Chương 13: Hành Lang Ngầm
Sương mù màu chì vẫn đọng thành một vệt mờ đục ngang tầm nóc các khối nhà kính của khu phức hợp Vạn Lộc. Ngã tư trước sảnh lớn ầm ào tiếng còi xe tải nặng và tiếng rít phanh của các tuyến xe buýt nội đô. Những mảng kính cao vút phản chiếu ánh sáng lạnh tanh của bầu trời mùa đông, ngăn cách hẳn với không khí ngột ngạt dưới tầng hầm bãi đỗ.
Khải gạt chân chống chiếc xe máy ở góc hầm B1, cạnh dãy cột bê tông sơn sọc vàng đen. Anh cùng Nam xách hai chiếc cặp da nghiệp vụ, theo lối cầu thang thoát hiểm nội bộ đi thẳng sang văn phòng Ban Quản lý Tòa nhà.
Kỹ thuật viên Trịnh ngồi đợi sẵn trong căn phòng họp nhỏ ngăn vách thạch cao. Trên mặt bàn mica, chiếc thùng carton dán băng keo niêm phong của cơ quan điều tra đã được đặt ngay ngắn giữa bàn. Bên trong là lô linh kiện quang học và cụm thấu kính kiểm tra sợi cáp từng biến mất trong kho kín tầng hầm tuần trước.
"Mười giờ sáng nay thợ bảo trì mở thùng đồ tháo dỡ từ Phòng Kỹ thuật điện không hai của tháp B ra kiểm kê thì thấy nó nằm lọt dưới đáy," Trịnh đẩy gọng kính, hai ngón tay gõ nhẹ lên mép thùng carton. "Hai kho nằm ở hai khối nhà riêng biệt, khóa bằng hai hệ thống phân quyền thẻ từ độc lập. Khoảng cách đi bộ trên mặt đất giữa hai sảnh ngót nghét hai trăm mét. Không ai hiểu bằng cách nào mà thùng thấu kính này lại chui sang bên đó được."
Khải kéo ghế ngồi xuống, không vội mở nắp thùng. Anh mở cuốn sổ công tác, quay sang người đàn ông mặc áo kỹ thuật màu xanh thẫm đang ngồi thu mình ở góc phòng:
"Anh Đạt, ngoài mấy lần quẹt thẻ đi tắt qua cánh cửa ngầm để kịp giờ giao ca, anh còn thấy đoạn hành lang đó có gì khác thường nữa không?"
Vũ Văn Đạt siết chặt các ngón tay vào nhau, khớp ngón tay trắng bệch. Anh ta ngước nhìn Khải, giọng khàn đặc:
"Tôi thề với các cán bộ là tôi không lấy trộm hay di dời bất cứ thứ gì. Mấy hôm trước tôi khai hết rồi, tôi đi tắt chỉ vì sợ trễ giờ quẹt thẻ giữa hai tháp thôi. Nhưng cái lối ấy lạ lắm..."
"Lạ thế nào?" Nam lật trang sổ mới, đặt đầu bút bi xuống dòng kẻ.
"Không phải lúc nào nó cũng mở thông," Đạt nuốt khan, mắt nhìn chăm chú xuống những đường vân gỗ ép trên mặt bàn. "Có hôm tôi quẹt thẻ bước qua thì phía sau chỉ là bức tường bê tông cụt giáp hố thu nước, đúng y như bản vẽ mặt bằng. Nhưng cứ đúng lúc hệ thống điện của tòa nhà chuyển nguồn, tầm bốn mươi giây đèn hành lang nháy nhẹ để hòa đồng bộ máy phát, thì cánh cửa ấy lại mở thẳng vào gian phòng máy biến áp tháp B. Mà chưa hết..."
Người thợ điện ngập ngừng, đưa mắt nhìn quanh căn phòng họp nhỏ như sợ có ai đứng sau vách thạch cao.
"Anh cứ nói," Khải ra hiệu. "Mọi chi tiết anh trực tiếp nghe hoặc thấy đều cần ghi nhận."
