Chương 129: Lệnh Cấm Vận Chuyển
"Toàn bộ thương thuyền hạ phàm buồm, mở khoang chứa để Chấp Sự Đường kiểm tra an toàn trận pháp!"
Giọng nói mang theo uy áp nội tại của gã vang vọng khắp khúc sông êm đềm. Phía xa, vài bóng đen trên chiếc thuyền buôn lớn nhất khẽ giật mình, vội vã thu liễm khí tức. Chúng cho rằng chỉ cần giấu đi linh lực dao động, tỏ ra là phàm nhân làm thuê thì có thể lách qua luật lệ kiểm tra thông thường.
Cách đó mười dặm, trên tầng cao nhất của Thiên Đạo Kiếm Các, Diệp Tinh Thần đang rủ mắt nhìn xuống bàn cờ thái cực. Trên mặt bàn, một mảnh kiếm văn gãy nát đang chậm rãi rỉ ra chất lỏng màu đen ngòm. Hắn dùng mũi dao khắc nhẹ nhàng gạt đi lớp rỉ sét, để lộ ra những đường vân mạch bị bẻ cong tàn nhẫn dưới tác động của bạo phát.
Duy trì trận bàn truy vết này tiêu hao ba viên linh thạch trung phẩm mỗi nén nhang, một cái giá không hề rẻ đối với ngân sách hiện tại. Nhưng đổi lại, từng tia nhân quả đứt gãy từ hiện trường đều được tái hiện rõ nét dưới thần thức của hắn.
"Tự bạo linh mạch để trốn chạy, thủ pháp cắt đuôi rất quyết đoán." Hắn lẩm bẩm, thanh âm không mang theo chút nhiệt độ. "Nhưng bọn chúng quên mất, kiếm khí tàn dư khi va chạm với thủy mạch Hắc Thủy Hà sẽ sinh ra phản ứng trầm tích. Bọn chúng càng cố bơi về thuyền, lớp trầm tích này càng bám chặt vào ván gỗ."
Diệp Tinh Thần đẩy một tấm lệnh bài bằng ngọc bích sang mép bàn. Ám vệ mang danh hiệu Ảnh Nhất lặng lẽ bước từ trong góc tối ra, hai tay cung kính đón lấy.
"Cầm Lệnh Giám Định cấp ba này đến bến sông, giao cho Trần Cửu." Diệp Tinh Thần gõ nhịp ngón tay lên mặt bàn gỗ tử đàn. "Nói với gã, không cần cố ép lũ thương nhân giao sổ sách hay mở khoang ngay lập tức. Cứ để bọn chúng dùng danh nghĩa bảo mật hàng hóa để cự tuyệt."
Ảnh Nhất khẽ nhíu mày nhưng không lên tiếng thắc mắc. Hắn hiểu rõ nguyên tắc làm việc của các chủ, mỗi một mệnh lệnh thoạt nhìn nhượng bộ đều là một cái bẫy trí mạng.
"Ngươi chỉ cần yêu cầu niêm phong khoang đáy, chờ đến sáng mai hội thẩm." Diệp Tinh Thần dặn dò thêm. "Mang theo xấp bùa Cấm Linh loại mới nhất ở kho số bốn."
Mệnh lệnh được truyền đi. Nếu ép quá mức, lũ chuột cùng đường sẽ cắn càn, thậm chí hủy thuyền phi tang ngay trong đêm, dẫn đến tổn thất không đáng có cho bến cảng. Nhưng nếu chỉ yêu cầu niêm phong chờ xét xử, kẻ địch sẽ lầm tưởng Kiếm Các chưa nắm được bằng chứng cốt lõi. Sự kiêu ngạo và tâm lý cầu may sẽ khiến chúng chấp nhận dán bùa lên cửa khoang để kéo dài thời gian.
