Kiếm Các Thiên Hạ

Chương 188: Trận Pháp Để Kiểm Chứng

Đăng: 16/08/2026 08:41 3,955 từ 1 lượt đọc

Sâu trong lòng núi tuyết, ngọn lửa xanh lam của lò đúc bí mật thuộc Tống gia đang cháy bập bùng, phả ra từng đợt khí lạnh thấu xương. Trên đài đe bằng đá ngọc tủy, phần vỏ bọc kim loại tàn tạ vừa được cướp về từ tay đội tuần tra đang nằm yên lìm. Bề mặt vật này loang lổ những vết cháy đen, tàn dư của một trận hỏa công bạo liệt. Tống Lương chắp tay sau lưng, ánh mắt gằn lên những tia vằn vện đỏ ngầu, gắt gao nhìn chằm chằm vào khối phế liệu trước mặt. Lão không dám thở mạnh, chỉ chờ đợi phán quyết từ vị trưởng lão giám định đang đứng cạnh lò lửa.

Tôn Hạc, đệ nhất giám kiếm sư của Tống gia, cẩn thận rút ra một cây Tố Ngân Châm dài chừng ba tấc. Lão truyền một đạo thần thức sắc bén vào thân kim, đâm thẳng vào khe nứt sâu nhất trên bề mặt tàn phiến. Một tiếng "keng" thanh thúy vang lên, nương theo đó là luồng sương giá mỏng manh tỏa ra từ mũi châm. Tôn Hạc nhắm nghiền mắt, cẩn thận cảm nhận từng gợn sóng linh lực dội lại từ bên trong lõi thép. Sau ba nhịp thở, lão từ từ rút kim ra, vuốt chòm râu bạc, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đắc ý.

"Gia chủ yên tâm, ngọn lửa đêm nay đã thiêu rụi hoàn toàn tàn văn hắc thủy." Tôn Hạc đưa mũi châm còn vương chút sương lạnh cho Tống Lương xem. "Kẻ địch dùng hỏa trận hòng vây khốn chúng ta, lại không ngờ chính ngọn lửa đó đã giúp tẩy sạch khí tức cấm kỵ. Hiện tại, bên trong vật này chỉ còn lưu lại kiếm văn hàn băng thuần túy của bổn tộc. Bọn chúng đã mất trắng tang chứng, không còn bất cứ cơ sở nào để định tội."

Tống Lương nghe xong, tảng đá đè nặng trong lòng rốt cuộc cũng được gỡ xuống. Lão bật cười thành tiếng, âm thanh vang vọng khắp thạch động lạnh lẽo. Bàn tay thô ráp của lão vỗ mạnh lên đài đe, khiến khối kim loại khẽ nảy lên. Đám ngu xuẩn của Thiên Đạo Kiếm Các tưởng rằng có thể dùng chút mưu hèn kế mọn để bắt thóp Tống gia, cuối cùng lại dâng tặng một lớp vỏ bọc hoàn hảo. Lão lập tức quay sang hạ lệnh cho đám thân tín chuẩn bị hộp gấm, phong ấn cẩn thận vật chứng này lại.

"Sáng mai tại đài nghị sự, ta sẽ đích thân mang thứ này ra đối chất." Ánh mắt Tống Lương lóe lên tia tàn nhẫn. "Diệp Tinh Thần muốn dùng Lệnh Phong Kho để ép ta, ta sẽ dùng chính tàn phiến này để vả vào mặt hắn. Việc chế tạo hàng cấm không có chứng cứ, ta sẽ kiện ngược lại chúng tội danh cướp đoạt tài nguyên và vu khống tông môn. Lần này, ta muốn xem màng lưới tình báo của chúng lấy gì để đền mạng cho những tổn thất đêm nay."

Cùng lúc đó, tại tầng cao nhất của Thiên Đạo Kiếm Các, sương đêm vẫn dày đặc bao phủ những mái ngói cong vút. Diệp Tinh Thần ngồi tĩnh tọa trước một bàn cờ bằng gỗ trầm hương, ngón tay thon dài nhẹ nhàng vuốt ve một quân cờ hắc thạch. Không gian tĩnh lặng bị phá vỡ khi một bóng đen mờ ảo dung nhập từ ngoài cửa sổ, quỳ một chân xuống sàn gỗ. Tên ám vệ không nói một lời, chỉ dâng lên một mảnh ngọc giản truyền âm mỏng như cánh ve, bên trên còn vương chút hàn khí đặc trưng của vùng núi tuyết.