"Đêm thứ Sáu tuần trước, lúc ấy chừng mười hai giờ đêm," Đạt thì thào, cổ rụt lại. "Tôi vừa bước tới gần cánh cửa sắt thì nghe tiếng bánh xe cao su rít ken két ngay sát bên tai. Tiếng lạo xạo như người ta đẩy chiếc xe lau sàn bằng inox có hai xô nước. Tôi tò mò ghé sát tai vào bức tường bê tông dày nghe thử thì tiếng bánh xe vẫn lăn đều đều, kèm cả tiếng nước xóc òng ọc trong thùng nhựa. Mà bên kia bức tường đó là đất móng sâu dưới lòng đường gom, làm gì có phòng ốc hay hành lang nào."
Khải ghi vắn tắt lời khai của Đạt, dùng bút dạ đỏ khoanh tròn vị trí bức tường tiếp giáp hố thu nước trên bản vẽ mặt bằng tầng hầm.
"Được rồi, anh Đạt có thể về phòng nghỉ ca," Khải gập sổ lại. "Từ giờ đến khi có kết luận chính thức, anh tuyệt đối không được tự ý đi xuống khu vực hành lang ngầm đó một mình."
Khi Đạt đã bước ra khỏi phòng họp, Khải quay sang nhìn Trịnh và Nam:
"Chiều nay chúng ta sẽ kiểm chứng lại chu kỳ bốn mươi giây. Tuyệt đối không ai bước chân qua ngưỡng cửa. Toàn bộ quá trình kiểm tra sẽ dùng xe đẩy cơ học và các thiết bị ghi nhận độc lập."
Đúng mười lăm giờ, lối vào hành lang ngầm khối thương mại được căng hai dải dây phản quang màu cam phong tỏa hoàn toàn.
Khải kiểm tra lần cuối các thiết bị gá trên chiếc xe đẩy ba tầng bằng khung thép. Bốn bánh xe bọc cao su đặc đã được lau sạch bụi bẩn. Trên sàn xe tầng cao nhất, Nam bố trí ba chiếc máy quay kỹ thuật số mini chạy pin độc lập. Một máy hướng thẳng phía trước, một máy đặt góc chếch sang trái bốn mươi lăm độ, chiếc còn lại quay ngược về phía sau đuôi xe. Cả ba máy đều được cố định chặt bằng đai ốc, ngắt hoàn toàn mọi kết nối không dây, thẻ nhớ được định dạng mới và đồng bộ thời gian ghi hình đến từng mili-giây.
Ở sàn tầng giữa, Nam đặt một chiếc đồng hồ cơ bấm giờ kim trôi cùng một con lắc kim loại treo tự do trong khung kính nhỏ. Cạnh đó là chiếc máy bộ đàm cầm tay đã tháo sạch pin nguồn, nắp lưng khoang chứa vi mạch để mở toang.
Phía sau khung xe được móc chặt vào đầu sợi dây cáp dù bện lõi thép dài ba mươi mét. Đoạn dây này quấn qua một tang tời cơ học có cần phanh hãm đặt cố định trên sàn bê tông chỗ Khải đứng. Cứ cách một mét dây cáp, Nam lại dán một vòng băng dính vàng đánh số thứ tự từ một đến hai mươi.
"Đồng bộ thời gian cả ba máy quay xong chưa?" Khải hỏi.
"Khớp từng phần trăm giây rồi anh," Nam kiểm tra lại đèn báo trên thân máy quay. "Đã bấm ghi hình cả ba máy, pin đầy."
"Trịnh, chu kỳ chuyển nguồn tiếp theo lúc mấy giờ?"
Người kỹ thuật viên nhìn mặt đồng hồ đeo tay:
"Mười lăm giờ bốn mươi phút. Đúng bốn mươi giây hệ thống chuyển tải hòa lưới định kỳ của khối thương mại."
Khải kéo thử sợi dây cáp, thử độ nhả êm của tang tời:
"Đúng mười lăm giờ ba mươi chín phút năm mươi giây, Trịnh quẹt thẻ mở cửa. Tôi và Nam sẽ dùng lực đẩy trớn đưa xe qua ngưỡng cửa khoảng bốn mét rồi hãm phanh lại. Đến giây thứ ba mươi lăm của chu kỳ, tôi sẽ quay tang tời thu hồi xe về trước khi hệ thống đóng điện hoàn toàn. Tất cả giữ khoảng cách quan sát cách mép cửa ít nhất hai mét."
Không khí dưới tầng hầm lạnh ngắt mùi bê tông mới và hơi ẩm từ hệ thống điều hòa trung tâm. Dãy đèn huỳnh quang âm trần tỏa thứ ánh sáng trắng đục phẳng lặng dọc theo các đường ống kỹ thuật bọc xốp bạc.
