Kiếm Các Thiên Hạ

Chương 179: Tử Đàn Đặt Ở Góc Phòng

Đăng: 13/08/2026 08:05 3,694 từ 1 lượt đọc
Ánh sáng bích ngọc từ khối truyền âm giản vừa tắt lịm, Diệp Tinh Thần liền gạt nó sang một bên mép bàn. Đầu ngón tay hắn miết nhẹ lên một mảnh tàn kiếm xám xịt đặt giữa thư phòng, cảm nhận từng đường rạn nứt li ti đang tỏa ra hàn khí mỏng manh. Phôi kim loại cấm kỵ mang ấn triện đầu lâu kia đã bị Tôn Minh niêm phong, nhưng đó mới chỉ là bước thả mồi trong toàn bộ ván cờ đêm nay. Kẻ địch không ngu ngốc đến mức để mặc một vật chứng trí mạng tiến vào đài giám định trung tâm khi bình minh ló rạng.


Hắn hiểu quá rõ thủ đoạn của Hắc Thiên Kiếm Các. Nếu Tống Liệt nhận được tin báo từ tai mắt cài cắm quanh hắc thị, gã tuyệt đối sẽ dốc toàn lực chặn giết đội ngũ áp tải trên đường về. Diệp Tinh Thần nhếch mép, rút từ trong tay áo ra một tấm phù triện màu ngà voi, bề mặt khắc chi chít những đường mạch kiếm phức tạp. Đây không phải bùa nổ hay bùa phòng ngự, mà là Khám Hư Trận Phù chuyên dùng để bóc tách tầng ngụy trang của linh khí. Hắn rót một tia thần thức vào tâm bùa, mượn thủ pháp đúc kiếm để ép những đường vân kim loại bên trong uốn lượn thành hình dạng một chiếc lồng giam vô hình.


Vào đi. Hắn cất giọng bình thản, ánh mắt vẫn không rời khỏi bề mặt ngọc thạch đang tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.


Cửa thư phòng kẽo kẹt mở ra. Một bóng đen vô thanh vô tức lướt vào, quỳ một gối xuống nền đá lạnh lẽo. Đó là Ám Vệ số Bảy, kẻ luôn mang theo khí tức âm trầm của những thanh kiếm rỉ sét dưới đáy hồ, chuyên phụ trách đường dây liên lạc vòng ngoài.


Mang vật này giao cho Tôn Minh. Diệp Tinh Thần búng tay, lá bùa xé gió bay thẳng đến trước mặt tên thuộc hạ.


Báo với Tôn trưởng lão, trên đường rút lui qua hẻm Lạc Hồn, nhất định phải để lộ sơ hở ở trận nhãn phía tây. Bọn chúng muốn cướp phôi kim loại đỏ rực kia, cứ để chúng cướp.


Ám Vệ số Bảy hơi ngẩng đầu, ánh mắt lộ ra vẻ chần chừ nhưng tuyệt đối không dám cãi lệnh.


Các chủ, nếu để mất vật chứng cấm kỵ đó, sáng mai chúng ta lấy gì để ép Viện trưởng lão ban hành Lệnh Khám Xét?


Thứ chúng cướp được, chỉ là một cái vỏ bọc mang theo tà khí. Diệp Tinh Thần gõ nhịp ngón tay lên mặt bàn gỗ tử đàn, âm thanh đều đặn như nhịp búa gõ lên đe sắt. Ta đã sớm sai người cấy trận đồ phản phệ vào lớp niêm phong. Kẻ nào dám dùng linh lực phá giải lá bùa cách tuyệt của Tôn Minh, kiếm nguyên của hắn sẽ bị trận văn cắn ngược.


Hắn dừng lại một nhịp, khóe môi hiện lên một nét lạnh lẽo.


Cái giá phải trả cho việc này là toàn bộ số quặng thiết tinh trên ba cỗ xe ngựa sẽ bị thiêu rụi để làm năng lượng kích hoạt cạm bẫy. Nhưng bù lại, kiếm khí của kẻ cướp đồ sẽ bị khắc chết vào tâm trận, truyền thẳng về mạng lưới Thiên Cơ Kiếm Võng. Tống Liệt tưởng rằng gã đang hủy đi bằng chứng, thực chất gã đang tự in dấu tay mình lên bản cáo trạng.


