Lệch Nhịp

Chương 31: Gió Đổi Hướng

Đăng: 11/06/2026 08:38 3,213 từ 688 lượt đọc

Sáng hôm sau, Aren ghé qua viện cửa lệch trước khi đến tiêu cục. Cánh cửa không khóa. Chiếc ghế ba chân vẫn đặt giữa sân, trên bậu đá còn một cái bát chưa rửa, nhưng Mo Zigu đã đi.

Cậu chờ một lúc, gọi hai tiếng không thấy trả lời, đành khép cửa rồi rời con hẻm.

Đến lúc Aren tới tiêu cục, nắng đã xiên qua mái nhà, gió từ phía sa mạc kéo bụi thành những vệt mỏng dọc phố. Ngay ngoài cánh cổng gỗ tróc sơn, cậu đã nhận ra nhịp làm việc bên trong khác hẳn lần trước.

Sân vẫn đầy tiếng người và tiếng dụng cụ, song chẳng ai đứng nói chuyện lâu. Thợ xe miết tay dọc vành bánh, gõ từng chốt sắt để nghe tiếng rồi siết lại dây da. Dây buộc hàng được kéo căng đến bật tiếng khô. Các kiện hàng đều nhỏ, nặng và xếp theo thứ tự có thể tháo nhanh: bình dầu bịt sáp, túi thì là và nghệ tây buộc dây da, muối khối lót dưới cùng, chà là khô gói trong lá cọ đặt bên trên. Đây là đồ dùng cho những chặng đường không còn quán trọ để ghé.

Halric đang kiểm tra bộ dây cương ở góc sân. Gã quay lại khi nghe bước chân Aren.

Nụ cười lệch thường trực trên mặt Halric hôm nay không thấy đâu. Gã nhìn cậu từ tay nải xuống đôi giày bám bụi.

"Đến nhận việc?"

"Ừ."

"Đúng lúc lắm." Gã gật đầu về phía hậu sảnh, không giải thích thêm. "Vào trong đi."

Doran ngồi trong căn phòng nhỏ cuối hành lang. Tấm bản đồ các tuyến đường vẫn treo trên vách, nhưng bình trà trên bàn đã nhường chỗ cho ba xấp danh sách. Nhiều tuyến phía tây bắc bị gạch đỏ; cạnh những thôn ngoài cùng còn cắm thêm các mũi tên Aren chưa từng thấy.

Nghe tiếng cửa, Doran ngẩng đầu và chỉ chiếc ghế đối diện.

"Ngồi đi."

Aren ngồi xuống, đặt tay nải cạnh chân.

"Mo Zigu nói ngươi cần Ấn thạch để giữ mạng." Doran lật một tờ giấy. "Một viên dùng được bao lâu?"

"Hai ngày, nếu mỗi ngày dùng đủ bốn giờ."

"Đứt nguồn thì sao?"

"Chậm nhất mười ngày."

Doran dùng đầu bút chấm vào một dòng trống. "Biết chữ, tính toán được, từng theo đội tuần tra một chuyến. Trước mắt làm sổ, kiểm kho và phụ chuẩn bị xe. Chưa ra ngoài trấn cho tới khi quen việc. Hai ngày nhận một viên Ấn thạch sơ cấp."

Mức ấy vừa đủ để cậu duy trì bốn giờ mỗi ngày. Aren nhìn dòng tiếp theo trên tờ giấy.

"Nếu phải tham chiến?"

"Tối thiểu hai viên một ngày." Doran đặt bút xuống. "Khoản ấy trả cho nguy cơ mất mạng, không phải vì việc nặng hơn."

Hai viên tương đương bốn mươi xu, gần bảy ngày tiền công ở quán. Cậu hiểu vì sao mức trả chênh lệch đến vậy.

"Tiền ăn trừ vào đâu?"

"Bếp chung thu hai xu một bữa. Tự nấu thì dùng bếp sau kho, củi tự mua." Doran đẩy tờ giấy sang cho cậu xem. "Tháng đầu thử việc. Làm hỏng hàng trừ theo giá hàng, tính sai sổ thì làm lại tới khi khớp. Tự ý theo đội ra ngoài, đuổi."

Các điều kiện được ghi thành từng dòng, cả phần nhận Ấn thạch cũng có ô để người giao và người nhận cùng ký. Aren đọc hết một lượt. Ở tửu lâu, bà Vesna trả công bằng cách đếm sáu xu vào tay cậu cuối ngày; nơi này giữ sổ cho từng viên đá. Nguy hiểm hơn, nhưng ít nhất cậu biết chính xác mình đổi công sức lấy thứ gì.

