Chương 74: Lệnh Bài Này Vừa Ban Ra
Đăng: 21/07/2026 19:26
3,840 từ
1 lượt đọc
Tiếng chuông báo hiệu canh năm vẫn còn để lại những dư âm trầm mặc, len lỏi qua từng phiến đá lạnh lẽo của đài quan trắc. Diệp Tinh Thần đứng chắp tay sau lưng, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, dừng lại ở vệt máu mờ Trần Uyên vừa lưu lại. Hắn không vội vàng gọi chấp sự đến dọn dẹp hiện trường. Thay vào đó, hắn chậm rãi rút ra một thanh đoản kiếm bằng đồng thau, cẩn thận dùng mũi kiếm gạt nhẹ qua tàn dư thần thức còn vương trên nền đá.
Mũi kiếm vừa chạm vào vệt máu, lập tức phát ra một tiếng ngân trầm đục, thân kiếm khẽ run lên bần bật. Thông qua sự biến đổi của kiếm văn trên mặt đồng, Diệp Tinh Thần hoàn toàn đọc được mức độ hao tổn của thuộc hạ. Vết thương này không phải do ngoại lực tác động, mà là cái giá tất yếu khi phải áp chế sát khí từ chiếc hộp gỗ dán bùa vàng kia. Thứ nằm bên trong vốn là tàn tích của một thanh danh kiếm đã bị Hắc Thiên Kiếm Các tàn nhẫn bẻ gãy mạch linh, oán khí ngút trời.
Hắn mượn dao giết người, nhưng chưa bao giờ ném dao đi một cách mù quáng. Kẻ thù ẩn nấp trong bóng tối đinh ninh rằng Thiên Đạo Kiếm Các đang nhân lúc đêm khuya vắng người để vận chuyển lõi vật liệu quan trọng, hòng cứu vãn lò đúc số bốn. Bọn chúng đã âm thầm can thiệp vào quy trình đổi gác, cố tình tạo ra một lỗ hổng phòng ngự kéo dài đúng nửa canh giờ tại tuyến đường Tinh Lạc.
Nguồn thông tin này không phải tự nhiên mà có. Từ buổi chiều, khi giám định lệnh bài tuần tra của tên đội trưởng bị thuyên chuyển, Diệp Tinh Thần đã soi ra một vết nứt hình bán nguyệt rất nhỏ ở góc thẻ. Đó là dấu vết bị thần thức cường ép thay đổi trận vị định vị. Hắn lập tức tương kế tựu kế, dùng chính tuyến đường trống trải đó làm mồi nhử, buộc kẻ địch phải tự mình bước ra ánh sáng để đoạt lấy chiếc hộp.
Chậm rãi quay trở lại bàn ngọc, Diệp Tinh Thần đặt thanh đoản kiếm xuống, thay vào đó là một bàn cờ gỗ sưa đã sờn cũ. Chín ô trận vị trên mặt gỗ không hề đặt quân cờ, mà rải rác những mạt sắt gỉ sét mang đậm khí tức hàn băng. Đây chính là Phản Mạch Trận Bàn, một pháp khí chuyên dụng của đúc kiếm sư dùng để đo lường dị biến và phản phệ của kiếm văn từ khoảng cách xa.
Hắn truyền một đạo linh lực thuộc tính thủy mỏng manh vào trung tâm trận bàn. Ngay lập tức, lớp mạt sắt ở góc Tây Bắc bắt đầu rung lên dữ dội, chuyển dần sang màu đỏ sậm. Trần Uyên đã tiến vào khu vực phục kích. Diệp Tinh Thần nín thở, ngón tay gõ nhịp nhàng lên mặt bàn, chờ đợi biến số cuối cùng của ván cờ. Hắn biết rõ đối thủ sẽ không lập tức hạ sát thủ, mà sẽ dùng trận pháp giam cầm để đoạt vật chứng trước.
Quả nhiên, mạt sắt trên bàn cờ đột ngột tụ lại thành hình một mũi khoan, hung hăng đâm thủng lớp linh quang mỏng manh mô phỏng bùa vàng. Kẻ cướp đoạt đã ra tay. Cỗ thần thức mang theo hàn khí đặc trưng của Hắc Thiên Kiếm Các tự tin nghiền nát lớp phù lục ngụy trang. Chúng cho rằng việc xé bỏ lá bùa sẽ cắt đứt mọi liên hệ định vị, biến chiếc hộp thành vật vô chủ.
Nhưng chúng đã sai lầm chí mạng. Lớp bùa vàng kia không phải là bình phong định vị, mà là đạo phong ấn duy nhất giam giữ sát khí phản phệ từ ba mảnh vỡ pháp khí bên trong. Đột nhiên, mạt sắt ở ô Tây Bắc nổ tung, bắn ra những tia lửa lạnh lẽo xé rách không gian. Trận bàn gỗ sưa phát ra tiếng rắc chói tai, xuất hiện một vết nứt kéo dài cắt ngang ba đạo trận văn cốt lõi, khiến linh lực trong phòng chấn động kịch liệt.
Đây chính là cái giá của việc cưỡng ép phá giải niêm phong. Kẻ thù vừa mở nắp hộp, sát khí ngưng tụ từ hàng trăm thanh tàn kiếm lập tức cắn ngược vào thần hồn và kinh mạch của kẻ đó. Dù tu vi có cao đến đâu, ấn ký kiếm khí oán độc này cũng sẽ bám chặt vào đan điền, không thể dùng bất cứ đan dược nào để xóa nhòa trong vòng ít nhất ba tháng tới.
Diệp Tinh Thần khẽ phẩy tay áo, dập tắt những tia lửa tàn đang nhen nhóm trên mặt ngọc. Hắn không cần phái thêm bất kỳ ám vệ nào đuổi theo truy kích. Kẻ cướp hiện tại đã tự biến mình thành một ngọn đuốc sáng rực, lọt thỏm giữa mạng lưới tình báo của Thiên Cơ Kiếm Võng. Thay vì bận tâm đến chiếc hộp đã mất, hắn vươn tay cầm lấy mảnh trận văn vừa nứt gãy trên Phản Mạch Trận Bàn, cẩn thận đặt vào một khay ngọc khác.
