Kiếm Các Thiên Hạ

Chương 191: Kiếm Lễ Đã

Đăng: 16/08/2026 08:41 3,979 từ 1 lượt đọc
Tiếng sập cửa kho chữ Thiên vừa dứt, toàn bộ khu đúc kiếm phía nam lập tức chìm trong một trận bạo động ngầm. Lệnh cấm xuất nhập quặng thạch tung ra giữa đêm không khác gì một nhát chém đứt yết hầu những thợ rèn đang chạy đua rút ngắn thời gian cho Khảo Kiếm Lễ. Bên ngoài doanh trướng, tiếng la ó thóa mạ của các thương nhân trung gian bắt đầu râm ran. Bọn họ mắng Các chủ cậy quyền ức hiếp, cố tình ép chết đường sống của những phường hội nhỏ lẻ để thâu tóm thị trường.

Diệp Tinh Thần ngồi ngay ngắn sau án thư, mặc kệ những lời phỉ báng đang từng nhịp bào mòn uy tín của chính mình. Ánh mắt hắn chỉ dán chặt vào mặt đồng sần sùi của Tầm Mạch Kiếm Bàn đặt trên bàn. Vật chứng này không dùng để định phương hướng thông thường, mà được khắc sẵn một đạo tàn văn đồng nguyên với thứ kim loại cấm chứa trong chiếc hộp chì Lục Trầm vừa mang đi. Hắn đang tĩnh tâm chờ đợi.

Hắn biết rất rõ tính cách của lão gia chủ Liễu gia. Kẻ thợ rèn cặm cụi cả đời vì hư danh, tuyệt đối không chấp nhận lò đúc của mình nguội lạnh ngay trước thềm đại lễ chỉ vì thiếu hụt phôi Hỏa Tinh. Lệnh phong tỏa kho vật liệu chính thức là mồi lửa thiêu rụi chút lý trí cuối cùng của bọn họ. Khi đường chính ngạch bị chặn đứng, con mồi bắt buộc phải tìm đến Hắc Thị, nơi một mẻ quặng thạch "cực phẩm" với giá rẻ mạt đã được giăng sẵn.

Trên mặt đồng nứt nẻ, một vệt sáng đỏ sẫm đột ngột lóe lên. Đạo tàn văn vốn tĩnh lặng bỗng dưng vặn vẹo, phát ra những tiếng xèo xèo như kim loại bị nung chảy. Khí tức hỗn loạn từ vệt sáng này không ngừng bành trướng, chỉ thẳng về hướng tây bắc — chính là khu vực trung tâm chợ đen.

Để duy trì sợi dây liên kết vô hình này, Diệp Tinh Thần phải liên tục rót thần thức vào chín ô trận vị khắc quanh viền la bàn. Mỗi một nhịp hô hấp trôi qua, linh lực trong đan điền lại bị bòn rút một phần, đổi lấy sự chính xác tuyệt đối của phương vị. Mặt đồng bắt đầu rỉ ra những giọt chất lỏng màu đen đặc quánh. Trả giá bằng sự hao tổn tâm trí để cưỡng ép định vị tà khí, đổi lại, hắn đã nắm chắc hành tung của kẻ địch.

"Bẩm Các chủ, cá đã cắn câu."

Một bóng đen hạ xuống bên ngoài cửa sổ, giọng nói trầm khàn vang lên rành rọt.

"Liễu gia đã dốc toàn bộ ngân lượng dự trữ, mua sạch số quặng thạch chứa trong hộp chì. Bọn họ hoàn toàn không nghi ngờ, chỉ cho rằng đó là hàng buôn lậu tuồn ra từ thế lực đối lập nhằm phá giá thị trường."

"Rất tốt."