"Còn cái này." Doran mở ngăn kéo, lấy ra một tờ giấy gấp tư. "Mo Zigu để lại cho ngươi."

Nét chữ trên giấy to, nghiêng sang phải, mấy chỗ mực kéo dài vì người viết không nhấc bút kịp:

"Nhóc con mập,

Ta có việc phải đi, chưa biết bao giờ quay lại. Đọc được thư nghĩa là ngươi đã tới tiêu cục. Tốt.

Ba ngày lý thuyết, mấy buổi ăn đá và vài trận để sói cắn mông chưa thể biến ngươi thành cao thủ. Nhưng ngươi đã cảm được nhịp bên trong, bắt đầu đọc được nhịp bên ngoài và hai lần tự tìm thấy Khoảng Giữa. Chừng ấy đủ bước qua cửa Khai Ấn. Từ hôm nay, ngươi là Khai Ấn sư cấp một.

Nhớ lấy: nhịp là gốc. Nghe bên ngoài, giữ bên trong, tìm Khoảng Giữa. Đừng ép Ấn chạy theo ý mình; chân đặt sai thì lùi lại, nhịp loạn thì dừng. Cố thêm một bước thường là cách nhanh nhất để chết.

Mỗi ngày đọc nhịp gió, nước và người quanh ngươi. Để ý cả những chỗ lẽ ra phải có nhịp mà lại trống. Trước hết phải giữ được bản thân, sau đó mới nghĩ đến đối thủ.

Ngươi không cần khỏe nhất. Tới đúng lúc, đứng đúng chỗ là được.

Đưa thư này cho bà Vesna đọc. Bảo bà ấy đưa ngươi năm viên Ấn thạch sơ cấp rồi ghi nợ ta. Năm xưa ta cứu mỹ nhân khỏi bọ cạp sa mạc, món nợ ấy vẫn chưa trả xong.

Mo Zigu."

Aren đọc đến dòng cuối, rồi đọc lại một lần nữa từ đầu.

Ngươi đã là Khai Ấn sư cấp một.

Lão già mặc áo bẩn, ngồi ghế ba chân và nợ tiền ăn khắp trấn đã công nhận cậu bằng một tờ giấy rẻ tiền. Aren miết ngón tay qua dòng chữ ấy, vệt mực ở đầu ngón trỏ cọ lên mép giấy. Sau cùng, cậu gấp thư lại, cất vào túi áo trong cạnh tờ giấy Tiana viết tên hai người.

Hai tờ giấy cọ vào nhau qua lớp vải. Một tờ do cô bé chưa đầy sáu tuổi viết, nét chữ xiêu vẹo; tờ còn lại là lời xác nhận của người đã dạy cậu cách giữ mạng. Aren chỉnh lại nếp gấp để mép giấy không đè lên viên Ấn thạch đang giữ sát ngực.

Doran cầm ba xấp danh sách đứng dậy. "Ra sân tìm Halric. Gã sẽ chỉ phòng và giao việc."

Đến cửa, gã nói thêm: "Mo Zigu bảo ngươi đọc nhịp khá. Ta sẽ tự xem lão nói đúng được bao nhiêu."

Chiều muộn hôm ấy, Aren quay lại tửu lâu để thu dọn đồ và trả chiếc tạp dề.

Bà Vesna đứng sau quầy lau chén. Bà nhìn tay nải trên vai cậu rồi đặt chiếc chén vừa lau xong lên kệ.

"Con chuyển sang tiêu cục rồi," Aren nói.

"Ừ. Lão Mo Zigu qua ăn chực hôm qua, nói lúc ngươi đi vắng."

Vậy là ông đã tính chuyện rời đi từ trước. Aren nhớ chiếc ghế ba chân và cái bát chưa rửa trong sân viện; buổi học hôm qua đã là lần cuối, chỉ mình cậu không biết.

"Ông ấy để lại thư, dặn bà chủ phải đọc." Cậu đặt tờ thư lên mặt quầy.

Bà Vesna nhận thư, vừa mở đã nhận ra nét chữ. Bà đọc từ đầu đến cuối, ngón cái miết mạnh dần vào nếp gấp. Tới đoạn nói về năm viên Ấn thạch, tờ giấy bị bà bóp nhăn một góc.

"Cái tên khốn kiếp này," bà lẩm bẩm qua kẽ răng.