Vật chứng này đã hoàn thành sứ mệnh của nó. Sáng ngày mai, khi Tộc nghị chính thức bắt đầu, mảnh gỗ sưa mang theo tàn dư hàn khí của Hắc Thiên Kiếm Các này sẽ là đòn chí mạng. Nó không chỉ chứng minh có ngoại địch cường hành cướp đoạt, mà còn là bằng chứng thép chỉ điểm kẻ nội gián đã tự ý mở trận pháp phòng hộ để đưa sói vào nhà.
Gió đêm lướt qua tuyến đường Tinh Lạc mang theo hơi lạnh buốt xương. Trần Uyên cẩn thận ôm sát chiếc hộp gỗ vào ngực, bước chân cố tình loạng choạng để lộ ra vẻ kiệt sức của một người mang nội thương. Ngay khi gã vừa bước qua cây cột mốc bằng đá xanh, không gian xung quanh đột ngột vặn vẹo. Bốn đạo hắc ám linh quang từ lòng đất phóng vút lên, đan chéo thành một cái lồng giam vô hình phong tỏa toàn bộ đường lui.
Một bóng đen mang mặt nạ quỷ từ trên cành cây cổ thụ lao xuống, vung tay ném ra ba tấm phù lục màu xám tro. Phù lục vừa chạm gió liền hóa thành ba sợi xích sắt rực lửa, nhắm thẳng vào hai cánh tay và bả vai của Trần Uyên mà trói buộc. Gã không hề rút kiếm phản kích, chỉ cắn răng xoay người, dùng tấm lưng trần đỡ lấy luồng nhiệt nóng rát để bảo vệ vật phẩm trong ngực. Hành động liều mạng này càng khiến kẻ tập kích tin chắc thứ bên trong chính là lõi hỏa tủy mạch thượng hạng đang được chuyển đi cứu vãn lò đúc.
Tên thủ lĩnh áo đen đáp xuống mặt đất, ánh mắt sắc lạnh lướt qua lớp bùa vàng đang rung lên bần bật trên nắp hộp. Hắn lập tức nhận ra sự bất thường khi thấy linh lực của đối phương không hề dồn vào việc phá trận, mà lại cắn răng tập trung áp chế thứ bên trong. Hắn vội vàng giơ tay ra hiệu dừng lại, khàn giọng ra lệnh thay đổi chiến thuật. Ba bóng đen khác lập tức rút lui khỏi phạm vi cận chiến, đồng loạt cắm thanh đoản kiếm của họ xuống những mắt xích trận pháp, chuyển từ phong tỏa sang thế trận luyện hóa tầm xa.
Dưới sự thúc giục của hỏa trận mới, lớp bùa vàng trên chiếc hộp gỗ bắt đầu bốc khói đen. Bọn chúng không hề biết rằng, đạo bùa này vốn không phải mộc trận bảo vệ, mà là Khẫn Linh Phù do chính tay Các chủ vẽ ra nhằm giam giữ oán khí. Khi ngọn lửa của kẻ địch ăn mòn lớp giấy vàng, sát khí ngút trời từ mảnh tàn kiếm bên trong lập tức tràn ra như đê vỡ. Một tiếng kiếm ngân chói tai vang lên, mang theo hơi thở lạnh lẽo của hàng trăm vong hồn từng bị bẻ gãy mạch linh, lao thẳng vào thần thức của bốn kẻ tập kích.
Đối mặt với luồng sát khí cuồn cuộn đang thoát hoan, Trần Uyên buộc phải đưa ra lựa chọn quyết đoán. Gã dứt khoát ném vỡ khối ngọc bội cảm ứng đeo bên hông, cắt đứt hoàn toàn liên kết với linh mạch bảo hộ xung quanh để không bị oán khí nhận diện. Cái giá phải trả lập tức ập đến. Thần thức của gã chịu một cú va đập dữ dội, trước mắt tối sầm lại, hai tai ù đi như có hàng ngàn mũi kim châm chích. Món pháp khí phòng thân trị giá hơn ba ngàn điểm công huân vỡ vụn thành bột mịn, rải rác trên nền đất lạnh.
Kẻ thù hoàn toàn rơi vào hoảng loạn khi ngọn lửa luyện hóa của chúng bị oán khí nhuộm thành một màu xanh biếc. Tên thủ lĩnh kinh hãi nhận ra thứ mình vừa giải phóng không phải là vật liệu quý giá, mà là tàn dư tội ác do chính tổ chức của chúng gây ra trong quá khứ. Hắn vội vã vỗ một chưởng lên ngực để cưỡng ép thu hồi trận bàn, nhưng sát khí đã kịp thời khắc một đạo kiếm văn hình đầu lâu mờ nhạt lên mu bàn tay phải của hắn. Vết ấn ký này không gây thương tích vật lý, nhưng lại tỏa ra dao động linh lực đặc trưng không thể che giấu.
Trần Uyên tựa lưng vào cột đá, cố gắng điều hòa nhịp thở khi nhìn bốn bóng đen chật vật bỏ chạy vào rừng sâu. Gã cẩn thận nhặt lấy một mảnh cờ lệnh cháy dở mà đối phương vô tình đánh rơi trong lúc hoảng loạn tháo lui. Vật chứng này kết hợp cùng ấn ký đầu lâu trên tay tên thủ lĩnh đã hoàn thành xuất sắc vai trò mồi nhử trong ván cờ lớn. Sáng ngày mai, Chấp Sự Đường sẽ có đủ lý do hợp pháp để phong tỏa toàn bộ thương đạo, ban bố lệnh kiểm tra thần thức gắt gao đối với mọi thành viên đang hoạt động tại khu vực ngoại vi.
Tại tuyến đường Tinh Lạc, lớp bùa vàng dán trên chiếc hộp gỗ lim nháy mắt bốc cháy thành ngọn lửa màu lục bích. Một tiếng rít gào chói tai xé toạc màn đêm, mang theo oán khí ngưng tụ suốt mười năm của một thanh tàn kiếm bị bẻ gãy mạch linh. Bốn bóng đen đang vây quanh cỗ xe ngựa lập tức khựng lại, ánh mắt từ tham lam chuyển sang kinh hãi tột độ. Bọn chúng vốn đinh ninh bên trong là lõi hỏa tủy mạch quý giá, định dùng trận pháp phong tuyệt để âm thầm cướp đoạt. Nào ngờ thứ vừa thoát ra khỏi lớp phong ấn lại là hàng vạn sợi kiếm khí đen ngòm, mang theo sự phẫn nộ điên cuồng lao thẳng vào thức hải của những kẻ xâm nhập.
