Lệch Nhịp

Chương 25: Vạn Tiên Sinh

Đăng: 04/06/2026 22:51 2,382 từ 763 lượt đọc

Cơm nắm muối vừng.

Hai nắm tròn bọc trong lá chuối, gạo nén chặt, bên ngoài phủ một lớp vừng rang trộn muối.

Mo Zigu cầm một nắm lên, lật qua lật lại rồi đưa sát mũi ngửi.

"Cơm nắm."

"Vâng."

"Muối vừng."

"Vâng."

"Không có thịt?"

"Không."

Ông nhìn Aren, rồi nhìn nắm cơm trong tay. Vẻ thất vọng hiện rõ trên khuôn mặt gầy.

"Bánh bao có thịt. Hủ tíu có thịt. Xôi ít nhất còn dừa. Cháo đi với quẩy. Vì sao đồ ăn ngày càng nghèo thế này?"

"Vì cháu nghèo."

Mo Zigu há miệng, nhưng không tìm được câu phản bác.

"Mười viên nguyên đã trả học phí. Viên nguyên cuối cùng cũng cạn sau hai ngày luyện. Lương ở tửu lâu mỗi ngày ba xu, buổi trưa bà chủ cho ăn." Aren nói từng khoản bằng giọng bình thản. "Hai nắm cơm giá hai xu. Thêm thịt phải tốn thêm hai xu. Cháu chọn hai nắm không thịt."

Phần ấn thạch cắn dở vẫn được bọc kín ở đáy tay nải. Aren không đếm nó trước mặt bất kỳ ai, càng không định mang ra dùng khi Mo Zigu đang ở bên cạnh.

Ông già nhìn cậu hồi lâu rồi cắn một miếng lớn.

Nhai. Nuốt.

"Ngon," ông miễn cưỡng thừa nhận. "Muối vừng cũng không tệ."

"Đi được chưa?"

"Đi. Còn xa."

* * *

Họ rời Lonsa qua cổng Đông, men theo con đường vòng sau núi. Đất dưới chân dần chuyển từ cát cứng sang màu nâu ẩm. Cây cối vẫn thấp và thưa, nhưng đã đủ che những mảng nắng lớn.

Đây là lần đầu Aren đi về phía đông kể từ khi tới Lonsa. Không khí khác hẳn vùng ngoài cổng Tây. Gió mang mùi đất và vỏ cây thay vì cát nóng. Dấu chân thú nhỏ cắt ngang đường, có chỗ lớp lá bị xới lên để lộ đất đen bên dưới.

"Rừng này có người săn không?" cậu hỏi.

"Có. Thợ săn quanh trấn vào tới vành ngoài. Đi sâu hơn thì ít, vì cây che tầm nhìn, thú lại dễ áp sát."

"Có ấn thú?"

"Thỉnh thoảng. Hôm nay ta chưa định cho ngươi gặp."

"Chưa định?"

"Nếu gặp thì tính sau."

Aren nhìn cái lưng gầy phía trước, bắt đầu nghi ngờ chiếc quần dày chưa chắc đã đủ.

Sau gần một giờ đi bộ, hai thầy trò ngồi nghỉ dưới một thân cây có tán rộng. Mo Zigu ăn nốt nắm cơm còn lại, Aren uống nước. Tiếng chim vọng qua khu rừng, xen giữa những tiếng sột soạt nhỏ trong lớp lá mục.

Mo Zigu đang nhai chợt dừng.

Ông giơ tay ra hiệu im lặng rồi nghiêng đầu.

"Có người phía trước."

Aren lắng nghe nhưng chỉ nhận được tiếng gió.

"Đi nhẹ. Cấm gây tiếng."

Mo Zigu bước qua lớp lá khô mà đôi dép cũ gần như không phát ra âm thanh. Aren cố đi theo, song trọng lượng của cậu khiến cành nhỏ gãy lách tách dưới chân. Ông quay lại lườm một cái rồi tiếp tục.

Đến rìa một khoảng rừng trống, Mo Zigu kéo cậu ngồi xuống sau gốc cây.

"Ở đây. Quan sát, không lại gần."

Phía trước có một nhóm người.

Vạn tiên sinh đứng giữa bãi cỏ, y phục xám sẫm, hai tay chắp sau lưng. Khuôn mặt vuông nghiêm nghị vẫn giống hệt lần Aren tới hỏi học. Quanh cổ tay ông là hai vòng sắt nặng.

