Chương 87: Lệnh Cho Giám Kiếm Đường
Đăng: 24/07/2026 08:11
3,776 từ
1 lượt đọc
Cái tên thứ mười bảy trên mặt ngọc lưu ly nứt toác, âm thanh vỡ vụn vang lên khô khốc giữa mật thất tĩnh lặng. Giọt sương màu xám tro rỉ ra từ khe nứt không rơi xuống đất mà lơ lửng giữa không trung, tỏa ra mùi thạch tín gay gắt. Diệp Tinh Thần hờ hững lật tay, Tông Môn Lệnh Bài vừa cất đi liền được thay thế bằng một cây châm khắc trận làm từ đồng đen nguyên chất. Hắn gõ nhẹ mũi châm vào giọt sương, lập tức một đạo kiếm văn hủ bại dọc theo thân kim loại lan tràn, ý đồ cắn nuốt thần thức người cầm.
Tà phôi cấp thấp, dung hợp khiên cưỡng với sát khí nguyên bản. Hắn lạnh nhạt đánh giá, mặc kệ phần da quanh ngón trỏ đang bị hàn khí ăn mòn đến trắng bệch. Cái giá để trực tiếp đọc tà văn rò rỉ từ bảng xếp hạng không hề nhỏ, nhưng nó giúp hắn xác nhận một sự thật chí mạng, đó là kẻ đúc ra thanh hàng giả này hoàn toàn không hiểu cách dưỡng kiếm linh. Mũi châm đồng chịu không nổi tà lực, rạn nứt thành ba khúc rồi rơi lạch cạch xuống mặt bàn đá, để lại một vệt cháy xém hình tàn sen.
Hắn rút khăn lụa lau sạch vết máu rỉ ra từ kẽ tay, ánh mắt dời về phía góc tối. Mặc Cửu, gã môi giới kia là kẻ tham sống sợ chết. Khi hộp gỗ bị mở ở Lạc Tinh Cốc, tà khí bùng phát, hắn nhất định sẽ hoảng loạn tìm đường thoát. Bóng đen trong góc khẽ gật đầu, im lặng chờ đợi chỉ thị tiếp theo. Diệp Tinh Thần gõ nhịp lên mặt bàn, gieo xuống bước cờ thứ hai để bủa lưới. Ngươi không cần giết hắn, phái người giả làm thương nhân, cố ý để lộ tuyến đường tẩu thoát hướng về phía nam, ép hắn chạy thẳng vào địa bàn của Hắc Thiên Kiếm Các.
Kẻ địch sẽ không bao giờ tin một cái xác chết, nhưng chúng sẽ tin một kẻ phản bội đang tháo chạy mang theo bí mật. Lạc Tinh Cốc một khi phát hiện linh mạch của chấp sự bị ăn mòn, chắc chắn sẽ điên cuồng truy sát gã môi giới. Đồng thời, truyền lệnh cho thương hội Lục Thông. Ánh mắt vị Các chủ trẻ tuổi lóe lên tia tính toán lạnh lẽo. Trước hừng đông, thu mua toàn bộ Tĩnh Linh Thảo trên các tuyến chợ đen phương nam, cắt đứt mọi nguồn dược liệu có thể áp chế tà khí.
Độc kế này nhắm thẳng vào tử huyệt của kẻ địch. Khi không thể tìm thấy linh thảo cứu mạng, kẻ bị tà khí ăn mòn ở Lạc Tinh Cốc sẽ buộc phải dùng đến bí pháp bản môn để giữ mạng. Một khi chúng vận dụng công pháp ma đạo để áp chế tà khí giữa thanh thiên bạch nhật, sự chú ý của toàn bộ giới tu chân sẽ đổ dồn vào đó. Hắn ngừng một nhịp, khóe môi khẽ nhếch lên. Đến lúc đó, tin đồn vào giờ ngọ mới thực sự có sức nặng, lời nói dối hoàn hảo nhất là để đối thủ tự vạch áo cho người xem lưng.
Mặc Cửu chắp tay, giọng khàn khàn vang lên từ trong bóng tối. Thuộc hạ đã hiểu, nhưng kiện pháp khí ẩn nặc bồi thường cho phường đúc trị giá không nhỏ, nếu rút từ kho chung e rằng các trưởng lão sẽ sinh nghi. Diệp Tinh Thần phất tay ngắt lời, thái độ không cho phép cãi lại. Ghi khoản nợ này vào sổ công huân của Tình Báo Đường, phí tổn lần này do phân đà phía nam chịu trách nhiệm. Hắn lấy ra một viên ngọc giản đỏ thẫm, dùng thần thức khắc lệnh quy chế rành mạch.
Nếu đúng giờ ngọ ngày mai, tin tức không phủ kín ba mươi sáu phường thị, đường chủ phương nam tự giác giao lại lệnh bài, lột bỏ kiếm mạch, trục xuất khỏi Kiếm Các. Quy chế đã định, không có ngoại lệ. Hắn ném viên ngọc giản cho Mặc Cửu. Ngọc giản nhận lệnh, lóe lên huyết quang rồi biến mất cùng bóng đen, chính thức phong kín án phạt lên hệ thống vận hành của gia tộc.
Cùng lúc đó, trên Thiên Địa Kiếm Phổ, khe nứt ở vị trí thứ mười bảy đột ngột mở rộng, nuốt chửng hoàn toàn hai chữ Huyết Tôn. Thay vào đó, một mảng phù văn trống rỗng, đỏ lòm như máu tươi bắt đầu rỉ rả xuất hiện, đánh dấu sự sụp đổ uy tín của một danh kiếm ngàn năm. Ván cờ đã bày xong, vật chứng đã đi vào tử lộ, giờ chỉ còn chờ xem kẻ nào ở phân đà Lạc Tinh Cốc sẽ ngu xuẩn vươn tay mở nắp chiếc hộp gỗ chứa tử khí kia.
đạo, kiếm văn tà phôi sẽ tự động khắc ngược vào thần hồn, biến chúng thành chứng cứ sống không thể chối cãi.