Trần Uyên ngã gục bên bánh xe, sắc mặt tái nhợt như giấy. Khối ngọc bội phòng thân trị giá ba ngàn điểm công huân trên hông gã đã vỡ nát thành từng mảnh vụn, hoàn toàn mất đi khả năng che chở. Giữa vòng xoáy sát khí sắc lạnh cắn xé không gian, gã chỉ có thể cắn chặt răng, cố gắng thu liễm toàn bộ thần thức vào sâu trong linh đài để bảo toàn tính mạng.
Tên thủ lĩnh toán tập kích lùi nhanh về sau ba trượng, hai tay liên tục kết ấn hòng gạt phăng luồng oán khí đang bám riết lấy kinh mạch. Hắn gắt gao nhìn chằm chằm vào đoạn lưỡi kiếm rỉ sét vừa văng ra từ chiếc hộp vỡ, đồng tử co rút kịch liệt.
Rút lui ngay lập tức, đây không phải là tài nguyên đúc kiếm.
Giọng nói của tên thủ lĩnh khàn đặc, mang theo sự hoảng loạn hiếm thấy.
Chúng ta đã sập bẫy, thứ này mang theo ấn ký của cấm thuật đoạn mạch, tuyệt đối không thể để uế khí phát tán gọi tuần tra tới.
Nhận ra thế cục đã hoàn toàn chệch hướng, đối phương lập tức thay đổi chiến thuật. Thay vì vội vã tháo chạy để rồi bị tàn dư kiếm khí bám theo dấu vết, tên thủ lĩnh quyết định ra tay triệt để. Hắn lật cổ tay, tế ra một tấm lưới đan bằng tơ máu, mang theo trận văn áp chế thần hồn ném thẳng về phía trung tâm vụ nổ. Tấm Khốn Linh Võng vừa bung mở đã hóa thành một lồng giam đỏ rực, cưỡng ép thu hẹp phạm vi hoạt động của vạn sợi hắc tuyến.
Ba tên đồng bọn cũng nhanh chóng phối hợp, cắm bốn thanh cờ trận màu đen xuống bốn góc đường. Một kết giới cách âm và giam giữ linh khí tạm thời được dựng lên, cô lập hoàn toàn chiến trường ngắn ngủi này khỏi tai mắt bên ngoài.
Bọn chúng tưởng rằng mình đang dập tắt một mồi lửa, nhưng thực chất lại tự tay ấn chốt đóng lại cái bẫy đã được giăng sẵn. Trần Uyên gượng đau, dùng đầu ngón tay dính máu tươi quệt lấy lớp bột ngọc bội vỡ nát trên mặt đất. Gã không hề thi triển bất kỳ pháp thuật tấn công nào, mà chỉ âm thầm vẽ ra một đạo Dẫn Khí Văn cực kỳ đơn giản ngay dưới gầm xe ngựa.
Ngay khi Khốn Linh Võng siết chặt lấy đoạn tàn kiếm, áp lực từ tơ máu đã ép luồng oán khí dội ngược vào trong. Lớp bụi mịn lấp lánh vốn được rải kín dưới đáy hộp gỗ lúc này mới bộc lộ tác dụng thật sự. Đó không phải là mạt cưa thông thường, mà là bột Lưu Ảnh Thạch đã được nghiền nát, nhạy cảm tột độ với những dao động linh lực mang tính đặc thù.
Khi tên thủ lĩnh dồn linh lực mang theo công pháp của bản môn vào tấm lưới để nghiền nát kiếm linh, đặc trưng sương mù xám xịt của hắn lập tức bị vô số hạt bụi nhỏ xíu kia ghi nhận. Một tiếng nổ trầm đục vang lên, đoạn tàn kiếm triệt để hóa thành bột mịn. Tên thủ lĩnh kêu lên một tiếng đau đớn, lảo đảo lùi lại.
Việc dùng công pháp cưỡng ép tiêu hủy oán linh khiến thần thức của hắn bị phản phệ nghiêm trọng, thọ nguyên trong nháy mắt bị cắn nuốt mất năm năm. Hắn ôm lấy thái dương đang rỉ máu đen, hung hăng phất tay ra hiệu cho đồng bọn tháo gỡ cờ trận, rút lui khỏi hiện trường. Bọn chúng tan biến vào bóng tối, bỏ lại cỗ xe ngựa vỡ nát và một Trần Uyên tưởng chừng như đã ngất lịm.
Đợi đến khi không gian xung quanh chỉ còn lại tiếng gió rít, Trần Uyên mới chậm rãi mở mắt. Con ngươi bên phải của gã đã đục ngầu, tạm thời mất đi thị lực do phải chịu đựng áp lực quá lớn từ việc duy trì Dẫn Khí Văn ở cự ly gần. Đổi lại cái giá đau đớn này, vô số hạt bụi Lưu Ảnh Thạch mang theo dấu vết công pháp của kẻ địch đã men theo nét vẽ bằng máu và bột ngọc, tụ tập lại thành một đốm sáng mờ nhạt nằm gọn trong lòng bàn tay gã.
Cùng lúc đó, tại đài quan trắc cách xa mười dặm, những mạt sắt gỉ sét trên Phản Mạch Trận Bàn rốt cuộc cũng ngừng di chuyển. Chúng xếp thành một đồ án hình mạng nhện xám xịt, tỏa ra thứ khí tức âm hàn đặc trưng không thể nhầm lẫn. Bằng chứng về việc có kẻ sử dụng cấm thuật để che đậy lịch sử của một thanh danh kiếm nay đã chính thức thành hình, nằm trọn trong sự tính toán của người bày cục.
Đạo Dẫn Khí Văn vừa thành hình dưới gầm xe, lập tức tỏa ra một vệt sáng đỏ thẫm. Trần Uyên không dùng linh lực để kích phát sát chiêu. Gã chỉ đơn giản kết ấn, mượn trận vị ngũ hành, nối thẳng đồ án bằng máu này vào trung tâm của tấm lưới ánh sáng đang bao trùm xung quanh.
Kẻ địch vốn định dùng trận pháp phong tỏa để bắt sống con mồi, lại không ngờ chính lớp màng giam cầm đó trở thành đường dẫn hoàn hảo. Sát khí cuồng bạo mang theo oán niệm từ khối tàn kiếm trong hộp gỗ nương theo phù văn, điên cuồng trút ngược vào các mắt xích của trận thế.
