Lạc Thế - Hào Khí Nhân Gian

Chương 2: Hồn Sĩ

Đăng: 27/05/2026 19:42 2,267 từ 5 lượt đọc

Nguyễn Minh mở mắt.


Cậu đang ngồi trên nền nhà vẫn trong tư thế khoanh chân, lưng dựa nhẹ vào cạnh bàn gỗ, chiếc Linh Thức Mạo vẫn trên đầu. Panel cửa sổ vẫn phát cảnh hoàng hôn bãi biển, sóng vỗ nhẹ vào bờ một thế giới mà cậu chưa bao giờ thấy. Đồng hồ trên cổ tay chỉ chín giờ mười phút.

Cậu ngồi yên và nhớ lại giọng nói. Bên trong đầu cậu hoặc nơi nào đó khó có thể gọi tên, có một sự hiện diện, khác hoàn toàn so với trước đây. Cậu nhớ lại hai chữ:


“Đông A.”


Cậu nhanh chóng tháo mũ ra, nhảy về phía bàn nơi đặt máy tính chơi game của mình.

Chiếc máy tính đặt trước mặt cậu phát ra ánh sáng xanh nhạt. Dòng dân dụng rẻ tiền mà hầu như nhà nào trong khu hầm này cũng có một cái. Giá khoảng hơn năm trăm đồng Liên Bang, nhưng lại rất rẻ dành cho thiếu niên đi học, thậm chí là phát miễn phí nếu có thành tích học tập tốt.


Thân máy mỏng, phủ lớp hợp kim xám đen chống ẩm. Không có bàn phím vật lý. Khi khởi động, một lớp kính quang tầng trượt nhẹ khỏi thân máy rồi dựng nghiêng trước mặt người dùng.

Giao diện hiện lên thành nhiều lớp ánh sáng lơ lửng.


Một cửa sổ chat mở ra giữa màn hình.


“Xin chào, Nguyễn Minh. Hệ thống thông tin NEXUS khu vực Việt Đông - Đông Hà xin được phục vụ, cậu muốn tiếp tục màn game đang chơi ngày hôm qua phải không?”


Giọng AI nữ vang lên từ bộ rung truyền âm gắn ngay mép kính. Âm thanh không lớn nhưng nghe rất rõ, như nói sát bên tai.


“Không phải chơi game.” Minh ngáp một cái.


“Vui lòng truy cập công cụ tìm kiếm… từ khóa Đông A.”


Biểu tượng Nexus xoay tròn vài giây.


Hàng loạt dữ liệu lập tức hiện lên giữa không trung.


[HÀO KHÍ ĐÔNG A — Danh từ lịch sử. Việt Nam cổ đại. Gắn với triều Trần, thế kỷ XIII. Mô tả tinh thần chiến đấu và ý chí quân dân Đại Việt trong ba cuộc chiến chống quân Nguyên Mông xâm lược.

Bên cạnh là mô phỏng chữ cổ. Chữ Trần tách ra thành từng nét sáng, xoay, rồi ghép lại thành hai ký tự lớn màu bạc.

ĐÔNG — A ]


Nguyễn Minh nhìn hai chữ, đúng y hệt với cảm giác lúc nãy. Sau đầu hơi nhói một cái và cậu nhìn lên trên, hứng thú với câu “ba lần chống quân Nguyên Mông xâm lược”


"Tìm tư liệu về nhà Trần, chi tiết về ba lần chống Nguyên Mông."


Icon N xoay. Lần này lâu hơn.


Rồi màn hình mở rộng ra, và Nguyễn Minh không ngáp nữa, ngồi thẳng lưng.


Quân Nguyên Mông lần đầu tiến vào Đại Việt năm 1258.

Đó là đạo quân của Uriyangkhadai, một viên tướng đã từng xéo qua cả nửa lục địa mà chưa chịu thua ai. Năm vạn kỵ binh theo đường Vân Nam tràn xuống, và họ tưởng Đại Việt cũng như những nơi khác đã nằm xuống trước vó ngựa Mông Cổ.

