Chương 16: Viện Có Cái Cửa Lệch
Sáng hôm sau, Aren ngồi trong một quán nhỏ trên phố chính, trước mặt là tô mì đang bốc khói.
Mùi hành phi và nước xương nóng khiến bụng cậu réo lên. Mấy ngày ở ngoài sa mạc, thức ăn của cả đoàn phần lớn là bánh khô, thịt muối và nước nguội. Tô mì rẻ nhất quán chỉ có vài vụn thịt nổi trên mặt, nhưng ít nhất nó nóng, mặn và không phải nhai đến mỏi hàm.
Cậu gắp một đũa lớn. Sợi mì vừa rời khỏi nước dùng, hai ngón tay bỗng run lên. Đôi đũa chạm nhau lệch chỗ, mì tuột trở lại tô, nước bắn thành mấy chấm dầu trên vạt áo sạch.
Aren nhìn bàn tay mình.
Cơn run rất nhẹ, nếu không cầm đũa có lẽ cậu sẽ bỏ qua. Nó đến theo một quãng đều, chạm vào đầu ngón rồi lùi xuống cổ tay. Cậu đặt đũa sang bên, lấy cuốn sổ ra thử viết.
"Lonsa, ngày..."
Nét ngang chếch lên. Nét sổ kế tiếp cong sang trái, suýt chạm chữ trước. Chữ của cậu vốn không đẹp, nhưng trước chuyến tuần tra ít nhất còn thẳng hàng. Bây giờ, ngay cả khi đã cố viết chậm, bàn tay vẫn thỉnh thoảng giành đi trước.
Cậu gấp sổ, ăn hết mì rồi rời quán.
Khu bắc trấn nằm sau dãy cửa hàng thuốc và đồ cũ. Theo lời bà Vesna, Aren đi qua tiệm có ba bó rễ khô treo trước cửa, rẽ trái ở con hẻm lát đá rồi tiếp tục về phía bắc.
Cậu đi chậm hơn dòng người. Chân phải thường muốn hạ sớm, nên mỗi bước Aren đều phải chờ hơi thở đi hết một nhịp mới chuyển trọng tâm. Bảy bước đầu khá ổn. Sang bước thứ tám, gót chân chạm đất trước lúc cậu chuẩn bị, cả người chao sang bên. Cậu chống tay vào tường, giả vờ tránh một người gánh hàng đang đi ngược chiều.
Người kia không để ý, cứ thế bước qua.
Ở Lonsa, chẳng ai rảnh nhìn một cậu bé đi loạng choạng. Phu khuân vác cúi vai dưới những bao hàng. Người bán thuốc bê giỏ rễ ra phơi. Mấy người thợ mỏ vừa đổi ca kéo nhau vào quán nước, nói lớn đến mức át cả tiếng bánh xe ngoài đường.
Càng đi sâu, phố càng hẹp. Các quán ăn nhường chỗ cho tiệm thuốc, lò rèn nhỏ và những căn nhà treo biển nhận chữa thương. Mùi dầu chiên phai dần, thay bằng mùi gỗ cũ, thuốc đắng và khói hương.
Aren bắt đầu chú ý đến cách vài người di chuyển.
Một phụ nữ mặc áo nâu đi qua đám đông mà vai không chạm bất kỳ ai, dù bà không hề né từ trước. Một gã cao gầy đặt chân xuống rất nhẹ, nhưng mỗi lần đế giày chạm đá, Aren lại thấy nhịp trong ngực mình rung theo. Ở trước cửa tiệm bên kia đường, một thanh niên cầm ấn thạch trong tay, vừa đi vừa tập trung đến mức suýt đâm vào cột.
Cậu không thể chắc ai là ấn sư. Tuy nhiên, sau những ngày quan sát đội Doran, cậu đã biết người sử dụng ấn thường giữ cơ thể có chủ đích hơn. Ánh mắt họ tìm khoảng trống, bàn chân luôn đặt ở vị trí có thể tiến hoặc lùi. Chỉ riêng điều đó đã khiến họ tách khỏi dòng người chung quanh.
Giữa khu bắc có một quán trà trần thấp, bên trong kê bốn chiếc bàn gỗ. Aren gọi một chén trà rồi ngồi vào góc, lấy cuốn sổ ra như đang xem lại ghi chép.
Bàn bên cạnh có hai người nói chuyện. Một người trung niên mặt vuông, tay áo còn dính bụi đá; người kia trẻ hơn, quần áo sạch sẽ, cổ tay đeo sợi dây xâu một mẩu ấn thạch đã nhạt màu.
"Đệ tử mới của Vạn tiên sinh lại thất bại rồi," người trẻ nói. "Ba tháng mà chưa cảm được dư ảnh."