Bọn chúng không hề biết, chu sa vẽ trên bùa Cấm Linh loại mới đã được trộn lẫn bột mài từ quặng Từ Cực. Chỉ cần dán lên bề mặt có dính trầm tích kiếm khí, nội trong ba canh giờ, toàn bộ cấu trúc phòng ngự của linh chu sẽ tự động rạn nứt từ bên trong, biến thành phế phẩm.
Tại bến sông, bầu không khí đã căng như dây đàn. Một gã quản sự mặc áo gấm từ trên boong thuyền lớn bước xuống, chắp tay cười gượng.
"Trần chấp sự, hàng của chúng ta đều là linh thảo dễ mẫn cảm với ngoại khí. Quy củ của Kiếm Các ta luôn tuân thủ, nhưng mở khoang lúc nửa đêm e rằng tổn thất không nhỏ. Hay là ngài nhận chút tâm ý, châm chước cho qua?"
Trần Cửu hừ lạnh, vừa định dồn ép thì một đạo tàn ảnh xẹt qua. Ảnh Nhất xuất hiện, giơ cao tấm ngọc bài phát ra ánh sáng xanh nhạt. Uy áp từ pháp khí định danh khiến gã quản sự lùi lại nửa bước, nụ cười trên môi cứng đờ.
"Thiên Đạo Kiếm Các làm việc, không cần mở khoang." Ảnh Nhất lạnh lùng ném ra một xấp phù lục màu đỏ sẫm. "Tất cả dán bùa lên cửa đáy. Kẻ nào dị nghị, lập tức phán tội tàng trữ tà binh, tước quyền thương lộ vĩnh viễn!"
Gã quản sự cắn răng, ánh mắt lóe lên tia giảo hoạt. Gã tưởng rằng Kiếm Các đang thiếu nhân lực nên mới dùng cách hoãn binh này. Không do dự thêm, gã cúi đầu nhận lấy xấp giấy bùa, vội vã sai thủ hạ dán lên từng khoang thuyền. Cục diện đã chuyển hướng hoàn toàn, lưỡi dao vô hình từ tòa lầu cao đã cắm ngập vào yết hầu đối thủ mà chúng vẫn ngỡ mình vừa lách qua khe cửa hẹp.
Bóng đen lướt qua mặt sông tĩnh lặng không dấy lên nửa điểm gợn sóng. Ảnh Nhất đáp xuống mạn thuyền tuần tra, im lặng chìa ra tấm Lệnh Giám Định cấp ba tỏa ánh sáng ngọc bích. Trần Cửu nhận lấy kỷ vật, hàn khí từ viên ngọc trong tay áo gã dường như cũng dịu lại trước uy áp của lệnh bài. Gã nhắm mắt tiếp nhận thần niệm truyền âm, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong lạnh lẽo. Mệnh lệnh của các chủ luôn đi trước đối thủ ba bước, biến sự hung hăng bề ngoài thành một tấm lưới mềm mại nhưng siết đến chết người.
Thu hồi sát cơ đang bùng nổ, Trần Cửu sải bước tiến lên đài quan sát. Gã hướng giọng nói mang theo linh lực vang vọng về phía chiếc Hắc Mộc Lâu Thuyền lớn nhất đang thả neo.
"Đã là quy củ bảo mật hàng hóa của thương hội, Kiếm Các tự nhiên không thể ép buộc các ngươi mở khoang giữa đêm. Nhưng để đảm bảo an toàn cho bến Hắc Thủy, bất kỳ thuyền buôn nào cự tuyệt kiểm tra đều phải chịu niêm phong ngoại vi. Chờ sáng mai chủ sự đôi bên đối chất, mới được gỡ bỏ trận pháp."
Trên boong chiếc lâu thuyền, một gã trung niên mặc áo bào xám tro bước ra. Hắn chắp tay hành lễ, khéo léo giấu đi đôi bàn tay đang nổi đầy gân xanh vì vừa phải tự phế một đoạn kinh mạch để che đậy ma công.