Tên thủ lĩnh toán tập kích biến sắc khi nhận ra linh khí trong không gian đã bị ô nhiễm nặng nề. Hắn lập tức bấm quyết, thay đổi trận kỳ từ thể "Giam giữ" sang thể "Thanh tẩy", định dùng hỏa diệm trận pháp thiêu rụi tà khí.
Thế nhưng, oán niệm của một thanh danh kiếm bị bẻ gãy quá mức bá đạo. Ngọn lửa trận pháp vừa bùng lên đã bị sắc đỏ nuốt chửng. Biết không thể cứu vãn, tên thủ lĩnh quả quyết cắn chót lưỡi, cưỡng ép thu hồi thần thức đang gắn kết với pháp bảo.
Đồng thời, hắn ném ra một thanh đoản thoi màu xám tro nhằm cắt đứt luồng tà khí đang lan tới. Đoản thoi va chạm với luồng sáng đỏ, phát ra một tiếng vỡ vụn chói tai. Linh quang trên bề mặt nháy mắt tắt ngấm.
Cái giá phải trả cho việc dùng bản mạng pháp khí thế mạng vô cùng thảm khốc. Không hề có chất lỏng nào tuôn ra, nhưng thần hồn của tên thủ lĩnh chịu chấn động kịch liệt. Lớp da trên toàn bộ cánh tay phải của hắn nứt nẻ từng mảng như đồ gốm hỏng, bong tróc rớt xuống lả tả. Thị giác của hắn chìm vào bóng tối đen kịt, tạm thời mù lòa.
Không dám nán lại thêm một nhịp thở nào, toán hắc y nhân đành mượn lực đẩy từ vụ nổ pháp khí, hốt hoảng dìu thủ lĩnh tháo chạy vào màn đêm. Trần Uyên ho khan vài tiếng, cố gắng ổn định nhịp thở sau dư chấn chấn động.
Gã bước tới nhặt lấy tàn tích của thanh đoản thoi vừa rơi xuống nền đất lạnh. Trên bề mặt mảnh vỡ bằng hợp kim tinh vẫn còn lưu lại một nửa đồ án hình mây cuốn. Gã cẩn thận dùng bùa phong linh bọc kín vật chứng này lại.
Tiếp đó, Trần Uyên gieo một tấm Tịnh Trần Phù để xóa sạch tàn dư của trận văn dưới gầm xe. Xong xuôi, gã mới truyền một luồng linh lực vào con hạc giấy, thả nó bay vút về phía đỉnh tháp quan trắc trong đêm tối.
Tại đài quan trắc, những mạt sắt gỉ sét trên mặt bàn cờ gỗ sưa bỗng nhiên hội tụ lại. Chúng di chuyển theo từ trường, tạo thành một đường thẳng tắp chĩa về hướng Tây Bắc.
Diệp Tinh Thần thu hồi đạo linh lực thuộc tính thủy đang vờn quanh đầu ngón tay. Khóe môi hắn khẽ nhếch lên một đường vòng cung lạnh nhạt. Bước cờ mượn dao này đã hoàn thành đúng như dự tính.
Kẻ thù không chỉ tự rước lấy sự tàn phá từ khối kim loại mang oán khí, mà còn tự tay để lại manh mối chí mạng. Hắn vươn tay đón lấy con hạc giấy vừa xuyên qua khe cửa sổ, chậm rãi mở nếp gấp lấy ra mảnh vỡ kim loại xám tro.
Đầu ngón tay Diệp Tinh Thần khẽ miết qua đường vân mây cuốn đứt đoạn trên mặt thép. Chỉ bằng một cái chạm, độ nhám của vết khắc đã lên tiếng. Thêm vào đó, tỷ lệ pha trộn tạp chất quặng lưu huỳnh đã hoàn toàn tố cáo xuất xứ của món đồ.
Kỹ thuật nung chảy ở nhiệt độ thấp để giữ lại tính dẻo này là thủ pháp độc quyền của phường đúc số ba. Nơi này hiện đang chịu sự quản lý trực tiếp của phe cánh Nhị trưởng lão.
Hơn thế nữa, trên mảnh vỡ còn thoang thoảng mùi khét đặc trưng của Địa Hỏa mạch ngầm. Kẻ giấu mặt vẫn đinh ninh rằng chúng chỉ xui xẻo vấp phải một món hàng lỗi có chứa sát khí phản phệ.
Bọn chúng hoàn toàn không biết bản thân đã tự bóc trần toàn bộ mạng lưới hậu cần ngay tại hiện trường. Diệp Tinh Thần điềm nhiên bước tới án thư, nhấc bút lông sói chấm vào nghiên chu sa đỏ thẫm.
Hắn dứt khoát viết một đạo lệnh bài niêm phong, đóng thêm ấn triện của trưởng giám sát. Quy chế thương đạo của Thiên Đạo Kiếm Các quy định rất rõ ràng về an ninh vận chuyển.
Bất cứ tuyến đường nào xảy ra tập kích làm tổn hại đến pháp khí hộ tống, toàn bộ kho bãi liên đới đến kỹ thuật chế tác vật phẩm rơi vãi phải lập tức đóng băng để điều tra.
Lệnh bài này vừa ban ra, đồng nghĩa với việc mạch máu cung ứng quặng thô của đối thủ sẽ bị cắt đứt hoàn toàn trong vòng nửa tháng tới. Không có nguyên liệu, lò đúc của Nhị trưởng lão sẽ phải đình trệ.
Sáng ngày mai, mảnh vỡ đoản thoi này cùng với tấm thẻ bài tuần tra bị nứt góc sẽ được đặt song song trên khay phán quyết. Chấp sự đường sẽ có đủ cơ sở hợp pháp để mang quân phong tỏa phường đúc số ba.
Hành động này sẽ ép những kẻ đứng sau phải tự mình đền bù tổn thất uy tín, hoặc chấp nhận bị tước quyền quản lý. Diệp Tinh Thần cẩn thận cất gọn vật chứng vào một chiếc hộp ngọc cách linh.
