Chương 14: Lệch Nhịp
Aren vấp lần thứ tư khi vừa đặt chân xuống xe.
Mặt đường khá phẳng, lớp cát phủ bên trên cũng chỉ mỏng ngang đế giày. Vậy mà chân phải của cậu lại bước sớm hơn ý định nửa nhịp. Bàn chân đã chạm đất trong lúc chân trái còn ở trên càng xe, trọng tâm lập tức chúi về trước. Cậu quờ tay bám hụt thành gỗ, đầu gối nện xuống cát một tiếng bịch.
Joren đang ngồi tựa vào đống hành lý, cẳng tay phải và vai trái đều quấn băng. Gã vừa nhìn thấy đã quay mặt đi, nhưng tiếng cười vẫn bật ra:
"Đi trên đất bằng cũng ngã. Mập mạp, cậu còn làm được việc gì nữa?"
Aren chống tay đứng dậy, phủi cát bám quanh đầu gối. Mặt cậu đỏ bừng vì nắng, cũng có thể vì xấu hổ.
"Cháu vẫn đi được. Chân nó chưa chịu nghe lời thôi."
Sora ngồi ở cuối xe, chân trái duỗi thẳng để tránh động vào vết cào trên đùi. Bà nhìn xuống đôi chân cậu rồi nói:
"Nhịp chưa ổn."
"Nhịp nào khiến người ta tự ngã được thì cũng lợi hại thật." Joren vẫn chưa chịu thôi.
"Còn cười được tức là chưa đau lắm." Sora liếc sang hai lớp băng trên người gã. "Hay để ta tháo ra buộc lại?"
Joren lập tức ngậm miệng.
Veyr đi bên cạnh Aren từ đầu buổi sáng. Ông nhìn dấu giày xiêu vẹo của cậu trên cát, sau đó quay lại con đường trước mặt. Cỗ xe lăn chậm hơn lúc đi, bánh sắt nghiến qua đá vụn thành những tiếng rít đều đều. Hai con ngựa cũng đã thấm mệt, đầu cúi thấp, bờm và sườn dính một lớp bụi xám.
Doran ngồi ở ghế đánh xe. Vết cào trên đùi trái khiến gã đi lại khó khăn, nhưng hai tay vẫn còn lành, đủ sức giữ cương thay Joren. Ba vệt thương trên mặt đã được rắc thuốc, kéo từ gò má xuống sát hàm. Mỗi lần xe xóc, hàm gã lại siết cứng, ngoài ra không có biểu hiện gì khác.
"Tuyến này đi qua mười ba thôn," Veyr nói. "Từ Lonsa vòng lên tây bắc, nằm giữa Lonsa và Korlin rồi chạm vào dải mỏ. Thương đội đi hai trấn thường chọn đường này."
Aren trèo lại lên bậc sau, mở cuốn sổ trên đầu gối. Ngòi bút vừa chạm giấy đã kéo sang trái sớm hơn ý muốn, để lại một nét xiên ngoài lề. Cậu dừng tay, thở ra rồi viết lại. Chữ vẫn đọc được, nhưng hàng trên chếch lên, hàng dưới lại trôi xuống. Có chỗ cậu nhấn quá mạnh làm đầu bút rách mặt giấy, chỗ khác mới đi được nửa nét đã nhấc lên.
Veyr liếc qua.
"Xấu hơn hôm trước."
"Cháu biết."
"Viết chậm lại."
Aren giữ cổ tay bằng bàn tay còn lại, đợi cho đầu óc xác định xong vị trí nét bút mới hạ xuống. Cách ấy khiến cậu tốn gần gấp đôi thời gian. Chữ bớt méo, song vẫn xiêu vẹo như được viết trên một mặt bàn nghiêng.
Qua thôn thứ ba, dưới chân vách đá hiện ra một cụm lều thấp và mấy căn nhà gạch phơi nắng, nhỏ hơn Redfall nhiều. Đoàn không rẽ vào. Aren chỉ đánh dấu vị trí trên bản đồ, ghi thêm mấy dòng ngắn: có khói bếp, giếng còn người dùng, lối xe mới.
Lối dẫn vào thôn thứ năm đã bị cát lấp gần nửa. Không có dấu bánh xe mới, hai cọc chỉ đường bên ngoài cũng bị tháo mất một chiếc. Doran cho xe chậm lại đủ để Sora quan sát, sau đó tiếp tục đi.
"Ghi là có dấu hiệu bỏ hoang," gã nói.