Kim giây đồng hồ nhích dần đến mười lăm giờ ba mươi chín phút ba mươi giây.
Cả ba người đứng im phăng phắc. Tiếng quạt thông gió phía xa rì rầm từng hồi trầm đục.
Mười lăm giờ ba mươi chín phút năm mươi giây.
Trịnh áp chiếc thẻ từ vào đầu đọc gắn cạnh cánh cửa sắt cuối dãy hành lang.
Tít. Đèn tín hiệu trên đầu đọc nhấp nháy chuyển sang màu xanh lục. Cùng lúc đó, dàn đèn trên trần chớp nhẹ một nhịp khi chu kỳ chuyển nguồn bốn mươi giây bắt đầu.
Trịnh dùng đầu gậy gỗ đẩy mạnh cánh cửa sắt vào trong.
Cửa mở toang. Sau ngưỡng cửa không phải là bức tường bê tông xám xịt giáp hố thu nước như trong bản vẽ.
Hiện ra trước mắt họ là một gian phòng máy móc rộng thênh thang, ngập trong ánh sáng vàng nhạt và nồng nặc mùi dầu biến thế. Những dãy tủ điện cao thế sơn màu ghi xám xếp thành hàng dài, khớp hoàn toàn với cấu trúc của Phòng Kỹ thuật điện không hai bên khối tháp B.
"Đẩy xe!" Khải ra lệnh.
Khải và Nam cùng ấn mạnh tay vào thanh giằng sau khung thép.
Chiếc xe trượt êm trên bốn bánh cao su, lăn qua ngưỡng cửa sắt rồi tiến sâu vào gian phòng máy phía bên kia. Tang tời cơ học nhả dây đều đặn. Dây cáp dù lõi thép rít nhẹ khi các vạch đánh dấu từ một đến bốn lần lượt trôi qua mép cửa sắt.
Khung xe dừng lại giữa khoảng trống của hai dãy tủ điện, cách ngưỡng cửa đúng bốn mét hai mươi phân.
Khải đứng bên ngoài ngưỡng cửa, mắt dán chặt vào khoảng không gian bên trong.
Nhìn bằng mắt thường từ hành lang, chiếc xe vẫn đứng im dưới ánh đèn vàng của gian phòng máy. Con lắc kim loại treo ở tầng giữa vẫn đung đưa nhè nhẹ theo quán tính. Sợi dây cáp dù căng ngang mặt sàn, nối thẳng từ tang tời ngoài hành lang vào đuôi xe qua ngưỡng cửa sắt mở toang.
Không có luồng gió buốt nào ùa ra. Không khí từ bên kia cánh cửa chỉ mang theo hơi ấm khô và mùi dầu máy quen thuộc của trạm biến thế đang vận hành.
Đúng lúc đó, từ chiếc máy bộ đàm không gắn pin đặt ở tầng giữa xe... bỗng phát ra âm thanh.
Rẹt... rẹt...
Đó không phải tạp âm vô tuyến thông thường.
Từ màng loa kim loại của chiếc máy đã tháo sạch nguồn điện vang lên tiếng bánh xe cao su nhỏ đang lăn lạo xạo trên nền sàn gạch ướt. Tiếng khung sắt kẽo kẹt, tiếng nước xóc lóc bóc trong xô nhựa, rồi ngay sau đó là một chuỗi âm thanh khiến Nam giật thót người.
Một tiếng thở.
Tiếng khè khè ứ nghẹn phả dồn dập vào màng thu, tựa như có người đang ghé sát miệng vào chiếc micro trống rỗng của chiếc bộ đàm.
Trịnh đứng bên cạnh tái mét mặt mày, hai đầu gối run lên bần bật, vô thức lùi thụt lại hai bước:
"Tiếng... tiếng gì trong đó thế anh Khải?"
"Đứng yên," Khải nói đanh gọn, hai mắt vẫn không rời khoảng không gian bên kia cửa. "Nam canh đồng hồ."
"Hai mươi lăm giây rồi anh!" Nam nhìn chằm chằm vào mặt đồng hồ bấm giờ trên tay.
