Chương 10: Xương Mai Lấp Loáng Đao Mang
Lâm Huyền từ trên giường tre bước xuống. Sau một đêm điên cuồng tôi luyện, cảm giác đau đớn như vạn kiến cắn xé đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một luồng sức sống tràn trề, sung mãn chạy dọc khắp cơ thể. Hắn đi tới bên chiếc gương đồng mờ ố đặt ở góc phòng, nhìn vào hình ảnh phản chiếu bên trong.
Thân hình hắn tuy vẫn mang dáng vẻ gầy gò của một thiếu niên mười mười bảy tuổi, nhưng bờ vai đã rộng ra rõ rệt, lồng ngực vững chãi, đường nét cơ bắp không hề thô thiển như khối u thịt của Phong Đại Hổ, mà thon dài, lưu tuyến, ẩn chứa một loại bộc phát lực đầy kinh người.
Hắn đưa tay sờ lên làn da cổ. Dưới lớp biểu bì đồng nhạt, màng bảo hộ khí huyết của Luyện Bì cảnh trung kỳ đã bắt đầu định hình, dẻo dai và kiên cố. Lúc này, nhãn lực và thính lực của hắn lại một lần nữa được nâng cao. Hắn thậm chí có thể nghe thấy tiếng một con sâu đang gặm nhấm thân tre cách nhà mười thước, nhìn rõ từng đường gân trên chiếc lá mận già đang lững lờ rơi ngoài sân.
"Càng mạnh mẽ, mới càng thấy mình nhỏ bé." Lâm Huyền lầm bầm, tay phải vô thức siết chặt.
Cảm giác nắm giữ lực lượng này tuy tốt, nhưng khi nghĩ đến toán kị binh hắc giáp và vị cẩm bào nam tử ngũ cảnh đêm nọ, trong lòng hắn liền tỉnh táo trở lại. Nhất cảnh Luyện Bì, bất quá chỉ là bước đầu tiên để thoát ly thân phận phàm nhân cỏ rác mà thôi.
Hắn đơn giản ăn nửa củ khoai lang nguội ngắt còn sót lại từ hôm qua, uống một ngụm nước giếng lạnh, sau đó giắt đoản đao vào hông, quấn kỹ thanh sắt đen sau lưng rồi đẩy cửa bước ra ngoài.
Đường thôn buổi sớm lạnh buốt, gió từ sông An Bình thổi vào mang theo cái buốt giá thấu xương. Lâm Huyền rảo bước đi về phía Thanh Hà Ti, dọc đường đi, hắn bắt gặp không ít tráng đinh trong thôn đang túm năm tụm ba dưới những góc khuất, nét mặt ai nấy đều hốc hác, lo âu, ánh mắt đầy vẻ né tránh và hoảng sợ.
"Két..."
Cánh cửa gỗ của Thanh Hà Ti vừa mở ra, một luồng kình phong bạo liệt kèm theo tiếng xé gió "Vút! Vút!" trầm hùng đã từ phía sân sau dội thẳng vào mặt Lâm Huyền.
Hắn khẽ biến sắc, bước nhanh ra sân sau.
Chỉ thấy giữa khoảng sân trống rải đầy tro bếp và muối, Phong Đại Hổ đang ở trần, lộ ra tấm lưng gấu vĩ đại chằng chịt những vết sẹo đao kiếm từ thời còn ở quân ngũ. Gã đang điên cuồng vung vẩy thanh đại đao bản rộng nặng gần năm mươi cân.
"Rầm! Rầm! Rầm!"
Mỗi một đao chém xuống, khí huyết thuộc về Võ phu tam cảnh của gã liền bộc phát, hóa thành từng luồng kình phong nóng rực, đem sương mù xung quanh lay động đến vỡ nát. Mồ hôi cuồn cuộn chảy dọc theo các thớ cơ bắp hộ pháp của gã, vừa thoát ra khỏi đại thể liền biến thành những làn khói trắng bốc nghi ngút dưới cái lạnh của mùa đông.