Ánh mắt hắn dời về phía sa bàn Cửu Châu đang tỏa sáng mờ ảo giữa căn phòng tĩnh lặng. Hắc Thiên Kiếm Các muốn dùng quyền lực ngầm để thao túng lịch sử danh kiếm, vậy hắn sẽ dùng cách khác để đáp trả.
Hắn sẽ dùng chính quy tắc minh bạch nhất, sắc bén nhất của tông môn để từng bước bẻ gãy vây cánh của chúng, phơi bày mọi tội ác ra ngoài ánh sáng.
Mũi kiếm vừa chạm vào vệt máu, lập tức phát ra một tiếng ngân trầm đục, thân kiếm khẽ run lên bần bật. Thông qua sự biến đổi của kiếm văn trên mặt đồng, Diệp Tinh Thần hoàn toàn đọc được mức độ hao tổn của thuộc hạ. Vết thương này không phải do ngoại lực tác động, mà là cái giá tất yếu khi phải áp chế sát khí từ chiếc hộp gỗ dán bùa vàng kia. Thứ nằm bên trong vốn là tàn tích của một thanh danh kiếm đã bị Hắc Thiên Kiếm Các tàn nhẫn bẻ gãy mạch linh, oán khí ngút trời.
Hắn mượn dao giết người, nhưng chưa bao giờ ném dao đi một cách mù quáng. Kẻ thù ẩn nấp trong bóng tối đinh ninh rằng Thiên Đạo Kiếm Các đang nhân lúc đêm khuya vắng người để vận chuyển lõi vật liệu quan trọng, hòng cứu vãn lò đúc số bốn. Bọn chúng đã âm thầm can thiệp vào quy trình đổi gác, cố tình tạo ra một lỗ hổng phòng ngự kéo dài đúng nửa canh giờ tại tuyến đường Tinh Lạc.
Nguồn thông tin này không phải tự nhiên mà có. Từ buổi chiều, khi giám định lệnh bài tuần tra của tên đội trưởng bị thuyên chuyển, Diệp Tinh Thần đã soi ra một vết nứt hình bán nguyệt rất nhỏ ở góc thẻ. Đó là dấu vết bị thần thức cường ép thay đổi trận vị định vị. Hắn lập tức tương kế tựu kế, dùng chính tuyến đường trống trải đó làm mồi nhử, buộc kẻ địch phải tự mình bước ra ánh sáng để đoạt lấy chiếc hộp.
Chậm rãi quay trở lại bàn ngọc, Diệp Tinh Thần đặt thanh đoản kiếm xuống, thay vào đó là một bàn cờ gỗ sưa đã sờn cũ. Chín ô trận vị trên mặt gỗ không hề đặt quân cờ, mà rải rác những mạt sắt gỉ sét mang đậm khí tức hàn băng. Đây chính là Phản Mạch Trận Bàn, một pháp khí chuyên dụng của đúc kiếm sư dùng để đo lường dị biến và phản phệ của kiếm văn từ khoảng cách xa.
Hắn truyền một đạo linh lực thuộc tính thủy mỏng manh vào trung tâm trận bàn. Ngay lập tức, lớp mạt sắt ở góc Tây Bắc bắt đầu rung lên dữ dội, chuyển dần sang màu đỏ sậm. Trần Uyên đã tiến vào khu vực phục kích. Diệp Tinh Thần nín thở, ngón tay gõ nhịp nhàng lên mặt bàn, chờ đợi biến số cuối cùng của ván cờ. Hắn biết rõ đối thủ sẽ không lập tức hạ sát thủ, mà sẽ dùng trận pháp giam cầm để đoạt vật chứng trước.
Quả nhiên, mạt sắt trên bàn cờ đột ngột tụ lại thành hình một mũi khoan, hung hăng đâm thủng lớp linh quang mỏng manh mô phỏng bùa vàng. Kẻ cướp đoạt đã ra tay. Cỗ thần thức mang theo hàn khí đặc trưng của Hắc Thiên Kiếm Các tự tin nghiền nát lớp phù lục ngụy trang. Chúng cho rằng việc xé bỏ lá bùa sẽ cắt đứt mọi liên hệ định vị, biến chiếc hộp thành vật vô chủ.
Nhưng chúng đã sai lầm chí mạng. Lớp bùa vàng kia không phải là bình phong định vị, mà là đạo phong ấn duy nhất giam giữ sát khí phản phệ từ ba mảnh vỡ pháp khí bên trong. Đột nhiên, mạt sắt ở ô Tây Bắc nổ tung, bắn ra những tia lửa lạnh lẽo xé rách không gian. Trận bàn gỗ sưa phát ra tiếng rắc chói tai, xuất hiện một vết nứt kéo dài cắt ngang ba đạo trận văn cốt lõi, khiến linh lực trong phòng chấn động kịch liệt.
Đây chính là cái giá của việc cưỡng ép phá giải niêm phong. Kẻ thù vừa mở nắp hộp, sát khí ngưng tụ từ hàng trăm thanh tàn kiếm lập tức cắn ngược vào thần hồn và kinh mạch của kẻ đó. Dù tu vi có cao đến đâu, ấn ký kiếm khí oán độc này cũng sẽ bám chặt vào đan điền, không thể dùng bất cứ đan dược nào để xóa nhòa trong vòng ít nhất ba tháng tới.
Diệp Tinh Thần khẽ phẩy tay áo, dập tắt những tia lửa tàn đang nhen nhóm trên mặt ngọc. Hắn không cần phái thêm bất kỳ ám vệ nào đuổi theo truy kích. Kẻ cướp hiện tại đã tự biến mình thành một ngọn đuốc sáng rực, lọt thỏm giữa mạng lưới tình báo của Thiên Cơ Kiếm Võng. Thay vì bận tâm đến chiếc hộp đã mất, hắn vươn tay cầm lấy mảnh trận văn vừa nứt gãy trên Phản Mạch Trận Bàn, cẩn thận đặt vào một khay ngọc khác.
Vật chứng này đã hoàn thành sứ mệnh của nó. Sáng ngày mai, khi Tộc nghị chính thức bắt đầu, mảnh gỗ sưa mang theo tàn dư hàn khí của Hắc Thiên Kiếm Các này sẽ là đòn chí mạng. Nó không chỉ chứng minh có ngoại địch cường hành cướp đoạt, mà còn là bằng chứng thép chỉ điểm kẻ nội gián đã tự ý mở trận pháp phòng hộ để đưa sói vào nhà.
