Chương 109: Pháp Khí Có Tốc Độ Nhanh Nhất
Đăng: 28/07/2026 13:49
3,779 từ
1 lượt đọc
ẳng dứt khoát lên cái tên cuối cùng trên cuộn da thú.
Vệt mực đỏ tươi như máu, thấm sâu vào từng thớ da xù xì, triệt để tuyên án tử cho tên tử sĩ mộc hệ đang lẩn trốn. Diệp Tinh Thần buông quản bút, tiện tay ném mảnh ngọc giản ghi chép lộ tuyến tuần tra vào chậu than đang cháy rực bên cạnh. Ngọn lửa bùng lên liếm láp lớp ngọc thạch, phát ra những tiếng xèo xèo chói tai.
"Các chủ, cứ thế để hắn chạy thoát sao?" Lục Trầm đứng khoanh tay nơi góc khuất, chung quy vẫn không kìm được nghi hoặc.
"Chạy? Bọn chúng làm sao cho phép con cờ mang theo bí mật sống sót rời khỏi phường thị." Diệp Tinh Thần nhặt chiếc khăn lụa trắng lên lau mực dính trên đầu ngón tay, ngữ khí bình thản đến lạnh lẽo. "Kẻ địch chuộng giấu mặt, tất sẽ không phái người trực tiếp truy sát. Theo thói quen của Hắc Thiên Kiếm Các, chúng sẽ dùng Huyết Dẫn Phi Kiếm để diệt khẩu từ xa."
Hắn bước tới bên cạnh đài quan trắc bằng ngọc lưu ly đặt giữa phòng. Trên bề mặt đài, sa bàn thu nhỏ của toàn bộ khu vực phía đông đang chậm rãi xoay tròn. Chín mươi sáu ngọn đèn nhỏ cắm quanh sa bàn đại diện cho chín mươi sáu chốt gác của Thiên Đạo Kiếm Các, hiện tại đã bị rút sạch, để lại một khoảng trống hoác tựa như cánh cửa mở toang mời gọi.
"Nửa canh giờ trước, ta cố tình để lộ tin tức tên tử sĩ kia bị thương ở đan điền, linh lực rò rỉ. Hắc Thiên Kiếm Các nhận được tin, chắc chắn sẽ nhắm vào điểm yếu này." Diệp Tinh Thần gõ nhẹ khớp ngón tay lên viền ngọc. "Thứ chúng phóng ra sẽ không phải kiếm khí thông thường, mà là một thanh phi kiếm chuyên dùng để cắn nuốt mộc linh căn."
Lục Trầm biến sắc, ngay lập tức hiểu ra dụng ý của các chủ. Bố cục đêm nay vốn không phải để bắt người, mà là để dụ binh khí của kẻ địch xuất lộ.
Diệp Tinh Thần hất tay áo, từ trong nhẫn trữ vật lấy ra một khối thiết bài đen ngòm, bề mặt loang lổ những vết gỉ sét xanh thẫm. Đây không phải pháp bảo tấn công, mà là Tức Ảnh Trận Bàn, một loại cấm khí chuyên dùng để sao chép đường đi và tần số chấn động của kiếm văn trong khoảnh khắc giao phong.
"Cầm lấy vật này." Hắn ném khối thiết bài cho Lục Trầm. "Ngươi không cần đến cửa đông. Dẫn ba gã thợ rèn thạo việc nhất của Khố Phòng Số Ba, mang theo kìm phá giáp, lặn xuống đường thủy mạch ngầm dưới chân phường thị."
Lục Trầm bắt lấy trận bàn, cảm nhận hàn khí thấu xương truyền từ lớp gỉ sét vào lòng bàn tay. Trọng lượng của khối cấm khí như nhắc nhở gã về cái giá phải trả nếu nhiệm vụ thất bại.
"Kẻ địch cho rằng chúng ta dồn lực bao vây trên mặt đất, tất sẽ mượn đường thủy mạch để phóng kiếm." Ánh mắt Diệp Tinh Thần lóe lên một tia duệ khí. "Ngươi không cần đánh chặn thanh kiếm đó. Cứ để nó xuyên qua thủy mạch, đâm chết tên tử sĩ kia."
"Nhưng nếu để kiếm diệt khẩu thành công, manh mối..."
"Manh mối không nằm ở cái xác." Diệp Tinh Thần ngắt lời, giọng nói mang theo sự áp bức vô hình. "Thứ ta cần là khoảnh khắc thanh phi kiếm đó rút máu và quay trở về. Ngay lúc nó vừa uống no mộc linh khí, thân kiếm sẽ phình to, tốc độ giảm sút, kiếm văn bảo hộ sẽ lộ ra sơ hở trong một phần ba nhịp thở."
Hắn chỉ tay vào một điểm trũng nhất trên sa bàn thủy mạch. Nơi đó là ngã ba của dòng chảy ngầm, nước xoáy xiết, cực kỳ khó bố trí mai phục.
"Kích hoạt cấm khí ngay tại ngã ba này. Dùng kìm phá giáp kẹp chặt phần chuôi, không cho nó thu hồi kiếm khí. Chỉ cần cạo được một lớp mạt sắt mang theo kiếm văn nguyên bản của Hắc Thiên Kiếm Các, ván cược sáng mai chúng ta sẽ nắm toàn bộ sinh sát."
Lục Trầm hít sâu một hơi, siết chặt khối thiết bài trong tay. Kế sách này quá mức tàn nhẫn, dùng mạng của tử sĩ đối phương làm mồi câu, lại dùng chính đường đi nước bước của kẻ địch để ép chúng tự nộp vật chứng.
"Thuộc hạ đã hiểu. Nhưng thủy mạch áp lực cực lớn, thiết bài một khi khởi động sẽ rút cạn ba thành linh lực của người cầm. Nếu phi kiếm phản phệ..."
"Cho nên ta mới bảo ngươi mang theo thợ rèn." Diệp Tinh Thần quay lưng lại, nhìn về phía màn đêm đen kịt ngoài cửa sổ. "Nếu kiếm khí cắn ngược, để họ dùng búa rèn nện nát phần mũi. Tổn thất pháp khí tính vào sổ công huân của Khố Phòng. Nhớ kỹ, ta chỉ cần kiếm văn, không cần thân kiếm nguyên vẹn."
