Chương 13: Trận Pháp Bí Ẩn
Sương sớm còn vương trên những phiến lá trúc, ánh nắng ban mai dịu nhẹ trải dài khắp con đường đá dẫn lên Trường Lạc Tông. Đã vài ngày trôi qua kể từ khi Đông Phong trở về, những vết thương trên người hắn nhờ Lôi Chủng chữa trị đã lành gần hết, chỉ còn để lại vài vết sẹo mờ nhạt. Duy chỉ có đôi mắt là vẫn vậy, hai hốc mắt trống rỗng cùng một vết sẹo dài hằn sâu.
Buổi sáng hôm ấy, Linh Nhi và Tuyết Dạ cùng nhau chuẩn bị một bữa cơm thịnh soạn trong tiểu viện của Đông Phong. Dưới gốc cổ thụ, chiếc bàn đá được bày biện đầy ắp những món ăn còn đang bốc khói nghi ngút. Một đĩa thịt thú rừng xào linh thảo, một bát canh xương hầm nấm rừng, vài chiếc bánh hấp làm từ linh mễ trắng muốt, cùng một đĩa rau rừng xào tỏi thơm phức. Tất cả đều do chính tay hai người chuẩn bị từ sáng sớm.
Tuyết Dạ đợi mọi người an tọa, rồi lấy từ trong tay áo ra một chiếc bình ngọc nhỏ, đặt xuống trước mặt Đông Phong. "Đây là đan dược bổ khí huyết dành cho đệ. Sáng tối mỗi lần một viên."
"Đa tạ Nhị sư tỷ." Đông Phong khẽ cúi đầu.
Nàng lại lấy ra từ trong tay áo một vật khác. Một dải lụa trắng muốt, mềm mại như mây, được gấp gọn gàng. Trên bề mặt dải lụa có thêu vài đường chỉ xanh, tạo thành hình những chiếc lá trúc đang rủ bóng xuống mặt nước. Đường thêu tinh tế, không quá cầu kỳ nhưng lại toát lên vẻ thanh nhã, trầm mặc.
"Ta thấy đệ cứ để lộ vết thương ở mắt như vậy cũng không tiện. Mấy hôm trước rảnh rỗi, ta đã may cái này." Giọng nàng nhẹ như gió thoảng. "Đeo vào thử xem."
Đông Phong thoáng ngỡ ngàng. Hắn cầm dải lụa lên, ngón tay chạm vào những đường chỉ thêu mềm mại. Lần đầu tiên trong đời, hắn cảm nhận được sự ấm áp đến từ một thứ vô tri vô giác. Cảm giác thật lạ. Ở kiếp trước, hắn chưa từng nhận được món quà nào từ ai. Còn ở kiếp này, những người xung quanh hắn dù không ai nói ra nhưng vẫn luôn âm thầm quan tâm đến hắn theo cách của riêng họ.
"Để muội giúp huynh." Linh Nhi lên tiếng.
Cô bé chậm rãi cầm dải lụa lên, buộc ra sau đầu Đông Phong. Dải lụa trắng vừa vặn che đi đôi mắt trống rỗng, để lại trên gương mặt hắn một vẻ bí ẩn pha lẫn chút cô độc. Với bộ y phục đệ tử nội môn sạch sẽ và dải lụa trắng che mắt, giờ đây trông hắn giống hệt một hiệp khách mù bước ra từ những trang truyện.
Linh Nhi vỗ tay reo lên. "Đẹp quá!"
Lôi Hỏa cũng gật gù tán thưởng. "Nhị sư muội khéo tay thật đấy. Nếu không làm tu sĩ nữa thì mở tiệm may cũng sống khỏe."
Tuyết Dạ không đáp, chỉ liếc hắn một cái sắc như dao.
Đông Phong đưa tay chạm vào dải lụa trên mặt. "Rất vừa. Cảm ơn Nhị sư tỷ."
Tuyết Dạ không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi xuống, nhưng khóe môi nàng dường như vừa khẽ cong lên một chút.
Bữa cơm bắt đầu trong không khí ấm cúng hiếm hoi của những ngày đoàn tụ. Đông Phong chậm rãi nếm thử từng món, vị giác như được đánh thức sau bao ngày chỉ toàn ăn thịt nướng và quả dại trong rừng.