Mặc Cửu cúi đầu, cẩn trọng nhận lấy lệnh bài khảm viền bạc từ tay Các chủ. Hắn hiểu rõ sức nặng của mệnh lệnh này. Để thu mua toàn bộ Tĩnh Linh Thảo trên các tuyến chợ đen phương nam chỉ trong một đêm, Ám Đường bắt buộc phải mở kho ngân phiếu dự phòng. Quyết định này sẽ tiêu hao ít nhất ba vạn linh thạch, tương đương doanh thu nửa năm của ba khu phường đúc. Sổ sách gia tộc sáng mai chắc chắn sẽ ghi nhận một khoản thâm hụt lớn, buộc Tộc nghị phải cắt giảm ngân sách tuần tra tháng tới. Thế nhưng, cái giá cắt thịt này lại tạo ra một vòng vây chết chóc, hoàn toàn tuyệt đường lui của Lạc Tinh Cốc. Hắn lùi lại một bước, hóa thành một vệt sương mỏng tan vào bóng tối, mang theo mạng lưới tình báo khổng lồ bắt đầu vận hành.
Cách đó ba trăm dặm về phía nam, gió đêm rít gào qua hẻm núi Quỷ Sầu. Quách Hữu cắm đầu bỏ chạy, y phục lụa là rách bươm, chiếc la bàn định vị trên tay đã nứt nẻ vì bị rót linh lực quá mức. Gã môi giới này vẫn chưa hết bàng hoàng. Chỉ nửa canh giờ trước, gã vừa tận mắt chứng kiến vị chấp sự Lạc Tinh Cốc kiêu ngạo mở nắp hộp gỗ. Tà khí màu tro lập tức bùng phát, khiến thất khiếu của lão ta chảy máu đen, linh mạch sưng phồng lên như những con giun đất. Quách Hữu biết, nếu không trốn vào địa bàn của thế lực ngầm phía nam, Lạc Tinh Cốc chắc chắn sẽ lột da gã để xả hận.
Phía trước mặt, một ngã ba đường hiện ra mờ ảo dưới ánh trăng lạnh lẽo. Một chiếc xe ngựa chở quặng sắt đỗ lặng lẽ bên lề, gã phu xe mặc áo tơi xám đang hơ tay bên đống lửa tàn. Quách Hữu cắn răng, định vận khởi tàn lực vòng qua rừng cây.
Đi đường vòng sẽ vướng phải trận pháp sương độc của cấm địa.
Gã phu xe đột nhiên lên tiếng, thanh âm khàn đục như tiếng kim loại cọ xát. Một tấm bản đồ làm từ da thú xé gió bay vút tới, ghim phập vào thân cây tùng ngay trước mặt Quách Hữu.
Cầm lấy trận đồ này, đi thẳng hướng nam. Trạm gác của Hắc Thiên Kiếm Các nhìn thấy ám hiệu trên da thú sẽ mở đường cho ngươi.
Quách Hữu không kịp suy nghĩ nhiều, chộp lấy tấm da thú, dốc toàn bộ pháp lực còn sót lại vào đôi ủng độn thổ, hóa thành một vệt tàn ảnh lao đi. Ngay khi bóng gã vừa khuất sau rặng núi, không gian phía trên hẻm núi bỗng nhiên vặn vẹo kịch liệt. Một đạo kiếm quang mang theo sát khí nồng nặc giáng thẳng xuống vị trí chiếc xe ngựa.
Chấp sự truy kích của Lạc Tinh Cốc đã đuổi tới, ánh mắt đỏ ngầu khóa chặt gã phu xe.
Kẻ cản đường, để mạng lại!
Lão ta gầm lên, phi kiếm trong tay phân hóa thành mười hai đạo kiếm ảnh, kết thành một cái lồng giam phong tỏa toàn bộ không gian xung quanh đống lửa. Gã phu xe không hề rút vũ khí chống đỡ. Hắn chỉ lạnh lùng bấm quyết, đá mạnh vào trục bánh xe ngựa. Toàn bộ cỗ xe nổ tung, giải phóng một luồng mộc khí hủ bại y hệt như tà khí rỉ ra từ chiếc hộp gỗ ban nãy, cuồn cuộn ập về phía kẻ truy kích.
Đây là một đòn nhử mồi hoàn hảo. Chấp sự Lạc Tinh Cốc vừa nhìn thấy luồng khí màu tro, sắc mặt lập tức tái nhợt. Lão vừa chứng kiến đồng môn bị thứ tà lực này ăn mòn, tuyệt đối không dám ngạnh kháng. Lão cắn chót lưỡi, cưỡng ép thu hồi kiếm quang, lùi gấp lại ba trượng. Thay vì công kích trực diện, lão chuyển sang phóng xuất thần thức, tạo thành một lớp màng chắn vô hình để phong tỏa khu vực, ý đồ luyện hóa luồng sương mù hòng tìm ra sơ hở của đối phương.
Chỉ chờ có thế, gã phu xe bóp nát một viên ngọc châu màu xám giấu trong tay áo. Tiếng vỡ vụn vang lên khô khốc. Một đạo âm ba vô hình mang theo thuộc tính phá huyễn xuyên thủng màng bọc thần thức của lão chấp sự, đánh thẳng vào chiếc ngọc bội truy tung đeo bên hông lão. Mặt ngọc nổ tung thành từng mảnh vụn, triệt để cắt đứt sợi dây liên kết khí tức với Quách Hữu.
Để đổi lấy sự phá hoại này, gã phu xe phải trả một cái giá không nhỏ. Trận văn ngụy trang trên chiếc áo tơi bốc cháy ngùn ngụt, thiêu rụi một mảng da thịt trên vai hắn. Đáng sợ hơn, sóng âm phản chấn đã đánh nát thính mạch hai bên tai, khiến hắn tạm thời mất đi thính giác trong ít nhất một tháng. Hắn mượn lực đẩy từ vụ nổ, lộn vòng vào màn đêm, bỏ lại hiện trường ngổn ngang mảnh vỡ.
Chấp sự Lạc Tinh Cốc ôm lấy ngực, nhìn chằm chằm vào tàn dư mộc khí hủ bại đang tan dần trong không khí, hàm răng nghiến chặt. Lão nhặt lên một mảnh gỗ cháy đen từ cỗ xe, cảm nhận hơi thở tà ác quen thuộc. Trong đầu lão lúc này chỉ còn lại một suy luận duy nhất. Kẻ vừa ra tay cản trở, sở hữu tà thuật y hệt thứ trong hộp gỗ, lại còn chỉ đường chạy trốn, chắc chắn là người của Hắc Thiên Kiếm Các. Mũi giáo thù hận của Lạc Tinh Cốc đã bị bẻ lái thành công, cắm ngập vào gốc rễ của thế lực ngầm phương nam, đúng như từng bước cờ mà Diệp Tinh Thần đã bày sẵn.