Aren viết đúng lời, lần này nét cuối chạy quá đà, đâm vào chữ bên cạnh. Cậu nhìn nó một lát rồi gạch đi.
Đến thôn thứ bảy, con đường vòng dần về phía tây. Redfall nằm xa hơn về hướng ấy, bị những dải cát và bãi đá che khuất. Aren biết dù leo lên nóc xe cũng chẳng nhìn thấy làng, nhưng vẫn quay đầu tìm. Trong trí nhớ của cậu hiện lên con đường gồ ghề dẫn vào mỏ, những mái nhà bằng phẳng phủ bụi và tiếng ông Ken gọi dậy mỗi sáng. Cậu chỉ rời nhà chưa lâu, vậy mà những thứ ấy đã có cảm giác cách mình qua một quãng đường dài hơn con số thực.
Ở Redfall, một ngày của cậu từng rất dễ đoán. Tiếng xẻng va vào thành xe quặng báo buổi sáng, bóng vách đá thu ngắn là đến giờ ăn, khi gió từ cửa mỏ chuyển lạnh thì mọi người thu dụng cụ. Cậu chưa bao giờ gọi những thứ ấy là nhịp. Người trong làng cũng chẳng cần gọi tên; họ sống theo chúng đủ lâu nên tự biết lúc nào phải làm gì. Đến bây giờ Aren mới hiểu mình từng nghe một phần rất nhỏ của thế giới, chỉ là nghe bằng thói quen thay vì bằng ấn.
Cậu muốn kể điều ấy cho ông Ken. Rồi cậu hình dung ông sẽ gõ tẩu thuốc vào chân phản, bảo rằng nghe được cát rơi cũng chẳng giúp đào thêm quặng. Ý nghĩ khiến khóe miệng cậu nhích lên, nhưng vừa quay lại cuốn sổ, hàng chữ xiêu vẹo lập tức kéo cậu về với con đường trước mắt.
Gần trưa, Doran dừng xe dưới bóng một vách đá xiên. Cả đoàn nghỉ để ăn và tiếp nước cho ngựa.
Halric được Joren đỡ ngồi dậy. Phần sườn của hắn bó kín bằng vải, mỗi hơi thở đều ngắn hơn bình thường. Hắn cắn từng miếng lương khô nhỏ, nhai chậm để khỏi động đến lồng ngực. Joren ăn bằng tay trái; cánh tay phải đặt bất động trên đùi, còn vai trái khiến gã không thể nâng khuỷu quá cao. Sora thay lớp vải quấn trên đùi rồi ngồi tựa bánh xe. Doran kiểm tra chân bị thương, rắc thêm thuốc vào chỗ băng đã thấm đỏ.
Sau một trận đánh, người còn nguyên vẹn nhất lại là Veyr. Ông ngồi cạnh Aren, nhai miếng bánh cứng với vẻ bình thản như đây chỉ là một lần nghỉ chân thường ngày.
"Chú Veyr."
"Gì?"
Aren đã nghĩ về câu hỏi ấy từ lúc mở mắt dưới bầu trời đêm. Khi đó tiếng ngựa thở, tiếng gió và cả những ngôi sao đều trượt khỏi vị trí rồi chậm rãi nhập trở lại. Sáng nay, thứ lệch lạc ấy chui xuống tay chân, khiến cơ thể liên tục đi trước suy nghĩ.
"Ấn sư nhìn thế giới khác người thường ạ?"
Veyr uống một ngụm nước rồi mới trả lời:
"Thế giới vẫn vậy. Người thường không nhận ra hết."
"Vậy cháu đang nhận ra cái gì?"
Ông nhìn hai đầu gối bám cát của cậu.
"Hôm nay ngươi vấp bao nhiêu lần?"
"Bốn lần."
"Vì sao?"
"Chân bước trước khi cháu định bước."
"Ngươi đã quen đi theo nhịp của cơ thể suốt mười lăm năm. Ý nghĩ, cơ bắp và bước chân nối với nhau, ngươi không cần để ý vẫn đi được." Veyr bẻ một mẩu bánh, đặt phần còn lại lên vạt áo. "Bây giờ trong người có thêm dư ảnh hệ Nhịp. Nó khiến ngươi nghe được một dòng vận động khác. Hai bên chưa khớp nên chân mới giành bước trước."
Aren cúi nhìn bàn chân phải. "Dòng vận động của thế giới?"
"Cứ gọi thế cũng được."
"Thế giới thật sự có nhịp ạ?"
Veyr nhặt một hạt sỏi, đặt lên mặt đá nghiêng. Hạt sỏi nằm yên một lúc rồi bị gió đẩy, lăn qua ba rãnh nhỏ, va vào cạnh cứng và dừng dưới chân ông.