"Có tiền chưa chắc mở được ấn. Tỷ lệ thường chỉ hai, ba phần."
"Hai mươi viên ấn thạch cho một khóa. Không thành thì mất trắng."
Người trung niên nhấp trà. "Tiên sinh Rajan lấy mười bảy viên, nhưng chỗ ông ấy ít người dạy, muốn vào phải đợi."
"Còn cái viện cuối hẻm?"
"Viện nào?"
"Cái chỗ cửa lệch. Có lão trông như ăn mày ở trong ấy."
Người trung niên cười khẩy. "Lão điên đó à? Lâu rồi không ai dám tới."
"Nghe nói trước kia..."
"Đừng nhắc ở đây."
Câu chuyện dừng đột ngột. Người trẻ nhìn quanh một vòng rồi chuyển sang hỏi giá quặng. Aren uống nốt chén trà nhạt, giữ ba thông tin chính trong đầu: Vạn tiên sinh thu hai mươi viên, tiên sinh Rajan thu mười bảy viên, cuối hẻm có một viện cửa lệch mà người ta tránh nhắc tới.
Nơi đầu tiên cậu tìm thấy có biển gỗ mới sơn, hai cánh cửa mở rộng. Sân được lát đá phẳng, quét sạch đến mức không thấy một cọng cỏ. Gần mười người ngồi thành hàng dưới hiên, người cầm ấn thạch, người nhắm mắt, vài người nói chuyện bằng giọng rất nhỏ. Một người đàn ông trung niên mặc áo xám đi dọc trước mặt họ, thỉnh thoảng dừng lại sửa tư thế bàn tay cho một người.
Mọi thứ ở đây ngăn nắp và có quy củ. Hai mươi viên ấn thạch cũng nằm ngoài khả năng của Aren.
Cậu đứng ngoài cửa đủ lâu để thấy một học viên được dẫn vào gian nhà sau. Người thanh niên ấy nắm viên ấn thạch bằng cả hai tay, mặt căng cứng vì hồi hộp. Mẹ anh ta đi theo đến bậc cửa rồi bị giữ lại, đành ngồi xuống ghế đá chờ. Trên đầu gối bà là chiếc túi vải đã lép, miệng túi mở ra để lộ vài mẩu ấn thạch nhỏ. Có lẽ cả nhà đã dành dụm rất lâu cho một lần thử mà tỷ lệ thành công chỉ hai hoặc ba phần.
Aren hiểu vì sao sân viện đông. Hai mươi viên là khoản tiền lớn, nhưng người ta nhìn thấy biển hiệu, học viên và một quy trình rõ ràng. Nếu thất bại, ít nhất họ biết mình đã mua thứ gì.
Cậu tiếp tục đi.
Viện của tiên sinh Rajan nhỏ hơn. Biển gỗ đã cũ nhưng sạch, giữa sân có một cây hòe tán rộng. Ba người ngồi tĩnh tâm dưới bóng cây. Một người đàn ông áo trắng đọc sách ngoài hiên, từ lúc Aren đứng nhìn đến lúc cậu rời đi vẫn không ngẩng đầu.
Mười bảy viên. Cậu cũng chưa đủ.
Nơi này yên tĩnh hơn, nhưng sự yên tĩnh không khiến nó rẻ đến mức cậu có thể bước vào. Aren thử tính thời gian phải làm thêm ở tửu lâu, rồi tự dừng. Bà Vesna đã giảm giờ; dù cậu tiết kiệm toàn bộ tiền công, ấn thạch vẫn không tự xuất hiện trong túi. Muốn kiếm nhanh hơn, cậu phải nhận thêm việc ngoài trấn, cũng đồng nghĩa mang cái nhịp chưa ổn định trở lại nơi có ấn thú.
Aren luồn tay vào túi trong, sờ qua những viên đá bọc trong miếng vải. Mười một viên nguyên và một phần ba viên cắn dở. Nếu tiếp tục làm ở tửu lâu, cậu sẽ tích góp được thêm, nhưng không biết nhịp trong người có chịu chờ hay không.
Cuối con phố là một hẻm hẹp bị hai bức tường cao ép lại. Người qua đường ít dần. Aren đi thêm một đoạn thì nhìn thấy cánh cửa lệch.
Không có biển hiệu. Vữa trên tường bong từng mảng, để lộ gạch xám phía trong. Mái ngói sụt mất vài chỗ. Cánh cửa gỗ xô sang một bên vì bản lề dưới đã rỉ gãy, chỉ còn bản lề trên giữ nó khỏi đổ. Trong khoảng sân lộ ra sau khe cửa, cỏ dại mọc giữa những viên đá nứt, một cái chum sứt miệng nằm nghiêng sát tường.
