Lệch Nhịp

Chương 27: Tiếng Thở Dài Trên Tầng

Đăng: 06/06/2026 16:08 1,921 từ 11 lượt đọc

Aren không phải đến chỗ ông Mo Zigu hôm nay.

Buổi sáng ở tửu lâu vẫn như mọi khi, cậu bưng bê, ghi sổ, lau sàn. Những việc chân tay lặp lại khiến đầu óc trống rỗng, đôi tai tự động thu nhận tiết tấu riêng của từng thực khách. Gã buôn ngồi góc gõ ngón tay đều đặn như đếm xu. Hai thợ mỏ nhậu từ trưa có nhịp chậm và nặng dần. Mụ bán vải vừa làu bàu chuyện bão giá vừa nén hơi thở dồn dập, như mồi lửa chực bùng. Cậu không cố nghe, mọi thứ cứ thế lọt vào.

Chiều vắng khách, cậu lại gần quầy. Bà Vesna đang đếm đống xu thưa thớt.
"Bà chủ, cháu muốn đổi một viên ấn thạch sơ."
"Hai mươi xu."
Cậu đặt tiền lên mặt gỗ. Bà kéo hộc tủ dưới quầy. Động tác rất nhanh, mở ra đóng lại chỉ trong nửa nhịp thở, nhưng đủ để Aren thấy rõ: góc này bảy tám viên sơ cấp, góc kia hai viên lớn hẳn, đường vân đậm đặc, phát thứ quang mang vượt trội của ấn thạch trung.
Bà nhặt một viên sơ đẩy qua, đóng sập hộc tủ, giọng cộc lốc:
"Đây."

Cậu nhận lấy, thoáng nhìn bà nhưng mụ đã quay lại với đống tiền, không ngẩng đầu.

Một viên trung cấp nằm trong ngăn kéo của chủ quán rượu nghèo. Giá nó ít nhất hai nghìn xu, gấp trăm lần viên sơ, trong khi cái tửu lâu này bán tô cháo ba xu, lại èo uột giữa mùa bão giá. Cậu ghi nhận, tuyệt không hỏi han. Chưa rõ lai lịch thực sự của bà Vesna, nhưng lòng thầm chắc người đàn bà này không đơn thuần là kẻ buôn rượu lẻ.

Đêm muộn, trong căn phòng kho ẩm mốc, cậu ngồi xếp bằng trên phản gỗ ọp ẹp, tựa lưng vào vách. Ngọn nến trên đĩa sành hắt ánh sáng vàng đục. Bấc cháy lệch, lửa nghiêng ngả theo gió lùa qua khe vách, hắt lên tường những chiếc bóng nhảy nhót.

Cậu áp viên đá sơ dùng dở, đường vân đã mờ gần nửa, lên ngực trái, nhắm mắt lắng nghe. Nhịp tim đập đều, hòa cùng rung động nhè nhẹ của ấn thạch lan vào da thịt. Hai tiết tấu ấy chạy song song, ngày một xích lại gần hơn. Nhưng nhịp nến lại là trạng thái khác biệt, ngắn và bất thường, giật nảy theo từng cơn gió chướng. Gió không cố định, lửa cũng mất ổn định, lúc mạnh lúc yếu, rối loạn không chu kỳ.

Cậu dồn tinh thần nắm bắt sự hỗn loạn ấy, như cách từng làm với rắn và sói, nhưng thất bại. Nhịp rắn nhanh mà có quy luật, nhịp sói gấp gáp theo bài rình đuổi. Nhịp nến hoàn toàn mất kiểm soát.

Aren mở mắt nhìn lửa lại chao nghiêng, lông mày rậm trên gương mặt tròn vo nhíu chặt. Cậu khép mắt lần nữa, lần này không bám lấy nến, mà buông lỏng tâm trí theo lời ông Mo Zigu, cảm nhận toàn bộ không gian bao bọc quanh nó.

Trong bóng tối, thế giới âm thanh dần hiển hiện. Những nhịp điệu khác đồng loạt dội về. Tiếng gió luồn khe vách mang hơi thở dài đều đặn hơn lửa, rít lên từng đợt rồi lặng. Tiếng chuột chạy dưới sàn mang nhịp ngắn, dồn dập, soạt soạt rồi đứng hình. Trên tầng hai, bà chủ trở mình nặng nề làm thớ gỗ cọt kẹt. Ngoài phố xa, tổ hợp tạp âm của bánh xe, bước chân, tiếng cửa đóng sầm cuối hẻm vọng qua tường.