"Gió đến theo đợt. Cát rơi theo lớp. Bánh xe quay thành vòng, tim người co rồi giãn. Chuyển động nào cũng có lúc bắt đầu, tiếp diễn và kết thúc. Hệ Nhịp cảm được khoảng cách giữa những lúc ấy."
Lần này Aren nghe ra rõ hơn. Gió luồn qua khe đá thành từng cơn ngắn. Dây cương khẽ chạm thành xe, hai tiếng nhẹ rồi một tiếng nặng. Con ngựa bên trái phì hơi, con bên phải giậm móng đáp lại muộn hơn. Những âm thanh vốn lẫn vào nhau bỗng tách thành từng chuỗi có khoảng nghỉ.
Sau nhịp tim quen thuộc của cậu, luồng rung thứ hai khẽ động. Nó chưa đủ rõ để gọi thành tiếng hay hình ảnh, nhưng mỗi lần cậu tập trung, cảm giác nặng trong ngực lại dịch đi một chút.
Sora đã buộc xong vết thương. Bà chống tay đứng lên, thử đặt chân trái xuống rồi bỏ ý định đi quanh xe.
"Nhóc con hỏi đến đâu rồi?"
Aren quay sang. "Cháu đang hỏi về các hệ ấn. Bà kéo được ấn thú lệch đường, chú Veyr cũng làm nó đổi hướng. Hai cách ấy khác nhau thế nào ạ?"
Sora nhìn Veyr, chờ ông trả lời trước. Veyr cúi nhặt hạt sỏi vừa lăn tới chân, tung nó lên ngang tầm mắt. Hạt sỏi đi thành một đường cong tự nhiên, nhưng giữa chừng bỗng ngoặt sang trái, rơi cách vị trí cũ gần nửa bước.
"Ta thay đường đi của nó," ông nói. "Nó vốn sẽ rơi trước mặt ngươi. Ta sửa hướng, nên nó rơi sang bên."
"Ấn Hướng."
"Ừ."
Sora mở bàn tay về phía hạt sỏi. Hai ngón tay co lại. Viên đá nằm yên trên cát giật nhẹ, kéo thành một vệt nhỏ rồi trượt về phía bà. Khi bà thả tay, nó dừng lại giữa đường.
"Ta nối nó với mình," bà nói. "Đã nối thì có thể kéo. Đường cũ của nó vẫn còn, ta chỉ buộc nó rời khỏi chỗ đó."
Aren nhìn vết trượt trên cát. Một người sửa nơi viên đá sẽ tới; người kia tạo ra một ràng buộc rồi kéo nó đi. Kết quả trước mắt khá giống nhau, nhưng thứ hai người tác động vào hoàn toàn khác.
Cậu mở sổ, cố ghi lại bằng những câu ngắn nhất.
"Còn họ?" Cậu nhìn Doran, Halric và Joren.
"Ngươi đã thấy cả rồi." Veyr nhặt phần bánh lên ăn tiếp. "Tự nói xem."
Aren nhớ lại trận đánh. Hình ảnh vẫn còn lộn xộn, có lúc xảy ra trước âm thanh, có lúc lặp lại sau khi đã kết thúc. Cậu lựa từng phần còn chắc chắn.
"Đoàn trưởng Doran giữ con đầu đàn tại chỗ. Khi chú ấy đặt tay lên, nó vẫn giãy được nhưng không thoát ra."
Doran đang ngồi cách đó mấy bước, nghe vậy chỉ nói:
"Hệ Cố Định."
"Anh Halric phải tích lực trước khi đánh. Càng giữ lâu, cú đấm càng nặng."
Halric nhếch môi. "Miễn là chưa bị quất gãy sườn."
"Anh Joren làm chỗ roi chạm vào phủ sương, rồi con thú chậm lại."
"Biến đổi tính chất ở điểm chạm," Veyr nói. "Cách cậu ta dùng thuộc hệ Biến Đổi."
Aren ghi thêm vài chữ. Cùng là ấn sư, năm người quanh cậu đi theo năm hệ và sử dụng ấn theo năm cách khác nhau. Ngay cả những người chung một hệ, lời Doran nói, cũng không thể có hai ấn hoàn toàn giống nhau.
"Còn hệ Nhịp của cháu?"
Veyr không trả lời ngay.
"Lúc nằm dưới xác con thú, ngươi cảm được gì?"