Bóng đen gật đầu lĩnh mệnh, cẩn thận cất kỹ khối ngọc thạch mang theo mệnh lệnh rồi hóa thành một làn khói mờ tan biến vào màn đêm.


Diệp Tinh Thần đứng dậy, xoay người nhìn về phía sa bàn Cửu Châu đặt sát tường. Hắn vừa quyết định hy sinh một lượng tài nguyên không nhỏ của kho tông môn, đồng thời đẩy đội áp tải của Tôn Minh vào tình thế phải chịu đòn thật để diễn màn kịch giả. Nhưng trong giới kiếm tu, không có lời dối trá nào qua mặt được vết tích của linh lực để lại trên vật chứng.


Hắn vươn tay, nhấc một quân cờ hình thanh kiếm cắm phập xuống vị trí hẻm Lạc Hồn trên sa bàn.


Cùng lúc đó, tại một cứ điểm bí mật nằm sâu dưới lòng đất ở ngoại ô, ngọn đèn chong bằng mỡ nhân ngư đột ngột bùng lên dữ dội. Tống Liệt bóp nát mảnh ngọc truyền tin trong tay, sắc mặt âm trầm vung tay ném một khối lệnh bài bằng thép đen xuống mặt bàn, ra lệnh cho đám tử sĩ khởi động sát trận.


uyệt kia, kiếm khí của kẻ cướp đồ sẽ bị chính sát niệm bên trong tàn phôi cắn ngược, trực tiếp ăn mòn căn cơ. Truyền lệnh cho Tôn Minh, ba xe quặng thiết tinh đi kèm không cần giữ lại. Cứ để hỏa phù nổ tung toàn bộ số vật liệu đó, lấy linh khí bạo loạn làm bình phong che đậy khoảnh khắc trận đồ kích hoạt.


Ám Vệ số Bảy rùng mình, lập tức hiểu ra sự tàn nhẫn trong quyết sách này. Ba cỗ xe chở đầy quặng tinh khiết là tài nguyên không nhỏ, nhưng Các chủ sẵn sàng vứt bỏ chỉ để đổi lấy một nhát dao vô hình đâm thẳng vào tim kẻ địch. Bóng đen cúi đầu nhận lệnh, hóa thành một luồng khói nhạt tan vào hư không, mang theo mật chỉ lao thẳng về phía nam.


Cùng lúc đó, tại hẻm Lạc Hồn, gió đêm rít gào qua những khe đá chật hẹp như tiếng quỷ khóc. Đoàn xe áp tải của Tôn Minh đang di chuyển với tốc độ cực nhanh, bánh xe nghiến lên mặt sỏi tạo ra những âm thanh rền rĩ. Vị trưởng lão ngồi trên nóc cỗ xe đi đầu, lòng bàn tay siết chặt một mảnh trận bàn hình bát giác, thần thức bung tỏa bao trùm bán kính mười dặm. Ngay khi nhận được mệnh lệnh truyền đến từ ngọc giản, ánh mắt lão lóe lên một tia xót xa, nhưng rất nhanh đã bị sự quyết đoán thay thế.


Lão khẽ gõ ngón tay lên mặt đồng của pháp khí trấn mạch, chủ động rút bớt linh lực đang duy trì ở chín ô trận vị. Sương mù xung quanh lập tức cuộn trào, vách phòng ngự vô hình ở hướng tây đột nhiên mỏng đi một nửa, lộ ra một khe hở bằng nửa thân người. Biến số vừa xuất hiện, ba đạo kiếm quang đen ngòm từ trên vách núi đã xé rách màn đêm, mang theo uy áp Trúc Cơ hậu kỳ giáng thẳng xuống vị trí mỏng yếu nhất.


Kẻ địch không hề thăm dò, sát chiêu đầu tiên đã nhắm thẳng vào cỗ xe trung tâm chứa vật chứng. Tôn Minh hừ lạnh, tay áo phất lên, ném ra ba tấm Thổ Giáp Phù hóa thành những bức tường đất dày cộm chắn ngang đường kiếm. Nhưng đây chỉ là đòn nhử. Tên thủ lĩnh áo đen giữa không trung đột ngột xoay cổ tay, kiếm quang đổi hướng quỷ dị, bỏ qua lớp phòng ngự cứng nhắc mà luồn lách qua khe hở hướng tây. Mũi kiếm mang theo hàn khí lạnh lẽo cạy tung nóc xe, chuẩn xác quấn lấy chiếc hộp gỗ bọc bùa niêm phong kéo giật về phía sau.


