Chương 20: Chín Phần Chết
Hôm sau, Aren lại đến muộn.
Cánh cửa viện vừa kêu một tiếng, Mo Zigu đã lên tiếng từ chiếc ghế ba chân:
"Muộn."
"Tửu lâu đông khách. Cháu phải bưng xong loạt bàn cuối."
Mo Zigu hé mắt nhìn cậu. "Mụ Vesna vẫn bắt một đứa tay chân lệch nhịp chạy bàn?"
"Bà ấy đã giảm giờ làm cho cháu."
"Vậy là vẫn còn biết thương người."
Ông gãi chòm râu bết lại, quay mặt sang bức tường nứt. Phản ứng ấy nhanh nhưng không qua được mắt Aren.
"Ông biết bà Vesna?"
"Ở Lonsa này ai chẳng biết cái giọng quát của mụ."
Aren không hỏi tiếp. Cậu đặt chiếc lồng tre mang theo lên tảng đá, nhấc ra hai tô hủ tíu còn nóng. Nắp đậy vừa mở, mùi nước xương và hành phi lan khắp khoảng sân.
Mo Zigu nhìn hai cái tô.
"Hủ tíu?"
"Vâng."
"Hôm qua ta bảo bánh bao."
"Ngày nào cũng ăn bánh bao thì chán."
Ông cầm đũa, gắp thử một miếng rồi húp nước dùng. Những nếp nhăn trên trán giãn ra.
"Ngon hơn bánh bao."
"Bà Vesna nấu."
Mo Zigu sặc, quay sang ho mấy tiếng. Ông nhìn tô hủ tíu với vẻ dè chừng, nhưng chỉ được một lúc đã cúi xuống ăn tiếp.
Aren ngồi đối diện, ăn phần của mình. Cậu không hỏi vì sao một người sống cuối hẻm phía bắc lại có vẻ ngại bà chủ tửu lâu ở phố chính. Mo Zigu cũng không định kể.
Hai người ăn hết, ông đặt đũa ngang miệng tô rồi dựa lưng vào tường.
"Hôm qua nói về thứ đang ở trong ngươi. Hôm nay nói về cách nó đi vào."
Aren ngồi thẳng lại.
"Con đường khai ấn thông thường bắt đầu từ Dư ảnh trong Hư không," Mo Zigu nói. "Truyền ấn sư xác định hệ phù hợp, dẫn người học cảm nhận, kéo Dư ảnh về rồi nén vào thân. Ngươi đã nghe tỷ lệ thành công chưa?"
"Khoảng hai đến ba phần."
"Đúng. Vì sao thấp?"
"Tư chất không hợp?"
"Một phần."
Mo Zigu giơ ba ngón tay.
"Thứ nhất là tư chất. Dư ảnh trong Hư không vẫn chia theo bảy hệ. Cơ thể mỗi người chỉ hòa hợp với một hoặc vài loại nhất định. Dẫn nhầm hệ thì nhẹ nhất là chẳng cảm được gì. Cố ép tiếp có thể làm nhịp trong người rối loạn."
"Truyền ấn sư phải nhìn ra hệ trước khi dẫn."
"Nhìn người rồi còn phải chọn chỗ." Ông gập một ngón tay. "Dư ảnh không phân bố đều. Gần khe gió thường dễ gặp hệ Hướng. Vùng đầm lầy có nhiều điểm neo tự nhiên, hợp với Liên Kết hơn. Muốn dẫn hệ nào mà ngồi sai chỗ thì mất ba tháng cũng chỉ học được cách đau lưng."
"Vạn tiên sinh và tiên sinh Rajan đều có nơi riêng để khai ấn?"
"Có. Những người làm bài bản còn ghi mùa, hướng gió và ngày nào mật độ Dư ảnh thay đổi. Đó là lý do họ thu nhiều ấn thạch. Không phải cứ đặt tay lên đầu học trò rồi hô một tiếng là xong."