Bà gấp thư, nhét vào túi tạp dề rồi mở ngăn kéo dưới quầy. Năm viên Ấn thạch sơ cấp lăn thành một hàng trước mặt Aren.

"Cầm lấy đi. Ghi nợ lão. Khi nào lão vác mặt về thì tự khắc phải trả."

"Dạ, cảm ơn bà chủ."

"Đừng cảm ơn ta. Cảm ơn da mặt của lão ấy." Bà quay sang lấy chiếc chén khác, lau mạnh tới mức men sứ kêu kin kít. "Hơn hai mươi năm còn dám viết hai chữ mỹ nhân. Mặt dày vẫn như cũ."

Aren trở vào căn phòng kho lần cuối. Đồ đạc của cậu chỉ có vài bộ quần áo, cuốn sổ, cây bút đã sờn cán và tờ giấy Tiana cho. Gói xong chưa đầy một tay nải. Chiếc phản cũ cùng tiếng chuột dưới sàn chẳng có gì đáng tiếc, nhưng khi tắt ngọn đèn dầu rồi khép cửa, cậu vẫn đứng ngoài hành lang thêm một lúc.

Bà Vesna chờ ở cửa bếp, hai tay chống hông.

"Nhóc con."

Cậu dừng lại.

"Ở trong trấn, ngươi còn khó chết. Ra ngoài thì nhìn đường cho kỹ." Bà hất cằm về phía chân cậu. "Nhất là thứ nằm dưới mặt đất."

Bà quay vào bếp, đóng cửa rồi tiếp tục băm thịt. Tiếng dao nện xuống thớt đều và nặng.

Aren đứng ngoài cửa. Sâu sa mạc săn bằng chấn động dưới cát; chuyện ấy cậu mới nghe từ những người sống sót và Mo Zigu trong mấy ngày gần đây. Bà Vesna quanh năm đứng sau quầy rượu, vậy mà lời dặn lại giống kinh nghiệm của người từng đối mặt với chúng.

Cậu xốc lại tay nải rồi rời quán.

Phòng ở tiêu cục nhỏ hơn kho cũ, song có giường gỗ chắc, cửa sổ nhìn xuống sân và một cái then cửa còn nguyên. Nền phòng khô ráo, dưới gầm giường không có phân chuột.

Aren đặt năm viên Ấn thạch sơ cấp mới nhận thành hàng trên mặt bàn, còn viên cũ giữ sát ngực đến hết bốn giờ như thường lệ. Đêm xuống, những đường vân cuối cùng trên viên đá đã nhạt gần hết. Cậu kéo chăn lên, cắn phần đá còn lại.

Rắc.

Ấn thạch cứng hơn đường phèn nhưng giòn hơn xương. Những mảnh vụn lăn trên lưỡi, tỏa ra vị tê buốt rồi mềm dần trong nước bọt. Aren không nhai tiếp. Cậu nằm yên, chờ luồng lạnh từ cuống họng lan vào ngực, men theo xương sườn rồi chạy dọc sống lưng.

Căn phòng vẫn tối. Gió lùa qua khe cửa sổ, ngoài sân có người ho khan và một cỗ xe vừa được đẩy vào kho. Trước kia Aren sẽ nghe từng âm thanh riêng lẻ; lúc này, cậu nhận ra cả khoảng cách giữa chúng. Bánh xe nghiến qua ba phiến đá rồi hụt xuống một rãnh nông. Cánh cửa kho bật lại sau mỗi đợt gió. Nhịp tim trong ngực cậu vẫn ba lần đều, một lần chệch, lặp đi lặp lại.

Sức lực và tốc độ đều không thay đổi. Các rung động vốn đã ở quanh cậu, chỉ là ranh giới giữa chúng bỗng rõ hơn một chút.

Aren nuốt mảnh đá cuối cùng rồi nhắm mắt.

Hai ngày đầu, Aren làm việc ở chiếc bàn kê sát tường, trước mặt là cuốn sổ bìa da dày. Đếm hàng, đối chiếu ký hiệu rồi ghi vào từng cột không làm khó được cậu. Sau mỗi trang, cậu lại mang số liệu ra sân kiểm tra một lượt: bao nào đã lên xe, thùng nào còn thiếu dây buộc, bánh dự phòng nằm ở kho phía đông hay phía tây.

Những người quanh cậu đều bận tay nhưng vẫn để ý cổng chính. Lão Ấn sư mài kiếm phía bên kia phòng cứ có bóng người đi qua là cổ tay khựng lại. Gã tiểu sai xách thùng ngoài sân luôn nhìn về phía cổng trước khi rẽ. Người phụ nữ phụ trách sổ sách viết được vài dòng lại lật trang danh sách chuyến xe đến, dù cả buổi chưa có đoàn nào mới.