Lục Trầm cúi đầu lĩnh mệnh, thân ảnh hóa thành một vệt hắc ám dung nhập vào bóng tối ngoài hành lang. Trong phòng chỉ còn lại tiếng than củi nổ lách tách.
Diệp Tinh Thần đứng yên lặng, ánh mắt ghim chặt vào điểm trũng trên sa bàn. Hắn đang đánh cược, cược rằng kẻ đứng sau bức màn của đối thủ đủ cẩn thận để dùng sát chiêu mạnh nhất diệt khẩu, nhưng lại quá tự phụ để nhận ra lưỡi dao của chúng sắp bị ghi lại nhược điểm vĩnh viễn.
Đúng lúc này, cọc tiêu bằng đồng cắm ở góc đông bắc sa bàn đột ngột phát ra tiếng ngân lanh lảnh. Bề mặt cọc tiêu xuất hiện một vết nứt nhỏ, từ bên trong rỉ ra một tia hàn khí mang theo mùi máu tanh nhàn nhạt.
Kẻ thù đã xuất kiếm, và chúng chọn đi đúng vào con đường mà hắn đã trải sẵn.
Nước dưới mạch ngầm lạnh buốt như hàng vạn mũi kim châm thẳng vào lỗ chân lông. Lục Trầm nín thở, hai chân bám chặt vào vách đá trơn trượt đầy rêu xanh. Phía sau lưng gã, ba gã thợ rèn cởi trần, cơ bắp cuồn cuộn nổi lên những đường gân xanh thẫm. Bọn họ không mang theo pháp khí phòng thân, hai tay chỉ gắt gao siết chặt ba thanh kìm phá giáp được rèn từ hắc thiết nguyên chất. Khối cấm khí hình vuông trong ngực Lục Trầm lúc này tỏa ra từng đợt hàn ý âm u, hoàn toàn che đậy khí tức sinh mệnh của cả bốn người, hòa làm một với đáy nước lạnh lẽo.
Cách vị trí mai phục không xa, một khối gỗ ngàn năm ngâm đẫm dịch nhầy mộc hệ đang trôi lơ lửng, liên tục rỉ ra những tia linh lực yếu ớt. Đây chính là mồi nhử do đích thân các chủ chuẩn bị, mô phỏng hoàn hảo trạng thái đan điền vỡ nát của tên tử sĩ đang bỏ trốn. Thông tin giả đã được tung ra, mẻ lưới đã giương lên, giờ chỉ còn chờ con mồi cắn câu.
Thời gian trôi qua từng nhịp thở nặng nề. Bất chợt, dòng nước tĩnh lặng khẽ cuộn lên một gợn sóng mỏng.
Không có tiếng xé gió, cũng chẳng có linh quang chói lóa báo trước. Một vệt mờ màu đỏ sậm tựa như con rắn nước trườn đi trong bóng tối, lặng lẽ khoan thủng lớp phòng ngự tự nhiên của thủy mạch. Sát cơ âm thầm mà sắc bén đến rợn người. Lưỡi phi kiếm mang theo khao khát cắn nuốt mãnh liệt, lao thẳng vào khối gỗ mộc hệ đang rỉ máu giả kia.
Phập một tiếng trầm đục vang lên dưới đáy nước. Lưỡi kiếm cắm ngập vào lõi gỗ.
Ngay khoảnh khắc chạm vào mồi nhử, luồng thần thức bám trên thân kiếm đột ngột khựng lại. Kẻ điều khiển ở cách xa mười dặm nháy mắt nhận ra thứ bị đâm trúng không phải huyết nhục, mà chỉ là một cái bẫy linh lực chết. Thân kiếm đỏ sậm lập tức rung lên bần bật, vội vã xoay chiều định mượn sức nước bứt tốc tẩu thoát để xóa đi mọi dấu vết.
"Động thủ."
Lục Trầm truyền âm gầm lên, đồng thời bóp nát một viên phù thạch định thủy giấu trong tay áo. Dòng chảy xung quanh khối gỗ tức thì đông đặc lại thành một lồng giam áp suất bùn lầy, triệt tiêu hoàn toàn ưu thế tốc độ của dị vật. Ba gã thợ rèn đồng loạt lao ra từ góc khuất. Bọn họ không dùng linh lực tấn công, mà dùng sức mạnh cơ bắp thuần túy kết hợp cùng kỹ thuật tháo dỡ lò rèn. Ba thanh kìm hắc thiết ngoạm chặt lấy ba điểm yếu nhất trên sống kiếm, khóa chết đường lui của mũi nhọn.
Phi kiếm bị ép vào bước đường cùng, lập tức bộc phát phản kích. Từ trên thân nó, những đường vân hình vảy rắn đột ngột sáng rực lên, giải phóng một luồng sóng âm chấn động cắt nát dòng nước.
Một tiếng rắc chói tai vang lên. Thanh kìm trong tay gã thợ rèn bên trái chịu không nổi tần số oanh kích, vỡ vụn thành hàng chục mảnh vụn kim loại. Lực phản chấn cuồng bạo hất văng gã đập mạnh vào vách đá, khiến trận văn ổn định thủy mạch được khắc sẵn trên tường nứt toác ra một mảng lớn. Nước sông ngầm bắt đầu sủi bọt cuồn cuộn, báo hiệu kết cấu phong thủy của cả đoạn hầm này đã bị tổn hại nghiêm trọng. Để tu bổ lại điểm nứt này, chí ít phải mất ba tháng và tiêu hao hàng ngàn linh thạch từ kho dự trữ của gia tộc.
Nhưng cái giá này hoàn toàn nằm trong tính toán. Khoảnh khắc dị vật bùng nổ toàn bộ lực lượng để thoát khốn cũng là lúc lớp ngụy trang của nó mỏng manh nhất. Lục Trầm chớp lấy khe hở, ấn thẳng khối cấm khí lạnh buốt áp sát vào thân kiếm.
Mặt thiết bài đen ngòm chớp lóe một tia sáng gai mắt. Toàn bộ tần số chấn động, cấu trúc mạch linh lực và hình dáng kiếm văn của kẻ địch đã bị sao chép hoàn hảo, khắc sâu vào lõi trận bàn. Lưỡi dao đỏ sậm sau khi xé toạc được gọng kìm liền hóa thành một đạo huyết quang, điên cuồng lao vút đi trong làn nước đục ngầu, bỏ lại hiện trường ngổn ngang bọt khí.