Khải nhìn chiếc xe đẩy. Bằng mắt thường, anh không hề thấy bóng người hay chiếc xe đẩy nước nào xuất hiện quanh bệ máy biến áp tháp B. Gian phòng máy móc vẫn hoàn toàn tĩnh lặng dưới ánh đèn vàng nhạt. Nhưng tiếng thở ứ nghẹn và tiếng bánh xe lăn lạo xạo vẫn phát ra rành rọt từng nhịp qua màng loa bộ đàm.
"Ba mươi hai giây!" Nam đếm lớn.
"Thu dây!"
Khải gạt phanh hãm, hai tay giữ chặt tay quay của tang tời, dồn lực kéo mạnh.
Sợi cáp lõi thép cuộn ngược trở lại từng vòng kêu rèn rẹt. Khung xe bằng thép trượt nhanh trên mặt sàn, lướt qua khoảng trống giữa hai dãy tủ điện rồi lao thẳng về phía ngưỡng cửa.
Khi bánh trước của chiếc xe vừa chạm qua gờ sắt của ngưỡng cửa thì đồng hồ điểm giây thứ ba mươi chín.
Dàn đèn huỳnh quang trên trần hành lang chớp mạnh một nhịp, rít lên một tiếng đanh gọn khi hệ thống hoàn tất việc hòa đồng bộ điện lưới.
Vút.
Toàn bộ gian phòng máy biến áp rực sáng ánh đèn vàng phía sau cánh cửa biến mất trong tích tắc, hệt như một tấm rèm bị giật phăng đi. Thay vào đó là bức tường bê tông xám xịt phủ bụi vôi và hố thu nước ngầm sâu hoắm của khối thương mại.
Cánh cửa sắt tự động khép giật lại theo lực kéo của lò xo hồi vị, va vào chốt cửa một tiếng cắc khô khốc.
Chiếc xe đẩy đã nằm trọn vẹn trên mặt sàn bê tông của dãy hành lang khối thương mại, cách mép cửa sắt chừng nửa mét, nhưng góc đỗ bị lệch nghiêng sang bên phải khoảng ba mươi độ so với hướng kéo thẳng ban đầu của sợi cáp.
Âm thanh phát ra từ màng loa chiếc bộ đàm không pin lập tức im bặt. Không gian hành lang ngầm trở lại vẻ tĩnh mịch quen thuộc, chỉ còn tiếng quạt thông gió chạy rì rầm trên trần.
Khải bước lại gần chiếc xe đẩy, cúi người kiểm tra tỉ mỉ từng chi tiết.
Khung thép của xe hoàn toàn nguyên vẹn, không có vết nứt hay biến dạng cơ học. Bốn bánh xe bọc cao su đặc khô ráo. Nam rút chiếc súng đo nhiệt độ hồng ngoại bấm vào khung xe: màn hình hiển thị hai mươi hai phẩy năm độ C, hoàn toàn cân bằng với nhiệt độ không khí xung quanh tầng hầm.
Bề mặt các chi tiết kim loại không hề có lớp sương lạnh kết tinh, không có bột trắng bám dính, không có vệt bùn đen rỉ nước. Dây cáp dù bện lõi thép vẫn dẻo dai nguyên vẹn, không hề có dấu hiệu giòn gãy hay co rút nhiệt.
Chiếc máy bộ đàm mở toang nắp lưng vẫn nằm im trên khay xốp, các chấu tiếp xúc kim loại khô cong.
"Tháo cả ba thẻ nhớ ra," Khải nói với Nam. "Cắm vào máy tính kiểm tra dữ liệu ghi hình ngay tại đây."
Năm phút sau, Nam kê chiếc máy tính xách tay lên mặt một thùng tôn kỹ thuật, sao chép dữ liệu từ ba thẻ nhớ và mở ba cửa sổ phát video song song trên màn hình, chạy cùng một trục thời gian chuẩn.
Khi thanh trượt thời gian dừng ở giây thứ mười lăm kể từ lúc xe lăn qua cửa:
Màn hình Máy quay 1 hướng thẳng phía trước: Khung hình hiển thị rõ nét không gian rộng lớn của Phòng Kỹ thuật điện không hai tháp B với ánh đèn vàng nhạt, những dãy tủ điện xám ghi và rào lưới mắt cáo bao quanh máy biến áp.