Gã đang mượn việc luyện đao để phát tiết nỗi nhục nhã, bất mãn và sự bất lực trong lòng từ ngày hôm qua.
Triệu Bằng thì ngồi bó gối trên một bục đá gần đó, tay cầm một chiếc tẩu thuốc tre, ánh mắt đăm đăm nhìn theo từng đường đao của Phong Đại Hổ, sắc mặt thâm trầm không nói một lời. Lão Trương thọt chân thì đang lẳng lặng dùng chổi tre quét dọn những mảng tuyết mỏng dính trên sân, mỗi một bước đi, chiếc chân thọt lại kéo lê trên mặt đất phát ra tiếng "xoẹt, xoẹt" đầy nặng nề.
Lâm Huyền lẳng lặng đứng ở góc sân quan sát.
Trước đây khi chưa bước vào võ đạo, trong mắt hắn, đường đao của Phong Đại Hổ là vô địch, nhanh mạnh tới mức không thể nắm bắt. Nhưng hôm nay, nương theo nhãn lực của Luyện Bì cảnh trung kỳ, hắn thế mà lại nhìn ra được rất nhiều điều khác biệt.
Lực lượng của Phong Đại Hổ quả thực cực kỳ khủng bố, Khí Huyết cảnh của gã đã đạt tới mức có thể đem tinh huyết trong người chuyển hóa thành ngoại lực phá hoại. Bất quá, đường đao của gã quá thô thô, quá chú trọng vào bổ dọc chém ngang, đại mở đại hợp, dẫn đến việc phòng thủ ở vùng dưới lườn và bắp chân có rất nhiều sơ hở. Hơn nữa, tâm lý gã lúc này đang phẫn nộ, khí huyết hỗn loạn, mỗi một đao vung ra tuy uy lực lớn nhưng tiêu hao cực kỳ nhanh, không thể kéo dài.
"Hô... Hộc..."
Sau khi chém ra một đao cuối cùng mạnh đến mức đem một viên đá tảng bên cạnh nổ nát thành ba mảnh, Phong Đại Hổ rốt cuộc chống đao quỳ một chân xuống đất, lồng ngực phập phồng dữ dội như một cái búa bọc da, miệng thở ra từng ngụm bạch khí dài hơn thước.
"Đại ca, tiếp lấy." Triệu Bằng đứng dậy, ném qua một tấm vải thô sạch sẽ.
Phong Đại Hổ đón lấy vải thô, tùy ý lau qua loa mồ hôi trên người, ánh mắt đỏ ngầu nhìn về phía Lâm Huyền vừa mới tới, thanh âm khàn đặc: "Tiểu Huyền, ngươi tới rồi à. Thấy đao pháp của ta thế nào?"
Lâm Huyền bước lên, ôm quyền kính cẩn nói: "Phong đại ca đao pháp trầm hùng, lực lượng vạn quân, tiểu đệ nhìn mà lòng đầy thán phục."
"Ha ha... Trầm hùng cái rắm!" Phong Đại Hổ cười khổ một tiếng, trong nụ cười tràn đầy sự tự giễu và chua chát: "Lực lượng vạn quân thì có ích gì? Trước mặt quan phủ, trước mặt đại quân Nam Liệt quốc, đao của ta cũng chỉ có thể chém chết vài tên tiểu tốt mà thôi. Ba ngày sau... nếu không có mười lượng bạc nộp lên, cái Thanh Hà Ti này, cái đao pháp này của ta, e là sẽ trở thành một trò cười lớn nhất biên thùy."
Gã nhặt chiếc áo lục bào cũ lên khoác vào người, thần sắc lại một lần nữa khôi phục vẻ âm trầm, xua tay nói: "Triệu Bằng, hôm nay ngươi cùng A Lực, Đại Trụ ở lại trông coi Ti. Tiểu Huyền, ngươi cùng ta ra bờ Tây tuần tra một chuyến. Trong thôn dạo này lòng người bàng hoàng, chúng ta phải đi trấn an bách tính một chút, miễn cho có kẻ nghĩ quẩn mà làm chuyện dại dột."
