Chương 63: Ngọc Giản Đặt Góc Bàn
Đăng: 21/07/2026 19:26
3,636 từ
1 lượt đọc
Bàn tay Diệp Tinh Thần lướt qua bề mặt khối ngọc thạch thu được từ hẻm Lạc Hồn. Hắn không vội vàng xem xét nội dung bên trong, mà dùng một cây châm khắc trắc linh cẩn thận bóc tách từng lớp cấm chế bảo vệ bên ngoài. Âm thanh lách cách khẽ vang lên giữa không gian tĩnh mịch. Bề mặt ngọc thạch rạn ra một đường chỉ nhỏ, từ đó xì ra một luồng hắc khí mỏng dính như sợi tóc. Đây chính là tàn lưu kiếm ý của kẻ đột nhập, thứ bị khóa chặt bởi sát niệm trước khi chết. Diệp Tinh Thần lật tay, lập tức dùng một chiếc lồng ngọc lưu ly chụp lấy luồng khí tức này, nhốt nó lại trước khi nó kịp tan biến vào hư không.
Hắn biết rõ Hắc Thiên Kiếm Các xưa nay làm việc cực kỳ cẩn trọng, mạng lưới tình báo của chúng luôn gắn liền với hồn đăng. Kẻ địch chắc chắn đã biết tử sĩ của chúng bỏ mạng tại bến đò Tẩy Kiếm. Một khi hồn đăng tắt, theo quy củ ngầm, chúng sẽ lập tức phong tỏa toàn bộ đường dây liên lạc, rút lui các chốt chặn quan trọng. Nếu cứ ngoan ngoãn chờ đến sáng mai để đưa danh sách lộ tuyến ra Tộc nghị, những cái tên nằm vùng ở phường thị phía tây hẳn đã sớm cao chạy xa bay. Hắn cần chúng tin rằng bí mật vẫn an toàn, và cái chết của tên sát thủ chỉ là một tai nạn do tranh chấp lợi ích bộc phát.
Diệp Tinh Thần gõ nhẹ ngón trỏ xuống mặt bàn ba nhịp. Cửa phòng tĩnh tu mở ra không một tiếng động, Tống Viễn bước vào, trên người vẫn còn vương mùi máu loãng và sát khí từ đợt tuần tra vòng ngoài. Gã đội trưởng cúi đầu chờ lệnh, ánh mắt tuyệt đối không dám liếc nhìn lồng ngọc lưu ly đang giam giữ luồng hắc khí u ám kia.
Cầm lấy thanh phôi kiếm lẫn tạp chất của Lý gia trên giá vũ khí. Diệp Tinh Thần hất cằm về phía góc phòng, giọng nói bình thản nhưng mang theo áp lực vô hình. Ta đã dùng trận văn ép một nửa tàn lưu kiếm ý của sát thủ vào trong mạch thép. Ngươi mang vật này đến vứt tại bãi rác linh tài phía sau Vạn Bảo Thương Hội. Nhớ kỹ, phải dùng bùa Liễm Tức che giấu thân phận, và đặt phôi kiếm sao cho lộ đúng một nửa chuôi ra ngoài, vừa vặn tầm mắt của đám thợ bốc vác ca đêm.
Tống Viễn nhíu mày suy nghĩ trong chớp mắt, cẩn thận dùng một tấm vải dệt từ tơ tằm bọc lấy thanh phôi kiếm tàn tạ. Gã lập tức hiểu ra thâm ý sâu xa của Các chủ. Ngài muốn mượn dao giết người, khiến bọn chúng nghĩ rằng Vạn Bảo Thương Hội đã hắc cật hắc, tung sát thủ ra giết người để cướp đoạt tài nguyên?
Chúng có đa nghi đến mấy cũng phải tin vào vết kiếm, bởi kiếm ý không thể làm giả. Diệp Tinh Thần nhạt giọng đáp, ánh mắt sắc lạnh như sương đêm. Vạn Bảo Thương Hội gần đây liên tục ép giá vật liệu đúc kiếm, vốn dĩ đã có xích mích ngầm với các đường dây vãng lai. Khi tai mắt của kẻ địch tìm thấy phôi kiếm mang khí tức của đồng bọn tại địa bàn thương hội lớn nhất, chúng sẽ dồn toàn lực điều tra theo hướng đó. Sự phẫn nộ và nghi ngờ sẽ khiến chúng tạm thời bỏ qua khả năng danh sách lộ tuyến đã rơi vào tay Thiên Đạo Kiếm Các.
Để ván cờ thêm phần kín kẽ, Diệp Tinh Thần vung tay ném ra một tấm lệnh bài bằng đồng thau. Đến kho số bốn, dùng quyền hạn tuần tra khẩn cấp rút ra mười cân Tinh Thiết hỏng. Rải rác chúng dọc theo con hẻm dẫn đến Vạn Bảo Thương Hội, tạo thành hiện trường giả của một vụ giao dịch thất bại và bỏ chạy. Khoản thâm hụt này lập tức cấn trừ vào quỹ hao mòn tình báo. Sáng mai nếu có chấp sự nào thắc mắc, cứ nói là hàng lỗi bị vứt bỏ theo quy chế thanh tra định kỳ của nội các.
Tống Viễn nhận lấy lệnh bài, thân ảnh nhanh chóng chìm vào bóng tối ngoài cửa sổ, mang theo mảnh ghép đầu tiên của một cái bẫy khổng lồ. Diệp Tinh Thần thu hồi ánh mắt, ngón tay cái miết nhẹ lên bề mặt ngọc thạch nay đã bị rút cạn hắc khí. Lớp ngụy trang bên ngoài đã vỡ, để lộ ra những dòng chữ nhỏ li ti ghi chú chi tiết từng điểm giao nhận hàng cấm. Hắn đã dựng lên một tấm bình phong hoàn hảo, tranh thủ mười hai canh giờ quý giá để giăng một mẻ lưới triệt để hơn. Sáng ngày mai, khi tiếng chuông Tộc nghị vang lên, thứ hắn đập lên bàn không chỉ là một danh sách khô khan, mà là kết quả của một đêm cất lưới đẫm máu.