Cuối mỗi ngày, số xe chưa về được khoanh mực đỏ. Ngày đầu có hai vòng tròn; sang ngày thứ hai thành năm. Một đoàn đáng lẽ tới từ trưa chỉ gửi về một con ngựa không người cưỡi, túi nước bên yên đã rỗng, dây cương bị kéo đứt. Halric dắt nó vào chuồng, kiểm tra dấu máu trên bàn đạp rồi bảo Aren ghi riêng một dòng, chưa được gạch tên cả đoàn khi chưa có tin xác nhận.

Doran đi ngang vào cuối ngày thứ hai, dừng đủ lâu để xem hai cột số Aren vừa cộng, gật đầu rồi mang sổ đi. Gã không sửa con số nào.

Giữa trưa ngày thứ ba, tin về Haran tới Lonsa qua những người chạy nạn.

Một phu xe từ tây bắc dừng ở quán nước đầu phố, mặt đen bụi, vai áo rách, con ngựa phía sau bê bết mồ hôi khô. Gã uống liền ba bát nước rồi kể rằng tường phía bắc của Haran đã sập, Ấn thú tràn vào trong đêm; lúc gã bỏ chạy, lửa vẫn bốc sau lưng.

Gần một giờ sau, một gia đình bốn người đi qua cổng nam. Người mẹ bế đứa nhỏ đã khóc khản tiếng, người cha cõng một bao vải, còn đứa lớn đi chân đất, hai gót rớm máu. Họ rời Haran từ trước khi hai cổng vỡ nên chỉ biết lệnh sơ tán được thổi trong đêm. Tới Lonsa, cả nhà hỏi đường đến trạm tiếp nhận rồi đi tiếp, chẳng ai còn sức đứng lại kể chuyện.

Buổi chiều, hai Ấn sư lạ vào tửu lâu Vesna. Từ cổng tiêu cục, Aren nhìn thấy một người mang đoản kiếm, người còn lại quấn băng sẫm màu quanh cánh tay. Họ nói đủ nhỏ để bàn bên cạnh không nghe rõ, nhưng cái tên Haran vẫn lọt ra mấy lần.

Mỗi người mang đến một phần khác nhau của cùng một đêm. Người rời sớm nói cổng vẫn còn nguyên; kẻ chạy sau đã thấy tường sập. Có người nghe rằng dân trong trấn được đưa đi gần hết, người khác khẳng định hàng trăm người ở lại giữ thành. Số người chết chưa ai biết, nhưng những lời kể đều nhắc tới bọ cạp và nhiều con sâu sa mạc xuất hiện cùng lúc.

Tin về chín thôn quanh Haran còn rối hơn. Một người nói ba thôn ngoài cùng đã mất liên lạc; người khác quả quyết tất cả đều bỏ trống. Có kẻ kể sâu sa mạc nhiều đến hàng chục con, nhưng khi bị hỏi tận mắt thấy bao nhiêu thì lại không trả lời được. Aren chỉ ghi nhớ phần lặp lại trong nhiều lời kể: thú triều đi từ tây bắc xuống, bọ cạp phủ kín mặt đất, trong đàn có hơn một con sâu lớn đủ sức phá tường.

Haran là trấn ngoài cùng của dải Bảy trấn, gần đại sa mạc hơn Lonsa. Aren từng nghe tên ấy trong lời bà Vesna, trong câu chuyện của Mo Zigu và từ ông lão đứng cạnh cậu hôm tiêu cục hoàng gia khiêng xác sâu qua cổng. Lần này, cái tên đi kèm những bàn chân rớm máu và quần áo phủ bụi của người sống sót.

Sáng hôm sau, giá ngoài chợ đã đổi.

Túi chà là khô hôm trước bán ba xu, nay thành bốn xu rưỡi. Muối khối tăng từ nửa xu lên một xu. Mỡ lợn hết từ sớm; những bao lúa mạch cuối mùa vừa khô vừa xỉn màu vẫn có người tranh nhau mua. Bà bán hàng nhận tiền mà cứ nhìn về phía kho, miệng lẩm bẩm: "Xe không về thì mai lấy gì bán."

Ấn thạch thậm chí không có giá mới. Các sạp treo bảng hết hàng từ lúc mở cửa.