"Vâng, Phong đại ca." Lâm Huyền gật đầu đáp ứng.
Bờ Tây của Thanh Hà thôn là nơi tập trung những thửa ruộng bậc thang cằn cỗi và nghèo khổ nhất. Đất đai ở đây quanh năm nhiễm mặn từ dòng An Bình hà, hoa màu trồng xuống mười phần thì chết hết bảy tám, bách tính sống ở khu vực này cơ hồ quanh năm suốt tháng đều phải ăn cháo loãng pha rau dại để chống đói.
Lâm Huyền lẳng lặng đi bên cạnh Phong Đại Hổ trên con đường đất lầy lội. Hai bên đường, những căn nhà tranh rách nát đến mức có thể nhìn thấu vào bên trong đứng san sát nhau dưới gió lạnh. Khói bếp vốn dĩ là biểu tượng của sự sống ở làng quê, nhưng buổi sáng hôm nay, cả vùng bờ Tây rộng lớn thế mà lại không có nổi ba dải khói bếp bốc lên. Không phải vì người dân dậy muộn, mà vì bọn hắn đã không còn một hạt lương thực nào để bỏ vào nồi.
"Khụ khụ... Ối trời đất ơi, quan phủ bóp chết bà già này rồi..."
Một tiếng khóc nghẹn ngào, khàn đặc bỗng nhiên vang lên từ bên trong mảnh sân nhỏ của căn nhà tranh ở cuối ngõ.
Lâm Huyền thính lực nhạy bén, lập tức nhận ra đây chính là giọng của Thím Tư — bà lão tốt bụng hôm qua vừa mới cho hắn hai củ khoai lang ngọt.
Phong Đại Hổ chân mày nhíu chặt, sải bước dài lao thẳng vào trong sân, Lâm Huyền lập tức nối gót theo sau.
Trong mảnh sân nhỏ trống rỗng không có một vật đáng giá, Thím Tư tóc bạc phơ, lưng còng rạp đang ngồi bệt dưới nền đất bùn lầy, hai tay ôm lấy một chiếc hũ sành cũ kỹ đã bị đập vỡ nát. Bên cạnh bà, một đứa nhỏ chừng năm sáu tuổi, gầy gò đến mức đầu to thân nhỏ, mặc chiếc áo thô rách rưới không che nổi lồng ngực sườn, đang sợ hãi khóc thét lên: "Bà nội... bà nội đừng khóc... Tiểu Đậu Tử không đói... Tiểu Đậu Tử không ăn thịt nữa đâu..."
"Thím Tư! Có chuyện gì vậy?" Phong Đại Hổ vội vàng cúi người đỡ bà lão dậy, giọng nói thô lỗ thường ngày lúc này vô thức nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Thím Tư ngước khuôn mặt già nua tràn ngập nước mắt và vết bùn lên, nhìn thấy Phong Đại Hổ và Lâm Huyền, bà lão như vớ được cọc cứu mạng, túm chặt lấy ống tay áo của Phong Đại Hổ, khóc không thành tiếng: "Phong Ti chủ... Tiểu Huyền... Các ngươi cứu bà già này với... Đám người của thôn trưởng vừa mới dẫn người tới, nói là thừa lệnh của Thành chủ phủ, ép buộc gia đình ta phải nộp năm trăm văn tiền thuế thân... Ta không có tiền, bọn hắn liền xông vào nhà, đem ba mươi cân ngô hạt cuối cùng — khẩu phần ăn cứu mạng của hai bà cháu ta trong mùa đông này cướp đi mất rồi... Bọn hắn đây là muốn ép hai bà cháu ta phải chết đói mà..."
Nhìn chiếc hũ sành đựng ngô bị đập vỡ chỏng chơ, nhìn đứa nhỏ Tiểu Đậu Tử đang đói đến mức da mặt tím tái, Lâm Huyền lồng ngực bỗng nhiên dâng lên một luồng khí lạnh thấu xương.
