Kiếm Các Thiên Hạ

Chương 101: Lệnh Xuống Dưới

Đăng: 27/07/2026 08:56 3,815 từ 2 lượt đọc
i lễ xuất xưởng danh kiếm diễn ra, thứ kim loại nhuốm máu này sẽ trở thành gông cùm ép buộc đám người hám lợi kia phải tự mình bước lên đài kiểm chứng. Diệp Tinh Thần thu hồi ngón tay, lẳng lặng nhìn những đường vân đỏ sậm đang lan tràn trên mặt đồng thau. Khí tức hung sát từ tàn đao không hề bị bài xích, ngược lại còn nương theo cấm chế bảo lãnh mà cắm rễ thật sâu vào cốt ngọc bên trong vật chứng.

Theo lý thuyết đúc khí thông thường, hai luồng nhân quả mang thuộc tính trái ngược khi va chạm tất sinh phản phệ, nhẹ thì nứt vỡ phôi liệu, nặng thì nổ tung lò nung. Nhưng hắn đã dùng thủ pháp Tẩy Mạch độc truyền của Thiên Đạo Kiếm Các, tước bỏ đi phần linh lực tạp nham, chỉ giữ lại thuần túy oán niệm tử vong làm vật liệu dẫn truyền. Mặt thẻ bài khẽ kêu lên một tiếng ong ong trầm đục, tựa như tiếng một thanh kiếm gãy đang rên rỉ đòi mạng, hoàn toàn khóa chặt khí cơ bản mệnh của vị chưởng quỹ Vạn Kim Thương Hội.

Từ trong góc khuất của đài bệ trung tâm, Tống Duyên chậm rãi bước ra, bả vai hơi chùng xuống mang theo hơi lạnh của sương đêm. Vị chấp sự Tình Báo Đường liếc nhìn thứ đồ vật đang phát ra ánh sáng quỷ dị trên tay các chủ, nhịp thở vô thức chậm lại một nhịp. Lão hiểu rõ mức độ nghiêm trọng của tấm lệnh bài này, nó đại diện cho toàn bộ uy tín thương lộ của một thế lực trung lập lớn nhất Vân Giao thành.

Ngươi không cần đem vật thật đến sương phòng của lão ta. Diệp Tinh Thần lên tiếng, chất giọng đều đều phá vỡ sự tĩnh lặng của kho lưu trữ. Dùng ngọc giản lưu ảnh, dập lại một bản thác ấn của đồ án nhân quả này. Gửi kèm theo một thanh phi kiếm truyền tin loại rẻ tiền nhất, ném thẳng vào đại viện của thương hội trước giờ Mão.

Tống Duyên ngẩn người, cẩn trọng tiến lên nửa bước rồi hạ giọng hỏi lại. Nếu chỉ gửi thác ấn, e rằng lão hồ ly kia sẽ cho rằng chúng ta đang phô trương thanh thế. Bọn chúng vốn dĩ đã nhận tiền bợ đỡ của Hắc Thiên Kiếm Các, chắc chắn sẽ dùng mạng lưới quan hệ để ém nhẹm chuyện này, quyết bảo vệ cái danh tiếng trong sạch giả tạo kia đến cùng.

Đó chính là phản ứng ta cần lão bộc lộ. Khóe môi Diệp Tinh Thần hơi nhếch lên, nhưng ánh mắt tuyệt nhiên không có nửa điểm dao động. Nếu ta ép thẳng mặt bằng vật gốc, lão sẽ lấy cớ bế quan tẩu hỏa để trốn tránh, hoặc đẩy một tên thế mạng ra chịu tội. Nhưng khi nhận được một lời đe dọa nửa vời không rõ thực hư, bản tính đa nghi của kẻ làm thương đạo sẽ buộc lão phải tự mình đến hiện trường. Lão cần xác nhận xem chúng ta có thực sự nắm giữ nhược điểm trí mạng của lão hay không.

Diệp Tinh Thần búng nhẹ ngón tay, một luồng kiếm khí mỏng như sợi tóc lướt qua, cắt đứt sự liên kết tạm thời giữa ngọn lửa tàn và mặt đồng. Lão sẽ đến buổi lễ với tư cách khách mời danh dự của kẻ thù, đinh ninh rằng có thể dùng uy thế của đám người kia để dập tắt mọi lời đồn đại bất lợi. Lão không hề biết, ngay khoảnh khắc lão bước chân lên đài cao, quy chế minh bạch của bảng xếp hạng sẽ tự động rút lấy nhân quả từ bản thể vật chứng đang được niêm phong tại đây.