Họ sai.

NEXUS kéo lên một đoạn phim tài liệu cũ, chất lượng không cao, hẳn từ vài chục năm trước Thời Kỳ Sụp Đổ. Cảnh phục dựng: vua Trần Thái Tông mặc chiến bào, tay cầm gươm, chính mình đứng ở tiền tuyến trận Bình Lệ Nguyên. Quân Đại Việt lui. Không phải thua. Lui để nhử. Vườn không nhà trống, Thăng Long bỏ lại cho quân xâm lược tiến vào và không tìm được gì để cướp. Rồi phản công từ phía sau. Trận Đông Bộ Đầu, quân Nguyên tháo chạy.

Lần một. Đuổi về.

Minh nhấp vào đoạn tiếp theo.

Lần hai năm 1285. Thoát Hoan, con trai Kublai Khan, dẫn hàng chục vạn quân. NEXUS hiện con số đó bằng phông chữ to và Minh phải đọc lại một lần để tin.

Lần này người Đại Việt triệu Hội Nghị Diên Hồng.

NEXUS có một đoạn phim phục dựng ngắn, ba phút, chất lượng khá hơn đoạn trước. Sảnh rộng, đèn nến, hàng trăm bô lão và tướng lĩnh ngồi kín. Vua hỏi: Nên đánh hay nên hàng?

Tiếng hô vang lên đồng loạt từ hàng trăm cái miệng già: Quyết đánh! Quyết đánh!

Minh dừng lại ở đoạn đó.

Ở dưới hầm này, năm Liên Bang tám mươi ba, trong căn phòng mười hai mét vuông với tường composite và đèn Lumen, cậu ngồi nghe tiếng hô từ mấy trăm năm trước vọng qua màn hình nhỏ, và cậu không hiểu vì sao phía sau gáy lại nóng ran lên một cái.

Cậu nhấp tiếp, nhanh hơn một chút.

Quân Đại Việt lại rút. Vườn không nhà trống lần nữa, lại nhường đất đổi thời gian. Nhưng lần này có thêm những cái tên xuất hiện trong các trận phản công: Hàm Tử, Chương Dương, Tây Kết.

NEXUS có một clip hoạt hình màu sắc, có vẻ từ chương trình giáo dục thiếu nhi thời cũ. Một cậu thiếu niên tướng trong clip bóp chặt quả cam đến nát, vì cậu còn quá trẻ không được dự Hội Nghị Diên Hồng, nhưng cậu muốn ra trận. Rồi cậu tự dựng cờ, tự chiêu binh, và đánh mà không cần ai cho phép.

Trần Quốc Toản. Mười sáu tuổi.

Minh nhìn con số đó, rồi nhìn tay mình.

Mười lăm tuổi rưỡi.

Cậu không bóp cam. Cậu thái thịt bò.

Cái ý nghĩ đó đến và đi rất nhanh, vì NEXUS đã chuyển sang đoạn tiếp và Minh không kịp nghĩ thêm.


Trận Bạch Đằng năm 1288. Lần ba.

NEXUS dành riêng một mục lớn, và có hẳn một bộ phim lịch sử dài từ trước Thời Kỳ Sụp Đổ, nhưng Minh nhảy thẳng vào đoạn climax.

Thoát Hoan lại đến, lần này thêm đội thuyền chiến hùng hậu. Nhưng ở Vân Đồn trước, tướng Trần Khánh Dư phục kích và đốt sạch đoàn thuyền lương. Đạo quân lớn tiến vào mà không còn hậu cần.

Rồi là Bạch Đằng.

Cọc gỗ đầu bịt sắt nhọn, cắm xuống lòng sông theo đúng luồng nước, ẩn dưới mặt nước triều lên. Quân Đại Việt nhử thuyền chiến Nguyên Mông tiến vào sâu trong sông. Đợi. Nước triều xuống. Cọc nhô lên. Thuyền mắc cọc, lật, chìm. Hai bờ sông đổ quân xuống. Thuyền lửa từ thượng nguồn đổ theo.

