Chương 18: Quy Tắc Của Kẻ Sống Còn
Tiêu cục của Doran nằm ở cuối con phố rộng nhất phía tây Lonsa.
Lớp sơn đen trên hai cánh cổng đã bong gần hết, để lộ những thớ gỗ xám bạc vì nắng và cát. Tấm biển treo phía trên cũng cũ, nét chữ mòn đi nhưng vẫn đọc được. Dọc hai bên tường, vành bánh xe dự phòng dựng sát nhau, dây thừng cuộn thành bó treo trên cọc, bao hàng xếp dưới mái hiên thấp. Mùi ngựa, mồ hôi và dầu trục xe trộn lẫn, ngấm vào sân đất qua nhiều năm sử dụng.
Bên trong, người khiêng kiện đi qua đi lại giữa ba cỗ xe. Một thanh niên ôm thùng gỗ trước ngực, vừa bước vừa gọi người tránh đường. Gần cổng, người thợ già ngồi xổm gõ từng đoạn vành bánh, nghe âm rồi mới chuyển sang chỗ khác. Tiếng dây siết ken két, tiếng gỗ va nhau và tiếng ngựa hí chen lẫn những câu quát ngắn.
Ấn sư hay người thường vào đây đều có việc phải làm. Không ai đứng riêng để được hầu hạ.
Một người đàn ông mặc áo ngắn đang ghi số kiện lên tấm bảng treo ở xe đầu tiên. Mỗi khi phu khuân vác đặt hàng xuống, ông lại cúi kiểm dấu niêm rồi mới gạch một nét. Ở chiếc xe bên cạnh, hai người cùng xoay trục bánh, còn một cô gái giữ chốt sắt chờ đúng vị trí mới đóng vào. Mọi công việc nối nhau theo thứ tự rõ ràng. Chỉ cần một người buộc sai dây hoặc ghi thiếu kiện, cả chuyến hàng có thể phải dừng giữa đường.
Aren đã đi cùng đội đủ lâu để nhận ra vài gương mặt. Người thấy cậu thì gật đầu, người bận việc chỉ lướt qua.
Aren dừng ngoài cổng, cuốn sổ da ôm trước bụng. Bộ quần áo làm việc ở tửu lâu khiến cậu trông giống một tiểu nhị đến giao món hơn là người từng theo đội tuần tra ra ngoài trấn.
Sora đang kiểm tra dây buộc trên chiếc xe thứ ba. Bà vẫn bước khập khiễng vì vết thương ở đùi trái, nhưng hai tay đã làm việc nhanh như trước. Mỗi nút thắt đều được kéo căng, lật mặt sau rồi giật thử hai lần.
Bà ngẩng lên khi Aren đến gần.
"Nhóc mập ghi chép."
"Bà Sora." Cậu cúi đầu. "Cháu muốn tìm chú Veyr."
"Đi rồi."
"Đi đâu ạ?"
Sora tiếp tục vuốt dọc sợi dây, tìm chỗ xơ. Bà không trả lời.
"Ty Trấn Vệ có biết không?"
Lần này bà nhìn cậu, lắc đầu rồi cúi xuống làm tiếp. Cử chỉ ấy không có nghĩa là bà không biết. Aren từng thấy người ở Redfall phản ứng như vậy mỗi khi một câu hỏi chạm đến việc họ không muốn dính vào.
Cậu thôi hỏi về Veyr.
"Cháu còn một chuyện khác. Về ba truyền ấn sư trong trấn..."
Bàn tay Sora dừng trên nút dây. Bà nhìn xuống những ngón tay vẫn run nhẹ của cậu, sau đó hất cằm về phía căn nhà cuối sân.
"Hỏi đoàn trưởng."
Căn phòng của Doran vốn là một gian kho được dọn lại. Bên trong chỉ có bàn, hai ghế, một bình nước và tấm bản đồ các tuyến đường treo trên vách. Một góc bản đồ còn ghim mấy mẩu giấy ghi ngày xuất phát. Mọi thứ đều nằm trong tầm tay người ngồi sau bàn.
Doran đã bớt xanh xao, vết sẹo trên thái dương cũng khép miệng, chỉ còn một đường đỏ mảnh. Chân bị thương duỗi chếch sang bên dưới gầm bàn. Khi Aren bước vào, gã ngẩng lên rồi chỉ chiếc ghế đối diện.
"Ngồi."
Ghế thấp, đầu gối cậu chạm chân bàn. Aren kéo người lùi lại một chút mới ngồi vừa.
