Lệch Nhịp

Chương 17: Giá Của Một Nhịp

Đăng: 29/05/2026 22:54 4,911 từ 877 lượt đọc

Sáng hôm sau, Aren trở lại căn viện cửa lệch.

Cậu đã nằm gần hết đêm trong phòng kho, giữ viên ấn thạch Veyr cho trên ngực và nghe hai dòng rung động chạy cạnh nhau. Nhịp trong đá đều đặn. Nhịp trong người cậu lúc sớm lúc muộn, có quãng tưởng đã khớp rồi đột ngột hụt mất một phách. Mỗi lần như vậy, lời cảnh báo của lão già lại hiện lên.

Qua được, nhưng sẽ chết nhanh thôi.

Aren chưa tin lão. Cậu quay lại vì trong ba người ở khu bắc trấn, lão là người duy nhất vừa nhìn đã biết cậu thuộc hệ Nhịp và đi vào con đường thứ hai. Trước khi chọn, cậu cần biết lão định bán thứ gì, giá bao nhiêu và vì sao một người có bản lĩnh ấy lại sống trong căn nhà sắp đổ.

Cậu đang có mười một viên ấn thạch nguyên cùng một phần ba viên cắn dở. Hai nơi có biển hiệu đều đòi nhiều hơn số đó. Căn viện rách nát có thể rẻ hơn, cũng có thể lấy đi một thứ đắt hơn tiền.

Cánh cửa vẫn xô lệch như hôm qua. Aren gõ ba tiếng. Không có ai đáp, nhưng từ bên trong vọng ra tiếng muỗng chạm thành bát.

Cậu đẩy cửa.

Khoảng sân nhỏ hơn phần nhìn thấy qua khe. Mặt đất khô nứt, cỏ dại mọc thành từng cụm quanh những viên đá lát còn sót lại. Một cái bát sành sứt miệng úp trên hòn đá, cuộn thừng mục vứt dưới chân tường, cạnh đó là mấy cành củi khô nhỏ đến mức chỉ đủ đun một ấm nước. Mái hiên nghiêng xuống, hai cây cột đỡ đều đã nứt.

Mùi bụi, mồ hôi cũ và thức ăn để qua đêm quẩn trong không khí. Nơi này không có gian luyện tập, giá vũ khí hay tủ ấn thạch. Nếu đây là chỗ dạy người trở thành ấn sư, lão chủ viện đã giấu mọi dụng cụ rất kỹ.

Dưới mái hiên, lão già ngồi trên chiếc ghế đẩu ba chân. Chân thứ tư được thay bằng một cục đá kê dưới góc. Lão đang ăn cháo trắng, bát cháo loãng đến mức mỗi lần muỗng nghiêng, Aren đều nhìn thấy đáy bát.

Lão ngẩng lên.

"Ồ, thằng béo. Ngươi vẫn tới."

Aren đứng ngay sau ngưỡng cửa, chưa vội bước sâu vào sân.

"Ông thật sự là truyền ấn sư?"

Lão húp hết muỗng cháo, dùng tay áo quệt miệng.

"Mo Zigu. Bốn mươi tám tuổi. Làm truyền ấn sư mười hai năm." Lão chìa chiếc muỗng về phía cậu như thể từng con số là một thứ giấy tờ. "Muốn hỏi quê quán, cha mẹ, vợ con nữa không?"

"Có giấy chứng nhận không?"

Mo Zigu nhìn cậu, rồi nhìn quanh căn viện. "Có. Bị chuột gặm mất nửa tờ, nửa còn lại ta dùng nhóm bếp mùa đông năm ngoái."

Aren không biết lão nói thật hay đùa.

Mo Zigu múc thêm một muỗng. Động tác bỗng dừng giữa chừng. Ánh mắt lão đi qua vai Aren, nhìn ra con hẻm.

"Năm đó ta cũng từng..."

Lão im một lúc, sau đó đưa muỗng vào miệng.

"Thôi. Nhắc làm gì."

Không có gì trên mặt lão cho biết phần câu còn lại là gì. Aren cũng không tự kết luận. Cậu chỉ ghi nhớ rằng Mo Zigu đã chủ động dừng lại đúng lúc câu chuyện chạm đến quá khứ của mình.

"Ngồi đi," lão nói. "Đứng nhìn người khác ăn khiến ta thấy bát cháo càng ít."