Tống Viễn ôm lấy bọc vải tơ tằm, thân ảnh hòa vào bóng tối bên ngoài tĩnh thất, tựa như một giọt nước rơi xuống mặt hồ không lưu lại chút gợn sóng. Cửa phòng khép kín, trận pháp cách âm một lần nữa khởi động, cắt đứt mọi âm thanh của đêm đen. Diệp Tinh Thần thu hồi ánh mắt, dời sự chú ý trở lại vật chứng xám tro đang nằm tĩnh lặng trên án thư. Khối ngọc giản này mới là cốt lõi của ván cờ, thứ chứa đựng mạng lưới mạch máu ngầm mà kẻ địch đã dày công bện chặt.
Hắn không dùng thần thức xâm nhập trực tiếp vào bên trong. Những kẻ giấu mặt luôn cài cắm cấm chế tự hủy bằng sát niệm, chỉ cần một tia linh lực lạ chạm vào, toàn bộ thông tin sẽ hóa thành tro bụi. Diệp Tinh Thần vươn tay, lấy từ ngăn kéo ra một phiến ngọc bàn nứt nẻ và ba viên Hỏa Tinh Mẫu to bằng đốt ngón tay. Hắn xếp ba viên khoáng thạch đỏ rực thành thế kiềng ba chân bao quanh bề mặt vật chứng, mượn trận vị dẫn dắt tàn lưu kiếm ý trong lồng ngọc lưu ly tràn ra ngoài.
Sợi hắc khí vừa thoát khốn liền lao thẳng về phía khối ngọc xám như tìm thấy căn nguyên, lập tức kích hoạt cấm chế phòng ngự bên trong. Một tiếng rắc chói tai vang lên, ba viên khoáng thạch bốc cháy phừng phực, điên cuồng hút lấy lực lượng phản phệ từ trận văn tự hủy. Sắc mặt Diệp Tinh Thần hơi tái đi, thần thức bị luồng sát ý sắc bén xẹt qua làm cho đau nhói, nhưng tay hắn vẫn vững vàng khắc xuống ngọc bàn một đạo kiếm văn khóa chặt không gian. Chỉ trong ba nhịp thở, lớp vỏ bọc ngụy trang triệt để tan vỡ.
Cái giá phải trả cho lần cưỡng ép mở khóa này không hề nhỏ. Ba viên khoáng thạch cực phẩm hóa thành bột mịn, phiến ngọc bàn vốn dùng để trấn áp mạch khí nay vỡ nát thành từng mảnh vụn vô dụng. Diệp Tinh Thần lạnh nhạt vung tay áo quét lớp tro tàn sang một bên, lập tức dùng ngòi bút ghi chú vào sổ sách bên cạnh. Hắn cấn trừ ba trăm điểm công huân cá nhân vào quỹ tài nguyên nội các, hợp thức hóa khoản hao hụt này thành chi phí thử nghiệm phương pháp dung luyện mới.
Ánh sáng nhạt từ khối ngọc xám chiếu rọi lên vách tường, hắt ra một tấm bản đồ chi tiết của phường thị phía tây. Không có tên người, chỉ có những điểm đánh dấu đỏ thẫm dọc theo con sông vận chuyển khoáng tài. Diệp Tinh Thần nheo mắt nhìn chằm chằm vào giao điểm của ba tuyến đường thủy. Hắn nhận ra đây không phải là lộ tuyến buôn lậu thông thường, mà là một trạm trung chuyển chuyên dùng để đánh tráo quặng sắt tạp chất vào lò đúc của các tiểu gia tộc. Bọn chúng đang muốn dùng số lượng lớn kiếm phế phẩm để phá vỡ uy tín của thị trường giám định.
Nếu bây giờ phái người vây ráp trạm trung chuyển, kẻ địch sẽ lập tức chặt đứt đuôi trốn thoát, thậm chí đổ ngược tội danh vu khống cho Thiên Đạo Kiếm Các. Hắn cần chúng tự mình vạch áo cho người xem lưng, ngoan ngoãn dâng bằng chứng lên bàn nghị sự. Kẻ địch càng thông minh, càng dễ bị đánh lừa bởi những quy luật do chính chúng tự suy diễn. Diệp Tinh Thần rút ra một đạo truyền âm phù màu vàng nhạt, đầu ngón tay ngưng tụ kiếm khí, nhanh chóng vạch xuống vài nét sắc lẹm.
Truyền lệnh cho Lục Trầm, bắt đầu từ giờ Dần sáng mai, toàn bộ lò đúc ở phường thị phía tây phải tạm ngưng tiếp nhận quặng thô để kiểm tra độ tinh khiết của mạch lửa.
Bất kỳ thương đội nào muốn nhập hàng trước bình minh đều phải đi vòng qua cửa khẩu do Vạn Bảo Thương Hội bảo lãnh, phí tổn kiểm định cấn trừ vào kho số hai.
Phù lục bốc cháy, hóa thành một luồng sáng chui tọt vào hư không, mang theo quyết định cải biến quy chế trực tiếp giáng xuống mạng lưới tuần tra. Quyết định này vừa ban ra, lập tức biến thành một đạo luật thép ép chết thời gian vận chuyển của bọn buôn lậu. Kẻ địch đang gấp rút rút lui vì hồn đăng tắt, nay lại bị chặn đường nhập quặng, chắc chắn sẽ không dám giữ hàng hóa cấm kỵ trong tay qua đêm. Chúng sẽ nhìn thấy cánh cửa mở sẵn của trung gian thương đạo như một chiếc phao cứu sinh tuyệt vời, đinh ninh rằng mình đã tìm được lỗ hổng trong quy chế của Các chủ.