Năm trăm văn tiền, ba mươi cân ngô hạt. Đối với đám nha dịch quan phủ, đó có lẽ chỉ là một bầu rượu ngon, một cái đùi gà trên bàn tiệc "Vạn Thọ Yến" của Tam hoàng tử Nam Liệt quốc. Nhưng đối với hai bà cháu nghèo khổ này, đó chính là toàn bộ mạng sống của bọn hắn.
"Chó má!"
Phong Đại Hổ gầm lên một tiếng, một quyền hung hăng nện mạnh vào bức vách đất bên cạnh, làm cho bức vách vốn đã rách nát "ầm" một tiếng sụp xuống một mảng lớn bụi mù mịt. Đôi mắt gã trợn trừng, khí huyết toàn thân điên cuồng dao động, gã hận không thể lập tức vác đao lao vào nội thành, đem gã Thành chủ phủ chém thành muôn mảnh.
Bất quá, gã không thể.
Gã là Ti chủ của Thanh Hà Ti, gã ra tay giết quan sai, Thanh Hà thôn sẽ lập tức gánh chịu tai họa diệt môn. Sự bất lực tột cùng này giống như một thanh đao cùn, đang từng nhát, từng nhát cứa vào trái tim của vị đại hán thô lỗ này.
Lâm Huyền lẳng lặng bước tới bên cạnh đứa nhỏ Tiểu Đậu Tử, ngồi xổm xuống, đưa bàn tay ấm áp nhẹ nhàng xoa đầu nó. Sau đó, hắn thò tay vào trong ngực áo, lấy ra túi vải thô chứa ba lượng bạc vụn và mười mấy đồng tiền đồng của mình. Hắn không hề do dự, đem một thỏi bạc vụn nặng khoảng một lượng nhét thẳng vào lòng bàn tay gầy guộc, run rẩy của Thím Tư.
"Thím Tư, cầm lấy số bạc này." Lâm Huyền nhẹ giọng nói, thanh âm trầm ổn như có một ma lực xoa dịu lòng người: "Số bạc này đủ để thím vào nội thành mua lại một trăm cân lương thực và chuộc lại số ngô hạt kia. Đừng khóc nữa, có Phong đại ca và cháu ở đây, tuyệt đối không để hai bà cháu phải chết đói."
Thím Tư nhìn thỏi bạc vụn sáng loáng trong tay, run rẩy đến mức suýt chút nữa đánh rơi, bà lão định quỳ xuống dập đầu tạ ơn: "Tiểu Huyền... Cái này làm sao được... Đây là tiền mạng của cháu..."
Lâm Huyền đưa tay giữ chặt bả vai bà lão, lực lượng của Luyện Bì cảnh khiến gã giữ người bất động như bàn thạch, hắn lắc đầu nói: "Cháu không có người thân, tiền bạc đối với cháu chỉ là vật ngoài thân. Thím hôm qua cho cháu khoai lang, cháu hôm nay giúp thím, đây là chuyện hiển nhiên."
Phong Đại Hổ đứng một bên nhìn cảnh này, ánh mắt hổ ẩn ẩn có chút dao động phức tạp. Gã nhìn Lâm Huyền, trong lòng dâng lên một nỗi kính trọng và cả sự hổ thẹn sâu sắc. Gã là Ti chủ, gã có tu vi tam cảnh, vậy mà lúc này gã lại không thể làm được gì, ngược lại phải để cho một thiếu niên nghèo khó như Lâm Huyền đứng ra dùng tiền của mình để cứu giúp bách tính.
"Tiểu tử tốt..." Phong Đại Hổ vỗ mạnh vào vai Lâm Huyền, trầm giọng nói: "Khoản bạc này, Phong Đại Hổ ta ghi nợ ngươi. Sau này vạn nhất có chuyện gì, mạng của ta chính là của ngươi!"
Lâm Huyền thần sắc bình thản lắc đầu, gã không cần mạng của Phong Đại Hổ, gã chỉ muốn bảo hộ chút lương tri và bình yên cuối cùng này mà thôi.
