Lệch Nhịp

Chương 19: Ấn Sư Là Gì

Đăng: 30/05/2026 22:18 2,881 từ 876 lượt đọc

Aren quay lại vào ngày thứ ba kể từ lời hẹn.

Cánh cổng viện vẫn nghiêng sang một bên, bản lề rỉ phủ bụi đen. Cỏ dại chen qua các kẽ đá trong sân, mái ngói thủng chưa được lợp thêm viên nào. Mo Zigu cũng ở đúng chỗ cũ, ngồi trên chiếc ghế ba chân kê bằng phiến đá, mắt nhắm nghiền, hai tay ôm bát sành rỗng.

Cửa gỗ kêu ken két khi Aren đẩy vào.

Mo Zigu mở mắt nhìn cậu.

"Mất ba ngày mới quay lại."

"Vâng."

"Tưởng ngươi chọn chỗ sạch sẽ hơn rồi."

"Cháu đi hỏi thêm." Aren đặt tay nải lên tảng đá. "Vạn tiên sinh, tiên sinh Rajan và đoàn trưởng Doran."

Mo Zigu ngồi thẳng lên một chút. "Biết kiểm tra trước khi giao mạng cho người khác. Chưa đến mức ngu."

Ông nhìn xuống tay nải.

"Mang gì đấy?"

Aren mở lớp vải bọc. Bốn chiếc bánh bao còn ấm nằm bên trong, hơi nóng mang theo mùi bột hấp và thịt mỡ.

Bụng Mo Zigu réo thành một tiếng dài. Ông vẫn giữ nguyên vẻ mặt.

"Bốn cái?"

"Ba cái của ông. Một cái của cháu."

Mo Zigu bật cười khục khục, cơn cười nhanh chóng biến thành ho. Ông chộp một chiếc bánh, cắn gần hết nửa cái rồi mới nhìn sang thứ Aren đặt cạnh tay nải.

Mười viên ấn thạch sơ cấp nguyên vẹn.

Ông nuốt miếng bánh, cầm từng viên lên soi dưới nắng. Viên nào cũng được lật hai mặt, ngón tay cái miết qua đường vân rồi mới đặt sang bên. Khi đủ mười viên, ông gom tất cả vào túi áo.

"Một tháng," ông nói. "Lý thuyết căn bản, cảm nhịp, giữ nhịp và cách dùng sơ cấp hệ Nhịp. Học nhanh thì xong sớm. Học chậm thì ta không trả lại tiền."

"Ông đã nói dạy đến khi cháu giữ được nhịp."

"Vậy thì đừng học chậm."

Mo Zigu chỉ tảng đá đối diện. Aren ngồi xuống, cất phần bánh của mình sang bên.

"Trước khi học cách dùng ấn, phải hiểu thứ đang nằm trong người ngươi," ông nói. "Thiên hạ thích hỏi ấn sư là gì. Hỏi thế vô dụng. Hiểu Ấn là gì rồi mới biết ấn sư đang dùng cái gì."

Aren nhìn ông chờ đợi.

"Mọi thứ trên đời đều vận hành theo quy tắc. Nước chảy xuống thấp, lửa bốc lên, đá không tự bay khỏi mặt đất." Mo Zigu cầm chiếc bánh bao, dùng ngón tay vạch một đường lên lớp bột trắng. "Coi thế giới như một tấm kính. Thứ giữ nó nguyên vẹn là quy tắc. Nhưng kính có vết nứt, quy tắc cũng có phần tách ra. Những phần nguyên bản ấy được gọi là Ấn gốc."

"Có thể chạm vào không ạ?"

"Có. Chạm xong thì chết." Ông cắn thêm một miếng. "Ấn gốc là quy tắc chưa bị làm yếu. Thân người không chứa nổi. Ngươi có thể uống một bát nước, chứ nuốt cả con sông vào bụng thì cái bụng kia lớn thêm hai vòng cũng nổ."

Aren cúi nhìn bụng mình rồi bỏ qua lời chế giễu.

"Nếu ấn sư không dùng Ấn gốc, họ dùng gì?"

"Dư ảnh."