Lục Trầm ngoi lên khỏi mặt nước, cắn răng chịu đựng cơn đau nhói truyền đến từ thức hải do hao tổn thần thức ép xung pháp bảo. Gã lật mặt khối thiết bài lên xem xét, đồng tử lập tức co rút lại.
Đường vân vừa được sao chép không phải là loại tà văn cắn nuốt huyết nhục đặc trưng của những sát thủ ẩn danh. Lớp ngụy trang đỏ sậm bên ngoài chỉ là vỏ bọc đánh lừa thị giác. Thứ lõi thật sự cấu tạo nên thanh phi kiếm này lại mang theo dấu vết luyện khí cực kỳ quen thuộc. Các nét khắc nối liền nhau theo hình sao sáu cánh, tỏa ra một tia linh vận tinh thuần của quặng tử kim.
"L
Tiếng kim loại gãy vụn vang lên chát chúa dưới đáy mạch ngầm tăm tối. Sóng âm từ thân kiếm vảy rắn bộc phát, mang theo kình lực vặn xoắn chấn nát đôi kìm hắc thiết thành từng mảnh vụn. Gã thợ rèn dẫn đầu lùi lảo đảo về phía sau, hai tay run rẩy kịch liệt, hổ khẩu rách toạc rỉ máu tươi hòa vào dòng nước lạnh buốt. Thanh hung khí sau khi thoát khốn không hề lao tới đoạt mạng người. Nó uốn lượn mượt mà như một con linh xà, mượn lực đẩy của dòng thủy mạch bứt tốc lao thẳng về phía thượng nguồn hòng tẩu thoát khỏi vòng vây.
Tránh ra, không được chạm vào lưỡi kiếm!
Lục Trầm quát khẽ, mũi chân đạp mạnh lên vách đá đầy rêu xanh trơn trượt để mượn lực lao tới. Hắn không hề rút bội kiếm bên hông ra cản đường, bởi các chủ đã dặn thứ cần thu về không phải là một khối sắt vụn vô tri. Bàn tay hắn vỗ mạnh vào khối cấm khí đen ngòm mang theo hơi thở cổ xưa trước ngực. Thiết bài sao chép lập tức bừng sáng, chín ô trận vị tỏa ra những sợi tơ linh lực màu đỏ rực, đan chéo vào nhau thành một tấm lưới vô hình bao trùm lấy toàn bộ không gian chật hẹp của nhánh sông ngầm.
Cách đó mười dặm, tại một gian mật thất không ánh đèn, kẻ điều khiển thanh hung khí đột ngột mở bừng mắt. Hắn cảm nhận được thần thức gắn trên thân kiếm đang bị một cỗ lực lượng tà môn bám lấy, cưỡng ép bóc tách và dò xét từng đường nét của kiếm văn. Nhận ra mưu kế bủa lưới vớt cá của đối phương, gã sát thủ hừ lạnh một tiếng, lập tức biến ảo thủ ấn. Hắn quyết đoán từ bỏ việc thu hồi vũ khí, chuyển sang thúc giục trận đồ tự hủy được khắc giấu tinh vi bên trong chuôi kiếm.
Dưới đáy mạch ngầm, phi kiếm vảy rắn đang lao đi với tốc độ cực nhanh bỗng khựng lại giữa dòng nước. Lớp vảy sừng trên bề mặt kim loại đồng loạt dựng đứng, tỏa ra thứ ánh sáng xanh lục u ám mang theo mùi tanh tưởi của mộc độc. Dòng thủy mạch xung quanh nháy mắt sôi sục, kịch độc ăn mòn bắt đầu lan tràn, biến nước trong thành một vũng bùn lầy chết chóc. Kẻ thù muốn mượn sức ép của địa hình để nghiền nát vật chứng, đồng thời kéo luôn đám người truy kích chôn cùng dưới lớp bùn nhơ.
Rút lui ngay, kiếm văn mộc hệ sắp bạo tạc!
Một gã thợ rèn gào lên, toan xoay người bỏ chạy nhưng đã muộn. Lục Trầm cắn chặt răng, cảm nhận được uy áp cường đại đang dội ngược lên thần thức của chính mình. Hắn không lùi nửa bước, trực tiếp cắm sâu khối thiết bài gỉ sét vào mạch nước đang sủi bọt độc. Linh lực toàn thân hắn tuôn trào, dồn hết vào chín ô trận vị đang vận hành quá tải.
Khóa mạch, sao chép cho ta!
Cấm khí trong tay Lục Trầm rung lên bần bật, há miệng cắn nuốt thứ ánh sáng xanh lục đang bành trướng. Nó không ngăn cản vụ nổ, mà dùng chính khoảng khắc linh lực bạo phát mạnh nhất để cưỡng ép ghi lại trọn vẹn tần số chấn động của sóng âm. Một tiếng nổ trầm đục vang lên làm rung chuyển cả đoạn hầm ngầm. Thanh hung khí hóa thành vô số mảnh vụn sắc lẹm, găm chi chít vào vách đá xung quanh, triệt để trở thành phế phẩm.
Lục Trầm lùi lại ba bước, lồng ngực phập phồng, khóe miệng rỉ ra một tia máu đen do trúng phải dư chấn. Khối thiết bài nứt ra một đường dài vắt ngang bề mặt, linh tính hao hụt quá nửa. Tổn thất này bắt buộc phải đưa vào sổ ghi nợ công huân của gia tộc, xin trưởng lão mở kho xuất vật liệu quý hiếm để tu bổ. Ba gã thợ rèn đi theo cũng bị dư chấn làm tổn thương kinh mạch, ít nhất nửa tháng tới không thể khai lò đúc kiếm, ảnh hưởng trực tiếp đến tiến độ giao hàng của thương hội.
Nhưng cái giá phải trả đó hoàn toàn xứng đáng với cục diện vừa xoay chuyển. Lục Trầm cúi nhìn bề mặt khối thiết bài vừa đổi trạng thái. Chín đường vân sáng lấp lánh hiện lên rõ nét, hoàn toàn trùng khớp với nhịp đập của loại búa rèn độc quyền thuộc về phường đúc sâu trong Hắc Thiên Kiếm Các.