Màn hình Máy quay 2 hướng chếch trái bốn mươi lăm độ: Khung hình hoàn toàn không có vách tủ điện hay lưới mắt cáo của tháp B. Thay vào đó là một đoạn hành lang bê tông hun hút, tối om và ẩm ướt, dọc theo trần nhà có hai đường ống cứu hỏa sơn đỏ chạy song song, một cấu trúc hoàn toàn không có trong bản vẽ thiết kế của cả khối thương mại lẫn tháp B.
Màn hình Máy quay 3 hướng về sau đuôi xe: Khung hình không hề ghi nhận cánh cửa sắt mở toang hay bóng ba người đang đứng quan sát ngoài hành lang. Ống kính chỉ thu được một mảng tường đen kịt không có góc cạnh, không phản xạ ánh sáng, và sợi dây cáp dù biến mất hoàn toàn ngay tại điểm tiếp xúc với đuôi xe.
Cả ba máy quay chạy pin độc lập, gắn trên cùng một khung xe, hoạt động cùng một khoảng thời gian nhưng lại ghi nhận ba hình ảnh không gian quan sát hoàn toàn mâu thuẫn nhau trong cùng một khoảnh khắc.
Nam nhìn trừng trừng vào ba khung hình video trên màn hình máy tính, ngón tay khẽ run:
"Cùng một chiếc xe, cùng một giây... mà ba góc máy lại ghi ra ba hình ảnh không liên quan gì đến nhau. Máy quay phía trước thấy phòng máy tháp B, máy quay bên trái thấy hành lang lạ có ống cứu hỏa, còn máy quay sau lưng lại thấy một khoảng tối om không có cửa."
Trịnh đứng ghé mắt nhìn vào màn hình, mồ hôi rịn ra ướt đẫm trán:
"Không thể nào... Tầng hầm này tôi thuộc từng góc cua, làm gì có đoạn hành lang nào đi hai đường ống cứu hỏa sơn đỏ sát trần như thế kia."
Khải quan sát kỹ các thông số hiển thị ở góc dưới khung hình. Dải thời gian chạy đều đặn, không có hiện tượng giật khung hình hay lỗi tập tin.
Anh lấy sổ tay, mở trang mới ghi chép lại các dữ liệu vừa đo đạc.
Đối chiếu các dữ kiện thực nghiệm thu được tại khu phức hợp Vạn Lộc với những ghi nhận trước đây tại khu vực ven sông cho thấy nhiều điểm khác biệt rõ rệt:
Về thời gian duy trì hiện tượng: Hiện tượng tại cánh cửa ngầm Vạn Lộc xuất hiện kéo dài trong khoảng thời gian bốn mươi giây theo chu kỳ chuyển nguồn của tòa nhà. Trong khi đó, mốc bốn phẩy không hai giây chỉ là dữ liệu đo đạc thực nghiệm ghi nhận riêng tại buồng thử cao áp của khối máy Ba Vì; các vụ việc khác chỉ ghi nhận những đợt sụt áp hoặc chớp nháy ngắn ước tính vài giây.
Về thời điểm xuất hiện: Sự việc tại Vạn Lộc diễn ra theo các ca trực đêm hoặc các đợt chuyển tải của tòa nhà, không ghi nhận sự trùng khớp với mốc giờ mười bảy giờ ba mươi lăm phút như một số trường hợp ghi nhận tại mạn ven đê.
Về dấu vết vật chất tại hiện trường: Toàn bộ quá trình thử nghiệm với xe đẩy không ghi nhận biến đổi nhiệt độ bất thường, khung xe giữ nguyên mức hai mươi hai phẩy năm độ C. Không phát hiện lớp bột trắng bám trên kim loại, không có dấu hiệu giòn gãy hay đứt rời vật liệu, không có vệt sương lạnh ngưng kết hay bùn đen.
Về hình ảnh và định tuyến quan sát: Điểm dị thường tại Vạn Lộc thể hiện qua sự sai lệch vị trí kết nối giữa cửa ngầm với Phòng Kỹ thuật điện không hai, cùng sự mâu thuẫn trực tiếp giữa hình ảnh mắt thường quan sát với dữ liệu thu được từ ba góc máy quay độc lập.
Khải gấp cuốn sổ lại, nhìn Nam:
"Dữ liệu thực tế cho thấy hiện tượng ở Vạn Lộc và các sự việc bên khu vực ven sông có những biểu hiện và dấu vết quan sát hoàn toàn khác biệt. Chúng ta chưa có căn cứ nghiệp vụ nào để gộp chung vào cùng một hồ sơ."