Trong sân không có ghế thứ hai. Aren chọn một hòn đá xanh gần cửa, phủi bụi rồi ngồi xuống. Mặt đá lạnh và cứng, nhưng ít nhất không cần kê bằng cục đá như chiếc ghế của Mo Zigu.

Lão húp nốt phần cháo còn lại, đặt cái bát xuống đất rồi dùng muỗng gõ nhẹ lên đầu gối.

"Ngươi biết mấy con đường để có ấn?"

"Ba."

"Nói nghe."

"Nhờ truyền ấn sư dẫn dắt. Tự hòa nhập với dư ảnh. Hoặc nhận truyền thừa."

"Veyr dạy?"

Aren ngẩng lên. "Ông biết chú ấy?"

"Ta biết nhiều người." Mo Zigu ngoáy tai bằng ngón út. "Trả lời đúng là được."

Lão nhặt một cành khô, vạch ba đường trên nền đất.

"Con đường thứ nhất dùng người làm cầu. Truyền ấn sư đưa học viên tiếp xúc với dư ảnh đã được chuẩn bị, giúp mở cảm ứng, dẫn ấn lực vào đúng lối rồi giữ cho nó ổn định trong giai đoạn đầu. Chậm, tốn ấn thạch, nhưng dễ kiểm soát nhất."

"Tỷ lệ thành công chỉ hai, ba phần?"

"Tùy người dạy, người học và loại dư ảnh. Thành công thấp không đồng nghĩa chết nhiều. Phần lớn kẻ thất bại chỉ không mở được ấn, mất tiền rồi về nhà."

Mo Zigu gạch ngang đường thứ nhất, chuyển đầu cành sang đường thứ hai.

"Tự hòa nhập thì bỏ cây cầu. Người sống tiếp xúc trực tiếp với dư ảnh trong ấn thú, cây cỏ, nguồn nước hoặc đất đá. Hợp thì dư ảnh định hình thành ấn. Không hợp, cơ thể bị phá hủy hoặc bản năng trong dư ảnh chiếm nhịp chính."

"Hắc hóa."

"Đúng." Lão gõ cành khô vào mũi giày Aren. "Ngươi đi con đường này. Lại còn lấy dư ảnh từ một con thú vừa chết, để máu và hơi thở trộn thẳng vào nhau. Mười phần chết chín không phải câu dọa trẻ con."

Đường thứ ba được lão khoanh một vòng.

"Truyền thừa thuộc về gia tộc lớn, tổ chức lâu đời hoặc một số thầy trò đặc biệt. Người có ấn đủ mạnh để lại phần lõi, dùng huyết mạch hay vật dẫn trao cho người sau. Ổn định hơn tự hòa nhập, có thể giữ được đặc tính của ấn cũ. Cái giá là người truyền phải đủ sức tách nó ra, người nhận phải được chọn từ trước. Người ngoài nghe cho biết thôi."

Aren nhìn ba nét trên đất. Cách giải thích của Mo Zigu ngắn hơn Veyr, nhưng tách rõ kết quả của từng con đường: cách thứ nhất thất bại thường mất tiền, cách thứ hai thất bại thường mất mạng, còn cách thứ ba gần như không dành cho người thường.

"Ấn của cháu đã thành chưa?"

"Đã vào người, chưa thành hình ổn định." Mo Zigu ném cành khô sang bên. "Gọi là có cũng được, gọi là chưa xong cũng đúng. Bởi vậy chân ngươi mới tự tranh đường với đầu."

"Ông sửa được?"

"Sửa được hay không còn phải xem ngươi chịu được đến đâu."

Mo Zigu chìa tay. "Đưa viên ấn thạch Veyr cho ngươi đây."

Aren không hỏi vì sao lão biết. Cậu lấy viên đá trong túi, nhưng chỉ đặt lên lòng bàn tay mình chứ chưa trao hẳn.

"Ông xem ở đây."

"Sợ ta cướp?"

"Vâng."

"Cẩn thận cũng tốt." Mo Zigu kéo chiếc ghế tới gần, dùng đầu muỗng chạm nhẹ vào viên đá. Một tiếng "tách" rất nhỏ vang lên. Lão gõ lần nữa, giữ đúng quãng cũ, rồi bất ngờ rút ngắn quãng thứ ba.

Ngón tay Aren giật theo tiếng gõ. Hai lần đầu gần đúng thời điểm, lần thứ ba lại co trước khi muỗng chạm vào đá.