Rời khỏi nhà Thím Tư, Lâm Huyền và Phong Đại Hổ tiếp tục đi về phía bờ sông An Bình hà.
Ánh buổi chiều tà rọi xuống dòng sông phẳng lặng, phản chiếu ra những dải quang mang màu đỏ sậm như máu. Lâm Huyền lẳng lặng đi sát mép nước, vô danh Hô hấp pháp trong cơ thể tự động vận chuyển theo nhịp điệu chậm rãi, đem luồng thanh lương khí tức từ thanh sắt đen sau lưng không ngừng hấp thu, ổn định lại tu vi vừa mới đột phá.
Hắn ngước mắt nhìn sang bờ bên kia sông An Bình hà — địa giới của Nam Liệt quốc.
Bằng nhãn lực siêu phàm của Luyện Bì cảnh trung kỳ, Lâm Huyền bỗng nhiên phát hiện ra một sự dị thường cực kỳ nghiêm trọng. Trên các chòi canh bằng gỗ của Nam Liệt quốc, số lượng binh lính gác đêm nay thế mà lại giảm đi một nửa so với đêm qua. Tuy nhiên, ở các khu vực rặng tre và bụi rậm sát mép nước bờ Nam, thỉnh thoảng lại có những ánh thép lạnh lẽo của giáp sắt lấp loáng ẩn hiện.
Không chỉ có vậy, thính giác bén nhạy của hắn còn nghe thấy tiếng bước chân hành quân cực kỳ trầm ổn, đều đặn từ tận sâu trong các khu rừng phía bờ Nam truyền lại. Đó không phải là bộ binh thông thường, mà là tiếng xích sắt của những cỗ chiến xa nặng nề đang được vận chuyển một cách âm thầm, bí mật.
"Binh giả, quỷ đạo dã..." Lâm Huyền trong lòng rúng động, đồng tử co rút lại thành một đường chỉ nhỏ.
Nam Liệt quốc đang bí mật điều động quân đội áp sát bờ sông!
Bọn hắn một mặt phái Tam hoàng tử dẫn theo đoàn xa giá sang trọng tiến vào An Bình thành đàm phán, thiết lập "Vạn Thọ Yến" ba ngày ba đêm để làm tê liệt sự cảnh giác của gã Thành chủ nhu nhược phủ, khiến cho quan quân Viêm quốc chìm trong rượu thịt và hưởng lạc. Mặt khác, bọn hắn lại âm thầm tập kết trọng binh tại bờ Nam, chỉ chờ thời cơ đàm phán thất bại, hoặc là ngay khi yến tiệc kết thúc, sẽ lập tức phát động một cuộc tấn công bất ngờ, cưỡng ép vượt sông đánh chiếm An Bình thành!
Mà thời hạn ba ngày của tên nha dịch Vương Lập đưa ra cho Thanh Hà Ti, trùng hợp thay, chính là ngày cuối cùng của ba ngày "Vạn Thọ Yến" trong thành.
"Ba ngày sau... không phải là hạn định nộp bạc, mà là ngày đại chiến bùng nổ, ngày Thanh Hà thôn máu chảy thành sông!"
Lâm Huyền hít vào một ngụm khí lạnh, bàn tay nắm chặt chuôi đoản đao bên hông. Hắn liếc nhìn Phong Đại Hổ đang đứng bên cạnh nhìn dòng sông với vẻ sầu muộn, trong lòng hiểu rõ, vận mệnh thảm khốc của vị đại hán này và cả ngôi làng biên thùy này, rốt cuộc đã đi đến điểm nút nguy hiểm nhất.
Hắn phải nhanh hơn nữa! Ba ngày này, hắn phải tận dụng từng giây từng phút để đem tu vi đẩy lên mức cao nhất, nếu không, dưới gót sắt của đại quân Nam Liệt, Luyện Bì cảnh của hắn cũng chỉ là một con kiến hôi cứng hơn một chút mà thôi.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.