Diệp Tinh Thần thu hồi ngón tay, khóe môi khẽ nhếch lên một đường lạnh lẽo. Kẻ thù muốn dùng danh tiếng của thợ rèn trung lập để làm bình phong tẩy trắng tà binh, hắn liền mượn chính sự kiêu ngạo ấy để ép Liễu gia tự bước lên đoạn đầu đài. Hắn rút từ trong tay áo ra một tấm Lệnh Bài Chấp Sự, ném thẳng qua khe cửa sổ.

"Truyền lệnh cho tổ tình báo số ba. Không cần bám theo Liễu gia nữa. Lập tức tung tin đồn khắp khu vực phía nam, nói rằng đêm nay có kẻ trộm được một lô phôi kiếm thượng hạng từ chính kho chữ Thiên của chúng ta, đang tìm đường tẩu tán."

Viên ám vệ bên ngoài khẽ giật mình, nhưng lập tức hiểu ra tính toán thâm độc của vị thiếu niên trước mặt, vội vàng cúi đầu tuân mệnh rồi biến mất vào màn sương. Lệnh bài phát ra một luồng hỏa quang nhạt, xác nhận khế ước truyền tin đã được kích hoạt.

Bàn cờ đã xoay chuyển theo đúng quỹ đạo. Lời đồn này tung ra, uy tín quản lý của kho vật liệu sẽ tạm thời bị bôi nhọ, chịu tiếng xấu là lỏng lẻo. Nhưng bù lại, nó tạo ra một lớp vỏ bọc hoàn hảo, khiến Liễu gia càng đinh ninh rằng lô hàng họ vừa mua chính là phôi kiếm thuần khiết bị đánh cắp. Sự tự mãn sẽ che mắt bọn họ trước những dấu vết tà ác ẩn sâu trong từng thớ kim loại.

Trên án thư, Tầm Mạch Kiếm Bàn rung lên bần bật. Đạo tàn văn đỏ sẫm sau khi hút đủ thần thức đã chính thức ngưng kết thành hình một thanh tiểu kiếm hư ảo, cắm phập vào tâm la bàn. Đầu mũi kiếm chỉ thẳng hàng chữ "Tử" đỏ chót. Lò đúc của Liễu gia đã hoàn toàn bị khóa chặt. Trưa ngày mai, khi ngọn lửa dung luyện bùng lên giữa thanh thiên bạch nhật, thứ chờ đợi bọn họ không phải là danh vọng, mà là sự thật tàn khốc không thể chối cãi.

"...chứa trong hộp chì kia rồi."

Diệp Tinh Thần nhếch mép cười lạnh, thu hồi ngón tay đang rỉ máu khỏi mặt la bàn.

"Tốt lắm, lão hồ ly Liễu Tông muốn dùng tà kim để vượt ải, vậy ta sẽ tương kế tựu kế, để hắn tự tay nhóm lên ngọn lửa định tội."

Hắn rút từ trong tay áo ra một tấm lệnh bài bằng đồng điếu, ném thẳng qua khe cửa sổ.

"Ngươi lập tức cầm Hình Phạt Lệnh này đến Khách Khanh Viện. Báo cho ba vị trưởng lão chuyên trách giám định biết, kho chữ Thiên vừa phát hiện một lô tàn kiếm có dấu hiệu bị hắc thủy ăn mòn. Mời bọn họ tức tốc đến khu vực ngoại vi Hắc Thị để lập trận phong tỏa, tuyệt đối không cho bất kỳ xe hàng nào tuồn ra ngoài."

Bóng đen bên ngoài khẽ khựng lại, dường như chưa hiểu hết thâm ý của quyết sách này.

"Các chủ, mục tiêu của chúng ta là lò đúc Liễu gia, vì sao lại điều các trưởng lão đi phong tỏa Hắc Thị?"

"Đó chính là bức bình phong thứ hai," Diệp Tinh Thần thản nhiên lau đi vết chất lỏng đen trên tay. "Ba lão già đó vốn luôn thiên vị Liễu gia. Nếu gọi họ đến thẳng hiện trường, họ sẽ viện cớ quy trình để kéo dài thời gian, thậm chí giúp kẻ địch tiêu hủy vật chứng. Cho họ đi giữ cửa Hắc Thị, vừa cắt đứt đường lui của Liễu gia, vừa mượn chính uy danh của họ để làm chứng cho việc tà khí xuất phát từ chợ đen."