Kiếm quang mang theo hàn khí thấu xương xé toạc màn đêm Hẻm Quỷ Sầu, giáng thẳng xuống đỉnh đầu gã phu xe. Không có tiếng la hét hoảng loạn, bóng lưng gù gập của kẻ đánh xe đột ngột rạp sát xuống ván gỗ, tốc độ vặn mình vượt xa cảnh giới Luyện Khí bỉ lậu mà gã ngụy trang. Thay vì rút vũ khí chống đỡ, gã vung tay ném mạnh tấm bản đồ da thú về phía lưỡi kiếm đang chém tới. Vật chứng mang tính dẫn đường này không bị chẻ đôi như dự kiến, mà bùng lên một tầng từ trường màu xám bạc. Hàng vạn hạt bụi kim loại rèn kiếm giấu sẵn trong lớp da thú lập tức bám chặt lấy thân kiếm, kéo lệch quỹ đạo sát chiêu đi ba tấc.
Tinh Vẫn Thiết mài nhỏ, ngươi căn bản không phải là kẻ môi giới.
Chấp sự Lạc Tinh Cốc gầm lên, sát ý trong mắt nháy mắt chuyển thành sự kiêng kỵ sâu sắc. Lão nhận ra cú chém vừa rồi không trúng đích mà còn khiến pháp khí bản mệnh bị nhiễm từ tính, làm linh lực lưu chuyển ngưng trệ. Kẻ trước mặt cố tình dùng vật liệu đúc kiếm quý giá làm mồi nhử để khóa chặt góc tấn công. Không chút do dự, vị chấp sự lập tức từ bỏ việc băm vằm đối thủ, thu hồi kiếm thế. Lão biến ảo thủ ấn, chuyển từ cường công sang phong tỏa, phóng ra một tấm võng thần thức hòng trói nghiến gã phu xe để tra khảo lai lịch.
Nhưng lưới thần thức vừa giăng ra đã vấp phải một cỗ lực cản vô hình dội ngược lại. Gã phu xe tháo chiếc nón lá tơi tả ném xuống đất, để lộ một thanh đoản kiếm rỉ sét cắm ngược trên lưng áo. Ngay khi thần thức của chấp sự chạm vào chuôi vũ khí, một viên Lưu Ảnh Châu khảm chìm bên trong lập tức kích hoạt. Ánh sáng nhạt nhòa từ viên ngọc không ghi lại hình ảnh, mà sao chép chính xác dao động tà khí dính trên thanh kiếm của Lạc Tinh Cốc vừa chém xuống. Toàn bộ mộc khí hoại tử giấu giếm dưới lớp vỏ danh môn chính phái bị bóc trần, khắc sâu vào trận văn lưu trữ.
Muốn lấy chứng cứ từ tay ta, nằm mơ đi.
Sắc mặt chấp sự tái nhợt, điên cuồng vắt kiệt linh lực hòng bóp nát viên ngọc trước khi nó hoàn tất việc dập khuôn. Thế nhưng gã phu xe chỉ cười lạnh, dứt khoát vỗ mạnh một chưởng vào vách tường đá bên cạnh hẻm. Một tiếng nổ trầm đục vang lên, trận nhãn nối với một nhánh linh mạch hạ phẩm ngầm dưới lòng đất bị cưỡng ép kích nổ. Hậu quả của việc bạo sát trận vị khiến cánh tay phải của gã phu xe nứt toác, xương cốt gãy vụn, phế bỏ hoàn toàn khả năng cầm kiếm trong ít nhất nửa năm. Đổi lại, dư chấn từ linh mạch nổ tung tạo thành một bức tường bụi linh khí, hoàn toàn che khuất tầm nhìn và đánh bật tấm võng thần thức.
Khi khói bụi tan đi, bóng dáng kẻ ngụy trang đã biến mất không dấu vết, chỉ bỏ lại cỗ xe ngựa vỡ nát và tấm bản đồ da thú cháy dở. Chấp sự Lạc Tinh Cốc lao đến hiện trường, nhặt lấy mảnh da thú còn sót lại. Trên đó, nét mực chỉ đường chạy trốn đã bị cháy mất một nửa, nhưng điểm đến cuối cùng lại rành rành hướng thẳng vào một phân đà ngầm của Hắc Thiên Kiếm Các. Ánh mắt lão vằn lên tia máu, hàm răng nghiến chặt đến rỉ máu. Lão đã hoàn toàn sập bẫy, đinh ninh rằng tổ chức thế lực ngầm kia phái cao thủ đến diệt khẩu và cướp lại bằng chứng tà thuật.
Ở một đầu khác của mạng lưới tình báo, Quách Hữu đứng trên gác cao nhìn về phía Hẻm Quỷ Sầu, lặng lẽ ghi chép vào cuốn sổ bìa đen. Việc hy sinh một nhánh linh mạch hạ phẩm, làm hỏng một viên ngọc lưu ảnh cao cấp và bồi thường thương tật cho Ám Vệ đã tạo ra khoản thâm hụt ba vạn linh thạch cho kho tài nguyên. Tuy nhiên, cái giá này đã được Các chủ phê duyệt từ trước, hoàn toàn xứng đáng với cục diện vừa mở ra. Quả bom nghi ngờ đã được gieo thành công vào đầu kẻ địch.
Sáng ngày mai, khi Tộc nghị của Lạc Tinh Cốc diễn ra, mũi nhọn thù hận của chúng sẽ không chĩa về phía Thiên Đạo Kiếm Các. Dưới áp lực của tà khí đang ăn mòn linh mạch và vật chứng bị cướp đoạt, đám trưởng lão sẽ điên cuồng xua quân cắn xé tuyến thương đạo phía nam của Hắc Thiên thế lực. Mảnh da thú cháy dở kia chính thức trở thành ngòi nổ, buộc hai con ác thú phải tự cắn xé lẫn nhau vì những bí mật không thể đưa ra ánh sáng.
