Lệch Nhịp

Chương 26: Thỏ Đu Dây

Đăng: 05/06/2026 12:52 1,860 từ 758 lượt đọc

Càng đi sâu, lối mòn dưới chân càng tối. Tán cây khép kín phía trên, chỉ để lọt xuống vài vệt nắng nhỏ lay động trên lớp lá mục. Chim chóc ở bìa rừng đã im từ lúc nào, thay vào đó là tiếng nước nhỏ đâu đó giữa các khe đá và tiếng cành khô gãy dưới dép Mo Zigu.

Nhịp đập thứ hai trong ngực Aren rung lên rất nhẹ. Giữa vô số dao động của rừng, cậu cảm thấy một nhịp chậm hơn hẳn, mỗi lần co giãn kéo dài bằng mấy nhịp tim.

Mo Zigu dừng bước, giơ một tay chặn cậu.

Cách hai người chừng hai mươi bước là một cây cổ thụ, thân lớn đến mức hai người ôm chưa chắc kín. Rêu phủ dày trên lớp vỏ xám nứt nẻ. Rễ cây trồi khỏi mặt đất, bò ngoằn ngoèo rồi đan vào nhau thành một vòng rộng năm sáu bước. Bên trong vòng rễ, đất ướt đen và trơ trụi, không có lấy một ngọn cỏ.

"Đứng đó." Mo Zigu hạ giọng. "Đừng bước vào vòng rễ, cũng đừng chạm vào thân cây."

Aren nín thở lắng nghe. Nhịp chậm ban nãy phát ra từ chính cái cây, nặng và sâu, lan qua đất dưới chân rồi dội trở lại lồng ngực cậu.

"Cây ấn sao?"

"Ừ." Mo Zigu nhìn những rễ cây chằng chịt. "Dư ảnh neo vào thực vật thường tồn tại lâu hơn khi bám vào thú. Thú sống vài năm, vài chục năm; một cái cây có thể đứng đây hàng trăm năm. Chừng ấy thời gian đủ để nó thấm vào từng thớ gỗ và ăn sâu xuống tận rễ."

"Nó có tấn công người không?"

"Nó không đuổi theo ngươi được. Nhưng cứ đứng trong vòng rễ đủ lâu, dư ảnh sẽ ngấm vào người lúc nào không hay."

"Rồi da nứt ra, rễ mọc từ bên trong?"

Mo Zigu gật đầu.

"Còn một chuyện phải nhớ. Khi cây chết, lượng dư ảnh đã tích tụ suốt hàng trăm năm sẽ mất vật neo. Lúc ấy mà đứng gần..."

Ông không nói hết, chỉ hất cằm về phía đám rễ đen. Aren nhìn cái cây thêm một lát. Cành lá vẫn bất động, nhưng nhịp của nó tiếp tục co giãn dưới lớp đất, chậm đến mức khiến người ta quên mất nó đang sống.

"Đi vòng. Cách xa ít nhất hai mươi bước."

Qua khỏi vùng rễ, cây cối dần thưa hơn. Một khoảng nắng nhỏ mở ra giữa rừng, ở đó Aren trông thấy một con thỏ xám tai dài đang ngồi trên gốc cây mục.

Thoạt nhìn nó chẳng khác gì thỏ rừng bình thường. Đến khi hai chân sau nhún xuống, cả thân hình nhỏ bé bỗng vọt lên, treo lơ lửng giữa không trung.

Mắt thường không nhìn thấy thứ giữ nó lại. Nhịp trong ngực Aren lại bắt được một lực kéo mảnh đang nối từ con thỏ tới cành cây phía trên. Nó đạp bốn chân vào khoảng không, vẫy tai rồi buông mối nối cũ, móc sang một cành khác. Cả người lập tức bay ngang qua tán lá.

"Thỏ?"

"Ấn thú hệ Liên Kết."

"Một con thỏ cũng thành ấn thú được sao?"

"Thỏ thì làm sao?" Mo Zigu ngồi xuống một rễ cây khô gần đó. "Dư ảnh Liên Kết cho phép nó nối bản thân với vật khác. Nó bám vào cành, kéo người lên, vậy thôi."

Con thỏ tiếp tục đu qua đu lại, mỗi lần đáp xuống đều nhún thêm mấy cái như cố tình lấy đà cao hơn.

"Nó có vẻ vui."

Mo Zigu liếc bụng cậu.