Lấy được đồ rồi, mau rút lui!


Tên thủ lĩnh gầm lên, định mượn thế vọt lên vách đá. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc gã chạm tay vào chiếc hộp, đuôi mắt gã liếc thấy Tôn Minh không hề hoảng loạn truy kích. Ngược lại, vị trưởng lão phe địch đang bình thản bấm pháp quyết, kích hoạt toàn bộ hỏa phù dán dưới gầm ba cỗ xe chở quặng. Kẻ tập kích lập tức biến sắc, nhận ra đối phương muốn hủy diệt hiện trường bèn điên cuồng thay đổi chiến thuật. Gã không lui nữa mà ném ra một dải lụa xám xịt, hóa thành Tỏa Linh Võng hòng trùm kín không gian, cưỡng ép dập tắt ngòi nổ để bảo toàn đường lui cho đồng bọn.


Chính sự cẩn thận phản ứng lại này đã đẩy gã vào tử cục mà Diệp Tinh Thần giăng sẵn. Để duy trì pháp bảo khống chế diện rộng, tên thủ lĩnh buộc phải rót lượng lớn linh lực vào mạng lưới, đồng thời dùng thần thức dò xét chiếc hộp gỗ để xác nhận vật phẩm. Khi tia linh lực của gã vừa chạm vào lớp bùa cách tuyệt, trận đồ phản phệ ẩn giấu bên dưới lập tức bạo khởi. Một tiếng kiếm ngân chát chúa vang lên, không phải âm thanh va chạm kim loại, mà là tiếng gầm rú của oán khí tích tụ hàng trăm năm.


Sát niệm từ Tà Huyết Kiếm Thai mượn đường linh lực, hóa thành một luồng hắc khí sắc lẹm chém ngược vào thần hồn kẻ địch. Tên thủ lĩnh kêu lên một tiếng thảm thiết, Tỏa Linh Võng mất khống chế rớt thẳng xuống đất. Không còn vật áp chế, ba cỗ xe quặng thiết tinh đồng loạt phát nổ. Sóng xung kích cuộn theo ngọn lửa ngùn ngụt nuốt chửng toàn bộ vách núi, thiêu rụi hoàn toàn số tài nguyên trị giá hàng vạn linh thạch, tạo thành một vùng linh khí hỗn loạn che khuất mọi dấu vết của trận đồ.


Cái giá phải trả vô cùng đắt đỏ, pháp khí trấn mạch trong tay Tôn Minh cũng nứt toác thành ba mảnh vì dư chấn. Nhưng kết quả thu lại hoàn toàn xứng đáng. Kẻ cướp đồ lảo đảo lùi lại, kiếm nguyên trong cơ thể gã đã bị tà khí ăn mòn sinh ra bạo loạn, thần thức chấn động kịch liệt không thể vận dụng pháp thuật. Gã ôm chặt chiếc hộp gỗ cắm đầu bỏ chạy vào bóng tối, không hề biết rằng thứ gã dốc mạng mang về chỉ là một mồi lửa chuẩn bị thiêu rụi chính sào huyệt của mình.


Ba cỗ xe chở quặng bích thiết đồng loạt nổ tung. Một biển lửa ngút ngàn mang theo sắc đỏ rực rỡ lập tức nuốt chửng toàn bộ hẻm Lạc Hồn. Mạt kim loại bị thiêu đốt tạo ra vùng nhiễu loạn linh khí khổng lồ, bóp nghẹt mọi luồng thần thức dò thám từ bên ngoài. Nhiệt độ tăng vọt khiến vách đá hai bên nứt toác, từng tảng đá lớn ầm ầm trút xuống che khuất tầm nhìn.