Ô Mã Nhi bị bắt. Thoát Hoan bỏ chạy bộ qua rừng về nước.

NEXUS có một ảnh phục dựng từ bảo tàng cũ: bãi sông buổi chiều tà, những cọc gỗ nhô lên khỏi mặt nước, mặt trời chiếu xuống tạo bóng dài trên sóng.

Minh nhìn ảnh đó.

Phía sau gáy nhói lần nữa. Mùi nước sông, mùi bùn, mùi khói từ đâu rất xa len vào mũi cậu trong đúng một nhịp thở rồi tan đi như chưa từng có.

Cậu ngồi thêm một lúc không gõ thêm gì, màn hình vẫn hiện bãi sông và những cái cọc.


“Vui lòng tìm kiếm thông tin về thức tỉnh giả - hồn sĩ, các class và các rank liên quan”


“Xin lỗi Nguyễn Minh - ID: LB67xxxxxx, quyền truy cập thông tin hạn chế với công dân cấp F.”


“Cấp F.” Minh nhận ra mình vẫn là phàm nhân, dù Anna bảo cậu thành công nhưng hệ thống vẫn chưa cập nhật, và quan trọng là cậu chưa nhận giấy nhập học ở học viện, điều này là bắt buộc cho mỗi thức tỉnh giả, phải theo học rồi khi tốt nghiệp phải cống hiến cho Liên Bang và nhân loại. Ừm, ngoại trừ những thành phần nằm ngoài Liên Bang.


Cậu gãi cằm rồi suy nghĩ, sau đó nhập lệnh thay đổi câu hỏi: “Với quyền công dân hạng F, vui lòng trích xuất dữ liệu có thể đọc được liên quan hồn sĩ mới thức tỉnh”


Icon chữ N xoay trên màn hình, khoảng ba phút sau, một dãy chữ hiện lên theo dòng với các nội dung khác nhau, có cả hình ảnh và video.


[NEXUS — Kênh Phổ Cập Liên Bang: "Hành Trình Hồn Sĩ". Không giới hạn cấp độ công dân. Nội dung nhằm khuyến khích tu luyện và tham gia hệ thống phòng thủ quốc gia.]


À. Không bị khoá. Liên Bang mở kênh này cho cả phàm nhân xem, vì Liên Bang cũng muốn người chưa thức tỉnh nhìn thấy hồn sĩ là gì, muốn họ có lý do để phấn đấu, muốn hai mươi phần trăm tỉ lệ thức tỉnh đó leo lên cao hơn từng năm.

Minh nhấp vào kênh, hứng thú dào dạt.


Video đầu tiên: tám giây, không tiêu đề. Hành lang ngầm dài và thẳng, một người đứng ở một đầu. Im lặng một nhịp. Rồi người đó chạy, rất nhanh.

Và khi xuất hiện lại thì đã ở cuối hành lang, một trăm mét, trong thời gian vài cái chớp mắt.

Hồn sĩ hệ Khí Tốc, cấp E, bài tập di chuyển cơ bản. Tốc độ ghi nhận: 100m/6.2s

Minh nhìn dòng chú thích đó.

Rồi nhìn hai bàn chân mình.

Rồi nhấp video tiếp.

Video thứ hai: hầm tập luyện, tường bê tông cốt thép dày. Một cô gái tóc cột cao đứng trước tấm bia thép cắm vào tường. Không giáp. Chỉ đồ tập thường. Cô thở ra một cái, nhìn tấm bia, rồi đấm thẳng vào.

Tấm bia thép dày ba phân lõm vào một vệt hõm sâu bằng nắm đấm.

Cô rút tay ra, nhìn qua, không có vết xước nào.

Hồn sĩ hệ Khí Cương, cấp E, kiểm tra thể lực.

Video thứ ba dài hơn, ba mươi giây. Người đàn ông trung niên đứng trước cái máy bắn đạn cao su dùng cho huấn luyện. Máy khởi động. Đạn bắn ra theo đợt, nhanh, ngẫu nhiên, cả trăm viên trong năm giây. Minh nhìn kỹ và thấy thế giới quan thay đổi, vì hai video trước cậu có thể cảm nhận sức mạnh bên trong cơ thể, nhưng lần này thì khác.