"Trần chấp sự thông cảm, hàng hóa trong khoang đều là linh tài mẫn cảm với ánh sáng, mở ra lúc này sẽ hao hụt dược tính. Phía thương thuyền chấp nhận để Kiếm Các niêm phong theo đúng luật lệ lưu thông của Cửu Châu."
Trần Cửu không đáp lời, trực tiếp truyền linh lực vào Lệnh Giám Định. Ngọc bài nứt ra một khe nhỏ, phóng thích ba đạo Phù văn Cấm Linh màu vàng sậm. Những ký tự cổ xưa xé gió bay đi, cắm phập vào phần đáy gỗ ngập dưới nước của chiếc lâu thuyền. Trận pháp vừa hình thành, toàn bộ linh khí trong bán kính năm mươi trượng quanh bến sông lập tức bị rút cạn. Nước sông Hắc Thủy vốn cuộn chảy nay đông cứng thành một tầng băng mỏng, khóa chặt thân tàu vào lòng sông.
Đây chính là cái giá của việc cưỡng chế niêm phong. Chấp Sự Đường phải trích xuất linh lực từ dải linh mạch phòng ngự cốt lõi của bến phà để ép khuôn trận pháp. Quyết định này đồng nghĩa với việc tiêu hao ba mươi cân linh thạch thượng phẩm trong kho công huân, chỉ để duy trì phong ấn trong sáu canh giờ tới. Hơn nữa, việc đình trệ toàn bộ thương lộ đêm nay sẽ khiến Kiếm Các mất đi một khoản thuế phí khổng lồ, tạo thành áp lực không nhỏ cho buổi nghị sự ngày mai.
Gã trung niên áo xám ngẩng đầu nhìn phù văn, sâu trong đáy mắt lóe lên tia trào phúng. Hắn lầm tưởng Kiếm Các chỉ đang cố giữ thể diện khi không thể vạch mặt chúng ngay tại chỗ. Ba đạo phù văn kia tuy mang uy áp cường đại, nhưng bản chất chỉ khóa được linh lực từ bên ngoài xâm nhập. Hắn đã chuẩn bị sẵn một lọ Hóa Cốt Thủy giấu trong khoang đáy, chỉ chờ lực lượng tuần tra rút đi sẽ âm thầm đổ xuống ván gỗ. Thứ chất lỏng tà môn này đủ sức hòa tan lớp trầm tích kiếm khí thành nước bẩn mà không gây ra dao động linh khí nào.
Thế nhưng, kẻ địch không hề biết bí mật thực sự nằm ở sự kết hợp giữa trận pháp và thủy mạch. Ngay khi Lệnh Giám Định khóa chặt không gian, lớp trầm tích đen ngòm bám dưới đáy thuyền bắt đầu sinh ra dị biến. Thay vì nằm yên chịu trận, chúng hút lấy hàn khí từ Phù văn Cấm Linh, chậm rãi kết tinh thành những mảnh Huyết Kiếm Tinh sắc lẹm. Từng mầm tinh thể đỏ rực như máu bắt đầu cắm ngược vào trong lớp gỗ lim, xuyên thẳng về phía khoang chứa bí mật.
Bất kỳ một luồng linh lực hay hóa chất tà môn nào rò rỉ ra từ bên trong để cố gắng tẩy rửa, đều sẽ trở thành chất dinh dưỡng nuôi lớn những mảnh tinh thể này. Lọ Hóa Cốt Thủy mà gã trung niên định dùng sẽ không hòa tan được dấu vết, mà ngược lại sẽ kích thích Huyết Kiếm Tinh đâm thủng đáy thuyền. Quyết định mượn luật lệ lùi một bước của Diệp Tinh Thần đã triệt để tước đoạt quyền chủ động của kẻ địch bằng chính quy tắc mà chúng muốn lợi dụng.
Hiện tại, chiếc Hắc Mộc Lâu Thuyền không khác gì một chiếc lồng giam tự siết. Càng cố gắng phi tang, vật chứng Huyết Kiếm Tinh sẽ càng phát triển rực rỡ, chờ đợi khoảnh khắc bình minh để đâm thủng lớp vỏ bọc dối trá của kẻ thù.