Tống Duyên hít sâu một ngụm khí lạnh, mồ hôi rịn ra ướt đẫm hai bên thái dương. Kế sách này không chỉ mượn đao giết người, mà còn dùng chính lòng tham và sự cẩn trọng thái quá của đối thủ để dệt thành một tấm lưới không thể vùng vẫy. Kẻ địch sẽ tự mình dâng lên lời chứng, tự mình đập nát cái danh tiếng trung lập mà chúng cất công gìn giữ bao năm qua, trong khi Thiên Đạo Kiếm Các không cần tốn một binh một tốt nào xuất hiện trực diện.

Thuộc hạ đã rõ đường đi nước bước. Sẽ có người của ám vệ cải trang thành tán tu, cố tình để lộ tin tức về việc nhặt được phi kiếm truyền tin tại khu chợ đen. Tống Duyên chắp tay cung kính, tự mình bổ sung thêm một vòng bình phong che mắt, đảm bảo dù Vạn Kim Thương Hội có dốc sức tra xét cũng chỉ tìm ra nguồn gốc giả mạo từ một thế lực ất ơ nào đó.

Đợi bóng lưng của vị chấp sự khuất sau cánh cửa đá nặng nề, Diệp Tinh Thần mới xoay người đi về phía vách tường phía Đông. Nơi đó đặt một hàng giá đỡ bằng gỗ trầm hương, bên trên không bày kỳ trân dị bảo, mà chỉ đặt duy nhất một cuốn sổ bìa đen dùng để ghi chép tổn thất linh mạch định kỳ. Hắn cầm lấy bút chu sa, dứt khoát gạch bỏ ba vạn điểm công huân dự trữ của tháng này.

Để kích hoạt được cấm chế cưỡng chế của thương hội mà không đánh động đến chủ nhân vật chứng, cái giá phải trả hoàn toàn không hề rẻ. Toàn bộ chín ô trận vị của hệ thống hộ sơn đã phải lén lút rút đi hai thành linh khí để che giấu thiên cơ, khiến cho lớp phòng ngự vòng ngoài hiện tại trở nên mỏng manh hơn bao giờ hết. Cuốn sổ vừa khép lại, bề mặt trang giấy bỗng rung lên nhè nhẹ. Từ phía tháp canh vòng ngoài, ba tiếng chuông dồn dập mang theo âm sắc chói tai xé toạc màn đêm, báo hiệu một luồng thần thức xa lạ vừa thô bạo xuyên thủng tầng phòng ngự yếu ớt mà hắn cố tình để hở.

trốn tránh. Lão đa nghi, chỉ một nửa sự thật mới khiến lão tự mình đào sâu vào cái bẫy. Tống Duyên lĩnh mạng, lập tức lùi bước hòa mình vào bóng tối của kho lưu trữ.

Đúng ba khắc sau, khi sương lạnh giờ Mão còn chưa kịp tan trên những mái ngói ngọc lưu ly của Vạn Kim Thương Hội, một tiếng xé gió thô thiển đột ngột xé toạc tầng không. Không hề có trận pháp che giấu, cũng chẳng mang theo khí tức uy áp của cao thủ. Một thanh phi kiếm làm từ quặng sắt hạ phẩm, loại hàng chợ đen rẻ tiền nhất, cắm phập xuống giữa phiến đá xanh của đại viện.

Âm thanh va chạm chát chúa lập tức đánh thức toàn bộ đội hộ vệ tuần tra vòng ngoài. Hơn mười đạo linh quang đồng loạt sáng lên, trận pháp phòng ngự của thương hội tự động kích hoạt, tạo thành một tầng lồng khí hấp thu chấn động.

Từ trên lầu các cao nhất, Tiền Vạn Sơn đẩy tung cửa sổ, ánh mắt lão híp lại thành một đường chỉ mỏng. Vị đại chưởng quỹ khét tiếng giảo hoạt vung tay áo, một luồng hấp lực vô hình cuốn lấy thanh thiết kiếm, thô bạo kéo nó bay thẳng vào trong sương phòng trước khi đám thủ hạ kịp chạm tay tới hiện trường.