Mỗi viên đạn đến gần người ông ta đều tự nhiên chệch sang, uốn vòng ra ngoài như bị tay vô hình hất đi. Không một viên nào chạm.

Ông ta đứng trong làn đạn như đứng trong mưa mà không ướt.

Hồn sĩ hệ Tinh Cương, cấp E, kết giới phòng thủ cơ bản.

Minh nhìn màn hình một giây rồi thốt ra một tiếng: "Ồ."

---

Video thứ tư: buổi tối, khu tầng mặt đất từ một đoàn viễn chinh cũ. Camera quay. Một hồn sĩ trẻ đối mặt với một Vô Hồn Nhân bên trong sương mù xám. Gã giơ tay lên. Ngón tay phát sáng xanh lè trong một giây, rồi một tia năng lượng phóng ra, không lớn, chỉ như quả bóng bàn nhưng Vô Hồn Nhân bị trúng vào thì ngã dúi, không đứng dậy được.

Hồn sĩ hệ Tinh Mãnh, cấp E, trong một lần thực địa.


Minh tua đi tua lại những đoạn băng ghi hình thực chiến, dán chặt mắt vào các đồ thị năng lượng quái dị hiển thị trên màn hình. Hóa ra giới Hồn sĩ không chỉ dùng những đòn thế thể chất thông thường, họ có thể phóng luồng năng lượng cô đặc ra ngoài cơ thể, định hình chúng thành những tấm màn chắn kiên cố hay các tia chớp có sức công phá như súng plasma công nghệ cao.


Đáng ngạc nhiên là dù lục lọi khắp các tài liệu lưu trữ của NEXUS, cậu chẳng tìm thấy bất kỳ dòng thông tin nào nhắc đến cảm giác về "ngọn gió" hay "hơi thở" kỳ lạ mà mình vừa trải qua. Ký ức cậu lập tức giật lùi về lời dặn dò nghiêm nghị của chú Huấn vào cái ngày đứng bếp: "Điều thứ ba, nếu may mắn chạm được vào di sản tiền kiếp, cháu phải sống để dạ chết mang theo, tuyệt đối cấm hé răng với bất kỳ ai, kể cả chú hay thằng Đức béo." Minh vô thức đưa tay xoa nhẹ sau gáy, nơi luồng nhiệt lượng cổ xưa vừa ghé qua vẫn còn sót lại chút cảm giác nhột nhạt râm ran.


Bây giờ cậu hiểu vì sao chú nói thế. Bây giờ cậu hiểu rằng trong cả ngàn ngàn người thức tỉnh của cứ điểm Việt Đông năm nay, có lẽ chỉ vài đứa, có lẽ chỉ một đứa, có lẽ chỉ riêng cậu, vừa nhận được một thứ mà NEXUS không thấy, Anna không biết, và không ai trên tầng âm một này có thể đoán ra.


Trong bóng tối phía sau hai mí mắt, sự hiện diện vẫn ở đó.


Cậu leo lên giường, đắp cái chăn mỏng và nhắm mắt, chiếc giường nệm tự điều chỉnh độ cong cho phù hợp với người nằm trên, luồng gió mát nhẹ thổi lên làm cơ thể thả lỏng thoải mái.

Ngày mai đơn từ học viện Đông Hà tầng hầm thứ hai sẽ được gửi tới, cậu sẽ nhanh chóng học tập thành hồn sĩ thực thụ, Nguyễn Minh, cấp E - khai hồn với Hồn là Khí và Vía là Tốc.


Ừm, cũng phải ăn mừng một chút chứ nhỉ, với chú Huấn, với thằng bạn Đức béo, dù sao tỷ lệ chỉ có 20% thức tỉnh, cậu cũng rất may mắn rồi.


Cậu tự nhủ rồi chìm vào giấc ngủ.


0