Aren nhắm mắt, lần theo ký ức khiến ngực mình vẫn nặng. "Tiếng động đến sai lúc. Cháu nghe chân nó chạm đất trước khi móng hạ xuống. Có lúc cháu nhìn thấy người đã cử động rồi hình cũ mới chồng trở lại. Mọi thứ đều lệch."
"Con thú làm nhịp cảm nhận của người khác đến sớm hoặc muộn. Đối thủ thấy sai thời điểm thì phản ứng cũng sai." Veyr dùng một ngón tay gõ lên hạt sỏi Sora vừa kéo tới. "Nếu làm chủ được, ngươi có thể khiến một bước chân đặt xuống trước khi người ta sẵn sàng, hoặc để một đòn đánh chậm đúng vào lúc mục tiêu rời khỏi đó."
"Vậy hệ Nhịp làm người khác nhanh hơn hay chậm hơn?"
"Đó chỉ là kết quả ngươi nhìn thấy. Thứ bị can thiệp là thời điểm các nhịp gặp nhau."
Aren suy nghĩ một lúc. Khi Doran đối đầu con đầu đàn, gã không nhanh hơn nó. Gã đợi đến khoảnh khắc cú cắn bị Veyr bẻ lệch, bước vào đúng khoảng trống và đặt tay lên trán nó. Một sai lệch rất nhỏ đã quyết định toàn bộ phần sau.
"Nếu cháu làm một người bước sớm, người đó có biết không?"
"Có thể biết sau khi đã bước. Cũng có thể tưởng mình trượt chân." Veyr nhìn thẳng vào cậu. "Nhưng ngươi đang nghĩ quá xa. Hiện giờ chính bước chân của ngươi còn chưa thuộc về ngươi."
Aren cúi nhìn đầu gối phủ cát, không cãi được.
Sora dựa lưng vào bánh xe, tiếp lời:
"Mỗi hệ đều có phạm vi và cái giá của nó. Ta muốn kéo một vật thì phải nối được với vật đó, khoảng cách càng xa càng khó. Veyr muốn sửa hướng cũng phải bắt được đường đi đang tồn tại. Hệ Nhịp của ngươi chắc chắn có giới hạn riêng. Chưa biết giới hạn mà cố dùng, kẻ ngã trước có khi lại là ngươi."
"Giống con đầu đàn?"
"Nó dùng ấn liên tục mà vẫn đánh được."
Veyr lắc đầu. "Ấn thú dựa vào bản năng. Nó không cần hiểu mình đang làm gì, nhưng cũng khó vượt khỏi cách dùng đã ăn vào bản năng ấy. Con người học chậm hơn, đổi lại có thể lựa chọn."
Aren nhớ con đầu đàn đã chờ Doran đổi chân trụ, nhớ nó dùng sai lệch để mở đường cho cả đàn chứ không chỉ bảo vệ bản thân. Nếu đó vẫn chỉ là bản năng, thứ bản năng ấy cũng đã giết được rất nhiều người trước khi gặp đội của Doran.
"Cháu có thể trở thành như nó không?"
Câu hỏi khiến khoảng nghỉ chân lặng đi. Joren thôi cười, Halric cũng ngẩng lên khỏi miếng bánh.
Veyr trả lời bằng giọng bình thường:
"Ngươi đã qua đoạn nguy hiểm nhất của tự hòa nhập. Nhưng qua được không có nghĩa là dư ảnh đã hoàn toàn thuộc về ngươi. Bởi vậy mới cần người dẫn."
"Không cần nhanh," cậu nói, "chỉ cần bắt đúng nhịp."
Veyr gật đầu.
"Luyện thế nào ạ?"
"Trước hết phải nghe. Tiếng chân, tiếng gió, cát rơi, tim đập. Tách được từng nhịp rồi mới biết chỗ nào đang lệch." Ông nhìn bàn tay vẫn giữ bút của cậu. "Nhưng tình trạng của ngươi chưa ổn. Đừng tự thử làm lệch thứ gì."
"Chỉ nghe thôi?"
"Và học cảm nhận ấn lực."
Veyr lấy từ túi áo ra một viên ấn thạch sơ cấp. Viên đá nhỏ màu xám, những đường vân bên trong nhạt hơn mạch sáng từng phủ trên xác sói. Ông đặt nó vào lòng bàn tay.
"Ấn thạch giữ được một phần ấn lực và dư ảnh đã lắng. Người có ấn dùng chúng để bù ấn lực, luyện cảm ứng hoặc hỗ trợ thi triển. Không phải để nhai cho đỡ đói."