Trước mặt ông, một cô bé khoảng mười hai tuổi đang ngồi xếp bằng. Tóc cô bé buộc gọn sau gáy, hai tay đặt trên đầu gối. Một viên ấn thạch sơ cấp được giữ sát ngực.

Bốn môn sinh khác đứng quanh bãi cỏ, cách nhau thành một vòng rộng. Không ai nói chuyện.

"Ông ấy đang giúp cô bé khai ấn?" Aren hỏi rất nhỏ.

Mo Zigu gật đầu.

Vạn tiên sinh bước chậm quanh người học trò. Mỗi lần ông đổi vị trí, một môn sinh ở vòng ngoài cũng dịch theo, giữ khoảng cách giữa bốn người không thay đổi.

Aren quan sát một lúc mới nhận ra họ không đứng đó chỉ để xem. Bốn người đang đánh dấu ranh giới. Luồng Dư ảnh mỏng trong Hư không bị giữ lại giữa vòng, không tản ra rừng.

"Họ cùng hệ với cô bé?"

"Không cần," Mo Zigu đáp sát bên tai cậu. "Họ chỉ giữ mốc và báo khi luồng Dư ảnh lệch khỏi vùng dẫn. Người chọn hệ, chọn phần nào được vào thân là Vạn tiên sinh."

"Vòng sắt trên tay ông ấy dùng để làm gì?"

"Giữ nhịp cơ thể ổn định khi phải chạm vào Dư ảnh của người khác. Truyền Ấn sư mà bị cuốn theo học trò thì hai người cùng hỏng."

Cô bé nhắm mắt, nhưng hơi thở ngày càng gấp. Viên đá trước ngực sáng lên theo từng đường vân. Hai vai nàng căng cứng.

Vạn tiên sinh dừng sau lưng.

"Đừng kéo bằng sức," ông nói. "Tìm phần đáp lại ngươi."

Cô bé hít vào, cố thả lỏng vai.

Aren cảm thấy nhịp thứ hai trong ngực mình khẽ rung.

Ở giữa bãi cỏ, Dư ảnh đang tụ lại. Nó không ào đến cùng lúc, mà chia thành những luồng rất mỏng, được bốn môn sinh giữ trong ranh giới rồi dẫn về viên ấn thạch trên ngực cô bé. Nhịp trong đá làm điểm tựa. Cơ thể nàng mở ra từng chút, tiếp nhận phần phù hợp và để phần còn lại trôi qua.

Vạn tiên sinh không ép Dư ảnh vào. Ông chỉ liên tục điều chỉnh:

"Chậm lại."

"Bỏ phần bên trái."

"Giữ nhịp thở. Đừng đuổi theo."

Mỗi câu đều rơi đúng lúc cô bé sắp mất kiểm soát.

Aren lần đầu nhìn rõ con đường khai ấn thông thường. Dư ảnh từ Hư không loãng và phân tán, được Truyền Ấn sư chọn lọc rồi dẫn vào cơ thể theo từng lớp. Người học vẫn đau, vẫn có thể thất bại, nhưng có người bên ngoài quan sát và dừng lại khi cần.

Mỗi lần cô bé kéo quá nhiều, Vạn tiên sinh dùng một đầu vòng sắt chạm nhẹ vào vai nàng. Nhịp dẫn lập tức chậm xuống. Khi luồng Dư ảnh tản quá rộng, ông đổi vị trí, buộc nàng quay cảm nhận về phía còn đậm hơn. Những điều Mo Zigu đã giảng suốt ba ngày hiện ra bằng từng động tác cụ thể: chọn đúng phần, giữ sức chứa, không để thời điểm trượt qua.

Con đường của cậu không có bất kỳ bước nào như thế.

Dư ảnh từ con ấn thú chết đã tràn thẳng vào thân cậu khi cậu còn bị đè dưới xác. Không ai chọn hệ, không ai kiểm tra sức chứa, cũng chẳng có cơ hội dừng. Thứ nằm trong ngực cậu đậm đặc, hung dữ và vẫn giữ bản năng của vật chủ cũ. Cậu sống sót vì cơ thể chưa vỡ trước khi nó kịp bám rễ.

Cô bé trong bãi rừng chợt rùng mình. Viên ấn thạch trên ngực mờ đi một phần, nhịp Dư ảnh quanh nàng co lại rồi lắng xuống.

Vạn tiên sinh đặt hai ngón tay lên cổ tay học trò.