Aren dừng cách cửa chừng mười bước.
Nhịp trong ngực giật mạnh.
Cú chao đảo lan từ lồng ngực xuống đầu gối, khiến chân phải của cậu gần như tự bước. Cậu giữ lại kịp, đứng yên lắng nghe. Không khí quanh căn viện có một dao động rất thấp, không phát ra thành tiếng nhưng đều đặn tác động vào dư ảnh trong người cậu. Mỗi lần nó chạm tới, nhịp của cậu lại chạy sớm rồi hụt xuống.
Cảm giác giống đêm nằm dưới xác ấn thú, chỉ nhẹ hơn và không mang theo cơn đói hung dữ của con sói.
Cậu nhìn dọc con hẻm. Không có ai ngoài một con mèo vàng đang nằm trên mái thấp. Ánh nắng chiều chỉ chiếu được phần trên của bức tường, còn mặt đường và cánh cửa đã chìm trong bóng mát.
Bản lề bỗng rít lên.
Cánh cửa mở thêm một khoảng. Từ phần tối bên trong, một người đàn ông bước ra.
Aren không đoán được tuổi. Người ấy có thể hơn bốn mươi, cũng có thể đã ngoài sáu mươi. Râu dài, rối và dính mấy mẩu lá khô. Tóc được buộc hờ bằng dây gai, một nửa vẫn xổ xuống vai. Chiếc áo vải bạc màu chắp vá nhiều chỗ, cổ tay sờn đến lộ da. Đôi dép lê mòn vẹt, gót chân nứt trắng vì bụi.
Nhìn qua, lão chẳng khác người ăn mày tìm được một căn nhà bỏ hoang để ngủ.
Nhưng đôi mắt lão rất tỉnh.
Hai mắt mở to, dán chặt vào Aren ngay từ lúc bước qua cửa. Lão nhìn cậu từ đầu xuống chân, sau đó ngẩng cằm hít một hơi dài. Hai cánh mũi giật nhẹ. Ánh mắt vốn đã tròn lại mở thêm.
"Ồ..."
Giọng lão khàn như nhiều ngày chưa uống nước.
Aren quay đầu chạy.
Cậu chạy được năm bước đã thấy quyết định ấy không sáng suốt. Hai chân ngắn phải guồng liên tục mới đẩy nổi cái bụng tròn về trước. Hơi thở nhanh chóng nóng rát trong cổ, còn nhịp lệch khiến bước chân lúc dài lúc ngắn.
Sau lưng vang lên tiếng dép kéo trên đá.
Loẹt quẹt. Nghỉ một chút. Lại loẹt quẹt.
Lão già chỉ đang đi bộ.
Aren chạy thêm hơn chục bước rồi ngoái lại. Khoảng cách giữa hai người vẫn đúng năm bước. Lão không hề vội, hai tay thả lỏng, chòm râu rung theo gió. Mỗi lần dép lão chạm đất, vị trí lại trùng với dấu chân Aren vừa rời khỏi, bất kể bước của cậu dài hay ngắn.
Cậu cố chạy nhanh hơn. Chân phải lập tức bước sớm, mũi giày quệt mặt đá. Aren chúi người, suýt ngã sấp, phải chống tay vào tường mới giữ được thăng bằng.
Tiếng dép phía sau vẫn giữ nguyên khoảng cách.
Cậu đổi cách, bất ngờ dừng lại rồi ép sát người vào tường, định để lão vượt qua. Tiếng dép cũng ngừng đúng lúc. Khi Aren bật chạy trở lại, âm thanh phía sau tiếp tục, vẫn cách năm bước. Lão không cần đoán cậu định làm gì; khoảng trống giữa hai người tự giữ nguyên bất chấp tốc độ hay hướng chuyển động của cậu.
"Tiểu hữu... dừng lại..."
Giọng lão không có chút hụt hơi nào.
Aren tiếp tục chạy.
"Ta không ăn thịt người." Lão thở dài. "Ngươi béo thật, nhưng ta chỉ muốn nói chuyện."
Cậu càng guồng chân.
"Ba ngày chưa được ăn. Đừng bắt người già phải đi nhanh..."
Cuối hẻm đã ở trước mặt. Aren lao ra phố, suýt va vào một gánh rau. Người bán hàng mắng lớn. Cậu né sang bên, bám lấy cột hiên nhà, cúi người thở dốc đến hoa mắt.
Khi quay lại, lão già đã dừng ở miệng hẻm.
Lão chống một tay lên tường, lần này cũng thở phì phò. Cái bụng lép kẹp kêu thành một tiếng dài. Dưới bộ râu rối, lão nhăn mặt như người thật sự đã bị bắt đi bộ quá sức.