Gió đêm lướt qua tuyến đường Tinh Lạc mang theo hơi lạnh buốt xương. Trần Uyên cẩn thận ôm sát chiếc hộp gỗ vào ngực, bước chân cố tình loạng choạng để lộ ra vẻ kiệt sức của một người mang nội thương. Ngay khi gã vừa bước qua cây cột mốc bằng đá xanh, không gian xung quanh đột ngột vặn vẹo. Bốn đạo hắc ám linh quang từ lòng đất phóng vút lên, đan chéo thành một cái lồng giam vô hình phong tỏa toàn bộ đường lui.
Một bóng đen mang mặt nạ quỷ từ trên cành cây cổ thụ lao xuống, vung tay ném ra ba tấm phù lục màu xám tro. Phù lục vừa chạm gió liền hóa thành ba sợi xích sắt rực lửa, nhắm thẳng vào hai cánh tay và bả vai của Trần Uyên mà trói buộc. Gã không hề rút kiếm phản kích, chỉ cắn răng xoay người, dùng tấm lưng trần đỡ lấy luồng nhiệt nóng rát để bảo vệ vật phẩm trong ngực. Hành động liều mạng này càng khiến kẻ tập kích tin chắc thứ bên trong chính là lõi hỏa tủy mạch thượng hạng đang được chuyển đi cứu vãn lò đúc.
Tên thủ lĩnh áo đen đáp xuống mặt đất, ánh mắt sắc lạnh lướt qua lớp bùa vàng đang rung lên bần bật trên nắp hộp. Hắn lập tức nhận ra sự bất thường khi thấy linh lực của đối phương không hề dồn vào việc phá trận, mà lại cắn răng tập trung áp chế thứ bên trong. Hắn vội vàng giơ tay ra hiệu dừng lại, khàn giọng ra lệnh thay đổi chiến thuật. Ba bóng đen khác lập tức rút lui khỏi phạm vi cận chiến, đồng loạt cắm thanh đoản kiếm của họ xuống những mắt xích trận pháp, chuyển từ phong tỏa sang thế trận luyện hóa tầm xa.
Dưới sự thúc giục của hỏa trận mới, lớp bùa vàng trên chiếc hộp gỗ bắt đầu bốc khói đen. Bọn chúng không hề biết rằng, đạo bùa này vốn không phải mộc trận bảo vệ, mà là Khẫn Linh Phù do chính tay Các chủ vẽ ra nhằm giam giữ oán khí. Khi ngọn lửa của kẻ địch ăn mòn lớp giấy vàng, sát khí ngút trời từ mảnh tàn kiếm bên trong lập tức tràn ra như đê vỡ. Một tiếng kiếm ngân chói tai vang lên, mang theo hơi thở lạnh lẽo của hàng trăm vong hồn từng bị bẻ gãy mạch linh, lao thẳng vào thần thức của bốn kẻ tập kích.
Đối mặt với luồng sát khí cuồn cuộn đang thoát hoan, Trần Uyên buộc phải đưa ra lựa chọn quyết đoán. Gã dứt khoát ném vỡ khối ngọc bội cảm ứng đeo bên hông, cắt đứt hoàn toàn liên kết với linh mạch bảo hộ xung quanh để không bị oán khí nhận diện. Cái giá phải trả lập tức ập đến. Thần thức của gã chịu một cú va đập dữ dội, trước mắt tối sầm lại, hai tai ù đi như có hàng ngàn mũi kim châm chích. Món pháp khí phòng thân trị giá hơn ba ngàn điểm công huân vỡ vụn thành bột mịn, rải rác trên nền đất lạnh.
Kẻ thù hoàn toàn rơi vào hoảng loạn khi ngọn lửa luyện hóa của chúng bị oán khí nhuộm thành một màu xanh biếc. Tên thủ lĩnh kinh hãi nhận ra thứ mình vừa giải phóng không phải là vật liệu quý giá, mà là tàn dư tội ác do chính tổ chức của chúng gây ra trong quá khứ. Hắn vội vã vỗ một chưởng lên ngực để cưỡng ép thu hồi trận bàn, nhưng sát khí đã kịp thời khắc một đạo kiếm văn hình đầu lâu mờ nhạt lên mu bàn tay phải của hắn. Vết ấn ký này không gây thương tích vật lý, nhưng lại tỏa ra dao động linh lực đặc trưng không thể che giấu.
Trần Uyên tựa lưng vào cột đá, cố gắng điều hòa nhịp thở khi nhìn bốn bóng đen chật vật bỏ chạy vào rừng sâu. Gã cẩn thận nhặt lấy một mảnh cờ lệnh cháy dở mà đối phương vô tình đánh rơi trong lúc hoảng loạn tháo lui. Vật chứng này kết hợp cùng ấn ký đầu lâu trên tay tên thủ lĩnh đã hoàn thành xuất sắc vai trò mồi nhử trong ván cờ lớn. Sáng ngày mai, Chấp Sự Đường sẽ có đủ lý do hợp pháp để phong tỏa toàn bộ thương đạo, ban bố lệnh kiểm tra thần thức gắt gao đối với mọi thành viên đang hoạt động tại khu vực ngoại vi.
Tại tuyến đường Tinh Lạc, lớp bùa vàng dán trên chiếc hộp gỗ lim nháy mắt bốc cháy thành ngọn lửa màu lục bích. Một tiếng rít gào chói tai xé toạc màn đêm, mang theo oán khí ngưng tụ suốt mười năm của một thanh tàn kiếm bị bẻ gãy mạch linh. Bốn bóng đen đang vây quanh cỗ xe ngựa lập tức khựng lại, ánh mắt từ tham lam chuyển sang kinh hãi tột độ. Bọn chúng vốn đinh ninh bên trong là lõi hỏa tủy mạch quý giá, định dùng trận pháp phong tuyệt để âm thầm cướp đoạt. Nào ngờ thứ vừa thoát ra khỏi lớp phong ấn lại là hàng vạn sợi kiếm khí đen ngòm, mang theo sự phẫn nộ điên cuồng lao thẳng vào thức hải của những kẻ xâm nhập.
Trần Uyên ngã gục bên bánh xe, sắc mặt tái nhợt như giấy. Khối ngọc bội phòng thân trị giá ba ngàn điểm công huân trên hông gã đã vỡ nát thành từng mảnh vụn, hoàn toàn mất đi khả năng che chở. Giữa vòng xoáy sát khí sắc lạnh cắn xé không gian, gã chỉ có thể cắn chặt răng, cố gắng thu liễm toàn bộ thần thức vào sâu trong linh đài để bảo toàn tính mạng.