Vừa dứt lời, Tầm Mạch Kiếm Bàn trên bàn bỗng rung lên bần bật. Đạo tàn văn đỏ sẫm đột ngột nứt toác, sinh ra một cỗ hấp lực điên cuồng cắn nuốt thần thức của Diệp Tinh Thần. Phản phệ từ tà khí Hắc Thiên Kiếm Các vượt xa dự tính, ép hắn phải cắn răng rút thanh phi kiếm hộ mệnh cấp ba bên hông ra.

Hắn dứt khoát cắm phập lưỡi kiếm vào mắt trận trung tâm, dùng chính linh tính của kiếm phôi để trấn áp sự bạo động. Thân kiếm phát ra tiếng gào rít thê lương, kiếm văn rạn nứt từng khúc, triệt để trở thành phế phẩm để đổi lấy sự ổn định của la bàn. Cái giá phải trả cho việc cưỡng chế khóa chặt phương vị không hề rẻ, nhưng sự hy sinh của một thanh pháp khí cấp cao hoàn toàn xứng đáng với mẻ lưới đêm nay.

"Đi làm ngay, chậm một nhịp, uy tín của Kiếm Các sẽ bồi táng cùng cái lò ngu xuẩn kia."

Bóng đen nhận lệnh, hóa thành một luồng tàn ảnh vút đi trong sương mù. Diệp Tinh Thần đứng dậy, vung tay thu lấy chiếc la bàn giờ đã gắn chặt với thanh kiếm phế. Hắn không mang theo nhiều hộ vệ, chỉ khoác thêm một lớp áo choàng xám, đơn độc bước về phía tây bắc. Kẻ đi săn không cần mang theo đao to búa lớn, chỉ cần mang theo đúng tờ khế ước tử thần.

Khu đúc kiếm của Liễu gia lúc này rực sáng như ban ngày, sức nóng hầm hập phả ra từ ngọn tháp lô khổng lồ làm vặn vẹo cả không gian. Hàng chục thợ rèn cởi trần đang hối hả bơm bễ, tiếng búa nện lên đe sắt vang lên chát chúa. Đứng trên đài cao chỉ huy, lão gia chủ Liễu Tông vuốt chòm râu bạc, ánh mắt rực lên vẻ cuồng nhiệt khi nhìn chằm chằm vào khối quặng thạch đen tuyền đang dần tan chảy trong ngọn lửa đỏ rực. Lão đinh ninh rằng mẻ Hỏa Tinh này sẽ giúp Liễu gia đúc ra danh kiếm đứng đầu đại lễ.

"Liễu gia chủ đêm hôm khuya khoắt vẫn không nghỉ ngơi, quả nhiên là bậc thầy tận tâm với nghề."

Giọng nói lạnh nhạt vang lên từ bóng tối khiến toàn bộ động tác trong sân bỗng chốc khựng lại. Diệp Tinh Thần thong thả bước qua cổng lớn, trên tay nâng chiếc la bàn đang phát ra những tiếng xèo xèo quỷ dị.

Liễu Tông giật mình quay lại, sắc mặt hơi biến đổi nhưng nhanh chóng bị che giấu bởi nụ cười gượng gạo. Lão vội vàng ra hiệu cho hai tên đệ tử thân tín di chuyển vị trí, dùng thân hình che khuất cửa thông gió của lò đúc, cố tình giấu đi luồng khói đen đặc dị đang bốc lên. Đối thủ không hề tầm thường, ngay khoảnh khắc nhận ra sự xuất hiện của Các chủ, lão đã lập tức thay đổi chiến thuật ứng phó.