Khói bụi mịt mù tại hẻm Quỷ Sầu dần tan đi, để lại một mảng không gian sặc mùi thạch tín và linh khí hỗn loạn. Vị chấp sự của phân đà phương nam lảo đảo lùi lại, tay trái ôm chặt lấy bả vai đang rỉ ra thứ máu đen ngòm. Thanh bội kiếm vốn là niềm tự hào của gã hiện giờ nằm chỏng chơ trên nền đá phiến, thân kiếm bị từ tính vặn xoắn đến mức các đạo kiếm văn phòng ngự nứt toác. Gã cắn răng lôi từ trong ngực áo ra một lọ ngọc, dốc ngược nhằm tìm kiếm chút đan dược chiết xuất từ Tĩnh Linh Thảo để áp chế tà độc đang chạy dọc kinh mạch. Thế nhưng, chiếc lọ trống không chỉ vương lại vài hạt cặn xám xịt.
Đến lúc này, gã mới hoảng hồn nhận ra toàn bộ dược liệu thiết yếu mang theo đều đã bị đánh tráo từ trước khi rời khỏi mật thất. Không còn cách nào khác, để giữ lấy mạng sống, vị chấp sự cắn nát đầu lưỡi, ép dị hỏa từ đan điền thiêu đốt chính thọ nguyên của mình. Một luồng mộc khí hoại tử màu xanh lục từ từ bốc lên, bao trùm lấy vết thương, tạm thời phong bế sự ăn mòn nhưng đồng thời cũng triệt để làm lộ bản chất tà tu che giấu suốt nhiều năm. Gã gầm lên một tiếng tức tưởi, nhận ra bản thân đã bước trọn vào cái bẫy mượn đao giết người, nhưng kẻ vung đao lại cố tình để gã sống sót mang theo nhục nhã.
Cùng lúc đó, tại một gian phòng kín nằm sâu dưới lớp ngụy trang của tửu lâu ngoại ô, phu xe vừa đào tẩu thành công đang tựa lưng vào tường thở dốc. Cánh tay phải của y rủ xuống vô lực, lớp da thịt bên ngoài xám xịt như vỏ cây khô, toàn bộ hệ thống kinh mạch từ bả vai đến ngón tay đã bị hàn khí phế bỏ hoàn toàn. Dù phải trả cái giá ít nhất nửa năm không thể vận dụng linh lực, ánh mắt y vẫn ánh lên vẻ sắc lạnh của một ám vệ được huấn luyện bài bản. Y dùng tay trái run rẩy móc từ trong đai lưng ra một viên ngọc lưu ảnh cỡ quả nhãn, cẩn thận đặt lên khay đồng định chuẩn.
Đã ghi lại trọn vẹn quá trình ngoại địch vận dụng mộc khí hoại tử, không sót một chi tiết. Phu xe khàn giọng báo cáo với bóng người đang đứng xoay lưng lại phía mình.
Diệp Tinh Thần chậm rãi quay lại, vạt áo bào thêu hình kiếm đỉnh khẽ bay trong gió lạnh luồn qua khe cửa. Hắn không vội cầm lấy khối tinh thạch ghi hình mà chỉ dùng thần thức rà quét một lượt bề mặt khay đồng. Xác nhận không có tà khí bám theo, vị Các chủ trẻ tuổi mới khẽ gật đầu. Hắn phất tay, một đạo lệnh bài khắc chữ Công Huân bay thẳng vào lòng phu xe, mang theo một cỗ linh lực nhu hòa tạm thời phong ấn hàn độc đang lan rộng.
Ghi vào sổ sách của Tình Báo Đường, giáp tự số mười ba lập công lớn, thưởng ba ngàn linh thạch, mở kho dược liệu cấp hai cho phép dưỡng thương sáu tháng. Diệp Tinh Thần nhạt giọng ban lệnh, biến cái giá phải trả của thuộc hạ thành một khoản đầu tư minh bạch. Chuyển vật chứng này vào Khuyết Tự Các, dùng phong ấn cấp ba khóa lại. Đây sẽ là trọng khí cốt lõi cho Tộc nghị ngày mai.
Một gã chấp sự áo xám bước ra từ góc khuất, cung kính bưng khay đồng lùi về phía sau. Khi bằng chứng quan trọng nhất đã đổi chủ, cục diện của ván cờ cũng theo đó mà lật sang một trang hoàn toàn khác. Sự thật về việc mạo xưng danh môn chính đạo đã nằm gọn trong tay Lâm gia, biến một cuộc xung đột giang hồ thành một vụ án thao túng quy chuẩn kiếm đạo.
Diệp Tinh Thần tiến về phía sa bàn Cửu Châu đặt giữa phòng, cầm lấy một cây cờ nhỏ màu đỏ cắm phập vào vị trí của phân đà Lạc Tinh Cốc. Hắn không định dùng vũ lực đi bưng bít hay tiêu diệt thế lực ngầm này. Thay vào đó, hắn chọn cách ép kẻ địch tự dẫm lên luật lệ do chính chúng từng lợi dụng để thao túng bảng xếp hạng.
Truyền lệnh cho Giám Kiếm Đường, lấy danh nghĩa quy chế của gia tộc ban hành Lệnh Phong Khảo trên toàn tuyến thương lộ. Lời nói của hắn vang lên đều đặn, không mang theo nửa điểm sát khí nhưng lại lạnh lẽo thấu xương. Đình chỉ vô thời hạn quyền giao dịch vật liệu của chúng. Thông cáo thiên hạ, yêu cầu kẻ sở hữu thanh kiếm hạng mười bảy phải mang bản thể gốc đến Kiếm Đài để đối chất công khai.
Mệnh lệnh vừa ban ra, toàn bộ bộ máy của gia tộc lập tức chuyển động. Sổ sách được lật mở, công huân được ghi chép, và những con chim ưng đưa tin mang theo huyết khế xé toạc màn đêm bay về tứ phía. Cái bẫy đã khép lại, nhưng áp lực bây giờ không còn đè lên vai Diệp Tinh Thần nữa.
