thiên phân bộ dùng tàn hồn luyện khí, đối thủ chắc chắn sẽ vạn kiếp bất phục. Lão vừa há miệng, chưa kịp cất lời hỏi thêm về những bước đi tiếp theo trong kế hoạch thì dị biến liền phát sinh.
Trận bàn Bát Quái Cố Nguyên đặt ở góc phòng đột ngột rung lắc kịch liệt. Ánh sáng màu lam bảo vệ căn phòng dâng lên tạo thành một màng chắn hình bán cầu vững chắc. Từ bên ngoài, một đạo đao mang rực lửa hung hãn bổ thẳng xuống, mang theo uy áp trầm trọng của tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ. Hai luồng sức mạnh va chạm vào nhau, tạo ra từng đợt gợn sóng vặn vẹo không gian, khiến đồ đạc trong mật thất đổ vỡ loảng xoảng.
Nhận thấy cường công bằng hỏa linh lực không thể lập tức xuyên thủng phòng ngự, kẻ địch bên ngoài cấp tốc thay đổi đấu pháp. Ba tấm Phá Cấm Phù mang theo lôi đình chi lực xé gió bay vút tới, dán chặt lên ba điểm yếu nhất trên kết giới màu lam. Tiếng sấm nổ vang rền đánh vào mắt trận. Dưới áp lực của lôi hỏa giao gia, trận nhãn không chịu nổi phụ tải. Ba viên linh thạch thượng phẩm khảm trên mâm ngọc đồng loạt nứt toác rồi vỡ vụn thành bột mịn lả tả rơi xuống.
Sóng xung kích từ trận pháp hỏng hóc hóa thành một cơn lốc hất văng Tiền Minh đập lưng vào tường. Lão vội vàng tế ra tấm ngọc bội Hộ Thân cấp hai, nhưng uy lực phản chấn của lôi đình quá mức cuồng bạo. Ngọc bội vỡ nát thành từng mảnh nhỏ. Đôi tai Tiền Minh ong lên dữ dội, màng nhĩ hai bên chịu áp lực khủng khiếp liền rách toạc. Hai dòng máu tươi ấm nóng chảy dọc xuống cổ áo, thính giác của lão hoàn toàn bị phế bỏ trong ngắn hạn, đầu óc quay cuồng mất đi cảm giác thăng bằng.
Cửa mật thất bị một cước bọc trong hỏa linh lực đạp tung. Ván gỗ cháy đen gãy nát văng tứ tung khắp nơi, bụi mù mịt cuộn lên từng trận. Một gã thống lĩnh mặc trọng giáp vảy cá bước vào, tay lăm lăm thanh chiến đao xích sắc còn vương hỏa diễm nóng rực. Phía sau gã là hơn mười tên thủ vệ Thành chủ phủ đằng đằng sát khí, trận hình phong tỏa kín mọi lối thoát.
Trong lúc hỗn loạn bùng nổ, Tống Duyên không hề tỏ ra hoảng hốt. Lão quyết đoán bóp nát một viên Ẩn Tức Châu được giấu sẵn trong tay áo. Bóng dáng vị chấp sự vặn vẹo mờ ảo, toàn bộ linh lực chấn động xung quanh thân thể hoàn toàn bị xóa nhòa. Thân ảnh lão nhạt dần rồi vô thanh vô tức dung nhập vào cái bóng đen kịt của tấm bình phong khắc họa đồ án tứ linh.
Mặc dù hai tai đã điếc đặc, Tiền Minh vẫn cảm nhận được thần thức của Tống Duyên truyền âm trực tiếp vào thức hải: "Bọn chúng hành động nhanh hơn dự kiến. Hắc Thiên Kiếm Các đã mượn tay đội chấp pháp của Thành chủ phủ để mượn đao giết người, diệt trừ hậu họa."
Giọng nói lạnh như băng của lão giả tiếp tục vang dội trong đầu vị chưởng quỹ béo: "Nhớ kỹ, tuyệt đối không được vận linh lực phản kháng. Phải dùng quy củ giám định công khai của phường thị để ép tên thống lĩnh kia tự tay nhận lấy tang vật này."
Gã thống lĩnh đảo con ngươi lạnh lẽo nhìn quanh căn phòng lộn xộn, mũi đao rực lửa chỉ thẳng vào mặt Tiền Minh. Khóe môi gã nhếch lên một nụ cười gằn tàn nhẫn, thần thức cường đại tập trung cao độ, gắt gao khóa chặt lấy con mồi béo bở đang lảo đảo ôm chặt chiếc hộp gỗ trên tay.
"Rắc!"
Màng chắn bảo vệ bằng linh quang rốt cuộc không chịu nổi áp lực, vỡ vụn thành từng mảnh sáng lả tả rơi xuống nền đá. Tên sát thủ mặc áo choàng xám bước qua khung cửa đổ nát, đao mang trong tay gã cuộn trào hắc khí, tản ra uy áp Trúc Cơ hậu kỳ bức người. Tiền Minh lùi sát vào góc tường, sắc mặt trắng bệch vì chất độc từ Phôi Kiếm Huyết Sát đang lan dọc cánh tay, nhưng mười ngón tay vẫn gắt gao ôm chặt lấy khối kim loại lạnh lẽo.
"Giữ lại cái mạng tàn, hay giữ lại đống sắt vụn kia?"
Sát thủ cười gằn, trường đao chém ra một đường vòng cung tuyệt thực. Đao khí không nhắm vào yết hầu Tiền Minh, mà xé gió lao thẳng về phía vật chứng hòng tiêu hủy triệt để mọi dấu vết.