Diệp Tinh Thần tựa lưng vào ghế, ngón tay miết nhẹ lên bề mặt ngọc giản giờ đã trở thành bản án hoàn hảo. Hắn đã dùng một đạo lệnh kiểm tra mạch lửa vô thưởng vô phạt để lùa toàn bộ mẻ cá lớn vào chiếc lưới do Tống Viễn vừa giăng sẵn ở bãi rác linh tài. Sáng ngày mai, khi những rương quặng bị đánh tráo va chạm với thanh phôi kiếm ngậm tàn lưu hắc khí, một vụ nổ linh lực sẽ xé toạc lớp mặt nạ của đám ngoại lai tham lam, buộc chúng phải quỳ rạp dưới chân sự thật.
Tống Viễn cẩn thận bọc kín phôi kiếm tàn tạ bằng lớp vải tơ tằm, cúi đầu nhận lệnh rồi lùi bước, thân ảnh nhanh chóng chìm vào bóng tối của sơn môn. Trong tĩnh thất, Diệp Tinh Thần thu hồi ánh mắt, dồn sự chú ý trở lại bản đồ ánh sáng đang hắt lên vách tường. Hắn vừa hao tổn một lượng lớn thần thức để bóc tách lộ tuyến từ khối ngọc thạch xám tro, cái giá ba trăm điểm công huân cùng một mẻ vật liệu bị hủy không thể chỉ đổi lấy một màn kịch nhỏ tại bãi rác. Nếu bây giờ phái người vây ráp trực diện, bọn chúng sẽ mượn đêm tối tẩu tán hàng hóa, thậm chí đổ vấy ngược tội danh tàng trữ quặng dỏm cho chính người của hắn.
Ngón tay thon dài của vị Các chủ gõ nhẹ lên một điểm giao cắt màu đỏ ở phía tây bản đồ, nơi đánh dấu trạm trung chuyển thủy lộ lớn nhất. Hắn không chọn cách rút kiếm bứt dây động rừng. Tay trái hắn lật mở quyển ngọc sách ghi chép lộ trình thương thuyền, chậm rãi rút ra một tấm Băng Tinh Trận Phù đã phai màu một nửa. Thông qua ngọc giản truyền âm khẩn cấp, một chỉ thị sắc lạnh được gửi thẳng đến Lục Trầm, kẻ đang ẩn nấp theo dõi tại trạm trung chuyển.
Lệnh đưa ra cực kỳ ngắn gọn, không dung túng bất kỳ sự chần chừ nào. Mở toàn bộ van linh khí của kho lạnh chứa quặng sắt, tuyệt đối không phong tỏa cửa ra vào, sau đó bóp nát ngọc giản rút lui ngay lập tức. Diệp Tinh Thần đang đặt cược vào thói quen cẩn trọng đến mức đa nghi của mạng lưới tình báo đối thủ. Hắn muốn chúng tự bước vào cái bẫy do chính sự hoang mang của chúng tạo ra.
Cách tĩnh thất mười dặm, tại khu vực bến đò sương mù dày đặc. Tên hắc y nhân mang danh hiệu Ám Nhận đang thu thập tàn cuộc bỗng khựng lại bước chân. La bàn đo lường trong tay gã rung lên bần bật, kim chỉ hướng thẳng về phía sau lưng Vạn Bảo Thương Hội, nơi phát ra tia kiếm ý quen thuộc của đồng bọn đã chết. Ánh mắt gã lóe lên sự tàn độc, ngón tay siết chặt lấy chuôi kiếm giấu trong áo choàng.
Nhưng chỉ một cái chớp mắt, Ám Nhận lập tức nhận ra điểm bất thường. Thương hội kia xưa nay chỉ hám lợi, mượn cho chúng mười lá gan cũng tuyệt đối không dám chủ động trêu chọc tổ chức sát thủ. Đây rõ ràng là mồi nhử điệu hổ ly sơn, cố tình kéo dãn đội hình phòng ngự của gã. Ám Nhận cắn răng gầm nhẹ một tiếng, quả quyết vứt bỏ ý định kéo người đến bãi rác tra xét. Gã bẻ gãy một thanh chủy thủ nạm ngọc để tế xuất Hủ Cốt Kiếm Khí, lao thẳng về phía kho lạnh trung chuyển. Gã quyết định thay đổi chiến thuật, muốn hủy diệt toàn bộ lô phôi kiếm phế phẩm trước khi có kẻ thứ ba xen vào cướp đoạt.
Khi mũi Hủ Cốt Kiếm Khí mang theo uy áp vặn vẹo vừa chạm vào cánh cửa kho lạnh, biến số lập tức xảy ra. Khí lạnh từ các van linh khí đã được xả rỗng trước đó đột ngột ngưng kết, hòa cùng chín ô trận vị phòng ngự của bến đò tạo thành một lồng giam băng giá khổng lồ. Đòn tấn công mang tính hủy diệt của Ám Nhận không những không nổ tung, mà bị luồng hàn khí ép ngược trở lại. Trận pháp vốn dùng để bảo quản vật liệu nay biến thành một tấm gương phản chiếu sát ý, khóa chặt mọi đường lui.
Ám Nhận kinh hãi gầm lên, buộc phải kích nổ Huyết Độn Phù giấu trong tay áo để đổi lấy một nhịp thở thoát khỏi luồng hàn khí đang cắn nuốt cánh tay phải. Cái giá phải trả cho sự quyết đoán này là thanh chủy thủ nạm ngọc vỡ nát thành ba mảnh, rơi lả tả xuống thềm đá dính đầy sương giá. Gã lảo đảo tháo chạy vào màn đêm, để lại hiện trường một mảng hỗn độn nhưng hoàn toàn nằm trong dự tính.
Cùng lúc đó, tại tĩnh thất vắng lặng, tấm Băng Tinh Trận Phù trong tay Diệp Tinh Thần cũng nứt toác rồi hóa thành bột mịn. Hắn hờ hững phủi tay, để lớp bột trắng rơi xuống khay trà tàn. Đổi lấy việc bức ép kẻ địch lộ diện và tước đoạt pháp khí bản mệnh của chúng, cơ sở vật chất của kho lạnh phía tây coi như phế bỏ hoàn toàn. Hắn nhấc bút chu sa, lạnh lùng ghi khoản thiệt hại ba ngàn cân Băng Phách Thạch vào sổ lưu trữ, đồng thời cộng cho Lục Trầm một trăm điểm vì đã kích hoạt bẫy đúng thời cơ.