"Lại."

Mo Zigu tiếp tục gõ, lúc đều, lúc chen thêm một tiếng ngắn. Aren cố giữ tay bất động. Càng tập trung vào đầu muỗng, cậu càng nhận rõ nhịp trong ngực đang đoán trước chuyển động. Có lần nó đoán đúng, đầu ngón tay co đúng lúc âm thanh vang lên. Có lần muỗng còn ở trên không, cơ tay đã giật. Đến tiếng thứ mười, cổ tay cậu run mạnh khiến viên ấn thạch suýt rơi.

Mo Zigu chộp lấy viên đá trước khi nó chạm đất. Aren chỉ thấy bàn tay lão rời khỏi đầu gối sau khi viên đá đã nằm giữa hai ngón tay.

"Trả cháu."

Lão thả viên đá lại, không hề có ý giữ.

"Mắt ngươi theo một nhịp, tay theo một nhịp khác. Dư ảnh đang chen vào khoảng giữa ý định và động tác." Mo Zigu gõ muỗng lên đầu gối. "Bây giờ đi từ hòn đá kia tới cửa. Đừng đếm bước."

Aren làm theo. Bước đầu và bước thứ hai khá ổn. Đến bước thứ ba, Mo Zigu gõ một tiếng. Chân phải của cậu lập tức hạ xuống, sớm hơn nửa bước. Cậu chao người, kịp đứng lại.

"Ông làm gì?"

"Ta chỉ cho nhịp của ngươi một cái để bám. Nó lập tức bỏ ngươi chạy theo tiếng của ta." Lão gõ thêm một lần. "Gặp người biết kích nhịp, ngươi sẽ tự bước vào đao của hắn trước khi hiểu chuyện gì xảy ra."

Aren nhìn quãng sân mới đi được ba bước. Cơn run tay và những lần vấp không còn là bất tiện nhỏ trong sinh hoạt. Nếu một tiếng gõ cũng kéo được chân cậu, đối thủ không cần mạnh hơn, chỉ cần biết đúng lúc nào nên tạo ra nhịp giả.

"Ngồi xuống." Mo Zigu nói. "Xem xong rồi mới hỏi giá."

"Giá bao nhiêu?"

Mo Zigu tựa lưng vào cây cột nứt. Dường như lão đã chờ câu này từ đầu.

"Hai mươi lăm viên ấn thạch sơ cấp cho một lần dẫn ấn."

Aren im lặng.

Vạn tiên sinh lấy hai mươi viên cho một khóa. Tiên sinh Rajan lấy mười bảy. Mo Zigu sống trong căn viện không biển hiệu, ăn cháo loãng bằng bát sứt, vậy mà mở miệng đã đòi cao hơn người thứ nhất năm viên và cao hơn người thứ hai tám viên.

"Tỷ lệ thành công?"

"Năm phần."

"Một nửa?"

"Nếu người học không giấu bệnh, không tự ý đổi cách giữa chừng và còn đủ ấn thạch để làm cho hết."

"Năm phần mà không có ai tới?"

Mo Zigu bật cười. Tiếng cười khàn, ngắn, gần giống tiếng ho.

"Ngươi biết hỏi đấy. Người không tới vì nhiều lý do. Một phần do ta, một phần do họ, phần còn lại do mấy kẻ thích nói chuyện trong quán trà."

"Lý do nào do ông?"

"Ta đắt. Ta khó chịu. Ta không nhận người không hợp. Với lại..." Lão nhìn bát cháo rỗng. "Chỗ này trông hơi nghèo."

"Hơi?"

"Mái vẫn chưa sập."

Aren ngước nhìn một viên ngói đúng lúc trượt khỏi mép mái, rơi xuống đống cỏ khô.

Mo Zigu coi như không thấy.

"Hai mươi lăm viên gồm những gì?" Aren hỏi.

"Dẫn ấn, dạy cảm ứng, mở đường vận hành và giữ ấn ổn định. Ba tháng đầu học cách kéo, nén, thu ấn lực, biết lúc nào nên dừng để khỏi tự phá cơ thể." Lão bấm từng đốt ngón tay. "Thêm cách đánh nhau cơ bản, cách nhận biết ấn thú, cách sống ở ngoài trấn và cách chạy nếu gặp thứ không đánh nổi."

"Ông dạy cả chiến đấu?"