Nam gật đầu, cẩn thận tháo ba chiếc thẻ nhớ cất vào hộp chống sốc chuyên dụng:
"Đúng vậy anh. Dấu vết hiện trường và cách thức xuất hiện khác hẳn nhau, không có cơ sở nào để gộp chung lại lúc này."
Khải quay sang nói với Trịnh:
"Báo cáo ngay với Ban Giám đốc Ban Quản lý Tòa nhà. Chúng tôi yêu cầu áp dụng biện pháp cô lập kỹ thuật: dùng hai thanh thép chữ V hàn chốt chết cánh cửa sắt này vào khung tường bê tông. Cắt bỏ hoàn toàn mã thẻ mở cửa này trên máy chủ trung tâm. Toàn bộ khu vực hành lang ngầm này phải được khóa lại, chỉ kiểm tra định kỳ từ bên ngoài."
"Tôi hiểu rồi," Trịnh gật đầu lia lịa. "Tôi sẽ cho đội cơ điện mang máy hàn xuống thi công ngay trong chiều nay."
"Đây là biện pháp tạm thời tốt nhất chúng ta có thể làm lúc này để ngăn người vô tình bước vào," Khải nói thêm. "Biên bản bàn giao niêm phong sẽ được lưu một bản tại Ban Quản lý và một bản tại cơ quan điều tra."
Đến mười bảy giờ ba mươi phút chiều, việc hàn cố định cánh cửa sắt và gắn biển cảnh báo khu vực cấm tiếp cận được hoàn tất.
Khải và Nam ký vào biên bản kiểm tra thực địa, thu dọn toàn bộ trang thiết bị rồi rời khỏi tầng hầm Vạn Lộc.
Sáu giờ tối, hai người về đến trụ sở Công an quận.
Sau khi báo cáo tóm tắt diễn biến buổi thực nghiệm với Trung tá Phạm Quốc Hùng và bàn giao tập tài liệu Vạn Lộc sang bộ phận lưu trữ hồ sơ theo dõi thụ động, Khải bước ra khỏi trụ sở.
Gió mùa đông thổi từng cơn buốt rát qua các tán cây ven đường. Thành phố đã lên đèn, dòng người và xe cộ hối hả nối đuôi nhau trên trục đường chính hướng về các khu dân cư.
Khải nổ máy chiếc xe số, chạy chầm chậm qua dòng xe cộ đông đúc.
Đến ngã ba đầu ngõ dẫn vào khu tập thể đường số sáu, Khải tấp xe vào lề đường, ghé sạp hàng xén của bà cụ tóc bạc. Anh nhận túi hành khô bọc giấy báo buộc dây chuối mà Phương đã gửi tiền từ chiều hôm trước, cẩn thận treo vào móc xe rồi chạy tiếp vào sân khu tập thể.
Bảy giờ tối, Khải bước lên những bậc cầu thang bộ ẩm lạnh của dãy B.
Hành lang tầng ba vắng lặng. Không còn tiếng máy biến áp trên mái gầm rít, khu nhà tập thể cũ dường như chìm sâu hơn vào cái lạnh của buổi tối mùa đông.
Khải tra chìa khóa mở cánh cửa gỗ căn hộ số mười hai.
Trong phòng tối om và tĩnh lặng. Khải bật công tắc đèn tuýp ở cửa ra vào. Ánh sáng trắng lạnh bừng lên, soi rõ gian phòng nhỏ ngăn nắp.
Trên bàn ăn, chiếc lồng bàn nhựa úp gọn gàng bên cạnh giá bát đĩa khô ráo. Phương vẫn đang ở lại kho cảng Bến Đông để đối soát các chuyến tàu dỡ hàng muộn như lời cô đã dặn hồi sáng.
Khải đặt túi hành khô lên chiếc kệ gạch cạnh bếp, cởi chiếc áo khoác nghiệp vụ treo lên móc gỗ sau cánh cửa. Anh vặn vòi nước ở bồn rửa, rửa sạch hai bàn tay lạnh buốt rồi bước lại bên bàn làm việc, kéo chiếc ghế gỗ ngồi xuống.
Bên ngoài khung cửa kính khép hờ, tiếng còi tàu thủy từ phía triền sông Bến Đông vọng lại từng hồi dài, trầm đục và cô quạnh giữa màn đêm mùa đông.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.