Ngón tay thứ hai gập xuống.
"Thứ hai là sức chứa. Cùng một lượng Dư ảnh, cơ thể người này chịu được, người khác thì không. Bình nhỏ mà rót quá tay sẽ nứt."
"Nếu cơ thể không chứa nổi?"
"Ấn lực tản ra, kinh mạch bị tổn thương. Có người không mở được ấn nữa. Có người giữ được một phần nhưng suốt đời không vận hành trọn vẹn, hễ thi triển là cơ thể lệch khỏi ý muốn."
Aren nhìn bàn tay phải. Cậu chưa đi qua con đường ấy, nhưng hậu quả Mo Zigu mô tả giống tình trạng hiện tại đến mức khó chịu.
"Cứ thấy người học không chịu nổi là phải dừng," ông nói. "Dừng sớm thì mất một lần thử. Dừng muộn thì làm hỏng cả đời người."
Ngón tay cuối cùng hạ xuống.
"Thứ ba là thời điểm. Dư ảnh trong Hư không có lúc đậm, lúc loãng. Quá loãng thì kéo mãi không đủ tạo ấn. Quá đậm mà vẫn cố dẫn vào, cơ thể bị dội như bình đất gặp nước lũ. Tư chất, sức chứa và thời điểm phải khớp. Sai một thứ là thất bại."
"Vì thế hai đến ba phần đã được coi là cao."
"Phải."
Mo Zigu nhấc một viên sỏi, đặt vào giữa hai người.
"Đường thứ nhất có người chọn hệ, chọn nơi, chọn lúc và dừng khi cần. Đường thứ hai không cho ngươi chọn gì."
"Dư ảnh từ vật chủ cũ hòa vào người mới."
"Cực hiếm mới xảy ra." Ông gõ đầu ngón tay lên viên sỏi. "Vật chủ cũ phải chết hoặc bị phá hủy. Dư ảnh thoát ra, nhưng thay vì tỏa vào Hư không, nó gặp ngay một vật chủ mới. Người đó phải ở đủ gần, tiếp xúc đủ sâu, đúng hệ và còn đủ sức chứa. Thiếu một điều kiện, Dư ảnh tan đi hoặc người nhận chết."
"Cháu bị xác sói đè, máu của nó tràn vào miệng và mũi."
"Khoảng cách gần đến mức không còn khoảng cách. Hệ Nhịp của nó lại tương thích với ngươi. Cơ thể ngươi gánh được." Mo Zigu nhìn cái bụng Aren. "Ít nhất đống thịt kia cũng có một công dụng."
"Ông vừa nói sức chứa không liên quan đến béo gầy."
"Ta có nói câu đó à?"
Aren thôi tranh luận.
"Cả đời ông gặp mấy trường hợp?"
"Tận mắt thấy thì rất ít." Mo Zigu nhấc viên sỏi lên, ném ra ngoài sân. "Hầu hết ấn thú chết, Dư ảnh sẽ tản vào Hư không. Người đứng cạnh cùng lắm thấy ấn lực chấn động rồi hết. Trường hợp hòa sang vật chủ khác hiếm đến mức truyền ấn sư bình thường không cần xây cả cách dạy quanh nó."
"Nhưng có người cố tạo ra."
Mo Zigu nhìn cậu. "Ai nói?"
"Đoàn trưởng Doran nhắc qua. Ông ấy gọi là tà đạo."
"Không sai." Giọng ông mất hẳn vẻ đùa cợt. "Có kẻ săn ấn thú, giữ Dư ảnh lại ngay lúc nó thoát khỏi xác rồi ép vào một người đã chuẩn bị sẵn. Chúng cố thay sự trùng hợp bằng sức mạnh."
"Tỷ lệ sống?"
"Mười người, chín người chết trong lúc cưỡng ép."
"Người còn lại?"
"Mười người sống được thì chín người hắc hóa."