"Mở mắt."

Cô bé làm theo. Mặt nàng tái, tóc dính mồ hôi quanh trán, nhưng đôi mắt sáng lên.

"Thành công rồi?" nàng hỏi.

"Mới giữ được ấn. Từ hôm nay còn phải học cách sống cùng nó." Vạn tiên sinh nhìn nàng thêm một lúc rồi mới gật đầu. "Nhưng đúng, ngươi đã Khai Ấn."

Cô bé cúi đầu thật thấp. Một môn sinh ở vòng ngoài thở phào, người đứng cạnh vỗ nhẹ lên vai anh ta. Có lẽ họ là anh em.

"Đi thôi," Mo Zigu thì thầm.

Hai người vừa lùi khỏi gốc cây, Vạn tiên sinh đã quay đầu.

"Ai đó?"

Giọng ông vang qua khoảng rừng.

Mo Zigu thở dài, lững thững bước ra, giơ một tay.

"Ta."

Vạn tiên sinh nhận ra người vừa xuất hiện, sắc mặt lập tức sa xuống.

"Mo Zigu."

"Vạn huynh, lâu rồi không gặp."

"Bao giờ ngươi trả ta mười hai viên ấn thạch sơ cấp?"

Bốn môn sinh đồng loạt nhìn sang. Cô bé vừa Khai Ấn cũng quên cả vui, ngơ ngác nhìn hai người.

Mo Zigu gãi tóc.

"Sắp rồi."

"Nửa năm trước ngươi cũng bảo sắp."

"Lần này khác. Ta vừa nhận học trò, sau này sẽ có thu nhập."

Vạn tiên sinh nhìn qua vai ông. Aren đứng sau gốc cây, thân hình dù cố giấu vẫn lộ ra gần hết.

"Thằng bé này?"

"Đúng."

"Nó từng tới chỗ ta." Vạn tiên sinh nhìn Aren kỹ hơn. "Dư ảnh đã nhập thân từ trước. Ngươi còn dạy được gì?"

Nụ cười trên mặt Mo Zigu biến mất.

"Dạy nó cách không chết."

Khoảng rừng yên đi.

Vạn tiên sinh nhìn ông rất lâu. Sau cùng, ông chỉ hất cằm.

"Mười hai viên. Trước rằm tháng sau."

"Biết rồi."

"Biết thì trả."

Vạn tiên sinh dẫn nhóm môn sinh rời bãi cỏ. Người anh đi sát cô bé vừa Khai Ấn, vài lần đưa tay ra khi nàng bước không vững nhưng không đỡ hẳn, để nàng tự giữ thăng bằng.

Mo Zigu nhìn theo đến khi họ khuất sau cây.

"Có mười hai viên mà nhớ dai."

Aren đứng cạnh ông.

"Ông dùng mười hai viên ấy làm gì?"

"Chuyện cũ."

"Mượn từ nửa năm trước?"

"Chuyện rất cũ."

"Trước rằm tháng sau ông lấy đâu trả?"

Mo Zigu quay sang nhìn cậu.

"Đệ tử mới của ta hỏi nhiều quá."

"Đệ tử mới của ông cũng vừa trả mười viên."

Ông ho khan, xoay người đi sâu vào rừng.

"Tập luyện quan trọng hơn tiền bạc. Đi."

Aren bước theo. Ít nhất cậu đã hiểu vì sao mười viên học phí biến mất nhanh đến vậy.

* * *

Càng vào sâu, cây mọc càng gần nhau. Ánh sáng lọt qua tán lá thành những mảng nhỏ trên nền đất. Mùi lá mục đậm hơn, tiếng chuyển động trong bụi cũng dày lên.

Mo Zigu dừng trước một rễ cây lớn.

Một con rắn dài chừng cánh tay nằm giữa lá khô. Thân nó mảnh bằng ngón cái, vảy xanh xám gần lẫn hẳn với nền rừng. Cái đầu tam giác nhấc lên.

"Rắn lục," Mo Zigu nói. "Có độc. Cắn một cái thì tay sưng ba ngày, sốt nằm liệt giường. Thường không chết."

Aren lùi nửa bước.

"Thường?"

"Ngươi khỏe. Chắc không chết."

Ông co nhẹ các ngón tay. Con rắn đang trườn đi bỗng bị giữ cứng giữa lớp lá. Nó quằn mình, miệng há ra để lộ hai răng nanh.