Doran đặt chén nước xuống, chờ.
"Cháu đã đến cả ba nơi dạy dẫn ấn trong trấn," Aren nói. "Vạn tiên sinh, tiên sinh Rajan và căn viện cuối hẻm phía bắc."
Hai cái tên đầu không khiến Doran đổi sắc mặt. Đến nơi thứ ba, bàn tay đang cầm chén của gã dừng lại.
"Mo Zigu."
"Vâng."
"Ngươi dám vào đó?"
"Cháu chưa nhận lời học." Aren đặt hai tay lên đầu gối để ghìm cơn run. "Vạn tiên sinh và tiên sinh Rajan đều nói ấn của cháu đã ổn định, chưa có dấu hiệu nguy hiểm. Mo Zigu lại bảo nhịp trong người cháu đang cướp dần cơ thể. Cháu không biết nên tin ai."
Doran tựa lưng vào ghế. Gã nhìn Aren một lúc, như đang cân xem có thể nói đến đâu mà vẫn đủ cho cậu tự quyết.
"Mo Zigu từng là tinh anh."
Aren đã nghe Halric dùng hai chữ ấy trên chuyến xe, nhưng khi đó không ai giải thích. Cậu chỉ biết cấp bậc ấy vượt rất xa những ấn sư sơ cấp mình từng gặp. Một người như vậy lại sống trong căn viện dột nát, ăn bát cháo loãng đến nguội.
"Mười hai năm trước, hắn nhận một nhiệm vụ," Doran nói tiếp. "Bốn người đi. Một người về."
Gã nhìn sang tấm bản đồ. Ngón cái miết qua miệng chén một vòng rồi dừng lại.
Aren không hỏi ba người kia đã chết ở đâu hay chết bằng cách nào. Mo Zigu còn sống, vậy người trở về là ai đã quá rõ.
"Sau nhiệm vụ đó, hắn bỏ việc cũ, lập lời thề rồi chuyển sang làm truyền ấn sư. Suốt mười hai năm."
Doran quay lại nhìn cậu.
"Hắn từng giết học trò."
Aren ngồi yên, phải mất một lúc mới hỏi được:
"Vì sao?"
"Đột phá thất bại, hắc hóa." Giọng Doran vẫn phẳng. "Đứa học trò mất kiểm soát, không nhận ra ai nữa. Khi cứu viện chưa tới, nó đã bắt đầu tấn công những người xung quanh. Mo Zigu ở gần nhất, cũng là người duy nhất đủ sức kết liễu."
Những lời lẩm bẩm ở căn viện cửa lệch trở lại trong đầu Aren.
Chết có mấy đứa mà làm như ta ăn thịt cả viện.
Hôm ấy cậu chỉ nghe được sự cáu kỉnh. Bây giờ phía sau câu nói đã có một gương mặt khác: người học trò bị chính thầy mình giết sau khi hắc hóa.
"Truyền ấn sư có một cấm kỵ," Doran nói. "Không được giết người."
"Người đã hắc hóa..."
"Không còn kiểm soát được bản thân." Doran cắt lời. "Quy tắc cho phép xử lý như ấn thú. Thế thôi."
Hai chữ cuối được nói rất gọn. Bộ quy tắc có thể phân định một kẻ hắc hóa còn được xem là người hay không, nhưng nó không gánh thay bàn tay đã ra đòn. Aren nhớ cái ghế ba chân kê trên phiến đá, bát sứt nằm trong tay Mo Zigu và căn sân không có lấy một học viên.
Cậu cũng nhớ cách lão dùng chiếc thìa gõ đúng lúc chân phải của cậu chuẩn bị nhấc lên. Khi đó Mo Zigu cười đến mức suýt ngã ghế, chẳng giống người đang mang một chuyện cũ trên vai. Có lẽ lão đã quên. Cũng có thể lão nhớ quá rõ nên chỉ còn cách nói về nó như chuyện của người khác.
"Ông ấy có vi phạm lời thề không?"
"Không."
"Vậy vì sao mọi người đều tránh?"
Doran không trả lời ngay. Gã nhấc chén lên, phát hiện đã hết nước rồi đặt xuống.
"Người ngoài chỉ nhớ hắn đã giết trò. Người biết chuyện thì sợ mình hoặc con mình trở thành đứa tiếp theo. Còn hắn không buồn giải thích."
"Ông ấy có thật sự giết những người khác không?"