Đối thủ mười dặm ngoài kia cứ ngỡ đã hủy thi diệt tích thành công, an tâm cắt đứt liên hệ. Chúng không hề biết rằng bản thân vừa tự tay dâng lên bằng chứng định tội trí mạng nhất. Mọi biến số, từ việc hung khí phản kháng, chuyển hướng công kích cho đến quyết định tự bạo, đều đã nằm gọn trong sa bàn tính toán của Diệp Tinh Thần. Hắn cố tình ép kẻ địch phải phá hủy vật chứng, bởi vì âm thanh nứt gãy của kiếm văn trước lúc vỡ nát mới là lời khai chân thật nhất.
Tiếng nổ trầm đục quật thẳng vào thức hải, khiến tầm nhìn của Lục Trầm chao đảo dữ dội. Khối thiết bài cấm khí trên tay gã rung lên bần bật, bề mặt rỉ sét nứt toác ra ba đường rãnh sâu hoắm, tỏa ra mùi khét lẹt của linh lực thiêu đốt. Luồng kiếm khí mộc độc không nổ tung ra ngoài mà bị ép cuộn tròn lại bên trong chín ô trận vị sao chép, điên cuồng cắn xé không gian giam giữ. Từ đầu bên kia pháp thuật, kẻ điều khiển thanh phi kiếm sát thủ lập tức nhận ra dị thường. Thay vì tiếp tục dồn linh lực xuyên phá thủy mạch ngầm, đối phương quyết đoán đảo ngược pháp quyết, kích hoạt trận văn tự hủy ở hạch tâm nhằm thiêu rụi hoàn toàn tàn kiếm để xóa sạch dấu vết.
"Muốn cắt đứt nhân quả sao, đâu có dễ như vậy."
Lục Trầm cắn chặt khớp hàm, cưỡng ép rút cạn một phần ba linh lực trong đan điền bơm thẳng vào thiết bài. Đổi lại, cấm khí phát ra tiếng vỡ vụn xót xa, một góc mảng đồng đen bong tróc, vĩnh viễn mất đi khả năng phục hồi. Cái giá phải trả cho việc giam cầm lực lượng tự bạo của một kiện pháp bảo là hy sinh luôn vật dẫn, nhưng gã không có thời gian để tiếc rẻ. Lục Trầm quát lớn ra hiệu cho ba gã thợ rèn đang bám trên vách đá rêu phong. Ba bóng người lập tức lao tới, vung kìm phá giáp chuyên dụng, mượn thế nước xiết nện chuẩn xác vào ba tử huyệt trên thân thanh kiếm đang bốc cháy ánh sáng xanh lục.
Âm thanh kim loại gãy gập vang lên khô khốc giữa dòng bùn lầy lội. Chuỗi trận văn tự hủy của kẻ địch bị kìm phá giáp cắt đứt ngang xương ngay khoảnh khắc chớp nhoáng. Lục Trầm nhanh tay chộp lấy phần chuôi kiếm đã bị tước mất lưỡi, dùng một tấm phù lục phong ấn dán chặt lại. Khối thiết bài lúc này đã hoàn toàn tàn phế, biến thành một đống phế đồng nung đỏ, đổi lấy việc giữ lại được một đoạn tàn hạch chứa đựng khí tức gốc của kẻ thủ ác. Gã thở hắt ra một hơi, thu dọn tàn cuộc rồi bóp nát ngọc giản truyền tống rời khỏi hiện trường.
Nửa nén hương sau, tại sảnh chính của Thiên Đạo Kiếm Các, đoạn chuôi kiếm xám xịt được đặt ngay ngắn trên khay ngọc. Diệp Tinh Thần rũ mắt nhìn những đường vân mộc hệ giả mạo đang dần phai màu trên bề mặt kim loại. Hắn nhỏ một giọt Thấu Cốt Dịch lên bề mặt chuôi kiếm. Lớp ngụy trang bên ngoài xèo xèo tan chảy, để lộ ra chất thép ô kim thô ráp mang theo tà khí đặc trưng. Nghề đúc kiếm không bao giờ biết nói dối, từng nhát búa nện xuống đều lưu lại dấu vết của lò lửa và thói quen của thợ rèn. Kẻ địch tưởng rằng đã giết được tên tử sĩ để bịt đầu mối, lại không ngờ chính thanh kiếm diệt khẩu kia mới là mồi nhử thực sự mà hắn giăng ra từ đầu. Mọi bước lùi, mọi khoảng trống phòng ngự đều chỉ để chờ vật chứng này xuất hiện.
"Tần số chấn động của đường kiếm văn này hoàn toàn trùng khớp với loại dao khắc phù điêu lưu hành trong phường thị phía nam."
Diệp Tinh Thần chậm rãi lên tiếng, ngón tay gõ nhịp nhàng lên mặt bàn gỗ trầm hương. Hắn đã cố tình để trống chín mươi sáu chốt gác, chính là ép kẻ địch phải dùng pháp khí có tốc độ nhanh nhất, ít hao tổn nhất để ra tay từ xa. Một khi chúng dùng loại phi kiếm sản xuất hàng loạt này, nguồn gốc vật liệu và xưởng đúc chắc chắn sẽ để lại tì vết. Bọn chúng vội vàng hủy thi diệt tích, lại vô tình tự tay dâng lên bằng chứng về một đường dây tuồn vật liệu cấm ngay dưới mí mắt các thế lực Cửu Châu. Hắc Thiên Kiếm Các luôn tự hào về khả năng che đậy sự thật, nay đã bị chính quy luật của vật liệu phản phệ.
"Truyền lệnh cho Tình Báo Đường, lập tức đình chỉ mọi nhiệm vụ truy quét vòng ngoài."
Diệp Tinh Thần ném ra một tấm lệnh bài bằng đồng điếu, mặt trên khắc hình lò rèn rực lửa.
"Mang Lệnh Bài Giám Chế đến Khố Phòng Chữ Địa, rút ra ba mươi bộ Tầm Trận La Bàn phân phát cho các ám vệ. Bắt đầu từ giờ Hợi đêm nay, phong tỏa toàn bộ thương lộ vận chuyển quặng mỏ đi vào cửa nam phường thị."
Ánh mắt hắn hướng về phía danh sách Hắc Thiên Kiếm Phổ đang nằm lay lắt trên án thư. Mảnh tàn hạch trên khay ngọc đã chính thức đổi chủ, mang theo một nửa bí mật của kẻ thù giấu mặt. Sáng ngày mai, ván cược sinh tử của Vạn Kim Thương Hội sẽ không còn nằm ở quầy giao dịch, mà nằm ở chính những xe quặng lậu bị kẹt cứng ngoài cửa ải, buộc chúng phải tự tay phá vỡ lớp ngụy trang cuối cùng.