Giữa tâm chấn, tên thủ lĩnh áo đen lướt đi như một bóng ma. Hắn vươn tay chộp lấy chiếc hộp gỗ tử đàn đang lơ lửng. Nụ cười vặn vẹo dưới lớp mặt nạ còn chưa kịp tắt, một cỗ sát niệm lạnh lẽo từ bên trong đã bạo phát. Lực lượng này mang theo uy áp trận văn đồ sộ, hung hăng đâm xuyên qua lớp linh khí hộ thể của hắn.


Hắn vội vã vận chuyển Hắc Ám Tỏa Mạch Quyết để trấn áp. Làn khói đen kịt từ lòng bàn tay tuôn ra, ý đồ bao bọc lấy chiến lợi phẩm. Nhưng ngay khoảnh khắc hai luồng sức mạnh chạm nhau, sắc mặt kẻ này liền biến đổi kịch liệt. Lớp niêm phong trên vỏ hộp không hề sinh ra lực đẩy chống cự. Ngược lại, nó giống như một vòng xoáy không đáy, điên cuồng cắn nuốt luồng linh lực đặc trưng của hắn.


Tấm bùa ngà voi mà Diệp Tinh Thần cài cắm bên trong đã mượn lực từ vụ nổ. Nó kích hoạt một trận đồ thu nhỏ ngay tại lòng bàn tay kẻ địch. Hắc y nhân hoảng hốt nhận ra, thứ nặng trịch bên trong căn bản không phải là phôi kim loại cấm kỵ. Đó là một khối Từ Cực Thạch chuyên dùng để sao chép kiếm ý.


Khối đá vô diện này đang háu đói ghi lại từng dao động công pháp, từng tia thần thức của phân đà phía nam. Bọn chúng không hề muốn bảo vệ vật chứng. Mục tiêu thực sự của cái bẫy này là mượn tay hắn, biến chính hắn thành một nhân chứng sống không thể chối cãi.


Biết mình đã bước hụt vào lưới giăng sẵn, sát thủ lập tức vứt bỏ ý định mang chiến lợi phẩm rời đi. Đối phương biến chiêu cực nhanh, dứt khoát chặt đứt luồng linh lực đang kết nối với vật chứa. Hắn lật tay vỗ mạnh vào ngọc bội bên hông, đồng thời cắn nát đầu lưỡi phun ra một ngụm tâm huyết lên pháp khí.


Một thanh đoản kiếm xám xịt không chuôi bay vút ra. Thân kiếm hấp thụ huyết dịch, lập tức tỏa ra uy áp ăn mòn của nước bẩn dưới đáy vực. Nó hóa thành một vệt ô quang, hung hăng đâm thẳng vào trung tâm chiếc hộp tử đàn. Kẻ này thà chịu tổn thương căn cơ do phản phệ, cũng quyết phải đánh nát khối đá ghi hình kia để xóa sạch dấu vết.


Đứng ở đầu gió, Tôn Minh chỉ lạnh lùng hừ một tiếng. Bước chân lão vẫn vững như bàn thạch, hoàn toàn không có ý định lao ra cứu lấy chiếc hộp. Lão bấm pháp quyết, mười ngón tay đan chéo tạo thành những tàn ảnh phức tạp. Một dải sáng màu cam rực rỡ bị kéo lên từ trận nhãn phía tây, nơi lão vừa cố tình để lộ sơ hở.


Ngay khi đoản kiếm của kẻ địch cắm phập vào vỏ gỗ, Tôn Minh dứt khoát ném ra chiếc búa rèn bản mệnh. Lưỡi búa nung đỏ rực không nhắm vào tên sát thủ. Nó xé gió bay vút lên không trung, rồi nện ầm một tiếng xuống một mạch khoáng ngầm mang hỏa tính nằm sâu dưới lòng đất hẻm núi.


Sóng xung kích từ mạch khoáng bùng nổ dữ dội. Dòng hỏa diệm dung nham cuồn cuộn dâng lên, kết hợp với chín ô trận vị tạo thành một lồng giam không gian vặn vẹo. Chiếc hộp gỗ vỡ vụn dưới đòn đánh của đoản kiếm. Thế nhưng, hàng trăm mảnh vỡ mang theo cả luồng hắc ám kiếm khí của kẻ địch lại bị định trụ. Chúng lơ lửng bất động giữa biển lửa.