Mảnh vỡ chủy thủ rơi lại tại bến đò giờ đây không chỉ là tàn tích của một cuộc đụng độ ngắn ngủi. Nó mang theo hơi thở của Hủ Cốt Kiếm Khí, là minh chứng rõ ràng nhất cho việc mạng lưới ngoại lai đã lén lút can thiệp vào kho bãi tư nhân. Một mũi tên bắn ra, vừa bảo toàn được lô quặng dỏm để làm vật chứng, vừa ép đối thủ phải tự tay dâng lên dấu vết linh lực của chính mình.
Khoảnh khắc uy áp của Hủ Cốt Kiếm Khí chém thẳng vào luồng linh khí cực hàn đang ồ ạt trào ra từ cửa kho, một tiếng rít gai người vang lên xé toạc màn đêm. Ám Nhận gằn giọng, dồn thêm ba phần pháp lực vào chuôi kiếm, đinh ninh luồng kiếm khí mang kịch độc này sẽ nung chảy toàn bộ vật chứng bên trong. Gã muốn dùng một đòn này xóa sạch dấu vết tàn dư của lô phôi kiếm lỗi, triệt để cắt đứt manh mối. Nhưng gã đã tính sai. Lục Trầm không hề lùi lại che chắn, mà cắn răng vỗ mạnh một đạo bùa màu lam thẫm lên chiếc van đồng. Đây chính là Tụ Hàn Phù mà Các chủ đã lén giao cho hắn từ trước lúc chạng vạng.
Thay vì phát nổ tung tóe như dự tính của kẻ địch, luồng linh khí cực hàn đột ngột cuộn xoáy, hóa thành một cái phễu khổng lồ nuốt chửng lấy Hủ Cốt Kiếm Khí. Ám Nhận biến sắc mặt khi nhận ra pháp lực của mình không hề phá hủy được kho hàng. Ngược lại, tà khí của gã đang bị rút cạn để nuôi dưỡng một trận pháp phong ấn ẩn giấu dưới nền đá. Đối thủ không muốn giết gã, mà muốn bắt sống kiếm ý của gã. Gã quả quyết cắn nát đầu lưỡi, thiêu đốt một năm thọ nguyên để chặt đứt luồng liên kết thần thức, đồng thời mượn lực phản chấn hóa thành một vệt đen tàn tạ lao vút về phía thủy lộ hòng thoát thân.
Đòn bứt lùi của tên sát thủ tạo ra một đợt sóng xung kích càn quét bến đò Tẩy Kiếm. Chiếc van đồng chịu không nổi dị biến linh lực, phát ra tiếng rắc chói tai rồi nứt toác thành hàng trăm mảnh vụn. Lục Trầm kêu lên một tiếng nghẹn ứ, mảnh đồng văng trúng bắp tay khiến toàn bộ kinh mạch cánh tay trái của hắn bị hàn khí xâm nhập, đông cứng thành màu xanh đen. Cùng lúc đó, mười cân băng thạch cấp hai trong kho số ba vỡ vụn, hóa thành bụi phấn, triệt để cạn kiệt năng lượng để duy trì trận pháp. Cái giá phải trả không hề nhỏ, nhưng kết quả thu lại hoàn toàn xứng đáng.
Nửa canh giờ sau, tại thư phòng Thiên Đạo Kiếm Các, một khối băng tinh to bằng nắm tay được cung kính đặt lên án thư. Bên trong lớp băng trong suốt, một sợi hắc khí hình lưỡi kiếm vẫn đang vặn vẹo vùng vẫy, tỏa ra sát niệm âm lãnh. Diệp Tinh Thần khẽ vuốt ve bề mặt khối băng, ánh mắt thâm thúy không lộ buồn vui. Trận chiến này từ đầu đến cuối đều nằm trong sự tính toán của hắn. Hắn biết sát thủ ngoại lai là những kẻ đa nghi, nếu phái cao thủ mai phục, chúng chắc chắn sẽ bỏ chạy từ xa.
Chỉ khi để một tên chấp sự cấp thấp như Lục Trầm hớ hênh mở kho, kẻ địch mới tự tin tung ra đòn diệt khẩu mạnh nhất. Ám Nhận tưởng rằng việc chặt đứt thần thức bỏ chạy là quyết định khôn ngoan, nhưng gã không biết mình vừa tự tay dâng lên bằng chứng chí mạng. Khối băng tinh chứa tàn lưu ác niệm này chính là chữ ký không thể chối cãi của mạng lưới tình báo Hắc Thiên Kiếm Các. Diệp Tinh Thần gõ nhịp ngón tay, giọng nói nhạt nhẽo truyền qua ngọc giản đặt góc bàn.
"Ghi vào sổ công huân, Lục Trầm phế một tay hộ kho, thưởng năm trăm điểm, đặc cách vào Dưỡng Kiếm Trì trị liệu. Kho số ba thất thoát mười cân băng thạch, cấn trừ vào quỹ dự phòng hao tổn chiến đấu."
"Đồng thời, hạ lệnh cho ba đội tuần tra vòng ngoài đồng loạt rút khỏi hẻm Lạc Hồn. Cố tình để ngỏ một con đường hở cho đám tai mắt của Vạn Bảo Thương Hội tẩu thoát."
Mệnh lệnh vừa ban xuống, hệ thống vận hành của gia tộc lập tức rẽ sang một hướng khác. Bọn tai mắt chạy trốn sẽ mang theo tin tức giả rằng kho hàng đã bị phá hủy, khiến mạng lưới hắc ám lơi lỏng phòng bị, đinh ninh rằng bí mật về lô hàng phôi kiếm lỗi vẫn được giữ kín. Chúng sẽ ngoan ngoãn thu mình lại, chờ đợi một cơ hội khác để tuồn hàng giả vào thị trường.