"Ta dạy giữ mạng. Biết dùng ấn mà đứng sai chỗ vẫn chết. Đánh thắng một con thú rồi ngủ cạnh xác nó cũng chết. Cầm được ấn thạch mà không biết viên nào đã nhiễm dư ảnh nguy hiểm, dùng thì càng chết nhanh."

Aren thấy câu cuối có ý nhắm vào mình.

"Nhưng cháu không cần dẫn ấn." Cậu nói. "Dư ảnh đã ở trong người rồi."

"Ngươi mới có một thứ mắc kẹt trong ngực, chưa phải cái ấn nghe lời."

"Vẫn bỏ được bước đầu."

Mo Zigu nheo mắt. "Ngươi đang mặc cả với ta?"

"Cháu chỉ có mười một viên."

"Nghèo thế?"

Aren nhìn bát cháo rỗng dưới chân lão.

Mo Zigu cúi theo ánh mắt cậu rồi ho một tiếng. "Tiền của ta để ở chỗ khác."

"Cháu cần nghĩ thêm."

Cậu đứng dậy, phủi bụi ở vạt áo. Mo Zigu không ngăn. Lão nhặt cái bát, dùng ngón tay vét phần cháo còn dính quanh thành.

"Cứ nghĩ."

Aren đi được ba bước.

"Thằng béo."

Cậu dừng lại.

Giọng Mo Zigu mất hẳn vẻ trêu chọc:

"Ngươi không cần một người dẫn ấn. Ngươi cần một người giữ nhịp."

Dư ảnh trong ngực Aren giật lên. Cú rung mạnh và rõ, truyền xuống tận lòng bàn chân.

Cậu quay lại. Mo Zigu vẫn ngồi trên chiếc ghế ba chân, áo quần bẩn, râu tóc rối. Chỉ có tư thế đã đổi. Lưng lão thẳng, hai bàn tay đặt yên trên đầu gối, mắt nhìn Aren mà không chớp.

"Khác nhau thế nào?"

"Dẫn ấn là mở đường cho thứ còn ở ngoài đi vào. Nhịp của ngươi đã vào rồi. Việc phải làm là xác định nhịp gốc của cơ thể, tách dư ảnh con thú ra, buộc nó đi theo ngươi thay vì kéo ngươi chạy theo nó." Mo Zigu chỉ vào chân phải của cậu. "Nếu không, hôm nay nó cướp một bước chân. Mai nó cướp một cú quay đầu. Đến lúc nó cướp được nhịp thở, ngươi sẽ không còn đứng đây hỏi giá."

Lời giải thích thẳng đến mức Aren không cần suy diễn. tiên sinh Vạn và tiên sinh Rajan có thể giúp người chưa có ấn mở đường. Mo Zigu đang nói về vấn đề xảy ra sau khi dư ảnh đã xâm nhập sai cách.

"Giữ nhịp hết bao nhiêu?"

Mo Zigu lại cong lưng xuống, nhẩm trên những ngón tay bẩn.

"Bỏ dẫn ấn, bỏ chuẩn bị dư ảnh, bỏ phần mở cảm ứng... Mười viên."

"Dạy cả cách dùng?"

"Kiến thức căn bản, ổn định nhịp và cách dùng sơ cấp. Muốn ta dạy thành cao thủ thì số đó không đủ mua cơm cho ta."

"Trong bao lâu?"

"Đến khi ngươi giữ được nhịp của mình qua một ngày sinh hoạt, thi triển mà không tự lệch, và biết dừng trước lúc mất kiểm soát. Người nhanh thì một tháng. Người chậm..." Lão nhìn cái bụng cậu. "Chậm thì lâu."

"Cái bụng không liên quan."

"Chạy năm bước đã thở như bò kéo xe, liên quan lắm."

Aren bỏ qua câu ấy. "Mười viên. Để cháu nghĩ thêm một đêm."

"Lại nghĩ?"

"Cháu chưa biết ông là người thế nào."

Mo Zigu nhìn cậu một lúc rồi gật đầu. "Đúng. Đưa mạng cho một người mới gặp hai lần mới là ngu." Lão nhấc bát cháo lên. "Sáng mai quay lại thì mang ấn thạch theo."

"Cháu sẽ trả đúng mười viên."

Aren bước qua cánh cửa lệch. Khi chân vừa chạm bậc gỗ, giọng Mo Zigu vọng ra rất nhỏ:

"Đói thật... Chết có mấy đứa mà làm như ta ăn thịt cả viện..."