Diệp Tinh Thần nhận lấy ngọc giản, không cần dùng thần thức để đọc, chỉ áp nhẹ đầu ngón tay lên bề mặt ngọc. Hắn cảm nhận nhịp điệu rung động của kiếm ý được mã hóa bên trong. Khóe môi hắn khẽ cong lên một biên độ cực nhỏ. Thông tin báo về hoàn toàn trùng khớp với dự liệu. Tôn Hạc đã dùng Tố Ngân Châm để kiểm tra, và sự nông cạn của phương pháp giám định truyền thống đã khiến lão ta mù lòa trước cái bẫy tinh vi nhất. Kẻ địch đã hoàn toàn tin rằng vỏ bọc rỗng tuếch kia là bùa hộ mệnh của chúng.

"Con mồi đã ngậm chặt lưỡi câu, nhưng nếu ta trực tiếp giật dây, chúng vẫn có thể nghi ngờ mà lùi lại." Diệp Tinh Thần lẩm bẩm, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn cờ. Hắn hiểu rõ bản tính đa nghi của Tống Lương. Nếu ngày mai người của Kiếm Các đứng ra chỉ trích đầu tiên, Tống gia chắc chắn sẽ sinh lòng phòng bị, thậm chí không dám đưa vật chứng ra ánh sáng. Muốn kẻ địch tự tay dâng lên bằng chứng định tội chính mình, cần phải có một lực đẩy từ bên ngoài, một sức ép khiến chúng không thể không chứng minh sự trong sạch.

Hắn vươn tay lấy một tấm lệnh bài bằng đồng xanh, khắc hình đồng tiền rỗng ruột, ném về phía tên ám vệ. Lệnh bài xé gió bay đi, mang theo một đạo mệnh lệnh lạnh lẽo. Diệp Tinh Thần trầm giọng phân phó, yêu cầu ám vệ mang vật này đến phủ đệ của Lưu quản sự thuộc Vạn Kim Thương Hội ngay trong đêm. Lão Lưu vốn là kẻ trung lập, chỉ quan tâm đến lợi ích thương đạo, nhưng lại nắm giữ nguồn cung cấp quặng sắt khổng lồ cho Tống gia.

"Truyền lời cho Lưu quản sự, sáng mai tại hội nghị, viện cớ có tin đồn Tống gia dính líu đến tà văn, yêu cầu đình chỉ hiệp ước cung cấp quặng." Diệp Tinh Thần nhấc quân cờ hắc thạch đặt mạnh xuống bàn cờ, tạo nên một tiếng vang khô khốc. "Bị thương hội cắt đứt yết hầu tài nguyên, Tống Lương vì muốn giữ vững thương lộ, bắt buộc phải dùng khối phế liệu kia để chứng minh thanh danh trước mặt mọi người. Đến lúc đó, bức bình phong của chúng ta mới chính thức khép lại."

Tên ám vệ cúi đầu nhận lệnh, bóng dáng nhạt dần rồi tan biến vào màn đêm vô tận. Diệp Tinh Thần quay mặt nhìn ra cửa sổ, nơi những ánh đuốc le lói của các thế lực đang rục rịch chuẩn bị cho buổi sáng ngày mai. Cục diện đã được sắp đặt xong xuôi. Một khi Tống gia tự tin bước lên đài cao, dùng uy tín của cả gia tộc để bảo lãnh cho một lời nói dối, đó cũng là lúc lưỡi kiếm nhân quả thực sự chém xuống. Cái giá của sự kiêu ngạo sẽ không chỉ dừng lại ở vài ba khu mỏ, mà là sự tín nhiệm bị nghiền nát đến không còn một mảnh vụn.

Trên tầng cao nhất của Thiên Đạo Kiếm Các, sương đêm lạnh buốt không thể dập tắt hơi nóng rực tỏa ra từ đài ngọc. Diệp Tinh Thần ngồi xếp bằng, đầu ngón tay lơ lửng phía trên một khối tinh thể to bằng nắm tay. Bề mặt vật này đen kịt, thỉnh thoảng lóe lên những đường vân xanh lam sắc lẹm. Đây mới là phần lõi thực sự của thanh kiếm cấm kỵ, thứ đã được bí mật bóc tách khỏi lớp vỏ nguỵ trang ngay giữa vòng vây lửa đỏ.

Cố Thiết đẩy cửa bước vào, vạt áo còn vương đầy mồ hôi và tro bụi. Lão thở hắt ra, ném một cuốn sổ ghi chép lên mặt bàn gỗ linh mộc.