Sáng ngày mai, khi Lệnh Phong Khảo được niêm yết trước cổng lớn của phường thị, tổ chức áo đen phía sau màn sẽ buộc phải đứng trước một ngã rẽ chí mạng. Nếu chúng không xuất hiện, kẻ bị nhốt ở hẻm Quỷ Sầu sẽ bị quy kết là tà tu và bị quần hùng xâu xé. Nếu chúng mang hàng giả đến đối chất, khối tinh thạch nằm trong Khuyết Tự Các sẽ trở thành nhát dao chí tử bóc trần toàn bộ lớp ngụy trang, ép chúng phải trả giá bằng chính uy tín mà chúng cất công xây dựng.
Tà phôi cấp thấp, dung hợp khiên cưỡng với sát khí nguyên bản. Hắn lạnh nhạt đánh giá, mặc kệ phần da quanh ngón trỏ đang bị hàn khí ăn mòn đến trắng bệch. Cái giá để trực tiếp đọc tà văn rò rỉ từ bảng xếp hạng không hề nhỏ, nhưng nó giúp hắn xác nhận một sự thật chí mạng, đó là kẻ đúc ra thanh hàng giả này hoàn toàn không hiểu cách dưỡng kiếm linh. Mũi châm đồng chịu không nổi tà lực, rạn nứt thành ba khúc rồi rơi lạch cạch xuống mặt bàn đá, để lại một vệt cháy xém hình tàn sen.
Hắn rút khăn lụa lau sạch vết máu rỉ ra từ kẽ tay, ánh mắt dời về phía góc tối. Mặc Cửu, gã môi giới kia là kẻ tham sống sợ chết. Khi hộp gỗ bị mở ở Lạc Tinh Cốc, tà khí bùng phát, hắn nhất định sẽ hoảng loạn tìm đường thoát. Bóng đen trong góc khẽ gật đầu, im lặng chờ đợi chỉ thị tiếp theo. Diệp Tinh Thần gõ nhịp lên mặt bàn, gieo xuống bước cờ thứ hai để bủa lưới. Ngươi không cần giết hắn, phái người giả làm thương nhân, cố ý để lộ tuyến đường tẩu thoát hướng về phía nam, ép hắn chạy thẳng vào địa bàn của Hắc Thiên Kiếm Các.
Kẻ địch sẽ không bao giờ tin một cái xác chết, nhưng chúng sẽ tin một kẻ phản bội đang tháo chạy mang theo bí mật. Lạc Tinh Cốc một khi phát hiện linh mạch của chấp sự bị ăn mòn, chắc chắn sẽ điên cuồng truy sát gã môi giới. Đồng thời, truyền lệnh cho thương hội Lục Thông. Ánh mắt vị Các chủ trẻ tuổi lóe lên tia tính toán lạnh lẽo. Trước hừng đông, thu mua toàn bộ Tĩnh Linh Thảo trên các tuyến chợ đen phương nam, cắt đứt mọi nguồn dược liệu có thể áp chế tà khí.
Độc kế này nhắm thẳng vào tử huyệt của kẻ địch. Khi không thể tìm thấy linh thảo cứu mạng, kẻ bị tà khí ăn mòn ở Lạc Tinh Cốc sẽ buộc phải dùng đến bí pháp bản môn để giữ mạng. Một khi chúng vận dụng công pháp ma đạo để áp chế tà khí giữa thanh thiên bạch nhật, sự chú ý của toàn bộ giới tu chân sẽ đổ dồn vào đó. Hắn ngừng một nhịp, khóe môi khẽ nhếch lên. Đến lúc đó, tin đồn vào giờ ngọ mới thực sự có sức nặng, lời nói dối hoàn hảo nhất là để đối thủ tự vạch áo cho người xem lưng.
Mặc Cửu chắp tay, giọng khàn khàn vang lên từ trong bóng tối. Thuộc hạ đã hiểu, nhưng kiện pháp khí ẩn nặc bồi thường cho phường đúc trị giá không nhỏ, nếu rút từ kho chung e rằng các trưởng lão sẽ sinh nghi. Diệp Tinh Thần phất tay ngắt lời, thái độ không cho phép cãi lại. Ghi khoản nợ này vào sổ công huân của Tình Báo Đường, phí tổn lần này do phân đà phía nam chịu trách nhiệm. Hắn lấy ra một viên ngọc giản đỏ thẫm, dùng thần thức khắc lệnh quy chế rành mạch.
Nếu đúng giờ ngọ ngày mai, tin tức không phủ kín ba mươi sáu phường thị, đường chủ phương nam tự giác giao lại lệnh bài, lột bỏ kiếm mạch, trục xuất khỏi Kiếm Các. Quy chế đã định, không có ngoại lệ. Hắn ném viên ngọc giản cho Mặc Cửu. Ngọc giản nhận lệnh, lóe lên huyết quang rồi biến mất cùng bóng đen, chính thức phong kín án phạt lên hệ thống vận hành của gia tộc.
Cùng lúc đó, trên Thiên Địa Kiếm Phổ, khe nứt ở vị trí thứ mười bảy đột ngột mở rộng, nuốt chửng hoàn toàn hai chữ Huyết Tôn. Thay vào đó, một mảng phù văn trống rỗng, đỏ lòm như máu tươi bắt đầu rỉ rả xuất hiện, đánh dấu sự sụp đổ uy tín của một danh kiếm ngàn năm. Ván cờ đã bày xong, vật chứng đã đi vào tử lộ, giờ chỉ còn chờ xem kẻ nào ở phân đà Lạc Tinh Cốc sẽ ngu xuẩn vươn tay mở nắp chiếc hộp gỗ chứa tử khí kia.
đạo, kiếm văn tà phôi sẽ tự động khắc ngược vào thần hồn, biến chúng thành chứng cứ sống không thể chối cãi.
Mặc Cửu cúi đầu, cẩn trọng nhận lấy lệnh bài khảm viền bạc từ tay Các chủ. Hắn hiểu rõ sức nặng của mệnh lệnh này. Để thu mua toàn bộ Tĩnh Linh Thảo trên các tuyến chợ đen phương nam chỉ trong một đêm, Ám Đường bắt buộc phải mở kho ngân phiếu dự phòng. Quyết định này sẽ tiêu hao ít nhất ba vạn linh thạch, tương đương doanh thu nửa năm của ba khu phường đúc. Sổ sách gia tộc sáng mai chắc chắn sẽ ghi nhận một khoản thâm hụt lớn, buộc Tộc nghị phải cắt giảm ngân sách tuần tra tháng tới. Thế nhưng, cái giá cắt thịt này lại tạo ra một vòng vây chết chóc, hoàn toàn tuyệt đường lui của Lạc Tinh Cốc. Hắn lùi lại một bước, hóa thành một vệt sương mỏng tan vào bóng tối, mang theo mạng lưới tình báo khổng lồ bắt đầu vận hành.