Lão ném vật kia lên bàn ngọc, cẩn thận dùng một chiếc kẹp bằng đồng thau gắp lấy khối ngọc giản thô lậu được đính kèm ở chuôi. Tiền Vạn Sơn không vội truyền thần thức vào trong để đọc tin. Lão lấy từ đai lưng ra một chiếc thấu kính mài từ mắt của Huyễn Yêu, soi rọi từng đường vân mờ nhạt trên bề mặt đồ vật.

Hình ảnh một đồ án nhân quả vặn vẹo hiện ra qua thấu kính, mang theo hơi thở tanh tưởi của oán niệm và sát cơ. Sắc mặt vị chưởng quỹ dần trở nên âm trầm, những nếp nhăn trên trán xô vào nhau khi nhận ra thủ pháp tước bỏ linh lực cực kỳ quen thuộc.

Thác ấn? Thật nực cười, kẻ nào dám dùng một bản sao lỗi thời để dọa dẫm Vạn Kim ta?

Tiền Vạn Sơn cười gằn, ngón tay gõ nhịp lên mặt bàn. Theo thói quen của kẻ làm thương đạo, nếu đối phương thực sự nắm được vật chứng gốc, chúng đã trực tiếp mang đến tống tiền hoặc ép giá. Việc gửi một bản sao mờ nhạt qua thanh kiếm rẻ mạt này chứng tỏ kẻ giấu mặt đang hư trương thanh thế. Lão phán đoán đối thủ chỉ vô tình thu thập được một luồng khí tức tàn dư từ vụ án đêm qua, muốn dùng đòn tâm lý để moi thêm thông tin từ nội bộ thương hội.

Nghĩ thông suốt điểm này, Tiền Vạn Sơn quyết định phản khách vi chủ. Lão muốn tương kế tựu kế, dùng chính luồng oán khí trên bản sao để truy ngược lại vị trí kẻ ném đá giấu tay. Đại chưởng quỹ lật tay, gọi ra một khay cát mịn màu vàng sậm.

Đây là Lưu Sa Trận Bàn, pháp khí định vị độc quyền của chi tộc họ Tiền, mỗi lần khởi động đều phải đốt cháy một lượng lớn tinh thạch mộc thuộc tính. Lão bóp nát ngọc giản, ép luồng sương đen mờ ảo rớt xuống mặt cát, đồng thời rót mãnh liệt linh lực vào trận nhãn trung tâm.

Cát vàng bắt đầu xoáy tít, vẽ ra một bản đồ mờ ảo của thành Vân Giao. Nhưng ngay khi điểm sáng định vị chuẩn bị ngưng tụ tại hướng nam, luồng oán khí tưởng chừng yếu ớt kia đột ngột chuyển bạo.

Nó không phản phệ vào kinh mạch của Tiền Vạn Sơn, mà trực tiếp cắn nuốt trận văn trên mặt khay. Một tiếng nứt xé tai vang lên. Trận bàn định vị trị giá ba ngàn điểm công huân vỡ toác thành hai mảnh, toàn bộ cát vàng biến thành màu đen kịt, bốc mùi khét lẹt của thép rỉ.

Tiền Vạn Sơn lùi lại nửa bước, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm thái dương. Lão đã sập bẫy. Kẻ kia cố tình dùng thác ấn không phải vì thiếu vật gốc, mà để dụ lão tự tay mở kết nối nhân quả bằng pháp khí của chính mình.

Sự hủy diệt của trận bàn đồng nghĩa với việc khí cơ bảo lãnh của lão đã bị đối phương ghi nhận ngược lại thông qua luồng oán niệm. Lúc này, dù lão có xưng bệnh bế quan, luật lệ minh bạch của thương hội cũng tự động khóa chặt trách nhiệm lên đầu vị đại chưởng quỹ. Cục diện đã hoàn toàn vuột khỏi tầm kiểm soát.

Người đâu!

Tiền Vạn Sơn nghiến răng gầm thấp, sát ý không còn che giấu. Một bóng đen quỳ một chân xuất hiện ngoài cửa sương phòng.