Sáng ngày mai, khi tiếng chuông Tộc nghị vang lên, khối băng tinh giam giữ tàn lưu kiếm ý này sẽ được đập vỡ ngay giữa sảnh đường. Nó sẽ là mũi nhọn đâm thủng lớp vỏ bọc thương nhân trong sạch của Vạn Bảo Thương Hội, buộc bọn chúng phải giải thích vì sao sát khí của tà tu lại xuất hiện trong lô hàng do chính tay chúng bảo lãnh. Quyền kiểm soát thương lộ thủy lộ, từ khoảnh khắc vật chứng này lộ diện, đã chính thức bị Thiên Đạo Kiếm Các kề đao vào cổ.
Hắn biết rõ Hắc Thiên Kiếm Các xưa nay làm việc cực kỳ cẩn trọng, mạng lưới tình báo của chúng luôn gắn liền với hồn đăng. Kẻ địch chắc chắn đã biết tử sĩ của chúng bỏ mạng tại bến đò Tẩy Kiếm. Một khi hồn đăng tắt, theo quy củ ngầm, chúng sẽ lập tức phong tỏa toàn bộ đường dây liên lạc, rút lui các chốt chặn quan trọng. Nếu cứ ngoan ngoãn chờ đến sáng mai để đưa danh sách lộ tuyến ra Tộc nghị, những cái tên nằm vùng ở phường thị phía tây hẳn đã sớm cao chạy xa bay. Hắn cần chúng tin rằng bí mật vẫn an toàn, và cái chết của tên sát thủ chỉ là một tai nạn do tranh chấp lợi ích bộc phát.
Diệp Tinh Thần gõ nhẹ ngón trỏ xuống mặt bàn ba nhịp. Cửa phòng tĩnh tu mở ra không một tiếng động, Tống Viễn bước vào, trên người vẫn còn vương mùi máu loãng và sát khí từ đợt tuần tra vòng ngoài. Gã đội trưởng cúi đầu chờ lệnh, ánh mắt tuyệt đối không dám liếc nhìn lồng ngọc lưu ly đang giam giữ luồng hắc khí u ám kia.
Cầm lấy thanh phôi kiếm lẫn tạp chất của Lý gia trên giá vũ khí. Diệp Tinh Thần hất cằm về phía góc phòng, giọng nói bình thản nhưng mang theo áp lực vô hình. Ta đã dùng trận văn ép một nửa tàn lưu kiếm ý của sát thủ vào trong mạch thép. Ngươi mang vật này đến vứt tại bãi rác linh tài phía sau Vạn Bảo Thương Hội. Nhớ kỹ, phải dùng bùa Liễm Tức che giấu thân phận, và đặt phôi kiếm sao cho lộ đúng một nửa chuôi ra ngoài, vừa vặn tầm mắt của đám thợ bốc vác ca đêm.
Tống Viễn nhíu mày suy nghĩ trong chớp mắt, cẩn thận dùng một tấm vải dệt từ tơ tằm bọc lấy thanh phôi kiếm tàn tạ. Gã lập tức hiểu ra thâm ý sâu xa của Các chủ. Ngài muốn mượn dao giết người, khiến bọn chúng nghĩ rằng Vạn Bảo Thương Hội đã hắc cật hắc, tung sát thủ ra giết người để cướp đoạt tài nguyên?
Chúng có đa nghi đến mấy cũng phải tin vào vết kiếm, bởi kiếm ý không thể làm giả. Diệp Tinh Thần nhạt giọng đáp, ánh mắt sắc lạnh như sương đêm. Vạn Bảo Thương Hội gần đây liên tục ép giá vật liệu đúc kiếm, vốn dĩ đã có xích mích ngầm với các đường dây vãng lai. Khi tai mắt của kẻ địch tìm thấy phôi kiếm mang khí tức của đồng bọn tại địa bàn thương hội lớn nhất, chúng sẽ dồn toàn lực điều tra theo hướng đó. Sự phẫn nộ và nghi ngờ sẽ khiến chúng tạm thời bỏ qua khả năng danh sách lộ tuyến đã rơi vào tay Thiên Đạo Kiếm Các.
Để ván cờ thêm phần kín kẽ, Diệp Tinh Thần vung tay ném ra một tấm lệnh bài bằng đồng thau. Đến kho số bốn, dùng quyền hạn tuần tra khẩn cấp rút ra mười cân Tinh Thiết hỏng. Rải rác chúng dọc theo con hẻm dẫn đến Vạn Bảo Thương Hội, tạo thành hiện trường giả của một vụ giao dịch thất bại và bỏ chạy. Khoản thâm hụt này lập tức cấn trừ vào quỹ hao mòn tình báo. Sáng mai nếu có chấp sự nào thắc mắc, cứ nói là hàng lỗi bị vứt bỏ theo quy chế thanh tra định kỳ của nội các.
Tống Viễn nhận lấy lệnh bài, thân ảnh nhanh chóng chìm vào bóng tối ngoài cửa sổ, mang theo mảnh ghép đầu tiên của một cái bẫy khổng lồ. Diệp Tinh Thần thu hồi ánh mắt, ngón tay cái miết nhẹ lên bề mặt ngọc thạch nay đã bị rút cạn hắc khí. Lớp ngụy trang bên ngoài đã vỡ, để lộ ra những dòng chữ nhỏ li ti ghi chú chi tiết từng điểm giao nhận hàng cấm. Hắn đã dựng lên một tấm bình phong hoàn hảo, tranh thủ mười hai canh giờ quý giá để giăng một mẻ lưới triệt để hơn. Sáng ngày mai, khi tiếng chuông Tộc nghị vang lên, thứ hắn đập lên bàn không chỉ là một danh sách khô khan, mà là kết quả của một đêm cất lưới đẫm máu.
Tống Viễn ôm lấy bọc vải tơ tằm, thân ảnh hòa vào bóng tối bên ngoài tĩnh thất, tựa như một giọt nước rơi xuống mặt hồ không lưu lại chút gợn sóng. Cửa phòng khép kín, trận pháp cách âm một lần nữa khởi động, cắt đứt mọi âm thanh của đêm đen. Diệp Tinh Thần thu hồi ánh mắt, dời sự chú ý trở lại vật chứng xám tro đang nằm tĩnh lặng trên án thư. Khối ngọc giản này mới là cốt lõi của ván cờ, thứ chứa đựng mạng lưới mạch máu ngầm mà kẻ địch đã dày công bện chặt.
