Lôi Đế Phá Quân Thôn Phệ Thương Khung

Chương 4: Huyết Mạch Phản Phệ

Đăng: 05/06/2026 12:27 909 từ 2 lượt đọc

Mùi thảo dược đắng chát xộc vào mũi khiến hắn từ từ bừng tỉnh. Cơn đau nhức xé rách tâm can lôi hắn về với thực tại, len lỏi vào từng đoạn xương cốt như có hàng vạn mũi kim đang đâm chọc. Hắn nằm lặng trên giường bệnh, lồng ngực phập phồng nhọc nhằn sau mỗi nhịp thở. Cánh tay trái của hắn đã được băng bó cẩn thận, hơi ấm dịu nhẹ mang màu lục bảo của kỹ năng Sinh Mệnh Liên Hoa từ Minh vẫn còn luân chuyển quanh vết thương, cố gắng nối lại những thớ cơ và xương cốt đứt gãy.

Trong không gian yên ắng của y quán, ký ức về cái đêm kinh hoàng trong hẻm vắng dội về. Hắn nhắm nghiền mắt, cố phân tích lại sự việc bằng tâm trí lạnh lẽo đến mức tàn nhẫn do ảnh hưởng của hệ ẩn. Việc cố tình ép bản thân giải phóng Tử Tiêu Thần Lôi khi chưa hề chính thức tu luyện "Cửu Thiên Lôi Đế Quyết" rõ ràng là một hành động tự sát. Lượng lôi điện cuồng bạo ấy vốn dĩ không có đường thoát, đáng lẽ ra đã phải băm vằn kinh mạch và xé toạc cơ thể hắn thành muôn mảnh vụn.

Vậy tại sao hắn vẫn còn sống sót mà không bị bạo thể?

Câu trả lời âm thầm cuộn xoáy dưới đáy linh hồn hắn. Vĩnh Hằng Hắc Ám. Nó là một hệ nguyên tố bị giới tu luyện coi là Cấm Kỵ với đặc tính nuốt chửng năng lượng. Đêm qua, sự xuất hiện của nó không phải là phản ứng sinh tồn trước vết chém chí mạng của đám sát thủ, mà là vì lôi điện dư thừa trong cơ thể hắn đã vượt quá giới hạn chịu đựng của vật chứa. Để bảo vệ không gian ký sinh của chính mình, thứ bóng tối vô định ấy đã buộc phải vươn những xúc tu vô hình ra, cưỡng chế cắn nuốt toàn bộ sự tàn phá của sấm sét.

Hắn khó nhọc nâng cánh tay phải lên, vén cao ống tay áo rách bươm. Dưới ánh sáng le lói của ngọn nến trong phòng, đập vào mắt hắn là một cảnh tượng rợn người.

Trên làn da nhợt nhạt, những đường mạch máu không còn mang màu xanh đỏ bình thường, mà đã hóa thành những đường gân đen ngòm, vằn vện và đặc quánh như hắc ín. Chúng chằng chịt bám lấy cánh tay hắn như rễ của một cái cây quỷ dị đang cắm sâu vào da thịt. Đáng sợ hơn, cứ cách vài nhịp thở, một tia điện màu Tím Điện cực nhỏ lại xẹt qua những đường gân đen ấy, tạo ra những cơn co giật đau điếng. Đó là bằng chứng không thể chối cãi cho việc Vĩnh Hằng Hắc Ám đang chật vật tiêu hóa phần năng lượng sấm sét phá giới mà nó đã nuốt vào.

"Thật thảm hại," hắn lẩm bẩm, môi nhếch lên một nụ cười tự trào. Việc sở hữu song hệ, một ngoài sáng một trong tối, hóa ra lại giống như nuôi hai con dã thú đang cắn xé lẫn nhau bên trong cùng một cái lồng.

Két...

Tiếng bản lề cửa gỗ vang lên khô khốc phá vỡ bầu không gian tĩnh lặng. Cả cơ thể hắn cứng đờ. Hắn giật thót, luống cuống định kéo tay áo xuống che đi dị tượng trên cánh tay phải. Nhưng do thương thế quá nặng, cử động của hắn trở nên chậm chạp và vụng về. Đã quá muộn.

Người bước vào phòng là ông nội hắn – gia chủ Lâm gia. Thân ảnh cao lớn và uy nghi của ông đổ một cái bóng dài trên nền nhà. Gương mặt khắc khổ của ông hiện rõ sự mệt mỏi và phẫn nộ sau khi hay tin đứa cháu trai vừa thức tỉnh thiên phú lại bị ám sát ngay giữa kinh thành.

"Phong nhi..." Ông cất giọng trầm khàn, bước nhanh về phía giường bệnh.

Nhưng bước chân của ông đột ngột khựng lại. Đôi mắt sắc bén vốn luôn nhìn thấu mọi thứ của ông không dừng lại ở cánh tay trái bị gãy gập đang quấn đầy băng gạc, mà ghim chặt vào cánh tay phải đang trần trụi của hắn. Ông nhìn chằm chằm vào những đường gân đen ngòm đang uốn lượn, nhìn tia chớp tím yếu ớt vừa xẹt qua lớp vảy hắc ám.

Không khí trong phòng y quán bỗng chốc đông đặc lại, lạnh lẽo và ngột ngạt đến khó thở.

"Thứ... thứ trên tay con là gì?" Giọng ông nội run rẩy, sự uy nghiêm thường ngày vỡ vụn, thay vào đó là một vẻ hoảng sợ tột độ xen lẫn kinh nghi. "Đó không phải là lôi điện... Màu đen đó... rốt cuộc là thứ tà vật gì đang chạy trong huyết mạch của con?"

Lời nói của ông như một lưỡi dao găm thẳng vào bí mật tử thần mà hắn đang cố sống cố chết che giấu. Hắn nuốt khan, cổ họng đắng ngắt. Dưới sự kiểm soát lạnh lùng của Hắc Ám, trí óc hắn bắt đầu xoay chuyển điên cuồng để tìm kiếm một lời nói dối hoàn hảo, trong khi đôi mắt của người đứng đầu gia tộc đang nhìn hắn như nhìn một kẻ xa lạ.

0
Ủng hộ tác giả gamos các bạn thấy truyện hay và hợp gu thì ủng hộ mình gói mì tôm nhé <3 <3 <3