Để duy trì thế trận ép buộc này, Tôn Minh phải trả một cái giá vô cùng khắc nghiệt. Búa rèn bản mệnh nứt toác làm đôi. Tệ hơn nữa, hỏa độc từ mạch khoáng theo luồng liên kết thần hồn đánh ngược trở lại. Toàn bộ xương cốt cánh tay phải của lão nháy mắt chuyển sang màu đen kịt. Lớp da bên ngoài khô khốc, tróc vảy như quặng xỉ. Cánh tay này đã bị "Thiết Hóa" tạm thời, mất đi hoàn toàn xúc giác.


Đổi lại, tên thủ lĩnh áo đen bị một cỗ lực lượng vô hình xé toạc lớp ngụy trang. Một mảng hồn lực của hắn bị bóc ra, dính chặt trên những mảnh gỗ vỡ. Kẻ địch gào lên đau đớn, buộc phải thiêu đốt thọ nguyên mượn độn thuật hóa thành sương mù tháo chạy. Hắn không dám nán lại thêm nửa giây nào.


Khói bụi trong hẻm núi dần tan đi. Tôn Minh sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh túa ra như tắm, nhưng khóe miệng lại nhếch lên nụ cười gằn. Lão dùng tay trái cẩn thận lấy ra một tấm phù cách tuyệt. Từng mảng gỗ tàn tạ lơ lửng trên không trung được vơ vét sạch sẽ, bỏ gọn vào một chiếc túi niêm phong mới.


Kẻ địch tưởng rằng đã hủy được vật chứng cốt lõi. Chúng lại không biết những mảnh vỡ mang đậm dấu ấn hắc ám này mới là mũi dao nhọn nhất. Sáng sớm mai, khi chiếc túi này được đưa lên đài giám định, Hắc Thiên Kiếm Các sẽ phải đối mặt với một bản án tập kích thương đội không thể chối cãi.


Gió rít gào qua hẻm Lạc Hồn, cuốn theo những mạt sắt rỉ sét từ thời thượng cổ. Đúng như dự liệu, trận nhãn phía tây vừa lộ ra một tia sơ hở, hắc ám liền cuộn trào. Một đạo tàn ảnh xé toạc sương mù, mũi đoản kiếm ngưng tụ linh lực hệ Phong sắc lẹm đâm thẳng vào chiếc hộp gỗ trên tay Tôn Minh.


Thay vì bùng nổ uy áp phòng ngự như lẽ thường, dải sáng màu cam từ Khám Hư Trận Phù lại uốn lượn hệt như ngọn lửa trong lò tôi luyện. Mũi pháp khí mang theo sát chiêu phá hủy vừa chạm vào lớp màng mỏng manh ấy liền bị hút chặt. Toàn bộ linh lực cuồng bạo giống như bùn nhão rơi vào một vòng xoáy vô hình.


Tôn Minh vẫn đứng chắp tay sau lưng, ánh mắt tĩnh lặng nhìn bóng đen đang lơ lửng giữa không trung. Lớp ngụy trang bằng hàn băng bên ngoài chiếc hộp gỗ vỡ vụn. Bên trong không phải phôi kim loại cấm kỵ, mà là một khối quặng thô ráp xỉn màu đang điên cuồng cắn nuốt khí tức của kẻ tập kích.


Sát thủ áo đen chấn động đồng tử. Hắn lập tức nhận ra bản thân đã bước hụt vào một cái bẫy mượn lực đả lực. Không chút chần chừ, gã biến chiêu. Thay vì đâm thẳng, cổ tay gã vặn ngược một góc quỷ dị, tung ra tuyệt kỹ Tựu Ảnh Hồi Toàn. Gã muốn mượn lực xoắn ốc để cưỡng ép cắt đứt liên kết thần thức với đoản kiếm.


Thế nhưng, trận văn khắc trên khối quặng kia lại vận hành theo quy luật của bùa chú đúc kiếm. Chúng mang theo đặc tính dính dấp của nhựa thông, gắt gao trói buộc luồng sát khí đặc trưng của phân đà phía nam. Mũi nhọn hắc kim đã hoàn toàn khảm sâu vào tâm trận, không thể rút ra.