Cậu không quay lại.

Lão nói câu ấy bằng giọng bực bội của người bị nhắc mãi chuyện cũ. Chính sự bình thường ấy khiến lớp lông sau gáy Aren dựng lên. Cậu không biết "mấy đứa" là học viên, kẻ thù hay những người chẳng liên quan. Nhưng ở một nơi dạy cách kiểm soát ấn, cái chết của bất kỳ học viên nào cũng đủ để người ta tránh xa.

Mười viên là số ấn thạch cậu có thể trả.

Cậu vẫn chưa biết mình có nên trả hay không.

* * *

Sáng hôm sau, Aren không đến căn viện cửa lệch.

Cậu nhớ giờ hẹn. Cũng nhớ lời Mo Zigu nói về nhịp thở bị cướp. Nhưng một người biết đúng bệnh chưa chắc đã là người nên giao mạng. Lão đòi mức phí vừa khít với số ấn thạch cậu có, trong khi căn viện rách đến mức chẳng tìm thấy dấu hiệu từng có học viên. Lời lẩm bẩm về những người chết càng khiến cậu không thể bước vào chỉ vì sợ hãi.

Ở Redfall, ông Ken từng dạy cậu kiểm tra dây trước khi tụt xuống hố mỏ. Dây nhìn mới vẫn phải kéo thử. Thanh chống đã dùng nhiều năm vẫn phải gõ vào chỗ nứt. Người thợ sống lâu nhờ chịu kiểm tra trước khi đặt toàn bộ trọng lượng lên một thứ chưa chắc chắn.

Aren cần đối chứng.

Tiểu viện của Vạn tiên sinh mở cửa từ sớm. Biển hiệu gỗ mới sơn treo ngay ngắn trên cổng, hàng chữ đen đủ lớn để nhìn từ đầu phố. Sân lát đá sạch, hai bên hiên đặt mấy chậu cây chịu hạn được cắt tỉa gọn gàng. Gần mười người đã ngồi chờ. Có thanh niên ăn mặc tươm tất, thợ mỏ bàn tay chai dày, một người đàn ông trung niên mặt sạm nắng và một phụ nữ trẻ ôm túi vải sát ngực.

Không ai nói lớn. Người sắp thử mở ấn đều giữ ấn thạch trong tay, vẻ mặt pha giữa hy vọng và sợ mất khoản dành dụm.

Vạn tiên sinh có gương mặt vuông, mặc áo dài màu xám sẫm. Trên cổ tay phải là một chiếc vòng kim loại xám, bề mặt chia thành những đốt nhỏ. Ông đi dọc hàng người, kiểm tra bàn tay, mắt và nhịp thở của từng người.

Đến lượt Aren, ông nhìn cậu từ đầu xuống chân.

"Mở bàn tay."

Cậu làm theo. Những ngón tay run nhẹ dưới ánh nắng.

Ông nắm cổ tay cậu, đặt hai ngón lên mạch. Chiếc vòng kim loại sáng qua một lượt rất mờ. Ban đầu mặt ông không thay đổi. Sau khoảng hai mươi nhịp, chân mày khẽ nhíu rồi giãn ra.

"Đã nhập ấn."

"Vâng."

"Ai dẫn?"

"Không có ai. Dư ảnh tự vào."

Ông giữ cổ tay thêm một lúc.

"Sống gần mỏ ấn thạch?"

"Từ nhỏ."

"Dư ảnh trong môi trường tích tụ lâu ngày, gặp cơ thể tương thích thì tự định hình. Ở vùng trấn biên có trường hợp như vậy." Ông thả tay. "Vận hành khá ổn định. Không cần khai ấn lại, chỉ phải điều chỉnh và học kiểm soát."

"Ông biết thuộc hệ nào không ạ?"

"Chưa rõ. Phải theo dõi thêm."

"Nếu chân tay bị lệch nhịp thì sao?"

Ông nhìn bàn tay cậu lần nữa. "Người mới nhập ấn thường mất thời gian thích nghi. Nộp mười viên ấn thạch, học hai tháng. Ta sẽ xếp lịch."

Nói xong, ông quay sang người kế tiếp.

Aren đứng thêm một lát. "Nếu dư ảnh đến từ ấn thú vừa chết thì sao ạ?"

Ông dừng tay, nhìn lại.

"Ngươi tận mắt thấy?"

