Chương 7: Nữ Hầu Diệp Hồng Và Nấc Thang Của Thần Thánh
Đêm đã về khuya, sương lạnh giăng đầy trên những mái ngói rêu phong của Lâm gia. Rời khỏi thư phòng của ông nội, hắn chậm rãi bước về biệt viện của mình. Viên Ẩn Tức Ngọc trước ngực tỏa ra một luồng khí mát rượi, dập tắt mọi gợn sóng tăm tối trong huyết quản, giúp tâm trí hắn duy trì sự bình thản đến cực điểm.
Vừa bước qua bậu cửa, bước chân hắn khựng lại.
Không gian trong phòng tối om, nhưng nhờ sự nhạy bén của Vĩnh Hằng Hắc Ám đối với bóng đêm, hắn dễ dàng nhận ra luồng không khí ở góc phòng đang bị bóp méo. Không có sát khí, nhưng lại có một sự áp bách từ sự chênh lệch sức mạnh tuyệt đối.
"Ra đi," hắn cất giọng đều đều.
Từ trong góc khuất nhất của bức tường, một bóng người chậm rãi bước ra, hòa quyện với bóng tối như một phần của nó. Đó là một thiếu nữ trạc tuổi hắn, mặc y phục gọn gàng màu đen tuyền. Điểm nhấn duy nhất trên người nàng là đôi găng tay bằng sắt lấp lánh sắc tím nhạt dưới ánh trăng mờ, trên bề mặt kim loại vẫn còn vương lại vài giọt máu đã khô đen.
Diệp Hồng – hộ vệ thiếp thân của hắn.
"Thiếu chủ." Nàng quỳ một chân xuống sàn nhà lạnh lẽo, cúi đầu. Giọng nàng khô khốc, không mang chút cảm xúc nào, giống hệt như một thanh gươm chỉ biết tuân lệnh. "Thuộc hạ cứu giá chậm trễ, để người phải chịu thương tổn, xin thiếu chủ trách phạt."
Hắn nhìn cánh tay trái đang bó bột của mình, rồi nhìn sang đôi găng sắt tím của nàng. Hắn thừa biết thực lực của Diệp Hồng. Nếu đêm qua có nàng ở bên, Thập Nhị Sát Cục kia chưa chắc đã chạm được vào một góc áo của hắn.
"Đêm qua ngươi ở đâu?" Hắn hỏi, tựa lưng vào mép bàn, ánh mắt sắc lạnh.
"Phụng mật lệnh của Gia chủ, thuộc hạ mang theo ám vệ tinh nhuệ tới vùng ngoại ô Nam Giao." Nàng đáp, không ngẩng đầu lên. "Tại đó có một điền trang bỏ hoang, thực chất là trạm tình báo ngầm của Thiên Phái. Thuộc hạ đã nhổ cỏ tận gốc, tiêu diệt toàn bộ ba mươi hai tên gián điệp, thiêu rụi mọi sổ sách."
Thì ra là vậy. Ông nội đã ra tay trước một bước, cắt đứt tai mắt của kẻ thù trước khi chúng kịp hành động sâu hơn. Diệp Hồng được cử đi làm một nhiệm vụ đẫm máu như vậy, chứng tỏ ông nội vô cùng tín nhiệm thực lực của nàng.
Nhìn những tia lửa điện nhỏ xíu, cuồng bạo thỉnh thoảng lại xẹt qua đôi găng sắt của nàng do ảnh hưởng của công pháp "Cuồng Lôi Phạt Thiên Kinh", tâm trí hắn bất giác trôi về những hệ thống giai tầng khắc nghiệt của thế giới này.
Ở đại lục này, sức mạnh không phải là thứ có thể đong đếm bằng mắt thường, mà được phân chia thành những cảnh giới vô cùng nghiêm ngặt. Để thực sự làm chủ vận mệnh, một tu chân giả phải bước qua những nấc thang của thần thánh:
Thứ nhất là Thức Tỉnh Cảnh. Đây là nơi hắn đang đứng, khoảnh khắc dị nguyên tố dung nhập vào cơ thể, khai mở linh căn. Kẻ ở cảnh giới này chỉ có thể sử dụng sức mạnh theo bản năng, thô sơ và đầy rủi ro.
Tiếp theo là Ngưng Khí Cảnh. Người tu luyện bắt đầu hấp thu năng lượng đất trời, ngưng tụ nguyên tố vào đan điền, vận hành theo chu thiên. Đám sát thủ đêm qua đa phần nằm ở cảnh giới này.
Thứ ba là Hóa Hình Cảnh. Nguyên tố không còn vô hình mà có thể ngưng tụ thành hình thái vật lý vũ khí hoặc thú ảnh. "Lôi Đình Nhất Kích" hay "Vạn Lôi Thiên Lao" của Diệp Hồng chính là minh chứng cho việc nàng đã bước một chân vào đỉnh phong của cảnh giới này. Ở độ tuổi mười bảy, nàng thực sự là một con quái vật.
Cao hơn nữa là Chân Vực Cảnh. Người đạt cảnh giới này có thể tỏa ra uy áp lĩnh vực, thao túng nguyên tố trong một khoảng không gian nhất định. Sức mạnh dời non lấp biển của lão Hạ Hầu và lão Công Tôn đêm qua chính là uy mang của những cường giả Chân Vực Cảnh.
Và cuối cùng, những cảnh giới chỉ tồn tại trong truyền thuyết: Thiên Nhân Cảnh (hòa mình vào thiên đạo), Thánh Tôn Cảnh (nắm giữ pháp tắc vạn vật), và Đế Cảnh (thực thể vượt qua sinh tử, bất diệt cùng thời gian).
"Ngươi làm tốt lắm, đứng lên đi." Hắn thu hồi dòng suy nghĩ, phẩy tay.
Diệp Hồng đứng dậy, lẳng lặng lùi lại nửa bước để hòa thân hình vào một nửa vùng sáng, một nửa vùng tối. Nàng không hỏi vì sao hắn lại sống sót, cũng không hỏi về dị tượng trên cánh tay phải của hắn trước khi nó bị Ẩn Tức Ngọc che khuất. Nàng chỉ là bóng hình trung thành nhất, được rèn giũa để bảo vệ hắn.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những đám mây đen đang dần tan đi, nhường chỗ cho một bầu trời đêm thăm thẳm.
Hắn mới chỉ ở Thức Tỉnh Cảnh, chặng đường phía trước còn quá dài và đầy rẫy tử thần. Nhưng với "Cửu Thiên Lôi Đế Quyết" ở ngoài sáng và Vĩnh Hằng Hắc Ám không ngừng cắn nuốt trong tối, hắn biết mình sẽ không phải bò dưới đáy vực quá lâu.
"Diệp Hồng," hắn nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo chưa từng xuất hiện trên khuôn mặt Lâm Phong trước kia. "Chuẩn bị đi. Ngày mai, chúng ta bắt đầu tu luyện."
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.