Một tiếng rắc khô khốc vang lên giữa hẻm núi tĩnh lặng. Thân đoản kiếm ngàn năm xuất hiện hàng chục vết nứt chân chim, rồi vỡ vụn thành từng mảnh lấp lánh. Cái giá cho việc cưỡng chế bẻ gãy sát chiêu không rơi vào đan điền hay kinh mạch.


Lực phản phệ dội thẳng vào thức hải của sát thủ. Màng nhĩ linh hồn của gã nổ tung. Từ giây phút này, gã vĩnh viễn đánh mất thính giác linh khí, không bao giờ còn nghe được tiếng kim loại tranh minh khi rèn đúc hay ngự kiếm. Bất chấp hao tổn tàn khốc, bóng đen mượn lực đẩy từ vụ nổ, hóa thành tàn ảnh tháo chạy.


Tôn Minh không hạ lệnh truy kích. Lão chỉ vung tay áo, vớt lấy khối quặng thô ráp đang lơ lửng. Bề mặt vật chứng lúc này đã in hằn một đạo kiếm văn màu đen tuyền. Nó tản mát ra thứ hàn khí âm lãnh độc nhất vô nhị của kẻ vừa rời đi, lưu giữ vĩnh viễn dấu ấn thần hồn của hắn.


Lão cẩn thận lấy ra một chiếc hộp ngọc bọc lót tơ tằm. Khối đá mang theo ấn ký sát thủ được đặt gọn vào trong, dán lên ba đạo phù Cấm Linh màu vàng nhạt. Kẻ địch tưởng rằng đã thành công hủy diệt phôi kim loại, lại không biết thứ chúng vừa đánh nát chỉ là một khối đá từ tính chuyên sao chép linh lực.


Cùng lúc đó, tại thư phòng Thiên Đạo Kiếm Các. Bề mặt mảnh tàn kiếm xám xịt trên bàn Diệp Tinh Thần đột ngột ngân lên một tiếng ong ong trầm đục. Hắn nhắm hờ mắt, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ. Từng luồng thông tin truyền về rõ nét thông qua sợi dây liên kết vô hình của Khám Hư Trận Phù.


Mọi biến động tại hẻm Lạc Hồn đều diễn ra chính xác như những gì hắn đã suy tính trên bàn cờ. Tống Liệt muốn dùng bạo lực để xóa sạch dấu vết cấm kỵ. Hắn liền tương kế tựu kế, bày ra một sân khấu để thuộc hạ của gã tự tay khắc tên mình lên bản cáo trạng tử hình.


Diệp Tinh Thần chậm rãi đứng lên. Hắn đi về phía giá gỗ tử đàn đặt ở góc phòng, nơi cất giữ những hồ sơ mật cấp cao nhất. Ngón tay thon dài rút ra một cuốn sổ bọc da thú màu đỏ sẫm. Hắn dùng bút lông chấm chút chu sa, lạnh lùng gạch bỏ một cái tên trong danh sách chấp sự vòng ngoài.


Kẻ vừa tung ra nhát chém kia, dù đã phế bỏ thính giác linh hồn, chắc chắn vẫn sẽ quay về báo cáo thành quả. Tống Liệt sẽ tin rằng vật chứng đã bị phá hủy hoàn toàn. Sự chủ quan đó chính là bức bình phong hoàn hảo nhất, khiến phe phái của gã bộc lộ thêm sơ hở trong việc dọn dẹp tàn cuộc.


Sáng sớm ngày mai, khối quặng mang theo kiếm văn đen tuyền sẽ được đệ trình lên Hình Phạt Đường. Cục diện bàn cờ sẽ hoàn toàn lật ngược. Viện trưởng lão sẽ không cần phải tranh cãi về nguồn gốc của phôi kim loại nữa. Ấn ký sát thủ lưu lại trên đá từ tính chính là bằng chứng thép không thể chối cãi.


Thiên Địa Kiếm Phổ sẽ chính thức ban hành Lệnh Truy Nguyên. Toàn bộ thương hội hệ Thủy dưới quyền Tống Liệt sẽ buộc phải mở cửa kho bãi để đối chiếu khí tức. Một nhát chém đánh đổi bằng thính giác linh hồn của kẻ địch, cuối cùng lại biến thành chiếc chìa khóa vàng. Nó giúp Diệp Tinh Thần danh chính ngôn thuận khóa chặt yết hầu của Tống Liệt.

0