Cách đó ba trăm dặm về phía nam, gió đêm rít gào qua hẻm núi Quỷ Sầu. Quách Hữu cắm đầu bỏ chạy, y phục lụa là rách bươm, chiếc la bàn định vị trên tay đã nứt nẻ vì bị rót linh lực quá mức. Gã môi giới này vẫn chưa hết bàng hoàng. Chỉ nửa canh giờ trước, gã vừa tận mắt chứng kiến vị chấp sự Lạc Tinh Cốc kiêu ngạo mở nắp hộp gỗ. Tà khí màu tro lập tức bùng phát, khiến thất khiếu của lão ta chảy máu đen, linh mạch sưng phồng lên như những con giun đất. Quách Hữu biết, nếu không trốn vào địa bàn của thế lực ngầm phía nam, Lạc Tinh Cốc chắc chắn sẽ lột da gã để xả hận.
Phía trước mặt, một ngã ba đường hiện ra mờ ảo dưới ánh trăng lạnh lẽo. Một chiếc xe ngựa chở quặng sắt đỗ lặng lẽ bên lề, gã phu xe mặc áo tơi xám đang hơ tay bên đống lửa tàn. Quách Hữu cắn răng, định vận khởi tàn lực vòng qua rừng cây.
Đi đường vòng sẽ vướng phải trận pháp sương độc của cấm địa.
Gã phu xe đột nhiên lên tiếng, thanh âm khàn đục như tiếng kim loại cọ xát. Một tấm bản đồ làm từ da thú xé gió bay vút tới, ghim phập vào thân cây tùng ngay trước mặt Quách Hữu.
Cầm lấy trận đồ này, đi thẳng hướng nam. Trạm gác của Hắc Thiên Kiếm Các nhìn thấy ám hiệu trên da thú sẽ mở đường cho ngươi.
Quách Hữu không kịp suy nghĩ nhiều, chộp lấy tấm da thú, dốc toàn bộ pháp lực còn sót lại vào đôi ủng độn thổ, hóa thành một vệt tàn ảnh lao đi. Ngay khi bóng gã vừa khuất sau rặng núi, không gian phía trên hẻm núi bỗng nhiên vặn vẹo kịch liệt. Một đạo kiếm quang mang theo sát khí nồng nặc giáng thẳng xuống vị trí chiếc xe ngựa.
Chấp sự truy kích của Lạc Tinh Cốc đã đuổi tới, ánh mắt đỏ ngầu khóa chặt gã phu xe.
Kẻ cản đường, để mạng lại!
Lão ta gầm lên, phi kiếm trong tay phân hóa thành mười hai đạo kiếm ảnh, kết thành một cái lồng giam phong tỏa toàn bộ không gian xung quanh đống lửa. Gã phu xe không hề rút vũ khí chống đỡ. Hắn chỉ lạnh lùng bấm quyết, đá mạnh vào trục bánh xe ngựa. Toàn bộ cỗ xe nổ tung, giải phóng một luồng mộc khí hủ bại y hệt như tà khí rỉ ra từ chiếc hộp gỗ ban nãy, cuồn cuộn ập về phía kẻ truy kích.
Đây là một đòn nhử mồi hoàn hảo. Chấp sự Lạc Tinh Cốc vừa nhìn thấy luồng khí màu tro, sắc mặt lập tức tái nhợt. Lão vừa chứng kiến đồng môn bị thứ tà lực này ăn mòn, tuyệt đối không dám ngạnh kháng. Lão cắn chót lưỡi, cưỡng ép thu hồi kiếm quang, lùi gấp lại ba trượng. Thay vì công kích trực diện, lão chuyển sang phóng xuất thần thức, tạo thành một lớp màng chắn vô hình để phong tỏa khu vực, ý đồ luyện hóa luồng sương mù hòng tìm ra sơ hở của đối phương.
Chỉ chờ có thế, gã phu xe bóp nát một viên ngọc châu màu xám giấu trong tay áo. Tiếng vỡ vụn vang lên khô khốc. Một đạo âm ba vô hình mang theo thuộc tính phá huyễn xuyên thủng màng bọc thần thức của lão chấp sự, đánh thẳng vào chiếc ngọc bội truy tung đeo bên hông lão. Mặt ngọc nổ tung thành từng mảnh vụn, triệt để cắt đứt sợi dây liên kết khí tức với Quách Hữu.
Để đổi lấy sự phá hoại này, gã phu xe phải trả một cái giá không nhỏ. Trận văn ngụy trang trên chiếc áo tơi bốc cháy ngùn ngụt, thiêu rụi một mảng da thịt trên vai hắn. Đáng sợ hơn, sóng âm phản chấn đã đánh nát thính mạch hai bên tai, khiến hắn tạm thời mất đi thính giác trong ít nhất một tháng. Hắn mượn lực đẩy từ vụ nổ, lộn vòng vào màn đêm, bỏ lại hiện trường ngổn ngang mảnh vỡ.
Chấp sự Lạc Tinh Cốc ôm lấy ngực, nhìn chằm chằm vào tàn dư mộc khí hủ bại đang tan dần trong không khí, hàm răng nghiến chặt. Lão nhặt lên một mảnh gỗ cháy đen từ cỗ xe, cảm nhận hơi thở tà ác quen thuộc. Trong đầu lão lúc này chỉ còn lại một suy luận duy nhất. Kẻ vừa ra tay cản trở, sở hữu tà thuật y hệt thứ trong hộp gỗ, lại còn chỉ đường chạy trốn, chắc chắn là người của Hắc Thiên Kiếm Các. Mũi giáo thù hận của Lạc Tinh Cốc đã bị bẻ lái thành công, cắm ngập vào gốc rễ của thế lực ngầm phương nam, đúng như từng bước cờ mà Diệp Tinh Thần đã bày sẵn.