Truyền lệnh xuống Khố Phòng, lập tức xuất ra ba tấm Tỉnh Thần Phù bậc cao. Ngươi đích thân mang theo tín vật của ta, đến thẳng phủ đệ của Nhị trưởng lão bên kia, yêu cầu bọn chúng chuẩn bị sẵn lời giải thích cho vụ làm ăn tối qua.

Lão hít một hơi thật sâu, ánh mắt ghim chặt vào đống cát đen đang rỉ ra thứ dịch lỏng tanh tưởi trên bàn.

Trưa nay, ta sẽ đích thân đến buổi lễ xuất xưởng, xem kẻ nào dám mượn dao giết người, ép Vạn Kim ta phải đứng ra làm tấm bình phong chịu trận.

Tiền Vạn Sơn ngồi xổm trước chiếc bàn gỗ lim, ánh mắt già nua chằm chằm nhìn vào khay cát vàng đang tỏa ra linh quang nhạt nhòa. Mảnh ngọc giản mang theo bản thác ấn mờ tịt nằm chỏng chơ ở một góc, bị lão xem như thứ rác rưởi của kẻ giấu mặt đang cố tình hư trương thanh thế. Một kẻ chỉ dám dùng phi kiếm truyền tin loại rẻ tiền nhất để gửi đồ, tuyệt đối không thể là cao thủ có đủ thực lực đe dọa toàn bộ thương lộ của Vạn Kim Thương Hội.

Lão khẽ vận động linh lực, mười đầu ngón tay búng ra những tia sáng màu thổ hoàng, chạm thẳng vào chín ô trận vị trên bề mặt pháp khí định vị. Cát vàng trong khay bắt đầu chuyển động cuồn cuộn, mô phỏng lại từng tuyến đường huyết mạch của toàn bộ thành Vân Giao. Thần thức của vị chưởng quỹ Trúc Cơ hậu kỳ dễ dàng xuyên qua lớp ngụy trang sơ sài trên thanh kiếm truyền tin, bắt lấy một tia gió tanh còn sót lại.

Mọi thứ diễn ra quá dễ dàng khiến khóe môi Tiền Vạn Sơn nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. Kẻ giăng bẫy đã chọn cách che giấu khí tức, nhưng lại để lọt một luồng oán niệm tử vong rất nhỏ từ bản thác ấn. Chính luồng oán niệm này đang trở thành sợi chỉ đỏ dẫn đường cho trận pháp của lão truy ngược về nơi phát nguyên.

Nhưng ngay khi hạt cát cuối cùng rơi xuống, tạo thành một điểm sáng đỏ rực trên bản đồ thu nhỏ, sắc mặt của Tiền Vạn Sơn đột ngột biến đổi. Điểm phát nguyên không phải là một khu ổ chuột ẩm thấp hay hang ổ của tà tu, mà lại nằm ngay tại quảng trường trung tâm thành. Đó chính xác là tọa độ nơi Hắc Thiên Kiếm Các đang dựng đài bệ để chuẩn bị cho buổi lễ xuất xưởng danh kiếm vào trưa ngày mai.

Một trận ớn lạnh chạy dọc sống lưng vị chưởng quỹ già. Lão chợt nhận ra mình đã rơi vào một cái bẫy liên hoàn. Bản thác ấn mờ nhạt kia không phải để đe dọa, mà là một cái neo nhân quả. Khi lão dùng thần thức bức ép truy vết, chính linh lực của lão đã chủ động kết nối với luồng oán niệm kia. Hiện tại, đoạn nhân quả này đang bị kéo căng, hướng thẳng về phía mạch nước ngầm bên dưới quảng trường trung tâm.

Nếu lão tiếp tục duy trì trận pháp, khí cơ bản mệnh của lão sẽ bị in dấu vĩnh viễn vào khu vực đài bệ. Đến trưa mai, khi buổi lễ diễn ra, chỉ cần có kẻ dùng thủ pháp giám kiếm để kích hoạt, toàn bộ tu sĩ tại Vân Giao sẽ nhìn thấy khí tức của Vạn Kim Thương Hội hòa quyện cùng oán niệm tử vong của thanh kiếm gãy. Uy tín của thương hội sẽ triệt để sụp đổ trước mặt thiên hạ.

