Lôi Đế Phá Quân Thôn Phệ Thương Khung

Chương 3: Thập Nhị Sát Cục Trong Đêm

Đăng: 05/06/2026 12:27 953 từ 2 lượt đọc

Màn đêm buông xuống phủ lên kinh thành một lớp màn đen đặc quánh. Ánh trăng mờ ảo bị che khuất sau những tầng mây xám xịt, khiến những con hẻm nhỏ càng thêm phần u tối và lạnh lẽo. Hắn lầm lũi bước đi, tiếng giày nện trên nền đá lạnh nghe cô độc đến lạ thường.

Ảnh hưởng từ Vĩnh Hằng Hắc Ám vẫn còn đó. Sự nhục nhã ban sáng khi bị Tuyết Dao hủy hôn đáng lẽ phải khiến một thiếu niên như hắn phát điên, nhưng lúc này, tâm trí hắn lại tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. Sự lạnh lùng ấy không phải là chịu đựng, mà là một loại thờ ơ tột độ với thế gian.

Bất chợt, hắn dừng bước.

Không khí xung quanh đột ngột đặc quánh lại. Từ trong bóng tối của những bức tường đổ nát, mười hai bóng đen lặng lẽ bước ra, tạo thành một vòng vây kín kẽ. Những lưỡi kiếm sắc lạnh dưới ánh sao mờ nhạt lóe lên tia sáng chết chóc.

"Thập Nhị Sát Cục..." Hắn lẩm bẩm, thanh âm khô khốc. "Kẻ nào lại coi trọng cái mạng của một kẻ vừa bị hủy hôn như hắn đến vậy?"

Không một lời đáp lại. Kẻ cầm đầu chỉ vung tay, mười hai luồng sát khí đồng loạt bùng nổ, lao về phía hắn như những con sói đói.

Trong giây phút sinh tử, bản năng sinh tồn trỗi dậy. Hắn chưa kịp học bất kỳ công pháp chính quy nào, "Cửu Thiên Lôi Đế Quyết" mới chỉ là những dòng khẩu quyết vụn vặt trong đầu. Nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác.

"Tử Lôi... hiện cho ta!"

Hắn gầm lên, điên cuồng rút tỉa toàn bộ năng lượng từ linh căn. Không có công pháp điều dẫn, luồng Tử Tiêu Thần Lôi cuồng bạo không đi theo kinh mạch mà như những lưỡi dao sắc lẹm xé toạc xác thịt hắn từ bên trong để thoát ra ngoài.

Rắc!

Tiếng xương cốt rạn nứt vang lên rợn người. Da thịt trên cánh tay và lồng ngực hắn nứt nẻ, máu tươi bắn ra nhưng lập tức bị sức nóng của sấm sét nung cháy, bốc lên mùi khét lẹt. Một màu tím đậm đặc bùng phát, những tia sét hình rồng uốn lượn xung quanh hắn, đánh bật ba tên sát thủ đầu tiên đang lao tới.

Nhưng cái giá phải trả quá đắt. Cánh tay trái của hắn bị một tên sát thủ cấp cao chém trúng, tiếng xương gãy giòn giã vang lên trong đêm. Đau đớn ập đến như sóng thần, nhưng đôi mắt hắn vẫn lạnh lùng đến đáng sợ. Hắn dùng cánh tay phải còn lại, tụ lực Tử Lôi đánh thẳng vào ngực kẻ vừa tấn công mình, khiến hắn văng xa hàng chục mét, ngực sém đen.

"Giết hắn! Thân thể hắn sắp chịu không nổi rồi!" Kẻ cầm đầu hét lên.

Máu me đầy mình, tầm nhìn của hắn bắt đầu mờ đi. Sức mạnh Tử Lôi quá lớn đang nghiền nát vật chứa là cơ thể yếu ớt này. Ngay khi lưỡi kiếm của ba tên sát thủ khác sắp xuyên thủng trái tim hắn, một tiếng gầm vang dội từ đầu hẻm vọng lại:

"Lâm Phong! Chịu đựng!"

"Kẻ nào dám chạm vào huynh đệ của ta?"

Đó là giọng của Minh và Thành. Phía sau họ, hai bóng người già nua nhưng mang theo uy áp tựa thái sơn đột ngột giáng xuống từ trên không trung.

Lão Hạ Hầu – ông nội của Thành, và Lão Công Tôn – ông nội của Minh.

Một người vốn được biết đến với hệ Thổ cục mịch, một người chỉ mang hệ Mộc nhu hòa. Thế nhưng, khoảnh khắc họ ra tay, cả không gian như đảo lộn.

"Đại Địa Trầm Luân!" Lão Hạ Hầu dậm chân một cái, mặt đất hẻm nhỏ bỗng chốc biến thành vũng bùn lún, mười hai tên sát thủ chưa kịp phản ứng đã bị hút chặt xuống đất. Những bức tường đá hai bên bỗng chốc mọc ra những cánh tay đá khổng lồ, bóp nát vũ khí của chúng như bóp những cành củi khô.

"Vạn Mộc Phùng Xuân... nhưng cũng là Vạn Kiếm Quy Tông!" Lão Công Tôn vung tay, hàng ngàn lá cây xanh mướt từ đâu bay tới, nhưng mỗi chiếc lá đều mang theo khí tức sắc lẹm hơn cả bảo kiếm, xuyên thấu qua đùi và vai của đám sát thủ, đóng đinh chúng tại chỗ.

Sức mạnh của hai lão già này... hoàn toàn vượt xa những gì người thường có thể tưởng tượng. Thổ và Mộc trong tay họ không còn là những yếu tố tầm thường, mà là chân lý của sự sống và cái chết.

Hắn quỳ sụp xuống, cánh tay trái buông thõng, máu chảy thành dòng dưới chân. Minh lao đến, áp lòng bàn tay đầy ánh sáng xanh rực rỡ của Thanh Liên Sinh Mệnh lên vết thương của hắn, lo lắng hỏi: "Phong! Ngươi có sao không?"

Hắn nhìn đống đổ nát và mười hai kẻ đang rên rỉ dưới chân hai vị tiền bối, rồi nhìn lại đôi bàn tay đầy máu của mình. Sự lạnh lùng của Vĩnh Hằng Hắc Ám vẫn cuộn xoáy trong tim, khiến hắn chỉ khẽ nhếch môi, giọng khàn đặc:

"Vẫn chưa chết được."

Trận ám sát này mới chỉ là sự khởi đầu. Thế giới này tàn khốc hơn hắn tưởng, và nếu không có sức mạnh tuyệt đối, Tử Lôi hay Hắc Ám cũng chỉ là mồi nhử cho lũ kền kền mà thôi.

0
Ủng hộ tác giả gamos các bạn thấy truyện hay và hợp gu thì ủng hộ mình gói mì tôm nhé <3 <3 <3