Buổi chiều, Halric cùng Aren đối chiếu kho đá của tiêu cục. Gã gõ đầu bút lên ba ô bỏ trống. "Các thôn mỏ phía tây bắc ngừng giao ba ngày rồi. Người chạy được đã chạy, ai còn lại thì chưa có tin."

Ngoài phố, người mua mang theo bao lớn hơn thường ngày. Quán nước đông nhưng mỗi bàn chỉ gọi một ấm rẻ nhất, khách ngồi lâu để chờ thêm tin từ cổng. Trong tiêu cục, hai đoàn buôn từ phía đông cùng đến hỏi giá hộ tống trọn tuyến. Doran xem số xe, số người rồi nhận cả hai, giữ nguyên mức giá khẩn cấp ghi trên bảng, không mất thời gian mặc cả.

Cuối chiều, hai người đi vào Lonsa từ cổng đông.

Aren đang xách thùng nước ngang sân thì nghe một nhịp bước đều đến mức khác hẳn đám đông ngoài phố. Cậu đặt thùng xuống.

Người đi trước khoảng hai mươi lăm tuổi, vai rộng, lưng thẳng. Tấm trọng khiên trên lưng dày gần bằng cẳng tay, cạnh bịt sắt hằn nhiều vết chém. Bộ đồ xám đậm ôm gọn thân người, viền cổ chạy một đường chỉ đỏ sẫm. Mỗi bước của gã dài bằng nhau, bàn chân đặt xuống không thừa một lần nhún.

Theo sau là một thiếu nữ cao, cánh tay dài, lưng đeo cung gỗ sẫm màu và bao tên đặt chéo bên hông. Dây cung trắng nổi bật trên lớp áo xám có cùng đường viền đỏ. Nàng quan sát mái nhà, cửa ngõ và hai đầu phố bằng những lần liếc ngắn, bước chân vẫn giữ đúng khoảng cách với người phía trước.

Họ đi thẳng về trụ sở Ty Trấn Vệ. Khi hai người ngang qua quán nước, bà chủ đang rót dở cũng ngẩng lên; lão Ấn sư trong sân tiêu cục đặt thanh kiếm đang mài xuống đầu gối. Không ai ra hỏi, nhưng tiếng nói trên mấy chiếc bàn gần cổng nhỏ dần rồi tắt hẳn.

Halric bước tới đứng cạnh Aren, nhìn theo tới khi hai bóng người khuất ở góc phố.

"Không phải người của trấn này."

Aren khẽ gật đầu.

"Cũng không phải người từ các trấn lân cận."

"Đường viền đỏ ấy ta chưa thấy ở đây bao giờ," Halric nói rồi quay vào sân.

Tối đó, Doran thay áo. Bộ đồ thường dùng khi theo xe được gấp lại trên ghế; gã mặc áo cổ đứng sạch sẽ, đeo kiếm bên hông trái rồi kéo thử nút dây một lần.

Aren đang ngồi ở bậc cửa kho, ghi nốt số thùng dầu vừa nhập.

"Ty Trấn Vệ gọi họp," Doran nói. "Khóa kho sớm."

"Vâng."

Gã nhìn trang sổ trong tay cậu, sau đó bước qua sân và ra cổng.

Aren hoàn thành dòng cuối, giao chìa khóa cho Halric rồi đi ra phía trước tiêu cục. Phố đóng cửa sớm hơn thường lệ. Ánh đèn trong trụ sở Ty Trấn Vệ ở cuối đường vẫn sáng; sau khung cửa, bóng người liên tục đi ngang qua.

Gió đêm thổi từ phía tây bắc, mang theo cát khô và một mùi tanh rất nhạt. Aren hít lại lần nữa, nhưng mùi ấy đã tan giữa khói bếp quanh phố.

Ngay lúc đó, xương sườn cậu rung lên.

Nhịp tim vẫn lặp ba lần đều rồi một lần chệch. Bên dưới nó, một chuỗi rung động chậm và nặng truyền qua nền đường, ngắt quãng đến mức người thường sẽ lẫn với tiếng xe ngoài cổng. Aren đứng yên, bàn chân áp xuống phiến đá lạnh, chờ đợt tiếp theo.

Nó lại tới, xa hơn mọi nhịp cậu từng nghe, kéo dài từ phía tây bắc.

Ở phía tây bắc, dưới lớp đất ngoài tường Lonsa, một nhịp bò dài vẫn đang chuyển động.


0
Ủng hộ tác giả BrightRiver Nếu truyện hợp gu với bạn, hãy ủng hộ mình một cốc cà phê nhé. Mình sẽ không để truyện nào drop...