Rút lui. Tiền Vạn Sơn cắn răng, cố gắng thu hồi thần thức khỏi khay cát.

Thế nhưng, kẻ bày cục đã tính toán quá tỉ mỉ. Ngay khi lão vừa thoái lui, luồng oán niệm từ bản thác ấn đột nhiên bùng phát, mượn lực từ chính địa mạch của thành Vân Giao để tạo ra một lực hút khổng lồ. Thần thức của lão bị ghim chặt vào trận bàn, không thể nào bứt ra được. Cát vàng trong khay bắt đầu sôi sục, từng hạt biến thành màu huyết dụ, chuẩn bị ấn định ấn ký cuối cùng.

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Tiền Vạn Sơn buộc phải đưa ra quyết định đổ máu. Lão rút từ trong tay áo ra một tấm phù lục cách tuyệt bậc ba, không chút do dự bóp nát nó. Đồng thời, bàn tay phải vung lên, đánh thẳng một chưởng vào trận nhãn thứ ba trên bề mặt pháp khí định vị.

Một tiếng nổ trầm đục vang lên trong sương phòng. Chín ô trận vị vỡ vụn, cát vàng bắn tung tóe khắp mặt sàn. Thần thức của lão được giải phóng, nhưng cái giá phải trả là một món pháp khí trấn phái trị giá hàng ngàn linh thạch đã hoàn toàn phế bỏ. Phẩy tay áo lau đi vệt máu rỉ ra ở khóe miệng do phản chấn từ trận pháp, ánh mắt Tiền Vạn Sơn giờ đây chỉ còn lại sự e dè và tức giận tột độ.

Kẻ dám mang tọa độ của Hắc Thiên Kiếm Các ra làm điểm neo, lại có thể tính toán chính xác thời gian và phản ứng của lão, tuyệt đối không phải là kẻ ngoài. Trong đầu vị chưởng quỹ già bắt đầu nảy sinh một suy đoán đáng sợ. Lão tin rằng nội bộ Hắc Thiên Kiếm Các đang có kẻ muốn dùng thanh kiếm gãy kia để lật đổ phe cánh khác, và bọn chúng đang muốn biến Vạn Kim Thương Hội thành tấm bia đỡ đạn.

Mảnh ngọc giản trên bàn đã hoàn toàn mất đi quang trạch, trở thành một hòn đá vô dụng. Thế nhưng, những gì nó để lại đã đủ để thay đổi hoàn toàn lập trường của Tiền Vạn Sơn. Trưa ngày mai, lão không thể nào tiếp tục giả vờ bế quan để né tránh buổi lễ. Lão bắt buộc phải đích thân đến quảng trường trung tâm, không phải để chúc mừng, mà để giám sát xem kẻ nào đang cố nắm thóp mạng môn của thương hội.

Luồng oán niệm mượn đường thần thức cắn ngược trở lại, lạnh lẽo như hàng vạn mũi kim đâm thẳng vào linh đài Tiền Vạn Sơn. Lão trừng lớn hai mắt, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lớp đạo bào thượng hạng. Sợi dây nhân quả vô hình đã bám chặt lấy hồn phách, điên cuồng kéo tu vi của lão hòa vào cái đài bệ hắc ám đang thành hình giữa quảng trường.

Lão hồ ly ngự trị Vạn Kim Thương Hội rốt cuộc cũng hiểu ra mình đã bước hụt vào ván cờ nào. Thanh phi kiếm rẻ tiền ném vào đại viện không phải để truyền tin, mà là mồi nhử ép lão phải dùng Giám Vận Quyết để dò xét hư thực. Kẻ bày cục đã tính toán chuẩn xác thói quen đa nghi của một thương nhân, dùng chính sự cẩn trọng ấy làm điểm nổ kích hoạt quy chế bảo lãnh. Một khi thần thức chạm vào, hợp đồng ngầm lập tức thành lập.

Không thể chần chừ thêm một khắc nào nữa, Tiền Vạn Sơn cắn răng vung tay vỗ mạnh lên mặt bàn chạm ngọc. Ngón tay lão cắm ngập vào hốc mắt của bức tượng Thế Thân Ngọc Hổ đặt cạnh nghiên mực, cưỡng ép chuyển dời luồng khí cơ bản mệnh sang khối pháp khí thế mạng. Trận pháp phòng ngự trong mật thất lóe lên thứ ánh sáng chói lòa rồi nhanh chóng lụi tàn.