Kiếm quang mang theo hàn khí thấu xương xé toạc màn đêm Hẻm Quỷ Sầu, giáng thẳng xuống đỉnh đầu gã phu xe. Không có tiếng la hét hoảng loạn, bóng lưng gù gập của kẻ đánh xe đột ngột rạp sát xuống ván gỗ, tốc độ vặn mình vượt xa cảnh giới Luyện Khí bỉ lậu mà gã ngụy trang. Thay vì rút vũ khí chống đỡ, gã vung tay ném mạnh tấm bản đồ da thú về phía lưỡi kiếm đang chém tới. Vật chứng mang tính dẫn đường này không bị chẻ đôi như dự kiến, mà bùng lên một tầng từ trường màu xám bạc. Hàng vạn hạt bụi kim loại rèn kiếm giấu sẵn trong lớp da thú lập tức bám chặt lấy thân kiếm, kéo lệch quỹ đạo sát chiêu đi ba tấc.
Tinh Vẫn Thiết mài nhỏ, ngươi căn bản không phải là kẻ môi giới.
Chấp sự Lạc Tinh Cốc gầm lên, sát ý trong mắt nháy mắt chuyển thành sự kiêng kỵ sâu sắc. Lão nhận ra cú chém vừa rồi không trúng đích mà còn khiến pháp khí bản mệnh bị nhiễm từ tính, làm linh lực lưu chuyển ngưng trệ. Kẻ trước mặt cố tình dùng vật liệu đúc kiếm quý giá làm mồi nhử để khóa chặt góc tấn công. Không chút do dự, vị chấp sự lập tức từ bỏ việc băm vằm đối thủ, thu hồi kiếm thế. Lão biến ảo thủ ấn, chuyển từ cường công sang phong tỏa, phóng ra một tấm võng thần thức hòng trói nghiến gã phu xe để tra khảo lai lịch.
Nhưng lưới thần thức vừa giăng ra đã vấp phải một cỗ lực cản vô hình dội ngược lại. Gã phu xe tháo chiếc nón lá tơi tả ném xuống đất, để lộ một thanh đoản kiếm rỉ sét cắm ngược trên lưng áo. Ngay khi thần thức của chấp sự chạm vào chuôi vũ khí, một viên Lưu Ảnh Châu khảm chìm bên trong lập tức kích hoạt. Ánh sáng nhạt nhòa từ viên ngọc không ghi lại hình ảnh, mà sao chép chính xác dao động tà khí dính trên thanh kiếm của Lạc Tinh Cốc vừa chém xuống. Toàn bộ mộc khí hoại tử giấu giếm dưới lớp vỏ danh môn chính phái bị bóc trần, khắc sâu vào trận văn lưu trữ.
Muốn lấy chứng cứ từ tay ta, nằm mơ đi.
Sắc mặt chấp sự tái nhợt, điên cuồng vắt kiệt linh lực hòng bóp nát viên ngọc trước khi nó hoàn tất việc dập khuôn. Thế nhưng gã phu xe chỉ cười lạnh, dứt khoát vỗ mạnh một chưởng vào vách tường đá bên cạnh hẻm. Một tiếng nổ trầm đục vang lên, trận nhãn nối với một nhánh linh mạch hạ phẩm ngầm dưới lòng đất bị cưỡng ép kích nổ. Hậu quả của việc bạo sát trận vị khiến cánh tay phải của gã phu xe nứt toác, xương cốt gãy vụn, phế bỏ hoàn toàn khả năng cầm kiếm trong ít nhất nửa năm. Đổi lại, dư chấn từ linh mạch nổ tung tạo thành một bức tường bụi linh khí, hoàn toàn che khuất tầm nhìn và đánh bật tấm võng thần thức.
Khi khói bụi tan đi, bóng dáng kẻ ngụy trang đã biến mất không dấu vết, chỉ bỏ lại cỗ xe ngựa vỡ nát và tấm bản đồ da thú cháy dở. Chấp sự Lạc Tinh Cốc lao đến hiện trường, nhặt lấy mảnh da thú còn sót lại. Trên đó, nét mực chỉ đường chạy trốn đã bị cháy mất một nửa, nhưng điểm đến cuối cùng lại rành rành hướng thẳng vào một phân đà ngầm của Hắc Thiên Kiếm Các. Ánh mắt lão vằn lên tia máu, hàm răng nghiến chặt đến rỉ máu. Lão đã hoàn toàn sập bẫy, đinh ninh rằng tổ chức thế lực ngầm kia phái cao thủ đến diệt khẩu và cướp lại bằng chứng tà thuật.
Ở một đầu khác của mạng lưới tình báo, Quách Hữu đứng trên gác cao nhìn về phía Hẻm Quỷ Sầu, lặng lẽ ghi chép vào cuốn sổ bìa đen. Việc hy sinh một nhánh linh mạch hạ phẩm, làm hỏng một viên ngọc lưu ảnh cao cấp và bồi thường thương tật cho Ám Vệ đã tạo ra khoản thâm hụt ba vạn linh thạch cho kho tài nguyên. Tuy nhiên, cái giá này đã được Các chủ phê duyệt từ trước, hoàn toàn xứng đáng với cục diện vừa mở ra. Quả bom nghi ngờ đã được gieo thành công vào đầu kẻ địch.
Sáng ngày mai, khi Tộc nghị của Lạc Tinh Cốc diễn ra, mũi nhọn thù hận của chúng sẽ không chĩa về phía Thiên Đạo Kiếm Các. Dưới áp lực của tà khí đang ăn mòn linh mạch và vật chứng bị cướp đoạt, đám trưởng lão sẽ điên cuồng xua quân cắn xé tuyến thương đạo phía nam của Hắc Thiên thế lực. Mảnh da thú cháy dở kia chính thức trở thành ngòi nổ, buộc hai con ác thú phải tự cắn xé lẫn nhau vì những bí mật không thể đưa ra ánh sáng.