"Một con heo mập tự nhiên biết bay chắc cũng vui như thế."

Aren cúi nhìn mình rồi quay lại con thỏ.

"Nó có nguy hiểm không?"

"Hiện giờ thì không. Dư ảnh khuếch đại một phần bản tính của phụ thể chứ không lập tức biến nó thành thứ khác. Con thỏ dùng Liên Kết để leo trèo và trốn thú săn. Nếu cùng loại dư ảnh ấy bám vào một con vật thích siết chết con mồi, ngươi sẽ thấy cách dùng khác hẳn."

"Vậy hệ nào cũng có thể nguy hiểm?"

"Đúng. Tính chất của dư ảnh quyết định nó làm được gì, còn phụ thể quyết định nó thường dùng việc đó vào đâu. Nhịp hay Tích Xả rất dễ thành hung hiểm khi rơi vào thú săn mồi. Liên Kết và Cố Định trông có vẻ ít dữ dội hơn, nhưng dùng để giữ chân, kéo ngã hay bóp nghẹt thì vẫn giết người như thường."

Aren nhìn con thỏ đang lộn một vòng giữa hai cành cây.

"Dư ảnh không có ý thức, chỉ bị bản tính của phụ thể uốn theo sao?"

Mo Zigu vuốt mấy sợi râu dưới cằm.

"Không ai biết chắc. Có người tin dư ảnh tự chọn vật phù hợp để hòa nhập. Kẻ khác bảo nó chỉ là một dạng năng lượng, phụ thể muốn gì thì nó thuận theo thứ đó. Chưa có ai chứng minh được bên nào đúng." Ông nhặt một cành khô, bẻ đôi rồi ném xuống đất. "Vì không biết nên càng không được chủ quan. Hôm nay nó vẫn là thỏ. Vài năm nữa, khi dư ảnh lớn lên, có còn hiền như vậy hay không thì chẳng ai nói trước được."

"Có thuần phục được ấn thú không?"

"Có. Nhưng ép quá mức, dư ảnh trong chúng dễ mất kiểm soát rồi phản phệ. Không ít kẻ nuôi ấn thú để đánh nhau, đến giữa trận lại bị chính con vật mình nuôi cắn chết."

Mo Zigu dừng một lát rồi nói tiếp:

"Trừ những Khống Vật Ấn Sư thực sự."

"Nghề thứ ba?"

"Sau Truyền Ấn và Y Ấn. Khống Vật Ấn Sư có thể thuần phục vật mang dư ảnh, từ thú, cây cho tới những thứ như đá hoặc nước."

"Vậy chẳng phải rất mạnh sao?"

"Đổi bằng ấn của chính mình." Mo Zigu giơ bàn tay khô gầy lên. "Muốn điều khiển vật bên ngoài, họ phải phế bỏ tính chất vốn có của ấn, đưa nó về trạng thái trung tính gần với ấn thạch thô. Tự thân chẳng hơn người thường bao nhiêu, nhưng quanh họ có thể là cả một bầy ấn thú. Mạnh hay yếu còn phải xem thứ họ nuôi và giữ chúng được bao lâu."

Ông chống đầu gối đứng dậy, phủi lá vụn bám trên áo.

"Lý thuyết đủ rồi. Ngươi đã tập với đá và rắn. Hôm nay đổi sang thứ nhanh hơn, biết phối hợp hơn, cắn cũng đau hơn."

"Sói?"

"Sói rừng thường, không phải ấn thú. Ta chỉ ra tay nếu chúng cắn trúng chỗ hiểm. Những chỗ khác tự chịu."

Aren cúi nhìn đôi chân ngắn và cái bụng vẫn còn tròn của mình.

"Con chạy không nhanh."

"Ta biết." Mo Zigu bám một tay vào cành thấp, thoắt cái đã ngồi vắt vẻo trên cao. "Mục tiêu của ngươi không phải chạy hơn sói. Nghe nhịp của chúng, đoán hướng lao và chỗ chúng định cắn, sau đó tránh trước nửa bước."

Hai con sói xuất hiện không lâu sau đó.

Chúng gầy, lông xám bết thành từng mảng, đôi mắt vàng thấp thoáng sau bụi cây. Một con áp sát từ phía trước, cố tình để Aren nhìn thấy. Con còn lại vòng sang trái, nén mình sau lớp dương xỉ.