Linh Nhi thì đang ăn uống rất nhiệt tình. Nàng vốn đã ăn rất khỏe. Chỉ trong chốc lát, nàng đã ăn hết ba bát cơm, gắp liên tục không ngừng nghỉ. Đĩa thịt thú rừng vơi đi trông thấy, bát canh cũng cạn dần. Nàng ăn một cách tự nhiên, không hề có vẻ gượng ép hay cố ý, như thể đó là điều hiển nhiên với nàng từ khi sinh ra.
Mọi người cũng không quá ngạc nhiên vì từ nhỏ cô bé đã như vậy rồi. Lý Trường Xuân từng nói, có lẽ trong cơ thể Linh Nhi có một loại thể chất đặc biệt nào đó khiến nàng cần nhiều năng lượng hơn người thường. Nhưng khám xét mãi cũng không ra, lâu dần mọi người cũng quen.
Buổi chiều hôm ấy, Lý Trường Xuân gọi Đông Phong ra hậu viện. Dưới gốc cổ tùng già nua, ông đặt tay lên cổ tay hắn, linh lực ôn hòa len lỏi vào từng ngóc ngách trong cơ thể. Một lúc lâu sau, ông thu tay lại, khẽ thở dài.
"Thương thế bên ngoài đã lành. Khí huyết cũng đã phục hồi." Ông dừng một chút. "Nhưng kinh mạch và đan điền..."
Đông Phong im lặng. Hắn đã sớm chấp nhận sự thật này, cũng đã thử dùng Lôi Chủng để chữa trị nhưng không có tác dụng. Có lẽ sức mạnh của Lôi Chủng vẫn còn quá non nớt, hoặc có lẽ những tổn thương này là vĩnh viễn.
Lý Trường Xuân nhìn hắn, trong ánh mắt hiện lên vài phần áy náy. "Là vi sư vô dụng."
"Sư phụ, người đã làm hết sức rồi." Đông Phong nhẹ giọng đáp.
Lý Trường Xuân cười khổ. "Hết sức... đôi khi vẫn chưa đủ." Ông đứng dậy, chắp hai tay sau lưng, ánh mắt nhìn về dãy núi xa xa. "Con cứ nghỉ ngơi cho khỏe. Ta sẽ cố gắng tìm cách khác."
Đông Phong không nói thêm gì. Hắn biết sư phụ đã tận tâm với mình như thế nào, và cũng biết rằng trên đời này có những chuyện không thể cưỡng cầu. Nhưng hắn không tuyệt vọng. Hắn vẫn còn Lôi Chủng. Hắn vẫn còn con đường của riêng mình.
Đêm xuống. Cả Trường Lạc Tông chìm trong yên tĩnh, xa xa chỉ còn tiếng côn trùng và tiếng gió thổi qua rừng trúc.
Đông Phong ngồi xếp bằng trong phòng, ý thức dần chìm vào thức hải. Cây dây leo nhỏ vẫn lơ lửng ở đó, phát ra ánh sáng tím dịu nhẹ. Hơn mười chiếc lá đã hé nở, bốn tua lôi điện chầm chậm đung đưa. Hai quả cầu năng lượng đã nhỏ đi trông thấy, chỉ còn chừng một phần ba so với ban đầu. Nhưng điều khiến hắn chú ý nhất lại là một thứ khác.Từ phần gốc của thân cây, vài sợi rễ nhỏ xíu đã bắt đầu nhú ra, mảnh mai như những sợi chỉ tím vừa được se từ ánh sáng.
Lôi Chủng đang phát triển.
Hắn có thể cảm nhận được nó đã mạnh hơn trước. Những sợi rễ nhỏ bé ấy dường như đang không ngừng hấp thụ linh khí từ môi trường xung quanh, chậm rãi nhưng liên tục, như một dòng suối nhỏ không bao giờ cạn. Nếu trước đây Lôi Chủng chỉ có thể bị động chờ đợi năng lượng từ bên ngoài, thì giờ đây nó đã có thể chủ động tìm kiếm và hút lấy.
Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu hắn: nếu Lôi Chủng đã mạnh hơn, vậy thần thức của hắn liệu có mở rộng hơn không?