Mo Zigu nhặt một viên đá nhỏ dưới chân, ném vào chiếc chum vỡ đọng nước mưa ở góc sân. Mặt nước rung lên, những vòng sóng va vào thành chum rồi dội ngược.

"Viên đá đã chìm. Sóng còn lại. Quy tắc nguyên bản đi qua thế giới cũng để lại dấu vết như thế. Dấu vết đó là Dư ảnh. Nó yếu hơn Ấn gốc rất nhiều, đủ để cơ thể sống tiếp nhận, giữ lại và sử dụng."

"Ấn sư điều khiển Dư ảnh, không giữ quy tắc thật."

"Đúng."

Aren nghĩ đến năm người trong đội tuần tra.

"Dư ảnh tạo ra các hệ khác nhau sao?"

"Ngươi đã thấy những hệ nào?"

"Đoàn trưởng Doran giữ mục tiêu đứng yên. Halric tích lực rồi xả ra. Joren thay đổi tính chất vật thể. Bà Sora nối và kéo. Chú Veyr sửa hướng chuyển động." Cậu đếm đủ năm ngón. "Năm cách dùng khác nhau."

Mo Zigu ngừng nhai. "Tự nhìn ra?"

"Cháu chỉ thấy họ làm gì."

"Thấy mà biết tách chúng ra đã không tệ." Ông phủi mẩu bột trên tay. "Hiện nay người ta chia Dư ảnh thành bảy hệ cơ bản. Hướng chi phối phương hướng và quỹ đạo. Tích Xả gom lực rồi giải phóng. Liên Kết nối, kéo hoặc ràng buộc. Che Phủ tác động đến nhận thức và giác quan. Nhịp can thiệp vào thời điểm, tốc độ và khoảng cách giữa các động tác. Cố Định giữ một trạng thái không đổi. Biến Đổi làm tính chất vật lý thay đổi."

"Chỉ có bảy hệ?"

"Chỉ có bảy hệ con người đã nhận ra và gọi được tên." Mo Zigu chỉ lên mảng mái thủng. "Bầu trời rộng đến đâu, quy tắc rộng đến đó. Đừng tưởng mấy cuốn sách ở Lonsa đã đếm hết."

Aren nhắc lại bảy cái tên trong đầu, gắn mỗi hệ với một người hoặc một hành động đã thấy. Hệ Che Phủ là thứ duy nhất cậu chưa gặp trực tiếp.

"Bây giờ nghe kỹ." Mo Zigu đặt chiếc bánh còn lại lên đầu gối. "Dư ảnh có cùng nguồn gốc, nhưng sau khi tồn tại trong thế giới, chúng không còn giống hệt nhau."

Ông giơ một ngón tay.

"Loại thứ nhất trôi trong Hư không."

"Hư không là khoảng không có gió?"

"Gió là không khí chuyển động. Không khí có thể hít vào phổi, cũng có thể ép ngươi ngạt thở. Hư không nằm ở những khe giữa vật chất, giữa hai lần chuyển động, giữa một nhịp vừa kết thúc và nhịp tiếp theo chưa bắt đầu. Ngươi sống trong đó nhưng giác quan không chạm tới."

Aren nhíu mày. "Vậy Dư ảnh trong Hư không cũng không chạm được?"

"Người thường không. Truyền ấn sư dùng ấn lực mở cảm giác cho người học, dẫn họ tới chỗ có loại Dư ảnh phù hợp rồi kéo một phần vào thân." Mo Zigu lấy ngón tay vẽ một vòng giữa không khí. "Dư ảnh trôi trong Hư không đã mất dấu vật chủ, mờ và trung hòa. Nó không mang bản năng riêng, vì thế dễ hòa vào nhịp sống của người tiếp nhận hơn."

"Đó là con đường thứ nhất."

"Phải. Phần lớn ấn sư đều được khai ấn bằng cách này."

Mo Zigu giơ ngón tay thứ hai.

"Loại còn lại từng neo vào vật chất. Thú, cây, đá, nước, bất cứ thứ gì giữ được nó đủ lâu. Vật chủ sẽ nhuộm đặc tính lên Dư ảnh. Neo trong thú săn mồi thì học cách săn. Neo trong đá thì thiên về cứng và nặng. Neo trong dòng nước thì quen chảy, tách và nhập."

