Lệch Nhịp

Chương 13: Con Đường Thứ Hai

Đăng: 26/05/2026 11:01 1,529 từ 959 lượt đọc

"Đây là con đường thứ hai."

Doran vừa quấn xong lớp băng quanh đùi. Nghe Veyr nói, gã đặt cuộn vải xuống, nhìn Aren đang nằm ngửa cạnh bánh xe.

"Chắc chứ?"

"Chắc."

Sora kiểm tra quanh bãi lần cuối rồi trở lại. Bà đứng cách Aren ba bước, xa hơn vị trí một ấn sư hỗ trợ thường chọn khi có người bị thương. Joren ngồi tựa thùng xe, tay trái giữ viên sơ thạch. Halric đã tỉnh, phần sườn được bó chặt khiến hắn phải thở từng hơi nông.

Không ai hỏi "con đường thứ hai" là gì. Bốn người của đội tuần đều đã nghe đến nó. Sự im lặng của họ khiến Aren, dù đang chìm giữa những nhịp âm thanh rối loạn, vẫn nhận ra có điều gì đó vừa thay đổi.

Veyr ngồi xuống bên cậu. Hai ngón tay ông đặt lại lên cổ tay, tay còn lại để gần chuôi dao ngắn bên hông.

Con dao nằm trong vỏ da cũ, chuôi đã mòn vì cầm nhiều. Phần lưỡi lộ ra chưa đầy một đốt ngón tay có những đường vân chìm rất mảnh, chỉ sáng lên khi bắt đúng góc chiều. Sora nhìn thấy bàn tay ấy. Doran cũng thấy, nhưng cả hai đều không nói.

Ngực Aren phập phồng theo một nhịp lộn xộn. Cậu hít nhanh hai lần, ngừng quá lâu rồi mới thở ra. Các ngón tay co giật không đều, lúc dồn cả bàn, lúc chỉ rung đầu ngón út.

Cậu biết mình đang nằm trên cát, nghe được tiếng mọi người và cảm thấy gió lùa qua áo ướt. Tất cả đều ở rất xa. Trong lồng ngực, cạnh nhịp tim quen thuộc có thêm một nhịp khác ngắn và sắc, cứ chen vào đúng khoảng nghỉ. Mỗi lần nó xuất hiện, viền cảnh vật lại trượt đi nửa gang rồi trở về.

Doran kéo chân bị thương đến gần, ngồi đối diện Veyr.

"Nói rõ để mọi người cùng biết."

Veyr vẫn đếm mạch cho Aren.

"Khi ấn thú vừa chết, ấn lực gắn với bản năng của nó chưa tan ngay. Phần còn sót đó gọi là dư ảnh. Nếu nó đi vào cơ thể người sống trước khi tắt, hai bên sẽ tranh nhau một nhịp."

"Qua máu?"

"Máu, vết thương, miệng, mũi. Tiếp xúc đủ sâu đều có thể." Veyr nhìn lớp máu xám đã khô quanh môi Aren. "Thằng bé nằm dưới xác quá lâu. Dư ảnh của con thú đã vào rồi."

Sora cúi nhìn hai ngón tay từng kéo chân con sói. Cú kéo của bà đã đưa cái xác trở lại đúng chỗ Aren đứng, nhưng bà không biện giải.

Doran hỏi tiếp:

"Nếu cơ thể nó giữ được?"

"Dư ảnh bị ép thành một phần của ấn. Nó sẽ thức tỉnh theo con đường thứ hai."

"Còn không giữ được?"

"Bản năng của ấn thú chiếm nhịp chính. Hắc hóa."

Halric dịch người, lập tức nhăn mặt vì phần sườn đau. "Tỷ lệ?"

"Mười người, một người sống qua."

Joren ngẩng lên. "Chín người còn lại đều hắc hóa?"

"Phần lớn. Có người chết trước khi chuyển hết."

"Vậy sao vẫn gọi là một con đường?" Halric hỏi.

"Vì người sống sót sẽ thức tỉnh được ấn." Veyr nhìn Aren. "Nhưng phải có dư ảnh vừa rời ấn thú, cơ thể lại nhận nó đúng lúc. Không ai biết trước mình có hợp hay không. Người tỉnh táo sẽ không đem chín phần nguy cơ hắc hóa ra thử."

Gió lùa qua những xác sói, mang theo mùi máu xám và thuốc cầm máu. Halric thôi hỏi. Viên sơ thạch trong tay hắn đã nhạt màu đi một lớp.

Doran nhìn con dao bên hông Veyr.

"Nếu hắc hóa?"

"Không nhận ra người, không giữ được ý thức. Cơ thể vẫn mang hình người nhưng hành động theo bản năng của ấn thú." Veyr nói hết câu rồi dừng. "Phải giết trước khi nó tỉnh hẳn."

Bàn tay ông khép quanh chuôi dao.

Đó là lý do Sora lùi lại, lý do Joren dù hai tay bị thương vẫn để cây roi trong tầm với. Không ai nghi Aren đã làm sai điều gì. Nhưng nếu nhịp đang giành cơ thể cậu thắng, người mở mắt sau đó sẽ không còn là cậu bé đã theo họ ghi chép suốt mấy ngày.

Doran nhìn Veyr một lúc.

"Còn bao lâu?"

"Dư ảnh đã tắt khỏi xác. Hai giờ đầu sẽ quyết định. Bây giờ mới qua chưa đầy nửa giờ."

"Dấu hiệu?"