Đúng lúc này, từ trong bóng tối góc phòng, một luồng kình phong sắc bén xé rách không gian. Tống Duyên hiện thân, cổ tay vung lên, ném ra ba tấm phù lục mang theo ánh sáng xanh lục. Thanh Mộc Tỏa Trận nháy mắt hình thành, vươn ra những sợi dây leo linh lực quấn lấy lưỡi đao, tạo ra một bức tường mộc hệ vững chãi che chắn trước mặt Tiền Minh.
Kẻ tập kích hừ lạnh, nhãn quang lóe lên sự giảo hoạt. Gã lập tức nhận ra đây chỉ là đòn nhử nhằm kéo dài thời gian chờ viện binh. Không chút do dự, tên áo xám thay đổi chiến thuật, cắn nát đầu lưỡi phun ra một ngụm tinh huyết lên thân đao. Hắc khí bùng nổ, lưỡi đao rung lên bần bật, trực tiếp chấn nát trận văn Thanh Mộc, đột ngột chuyển hướng đánh thẳng vào đan điền Tống Duyên để bức lui kẻ cản đường.
Thế nhưng, Tống Duyên hoàn toàn không có ý định phòng thủ. Lão giả bấm niệm pháp quyết, ném thẳng mặt đồng Bát Quái hộ thân về phía mũi đao, đồng thời đạp mạnh chân lên một trận đồ ẩn tàng dưới lớp gạch nung.
"Ầm!"
Mặt đồng nứt toác, chia năm xẻ bảy dưới sức ép của đao mang. Cái giá phải trả là luồng phản chấn tràn ngược vào kinh mạch Tống Duyên, khiến tay áo lão rách bươm, linh lực tản đi một phần ba. Nhưng ngay khoảnh khắc mũi đao của kẻ địch xuyên thủng hàng phòng ngự, Phôi Kiếm Huyết Sát trong ngực Tiền Minh đột ngột cộng hưởng với trận đồ dưới đất, phóng ra một cột sáng đỏ rực.
Cột sáng này không mang tính sát thương, mà là Cấm Linh Lưu Ảnh Trận — thứ mẻ lưới chân chính đã được bố trí từ trước. Hắc khí trên lưỡi đao và linh lực đặc trưng của tên sát thủ lập tức bị trận pháp bóc tách, phong ấn gọn gàng vào một khối ngọc giản đặt sẵn nơi bệ đá.
Nhận ra bản thân đã bước vào bẫy rập ghi hình, sát thủ hoảng hốt muốn thu đao rút lui. Đáng tiếc, sát khí từ tàn hồn trong phôi kiếm đã thuận theo luồng giao tranh, bám chặt lấy pháp khí của gã. Lưỡi trường đao kêu lên những tiếng xèo xèo chói tai, linh tính nháy mắt bị ăn mòn, hóa thành một đống sắt vụn rỉ sét. Kẻ địch cắn răng vứt bỏ vũ khí, hóa thành một đạo độn quang phá cửa sổ tẩu thoát vào màn đêm.
Tống Duyên ôm ngực ho khan, bước tới nhặt lấy tàn đao cùng khối ngọc giản đang lưu chuyển khí tức xám xịt. Lão quay sang Tiền Minh, nhét vào miệng hắn một viên Tị Độc Đan, ánh mắt lóe lên sự thán phục xen lẫn e dè trước mưu tính sâu xa của thượng cấp.
Trở lại mật thất tại tổng bộ, ngọc giản và tàn đao được đặt cẩn thận lên án thư. Diệp Tinh Thần liếc nhìn vết nứt trên mặt đồng hộ thân, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, âm thanh khô khốc đánh vỡ sự im lặng.
"Ghi vào sổ công huân Chấp Sự Đường: Tống Duyên tổn hại một pháp khí phòng ngự bậc ba, thưởng năm ngàn điểm cống hiến, cấp quyền truy cập Khố Phòng Chữ Thiên chọn một món đền bù."
Hắn nhấc bút chu sa, dứt khoát viết một dòng lệnh mới lên ngọc điệp gia tộc.
"Tiền Minh bảo vệ vật chứng có công, trúng độc tổn hại căn cơ, lập tức điều chuyển vào nội các dưỡng thương, ban cho danh phận đệ tử hạch tâm. Khoản chi phí đan dược cứ trừ thẳng vào quỹ dự phòng của Tình Báo Đường."
Hắn cầm lấy khối ngọc giản đã khóa chặt khí tức hung thủ, ném lại cho vị Chấp sự đang cung kính đứng chờ.
"Bố cục đã thành. Khí tức Trúc Cơ hậu kỳ này, toàn bộ thành Vân Giao chỉ có Nhị trưởng lão của đối thủ sở hữu. Đem thứ này cùng tàn đao, bí mật gửi đến sương phòng của chưởng quỹ Vạn Kim Thương Hội."
Ánh mắt Diệp Tinh Thần lạnh lẽo như sương giá, sát cơ giấu kín dưới vẻ ngoài tĩnh lặng.
"Nói với lão ta, hàng hóa bị cướp, sát thủ đã để lại bằng chứng. Nếu trưa ngày mai Vạn Kim không đứng ra làm người kiểm chứng tại buổi lễ xuất xưởng, chúng ta sẽ công khai ngọc giản này, để toàn thiên hạ biết thương hội đang dung túng tà tu cắt đứt thương lộ."
Tống Duyên cúi đầu nhận lệnh, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo. Lão hiểu rõ, từ giây phút này, Vạn Kim Thương Hội đã bị ép lên chung một con thuyền bằng một bản khế ước không thể chối từ, còn kẻ địch ngoài kia hoàn toàn không biết lưỡi dao chí mạng đang kề sát cổ họ.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.