"Ta không biết câu lẩm bẩm ngươi nghe ám chỉ ai." Doran nhìn thẳng vào cậu. "Ta chỉ nói chuyện ta biết. Đứa học trò hắc hóa đã chết dưới tay hắn. Ba người cùng đi nhiệm vụ mười hai năm trước không trở về. Ngoài những người đó, ta chưa thấy bằng chứng hắn giết ai."
Aren gật đầu. Câu trả lời không xóa được nguy hiểm quanh Mo Zigu, nhưng ít nhất đã tách lời đồn khỏi điều Doran tận mắt biết.
"Đoàn trưởng từng học ông ấy sao?"
"Không."
"Từng làm nhiệm vụ cùng?"
"Cũng không."
"Vậy vì sao ông biết rõ?"
Doran đặt cánh tay lên bàn. "Người sống bằng nghề hộ tống phải biết ai có thể cứu mình, ai có thể giết mình và ai làm được cả hai. Mo Zigu từng thuộc nhóm cuối."
Câu trả lời hợp với căn phòng này hơn mọi lời ca ngợi. Trên tấm bản đồ sau lưng Doran, mỗi tuyến đường đều có một dấu đỏ ở nơi đoàn xe có thể lấy nước hoặc quay đầu. Gã đánh giá con người như đánh giá một con đường: nguy hiểm ở đâu, dùng được lúc nào, giới hạn nằm chỗ nào.
"Truyền ấn sư cũng là một nghề," Doran nói. "Biết dẫn ấn không đồng nghĩa biết giữ học trò sống ở mọi tình huống."
Gã kéo tấm bản đồ trên bàn lại gần, nhưng chưa nhìn xuống ngay.
"Vạn tiên sinh làm việc bài bản. Tiên sinh Rajan cẩn thận. Nếu ngươi đi theo con đường khai ấn thông thường, chọn một trong hai người đều không sai."
"Nhưng cháu không đi theo con đường đó."
"Đúng."
Doran gõ một ngón tay lên mặt bàn.
"Dư ảnh từ ấn thú vừa chết hòa vào người sống hiếm đến mức nhiều truyền ấn sư cả đời cũng không gặp. Ở vùng biên này, ta mới thấy hai trường hợp. Trường hợp đầu hắc hóa rồi chết. Trường hợp thứ hai đang ngồi trước mặt ta."
Aren nhìn bàn tay mình. Cơn run đã dừng, nhưng cậu biết nó sẽ quay lại.
"Vạn tiên sinh bắt mạch, thấy ấn lực đã lắng và cơ thể không hắc hóa. Kết luận đó không sai. Tiên sinh Rajan dùng ấn thạch thử cộng hưởng, thấy ngươi tiếp nhận được ấn lực ổn định. Cũng không sai." Doran nói từng ý rồi dừng, chờ cậu theo kịp. "Họ đang kiểm tra thứ đã ở trong ngươi có ổn định hay không. Mo Zigu lại tìm nguồn gốc của nó và xem nó đang kéo cơ thể ngươi đi theo hướng nào."
"Vì ông ấy từng gặp trường hợp đầu tiên."
Doran không xác nhận, cũng không phủ nhận.
"Nếu cháu là người bình thường chưa khai ấn, ông sẽ khuyên chọn ai?"
"Vạn tiên sinh hoặc Rajan."
"Còn tình trạng hiện tại?"
Doran nhìn bàn tay Aren. Ngón út vừa giật sang bên rồi tự co lại.
"Ta sẽ tìm người đã nhận đúng vấn đề."
"Dù người đó là Mo Zigu?"
"Ta chỉ trả lời câu ngươi hỏi." Doran đẩy chén nước rỗng sang một bên. "Người quyết định là ngươi. Học phí do ngươi trả. Nếu có chuyện, mạng mất cũng là của ngươi."
Lời ấy không dễ nghe, nhưng Aren đến đây chính vì không muốn ai chọn hộ. Doran đã cho cậu điều cần nhất: người nào nhìn thấy phần nào và Mo Zigu đáng sợ vì chuyện gì.
"Mo Zigu điên," gã nói. "Nhưng hắn không giết người vô cớ."
Câu ấy là tất cả những gì Doran sẵn lòng bảo đảm.
Aren đứng dậy. Chân phải vừa chịu lực đã muốn bước sớm, cậu phải đặt tay lên mép bàn chờ nó ổn lại.
"Cảm ơn đoàn trưởng."
"Tự chọn đi." Doran cúi xuống tấm bản đồ. "Nếu chọn hắn, đừng giấu tình trạng của ngươi."