Bọn chúng đã cắn câu, ôm cái vỏ rỗng kia chạy thục mạng về núi tuyết. Cố Thiết vuốt lớp bồ hóng trên mặt, giọng điệu xen lẫn sự xót xa. Nhưng cái giá phải trả không hề rẻ thưa các chủ. Để ép phần lõi hắc thủy tách rời khỏi lớp vỏ trong thời gian ngắn, Lò Bát Quái số ba của chúng ta đã nứt toác trận nhãn. Toàn bộ lô thép lạnh ngàn năm dùng làm mồi nhử cũng cháy thành xỉ than. Khoản hao hụt này, sổ công huân của phòng đúc tháng này gánh không nổi.

Diệp Tinh Thần không vội đáp lời. Hắn cẩn thận nhỏ một giọt linh dịch lên khối tinh thể đen. Xèo một tiếng, làn khói mỏng bốc lên, hiển lộ rõ ràng hai dải kiếm văn đang xoắn chặt vào nhau. Một bên là hàn băng trận đặc trưng của Tống gia, bên kia là tà văn hắc thủy cấm kỵ, cả hai bị nhiệt lượng cực hạn nung chảy và dung hợp vĩnh viễn không thể tách rời.

Một cái lò đúc và một lô vật liệu, đổi lấy việc nhổ tận gốc mạng lưới tà kiếm của đối thủ, là một cái giá quá hời. Diệp Tinh Thần nhàn nhạt lên tiếng, ánh mắt không rời khỏi những đường vân đang phát sáng. Nếu chúng ta vác nguyên khối kim loại chưa luyện hóa lên đài nghị sự, Tống Lương sẽ dễ dàng đổ tội rằng ta ngụy tạo tang chứng. Hắn sẽ vin vào cớ khí tức hỗn tạp để kêu oan, thậm chí mua chuộc các giám kiếm sư khác để làm rối loạn kết quả.

Hắn dừng một nhịp, khóe môi khẽ nhếch lên, ngón tay gõ nhẹ từng nhịp lên mặt bàn. Nhưng hiện tại thì khác. Ngọn lửa của ngươi không thiêu rụi tàn văn, mà mượn trận pháp để ép toàn bộ khí tức cấm kỵ co cụm vào phần lõi này. Cái vỏ mà bọn chúng cướp đi quả thực rất sạch sẽ. Ngày mai, chính tay Tống Lương sẽ tự tin mang cái vỏ đó ra trình diện trước toàn thể Trưởng Lão Viện để chứng minh sự trong sạch.

Cố Thiết sững người, đôi mắt vẩn đục của lão thợ rèn bỗng lóe lên tia sáng hiểu ra vấn đề. Lão nhìn chằm chằm vào khối tinh thể trên đài ngọc. Hình dáng của nó, những đường gờ lồi lõm sắc cạnh kia, hoàn toàn khớp với khoảng trống bên trong lớp vỏ kim loại mà kẻ địch vừa đắc ý mang đi.

Đến lúc đó, ta chỉ cần đưa phần lõi này ra. Diệp Tinh Thần vung tay, một chiếc hộp bằng chì nặng nề trượt trên mặt bàn, nuốt chửng khối tinh thể phát sáng. Hai mảnh ghép lại, vết nứt liền mạch, kiếm văn cộng hưởng. Bọn chúng tự mang vỏ kiếm của mình đến để khóa chặt tội danh, có mọc thêm mười cái miệng cũng không thể chối cãi. Nắp hộp đóng sập lại, phong ấn toàn bộ khí tức hàn băng lẫn hắc thủy.

Hắn đẩy chiếc hộp về phía mép bàn, hạ giọng ban lệnh cho vị quản sự già. Ghi nợ chi phí lò đúc bị hỏng vào quỹ dự phòng của phòng tình báo, lấy danh nghĩa chi phí truy vết. Còn vật này, ngươi tuyệt đối không được đưa vào kho bãi của Kiếm Các. Ngay trong đêm nay, phái ám vệ mang nó đến hậu viện của Lục trưởng lão, người nổi tiếng cứng nhắc và trung lập nhất trong hội đồng trọng tài.

Cố Thiết nhận lấy chiếc hộp chì, cảm nhận hơi lạnh thấu xương truyền qua lớp kim loại, lập tức hiểu rõ sự tàn nhẫn trong bước cờ này. Cứ nói rằng đây là vật liệu lạ do một thương nhân giấu mặt nhờ giám định khẩn cấp. Lão khẽ gật đầu, cẩn thận cất tang chứng vào tay nải. Mượn tay một người ngoài cuộc có uy tín để giữ bằng chứng, Tống gia sẽ không thể giở trò vu cáo Kiếm Các tráo đổi vật chứng giữa chừng.