"Các chủ đại giá quang lâm, thật khiến tệ xá vinh hạnh." Liễu Tông chắp tay, nhãn quang lóe lên sự giảo hoạt. "Lệnh cấm kho chữ Thiên ban xuống quá gấp, lão hủ đành phải dùng chút quặng thạch dự trữ từ mười năm trước để duy trì tiến độ. Chẳng hay Các chủ đến đây là muốn kiểm tra sổ sách, hay là muốn đích thân chỉ đạo hỏa hầu?"

Lão đang cố tình dùng quy chế để ép ngược. Nếu Diệp Tinh Thần đòi xem sổ sách, lão sẽ đưa ra một cuốn sổ giả đã chuẩn bị sẵn để hợp thức hóa nguồn gốc vật liệu. Nếu đòi kiểm tra hỏa hầu, lão sẽ viện cớ bí mật gia truyền để cự tuyệt sự soi mói của ngoại nhân. Lời thốt ra nghe có vẻ cung kính, nhưng thực chất là một lớp khiên chắn hoàn hảo được dựng lên bằng chính luật lệ của Kiếm Các.

Lời báo cáo của ám vệ vừa dứt, Diệp Tinh Thần lập tức phất tay áo. Thân ảnh hắn hóa thành một đạo thanh phong, dung nhập hoàn toàn vào màn đêm u ám. Khi mũi chân vừa chạm đến ranh giới khu đúc kiếm của Liễu gia, một luồng nhiệt lãng mang theo mùi rỉ sét xộc thẳng vào khứu giác. Tháp lô cao chín trượng đang gầm thét điên cuồng.

Ngọn lửa đỏ rực nguyên bản của lò nung nay đã bị nhuốm một tầng hắc khí quỷ dị. Khí tức tà ác từ Hắc Thiên Kiếm Các hung hãn bành trướng, vượt xa dự tính ban đầu. Điều này chứng tỏ Liễu Tông không chỉ dùng tà kim để chắp vá tỳ vết. Lão thợ rèn điên cuồng kia đang cố tình luyện hóa hoàn toàn thứ kim loại cấm kỵ để đúc thành thân kiếm.

Ngay khi Diệp Tinh Thần định tiến thêm một bước để phong tỏa hiện trường, mặt đất dưới chân bỗng nhiên rung lên bần bật. Bốn cột trụ đồng đen dựng quanh tháp lô đồng loạt bừng sáng. Những đạo trận văn hình hỏa điểu uốn lượn dọc theo thân cột, đan xen vào nhau tạo thành một tầng màn sáng đỏ sậm. Liễu Tông đã sớm tính đến chuyện bị dòm ngó.

Lão không tiếc hao tổn thọ nguyên để kích hoạt Tứ Tượng Tỏa Hỏa Trận, triệt để phong bế toàn bộ không gian xung quanh tháp lô. Bất cứ luồng thần thức nào chạm vào lớp màng bảo vệ này đều bị ngọn lửa vô hình thiêu đốt thành khói bụi. Từ trong góc khuất sau tháp lô, một bóng người mặc áo choàng xám chậm rãi bước ra, tay nắm chặt một thanh trường kiếm tản mác hàn khí.

Kẻ này tuyệt đối không phải hộ vệ của Liễu gia. Lớp sương giá lượn lờ quanh lưỡi kiếm bộc lộ rõ thân phận của một sát thủ chuyên nghiệp được cài cắm để giám sát mẻ quặng thạch. Tên áo xám không nói nửa lời, cổ tay vung lên. Một đạo kiếm khí âm hàn xé gió lao tới, nhắm thẳng vào vị trí Diệp Tinh Thần đang đứng mà chém xuống.

Thay vì lùi bước né tránh, Các chủ vội vã bấm pháp quyết. Hắn phóng ra ba tấm Băng Phách Phù, linh lực dẫn động khiến chúng hóa thành một bức tường băng dày cộm chắn ngang quỹ đạo đòn đánh. Bề mặt tường băng tỏa ra khí lạnh buốt giá, đối chọi gay gắt với sức nóng hầm hập từ tháp lô truyền tới. Tuy nhiên, đây vốn chỉ là một đòn nhử của Diệp Tinh Thần.