Aren đứng giữa khoảng đất trống, hai bàn chân tách rộng. Cậu vẫn mở mắt nhưng không dán vào con sói trước mặt, toàn bộ sự chú ý chìm xuống những dao động đang dồn lại quanh mình.

Nhịp bên trái đột ngột căng lên.

Cậu lùi một bước rồi xoay người. Hàm răng từ bụi cây lao ra, đớp vào khoảng không sát vạt áo. Con phía trước cũng bật tới ngay khi trọng tâm cậu còn chưa ổn định.

"Á!"

Răng sói cắm vào bắp chân trái. Cơn đau nóng rát khiến Aren hét bật ra. Con vật vừa siết hàm thì cứng người, hai tai cụp xuống, mắt trợn lên nhìn về phía cành cây. Ngón trỏ Mo Zigu vẫn đang chĩa vào nó.

Hai con sói nhả mồi, quay đầu chạy mất.

"Bắp chân thôi, chưa chết được." Ông ngồi nguyên trên cành. "Xé vải băng lại. Mùi máu sẽ kéo chúng quay về."

Aren nghiến răng xé một dải vải dưới gấu áo, quấn chặt vết cắn rồi đứng dậy. Mo Zigu dẫn cậu cắt qua những lối thú thường đi, luôn giữ hai con sói ở khoảng cách vừa đủ để chúng chưa bỏ hẳn con mồi.

Trong một giờ tiếp theo, chúng tấn công thêm ba lượt.

Lượt thứ hai, Aren tránh được cú vồ đầu nhưng bị con còn lại ngoạm trúng mông. Lượt thứ ba, cậu bắt được cả hai nhịp lao tới, cơ thể lại xoay không kịp, để răng sói cào qua đùi và móng trước quệt rách ống quần. Đến lượt cuối, cậu né hẳn con bên trái, còn cú đớp bên phải chỉ sượt qua hông, để lại một đường rách nông.

Giữa các lượt, Mo Zigu không cho cậu ngồi quá lâu. Aren phải tự rửa vết cắn bằng nước trong bình, quấn thêm vải rồi đứng lại giữa khoảng trống. Lúc đầu, cậu vẫn vô thức nhìn theo đầu và răng sói, đến khi nhận ra những thứ ấy chuyển động quá muộn. Thứ báo trước cú vồ nằm ở vai hạ xuống, chân sau đạp đất và quãng ngừng rất ngắn trước khi toàn thân con vật bật tới. Sang lượt cuối, nhịp trong ngực đã bắt được quãng ngừng ấy trước mắt cậu.

Mo Zigu nhảy xuống, cúi nhặt chiếc dép đã rơi từ lúc nào.

"Bốn lượt, tổng cộng mười cú vồ. Hai cú ngươi tránh sạch, hai cú chỉ trúng sượt, sáu cú còn lại đều chạm được vào người. Ngày đầu như vậy chưa tệ."

Aren ngồi bệt xuống đất, quần áo dính bùn, mồ hôi và mấy vệt máu.

"Đau quá..."

"Đau thì lần sau mới chịu tránh sớm." Mo Zigu xỏ lại dép. "Ngày mai nghỉ."

Cậu ngẩng lên.

"Nghỉ thật sao?"

"Cho vết thương khép miệng. Nhưng không được nằm suốt ngày." Ông gõ một ngón tay lên tai mình. "Ngồi yên mà nghe. Gió lọt qua vách, bấc nến cháy, nước nhỏ từ mái xuống. Nhịp của đời thường dễ bị bỏ qua vì không có thứ gì lao tới cắn ngươi, nhưng nghe được chúng thì lúc đánh nhau ngươi mới bắt nhịp nhanh hơn."

Khi hai người ra khỏi rừng, trời đã sẫm. Aren bước tập tễnh, mỗi lần chân trái chạm đất, vết cắn lại giật lên; chỗ bị ngoạm ở mông còn khiến dáng đi của cậu lệch hẳn sang một bên.

Sau lưng họ, con thỏ xám vẫn đu giữa những cành cây. Sợi liên kết vừa móc sang một nhánh mới, kéo thân hình nhỏ bé vút qua khoảng nắng cuối cùng còn sót lại dưới tán rừng.

1

Được yêu thích bởi: Gadian

Ủng hộ tác giả BrightRiver Nếu truyện hợp gu với bạn, hãy ủng hộ mình một cốc cà phê nhé. Mình sẽ không để truyện nào drop...