Bóng lão thợ rèn nhanh chóng chìm vào màn sương đặc quánh, mang theo quả bom nổ chậm hướng về phía khu trung lập. Trên đài ngọc, Diệp Tinh Thần chậm rãi lau sạch tàn tro trên ngón tay. Lưới đã giăng xong, mồi đã được nuốt, con bài tẩy đã nằm gọn trong tay kẻ cầm cân nảy mực, chỉ còn chờ bình minh lên để xem thế lực xưng bá vùng núi tuyết sẽ tự tay đào mồ chôn mình ra sao.

Việc chế tạo hàng cấm không có chứng cứ, hắn lấy quyền gì để phong tỏa ba mươi sáu bến đò của ta?

Đúng lúc này, một bóng đen xé gió lao vào thạch động. Tên ám vệ phụ trách mạng lưới tình báo ngoại vi quỳ một chân xuống mặt đất lạnh giá, hai tay dâng lên một viên ngọc giản màu thanh thiên. Bề mặt vật này vẫn còn vương lại chút mảng bám của xỉ than, dường như vừa được đào lên từ một đống phế tích.

Bẩm gia chủ, nhãn tuyến của chúng ta cài cắm tại phường thị phía Nam vừa mua được thứ này từ tay một tên thợ rèn đào tẩu. Tên ám vệ cấp báo, giọng điệu mang theo sự hưng phấn khó giấu. Đây là lệnh bài nội bộ của Thiên Đạo Kiếm Các, vừa được phát ra cách đây nửa canh giờ!

Tống Lương khẽ cau mày, vung tay hút lấy viên ngọc giản. Lão truyền một luồng linh lực vào bên trong. Lập tức, một đoạn âm thanh mang theo sự tức giận hiếm thấy của Diệp Tinh Thần vang lên trong thức hải. Nội dung rành rọt từng chữ, trách mắng Cố Thiết làm hỏng Lò Bát Quái số ba, lại để vuột mất tang vật ngay trước mũi. Cuối cùng là mệnh lệnh phong tỏa toàn bộ khu vực xỉ than, đào sâu ba thước cũng phải tìm cho ra mảnh vỡ cốt lõi, nếu không sáng mai sẽ trắng tay tại đài nghị sự.

Tôn Hạc đứng cạnh cũng nghe thấy đoạn truyền âm. Lão giám kiếm sư vội vàng bước tới, cẩn thận rút ra một thanh ngọc xích đo lường, áp sát vào góc ngọc giản. Bàn tay khô héo của lão lướt qua bề mặt nhẵn bóng, cẩn thận soi xét từng đường vân linh lực đang dao động.

Là thật. Tôn Hạc gật đầu cái rụp, ánh mắt lóe lên vẻ trào phúng. Dấu ấn thần thức này tuyệt đối là của Diệp Tinh Thần, cấu trúc ba vạch kiếm khí không thể làm giả. Hắn đang hoảng loạn. Ngọn lửa bạo liệt của lò đúc không chỉ tẩy sạch tà văn trên lớp vỏ bọc này, mà còn nung chảy luôn cả phần lõi bên trong. Bọn chúng hiện tại đang lục tung đống xỉ than trong vô vọng.

Tống Lương nghe vậy, nụ cười trên môi càng thêm nanh ác. Sự cẩn trọng cuối cùng trong lòng lão đã bị đoạn thông tin này quét sạch. Kẻ địch đã tự bộc lộ điểm yếu chí mạng. Vị các chủ trẻ tuổi kia cho rằng có thể dùng hỏa trận để luyện hóa chứng cứ, ngờ đâu lại tự tay hủy đi đường lui của chính mình.

Tốt! Rất tốt! Tống Lương bước tới trước bàn đá, phất tay áo.

Một cuộn trục bằng da thuộc màu đỏ sậm hiện ra, tỏa ra mùi máu tanh nhàn nhạt. Đây là Huyết Khế Bảo Lãnh, một loại văn bản cao nhất dùng để đệ trình lên Trưởng Lão Viện khi một thế lực muốn lật ngược cục diện và phản tố.