Kẻ địch nhạy bén nhận ra hàn khí của phù lục đang bị nhiệt lượng của trận pháp áp chế, liền lập tức biến chiêu ngay giữa không trung. Gã thu hồi kiếm thế, mũi kiếm điểm nhẹ vào một cột trụ đồng. Tên sát thủ mượn sức nóng ngùn ngụt của Tứ Tượng Tỏa Hỏa Trận làm tan chảy tường băng. Hơi nước bốc lên mù mịt, che khuất tầm nhìn.

Lợi dụng màn sương trắng xóa, gã ẩn mình vào đó. Bằng một thủ pháp ngự thủy xảo diệu, tên sát thủ biến hàng ngàn giọt nước đang sôi sùng sục thành một trận mưa ám khí. Những giọt nước hóa thành băng châm sắc lẹm, mang theo nhiệt độ cực cao phóng ngược về phía kẻ đột nhập, phong tỏa mọi góc né tránh.

Đối mặt với cơn mưa ám khí, Diệp Tinh Thần vẫn giữ ánh mắt lạnh lẽo không đổi. Hắn vốn không định so đo quyền cước với một tên sát thủ. Mục tiêu thực sự của hắn từ đầu đến cuối chỉ nằm ở mạch hỏa linh dưới lòng đất. Ngay khoảnh khắc hơi nước làm mờ đi mọi thứ, tay phải hắn đột ngột vung lên.

Hắn cắm phập chiếc Tầm Mạch Kiếm Bàn mang theo một thanh phi kiếm cấp ba đã bị hiến tế thẳng xuống nền gạch. Lưỡi kiếm sắc bén cộng hưởng cùng linh lực, xuyên thủng lớp đá thanh thiên kiên cố. Nó đâm chuẩn xác vào tâm nhãn đang cung cấp năng lượng địa hỏa cho tháp lô. Khí tức tà ác từ đạo tàn văn trên mặt la bàn đồng lập tức bùng nổ.

Tà khí này nhanh chóng cộng hưởng với hắc khí đang cuộn trào trong lò đúc. Trận pháp bảo hộ mất đi sự cân bằng ngũ hành, Tứ Tượng Tỏa Hỏa Trận bị lực lượng bên ngoài ép đảo ngược quy luật vận hành. Cột lửa từ tháp lô không bốc lên cao nữa mà hung hãn cuộn trào trở xuống. Biển lửa đen ngòm nuốt chửng lấy tên sát thủ áo xám.

Kẻ địch kinh hãi, buộc phải thiêu đốt tinh huyết để chật vật lui lại phía sau. Về phần Diệp Tinh Thần, cưỡng ép cải biến địa mạch mang đến một cái giá không nhỏ. Một luồng hỏa độc phản phệ dọc theo chuôi phi kiếm, xông thẳng vào tay phải hắn. Toàn bộ xương cổ tay của hắn lập tức bị nung khô, chuyển sang màu đen kịt, giòn rụm như than củi, mất đi hoàn toàn xúc giác.

Dù phải trả giá bằng một bàn tay tàn phế tạm thời, kết quả thu được lại hoàn hảo tuyệt đối. Thanh phi kiếm cấp ba nổ tung thành hàng trăm mảnh kim loại vụn vỡ. Chúng ghim chặt vào chín ô trận vị quanh tháp lô, vĩnh viễn khóa cứng ngọn lửa đen ngòm đang bùng phát. Tiếng nổ lớn vang lên, nắp lò đúc bằng ngàn cân đồng điếu bật tung lên không trung.

Một phôi kiếm xù xì bị lực lượng trận pháp bạo loạn ép văng ra ngoài, cắm phập xuống mặt đất nứt nẻ. Trên thân phôi kiếm chưa thành hình, ba đường tàn văn hắc thủy hiện lên rõ mồn một. Chúng tỏa ra thứ khí tức âm lãnh, tà dị không thể chối cãi của ngoại đạo, liên tục ăn mòn lớp gạch đá xung quanh.