Tên thủ lĩnh toán tập kích lùi nhanh về sau ba trượng, hai tay liên tục kết ấn hòng gạt phăng luồng oán khí đang bám riết lấy kinh mạch. Hắn gắt gao nhìn chằm chằm vào đoạn lưỡi kiếm rỉ sét vừa văng ra từ chiếc hộp vỡ, đồng tử co rút kịch liệt.
Rút lui ngay lập tức, đây không phải là tài nguyên đúc kiếm.
Giọng nói của tên thủ lĩnh khàn đặc, mang theo sự hoảng loạn hiếm thấy.
Chúng ta đã sập bẫy, thứ này mang theo ấn ký của cấm thuật đoạn mạch, tuyệt đối không thể để uế khí phát tán gọi tuần tra tới.
Nhận ra thế cục đã hoàn toàn chệch hướng, đối phương lập tức thay đổi chiến thuật. Thay vì vội vã tháo chạy để rồi bị tàn dư kiếm khí bám theo dấu vết, tên thủ lĩnh quyết định ra tay triệt để. Hắn lật cổ tay, tế ra một tấm lưới đan bằng tơ máu, mang theo trận văn áp chế thần hồn ném thẳng về phía trung tâm vụ nổ. Tấm Khốn Linh Võng vừa bung mở đã hóa thành một lồng giam đỏ rực, cưỡng ép thu hẹp phạm vi hoạt động của vạn sợi hắc tuyến.
Ba tên đồng bọn cũng nhanh chóng phối hợp, cắm bốn thanh cờ trận màu đen xuống bốn góc đường. Một kết giới cách âm và giam giữ linh khí tạm thời được dựng lên, cô lập hoàn toàn chiến trường ngắn ngủi này khỏi tai mắt bên ngoài.
Bọn chúng tưởng rằng mình đang dập tắt một mồi lửa, nhưng thực chất lại tự tay ấn chốt đóng lại cái bẫy đã được giăng sẵn. Trần Uyên gượng đau, dùng đầu ngón tay dính máu tươi quệt lấy lớp bột ngọc bội vỡ nát trên mặt đất. Gã không hề thi triển bất kỳ pháp thuật tấn công nào, mà chỉ âm thầm vẽ ra một đạo Dẫn Khí Văn cực kỳ đơn giản ngay dưới gầm xe ngựa.
Ngay khi Khốn Linh Võng siết chặt lấy đoạn tàn kiếm, áp lực từ tơ máu đã ép luồng oán khí dội ngược vào trong. Lớp bụi mịn lấp lánh vốn được rải kín dưới đáy hộp gỗ lúc này mới bộc lộ tác dụng thật sự. Đó không phải là mạt cưa thông thường, mà là bột Lưu Ảnh Thạch đã được nghiền nát, nhạy cảm tột độ với những dao động linh lực mang tính đặc thù.
Khi tên thủ lĩnh dồn linh lực mang theo công pháp của bản môn vào tấm lưới để nghiền nát kiếm linh, đặc trưng sương mù xám xịt của hắn lập tức bị vô số hạt bụi nhỏ xíu kia ghi nhận. Một tiếng nổ trầm đục vang lên, đoạn tàn kiếm triệt để hóa thành bột mịn. Tên thủ lĩnh kêu lên một tiếng đau đớn, lảo đảo lùi lại.
Việc dùng công pháp cưỡng ép tiêu hủy oán linh khiến thần thức của hắn bị phản phệ nghiêm trọng, thọ nguyên trong nháy mắt bị cắn nuốt mất năm năm. Hắn ôm lấy thái dương đang rỉ máu đen, hung hăng phất tay ra hiệu cho đồng bọn tháo gỡ cờ trận, rút lui khỏi hiện trường. Bọn chúng tan biến vào bóng tối, bỏ lại cỗ xe ngựa vỡ nát và một Trần Uyên tưởng chừng như đã ngất lịm.
Đợi đến khi không gian xung quanh chỉ còn lại tiếng gió rít, Trần Uyên mới chậm rãi mở mắt. Con ngươi bên phải của gã đã đục ngầu, tạm thời mất đi thị lực do phải chịu đựng áp lực quá lớn từ việc duy trì Dẫn Khí Văn ở cự ly gần. Đổi lại cái giá đau đớn này, vô số hạt bụi Lưu Ảnh Thạch mang theo dấu vết công pháp của kẻ địch đã men theo nét vẽ bằng máu và bột ngọc, tụ tập lại thành một đốm sáng mờ nhạt nằm gọn trong lòng bàn tay gã.
Cùng lúc đó, tại đài quan trắc cách xa mười dặm, những mạt sắt gỉ sét trên Phản Mạch Trận Bàn rốt cuộc cũng ngừng di chuyển. Chúng xếp thành một đồ án hình mạng nhện xám xịt, tỏa ra thứ khí tức âm hàn đặc trưng không thể nhầm lẫn. Bằng chứng về việc có kẻ sử dụng cấm thuật để che đậy lịch sử của một thanh danh kiếm nay đã chính thức thành hình, nằm trọn trong sự tính toán của người bày cục.
Đạo Dẫn Khí Văn vừa thành hình dưới gầm xe, lập tức tỏa ra một vệt sáng đỏ thẫm. Trần Uyên không dùng linh lực để kích phát sát chiêu. Gã chỉ đơn giản kết ấn, mượn trận vị ngũ hành, nối thẳng đồ án bằng máu này vào trung tâm của tấm lưới ánh sáng đang bao trùm xung quanh.
Kẻ địch vốn định dùng trận pháp phong tỏa để bắt sống con mồi, lại không ngờ chính lớp màng giam cầm đó trở thành đường dẫn hoàn hảo. Sát khí cuồng bạo mang theo oán niệm từ khối tàn kiếm trong hộp gỗ nương theo phù văn, điên cuồng trút ngược vào các mắt xích của trận thế.
Tên thủ lĩnh toán tập kích biến sắc khi nhận ra linh khí trong không gian đã bị ô nhiễm nặng nề. Hắn lập tức bấm quyết, thay đổi trận kỳ từ thể "Giam giữ" sang thể "Thanh tẩy", định dùng hỏa diệm trận pháp thiêu rụi tà khí.