Ảnh Nhất lướt qua màn đêm như một vệt bóng mờ, mũi chân điểm nhẹ lên đài quan sát bằng đá xanh ven bờ Hắc Thủy. Hắn không nói một lời, chỉ vung tay ném đạo phù lệnh cấp ba mang theo hàn khí lạnh buốt về phía Trần Cửu. Đồ vật vừa chạm vào lòng bàn tay, một luồng thần thức mỏng manh nhưng mang đậm uy áp của Các chủ lập tức truyền thẳng vào thức hải vị chấp sự. Trần Cửu khẽ rùng mình, ánh mắt đang rực lửa giận bỗng chốc thu liễm, khóe môi nhếch lên một nẻo tàn nhẫn.
Trên boong con thuyền gỗ đen lớn nhất, Tôn quản sự của Vạn Kim Thương Hội đang âm thầm vận chuyển linh lực vào trận bàn phòng ngự. Lão đã chuẩn bị sẵn ba mươi tấm bạo phù, chỉ chờ người của Kiếm Các cưỡng chế xông lên là sẽ kích nổ để tạo hiện trường giả, đổ tội cho đối phương phá hoại tài sản. Nhưng kỳ lạ thay, sát khí từ trên bờ đột ngột giảm sút. Trần Cửu không hề hạ lệnh cho đội tuần tra rút vũ khí tiếp cận khoang chứa như dự đoán.
"Tôn quản sự, nếu Vạn Kim Thương Hội đã lấy lý do bảo mật thương đạo để cự tuyệt tra xét, bổn tọa cũng không làm khó." Trần Cửu cất giọng đều đều, tay vuốt ve khối ngưng tụ từ nước sông lúc nãy. "Theo quy chế thứ bảy của hệ thống giám định, hàng hóa không thể kiểm chứng minh bạch sẽ được xếp vào diện vật phẩm vô danh, tạm thời đình chỉ lưu thông."
"Trần chấp sự thật biết nói đùa, thuyền của chúng ta mang ấn ký hoàng kim, từ trước đến nay chưa từng có tiền lệ bị cấm vận." Tôn quản sự cười lạnh, giọng nói truyền qua ngọc giản khuếch đại vang vọng cả khúc sông. "Ngài muốn đình chỉ, e rằng phải có lệnh bài của trưởng lão hội, chứ một câu nói suông không làm khó được chúng ta đâu."
"Đương nhiên là có lệnh." Trần Cửu lật tay, cắm phập đạo phù lệnh cấp ba vừa nhận được vào thẳng rãnh nứt trên phiến đá trận nhãn ven bờ.
Một tiếng ong ong trầm đục vang lên từ lòng đất, kéo theo vô số sợi chỉ vàng đan chéo nhau trên mặt nước. Đây chính là mưu kế mượn lực đánh lực mà Các chủ đã tính toán sẵn. Đối phương đinh ninh Kiếm Các muốn đoạt hàng, lại không biết mục tiêu thực sự chỉ là ép chúng mở miệng từ chối để kích hoạt luật phong tỏa tự động. Tôn quản sự biến sắc, nhận ra lượng linh khí xung quanh đang bị rút cạn với tốc độ kinh hồn, tạo thành một bức tường áp lực ép chặt lấy thân thuyền.
"Đổi trận vị! Kích hoạt Hỏa Mộc Trận ở đáy thuyền, thiêu đốt một nửa trữ lượng linh thạch để phá vây!" Tôn quản sự gầm lên, quyết đoán vứt bỏ lớp ngụy trang phàm tục.