Aren tính trong đầu. Nếu bắt đầu bằng một trăm người, khoảng mười người sống qua lúc dung nhập, rồi chỉ một trong số đó tránh được hắc hóa.
"Khoảng một phần trăm."
"Đó còn là cách tính đẹp." Mo Zigu dựa đầu vào tường. "Có khi qua cả trăm mạng chẳng còn một người nguyên vẹn. Cơ thể được chuẩn bị không có nghĩa Dư ảnh chịu nằm yên. Ép một thứ đã mang bản năng vào người khác, cả hai cùng chống lại nhau, kẻ đứng giữa là người bị xé."
"Cháu không bị ép."
"Ngươi gặp trùng hợp tự nhiên, dung hợp thành công và đến giờ vẫn tỉnh. Hoặc rất may, hoặc rất quái."
"Nhưng cháu đã dùng được ấn." Aren nói. "Nếu đã dung hợp thành công, vì sao vẫn cần người giữ nhịp?"
Mo Zigu đặt hai tay lên đầu gối.
"Dùng được một lần không có nghĩa đã làm chủ. Dư ảnh mới nhập vào còn yếu, phải thích nghi với cơ thể ngươi. Trong thời gian đó, ngươi tưởng mình đang thắng. Đợi nó lớn lên, đặc tính của vật chủ cũ rõ hơn, cơn đói cũng mạnh hơn. Nếu nhịp của ngươi chưa đủ vững, nó sẽ kéo từng động tác về phía nó."
"Từ bước chân, bàn tay..."
"Đến hơi thở. Sau đó là suy nghĩ." Ông nhìn thẳng vào cậu. "Đến lúc ngươi muốn dừng mà cơ thể vẫn lao lên, muốn buông mà tay vẫn siết, chủ với vật chứa đã đổi chỗ."
Khoảng sân im đi. Aren nhớ lần chân phải tự hạ xuống theo tiếng gõ thìa của Mo Zigu. Khi ấy lão chưa hề chạm vào cậu. Dư ảnh đã nghe nhịp bên ngoài rồi kéo cơ thể đi theo.
"Ấn thạch giúp ngăn chuyện đó?"
"Giúp nuôi ấn và giữ nó ổn định. Không thay được việc luyện kiểm soát."
Mo Zigu rút một viên ấn thạch sơ cấp từ túi áo. Đó là một trong mười viên Aren vừa trả hôm qua. Ông đặt nó lên lòng bàn tay.
"Ấn sư đi đường thứ nhất thường áp đá gần tim, dùng ấn lực kéo phần bên trong ra từng chút. Mỗi ngày luyện khoảng bốn giờ, một viên sơ cấp có thể dùng bốn ngày trước khi đường vân tắt hết."
"Còn cháu?"
"Nếu luyện đúng mức hiện tại, hai ngày."
"Gấp đôi."
"Dư ảnh của ngươi đậm hơn và luôn đòi thêm chất liệu quy tắc để giữ trạng thái. Nó hút nhanh hơn loại trung hòa."
Aren nhìn viên đá. Sau khi trả học phí, cậu chỉ còn một viên nguyên vẹn trong túi. Phần cắn dở được bọc riêng, giấu dưới lớp vải lót. Nếu lời Mo Zigu đúng, số dự trữ ấy chẳng kéo dài được bao lâu.
"Nếu không có ấn thạch thì sao?"
"Ấn sư thông thường thiếu đá lâu ngày sẽ yếu dần. Ấn thoái hóa, thi triển kém đi, nhưng không lập tức hắc hóa." Mo Zigu khép tay quanh viên đá. "Ngươi thì khác. Dư ảnh từng neo trong vật sống có cơn đói riêng. Nếu không được bổ sung, nó sẽ quay sang rút từ kinh mạch và thần trí của vật chủ mới."
"Bao lâu?"
"Ở cấp sơ như ngươi, mười ngày không được nuôi là chạm ranh giới sinh tử."
Aren lặp lại con số ấy trong đầu.