Hắn hít sâu một hơi, rồi chậm rãi mở rộng thần thức. Ngay lập tức, thế giới quen thuộc biến mất. Không còn tường, không còn mái ngói, không còn bóng tối. Thay vào đó là vô số dòng năng lượng đang chuyển động. Hắn thấy Linh Nhi trong căn phòng bên cạnh đã ngủ say, khí huyết của nàng như một ngọn lửa nhỏ ấm áp, cháy mãnh liệt hơn người thường rất nhiều. Hắn thấy Lôi Hỏa đang ngồi điều tức trên giường, linh lực trong kinh mạch lưu chuyển chậm chạp, yếu ớt, thỉnh thoảng lại ngắt quãng ở những chỗ bị tổn thương chưa lành. Hắn thấy Tuyết Dạ đang ngồi bên cửa sổ, linh lực của nàng yên tĩnh và lạnh lẽo, tựa như mặt hồ đóng băng giữa mùa đông.
Rồi hắn tiếp tục đẩy thần thức ra xa hơn, vượt qua đại điện, vượt qua cánh rừng phía sau, vươn về phía vách núi. Hắn muốn biết mình có thể chạm tới đâu, có thể cảm nhận được những gì mà trước đây còn nằm ngoài tầm với.
Bất chợt, thần thức của hắn chạm phải một thứ.
Không phải đá, không phải đất. Đó là một bức tường vô hình, được dệt nên từ những đường vân năng lượng đan xen chằng chịt vào nhau. Những đường vân ấy phát ra thứ ánh sáng mờ nhạt, nhưng vẫn đủ mạnh để ngăn thần thức của hắn xuyên qua. Một trận pháp, không giống bất cứ loại trận pháp nào mà hắn từng thấy trong ngọc giản của bọn cướp. Nó dường như đã tồn tại ở đây từ rất lâu, rất lâu rồi.
Trận pháp này đang che giấu điều gì?
Sự tò mò trỗi dậy. Hắn tập trung tinh thần, cố gắng đẩy thần thức xuyên qua lớp màn năng lượng ấy, muốn biết bên trong trận pháp rốt cuộc là thứ gì. Nhưng ngay khi thần thức của hắn vừa chạm sâu hơn vào trận pháp, Lôi Chủng trong thức hải bỗng khẽ run lên.
Rồi một tiếng sấm nhỏ vang lên trong đầu hắn.
Ầm.
Ý thức Đông Phong chấn động dữ dội. Hắn lập tức mở mắt, hơi thở hỗn loạn, sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. Lôi Chủng trong thức hải vẫn rung nhè nhẹ, như thể vừa gặp được một thứ nguy hiểm khiến nó e dè.
Đông Phong hít sâu một hơi, khẽ quay đầu về phía ngọn núi sau lưng Trường Lạc Tông. Trong bóng đêm, Hỏa Linh Sơn vẫn yên tĩnh như bao năm qua. Nhưng hắn biết, có một trận pháp cổ xưa đang ẩn mình ở đó, che đậy một thứ mà bấy lâu nay không ai hay biết.
Cùng lúc đó, phía sau trận pháp che giấu kia, trong một hang động ẩn mình sau lớp đá dày của Hỏa Linh sơn, một bóng người gầy gò như một cái xác khô đang ngồi xếp bằng trên nền đá.
Ở nơi này cũng có một trận pháp khác. Một trận pháp lớn hơn, phức tạp hơn. Trận pháp này bao gồm chín vòng tròn đồng tâm đang chuyển động. Mà người kia đang ngồi ở chính giữa trung tâm trận pháp.
Bỗng nhiên, đôi mắt hắn từ từ mở ra.
Một đôi mắt đỏ rực như than hồng. Trong đáy mắt, một tia sáng kỳ dị lóe lên.
Ngay vừa rồi hắn cảm nhận được một luồng thần thức quét qua trận pháp. Yếu ớt, vụng về, nhưng tinh thuần đến lạ thường.
Đôi môi khô nứt của hắn khẽ mấp máy, giọng nói khàn đặc như tiếng đá nghiến vang lên trong bóng tối: "Đã bao lâu rồi..."
Trong màn đêm tĩnh mịch, không một ai nghe thấy hơi thở nặng nề của hắn.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.