"Ấn thú thuộc loại này."

"Ấn thú là sinh vật bị Dư ảnh xâm nhập rồi sửa đổi. Một con sói nhiễm hệ Nhịp vẫn mang hình dạng sói, nhưng phản xạ, săn mồi và cả cơ thể đều bị nhịp chi phối. Nó không điều khiển Dư ảnh. Dư ảnh điều khiển nó."

"Còn ấn sư thì ngược lại."

"Nếu đủ sức làm chủ." Mo Zigu nhìn cậu. "Ranh giới nằm ở đó. Ngươi dùng Dư ảnh thì vẫn là ấn sư. Đến lúc nó dùng ngươi, Hắc hóa bắt đầu."

Aren nhớ đôi mắt đỏ đục của đàn sói, cách cả bầy cùng lao lên theo một nhịp dù trước mặt là lưỡi đao. Những con vật ấy không còn lựa chọn khác.

"Hắc hóa sẽ biến người thành đúng loài vật chủ cũ sao?"

"Không đơn giản thế." Mo Zigu nhấc chiếc bánh lên rồi lại đặt xuống. "Dư ảnh mang theo đặc tính, không mang nguyên vẹn hình dạng. Loại từng neo trong cây có thể làm da thịt khô cứng, rễ mọc theo kinh mạch. Loại từng neo trong nước khiến ranh giới cơ thể dần mất đi, da thịt không giữ được hình. Dư ảnh từ thú thì thường kéo bản năng lên trước lý trí. Hình dạng sau cùng tùy hệ, vật chủ cũ và cơ thể người tiếp nhận."

Cách ông kể bình thản hơn cả khi nói về thời tiết. Aren rụt vai, nhìn sang chiếc chum vỡ vừa bị ném đá. Những vòng sóng đã tắt, mặt nước yên trở lại.

"Khi vật chủ chết, Dư ảnh đã neo trong đó sẽ ra sao?"

"Phần lớn tỏa ra rồi nhạt dần trong Hư không." Mo Zigu đáp ngay. "Mất vật neo, dấu ấn của vật chủ cũng mòn đi theo thời gian. Chỉ trong trường hợp cực hiếm, trước khi kịp tan, nó gặp một vật chủ khác đủ gần, đúng hệ và đủ sức chứa. Khi ấy nó có thể bám vào lần nữa."

"Giống trường hợp của cháu."

"Giống trường hợp của ngươi."

Aren im lặng một lúc.

"Vậy nó không nhất định đi tìm người mới."

"Không. Nếu cứ có ấn thú chết là Dư ảnh chui sang kẻ đứng cạnh, ngoài trấn này đã đầy quái vật mang mặt người." Mo Zigu cầm nốt chiếc bánh lên. "Ngươi gặp đủ những điều kiện hiếm cùng một lúc, lại sống sót. Đó mới là chỗ bất thường."

"Nhưng tại sao lại là cháu?"

"Đúng hệ. Đúng lúc. Cơ thể chứa nổi. Có thể chỉ thế."

"Có thể?"

"Ta nói điều biết được, không bịa phần còn thiếu để nghe cho hay."

Aren nhìn hai bàn tay mình. Dư ảnh từ con sói đã tỏa ra trong lúc xác nó đè lên ngực cậu. Giữa những người đứng quanh, nó chỉ hòa vào một mình cậu. Tương thích và khoảng cách có thể giải thích việc ấy, nhưng vẫn chưa giải thích được cảm giác nhịp lực đã quấn lấy cậu trước khi cậu biết chuyện gì xảy ra.

"Nếu nó không chủ động tìm vật chủ," cậu hỏi, "thì Dư ảnh có ý thức không?"

Mo Zigu không trả lời ngay. Ông nhai hết miếng bánh, phủi tay rồi nhìn khoảng sân trống.

"Ngươi đang hỏi hai chuyện khác nhau. Biết bám vào thứ phù hợp chưa chắc là biết suy nghĩ. Rễ cây tìm nước nhưng không ngồi lựa con suối nào ngon hơn. Dư ảnh phản ứng với vật chủ tương thích cũng có thể chỉ là quy tắc."