Lão hiểu rõ nếu để bức tường áp lực kia khép kín, toàn bộ bí mật dưới khoang sẽ biến thành cá nằm trên thớt. Dưới đáy sông, một luồng hỏa diễm đỏ rực bùng lên, định mượn sức nóng làm bốc hơi lớp cấm chế thủy thuộc tính. Nhưng lão đã tính sai một bước chí mạng. Ngay khi hỏa trận vừa bùng phát, lớp trầm tích bám trên vỏ gỗ do tà tu tự bạo lúc trước lập tức phản ứng mãnh liệt với nhiệt độ cao.
Khối ngọc trong tay Trần Cửu chớp lóe dữ dội, cộng hưởng trực tiếp với thứ cặn bã đang sôi sục kia. Lớp bùn đen không hề bị thiêu rụi mà hóa thành hàng ngàn mũi gai nhọn hoắt, đâm ngược vào hệ thống phòng ngự của con thuyền. Tiếng vỡ vụn vang lên chói tai, mảng trận văn ẩn tàng che giấu khí tức dọc mạn thuyền nứt toác, làm lộ ra từng rương vật liệu tỏa hắc khí nồng nặc. Cái giá phải trả cho việc dùng sức mạnh phá luật chính là sự sụp đổ hoàn toàn của lớp vỏ bọc an toàn.
Nước sông Hắc Thủy bị pháp trận ép tụ lại, đông cứng thành một khối băng đen khổng lồ găm chặt vào mũi thuyền. Đạo phù lệnh cấp ba trên bờ từ từ tan chảy, hóa thành một ấn triện hình thanh kiếm chéo in thẳng lên khối băng đó. Từ giờ khắc này, vật chứng mang tên Tà Khí Tồn Nghi đã chính thức được đóng dấu. Dù kẻ địch có quyền thế ngập trời, chúng cũng không thể di dời một tấc ván gỗ nào nếu không muốn công khai đối đầu với toàn bộ quy tắc của Kiếm Các.
Một luồng hàn khí mang theo cặn bã đen ngòm từ đáy Hắc Thủy Hà đột ngột trỗi dậy, đâm sầm vào màng bảo vệ của Hỏa Mộc Trận. Không phải là thế công sắc bén, thứ dị biến này nhầy nhụa và nặng nề như bùn lầy ngàn năm. Nhiệt lượng từ hỏa diệm trận pháp vừa chạm vào khối nước sông chứa đầy tàn dư kiếm khí, lập tức tạo ra một chuỗi phản ứng cực đoan. Nước bốc hơi dữ dội, nhưng lớp trầm tích thì không biến mất mà bị nung chảy. Dưới sức nóng ngột ngạt, những cặn bẩn vô hình bỗng chốc kết tinh, bám chặt lấy lớp ván gỗ linh sam của chiếc thương thuyền lớn nhất.
Tôn quản sự đứng trên boong tàu, hai mắt vằn lên những tia máu đỏ lựng khi nhìn thấy trận văn phòng ngự bắt đầu vặn vẹo. Lão nhận ra cái bẫy này ngay khoảnh khắc ngọn lửa bị dập tắt không phải bởi nước, mà bởi sát khí kiếm đạo tàn dư. Nếu tiếp tục duy trì Hỏa Mộc Trận, toàn bộ linh mạch của con thuyền sẽ bị thứ cặn bã này ăn mòn đến tận lõi, làm lộ ra thứ hàng hóa cấm kỵ bên dưới. Đổi chiến thuật trong chớp mắt, lão cắn răng tung ra một đạo Thanh Mộc Tán Linh Phù, trực tiếp cắt đứt nguồn cung cấp linh khí từ khoang chứa.
Việc tự tay bóp nghẹt trận pháp phòng ngự khiến chiếc thuyền buôn rung lên bần bật, ba cột buồm chính rạn nứt thành từng mảng lớn. Hơn hai vạn khối linh thạch hạ phẩm trong khoang chứa nháy mắt hóa thành tro bụi do phản chấn từ việc ngắt mạch đột ngột. Một cái giá chát chúa để giữ lại hàng hóa cốt lõi, nhưng Tôn quản sự không còn lựa chọn nào khác. Lão tưởng rằng lùi một bước, chấp nhận hỏng pháp khí hộ thân thì có thể mượn cớ tai nạn để lấp liếm sự hiện diện của sát khí.