Vật chứng cốt lõi đã phơi bày rõ ràng dưới ánh trăng lạnh lẽo, tước đoạt hoàn toàn mọi đường lui chối cãi của Liễu gia. Cùng lúc đó, tiếng chuông báo động đinh tai nhức óc từ Trưởng Lão Viện bắt đầu vang lên dồn dập. Từng hồi chuông kéo dài, chính thức báo hiệu những kẻ đứng ra bảo lãnh cho mẻ vật liệu này đã bước vào một tử cục không thể cứu vãn.

Hàng ngàn giọt nước lơ lửng giữa không trung bỗng chốc ngưng kết, hóa thành vô số băng tiễn sắc lạnh đâm toạc màn hơi nước. Sát khí lạnh lẽo khóa chặt ngũ quan, ép Diệp Tinh Thần lùi sâu vào góc chết của vách đá. Kẻ địch giấu mặt trong bóng tối hiển nhiên không định cho hắn cơ hội thở dốc. Đại trận phong tỏa vừa kích hoạt đã rút cạn linh khí hệ Hỏa xung quanh, biến toàn bộ khu vực tháp lô thành một lồng giam hàn băng tàn khốc.

Diệp Tinh Thần không rút kiếm chống đỡ. Hắn lật tay, một mảnh ngọc giản màu đất hoàng thổ vỡ vụn giữa lòng bàn tay. Linh lực cuộn trào, lập tức dựng lên một bức tường đá dày cộp chắn ngang tầm mắt.

Tiếng va đập chát chúa vang lên liên hồi khi mưa băng tiễn găm vào vách phòng ngự. Bức tường đá nhanh chóng rạn nứt, tản ra từng luồng bụi mịn. Tên sát thủ ngoại lai đứng trên cao khẽ hừ lạnh, lập tức thay đổi chiến thuật. Gã thu hồi thế công diện rộng, dồn toàn bộ quyền khống chế trận pháp vào một điểm duy nhất.

"Chỉ là giãy giụa vô ích."

Giọng nói khàn đục vang lên xen lẫn tiếng nước chảy xiết. Vô số mảnh băng vụn tụ tập lại, xoắn ốc tạo thành một thanh trường thương khổng lồ mang theo uy áp vặn vẹo cả không gian. Đòn nhử bằng mưa băng đã ép mục tiêu phải bộc lộ vị trí phòng thủ tĩnh, giờ là lúc xuyên thủng lớp mai rùa ngu ngốc kia.

Nhưng ở phía sau vách đá sắp đổ nát, khóe môi Diệp Tinh Thần lại nhếch lên một nụ cười lạnh. Hắn căn bản không định so đấu pháp lực với kẻ đang nắm giữ trận nhãn. Bức tường phòng ngự này chỉ để mua đúng ba nhịp hô hấp.

Ngay khi thanh trường thương hàn băng lao xuống, Diệp Tinh Thần đột ngột bấm nát mặt đồng sần sùi của Tầm Mạch Kiếm Bàn giấu trong tay áo. Một luồng thần thức sắc như dao cạo được hắn phóng thẳng xuống lòng đất, không nhắm vào tên sát thủ, mà đâm xuyên qua lớp cấm chế bảo vệ tháp lô của Liễu gia.

Bên trong lò đúc đang rực lửa, mẻ quặng thạch chứa tà khí vừa đạt đến nhiệt độ tới hạn đột nhiên nhận được sự cộng hưởng từ luồng thần thức đồng nguyên. Lõi kim loại cấm lập tức bạo động. Tà văn hắc thủy ẩn giấu bên trong phôi kiếm nháy mắt phình to, cắn nuốt toàn bộ ngọn lửa chân hỏa của tổ tiên thợ rèn để lại.

Một tiếng nổ kinh thiên động địa phát ra từ trung tâm tháp lô.