Vệt mực đỏ tươi như máu, thấm sâu vào từng thớ da xù xì, triệt để tuyên án tử cho tên tử sĩ mộc hệ đang lẩn trốn. Diệp Tinh Thần buông quản bút, tiện tay ném mảnh ngọc giản ghi chép lộ tuyến tuần tra vào chậu than đang cháy rực bên cạnh. Ngọn lửa bùng lên liếm láp lớp ngọc thạch, phát ra những tiếng xèo xèo chói tai.
"Các chủ, cứ thế để hắn chạy thoát sao?" Lục Trầm đứng khoanh tay nơi góc khuất, chung quy vẫn không kìm được nghi hoặc.
"Chạy? Bọn chúng làm sao cho phép con cờ mang theo bí mật sống sót rời khỏi phường thị." Diệp Tinh Thần nhặt chiếc khăn lụa trắng lên lau mực dính trên đầu ngón tay, ngữ khí bình thản đến lạnh lẽo. "Kẻ địch chuộng giấu mặt, tất sẽ không phái người trực tiếp truy sát. Theo thói quen của Hắc Thiên Kiếm Các, chúng sẽ dùng Huyết Dẫn Phi Kiếm để diệt khẩu từ xa."
Hắn bước tới bên cạnh đài quan trắc bằng ngọc lưu ly đặt giữa phòng. Trên bề mặt đài, sa bàn thu nhỏ của toàn bộ khu vực phía đông đang chậm rãi xoay tròn. Chín mươi sáu ngọn đèn nhỏ cắm quanh sa bàn đại diện cho chín mươi sáu chốt gác của Thiên Đạo Kiếm Các, hiện tại đã bị rút sạch, để lại một khoảng trống hoác tựa như cánh cửa mở toang mời gọi.
"Nửa canh giờ trước, ta cố tình để lộ tin tức tên tử sĩ kia bị thương ở đan điền, linh lực rò rỉ. Hắc Thiên Kiếm Các nhận được tin, chắc chắn sẽ nhắm vào điểm yếu này." Diệp Tinh Thần gõ nhẹ khớp ngón tay lên viền ngọc. "Thứ chúng phóng ra sẽ không phải kiếm khí thông thường, mà là một thanh phi kiếm chuyên dùng để cắn nuốt mộc linh căn."
Lục Trầm biến sắc, ngay lập tức hiểu ra dụng ý của các chủ. Bố cục đêm nay vốn không phải để bắt người, mà là để dụ binh khí của kẻ địch xuất lộ.
Diệp Tinh Thần hất tay áo, từ trong nhẫn trữ vật lấy ra một khối thiết bài đen ngòm, bề mặt loang lổ những vết gỉ sét xanh thẫm. Đây không phải pháp bảo tấn công, mà là Tức Ảnh Trận Bàn, một loại cấm khí chuyên dùng để sao chép đường đi và tần số chấn động của kiếm văn trong khoảnh khắc giao phong.
"Cầm lấy vật này." Hắn ném khối thiết bài cho Lục Trầm. "Ngươi không cần đến cửa đông. Dẫn ba gã thợ rèn thạo việc nhất của Khố Phòng Số Ba, mang theo kìm phá giáp, lặn xuống đường thủy mạch ngầm dưới chân phường thị."
Lục Trầm bắt lấy trận bàn, cảm nhận hàn khí thấu xương truyền từ lớp gỉ sét vào lòng bàn tay. Trọng lượng của khối cấm khí như nhắc nhở gã về cái giá phải trả nếu nhiệm vụ thất bại.
"Kẻ địch cho rằng chúng ta dồn lực bao vây trên mặt đất, tất sẽ mượn đường thủy mạch để phóng kiếm." Ánh mắt Diệp Tinh Thần lóe lên một tia duệ khí. "Ngươi không cần đánh chặn thanh kiếm đó. Cứ để nó xuyên qua thủy mạch, đâm chết tên tử sĩ kia."
"Nhưng nếu để kiếm diệt khẩu thành công, manh mối..."
"Manh mối không nằm ở cái xác." Diệp Tinh Thần ngắt lời, giọng nói mang theo sự áp bức vô hình. "Thứ ta cần là khoảnh khắc thanh phi kiếm đó rút máu và quay trở về. Ngay lúc nó vừa uống no mộc linh khí, thân kiếm sẽ phình to, tốc độ giảm sút, kiếm văn bảo hộ sẽ lộ ra sơ hở trong một phần ba nhịp thở."
Hắn chỉ tay vào một điểm trũng nhất trên sa bàn thủy mạch. Nơi đó là ngã ba của dòng chảy ngầm, nước xoáy xiết, cực kỳ khó bố trí mai phục.
"Kích hoạt cấm khí ngay tại ngã ba này. Dùng kìm phá giáp kẹp chặt phần chuôi, không cho nó thu hồi kiếm khí. Chỉ cần cạo được một lớp mạt sắt mang theo kiếm văn nguyên bản của Hắc Thiên Kiếm Các, ván cược sáng mai chúng ta sẽ nắm toàn bộ sinh sát."
Lục Trầm hít sâu một hơi, siết chặt khối thiết bài trong tay. Kế sách này quá mức tàn nhẫn, dùng mạng của tử sĩ đối phương làm mồi câu, lại dùng chính đường đi nước bước của kẻ địch để ép chúng tự nộp vật chứng.
"Thuộc hạ đã hiểu. Nhưng thủy mạch áp lực cực lớn, thiết bài một khi khởi động sẽ rút cạn ba thành linh lực của người cầm. Nếu phi kiếm phản phệ..."
"Cho nên ta mới bảo ngươi mang theo thợ rèn." Diệp Tinh Thần quay lưng lại, nhìn về phía màn đêm đen kịt ngoài cửa sổ. "Nếu kiếm khí cắn ngược, để họ dùng búa rèn nện nát phần mũi. Tổn thất pháp khí tính vào sổ công huân của Khố Phòng. Nhớ kỹ, ta chỉ cần kiếm văn, không cần thân kiếm nguyên vẹn."
Lục Trầm cúi đầu lĩnh mệnh, thân ảnh hóa thành một vệt hắc ám dung nhập vào bóng tối ngoài hành lang. Trong phòng chỉ còn lại tiếng than củi nổ lách tách.