Phương pháp này hiệu quả kỳ lạ. Càng cố tập trung vào thứ bất định, tai cậu lại càng mở toang, thu hết dao động xung quanh. Giống như nhìn lâu vào bóng tối, mắt quen với âm u thì chi tiết ẩn giấu tự hiện hình. Nhịp nến là khoảng tối ấy, không đọc được, nhưng nhờ dán tâm trí vào nó, vạn vật quanh cậu bỗng rõ ràng.

Cậu ngồi im nghe ngóng suốt bốn giờ. Viên ấn thạch trên ngực mờ hẳn đường vân, xám xịt như đá cuội. Cậu liếc túi vải treo góc phản, nhẩm tính còn hai viên nguyên và một viên đã cắn dở còn hai phần ba.

Thổi nến, cậu nằm xuống. Phản gỗ rít lên một tiếng, tiết tấu của ấn thạch vẫn rung động đều trong ngực, mỗi ngày ăn khớp sâu hơn với tim. Cậu chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.

Hôm sau, Aren làm việc ở tửu lâu buổi sáng, chỉ vào rừng khi chiều buông. Nắng xế xuyên tầng tán lá hắt xuống mùi đất ẩm mục. Hai sói xám lượn lờ, giữ khoảng cách chừng mười bước.

Cậu đứng giữa đất trống, thân mập ướt đẫm mồ hôi, mắt nhắm nghiền, tai mở rộng. Tiết tấu hai con thú mang hai tần số khác biệt. Con bên trái ẩn nấp kiên nhẫn chờ đồng loại. Con bên phải nóng nảy, dồn dập, sẽ là kẻ phát động. Ngay khi nhịp nó đạt đỉnh, nó lao vút ra.

Aren bước dạt sang trái, không cần mở mắt, hoàn toàn dựa vào cảm giác nắm bắt chuyển động siết cơ, đạp chân của con quái trước nửa nhịp. Hàm răng sắc đớp vào khoảng không, sượt vai áo thô. Con bên trái lập tức lao theo, đúng lúc trọng tâm cậu bị lệch.

Thân hình nặng nề, chân ngắn xoay một vòng nhưng khớp chuẩn vào nhịp đối phương. Thay vì né, cậu chủ động bước thẳng tới. Khi con sói đang dồn toàn lực mở hàm, tiết tấu nó bỗng bị bẻ gãy. Chân trước chạm đất sớm nửa nhịp khiến toàn bộ trọng tâm chao đảo, đường lao xiêu vẹo. Bước chân của cậu đã chen ngang vào tần số của nó đúng điểm yếu nhất, làm cú đớp trượt hẳn qua hông.

"Ồ." Mo Zigu trên cành cao bỗng bật mắt.

Hai sói sợ hãi lùi lại, lẩn vào bụi rậm. Aren đứng thở dốc, lồng ngực phập phồng.

"Ngươi vừa làm lệch nhịp nó," Mo Zigu nhảy xuống, "bước chuẩn xác vào lúc nó dồn lực, đúng chỗ sơ hở nhất để nhịp ngươi đè lên nhịp nó."

"Con chỉ làm theo bản năng, không rõ vừa làm gì."

"Ta biết. Như hai kẻ đi cạnh nhau, chỉ cần cố tình bước lệch một bước đúng khoảnh khắc, kẻ kia tự loạng choạng. Chiêu này không dùng sức, mà dùng sự chuẩn xác." Mặt ông nghiêm lại. "Nhưng cực nguy hiểm. Nếu bước vào mà chậm nửa nhịp, hàm nó sẽ cắn nát mặt ngươi. Đối phó với sói thường được, gặp Ấn Thú tuyệt đối đừng thử."

Bốn giờ sau, bầy sói quay lại phục kích thêm ba lần. Trải qua mười lượt lao, Aren né sạch sáu lần bằng nắm bắt tiết tấu. Cậu trúng đòn ba lần vào đùi, hông, vai nhưng đều nhẹ. Một lần chủ động bước lên bị trễ nhịp khiến răng thú sượt qua cánh tay, buộc Mo Zigu phải ra tay.

"Sáu trên mười, vượt mục tiêu," ông gật đầu, "vài ngày trước ngươi còn bị đá ném trúng bảy lần. Tốc độ tiến bộ rất nhanh, hơn nữa khả năng quan sát và độ nhạy của ngươi là bẩm sinh, rất tốt."

Cậu ngồi bệt gốc cây, rút viên sơ cấp áp vào ngực hồi phục, vân đá mờ đi một chút.

Mo Zigu nhận xét: "Ngươi tiêu hao ít đá hơn người thường. Phải dùng liên tục mới ổn định được dư ảnh."

"Con nghèo."

