Lôi Đế Phá Quân Thôn Phệ Thương Khung

Chương 12: Sàn Đấu Giá Và Bằng Hữu

Đăng: 06/06/2026 00:23 1,514 từ 1 lượt đọc

Vài ngày sau khi "Phá Quân" được đưa vào lò rèn, nhịp sống căng thẳng của hắn tạm thời được nới lỏng. Đám bạn nối khố – Minh và Thành – bằng một cách nào đó đã đánh hơi được việc hắn vừa xuất quan, liền rầm rập kéo đến biệt viện, nằng nặc lôi hắn đến sàn đấu giá lớn nhất kinh thành: Thiên Kim Các.

Chuyến đi này có thêm một ngoại lệ đặc biệt là Diệp Lam đi cùng. Đây là lần đầu tiên trong mười mấy năm cuộc đời, nàng được bước chân ra khỏi cánh cổng khép kín của Lâm gia. Nàng ngoan ngoãn khoác một chiếc áo choàng xám tro, e ấp đi sát bên cạnh Lâm Phong. Mỗi khi gió lạnh thổi qua, nàng lại vô thức nép sát vào cánh tay hắn, tham lam hấp thu luồng hắc khí vô hình rỉ ra từ Vĩnh Hằng Hắc Ám để sưởi ấm cho Huyền Âm Chi Thể của mình.

Thiên Kim Các quả thực là nơi vung tiền như rác của giới tu chân. Tòa tháp lục giác cao chọc trời, được xây dựng hoàn toàn bằng ngọc bích và lưu ly, tỏa sáng rực rỡ ngay giữa ban ngày. Bên trong sảnh lớn, sàn nhà được trải thảm nhung đỏ rực, trần nhà nạm dạ minh châu sáng rực như tinh tú. Bốn người an tọa tại một lô ghế VIP ở tầng hai, nơi có thể bao quát toàn bộ đài đấu giá bên dưới.

Tiếng chuông đồng vang lên, báo hiệu buổi đấu giá bắt đầu. Mọi ánh mắt dưới sảnh lập tức bị hút chặt vào bóng dáng vừa lả lướt bước ra từ cánh gà.

Đó là nữ đấu giá sư chính của Thiên Kim Các – Mộng Cơ. Nàng ta mang một vẻ đẹp ma mị và nhục dục đến nghẹt thở. Mộng Cơ khoác trên người một bộ sườn xám bằng lụa mỏng tang màu đỏ máu, bó sát lấy những đường cong hình chữ S nảy nở. Đường xẻ tà của chiếc váy cao vút đến tận gốc đùi, theo mỗi bước chân uyển chuyển lại lấp ló cặp đùi thon dài trắng muốt. Cổ áo xẻ sâu táo bạo, phô bày rãnh ngực sâu hoắm và vòng một căng tràn như chực trào ra khỏi lớp lụa mỏng manh. Nàng khẽ nghiêng người, đôi môi đỏ mọng nhếch lên một nụ cười lẳng lơ, ánh mắt đong đưa rắc đầy tình ý xẹt qua hàng ghế khán giả, khiến vô số gã tu chân giả phải nuốt khan, hô hấp dồn dập.

"Chào mừng các vị đại gia đến với Thiên Kim Các," giọng Mộng Cơ cất lên êm ái, ngọt ngào như rót mật vào tai, kéo theo một trận vỗ tay rầm rập vang dội.

Bầu không khí nhanh chóng bị nàng ta đẩy lên cao trào qua từng món vật phẩm. Dưới sự xoa dịu lạnh lẽo của Hắc Ám, hắn dửng dưng nhìn những ánh mắt thèm khát bên dưới, tâm trí tĩnh lặng như mặt hồ nước đọng.

Mãi cho đến giữa buổi đấu giá, tiếng xì xầm mới thực sự nổ ra khi một khối đá tảng khổng lồ màu đen tuyền, lấp lánh những tinh thể bạc được tám gã tráng sĩ khệ nệ khiêng lên đài.

"Vật phẩm tiếp theo... không bán bằng tiền!" Mộng Cơ nheo mắt cười, lui lại nhường chỗ cho một bóng người vừa bước lên từ phía sau.

Đó là một lão già râu tóc bạc phơ, thân trần trùng trục để lộ những khối cơ bắp cuồn cuộn như đúc từ đồng thau, chi chít những vết sẹo do lửa và kim loại cứa vào. Khí thế từ lão tỏa ra nặng nề, sặc mùi lò rèn.

"Khối đá này là Tinh Vẫn Thiết ngàn năm," lão già gằn giọng, âm thanh ồ ề như tiếng búa nện. "Lão phu không thiếu tiền. Kẻ nào muốn lấy nó đi, hãy ngay tại đây, dùng vật liệu của lão, rèn ra một thanh kiếm khiến lão phu hài lòng trong vòng một canh giờ. Nếu không làm được, đừng hòng chạm vào một góc của nó!"

Lời tuyên bố ngông cuồng lập tức kích động lòng kiêu hãnh của giới luyện khí sư. Ngay tắp lự, năm thân ảnh từ các dãy ghế VIP nhảy vọt xuống đài. Họ đều là những bậc thầy luyện khí khét tiếng từ các gia tộc lớn. Lò nung được mang ra, ngọn lửa hừng hực bùng cháy. Tiếng búa đập keng keng vang dội khắp sảnh đường. Thế nhưng, chỉ chưa đầy nửa canh giờ, năm thanh kiếm lần lượt ra lò đều bị lão già bẻ gãy làm đôi chỉ bằng hai ngón tay, kèm theo những tiếng hừ lạnh khinh bỉ.