Hắn không dùng thần thức xâm nhập trực tiếp vào bên trong. Những kẻ giấu mặt luôn cài cắm cấm chế tự hủy bằng sát niệm, chỉ cần một tia linh lực lạ chạm vào, toàn bộ thông tin sẽ hóa thành tro bụi. Diệp Tinh Thần vươn tay, lấy từ ngăn kéo ra một phiến ngọc bàn nứt nẻ và ba viên Hỏa Tinh Mẫu to bằng đốt ngón tay. Hắn xếp ba viên khoáng thạch đỏ rực thành thế kiềng ba chân bao quanh bề mặt vật chứng, mượn trận vị dẫn dắt tàn lưu kiếm ý trong lồng ngọc lưu ly tràn ra ngoài.
Sợi hắc khí vừa thoát khốn liền lao thẳng về phía khối ngọc xám như tìm thấy căn nguyên, lập tức kích hoạt cấm chế phòng ngự bên trong. Một tiếng rắc chói tai vang lên, ba viên khoáng thạch bốc cháy phừng phực, điên cuồng hút lấy lực lượng phản phệ từ trận văn tự hủy. Sắc mặt Diệp Tinh Thần hơi tái đi, thần thức bị luồng sát ý sắc bén xẹt qua làm cho đau nhói, nhưng tay hắn vẫn vững vàng khắc xuống ngọc bàn một đạo kiếm văn khóa chặt không gian. Chỉ trong ba nhịp thở, lớp vỏ bọc ngụy trang triệt để tan vỡ.
Cái giá phải trả cho lần cưỡng ép mở khóa này không hề nhỏ. Ba viên khoáng thạch cực phẩm hóa thành bột mịn, phiến ngọc bàn vốn dùng để trấn áp mạch khí nay vỡ nát thành từng mảnh vụn vô dụng. Diệp Tinh Thần lạnh nhạt vung tay áo quét lớp tro tàn sang một bên, lập tức dùng ngòi bút ghi chú vào sổ sách bên cạnh. Hắn cấn trừ ba trăm điểm công huân cá nhân vào quỹ tài nguyên nội các, hợp thức hóa khoản hao hụt này thành chi phí thử nghiệm phương pháp dung luyện mới.
Ánh sáng nhạt từ khối ngọc xám chiếu rọi lên vách tường, hắt ra một tấm bản đồ chi tiết của phường thị phía tây. Không có tên người, chỉ có những điểm đánh dấu đỏ thẫm dọc theo con sông vận chuyển khoáng tài. Diệp Tinh Thần nheo mắt nhìn chằm chằm vào giao điểm của ba tuyến đường thủy. Hắn nhận ra đây không phải là lộ tuyến buôn lậu thông thường, mà là một trạm trung chuyển chuyên dùng để đánh tráo quặng sắt tạp chất vào lò đúc của các tiểu gia tộc. Bọn chúng đang muốn dùng số lượng lớn kiếm phế phẩm để phá vỡ uy tín của thị trường giám định.
Nếu bây giờ phái người vây ráp trạm trung chuyển, kẻ địch sẽ lập tức chặt đứt đuôi trốn thoát, thậm chí đổ ngược tội danh vu khống cho Thiên Đạo Kiếm Các. Hắn cần chúng tự mình vạch áo cho người xem lưng, ngoan ngoãn dâng bằng chứng lên bàn nghị sự. Kẻ địch càng thông minh, càng dễ bị đánh lừa bởi những quy luật do chính chúng tự suy diễn. Diệp Tinh Thần rút ra một đạo truyền âm phù màu vàng nhạt, đầu ngón tay ngưng tụ kiếm khí, nhanh chóng vạch xuống vài nét sắc lẹm.
Truyền lệnh cho Lục Trầm, bắt đầu từ giờ Dần sáng mai, toàn bộ lò đúc ở phường thị phía tây phải tạm ngưng tiếp nhận quặng thô để kiểm tra độ tinh khiết của mạch lửa.
Bất kỳ thương đội nào muốn nhập hàng trước bình minh đều phải đi vòng qua cửa khẩu do Vạn Bảo Thương Hội bảo lãnh, phí tổn kiểm định cấn trừ vào kho số hai.
Phù lục bốc cháy, hóa thành một luồng sáng chui tọt vào hư không, mang theo quyết định cải biến quy chế trực tiếp giáng xuống mạng lưới tuần tra. Quyết định này vừa ban ra, lập tức biến thành một đạo luật thép ép chết thời gian vận chuyển của bọn buôn lậu. Kẻ địch đang gấp rút rút lui vì hồn đăng tắt, nay lại bị chặn đường nhập quặng, chắc chắn sẽ không dám giữ hàng hóa cấm kỵ trong tay qua đêm. Chúng sẽ nhìn thấy cánh cửa mở sẵn của trung gian thương đạo như một chiếc phao cứu sinh tuyệt vời, đinh ninh rằng mình đã tìm được lỗ hổng trong quy chế của Các chủ.
Diệp Tinh Thần tựa lưng vào ghế, ngón tay miết nhẹ lên bề mặt ngọc giản giờ đã trở thành bản án hoàn hảo. Hắn đã dùng một đạo lệnh kiểm tra mạch lửa vô thưởng vô phạt để lùa toàn bộ mẻ cá lớn vào chiếc lưới do Tống Viễn vừa giăng sẵn ở bãi rác linh tài. Sáng ngày mai, khi những rương quặng bị đánh tráo va chạm với thanh phôi kiếm ngậm tàn lưu hắc khí, một vụ nổ linh lực sẽ xé toạc lớp mặt nạ của đám ngoại lai tham lam, buộc chúng phải quỳ rạp dưới chân sự thật.