Ông nhìn cậu một lát, im lặng.

Đêm đó, trong phòng kho, Aren không thắp nến, ngồi im trong bóng tối, tựa lưng vào vách. Cả ngày, thực thể ký sinh trong lồng ngực liên tục cào nhẹ. Sau buổi rèn luyện tốn sức chiều nay, nó đòi hỏi và đốt năng lượng mạnh mẽ hơn, khiến áp đá ngoài da không còn đủ. Cậu móc viên đá cắn dở trong túi vải, quyết định nuốt trọn.

Cắn mạnh một miếng, lớp vỏ vỡ vụn, vân tan ngay trên đầu lưỡi. Không có mùi vị gì ngoài luồng khí lạnh ngắt chạy dọc xuống lồng ngực. Quy tắc đậm đặc lập tức tràn đến.

Cảm giác này khác hẳn áp ngoài da. Nếu áp vào như nước thấm từ từ vào khăn, thì cắn nuốt như gáo nước dội thẳng. Tiết tấu của ấn thạch trong ngực vọt lên đỉnh điểm, rung động dữ dội lan khắp ngũ tạng, chạy từ chân tóc tới đầu ngón tay. Thứ dư ảnh ký sinh vốn chực gặm nhấm cơ thể để sinh tồn, nay được nạp no nê quy tắc liền giãn nở, tỏa ra hơi ấm, hoàn toàn ngừng cào cấu.

Tai cậu mở toang trong một khoảnh khắc. Tiếng gió lùa khe vách rõ mồn một. Nhịp thở chuột dưới sàn. Tiếng xe ngựa lăn bánh đường đá phố xa. Tiếng cửa đóng sầm cuối hẻm. Mọi dao động sắc nét vượt trội đêm qua, chạm tới tần số tai phàm nhân không thể với tới.

Giữa thế giới âm thanh sống động ấy, tai cậu bắt trúng một tần số từ tầng trên: tiếng thở dài nặng nề, mang tâm sự của kẻ nằm trong bóng tối đăm đăm nhìn trần nhà. Aren nghe rõ khoảng lặng nén hơi trước khi luồng khí buông ra. Bà chủ vẫn chưa hề chợp mắt.

Cậu mở mắt, mọi tạp âm nhạt dần, song tiếng thở dài vẫn in đậm trong tâm trí. Đêm qua chỉ nghe thấy tiếng bà trở mình, nay nhờ năng lượng ấn thạch vỡ giải phóng, cậu đã thấu suốt hơi thở. Nằm xuống phản, viên đá trong tay còn một phần ba, cậu tiện tay nhét vào góc phản. Tiết tấu no nê tiếp tục gõ đều, hòa vào tim, đưa cậu vào giấc ngủ.

Trên tầng hai, bà Vesna vẫn thao thức trong bóng tối, mắt mở to nhìn khoảng không. Bàn tay đặt hờ trên ngực, các ngón co duỗi theo thói quen – thứ cử chỉ ban ngày bà giấu kín sau lớp tạp dề, khăn lau, dưới cái lốt chủ tửu lâu mập mạp giọng the thé.

Bà vừa cảm nhận một dao động ấn lực đột ngột vọt lên rồi lắng xuống ở tầng dưới. Thứ xung lực hoàn toàn vượt xa biểu hiện của kẻ mới nhập môn. Là dấu hiệu của một thực thể đang sinh trưởng mạnh mẽ. Thằng nhóc béo dưới phòng kho mới tiếp xúc với ấn lực vỏn vẹn nửa tháng.

Bà từng chứng kiến nhiều kẻ dấn thân vào con đường này, có Truyền Ấn Sư dẫn dắt tận tình mà học trò ba tháng chưa chắc đã thành công. Đó là lẽ thường. Còn đứa trẻ dưới kia chỉ mất nửa tháng, dư ảnh hệ nhịp ngày càng hòa hợp.

"Lão quỷ Mo Zigu," bà thầm thì vào màn đêm, "ông nhặt thứ quái vật vì vậy?"

Không có tiếng đáp. Thằng nhóc dưới nhà đã ngủ sâu. Trong hộc tủ khóa kỹ dưới quầy, hai viên trung cấp vẫn nằm im, đường vân đậm đặc ánh sáng xếp xen giữa đám sơ cấp và vài đồng lẻ. Bà khẽ thở dài một tiếng nữa, giữ luồng hơi kẹt nơi cuống họng, rồi từ từ nhắm mắt.


0
Ủng hộ tác giả BrightRiver Nếu truyện hợp gu với bạn, hãy ủng hộ mình một cốc cà phê nhé. Mình sẽ không để truyện nào drop...