"Mạch càng lúc càng lệch, thân nhiệt tăng, vân nổi lên da thì chuẩn bị. Nếu mạch tự trở lại, cậu ấy giữ được."

Thông tin vừa đủ để mọi người biết phải nhìn gì. Doran không hỏi thêm. Gã tựa lưng vào bánh xe đối diện, thanh đao đặt ngang hai đầu gối. Joren giữ cây roi cạnh chân. Sora mở hòm thuốc, thay băng cho Halric rồi buộc lại vết thương của mình. Những việc cần làm vẫn tiếp tục, nhưng không ai rời khỏi tầm nhìn của Aren.

Veyr ngồi nguyên chỗ.

Cứ một lúc, ông lại đặt ngón tay lên cổ tay cậu. Nhịp mạch khi gần đều, khi đột ngột chen hai nhịp ngắn rồi hụt đi. Mồ hôi rịn trên trán Aren dù nắng đã xuống. Ông dùng một mảnh vải sạch lau máu xám quanh mũi và miệng, giữ đường thở thông, sau đó lại đặt tay về chuôi dao.

Buổi sáng, chính ông đã gọi cậu rời tửu lâu Vesna. Đội của Doran vững, tuyến đường quen, còn ông sẽ luôn ở cạnh. Đó là những lý do đủ chắc lúc xuất phát.

Không lý do nào tính tới mười lăm con sói.

Veyr đã bẻ được cú cắn khỏi Aren. Sora cũng kéo theo phản xạ để cứu cậu. Hai người cùng làm đúng việc, cái xác vẫn đổ trúng thằng bé. Ông không thể đổ lỗi cho bà, cũng chẳng có câu xin lỗi nào giúp được nếu lát nữa con dao phải rời vỏ.

Hơn một giờ trôi qua.

Bầu trời tối dần sau dải đá. Doran đốt một ngọn đèn dầu nhỏ và đặt khuất sau bánh xe để ánh sáng không gọi thú từ xa. Hai con ngựa đã thôi giật cương, nhưng thỉnh thoảng vẫn phì hơi khi gió mang mùi xác tới.

Sora ghé lại.

"Bao lâu rồi?"

"Một giờ mười phút."

"Mạch?"

"Vẫn lệch. Biên độ đang giảm."

Bà nhìn Aren, lần này không lùi. "Nếu qua hai giờ?"

"Qua hai giờ mà không nổi vân, khả năng hắc hóa giảm mạnh."

Veyr nói vậy, tay vẫn ở chuôi dao.

Aren nghe được từng câu nhưng không ghép nổi hết ý nghĩa. Nhịp lạ trong ngực đang chậm lại. Nó không còn đập chen vào mọi khoảng nghỉ, chỉ thỉnh thoảng nảy lên, kéo theo một vệt sáng lệch qua mắt. Mỗi lần như vậy, tim cậu đáp lại bằng một cú mạnh hơn.

Cậu thử điều chỉnh hơi thở. Hít vào chậm, giữ một chút rồi thở ra. Lần đầu thất bại, nhịp thứ hai chen ngang làm ngực co thắt. Lần sau cậu giữ được lâu hơn. Đến lần thứ ba, nhịp tim và hơi thở cùng đi hết một vòng mà cảnh vật không trượt.

Veyr nhận ra trước tất cả.

Ngón tay ông giữ trên cổ tay Aren, đếm thêm hai mươi nhịp. Không còn cú chen bất thường. Ông chờ tiếp, không vội kết luận. Mạch vẫn đều, thân nhiệt cũng hạ dần.

Bàn tay trên chuôi dao thả lỏng.

"Ổn định rồi."

Doran mở mắt. Gã nhìn Veyr, nhận được một cái gật mới cất đao sang bên. Halric thở phì qua mũi rồi ôm sườn vì đau. Sora khép nắp hòm thuốc. Joren đặt cây roi khỏi đầu gối, các ngón tay trái thôi ghì chặt quanh cán.

Không ai reo mừng. Bốn người chỉ trở lại với những việc đang làm, nhưng vai họ đều bớt căng hơn trước.

Aren mở mắt khi trời đã tối hẳn.

Khuôn mặt Veyr ở ngay phía trên, viền hơi nhòe sang trái rồi mới nhập lại. Cậu chớp mắt hai lần. Bánh xe, ngọn đèn dầu và dải đá phía sau lần lượt trở về đúng chỗ.

"Chú Veyr..."

Giọng cậu khàn đến gần như mất tiếng.

"Đừng nói. Uống nước."

Veyr đỡ gáy cậu, đưa bình nước tới môi. Ngụm đầu chảy qua cổ họng rát buốt, kéo theo vị máu cũ. Aren ho hai tiếng rồi uống thêm. Khi nằm xuống, cậu nhìn thấy Doran đang tựa ở bánh xe đối diện, Sora băng kín đùi, Joren buộc cả cẳng tay lẫn vai, còn Halric ôm sườn ngồi bất động.

"Mọi người..."

"Đều còn sống," Veyr nói. "Cậu cũng vậy."

Aren nhắm mắt một lúc rồi mở lại. Những ngôi sao phía trên không còn trượt. Tiếng gió, tiếng ngựa thở và tiếng vải băng sột soạt cũng về đúng với chuyển động cậu nhìn thấy.

Chỉ trong ngực vẫn còn một nhịp rất nhẹ nằm sau nhịp tim của chính cậu.


0
Ủng hộ tác giả BrightRiver Nếu truyện hợp gu với bạn, hãy ủng hộ mình một cốc cà phê nhé. Mình sẽ không để truyện nào drop...