Lão cắn nát đầu ngón tay, ép ra ba giọt tinh huyết bản mệnh, chấp nhận hao tổn một phần tu vi để vẽ một đạo trận văn phức tạp lên mặt da thuộc. Tống Lương không chỉ muốn minh oan, lão muốn Thiên Đạo Kiếm Các phải trả một cái giá thê thảm vì dám động đến sản nghiệp của Tống gia.

Truyền lệnh xuống! Giọng Tống Lương vang dội, mang theo uy áp cường hãn ép cho tên ám vệ phải cúi gầm mặt. Dùng quyền khai thác của mười hai mỏ quặng linh thạch hệ Thủy tại Bắc Vực làm vật thế chấp, đóng ấn lên Huyết Khế này. Gửi ngay cho Chấp Sự Đường của Trưởng Lão Viện trong đêm nay. Ta muốn cáo buộc Diệp Tinh Thần tội danh vu khống, lạm dụng chức quyền, yêu cầu hắn phải bồi thường gấp ba lần tổn thất của bến đò!

Tôn Hạc khẽ giật mình. Việc dùng mười hai mỏ quặng làm bảo lãnh là một canh bạc khổng lồ. Nếu có bất trắc, Tống gia sẽ mất đi một phần ba nguồn cung cấp linh tài cốt lõi. Nhưng nhìn lại khối kim loại đã được tẩy sạch khí tức cấm kỵ nằm yên trong hộp gấm, cùng với viên ngọc giản truyền tin đang lộ rõ sự thất thế của kẻ địch, lão giám kiếm sư lại nhếch mép cười lạnh, nuốt ngược lời can ngăn vào bụng.

Quyết sách tung hỏa mù của Diệp Tinh Thần đã phát huy tác dụng đến mức hoàn hảo. Hắn cố tình đẩy một vật chứng mang dấu ấn thật ra ngoài, mượn tay một tên thợ rèn làm bình phong để rót thông tin giả vào tai đối thủ. Không cần phải tự mình ra mặt ép buộc, chính sự tự phụ và lòng tham của Tống Lương đã khiến lão tự tay tròng dây thòng lọng vào cổ.

Tên ám vệ cẩn thận nhận lấy cuộn Huyết Khế đỏ rực, cung kính lùi lại rồi biến mất vào màn đêm. Quả bóng trách nhiệm giờ đây không chỉ là sự trong sạch, mà đã biến thành một bản án sinh tử về tài nguyên, chờ đợi khoảnh khắc phán quyết khi mặt trời ló rạng.

Đạo huyết quang đỏ rực xé toạc màn đêm, mang theo uy áp bản mệnh của một tu sĩ Trúc Cơ kỳ, lao vút về hướng đỉnh núi nơi đặt bảo tháp của Trưởng Lão Viện. Từ ban công tầng cao nhất thuộc Thiên Đạo Kiếm Các, Diệp Tinh Thần lẳng lặng thu hết cảnh tượng ấy vào tầm mắt. Gió lạnh quất vào vạt áo bào, nhưng sắc mặt hắn vẫn phẳng lặng như mặt hồ cạn gió. Hắn không cần đích thân ra tay ngăn cản, bởi vì vệt sáng kia chính là mảnh ghép cuối cùng để hoàn thiện sát cục đã được giăng sẵn từ ba ngày trước.

Phía sau lưng hắn, cửa phòng khẽ đẩy ra. Thẩm Nham bước vào, mang theo hơi sương buốt giá, cẩn thận đặt một chiếc hộp gỗ lim bọc lót nhung tơ lên mặt bàn.

Các chủ, ám vệ vừa báo tin. Tống Lương đã cắn câu, đích thân trích tinh huyết vẽ trận, gửi cuộn khế ước bảo lãnh lên đài cao. Thẩm Nham thấp giọng bẩm báo, khóe mắt không giấu được tia kính sợ. Ngọc giản truyền âm giả mà chúng ta cố tình để lộ ở ngã tư đã phát huy tác dụng. Lão đinh ninh ngài đang hoảng loạn vì lỡ tay nung chảy mất tang vật.

Diệp Tinh Thần xoay người lại, thong thả bước đến bên bàn gỗ. Hắn vươn tay mở nắp hộp. Bên trong không phải là đao kiếm sắc bén, mà là một khối lõi tinh thể to bằng quả trứng chim, bề mặt hằn sâu những đường vân uốn lượn màu đen tuyền. Đây mới là trái tim của sự thật, phần tinh hoa tà văn đã bị ngọn lửa thanh tẩy ép văng ra khỏi lớp vỏ kim loại phế liệu kia.