Dòng dung nham đen ngòm pha lẫn hỏa lực cuồng bạo xé toạc đỉnh tháp, bắn thẳng lên trời. Sức ép từ vụ nổ bên trong lò đúc va chạm dữ dội với kết giới hàn băng bên ngoài. Thủy hỏa tương khắc sinh ra một luồng phản chấn cực mạnh, trực tiếp đánh nát chín ô trận vị của đại trận phong tỏa.

Tên sát thủ ngoại lai đang lơ lửng giữa không trung lĩnh trọn đòn phản phệ. Gã kêu lên một tiếng thảm thiết, pháp khí khống thủy trên tay vỡ nát thành từng mảnh. Kinh mạch toàn thân gã co giật liên hồi, buộc gã phải cắn nát đầu lưỡi, thiêu đốt thọ nguyên hóa thành một đạo huyết quang bỏ chạy thục mạng vào màn đêm.

Diệp Tinh Thần đứng tựa vào vách tường, sắc mặt trắng bệch. Việc cưỡng ép kích nổ tà văn bằng thần thức khiến Thần Đình huyệt của hắn đau nhói như bị kim châm. Tầm nhìn hai bên khóe mắt mờ đi, những tia máu li ti rỉ ra từ lỗ mũi. Pháp khí Tầm Mạch Kiếm Bàn đã hoàn toàn hóa thành tro bụi, đánh đổi lấy sự sụp đổ của một thế trận tưởng chừng không thể phá vỡ.

Khói bụi dần tan đi, để lộ ra khung cảnh hoang tàn của khu đúc kiếm. Chiếc lò đúc gia truyền, biểu tượng kiêu hãnh hàng trăm năm của Liễu gia, giờ đây đã nứt toác làm đôi. Lửa than tắt ngấm. Ở chính giữa đống đổ nát, một thanh phôi kiếm dị hình đang cắm phập xuống đất, thân kiếm rỉ ra thứ chất lỏng màu đen đặc quánh, tỏa ra mùi hôi thối của tử khí.

Lão gia chủ Liễu Tông quỳ sụp trên mặt đất, đôi bàn tay chai sần run rẩy ôm lấy đầu. Khát vọng duy trì danh tiếng tại Khảo Kiếm Lễ đã khiến lão mù quáng mua vật liệu từ chợ đen, để rồi tự tay rước tà binh vào nhà. Lão biết, uy tín của gia tộc thợ rèn này đã triệt để bị chôn vùi trong đống tro tàn trước mắt.

Từ trong góc khuất, Lục Trầm lẳng lặng bước ra, trên tay cầm theo một chiếc hộp pháp khí phong ấn. Y không nói một lời, tiến đến nhổ thanh phôi kiếm tà huyết lên, cẩn thận đặt vào bên trong hộp rồi khóa chặt các khớp nối.

"Các chủ, vật chứng đã thu hồi."

"Mang thẳng về Trưởng Lão Viện." Diệp Tinh Thần lau đi vết máu trên mặt, giọng nói lạnh nhạt vang lên giữa đêm đen. "Đóng dấu tuyệt mật. Sáng ngày mai, khi Khảo Kiếm Lễ bắt đầu, ta muốn đích thân Đại Trưởng Lão mang chiếc hộp này ra giữa quảng trường."

Bóng Lục Trầm gật đầu, nhún người biến mất vào hư không. Cục diện ván cờ đã chính thức lật ngửa. Với thanh tàn kiếm hắc huyết này làm bằng chứng không thể chối cãi, Thiên Địa Kiếm Phổ sẽ lập tức ban hành Lệnh Truất Doanh. Toàn bộ danh xưng thợ rèn của Liễu gia sẽ bị tước đoạt, đồng thời, những kẻ trung gian ở Hắc Thị từng nhúng tay vận chuyển mẻ quặng này sẽ trở thành mục tiêu thanh trừng của toàn bộ Cửu Châu.
0