Khói bụi mịt mù tại hẻm Quỷ Sầu dần tan đi, để lại một mảng không gian sặc mùi thạch tín và linh khí hỗn loạn. Vị chấp sự của phân đà phương nam lảo đảo lùi lại, tay trái ôm chặt lấy bả vai đang rỉ ra thứ máu đen ngòm. Thanh bội kiếm vốn là niềm tự hào của gã hiện giờ nằm chỏng chơ trên nền đá phiến, thân kiếm bị từ tính vặn xoắn đến mức các đạo kiếm văn phòng ngự nứt toác. Gã cắn răng lôi từ trong ngực áo ra một lọ ngọc, dốc ngược nhằm tìm kiếm chút đan dược chiết xuất từ Tĩnh Linh Thảo để áp chế tà độc đang chạy dọc kinh mạch. Thế nhưng, chiếc lọ trống không chỉ vương lại vài hạt cặn xám xịt.
Đến lúc này, gã mới hoảng hồn nhận ra toàn bộ dược liệu thiết yếu mang theo đều đã bị đánh tráo từ trước khi rời khỏi mật thất. Không còn cách nào khác, để giữ lấy mạng sống, vị chấp sự cắn nát đầu lưỡi, ép dị hỏa từ đan điền thiêu đốt chính thọ nguyên của mình. Một luồng mộc khí hoại tử màu xanh lục từ từ bốc lên, bao trùm lấy vết thương, tạm thời phong bế sự ăn mòn nhưng đồng thời cũng triệt để làm lộ bản chất tà tu che giấu suốt nhiều năm. Gã gầm lên một tiếng tức tưởi, nhận ra bản thân đã bước trọn vào cái bẫy mượn đao giết người, nhưng kẻ vung đao lại cố tình để gã sống sót mang theo nhục nhã.
Cùng lúc đó, tại một gian phòng kín nằm sâu dưới lớp ngụy trang của tửu lâu ngoại ô, phu xe vừa đào tẩu thành công đang tựa lưng vào tường thở dốc. Cánh tay phải của y rủ xuống vô lực, lớp da thịt bên ngoài xám xịt như vỏ cây khô, toàn bộ hệ thống kinh mạch từ bả vai đến ngón tay đã bị hàn khí phế bỏ hoàn toàn. Dù phải trả cái giá ít nhất nửa năm không thể vận dụng linh lực, ánh mắt y vẫn ánh lên vẻ sắc lạnh của một ám vệ được huấn luyện bài bản. Y dùng tay trái run rẩy móc từ trong đai lưng ra một viên ngọc lưu ảnh cỡ quả nhãn, cẩn thận đặt lên khay đồng định chuẩn.
Đã ghi lại trọn vẹn quá trình ngoại địch vận dụng mộc khí hoại tử, không sót một chi tiết. Phu xe khàn giọng báo cáo với bóng người đang đứng xoay lưng lại phía mình.
Diệp Tinh Thần chậm rãi quay lại, vạt áo bào thêu hình kiếm đỉnh khẽ bay trong gió lạnh luồn qua khe cửa. Hắn không vội cầm lấy khối tinh thạch ghi hình mà chỉ dùng thần thức rà quét một lượt bề mặt khay đồng. Xác nhận không có tà khí bám theo, vị Các chủ trẻ tuổi mới khẽ gật đầu. Hắn phất tay, một đạo lệnh bài khắc chữ Công Huân bay thẳng vào lòng phu xe, mang theo một cỗ linh lực nhu hòa tạm thời phong ấn hàn độc đang lan rộng.
Ghi vào sổ sách của Tình Báo Đường, giáp tự số mười ba lập công lớn, thưởng ba ngàn linh thạch, mở kho dược liệu cấp hai cho phép dưỡng thương sáu tháng. Diệp Tinh Thần nhạt giọng ban lệnh, biến cái giá phải trả của thuộc hạ thành một khoản đầu tư minh bạch. Chuyển vật chứng này vào Khuyết Tự Các, dùng phong ấn cấp ba khóa lại. Đây sẽ là trọng khí cốt lõi cho Tộc nghị ngày mai.
Một gã chấp sự áo xám bước ra từ góc khuất, cung kính bưng khay đồng lùi về phía sau. Khi bằng chứng quan trọng nhất đã đổi chủ, cục diện của ván cờ cũng theo đó mà lật sang một trang hoàn toàn khác. Sự thật về việc mạo xưng danh môn chính đạo đã nằm gọn trong tay Lâm gia, biến một cuộc xung đột giang hồ thành một vụ án thao túng quy chuẩn kiếm đạo.
Diệp Tinh Thần tiến về phía sa bàn Cửu Châu đặt giữa phòng, cầm lấy một cây cờ nhỏ màu đỏ cắm phập vào vị trí của phân đà Lạc Tinh Cốc. Hắn không định dùng vũ lực đi bưng bít hay tiêu diệt thế lực ngầm này. Thay vào đó, hắn chọn cách ép kẻ địch tự dẫm lên luật lệ do chính chúng từng lợi dụng để thao túng bảng xếp hạng.
Truyền lệnh cho Giám Kiếm Đường, lấy danh nghĩa quy chế của gia tộc ban hành Lệnh Phong Khảo trên toàn tuyến thương lộ. Lời nói của hắn vang lên đều đặn, không mang theo nửa điểm sát khí nhưng lại lạnh lẽo thấu xương. Đình chỉ vô thời hạn quyền giao dịch vật liệu của chúng. Thông cáo thiên hạ, yêu cầu kẻ sở hữu thanh kiếm hạng mười bảy phải mang bản thể gốc đến Kiếm Đài để đối chất công khai.
Mệnh lệnh vừa ban ra, toàn bộ bộ máy của gia tộc lập tức chuyển động. Sổ sách được lật mở, công huân được ghi chép, và những con chim ưng đưa tin mang theo huyết khế xé toạc màn đêm bay về tứ phía. Cái bẫy đã khép lại, nhưng áp lực bây giờ không còn đè lên vai Diệp Tinh Thần nữa.
Sáng ngày mai, khi Lệnh Phong Khảo được niêm yết trước cổng lớn của phường thị, tổ chức áo đen phía sau màn sẽ buộc phải đứng trước một ngã rẽ chí mạng. Nếu chúng không xuất hiện, kẻ bị nhốt ở hẻm Quỷ Sầu sẽ bị quy kết là tà tu và bị quần hùng xâu xé. Nếu chúng mang hàng giả đến đối chất, khối tinh thạch nằm trong Khuyết Tự Các sẽ trở thành nhát dao chí tử bóc trần toàn bộ lớp ngụy trang, ép chúng phải trả giá bằng chính uy tín mà chúng cất công xây dựng.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.