Mười ngày.
"Đến ngày thứ mười sẽ hắc hóa ngay?"
"Không ai phát tác đúng một giờ để ngươi ngồi canh." Mo Zigu gõ viên đá vào đầu gối. "Có người loạn từ ngày thứ tám, có người kéo qua ngày thứ mười. Mười ngày là giới hạn ngươi không được phép thử. Trước đó, tay chân sẽ lệch nặng hơn, giấc ngủ rối, bản năng của vật chủ cũ trồi lên. Đến khi thần trí bị cắn thủng, cho ăn bao nhiêu đá cũng muộn."
"Ấn thạch là thức ăn của nó."
"Vừa là thức ăn, vừa là thứ giữ nó khỏi ăn ngươi."
Mo Zigu quan sát cậu.
"Cơn đói ấy, ngươi từng cảm thấy chưa?"
Aren giữ mắt trên viên đá trong tay ông. Cơn thèm ấn thạch đã theo cậu từ năm mười tuổi, sớm hơn rất nhiều so với lần bị xác sói đè. Cậu chưa hiểu hai chuyện liên quan với nhau thế nào, càng không định kể cách mình đã lén cắn đá suốt những năm qua.
"Có lúc cháu thấy thiếu," cậu đáp. "Nhưng không biết đó là gì."
Mo Zigu chờ thêm, thấy cậu không nói nữa thì thôi.
"Ghi nhớ cảm giác đó. Sau này phải phân biệt cơn đói của cơ thể với cơn đói của Dư ảnh."
"Đổi lại cháu được gì?" Aren hỏi. "Dùng đá gấp đôi, thiếu mười ngày có thể hắc hóa, lại khó kiểm soát hơn. Con đường thứ hai mạnh ở đâu?"
Mo Zigu cười, xoay viên ấn thạch giữa hai ngón tay.
"Dư ảnh trong Hư không đã mờ và trung hòa. Nó an toàn, nhưng khoảng cách tới quy tắc gốc cũng xa. Dư ảnh từng neo trong vật chất đậm hơn, giữ được đặc tính rõ hơn. Nếu ngươi thật sự thuần phục được, khi can thiệp vào quy tắc sẽ sâu và chính xác hơn ấn sư thông thường cùng cấp."
"Như ngựa hoang so với ngựa nhà."
"Nói tiếp."
"Khó cưỡi, dễ hất người xuống. Thuần được thì chạy khỏe hơn."
"Đúng." Mo Zigu ném trả viên đá vào túi áo. "Nhưng đừng nghe chữ mạnh rồi quên phần bị giẫm nát sọ. Sức mạnh chỉ có ý nghĩa khi ngươi còn là người điều khiển."
"Mười ngày là giới hạn."
"Nhớ kỹ."
Mo Zigu nhìn bàn tay mình. Một vết sẹo chạy từ gốc ngón cái xuống cổ tay, cũ đến mức màu gần hòa vào da.
"Qua ranh giới đó, không ai kéo ngươi về được."
Ông ngừng một lát rồi nói nhỏ hơn:
"Ta từng thử."
Aren nhìn ông, nhưng Mo Zigu đã đứng dậy.
"Lý thuyết đủ rồi. Ra giữa sân."
"Luyện đập tay tiếp ạ?"
"Hôm nay luyện nói."
"Nói?"
"Nói trọn một câu. Bất cứ câu nào."
Aren đứng đối diện ông, chưa hiểu.
"Cháu muốn hỏi về cách sử dụng ấn thạch..."
"Hỏi gì?"
"...trong lúc luyện..."
"Luyện thế nào?"
"Trong lúc luyện giữ nhịp..."
"Chậm."
Aren dừng lại. "Chậm chỗ nào?"
"Ngươi vừa để ta cắt câu."
"Ông chen vào thì cháu phải dừng."
"Lại."
Cậu hít một hơi.
"Cháu muốn hỏi về cách sử dụng..."