Diệp Tinh Thần đứng yên lặng, ánh mắt ghim chặt vào điểm trũng trên sa bàn. Hắn đang đánh cược, cược rằng kẻ đứng sau bức màn của đối thủ đủ cẩn thận để dùng sát chiêu mạnh nhất diệt khẩu, nhưng lại quá tự phụ để nhận ra lưỡi dao của chúng sắp bị ghi lại nhược điểm vĩnh viễn.
Đúng lúc này, cọc tiêu bằng đồng cắm ở góc đông bắc sa bàn đột ngột phát ra tiếng ngân lanh lảnh. Bề mặt cọc tiêu xuất hiện một vết nứt nhỏ, từ bên trong rỉ ra một tia hàn khí mang theo mùi máu tanh nhàn nhạt.
Kẻ thù đã xuất kiếm, và chúng chọn đi đúng vào con đường mà hắn đã trải sẵn.
Nước dưới mạch ngầm lạnh buốt như hàng vạn mũi kim châm thẳng vào lỗ chân lông. Lục Trầm nín thở, hai chân bám chặt vào vách đá trơn trượt đầy rêu xanh. Phía sau lưng gã, ba gã thợ rèn cởi trần, cơ bắp cuồn cuộn nổi lên những đường gân xanh thẫm. Bọn họ không mang theo pháp khí phòng thân, hai tay chỉ gắt gao siết chặt ba thanh kìm phá giáp được rèn từ hắc thiết nguyên chất. Khối cấm khí hình vuông trong ngực Lục Trầm lúc này tỏa ra từng đợt hàn ý âm u, hoàn toàn che đậy khí tức sinh mệnh của cả bốn người, hòa làm một với đáy nước lạnh lẽo.
Cách vị trí mai phục không xa, một khối gỗ ngàn năm ngâm đẫm dịch nhầy mộc hệ đang trôi lơ lửng, liên tục rỉ ra những tia linh lực yếu ớt. Đây chính là mồi nhử do đích thân các chủ chuẩn bị, mô phỏng hoàn hảo trạng thái đan điền vỡ nát của tên tử sĩ đang bỏ trốn. Thông tin giả đã được tung ra, mẻ lưới đã giương lên, giờ chỉ còn chờ con mồi cắn câu.
Thời gian trôi qua từng nhịp thở nặng nề. Bất chợt, dòng nước tĩnh lặng khẽ cuộn lên một gợn sóng mỏng.
Không có tiếng xé gió, cũng chẳng có linh quang chói lóa báo trước. Một vệt mờ màu đỏ sậm tựa như con rắn nước trườn đi trong bóng tối, lặng lẽ khoan thủng lớp phòng ngự tự nhiên của thủy mạch. Sát cơ âm thầm mà sắc bén đến rợn người. Lưỡi phi kiếm mang theo khao khát cắn nuốt mãnh liệt, lao thẳng vào khối gỗ mộc hệ đang rỉ máu giả kia.
Phập một tiếng trầm đục vang lên dưới đáy nước. Lưỡi kiếm cắm ngập vào lõi gỗ.
Ngay khoảnh khắc chạm vào mồi nhử, luồng thần thức bám trên thân kiếm đột ngột khựng lại. Kẻ điều khiển ở cách xa mười dặm nháy mắt nhận ra thứ bị đâm trúng không phải huyết nhục, mà chỉ là một cái bẫy linh lực chết. Thân kiếm đỏ sậm lập tức rung lên bần bật, vội vã xoay chiều định mượn sức nước bứt tốc tẩu thoát để xóa đi mọi dấu vết.
"Động thủ."
Lục Trầm truyền âm gầm lên, đồng thời bóp nát một viên phù thạch định thủy giấu trong tay áo. Dòng chảy xung quanh khối gỗ tức thì đông đặc lại thành một lồng giam áp suất bùn lầy, triệt tiêu hoàn toàn ưu thế tốc độ của dị vật. Ba gã thợ rèn đồng loạt lao ra từ góc khuất. Bọn họ không dùng linh lực tấn công, mà dùng sức mạnh cơ bắp thuần túy kết hợp cùng kỹ thuật tháo dỡ lò rèn. Ba thanh kìm hắc thiết ngoạm chặt lấy ba điểm yếu nhất trên sống kiếm, khóa chết đường lui của mũi nhọn.
Phi kiếm bị ép vào bước đường cùng, lập tức bộc phát phản kích. Từ trên thân nó, những đường vân hình vảy rắn đột ngột sáng rực lên, giải phóng một luồng sóng âm chấn động cắt nát dòng nước.
Một tiếng rắc chói tai vang lên. Thanh kìm trong tay gã thợ rèn bên trái chịu không nổi tần số oanh kích, vỡ vụn thành hàng chục mảnh vụn kim loại. Lực phản chấn cuồng bạo hất văng gã đập mạnh vào vách đá, khiến trận văn ổn định thủy mạch được khắc sẵn trên tường nứt toác ra một mảng lớn. Nước sông ngầm bắt đầu sủi bọt cuồn cuộn, báo hiệu kết cấu phong thủy của cả đoạn hầm này đã bị tổn hại nghiêm trọng. Để tu bổ lại điểm nứt này, chí ít phải mất ba tháng và tiêu hao hàng ngàn linh thạch từ kho dự trữ của gia tộc.
Nhưng cái giá này hoàn toàn nằm trong tính toán. Khoảnh khắc dị vật bùng nổ toàn bộ lực lượng để thoát khốn cũng là lúc lớp ngụy trang của nó mỏng manh nhất. Lục Trầm chớp lấy khe hở, ấn thẳng khối cấm khí lạnh buốt áp sát vào thân kiếm.
Mặt thiết bài đen ngòm chớp lóe một tia sáng gai mắt. Toàn bộ tần số chấn động, cấu trúc mạch linh lực và hình dáng kiếm văn của kẻ địch đã bị sao chép hoàn hảo, khắc sâu vào lõi trận bàn. Lưỡi dao đỏ sậm sau khi xé toạc được gọng kìm liền hóa thành một đạo huyết quang, điên cuồng lao vút đi trong làn nước đục ngầu, bỏ lại hiện trường ngổn ngang bọt khí.
Lục Trầm ngoi lên khỏi mặt nước, cắn răng chịu đựng cơn đau nhói truyền đến từ thức hải do hao tổn thần thức ép xung pháp bảo. Gã lật mặt khối thiết bài lên xem xét, đồng tử lập tức co rút lại.