Hắn rút từ trong tay áo ra một thanh Đoạn Văn Trùy nhỏ, truyền vào một tia thần thức mỏng nhẹ. Mũi trùy gõ nhẹ lên mặt khối tinh thể.

Một tiếng keng trầm đục vang lên, kéo theo đó là âm thanh rên rỉ của vô số oán linh bị giam cầm trong quá trình dung luyện cấm vật. Mạch kiếm bên trong tinh thể phản ứng dữ dội với linh lực, không ngừng co rút, phơi bày trọn vẹn quy trình đúc luyện tàn độc bằng máu người.

Kẻ quen dùng lời dối trá để mua chuộc lịch sử, cuối cùng sẽ chết vì quá tin vào những gì mắt mình nhìn thấy. Diệp Tinh Thần nhạt giọng bình phẩm, thu hồi mũi trùy. Tống Lương cho rằng ngọn lửa của Cố Thiết là một sai lầm trong lúc vây bắt. Lão không hiểu thuật luyện khí, không biết rằng ngọn lửa đó cốt chỉ để bóc tách tạp chất, giam giữ vĩnh viễn tàn văn hắc thủy vào khối lõi này.

Thẩm Nham nhìn chằm chằm vào vật chứng trên bàn, sống lưng khẽ ớn lạnh. Nếu Thiên Đạo Kiếm Các vội vàng mang khối tinh thể này ra tố cáo ngay từ đầu, Tống gia hoàn toàn có thể đổ tội cho một tên chấp sự tép riu nào đó lén lút làm bậy. Nhưng hiện tại, bằng một nguồn tin giả, Các chủ đã ép kẻ đứng đầu thế lực đối địch tự đem tu vi bản mệnh ra đặt cược.

Lão đã dùng máu để thề độc bảo đảm cho một cái vỏ rỗng. Thẩm Nham chắp tay, chờ đợi chỉ thị tiếp theo. Chúng ta cần làm gì trước khi trời sáng?

Diệp Tinh Thần đậy nắp hộp gỗ, đẩy nhẹ về phía người đối diện. Hắn không cần trực tiếp bước lên đài nghị sự để tranh cãi với những kẻ già nua bảo thủ.

Ngươi cầm vật này, lập tức đi cửa sau, giao tận tay cho Trưởng lão Hình Phạt Đường. Cứ nói rằng đây là cặn xỉ mà đội tuần tra vô tình thu gom được tại hiện trường vụ cháy. Ánh mắt Diệp Tinh Thần lóe lên một tia lạnh lẽo. Không cần giải thích thêm. Những lão già đó cả đời sống nhờ nghề giám định, tự khắc biết cách dùng trận pháp để kiểm chứng.

Thẩm Nham cẩn thận ôm lấy chiếc hộp, gật đầu lĩnh mệnh rồi nhanh chóng lui vào bóng tối. Gian phòng chỉ còn lại một mình Diệp Tinh Thần cùng tiếng gió rít gào ngoài bệ cửa. Hắn vươn tay rót cho mình một chén trà nóng, thong thả nhấp một ngụm.

Quyết định khép lại mạng lưới tình báo đêm nay đã được ban hành. Sáng sớm ngày mai, khi hội nghị bắt đầu, Tống Lương sẽ kiêu ngạo mang lớp vỏ bọc kim loại ra để rửa sạch tội danh. Nhưng ngay khoảnh khắc khế ước máu được kích hoạt, khối lõi tinh thể nằm trong tay Hình Phạt Đường sẽ sinh ra hiện tượng cộng hưởng kiếm mạch. Tàn văn hắc thủy sẽ xuyên thủng lớp ngụy trang, cộng hưởng ngược trở lại, vạch trần toàn bộ sự thật trước hàng trăm cặp mắt.

Cái giá phải trả cho sự kiêu ngạo không chỉ là danh dự. Khế ước bảo lãnh một khi bị phá vỡ bởi chính vật chứng giả mạo, lực phản phệ từ quy tắc của Thiên Địa Kiếm Phổ sẽ lập tức đánh nát đan điền của kẻ ký kết. Tống Lương sẽ tự tay hủy hoại tu vi, trở thành phế nhân ngay tại chỗ. Tống gia sẽ bị tước đoạt toàn bộ quyền kiểm soát ba mươi sáu bến đò hệ Thủy, chính thức đứt đoạn thương lộ, mở ra một khoảng trống khổng lồ để Thiên Đạo Kiếm Các danh chính ngôn thuận bước vào thâu tóm.

0