Aren không đáp ngay. Có những điều cậu buộc phải nói nếu muốn được dạy, chẳng hạn xác ấn thú đã đè lên người ra sao, máu xám tràn vào mũi miệng thế nào và nhịp trong cơ thể đang lệch đến mức nào. Còn bí mật cắn ấn thạch thuộc về một chuyện khác. Chưa ai cần biết.
"Cháu hiểu."
Khi Aren trở ra sân, Sora vẫn ở bên cỗ xe thứ ba. Bà đã thay sợi dây cũ bằng một cuộn mới, hai đầu dây thừa được cắt gọn. Thấy cậu đi qua, bà không hỏi Doran đã nói gì.
Cậu rời tiêu cục vào cuối buổi chiều.
Con phố lớn vẫn đông. Xe hàng từ cổng tây đi vào nối nhau, người khuân vác gọi đường, các quán hai bên bắt đầu nhóm bếp. Aren đi sát mép phố để tránh bánh xe. Những âm thanh quanh cậu vẫn rõ, nhưng đầu óc chỉ giữ lại lời của ba người.
Vạn tiên sinh nói ấn lực đã ổn định.
Tiên sinh Rajan nói chưa có nguy cơ tức thời.
Mo Zigu nói cậu cần một người giữ nhịp.
Ba kết luận không hoàn toàn phủ định nhau. Hai người đầu nhìn thấy cậu chưa hắc hóa và ấn lực chưa bùng loạn. Người thứ ba nhìn thấy từng bước chân, từng ngón tay đang bị dư ảnh kéo lệch khỏi ý muốn.
Nếu chỉ nghe lời đồn, cậu nên tránh căn viện cuối hẻm. Nếu chỉ nhìn biển hiệu, số học viên và sân lát đá sạch, hai nơi còn lại rõ ràng đáng tin hơn. Nhưng cơ thể cậu không quan tâm một người có bao nhiêu học trò hay cổng viện được sơn mới đến đâu. Nó vẫn run khi cầm đũa, vẫn bước sai lúc xuống cầu thang, vẫn chạy theo tiếng gõ từ một chiếc thìa.
Chân phải hạ xuống sớm. Aren chao người, vai va vào cọc mái hiên. Người bán hàng quay lại nhìn, cậu xin lỗi rồi bước tiếp. Những ngón tay co giật ba lần mới chịu nằm yên.
Trong căn phòng kho của tửu lâu, cậu đã thử đếm nhịp bằng viên ấn thạch. Có lúc dư ảnh đi theo. Có lúc nó vượt lên, kéo cả bàn tay hoặc bàn chân cậu đi trước. Cậu không cần một lời phán khác để biết tình trạng ấy chưa thể gọi là ổn.
Điều khiến cậu do dự là Mo Zigu.
Một người từng đứng ở cấp tinh anh. Người duy nhất trở về từ nhiệm vụ bốn người. Người đã tự tay giết học trò hắc hóa, rồi sống mười hai năm trong căn viện cửa lệch mà chẳng buồn thanh minh.
Người ấy cũng là kẻ duy nhất nhận ra hệ Nhịp của Aren trước khi cậu kịp kể hết.
Doran không bảo Mo Zigu là người tốt. Gã cũng không khẳng định cậu sẽ an toàn nếu bước vào viện. Điều duy nhất gã xác nhận là lão không giết người vô cớ, và trong trường hợp của Aren, lão đang hỏi đúng câu.
Chừng đó chưa đủ để tin hoàn toàn. Nhưng đã đủ để cậu quay lại học thử, quan sát và tự giữ phần bí mật cần giữ.
Cậu dừng ở ngã rẽ. Đường về tửu lâu nằm bên phải, còn con phố dẫn tới khu bắc trấn ở phía trước. Trời chưa tối hẳn. Nếu đi tiếp, cậu vẫn có thể tới căn viện trước khi đóng cổng, dù cái cổng lệch ấy có lẽ chẳng bao giờ được đóng cho đúng.
Aren đứng chờ chân phải hết run rồi rẽ về phía tửu lâu.
Cậu đã hẹn Mo Zigu sẽ suy nghĩ một đêm. Trước khi giao mười viên ấn thạch và cả mạng mình cho lão, Aren vẫn muốn tự sắp xếp lại mọi điều vừa nghe. Quyết định ấy không cần vội thêm một buổi chiều.
Nhưng cậu đã biết sáng mai mình sẽ đi đâu.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.