Rồi lão dùng ngón út ngoáy mũi, nói từng chữ rõ ràng:
"Ngươi thuộc hệ Nhịp."
Aren quên cả thở.
"Mới dính dư ảnh. Mùi còn nồng." Lão đưa ngón tay vừa ngoáy mũi lên xem rồi quệt vào vạt áo. "Chưa quen, chưa khớp. Chân bước lệch phách, tay run, mắt cũng chưa theo kịp."
Từng điều lão nói đều đúng với những gì xảy ra từ đêm qua.
"Ông biết bằng cách nào?"
"Ngửi thấy."
"Dư ảnh có mùi?"
"Với người biết ngửi." Lão gãi chòm râu bết lại. "Dư ảnh hệ Nhịp chạy sai pha, để lại cảm giác rất riêng. Người khác không nhận ra, mũi ta nhận ra."
Khi không trợn mắt, vẻ quái đản trên mặt lão giảm đi nhiều. Aren nhìn thấy phía sau lớp bụi bẩn là một đôi mắt trong và tập trung, hoàn toàn khác ánh nhìn tản mạn của kẻ mất trí.
Lão hít thêm một lần, nhưng lần này chỉ rất ngắn.
"Dư ảnh đã vào qua con đường thứ hai. Não chưa hỏng, người chưa hóa thú. Mười phần chết chín mà ngươi giữ được mạng, hiếm đấy."
Aren đứng thẳng dậy. "Họ nói cháu đã qua lúc nguy hiểm."
"Qua được, nhưng sẽ chết ngay thôi." Lão già thôi tựa tường. Khi lưng thẳng lên, Aren mới nhận ra lão khá cao, vai cũng rộng hơn vẻ ngoài. "Dư ảnh chịu nằm trong người chưa có nghĩa là nó đã nghe lời. Nhịp của ngươi đang lệch. Cứ để vậy, đến lúc không phân biệt được nhịp trong người với nhịp bên ngoài, đầu óc và cơ thể sẽ làm hai việc khác nhau."
"Rồi sao?"
"Rồi ngươi biến thành một thứ khác." Lão đáp. "Có thể giống con thú đã truyền dư ảnh cho ngươi. Có thể xấu hơn."
Những ngón tay Aren lạnh đi.
Lão nhìn cậu thêm một lúc rồi quay vào hẻm. Đôi dép lại kéo loẹt quẹt, nhưng từng bước đặt xuống chắc và đều. Sự vụng về ban nãy dường như chỉ là thứ lão muốn người khác nhìn thấy.
Đi được ba bước, lão nói qua vai:
"Muốn sống thì vào."
Lão bước thêm.
"Không muốn thì tìm chỗ khác mà chờ chết."
Đến trước cánh cửa lệch, lão đặt tay lên tấm gỗ.
"Đừng phí cái nhịp ấy."
Cánh cửa khép lại. Bản lề rung mấy tiếng rồi đứng yên.
Aren vẫn ở ngoài phố, cách miệng hẻm một quãng ngắn. Người đi đường lách qua cậu, có người khó chịu ngoái nhìn. Quán hàng phía sau tiếp tục rao giá. Bánh xe, tiếng chân và tiếng nói trộn thành nhịp sống thường ngày của Lonsa.
Ở cuối hẻm, cánh cửa lệch đã đóng kín.
Cậu chưa biết lão già là ai, càng không biết lời cảnh báo đáng tin đến mức nào. Nhưng tiên sinh Vạn và tiên sinh Rajan còn chưa hề nhìn cậu, trong khi một kẻ bị gọi là điên đã nói đúng hệ ấn, cách dư ảnh xâm nhập và mọi triệu chứng cậu đang giấu.
Dư ảnh trong ngực rung lên từng đợt khi cậu nhìn về căn viện. Nó không trả lời lão nói thật hay nói dối. Nó chỉ cho Aren biết nơi ấy có một nhịp khác với phần còn lại của con phố.
Nếu chỉ vì rẻ mà bước vào, cậu có thể mất mạng. Nếu bỏ đi vì thấy lão bẩn và căn viện rách, cậu cũng có thể bỏ qua người duy nhất nhận ra tình trạng của mình. Aren mới mười lăm tuổi, chưa từng phải chọn thầy, chưa từng cầm trong tay số ấn thạch lớn đến vậy. Cậu chỉ biết quyết định này không thể dựa vào một lời mời và một màn đuổi bắt kỳ quái.
Cậu đứng thêm một lúc rồi quay về tửu lâu.
Ngày mai, cậu sẽ trở lại.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.