Đáng tiếc, mọi suy tính của viên quản sự đều đã nằm gọn trong dự liệu từ trước của vị Các chủ trẻ tuổi. Sự nhượng bộ giả tạo ban đầu của Trần Cửu, lệnh cấm vận chuyển, cho đến tấm lưới chỉ vàng bòn rút linh lực, tất cả chỉ là chuỗi bình phong ép con mồi phải dùng lửa để phá vây. Chính ngọn lửa của Hỏa Mộc Trận đã đóng vai trò như một lò rèn khổng lồ, nung chín lớp trầm tích dưới sông thành những đường kiếm văn rỉ sét in hằn vĩnh viễn lên vỏ thuyền. Chúng tự tay khắc lên mình bằng chứng không thể chối cãi, biến con thuyền phàm tục thành một vật chứng khổng lồ mang tàn niệm của tà binh.
Ngay lúc này, viên ngọc lạnh buốt trong tay Trần Cửu phát ra một tiếng vỡ vụn khô khốc. Lớp vỏ ngụy trang bên ngoài nứt toác, để lộ ra một khối tinh thể đỏ rực đang điên cuồng cộng hưởng với những vết sẹo đen ngòm trên thân thuyền Vạn Kim. Không cần bất kỳ ai phải bước lên boong hay cưỡng chế lục soát, thứ ánh sáng này đã là lời tuyên án đanh thép nhất. Viên ngọc từ một công cụ dò tìm thông thường, nay chính thức chuyển hóa thành Tội Chứng Châu mang theo uy áp giám định cấp ba, khóa chặt mọi đường lui của kẻ địch.
Trần Cửu nâng cao viên ngọc, linh lực cuồn cuộn rót vào khiến ánh sáng đỏ rọi sáng cả một khúc sông. Những chấp sự đứng phía sau gã lập tức lấy Lưu Ảnh Thạch ra, tỉ mỉ ghi lại từng đường nét kiếm văn đang bốc khói trên ván thuyền. Không ai rút kiếm, không có một tiếng la hét hay chém giết nào nổ ra, nhưng áp lực tuyệt vọng đã đè sập bờ vai của Tôn quản sự. Lão biết rõ, một khi quy trình lưu trữ vật chứng hoàn tất, danh tiếng thương đạo mười năm của Vạn Kim tại Hắc Thủy Hà coi như chấm dứt.
Ghi lại toàn bộ hình ảnh cộng hưởng, lập tức niêm phong bến Hắc Thủy. Trần Cửu phất tay áo, giọng điệu lạnh băng truyền đi theo gió đêm. Kể từ khắc này, đình chỉ tư cách giao dịch của Vạn Kim Thương Hội. Dùng quy tắc thứ bảy của Chấp Sự Đường, phong tỏa toàn bộ kho bãi của chúng trên bờ để chờ đối chiếu kiếm văn.
Vật chứng đã đổi trạng thái, cục diện trên mặt sông hoàn toàn bị lật ngược bằng quy chế thẩm định chứ không phải bằng bạo lực. Xa xa trên đài cao, Diệp Tinh Thần thu hồi thần thức, dùng kẹp gỗ gắp lấy mảnh trận bàn tàn tạ bỏ vào hộp ngọc. Sáng ngày mai, Tội Chứng Châu sẽ được đệ trình lên điện nghị sự, buộc các trưởng lão phải mở kho cấm. Bọn họ sẽ phải dùng thứ sát khí nung chảy trên ván thuyền đêm nay để kiểm chứng lại thanh Hắc Hổ Trảm đang được niêm yết trên Thiên Địa Kiếm Phổ, chính thức kéo Hắc Thiên Kiếm Các vào một ván cờ không thể thoái thác.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.