Thế nhưng, oán niệm của một thanh danh kiếm bị bẻ gãy quá mức bá đạo. Ngọn lửa trận pháp vừa bùng lên đã bị sắc đỏ nuốt chửng. Biết không thể cứu vãn, tên thủ lĩnh quả quyết cắn chót lưỡi, cưỡng ép thu hồi thần thức đang gắn kết với pháp bảo.
Đồng thời, hắn ném ra một thanh đoản thoi màu xám tro nhằm cắt đứt luồng tà khí đang lan tới. Đoản thoi va chạm với luồng sáng đỏ, phát ra một tiếng vỡ vụn chói tai. Linh quang trên bề mặt nháy mắt tắt ngấm.
Cái giá phải trả cho việc dùng bản mạng pháp khí thế mạng vô cùng thảm khốc. Không hề có chất lỏng nào tuôn ra, nhưng thần hồn của tên thủ lĩnh chịu chấn động kịch liệt. Lớp da trên toàn bộ cánh tay phải của hắn nứt nẻ từng mảng như đồ gốm hỏng, bong tróc rớt xuống lả tả. Thị giác của hắn chìm vào bóng tối đen kịt, tạm thời mù lòa.
Không dám nán lại thêm một nhịp thở nào, toán hắc y nhân đành mượn lực đẩy từ vụ nổ pháp khí, hốt hoảng dìu thủ lĩnh tháo chạy vào màn đêm. Trần Uyên ho khan vài tiếng, cố gắng ổn định nhịp thở sau dư chấn chấn động.
Gã bước tới nhặt lấy tàn tích của thanh đoản thoi vừa rơi xuống nền đất lạnh. Trên bề mặt mảnh vỡ bằng hợp kim tinh vẫn còn lưu lại một nửa đồ án hình mây cuốn. Gã cẩn thận dùng bùa phong linh bọc kín vật chứng này lại.
Tiếp đó, Trần Uyên gieo một tấm Tịnh Trần Phù để xóa sạch tàn dư của trận văn dưới gầm xe. Xong xuôi, gã mới truyền một luồng linh lực vào con hạc giấy, thả nó bay vút về phía đỉnh tháp quan trắc trong đêm tối.
Tại đài quan trắc, những mạt sắt gỉ sét trên mặt bàn cờ gỗ sưa bỗng nhiên hội tụ lại. Chúng di chuyển theo từ trường, tạo thành một đường thẳng tắp chĩa về hướng Tây Bắc.
Diệp Tinh Thần thu hồi đạo linh lực thuộc tính thủy đang vờn quanh đầu ngón tay. Khóe môi hắn khẽ nhếch lên một đường vòng cung lạnh nhạt. Bước cờ mượn dao này đã hoàn thành đúng như dự tính.
Kẻ thù không chỉ tự rước lấy sự tàn phá từ khối kim loại mang oán khí, mà còn tự tay để lại manh mối chí mạng. Hắn vươn tay đón lấy con hạc giấy vừa xuyên qua khe cửa sổ, chậm rãi mở nếp gấp lấy ra mảnh vỡ kim loại xám tro.
Đầu ngón tay Diệp Tinh Thần khẽ miết qua đường vân mây cuốn đứt đoạn trên mặt thép. Chỉ bằng một cái chạm, độ nhám của vết khắc đã lên tiếng. Thêm vào đó, tỷ lệ pha trộn tạp chất quặng lưu huỳnh đã hoàn toàn tố cáo xuất xứ của món đồ.
Kỹ thuật nung chảy ở nhiệt độ thấp để giữ lại tính dẻo này là thủ pháp độc quyền của phường đúc số ba. Nơi này hiện đang chịu sự quản lý trực tiếp của phe cánh Nhị trưởng lão.
Hơn thế nữa, trên mảnh vỡ còn thoang thoảng mùi khét đặc trưng của Địa Hỏa mạch ngầm. Kẻ giấu mặt vẫn đinh ninh rằng chúng chỉ xui xẻo vấp phải một món hàng lỗi có chứa sát khí phản phệ.
Bọn chúng hoàn toàn không biết bản thân đã tự bóc trần toàn bộ mạng lưới hậu cần ngay tại hiện trường. Diệp Tinh Thần điềm nhiên bước tới án thư, nhấc bút lông sói chấm vào nghiên chu sa đỏ thẫm.
Hắn dứt khoát viết một đạo lệnh bài niêm phong, đóng thêm ấn triện của trưởng giám sát. Quy chế thương đạo của Thiên Đạo Kiếm Các quy định rất rõ ràng về an ninh vận chuyển.
Bất cứ tuyến đường nào xảy ra tập kích làm tổn hại đến pháp khí hộ tống, toàn bộ kho bãi liên đới đến kỹ thuật chế tác vật phẩm rơi vãi phải lập tức đóng băng để điều tra.
Lệnh bài này vừa ban ra, đồng nghĩa với việc mạch máu cung ứng quặng thô của đối thủ sẽ bị cắt đứt hoàn toàn trong vòng nửa tháng tới. Không có nguyên liệu, lò đúc của Nhị trưởng lão sẽ phải đình trệ.
Sáng ngày mai, mảnh vỡ đoản thoi này cùng với tấm thẻ bài tuần tra bị nứt góc sẽ được đặt song song trên khay phán quyết. Chấp sự đường sẽ có đủ cơ sở hợp pháp để mang quân phong tỏa phường đúc số ba.
Hành động này sẽ ép những kẻ đứng sau phải tự mình đền bù tổn thất uy tín, hoặc chấp nhận bị tước quyền quản lý. Diệp Tinh Thần cẩn thận cất gọn vật chứng vào một chiếc hộp ngọc cách linh.
Ánh mắt hắn dời về phía sa bàn Cửu Châu đang tỏa sáng mờ ảo giữa căn phòng tĩnh lặng. Hắc Thiên Kiếm Các muốn dùng quyền lực ngầm để thao túng lịch sử danh kiếm, vậy hắn sẽ dùng cách khác để đáp trả.
Hắn sẽ dùng chính quy tắc minh bạch nhất, sắc bén nhất của tông môn để từng bước bẻ gãy vây cánh của chúng, phơi bày mọi tội ác ra ngoài ánh sáng.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.