Tống Viễn cẩn thận bọc kín phôi kiếm tàn tạ bằng lớp vải tơ tằm, cúi đầu nhận lệnh rồi lùi bước, thân ảnh nhanh chóng chìm vào bóng tối của sơn môn. Trong tĩnh thất, Diệp Tinh Thần thu hồi ánh mắt, dồn sự chú ý trở lại bản đồ ánh sáng đang hắt lên vách tường. Hắn vừa hao tổn một lượng lớn thần thức để bóc tách lộ tuyến từ khối ngọc thạch xám tro, cái giá ba trăm điểm công huân cùng một mẻ vật liệu bị hủy không thể chỉ đổi lấy một màn kịch nhỏ tại bãi rác. Nếu bây giờ phái người vây ráp trực diện, bọn chúng sẽ mượn đêm tối tẩu tán hàng hóa, thậm chí đổ vấy ngược tội danh tàng trữ quặng dỏm cho chính người của hắn.
Ngón tay thon dài của vị Các chủ gõ nhẹ lên một điểm giao cắt màu đỏ ở phía tây bản đồ, nơi đánh dấu trạm trung chuyển thủy lộ lớn nhất. Hắn không chọn cách rút kiếm bứt dây động rừng. Tay trái hắn lật mở quyển ngọc sách ghi chép lộ trình thương thuyền, chậm rãi rút ra một tấm Băng Tinh Trận Phù đã phai màu một nửa. Thông qua ngọc giản truyền âm khẩn cấp, một chỉ thị sắc lạnh được gửi thẳng đến Lục Trầm, kẻ đang ẩn nấp theo dõi tại trạm trung chuyển.
Lệnh đưa ra cực kỳ ngắn gọn, không dung túng bất kỳ sự chần chừ nào. Mở toàn bộ van linh khí của kho lạnh chứa quặng sắt, tuyệt đối không phong tỏa cửa ra vào, sau đó bóp nát ngọc giản rút lui ngay lập tức. Diệp Tinh Thần đang đặt cược vào thói quen cẩn trọng đến mức đa nghi của mạng lưới tình báo đối thủ. Hắn muốn chúng tự bước vào cái bẫy do chính sự hoang mang của chúng tạo ra.
Cách tĩnh thất mười dặm, tại khu vực bến đò sương mù dày đặc. Tên hắc y nhân mang danh hiệu Ám Nhận đang thu thập tàn cuộc bỗng khựng lại bước chân. La bàn đo lường trong tay gã rung lên bần bật, kim chỉ hướng thẳng về phía sau lưng Vạn Bảo Thương Hội, nơi phát ra tia kiếm ý quen thuộc của đồng bọn đã chết. Ánh mắt gã lóe lên sự tàn độc, ngón tay siết chặt lấy chuôi kiếm giấu trong áo choàng.
Nhưng chỉ một cái chớp mắt, Ám Nhận lập tức nhận ra điểm bất thường. Thương hội kia xưa nay chỉ hám lợi, mượn cho chúng mười lá gan cũng tuyệt đối không dám chủ động trêu chọc tổ chức sát thủ. Đây rõ ràng là mồi nhử điệu hổ ly sơn, cố tình kéo dãn đội hình phòng ngự của gã. Ám Nhận cắn răng gầm nhẹ một tiếng, quả quyết vứt bỏ ý định kéo người đến bãi rác tra xét. Gã bẻ gãy một thanh chủy thủ nạm ngọc để tế xuất Hủ Cốt Kiếm Khí, lao thẳng về phía kho lạnh trung chuyển. Gã quyết định thay đổi chiến thuật, muốn hủy diệt toàn bộ lô phôi kiếm phế phẩm trước khi có kẻ thứ ba xen vào cướp đoạt.
Khi mũi Hủ Cốt Kiếm Khí mang theo uy áp vặn vẹo vừa chạm vào cánh cửa kho lạnh, biến số lập tức xảy ra. Khí lạnh từ các van linh khí đã được xả rỗng trước đó đột ngột ngưng kết, hòa cùng chín ô trận vị phòng ngự của bến đò tạo thành một lồng giam băng giá khổng lồ. Đòn tấn công mang tính hủy diệt của Ám Nhận không những không nổ tung, mà bị luồng hàn khí ép ngược trở lại. Trận pháp vốn dùng để bảo quản vật liệu nay biến thành một tấm gương phản chiếu sát ý, khóa chặt mọi đường lui.
Ám Nhận kinh hãi gầm lên, buộc phải kích nổ Huyết Độn Phù giấu trong tay áo để đổi lấy một nhịp thở thoát khỏi luồng hàn khí đang cắn nuốt cánh tay phải. Cái giá phải trả cho sự quyết đoán này là thanh chủy thủ nạm ngọc vỡ nát thành ba mảnh, rơi lả tả xuống thềm đá dính đầy sương giá. Gã lảo đảo tháo chạy vào màn đêm, để lại hiện trường một mảng hỗn độn nhưng hoàn toàn nằm trong dự tính.
Cùng lúc đó, tại tĩnh thất vắng lặng, tấm Băng Tinh Trận Phù trong tay Diệp Tinh Thần cũng nứt toác rồi hóa thành bột mịn. Hắn hờ hững phủi tay, để lớp bột trắng rơi xuống khay trà tàn. Đổi lấy việc bức ép kẻ địch lộ diện và tước đoạt pháp khí bản mệnh của chúng, cơ sở vật chất của kho lạnh phía tây coi như phế bỏ hoàn toàn. Hắn nhấc bút chu sa, lạnh lùng ghi khoản thiệt hại ba ngàn cân Băng Phách Thạch vào sổ lưu trữ, đồng thời cộng cho Lục Trầm một trăm điểm vì đã kích hoạt bẫy đúng thời cơ.
Mảnh vỡ chủy thủ rơi lại tại bến đò giờ đây không chỉ là tàn tích của một cuộc đụng độ ngắn ngủi. Nó mang theo hơi thở của Hủ Cốt Kiếm Khí, là minh chứng rõ ràng nhất cho việc mạng lưới ngoại lai đã lén lút can thiệp vào kho bãi tư nhân. Một mũi tên bắn ra, vừa bảo toàn được lô quặng dỏm để làm vật chứng, vừa ép đối thủ phải tự tay dâng lên dấu vết linh lực của chính mình.