"Cháu bị xác nó đè. Máu vào miệng và mũi."

Lần này ông kiểm tra cổ tay lâu hơn. Ánh sáng trên chiếc vòng chạy qua hai lượt.

"Mạch ấn không có dấu hiệu hắc hóa. Nếu đã qua giai đoạn phát tác mà vẫn tỉnh táo, cơ thể ngươi giữ được dư ảnh. Kết luận vẫn vậy: cần điều chỉnh."

"Có nguy hiểm không?"

"Mọi trường hợp nhập ấn đều có nguy hiểm. Hiện tại chưa thấy dấu hiệu cấp bách." Ông chỉ sang chiếc bàn ở hiên. "Muốn học thì đăng ký. Người tiếp theo."

Câu trả lời không sai, nhưng cũng không chạm đến điều Mo Zigu đã nhìn thấy: hệ Nhịp, sai pha, cơ thể và dư ảnh đang tranh nhau từng động tác. Aren rời sân viện mà chưa đóng tiền.

Trên đường ra, cậu đi ngang người phụ nữ đã ngồi chờ từ sáng. Bà vẫn ôm chiếc túi vải trên đầu gối. Cánh cửa gian sau mở, người thanh niên đi ra với khuôn mặt trắng bệch, hai tay trống không. Người phụ trách chỉ lắc đầu.

Bà đứng dậy quá nhanh, chiếc túi rơi xuống, mấy mẩu ấn thạch lăn trên nền đá. Aren cúi nhặt giúp một mẩu, đặt vào bàn tay đang run của bà rồi mới rời đi.

Không ai chết trong lần thất bại ấy. Tuy nhiên, khoản dành dụm của cả gia đình có lẽ đã đổi lấy một kết luận duy nhất: người thanh niên không mở được ấn. Con đường thứ nhất an toàn hơn vì thất bại thường chỉ mất tiền. Chữ "chỉ" nghe nhẹ khi đứng ngoài sân, còn trên gương mặt hai mẹ con thì chẳng nhẹ chút nào.

* * *

Buổi chiều, cậu tới chỗ tiên sinh Rajan.

Viện nhỏ hơn, biển gỗ cũ nhưng được lau sạch. Cây hòe giữa sân tỏa bóng lên gần nửa khoảng đất. Ba người ngồi dưới gốc cây, mắt nhắm, hai tay đặt trên đầu gối. Không khí yên đến mức Aren nghe được tiếng lá khô cọ nhau trên mái.

Tiên sinh Rajan ngồi ngoài hiên đọc sách. Ông để Aren chờ hết một trang mới ngẩng lên.

"Ngồi đi."

Aren ngồi lên ghế đá đối diện.

Tiên sinh Rajan không bắt mạch. Ông lấy một viên ấn thạch nhỏ từ tay áo, đặt vào lòng bàn tay cậu.

"Cầm tự nhiên. Đừng cố kéo."

Nhịp lực trong viên đá truyền qua da. Aren cảm được nó gần như ngay lập tức. Những ngón tay cậu khẽ co, dư ảnh trong ngực đi sớm một phách rồi quay lại bắt lấy dòng rung đều ấy.

Tiên sinh Rajan quan sát từ cổ tay đến vai, sau đó nhìn vào mắt cậu.

"Đã nhập ấn. Dư ảnh thiên về trung hòa, mức hòa hợp khá tốt. Có thể do sống lâu trong môi trường nhiều ấn thạch. Chưa xác định được hệ, nhưng trạng thái nhìn chung ổn định."

"Nếu dư ảnh đến từ xác ấn thú thì sao ạ?"

Ông khép sách lại. "Ngươi đã tiếp xúc thế nào?"

Aren kể ngắn gọn việc bị xác sói đè, máu xám lọt vào miệng và mũi, sau đó cơ thể lệch nhịp.

Tiên sinh Rajan yêu cầu cậu cầm viên đá lần nữa, đổi sang bàn tay còn lại. Ông nhìn lâu hơn, rồi lấy lại viên đá.

"Dư ảnh đã lắng, không còn xung đột mạnh. Tay run và bước hụt có thể là phản ứng thích nghi. Muốn kết luận hệ phải quan sát trong thời gian dài."

"Có thể biến thành thứ khác không?"

"Nếu hắc hóa, dấu hiệu thường xuất hiện sớm và dữ dội hơn. Ngươi vẫn tỉnh, da không nổi vân, mạch ấn cũng không bùng lên. Ta không thấy nguy cơ tức thời."