"Đều là rác rưởi! Lửa không đủ độ, lực búa vô hồn!" Lão già gầm lên thất vọng.

Đúng lúc này, bên cạnh hắn vang lên một tiếng cựa mình. Minh – tên bạn béo tròn luôn cười hề hề, kẻ vẫn luôn giấu nhẹm thân phận thực sự của mình – từ từ đứng dậy. Ánh mắt hắn không còn vẻ cợt nhả thường ngày, mà thay vào đó là một sự sắc bén vô tiền khoáng hậu.

"Thằng nhãi, cẩn thận chút," Thành khẽ huých cùi chỏ vào chân Minh, nhưng không cản lại.

Minh nhếch mép, tung người nhảy khỏi tầng hai, đáp xuống đài đấu giá nhẹ tựa lông hồng. Hắn vuốt ngược mái tóc, bước thẳng đến trước mặt lão già: "Để ta thử xem."

Lão già nhíu mày nhìn bộ dạng công tử bột của Minh, nhưng vẫn hất cằm về phía lò nung. Thế nhưng, Minh không bước tới lò, cũng chẳng thèm cầm lấy bất kỳ thanh búa nào. Hắn vươn tay chộp lấy một thanh phôi sắt đỏ rực đang đặt trên đe đá.

"Hắn định làm gì? Bỏng tay bây giờ!" Đám đông ồ lên kinh ngạc.

Bùng!

Một luồng ánh sáng Lục Bảo chói lòa bùng phát từ cơ thể Minh. Kỹ năng "Vạn Mộc Phùng Xuân" thuộc bộ công pháp "Bất Tử Thiên Y Kinh" lập tức được kích hoạt. Sinh mệnh lực hệ Mộc bàng bạc, cuồn cuộn chảy ra từ lòng bàn tay hắn, bao bọc lấy phôi sắt đỏ rực.

Thay vì dùng sức mạnh vật lý của búa để đập, Minh lại dùng chính sự nhu hòa nhưng bất diệt của sự sống để ép kim loại. Trong bàn tay sáng rực ánh xanh của hắn, thanh sắt cứng nhắc bắt đầu vặn vẹo, uốn lượn như một thân cây non đang vươn mình đâm chồi nảy lộc. Không khí tràn ngập khí tức của mùa xuân, đè bẹp sự nóng bức của lò rèn.

Thời gian chỉ bằng một nửa nén nhang. Ánh sáng Lục Bảo tản đi, để lại trong tay Minh một thanh trường kiếm tuyệt mỹ. Nó không hề bóng loáng hay sắc lạnh, mà mang một màu xám tro tĩnh tại. Trên thân kiếm, những đường vân kim loại đan xen phức tạp y hệt như những đường gân trên một chiếc lá vạn niên thanh, tỏa ra một luồng khí tức sinh mệnh sống động đến lạ thường. Vũ khí, vốn sinh ra để tước đoạt mạng sống, giờ đây lại mang hơi thở của sự hồi sinh.

Lão già đứng sững như trời trồng. Đôi mắt sắc lẹm của lão mở to, nhìn chằm chằm vào thanh kiếm, rồi lại nhìn luồng hào quang "Sinh Mệnh Liên Hoa" vẫn còn vương vấn trên ngón tay Minh. Đôi chân gân guốc của lão bỗng nhiên run rẩy.

Bịch.

Trước hàng ngàn con mắt sững sờ của giới thượng lưu kinh thành, vị cao nhân kiêu ngạo ấy bất ngờ quỳ sụp xuống mặt sàn gạch lạnh lẽo, hai tay run rẩy đón lấy thanh kiếm từ tay Minh. Hai dòng nước mắt tuôn rơi trên gò má nhăn nheo.

"Kiếm hữu mộc tâm, sinh sôi bất diệt..." Lão già gào lên, giọng nói vỡ vụn vì kích động. "Là thuật luyện khí của Công Tôn gia! Minh Phái… Minh Phái hóa ra vẫn chưa tuyệt tự!"

Cả sàn đấu giá tĩnh lặng như tờ, rồi bỗng chốc vỡ òa thành một trận sóng thần kinh hãi. Công Tôn Minh! Danh tính của kẻ kế thừa môn phái rèn đúc huyền thoại từng bị cho là đã diệt vong từ trăm năm trước, nay lại đường hoàng xuất hiện giữa kinh thành.

Hắn ngồi trên lô ghế VIP, nhâm nhi ngụm trà nguội ngắt, khóe môi khẽ nhếch lên. Diệp Lam ngồi bên cạnh, chớp đôi mắt trong veo nhìn màn kịch bên dưới. Bằng hữu của Lâm Phong này, quả nhiên không một ai là kẻ tầm thường. Khối Tinh Vẫn Thiết kia chắc chắn đã thuộc về Minh, nhưng cái giá phải trả là từ ngày mai, cả thiên hạ sẽ dồn ánh mắt về phía hắn. Cơn bão, thực sự đã bắt đầu nổi lên rồi.

0
Ủng hộ tác giả gamos các bạn thấy truyện hay và hợp gu thì ủng hộ mình gói mì tôm nhé <3 <3 <3