Một tiếng nổ trầm đục vang lên giữa không gian kín bưng. Bức tượng ngọc chạm trổ tinh xảo vỡ nát thành lớp bột mịn, cuốn theo sợi dây nhân quả gớm ghiếc kia tan vào hư không.

Cái giá phải trả cho việc tự đoạn khế ước không hề rẻ. Không có kinh mạch đứt đoạn hay thổ huyết, nhưng Tiền Vạn Sơn cảm nhận rất rõ một phần ba Giám Khí Thần Thức của mình đã bị thiêu rụi vĩnh viễn. Tầm nhìn tâm linh của lão nhòe đi, khả năng nhìn thấu phẩm chất pháp bảo đã vĩnh viễn tụt giảm một bậc. Tổn thất căn cơ nghề nghiệp này đối với một thương nhân đứng đầu mạng lưới tình báo vật liệu là đòn chí mạng, không loại đan dược nào bù đắp nổi.

Người đâu. Tiền Vạn Sơn gầm lên, giọng nói khàn đặc mang theo sự phẫn nộ cùng cực.

Một gã quản sự vội vã đẩy cửa bước vào, quỳ rạp xuống sàn đá lạnh lẽo chờ lệnh.

Truyền lệnh xuống dưới, lập tức chuẩn bị Minh Chứng Xa, đồng thời phong tỏa toàn bộ ba kho chứa vật liệu cấp cao. Ánh mắt lão chưởng quỹ hằn lên những tia máu li ti, gằn từng chữ. Sáng mai, đích thân ta sẽ đến quảng trường dự lễ xuất xưởng. Kẻ giấu mặt kia đã dùng uy tín của Vạn Kim để ép ta làm người làm chứng, nếu ta không đi, toàn bộ danh tiếng làm ăn trăm năm nay sẽ bồi táng cùng thanh tà kiếm đó. Cứu lấy cái danh trước, chuyện tổn thất thần thức tuyệt đối không được để lộ ra ngoài.

Cùng lúc đó, tại kho lưu trữ của Thiên Đạo Kiếm Các, vật chứng bằng đồng thau trên tay Diệp Tinh Thần đột ngột ngừng rung lắc. Bề mặt kim loại xỉn màu vừa xuất hiện thêm một vết nứt nhỏ, tinh tế tạo thành hình dáng chữ Vạn sắc lẹm, khóa chặt luồng khí tức của vị chưởng quỹ vừa đào tẩu.

Cá đã cắn câu, hơn nữa còn tự mình xé rách một mảng lưới để ngoi lên. Diệp Tinh Thần thản nhiên ném khối kim loại đã hút no nhân quả sang cho Tống Duyên. Lão ta đã hủy ngọc thế mạng, thần thức hao hụt, ngày mai chỉ có thể ngoan ngoãn đứng ở vị trí bàng quan mà không thể dùng tu vi can thiệp vào đài kiểm chứng. Uy tín của thương hội giờ đã trở thành tấm khiên chắn tốt nhất cho chúng ta.

Tống Duyên cẩn thận cất món đồ mang tính quyết định vào hộp phong linh, trong lòng dâng lên một cỗ hàn ý. Mọi đường đi nước bước của vị lão làng thương đạo kia đều đã bị các chủ tính toán không sai một ly, dùng chính luật lệ của thế lực trung lập ép họ phải tự nguyện đi vào vòng xoáy tranh đoạt.

Đem thứ này giao cho Lục Trầm, trích thêm ba trăm điểm công huân mở kho phù lục, trang bị cho đội ám vệ vòng ngoài. Diệp Tinh Thần xoay người nhìn về phía tấm bảng lưu ly đang lấp lóe ánh sáng trong bóng tối. Đúng giờ Ngọ ngày mai, khi nắp lò nung giữa quảng trường mở ra, bảo Lục Trầm cắm thẳng khối kim loại này vào chín ô trận vị trung tâm. Ta muốn xem, dưới sự chứng kiến của Vạn Kim Thương Hội, đám người kia sẽ che đậy thế nào khi thứ vũ khí vừa xuất xưởng lại tự mình khóc than tố cáo chủ nhân.
0