"Vậy là không có gì đặc biệt?"

"Ta chỉ nói điều kiểm tra được hôm nay." Tiên sinh Rajan mở sách. "Không nên tự dọa mình, cũng không nên tự luyện khi chưa hiểu."

Đó là câu thận trọng nhất Aren nghe được trong ngày. Cậu cảm ơn rồi rời đi.

* * *

Trên đường về, Aren bước rất chậm.

Tiên sinh Vạn và tiên sinh Rajan đều xác nhận ấn lực trong người cậu đã lắng, chưa có dấu hiệu hắc hóa. Cả hai cho rằng cơn run và bước hụt có thể thuộc giai đoạn thích nghi. Những điều ấy phù hợp với việc cậu đã sống qua thời hạn nguy hiểm Veyr nói.

Mo Zigu không phủ nhận cậu đã sống. Lão nhìn vào phần còn lại: hệ Nhịp, nguồn dư ảnh từ ấn thú và độ sai pha giữa cơ thể với ấn.

Hai bên có thể đang quan sát hai lớp khác nhau của cùng một tình trạng. Một người nói mái nhà chưa sập; người kia chỉ ra cây cột đang nứt. Nếu vậy, kết luận "chưa nguy hiểm tức thời" vẫn đúng, lời cảnh báo "để lâu sẽ lệch thêm" cũng có thể đúng.

Aren không đủ hiểu biết để biết ai nhìn sâu hơn. Cậu chỉ có cơ thể mình làm bằng chứng.

Phép thử bằng chiếc muỗng vẫn khiến cậu khó chịu. Mo Zigu đã không đẩy, kéo hay chạm vào chân cậu. Lão chỉ gõ đúng lúc. Dư ảnh tự đuổi theo âm thanh, mang cả bàn chân đi cùng. Vạn tiên sinh kiểm tra mạch ấn và không thấy xung đột mạnh. Tiên sinh Rajan dùng ấn thạch, nhận ra khả năng hòa hợp nhưng chưa xác định hệ. Hai phép thử ấy xem ấn lực có nằm yên trong người hay không. Mo Zigu lại xem nó phản ứng thế nào trước một nhịp bên ngoài.

Khác biệt nằm ở câu hỏi họ đặt ra. Aren chưa thể từ đó kết luận ai giỏi hơn, nhưng người hỏi đúng vấn đề của cậu hiện giờ chỉ có một.

Chân phải lại hạ sớm. Cậu chao sang bên, kịp vịn vào một cọc gỗ. Bàn tay trên cọc run theo ba nhịp nhỏ rồi dừng. Khi lấy sổ ra, cậu vẫn không viết được một hàng thẳng.

Ổn định, theo lời hai người kia, có lẽ chỉ có nghĩa ấn lực chưa bùng phát và cậu chưa hắc hóa. Nó không có nghĩa cậu đã kiểm soát được bản thân.

Còn Mo Zigu đã nhận ra phần ấy từ bên kia con hẻm.

Cậu cần hỏi Veyr.

* * *

Chập tối, tửu lâu Vesna đông khách. Aren bưng một khay ba tô cháo đi giữa các bàn. Tay phải vừa rung, mép khay đã hạ xuống. Một tô trượt về phía ngoài, nước cháo nóng sánh qua thành.

Cậu kịp dùng cẳng tay chặn đáy tô. Nó không rơi, nhưng một vệt cháo đã nhỏ xuống sàn.

"Mắt để đâu đấy?" Bà Vesna quát từ quầy. "Làm đổ nữa thì trừ tiền công!"

"Cháu biết rồi."

Aren đặt khay xuống bàn, lấy giẻ lau sạch vệt cháo. Khách cạnh đó cười hai câu về tay chân vụng về, rồi quay lại uống rượu. Cậu không để ý. Trong đầu vẫn là ba khoảng sân: một nơi sạch và đông, một nơi yên dưới bóng cây, một nơi mái ngói rơi xuống cỏ.

Khi quán vắng bớt, bà Vesna ngồi sau quầy kiểm tiền. Aren lau chiếc bàn cuối cùng rồi đến gần.

"Bà chủ."

"Gì?"

"Chú Veyr bao giờ quay lại ạ?"

Ngón tay đang gạt tiền của bà dừng lại. "Tìm ông ta làm gì?"