Khoảnh khắc uy áp của Hủ Cốt Kiếm Khí chém thẳng vào luồng linh khí cực hàn đang ồ ạt trào ra từ cửa kho, một tiếng rít gai người vang lên xé toạc màn đêm. Ám Nhận gằn giọng, dồn thêm ba phần pháp lực vào chuôi kiếm, đinh ninh luồng kiếm khí mang kịch độc này sẽ nung chảy toàn bộ vật chứng bên trong. Gã muốn dùng một đòn này xóa sạch dấu vết tàn dư của lô phôi kiếm lỗi, triệt để cắt đứt manh mối. Nhưng gã đã tính sai. Lục Trầm không hề lùi lại che chắn, mà cắn răng vỗ mạnh một đạo bùa màu lam thẫm lên chiếc van đồng. Đây chính là Tụ Hàn Phù mà Các chủ đã lén giao cho hắn từ trước lúc chạng vạng.
Thay vì phát nổ tung tóe như dự tính của kẻ địch, luồng linh khí cực hàn đột ngột cuộn xoáy, hóa thành một cái phễu khổng lồ nuốt chửng lấy Hủ Cốt Kiếm Khí. Ám Nhận biến sắc mặt khi nhận ra pháp lực của mình không hề phá hủy được kho hàng. Ngược lại, tà khí của gã đang bị rút cạn để nuôi dưỡng một trận pháp phong ấn ẩn giấu dưới nền đá. Đối thủ không muốn giết gã, mà muốn bắt sống kiếm ý của gã. Gã quả quyết cắn nát đầu lưỡi, thiêu đốt một năm thọ nguyên để chặt đứt luồng liên kết thần thức, đồng thời mượn lực phản chấn hóa thành một vệt đen tàn tạ lao vút về phía thủy lộ hòng thoát thân.
Đòn bứt lùi của tên sát thủ tạo ra một đợt sóng xung kích càn quét bến đò Tẩy Kiếm. Chiếc van đồng chịu không nổi dị biến linh lực, phát ra tiếng rắc chói tai rồi nứt toác thành hàng trăm mảnh vụn. Lục Trầm kêu lên một tiếng nghẹn ứ, mảnh đồng văng trúng bắp tay khiến toàn bộ kinh mạch cánh tay trái của hắn bị hàn khí xâm nhập, đông cứng thành màu xanh đen. Cùng lúc đó, mười cân băng thạch cấp hai trong kho số ba vỡ vụn, hóa thành bụi phấn, triệt để cạn kiệt năng lượng để duy trì trận pháp. Cái giá phải trả không hề nhỏ, nhưng kết quả thu lại hoàn toàn xứng đáng.
Nửa canh giờ sau, tại thư phòng Thiên Đạo Kiếm Các, một khối băng tinh to bằng nắm tay được cung kính đặt lên án thư. Bên trong lớp băng trong suốt, một sợi hắc khí hình lưỡi kiếm vẫn đang vặn vẹo vùng vẫy, tỏa ra sát niệm âm lãnh. Diệp Tinh Thần khẽ vuốt ve bề mặt khối băng, ánh mắt thâm thúy không lộ buồn vui. Trận chiến này từ đầu đến cuối đều nằm trong sự tính toán của hắn. Hắn biết sát thủ ngoại lai là những kẻ đa nghi, nếu phái cao thủ mai phục, chúng chắc chắn sẽ bỏ chạy từ xa.
Chỉ khi để một tên chấp sự cấp thấp như Lục Trầm hớ hênh mở kho, kẻ địch mới tự tin tung ra đòn diệt khẩu mạnh nhất. Ám Nhận tưởng rằng việc chặt đứt thần thức bỏ chạy là quyết định khôn ngoan, nhưng gã không biết mình vừa tự tay dâng lên bằng chứng chí mạng. Khối băng tinh chứa tàn lưu ác niệm này chính là chữ ký không thể chối cãi của mạng lưới tình báo Hắc Thiên Kiếm Các. Diệp Tinh Thần gõ nhịp ngón tay, giọng nói nhạt nhẽo truyền qua ngọc giản đặt góc bàn.
"Ghi vào sổ công huân, Lục Trầm phế một tay hộ kho, thưởng năm trăm điểm, đặc cách vào Dưỡng Kiếm Trì trị liệu. Kho số ba thất thoát mười cân băng thạch, cấn trừ vào quỹ dự phòng hao tổn chiến đấu."
"Đồng thời, hạ lệnh cho ba đội tuần tra vòng ngoài đồng loạt rút khỏi hẻm Lạc Hồn. Cố tình để ngỏ một con đường hở cho đám tai mắt của Vạn Bảo Thương Hội tẩu thoát."
Mệnh lệnh vừa ban xuống, hệ thống vận hành của gia tộc lập tức rẽ sang một hướng khác. Bọn tai mắt chạy trốn sẽ mang theo tin tức giả rằng kho hàng đã bị phá hủy, khiến mạng lưới hắc ám lơi lỏng phòng bị, đinh ninh rằng bí mật về lô hàng phôi kiếm lỗi vẫn được giữ kín. Chúng sẽ ngoan ngoãn thu mình lại, chờ đợi một cơ hội khác để tuồn hàng giả vào thị trường.
Sáng ngày mai, khi tiếng chuông Tộc nghị vang lên, khối băng tinh giam giữ tàn lưu kiếm ý này sẽ được đập vỡ ngay giữa sảnh đường. Nó sẽ là mũi nhọn đâm thủng lớp vỏ bọc thương nhân trong sạch của Vạn Bảo Thương Hội, buộc bọn chúng phải giải thích vì sao sát khí của tà tu lại xuất hiện trong lô hàng do chính tay chúng bảo lãnh. Quyền kiểm soát thương lộ thủy lộ, từ khoảnh khắc vật chứng này lộ diện, đã chính thức bị Thiên Đạo Kiếm Các kề đao vào cổ.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.