"Cũng có thể không phải."

"Đúng."

"Ông từng thấy nó lựa chọn?"

Mo Zigu nhìn cậu. Gương mặt đang cợt nhả bỗng nghiêm túc hẳn lên.

"Nếu đủ khôn, ngươi sẽ hiểu vì sao câu hỏi đó đáng sợ hơn câu trả lời."

Ông không nói thêm.

Aren cũng không gặng. Mo Zigu chịu thừa nhận phần mình chưa biết, vậy đã đáng tin hơn một lời giải thích kín kẽ được bịa cho đủ.

"Còn ấn thạch?" cậu hỏi. "Nó thuộc loại nào?"

"Không thuộc hai loại Dư ảnh vừa nói."

Mo Zigu nhặt một viên đá cuội khác, đặt lên tảng đá giữa hai người.

"Dư ảnh là dấu vết quy tắc để lại. Ấn thạch thường hình thành trong những mạch đá dưới lòng đất. Nó chứa chất liệu quy tắc đã đông kết, ổn định và trung tính, chưa mang đặc tính của hệ nào."

"Như sắt thô. Chưa rèn thành dao hay đúc thành cuốc."

Mo Zigu liếc cậu. "Ví dụ được đấy. Vì trung tính nên ấn sư hệ nào cũng dùng được. Người thường dùng làm tiền. Nơi có nhiều ấn thạch cũng dễ kéo theo biến đổi khác, bởi thứ gì hấp thu quá nhiều ấn lực đều có thể mất cân bằng."

Aren nhớ hầm mỏ ở Redfall, nơi cả làng đào từ sáng đến tối để tìm những viên đá nhỏ hơn đầu ngón tay. Ông Ken đã dành gần cả đời mới giữ lại được mười bốn viên.

"Nhắc lại cho ta," Mo Zigu nói. "Ấn gốc, Dư ảnh và ấn thạch khác nhau thế nào?"

"Ấn gốc là phần quy tắc nguyên bản, cơ thể người không chứa được. Dư ảnh là dấu vết của quy tắc, đủ yếu để neo vào vật chất hoặc hòa vào người. Ấn thạch là chất liệu quy tắc ổn định trong mạch đá, trung tính và có thể bổ sung ấn lực."

"Hai loại Dư ảnh?"

"Loại trôi trong Hư không đã trung hòa, thường dùng để khai ấn. Loại từng neo vào vật chất mang đặc tính của vật chủ. Khi vật chủ chết, phần lớn nó tỏa vào Hư không; cực hiếm mới bám được vào vật chủ tương thích khác."

Mo Zigu gật đầu.

"Nhớ cho rõ. Lẫn ba thứ ấy với nhau thì học càng nhiều càng dễ chết."

Nắng đã nghiêng qua đầu tường. Bóng của chiếc ghế ba chân kéo dài trên nền sân.

Mo Zigu cất chiếc bánh thứ ba vào túi áo.

"Để tối."

Ông đứng dậy, duỗi lưng. Xương khớp kêu răng rắc.

"Lại đây. Học phần thứ hai."

Giữa sân có một bàn đá thấp, mặt bàn sứt một góc. Mo Zigu ngồi xuống một bên rồi chìa bàn tay trái, lòng bàn tay ngửa lên.

"Đặt tay ngươi lên."

Aren làm theo. Bàn tay cậu tròn và ngắn, đặt trên bàn tay gân guốc đầy vết sẹo của ông trông lệch hẳn.

"Khi ta lật tay đánh lên, ngươi rút về. Né được thì thắng một nhịp."

"Nếu không né được?"

"Thì đau."

Aren nhìn khoảng cách giữa hai bàn tay. "Tay cháu hơi ngắn."

Mo Zigu nhìn tay cậu, rồi nhìn lên khuôn mặt tròn.

"Ngươi mang hai cái giò heo tới học làm ấn sư, giờ còn đòi quy tắc phải thương tay ngắn?"

Chát!

Mu bàn tay Aren nóng rát. Cậu đã thấy tay Mo Zigu động, nhưng cánh tay chỉ rút lại sau khi tiếng đánh vang lên.

"Chậm."