"Cháu đã gặp ba truyền ấn sư. Họ nói khác nhau. Cháu muốn hỏi chú ấy trước khi chọn."

"Khác thế nào?"

"Hai người bảo ấn lực đã ổn định, chỉ cần điều chỉnh. Người còn lại bảo nhịp của cháu chưa khớp, để lâu sẽ nguy hiểm."

Bà Vesna ngẩng lên nhìn bàn tay cậu. "Người còn lại ở căn viện cửa lệch?"

"Bà biết ông ta?"

"Biết có một lão sống ở đó. Không uống rượu chịu trả tiền nên ta chẳng thân." Bà thu đống tiền vào hộp gỗ. "Còn Veyr thì không có lịch để ngươi chờ. Có khi ông ta ở tiêu cục nhà Doran, có khi sang Ty Trấn Vệ, cũng có lúc dẫn người ra khỏi trấn."

"Tiêu cục ở đâu ạ?"

Bà chỉ đường bằng mấy địa điểm Aren đã biết, sau đó nói:

"Ngày mai đến hỏi. Không gặp thì qua Ty Trấn Vệ."

"Nếu cả hai nơi đều không có?"

Bà đóng nắp hộp.

"Thì đợi, hoặc tự quyết."

Aren vẫn đứng đó. Bà Vesna nhìn vẻ mặt cậu, thở ra rồi dựa lưng vào quầy.

"Nghe này, thằng nhóc. Người như Veyr hôm nay còn ngồi ăn ở đây, sáng mai đã đi sâu vào sa mạc. Có chuyến vài ngày, có chuyến vài tháng. Cũng có người đi rồi không quay lại." Bà nói bằng giọng bình thường, mắt nhìn chiếc bàn Aren vừa lau. "Ở vùng biên, chuyện đó chẳng hiếm."

Cậu nhớ câu Veyr nói trên đường về: họ sẽ đi rất sâu.

"Cháu hiểu."

"Hiểu thì đi ngủ. Sáng còn quét sàn."

* * *

Aren không vào phòng kho ngay. Cậu đứng bên cửa sau tửu lâu, tựa lưng vào bức tường đá đã nguội.

Trên trời có rất nhiều sao. Đêm dưới xác ấn thú, những điểm sáng ấy từng trượt khỏi vị trí rồi chồng trở lại. Hôm nay chúng đứng yên. Có thể mắt cậu đã khá hơn, cũng có thể cơn lệch chỉ xuất hiện khi nhịp trong người bị kích động. Cậu chưa biết.

Aren lấy viên ấn thạch Veyr cho ra khỏi túi. Viên đá nhỏ, đường vân sáng hơn những viên trả công của tiêu cục. Cậu khép tay quanh nó.

Nhịp đều đặn truyền qua lòng bàn tay.

Sau đó, dư ảnh trong ngực đáp lại.

Cậu không cố kéo hai bên nhập vào nhau. Cậu chỉ đếm. Viên đá rung lần thứ nhất, nhịp trong người đến ngay sau đó. Lần thứ hai, khoảng cách ngắn hơn. Đến lần thứ ba, dư ảnh bỗng vượt lên trước rồi hụt mất, khiến ngón tay cậu co giật.

Hai dòng vận động vẫn chưa khớp.

Tiên sinh Vạn gọi trạng thái ấy là khá ổn định. Tiên sinh Rajan không thấy nguy cơ tức thời. Mo Zigu gọi nó là một cái nhịp đang cướp dần cơ thể.

Aren tin vào điều bàn tay và bước chân cho thấy: cậu chưa làm chủ được nó.

Cậu cất viên đá, đi vào phòng kho rồi nằm lên phản. Ngày mai cậu sẽ tìm Veyr ở tiêu cục. Nếu không gặp, cậu sẽ đến Ty Trấn Vệ. Sau đó, dù có tìm được ông hay không, cậu vẫn phải chọn. Mười viên ấn thạch có thể kiếm lại. Một nhịp đã mất thì cậu không biết lấy gì đổi về.

Trong bóng tối, bàn chân phải của Aren khẽ giật trước khi cậu kịp co nó lại.

Cậu mở mắt, nhìn trần kho cho đến tận khuya.


0
Ủng hộ tác giả BrightRiver Nếu truyện hợp gu với bạn, hãy ủng hộ mình một cốc cà phê nhé. Mình sẽ không để truyện nào drop...