"Cách gì?"
"...ấn thạch khi..."
"Khi nào?"
"Khi nuôi ấn..."
"Muộn."
Aren nén bực, nói nhanh hơn:
"Cháu muốn hỏi về cách sử dụng ấn thạch khi nuôi ấn thì cần..."
"Cần gì?"
"...cần giữ..."
"Giữ cái gì?"
Câu nói lại vỡ giữa chừng. Cậu ngậm miệng.
Mo Zigu khoanh tay. "Thấy chưa?"
"Ông cố tình phá."
"Ta đang làm việc đối thủ sẽ làm." Ông dùng một ngón tay chạm vào vai Aren, đẩy đúng lúc cậu vừa đổi chân trụ. Cậu lập tức chao sang bên. "Một động tác của ngươi bị cắt giữa đường là cả chuỗi sau dừng theo. Nói chuyện cũng vậy."
"Cháu không định vừa đánh vừa nói."
"Miệng, tay hay chân đều dùng chung một nhịp trong người. Ngươi chỉ trôi chảy khi chẳng ai cản. Ra ngoài kia, đối thủ không đợi ngươi làm xong."
Mo Zigu ra hiệu làm lại.
"Đừng nói nhanh để chạy khỏi ta. Giữ câu của ngươi đi đến hết."
Aren hít vào, thả lỏng vai.
"Cháu muốn hỏi về cách sử dụng ấn thạch..."
"Cách gì?"
Cậu không đuổi theo câu hỏi ấy.
"...khi nuôi ấn, đặc biệt là lượng ấn lực..."
"Lượng nào?"
"...cần kéo ra mỗi lần và thời điểm..."
Mo Zigu vừa định xen vào, Aren nối luôn phần tiếp theo:
"...phải dừng trước khi viên đá bị rút quá nhanh."
Câu nói hoàn chỉnh. Nhịp chậm hơn ban đầu, nhưng không có chỗ nào bị bẻ gãy.
Mo Zigu gật đầu.
"Lại."
Ông tiếp tục chen vào. Có câu Aren giữ được tới cuối, có câu mới qua nửa đã lạc theo câu hỏi của ông. Mỗi lần thất bại, Mo Zigu không giải thích thêm, chỉ bắt làm lại từ đầu. Dần dần, Aren nhận ra mình không cần lấp kín mọi khoảng trống. Cậu chỉ phải biết câu đang đi về đâu và không để lời người khác kéo mất hướng.
Đến khi trời ngả chiều, Mo Zigu mới phẩy tay.
"Đủ. Ngày mai vẫn luyện thế."
Aren xoa hai bên má. Cơ hàm mỏi chẳng kém lúc phải khiêng khay trong tửu lâu, còn đầu óc vẫn tự nối lại những câu đã bị cắt. Một bài tập chẳng dùng đến ấn lực lại khiến cậu kiệt sức hơn cả buổi thử rút tay hôm qua.
"Đến bao giờ?"
"Đến khi ta không cướp được lời của ngươi."
"Sau đó?"
"Ta dùng gậy."
Aren nhìn cây gậy tre dựng bên cửa. Mo Zigu bật cười rồi quay vào trong.
Cậu đứng lại giữa sân, tự nói trọn câu vừa rồi thêm một lần. Không ai chen vào, nhưng cậu vẫn giữ đúng tốc độ đã tìm được.
Khi rời căn viện, bước chân phải còn hơi sớm. Aren không ép nó dừng giữa chừng. Cậu thu ngắn bước ấy, chuyển trọng tâm rồi nối sang chân trái, giữ cả chuỗi đi tiếp mà không loạng choạng.
Từ trong sân, Mo Zigu gọi với theo:
"Đừng tưởng thế là khá!"
Aren không quay lại.
"Ngày mai cháu sẽ đến đúng giờ."
Lần này, ông không cắt được câu của cậu.
Được yêu thích bởi: Kovitel, Thích_ăn_xôi
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.