Cậu xoa tay một cái rồi đặt trở lại.

Lần này Aren nhìn vào cổ tay Mo Zigu, chờ gân tay co hoặc ngón cái đổi vị trí.

Chát!

Cậu vẫn chậm. Cơn đau chạy từ mu bàn tay lên khuỷu.

"Mắt thấy rồi mới chạy thì bao giờ cũng muộn."

"Nếu không nhìn, cháu biết lúc nào ông đánh?"

"Tự tìm."

Lần thứ ba, Aren dồn toàn bộ chú ý vào bàn tay đối diện. Mo Zigu cố ý nhúc nhích ngón trỏ trước, cậu vừa rút thì bàn tay già nua vẫn nằm yên.

"Nhử thôi." Ông cười. "Đặt lại."

Chát!

Mu bàn tay đã đỏ lên. Aren nhắm mắt, để tay về vị trí cũ.

Không còn hình ảnh, cậu nghe rõ hơn tiếng lá cọ ngoài cổng, tiếng vải áo Mo Zigu lay trong gió và hơi thở của chính mình. Lòng bàn tay bên dưới lạnh, khô, gần như bất động. Giữa hai nhịp thở của ông già có một khoảng ngắn. Ngay trước khi bàn tay lật lên, lớp da tiếp xúc với tay Aren thay đổi áp lực rất nhẹ.

Vút!

Mo Zigu đánh trượt.

Aren đã rút tay về, đầu ngón chỉ cách tay ông một khoảng rất nhỏ.

Ông già nhướng mày.

"Né được rồi."

"Cháu không nhìn tay ông nữa."

"Thấy bằng mắt chỉ là một cách thấy." Mo Zigu hạ tay. "Giữ cảm giác vừa rồi. Lại."

Chát!

Chát!

Lần thứ ba, ông lại đánh trượt.

Những lượt sau không đều như thế. Có lúc Aren rút quá sớm vì tiếng áo động, có lúc nhận ra áp lực thay đổi nhưng cánh tay vẫn chậm. Mỗi lần bị đánh, cậu lại nhớ rõ hơn khoảng trống ngay trước cú lật tay. Đến khi Mo Zigu dừng, mu bàn tay đã sưng, năm ngón hiện thành những vệt đỏ chồng lên nhau.

Mo Zigu còn đổi nhịp liên tục. Hai lần đầu ông đánh gần như ngay khi Aren đặt tay xuống, lần sau lại chờ lâu đến mức cánh tay cậu mỏi và sự tập trung bắt đầu trôi. Học thuộc tốc độ của ông chẳng giúp được gì. Aren phải giữ mình sẵn sàng trong cả quãng chờ.

"Đau không?"

"Đau ạ."

"Có học được gì không?"

Aren co duỗi các ngón, chờ cơn tê rút bớt.

"Lúc chỉ nhìn, cháu luôn phản ứng sau ông. Khi nhắm mắt, cháu nhận ra khoảng trống trước lúc ông ra tay. Cháu vẫn chậm, nhưng có thể bắt đầu sớm hơn."

Mo Zigu im lặng một lát rồi bật cười. Lần này tiếng cười vang hẳn ra sân.

"Được. Hai cái giò heo vẫn còn gân."

Ông vỗ vai cậu, mạnh đến mức Aren suýt trượt khỏi ghế đá.

"Ngày mai mang bánh bao tới. Nhiều thịt một chút."

Aren đứng dậy, ôm bàn tay sưng trước bụng.

"Bốn cái?"

"Bốn. Ngươi có thể giữ một cái, nếu chạy khỏi tay ta đủ nhanh."

Cậu cúi chào rồi đi ra cổng. Cơn đau vẫn giật dọc cánh tay theo từng bước, nhưng khoảng trống trước cú đánh đã nằm lại trong trí nhớ.

Mo Zigu gọi đó là thắng một nhịp.

Ngày đầu tiên, Aren đã thắng được vài lần.


2

Được yêu thích bởi: Kovitel, Thích_ăn_xôi

Ủng hộ tác giả BrightRiver Nếu truyện hợp gu với bạn, hãy ủng hộ mình một cốc cà phê nhé. Mình sẽ không để truyện nào drop...