Đường vân vừa được sao chép không phải là loại tà văn cắn nuốt huyết nhục đặc trưng của những sát thủ ẩn danh. Lớp ngụy trang đỏ sậm bên ngoài chỉ là vỏ bọc đánh lừa thị giác. Thứ lõi thật sự cấu tạo nên thanh phi kiếm này lại mang theo dấu vết luyện khí cực kỳ quen thuộc. Các nét khắc nối liền nhau theo hình sao sáu cánh, tỏa ra một tia linh vận tinh thuần của quặng tử kim.
"L
Tiếng kim loại gãy vụn vang lên chát chúa dưới đáy mạch ngầm tăm tối. Sóng âm từ thân kiếm vảy rắn bộc phát, mang theo kình lực vặn xoắn chấn nát đôi kìm hắc thiết thành từng mảnh vụn. Gã thợ rèn dẫn đầu lùi lảo đảo về phía sau, hai tay run rẩy kịch liệt, hổ khẩu rách toạc rỉ máu tươi hòa vào dòng nước lạnh buốt. Thanh hung khí sau khi thoát khốn không hề lao tới đoạt mạng người. Nó uốn lượn mượt mà như một con linh xà, mượn lực đẩy của dòng thủy mạch bứt tốc lao thẳng về phía thượng nguồn hòng tẩu thoát khỏi vòng vây.
Tránh ra, không được chạm vào lưỡi kiếm!
Lục Trầm quát khẽ, mũi chân đạp mạnh lên vách đá đầy rêu xanh trơn trượt để mượn lực lao tới. Hắn không hề rút bội kiếm bên hông ra cản đường, bởi các chủ đã dặn thứ cần thu về không phải là một khối sắt vụn vô tri. Bàn tay hắn vỗ mạnh vào khối cấm khí đen ngòm mang theo hơi thở cổ xưa trước ngực. Thiết bài sao chép lập tức bừng sáng, chín ô trận vị tỏa ra những sợi tơ linh lực màu đỏ rực, đan chéo vào nhau thành một tấm lưới vô hình bao trùm lấy toàn bộ không gian chật hẹp của nhánh sông ngầm.
Cách đó mười dặm, tại một gian mật thất không ánh đèn, kẻ điều khiển thanh hung khí đột ngột mở bừng mắt. Hắn cảm nhận được thần thức gắn trên thân kiếm đang bị một cỗ lực lượng tà môn bám lấy, cưỡng ép bóc tách và dò xét từng đường nét của kiếm văn. Nhận ra mưu kế bủa lưới vớt cá của đối phương, gã sát thủ hừ lạnh một tiếng, lập tức biến ảo thủ ấn. Hắn quyết đoán từ bỏ việc thu hồi vũ khí, chuyển sang thúc giục trận đồ tự hủy được khắc giấu tinh vi bên trong chuôi kiếm.
Dưới đáy mạch ngầm, phi kiếm vảy rắn đang lao đi với tốc độ cực nhanh bỗng khựng lại giữa dòng nước. Lớp vảy sừng trên bề mặt kim loại đồng loạt dựng đứng, tỏa ra thứ ánh sáng xanh lục u ám mang theo mùi tanh tưởi của mộc độc. Dòng thủy mạch xung quanh nháy mắt sôi sục, kịch độc ăn mòn bắt đầu lan tràn, biến nước trong thành một vũng bùn lầy chết chóc. Kẻ thù muốn mượn sức ép của địa hình để nghiền nát vật chứng, đồng thời kéo luôn đám người truy kích chôn cùng dưới lớp bùn nhơ.
Rút lui ngay, kiếm văn mộc hệ sắp bạo tạc!
Một gã thợ rèn gào lên, toan xoay người bỏ chạy nhưng đã muộn. Lục Trầm cắn chặt răng, cảm nhận được uy áp cường đại đang dội ngược lên thần thức của chính mình. Hắn không lùi nửa bước, trực tiếp cắm sâu khối thiết bài gỉ sét vào mạch nước đang sủi bọt độc. Linh lực toàn thân hắn tuôn trào, dồn hết vào chín ô trận vị đang vận hành quá tải.
Khóa mạch, sao chép cho ta!
Cấm khí trong tay Lục Trầm rung lên bần bật, há miệng cắn nuốt thứ ánh sáng xanh lục đang bành trướng. Nó không ngăn cản vụ nổ, mà dùng chính khoảng khắc linh lực bạo phát mạnh nhất để cưỡng ép ghi lại trọn vẹn tần số chấn động của sóng âm. Một tiếng nổ trầm đục vang lên làm rung chuyển cả đoạn hầm ngầm. Thanh hung khí hóa thành vô số mảnh vụn sắc lẹm, găm chi chít vào vách đá xung quanh, triệt để trở thành phế phẩm.
Lục Trầm lùi lại ba bước, lồng ngực phập phồng, khóe miệng rỉ ra một tia máu đen do trúng phải dư chấn. Khối thiết bài nứt ra một đường dài vắt ngang bề mặt, linh tính hao hụt quá nửa. Tổn thất này bắt buộc phải đưa vào sổ ghi nợ công huân của gia tộc, xin trưởng lão mở kho xuất vật liệu quý hiếm để tu bổ. Ba gã thợ rèn đi theo cũng bị dư chấn làm tổn thương kinh mạch, ít nhất nửa tháng tới không thể khai lò đúc kiếm, ảnh hưởng trực tiếp đến tiến độ giao hàng của thương hội.
Nhưng cái giá phải trả đó hoàn toàn xứng đáng với cục diện vừa xoay chuyển. Lục Trầm cúi nhìn bề mặt khối thiết bài vừa đổi trạng thái. Chín đường vân sáng lấp lánh hiện lên rõ nét, hoàn toàn trùng khớp với nhịp đập của loại búa rèn độc quyền thuộc về phường đúc sâu trong Hắc Thiên Kiếm Các.
Đối thủ mười dặm ngoài kia cứ ngỡ đã hủy thi diệt tích thành công, an tâm cắt đứt liên hệ. Chúng không hề biết rằng bản thân vừa tự tay dâng lên bằng chứng định tội trí mạng nhất. Mọi biến số, từ việc hung khí phản kháng, chuyển hướng công kích cho đến quyết định tự bạo, đều đã nằm gọn trong sa bàn tính toán của Diệp Tinh Thần. Hắn cố tình ép kẻ địch phải phá hủy vật chứng, bởi vì âm thanh nứt gãy của kiếm văn trước lúc vỡ nát mới là lời khai chân thật nhất.