Aren cúi xuống giả vờ sửa mép giấy. Joren ở phía đối diện bật cười, lập tức ôm vai vì đau.
Veyr đưa viên đá sang.
"Cầm lấy."
Aren khép những ngón tay quanh viên ấn thạch. Lớp vỏ lành lạnh áp vào da. Cậu chờ một lúc, ban đầu chỉ thấy sức nặng rất nhỏ trong lòng bàn tay. Sau đó, từ những đường vân chìm truyền ra một rung động đều đặn. Nó yếu hơn nhiều so với nhịp của xác ấn thú, đã mất sạch vẻ hung hãn và hỗn loạn, nhưng vẫn có cùng một nền tảng mà cậu vừa học cách nhận ra.
Nhịp trong viên đá chạm vào dư ảnh ở ngực cậu. Hai bên không nhập làm một. Một bên đều và kín, một bên chao đi trước rồi hụt lại, khiến đầu ngón tay Aren khẽ giật.
Veyr nhìn thấy.
"Cảm được?"
"Vâng."
"Giữ nó gần người. Đừng hấp thụ."
"Chú dạy cháu được không?"
"Ta có thể chỉ cho ngươi vài nguyên tắc của ấn lực, không thể dạy ngươi điều khiển hệ Nhịp." Veyr đậy nắp bình nước. "Ở Lonsa có truyền ấn sư. Họ dẫn người mới cảm nhận ấn, mở đường cho ấn lực và dạy cách kiểm soát giai đoạn đầu. Ngươi đã có ấn nên bỏ được bước khai ấn, chi phí sẽ thấp hơn."
"Vậy cháu phải tìm một người thuộc hệ Nhịp?"
"Tìm được thì tốt. Không thì ít nhất cũng phải là người hiểu dư ảnh tự hòa nhập." Ông nhìn cậu một lúc rồi nói thêm: "Đừng chọn chỉ vì rẻ."
Aren gật đầu. Lần này cậu không ghi vào sổ.
Đoàn nghỉ thêm một lúc rồi lên đường. Doran tiếp tục cầm cương. Joren và Halric ngồi tựa hai bên thùng xe, còn Sora ở phía sau để quan sát dấu vết. Veyr đi cạnh bánh trước. Aren thử đi bên ông, mỗi bước đều đợi tiếng giày của người bên cạnh chạm đất rồi mới hạ chân mình xuống.
Cách ấy có tác dụng trong vài chục bước đầu. Sau đó Veyr cố ý thay đổi tốc độ, lúc kéo dài bước, lúc dừng để nhặt một mảnh đá, khiến Aren không thể tiếp tục bắt chước máy móc. Cậu vấp thêm một lần, bực bội nhìn ông.
"Cháu đang theo nhịp của chú."
"Thế nên ta mới đổi."
"Nhưng chú bảo cháu nghe."
"Nghe để nhận ra, không phải để biến mình thành cái bóng của người khác." Veyr chỉ xuống những dấu chân sâu nông khác nhau trên cát. "Ngựa, xe, ta và ngươi đều có nhịp riêng. Nếu chỉ bám vào một thứ, lúc nó đổi ngươi sẽ ngã."
Aren phải tập lại. Cậu nghe tiếng móng ngựa làm nền, dùng vòng quay của bánh xe để ước lượng quãng đều, nhưng quyết định thời điểm hạ chân bằng chính hơi thở của mình. Việc ấy khiến đầu óc mệt hơn ghi chép. Chưa đi hết một quãng ngắn, mồ hôi đã chảy xuống hai bên thái dương dù đoàn di chuyển rất chậm.
Đến thôn thứ chín, cậu phải lên xe ghi chép. Đến thôn thứ mười, cậu lại xuống, vừa đi vừa thử giữ nhịp. Bốn bước đầu trôi qua ổn thỏa. Bước thứ năm hơi sớm, cậu nhận ra kịp và thu ngắn lại. Bước thứ sáu, thứ bảy tiếp tục nối đúng với tiếng bánh xe.
Sang bước thứ tám, chân phải lại giành trước. Trọng tâm lệch sang bên, nhưng lần này Aren kịp đặt tay lên thành xe, chỉ lảo đảo chứ không ngã.
Cậu đứng yên cho nhịp tim chậm lại, sau đó bước tiếp từ đầu.
Veyr không nói gì. Khi đi ngang, ông khẽ gõ một ngón tay lên thành xe đúng lúc bánh sắt vừa hoàn thành một vòng quay.
Aren nghe thấy tiếng gõ ấy, đặt chân xuống.
Lần này vừa khớp.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.