"Bài tập của ngươi. Ngồi xuống, đưa tay lại gần."

"Cho nó cắn?"

"Cho nó định cắn. Việc của ngươi là đọc nhịp lấy đà rồi rút tay trước khi nó chạm tới."

Aren nhìn hai chiếc răng nanh.

"Nếu cháu chậm?"

"Ta sẽ kéo nó lại."

"Nếu ông cũng chậm?"

"Ngươi sẽ có một bài học nhớ lâu."

Cậu ngồi xổm cách đầu rắn hai gang tay. Những ngón tay ngắn đưa ra chậm chạp.

Con rắn bật tới.

Aren rụt tay, nhưng muộn. Răng nanh sượt qua ngón giữa, để lại một vết xước bỏng rát. Sợi Liên Kết của Mo Zigu đã giật con vật ngược lại trước khi nó kịp ngoạm.

"Một lần. Sượt qua vẫn tính là trúng."

Mười lượt đầu, bảy lần Aren thoát nhờ Mo Zigu kéo. Ba lần còn lại cậu né bằng mắt.

"Ngươi nhìn đầu nó nhiều quá," Mo Zigu nói. "Lúc mắt thấy miệng mở thì cơ ở thân đã bật rồi."

"Không nhìn răng thì nhìn đâu?"

"Không nhìn. Nghe cả con vật."

"Bây giờ," ông nói. "Bây giờ nhắm mắt."

"Trước rắn độc?"

"Nhắm."

Aren miễn cưỡng làm theo.

"Mắt chỉ thấy đòn sau khi nó bắt đầu. Hệ Nhịp phải bắt được khoảnh khắc cơ thể con vật đổi từ chờ sang tấn công. Cảm sức căng ở thân nó, nhịp thở, nhịp cơ co lại."

Ban đầu Aren chỉ nghe tim mình đập và tiếng lá xào xạc. Cậu giữ tay trước mặt, cố tìm một dao động khác giữa những âm thanh của khu rừng.

Một nhịp rất nhỏ hiện lên.

Nó nhanh, gấp, nhưng vẫn đều. Khi bàn tay Aren tiến gần hơn, nhịp ấy dồn lại. Phần thân con rắn co thành một đường cong căng cứng.

Cậu rút tay.

Hai hàm răng khép vào khoảng không, cách đầu ngón tay nửa đốt.

Lần này Mo Zigu không kéo.

"Cảm được chưa?"

Aren mở mắt.

"Nhịp của nó nén lại trước khi bật tới."

"Nhớ cảm giác ấy. Tiếp."

Họ tập thêm hai giờ. Con rắn đổi thời điểm tấn công liên tục. Có lúc nó chờ rất lâu, có lúc bàn tay vừa tiến vào đã bật ngay. Aren chỉ tự né được hai trong mười lượt bằng cảm nhận, thấp hơn khi tập với đá, nhưng nhịp sống trong cơ thể con vật rõ hơn nhiều.

Đến cuối buổi, Mo Zigu đổi cách. Ông để con rắn nằm ngoài tầm tay, rồi dùng Liên Kết kéo một cành cây qua trước mặt nó. Aren phải báo "tới" ngay lúc con vật lấy đà, không chờ cú cắn xảy ra. Mười lần đầu cậu chỉ đúng ba. Mười lần sau tăng lên bốn.

"Tại sao không cho cháu tập thế này từ đầu?"

"Vì khi tay mình đặt trước răng độc, ngươi mới chịu tập trung thật."

Mo Zigu buông Liên Kết. Con rắn lập tức lủi vào bụi.

"Hai trên mười. Với mục tiêu sống, ngày đầu như vậy chưa đến nỗi bỏ đi."

Aren đứng dậy, phủi lá mục sau quần. Ngón giữa còn rát, mông vẫn ê vì trận đá hôm qua.

"Đi tiếp," Mo Zigu nói.

"Sâu hơn còn gì?"

Ông nhìn vào khoảng rừng tối phía trước.

"Thứ nhanh hơn rắn và cắn đau hơn."

Aren lặng lẽ theo sau. Nhịp thứ hai trong ngực cậu rung nhẹ, lần đầu thử hòa vào những nhịp sống đang ẩn dưới lá, trên cành và trong các bụi cây quanh mình.


0
Ủng hộ tác giả BrightRiver Nếu truyện hợp gu với bạn, hãy ủng hộ mình một cốc cà phê nhé. Mình sẽ không để truyện nào drop...