Tiếng nổ trầm đục quật thẳng vào thức hải, khiến tầm nhìn của Lục Trầm chao đảo dữ dội. Khối thiết bài cấm khí trên tay gã rung lên bần bật, bề mặt rỉ sét nứt toác ra ba đường rãnh sâu hoắm, tỏa ra mùi khét lẹt của linh lực thiêu đốt. Luồng kiếm khí mộc độc không nổ tung ra ngoài mà bị ép cuộn tròn lại bên trong chín ô trận vị sao chép, điên cuồng cắn xé không gian giam giữ. Từ đầu bên kia pháp thuật, kẻ điều khiển thanh phi kiếm sát thủ lập tức nhận ra dị thường. Thay vì tiếp tục dồn linh lực xuyên phá thủy mạch ngầm, đối phương quyết đoán đảo ngược pháp quyết, kích hoạt trận văn tự hủy ở hạch tâm nhằm thiêu rụi hoàn toàn tàn kiếm để xóa sạch dấu vết.
"Muốn cắt đứt nhân quả sao, đâu có dễ như vậy."
Lục Trầm cắn chặt khớp hàm, cưỡng ép rút cạn một phần ba linh lực trong đan điền bơm thẳng vào thiết bài. Đổi lại, cấm khí phát ra tiếng vỡ vụn xót xa, một góc mảng đồng đen bong tróc, vĩnh viễn mất đi khả năng phục hồi. Cái giá phải trả cho việc giam cầm lực lượng tự bạo của một kiện pháp bảo là hy sinh luôn vật dẫn, nhưng gã không có thời gian để tiếc rẻ. Lục Trầm quát lớn ra hiệu cho ba gã thợ rèn đang bám trên vách đá rêu phong. Ba bóng người lập tức lao tới, vung kìm phá giáp chuyên dụng, mượn thế nước xiết nện chuẩn xác vào ba tử huyệt trên thân thanh kiếm đang bốc cháy ánh sáng xanh lục.
Âm thanh kim loại gãy gập vang lên khô khốc giữa dòng bùn lầy lội. Chuỗi trận văn tự hủy của kẻ địch bị kìm phá giáp cắt đứt ngang xương ngay khoảnh khắc chớp nhoáng. Lục Trầm nhanh tay chộp lấy phần chuôi kiếm đã bị tước mất lưỡi, dùng một tấm phù lục phong ấn dán chặt lại. Khối thiết bài lúc này đã hoàn toàn tàn phế, biến thành một đống phế đồng nung đỏ, đổi lấy việc giữ lại được một đoạn tàn hạch chứa đựng khí tức gốc của kẻ thủ ác. Gã thở hắt ra một hơi, thu dọn tàn cuộc rồi bóp nát ngọc giản truyền tống rời khỏi hiện trường.
Nửa nén hương sau, tại sảnh chính của Thiên Đạo Kiếm Các, đoạn chuôi kiếm xám xịt được đặt ngay ngắn trên khay ngọc. Diệp Tinh Thần rũ mắt nhìn những đường vân mộc hệ giả mạo đang dần phai màu trên bề mặt kim loại. Hắn nhỏ một giọt Thấu Cốt Dịch lên bề mặt chuôi kiếm. Lớp ngụy trang bên ngoài xèo xèo tan chảy, để lộ ra chất thép ô kim thô ráp mang theo tà khí đặc trưng. Nghề đúc kiếm không bao giờ biết nói dối, từng nhát búa nện xuống đều lưu lại dấu vết của lò lửa và thói quen của thợ rèn. Kẻ địch tưởng rằng đã giết được tên tử sĩ để bịt đầu mối, lại không ngờ chính thanh kiếm diệt khẩu kia mới là mồi nhử thực sự mà hắn giăng ra từ đầu. Mọi bước lùi, mọi khoảng trống phòng ngự đều chỉ để chờ vật chứng này xuất hiện.
"Tần số chấn động của đường kiếm văn này hoàn toàn trùng khớp với loại dao khắc phù điêu lưu hành trong phường thị phía nam."
Diệp Tinh Thần chậm rãi lên tiếng, ngón tay gõ nhịp nhàng lên mặt bàn gỗ trầm hương. Hắn đã cố tình để trống chín mươi sáu chốt gác, chính là ép kẻ địch phải dùng pháp khí có tốc độ nhanh nhất, ít hao tổn nhất để ra tay từ xa. Một khi chúng dùng loại phi kiếm sản xuất hàng loạt này, nguồn gốc vật liệu và xưởng đúc chắc chắn sẽ để lại tì vết. Bọn chúng vội vàng hủy thi diệt tích, lại vô tình tự tay dâng lên bằng chứng về một đường dây tuồn vật liệu cấm ngay dưới mí mắt các thế lực Cửu Châu. Hắc Thiên Kiếm Các luôn tự hào về khả năng che đậy sự thật, nay đã bị chính quy luật của vật liệu phản phệ.
"Truyền lệnh cho Tình Báo Đường, lập tức đình chỉ mọi nhiệm vụ truy quét vòng ngoài."
Diệp Tinh Thần ném ra một tấm lệnh bài bằng đồng điếu, mặt trên khắc hình lò rèn rực lửa.
"Mang Lệnh Bài Giám Chế đến Khố Phòng Chữ Địa, rút ra ba mươi bộ Tầm Trận La Bàn phân phát cho các ám vệ. Bắt đầu từ giờ Hợi đêm nay, phong tỏa toàn bộ thương lộ vận chuyển quặng mỏ đi vào cửa nam phường thị."
Ánh mắt hắn hướng về phía danh sách Hắc Thiên Kiếm Phổ đang nằm lay lắt trên án thư. Mảnh tàn hạch trên khay ngọc đã chính thức đổi chủ, mang theo một nửa bí mật của kẻ thù giấu mặt. Sáng ngày mai, ván cược sinh tử của Vạn Kim Thương Hội sẽ không còn nằm ở quầy giao dịch, mà nằm ở chính những xe quặng lậu bị kẹt cứng ngoài cửa ải, buộc chúng phải tự tay phá vỡ lớp ngụy trang cuối cùng.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.