Chương 168: Bạn Mới
Cào Đêm Elias lao vút lên phía trên nhà hát. Không phải leo. Không phải bò. Lão phóng lên như một khối thịt bị nỗi đau ném khỏi mặt đất. Nhà hát lớn Memo vốn được xây trong lòng một hang động từng là mỏ khai thác xuyên qua ruột núi. Toàn bộ công trình dựng thành một ống trụ khổng lồ, cao đến mức chỉ cần ngẩng đầu nhìn lâu cũng đủ chóng mặt. Phía trên cùng là chiếc chuông khổng lồ treo giữa khoảng không đen ngòm. Vách đá, khung sắt, xà ngang và những tầng hành lang xoắn quanh thân ống trụ được dựng ra để khuếch đại âm thanh mỗi khi biểu diễn. Nếu không biết những gì đã xảy ra dưới nơi này, bất cứ ai nhìn thấy nó cũng phải thừa nhận một điều. Đây là một kỳ tích. Một kỳ tích đang bị bầy Cào Đêm xé nát từ bên trong.
Giữa lòng ống trụ ấy, Lyna và Bingo đang bám trên những thanh xà chằng chịt. Những thanh xà được dựng thành từng vòng lớn như vành bánh xe, tầng này chồng lên tầng khác. Từ mỗi vòng lại có vô số nan sắt tỏa vào tâm, nối với dây treo, ròng rọc, đèn sân khấu và những mảng gỗ cộng hưởng đã cũ. Ban đầu, chúng được tạo ra để đẩy âm thanh đi xa hơn, để tiếng hát từ sân khấu có thể trườn qua đá núi, chạm tới từng ghế ngồi, rồi dội ngược xuống như cảm xúc của cả nhà hát đang ôm lấy người biểu diễn. Một thiết kế thiên tài. Một kiểu thiên tài rất Memo. Đẹp, vĩ đại, và bây giờ thì cực kỳ tiện để chạy trốn khỏi một bầy quái vật đang bò lên từ địa ngục.
Bên dưới, tiếng móng cào vang khắp vách hang. Từ sân khấu, từ ghế khán giả, từ những lối đi xoắn quanh thân nhà hát, từng con Cào Đêm hung hãn tràn lên như một dòng nước đen biết gào. Chúng bám vào tường. Bám vào lan can. Bám vào khung sắt. Móng tay cong dài cắm vào đá, để lại từng vệt nứt trắng toác. Lyna dùng dây khí độc móc vào một thanh xà phía trên. Sợi dây xanh nhạt căng phựt, kéo nàng vọt lên như một mũi tên. Bingo ở bên cạnh cũng giơ cổ tay. Chiếc vòng ma thuật hắn đã chuẩn bị từ trước bật sáng, bắn ra một sợi dây mảnh có đầu móc sắc, đâm thẳng vào thanh xà cao hơn.
Keng.
Lực kéo giật mạnh đến mức mặt Bingo méo đi.
“Ái cái eo thái tử của ta!”
Sợi dây kéo hắn phóng lên, rồi tách khỏi thanh xà bằng một tiếng bật khô. Ánh sáng trên vòng tay mờ đi một nấc. Số lần sử dụng không còn nhiều. Bingo liếc xuống cổ tay, nuốt nước bọt.
“Tiền của ta, bao nhiêu tiền của ta.”
“Đau lòng thì nhảy xuống đi cho nhanh.”
“Chị hồ ly cho em tiền mua cái khác nha!”
“Một đấm một vàng nhé cưng.”
Bingo giật bắn người, miệng chỉ dám lầu bầu rồi lôi khẩu súng liên thanh từ túi ma thuật ra. Mặt hắn còn trắng bệch vì cú nôn lúc nãy, một bên mắt bầm tím, máu mũi chưa khô hẳn. Hắn vừa nâng nòng súng lên thì giọng Lyna đã chém ngang qua tiếng gào bên dưới.
“Xả hết đạn ra đi.”
Nàng im lặng một nhịp rất ngắn. Ánh mắt quét qua những thân hình đang bò lên từ bóng tối, qua những cái miệng rách toác, những móng tay cong dài, những thân xác không còn nguyên vẹn nhưng vẫn còn sót lại một điều gì đó giống con người.
“Nếu được thì bắn vào tay chân thôi. Chúng vô tội.”
Bingo khựng lại nhìn nàng. Vẻ láo lếu trên mặt hắn rơi xuống trong một thoáng. Rất ngắn. Gần như không đủ để ai nhận ra. Rồi hắn khẽ cười.
“Biết rồi, chị hồ ly đáng yêu của em!”
“Ai là của nhóc hả?”
Lyna búng một mũi kim khí độc sượt qua hông hắn. Bingo giật nảy người, suýt tuột tay khỏi dây kéo.
“Ái! Đánh lén đồng đội là phạm luật chiến tranh đó!”
“Bắn.”
“Rõ!”
Tiếng súng xé toạc khoảng không. Đạn ma lực rải xuống như mưa. Bingo vừa bám vào dây kéo vừa xả đạn xuống dưới, từng viên ghim vào tay, chân, vai và móng vuốt của đám Cào Đêm đang bò lên vách đá. Những thân hình méo mó rơi khỏi tường, đập xuống hàng ghế bên dưới, rồi lại lồm cồm bò dậy. Chúng không chết. Chúng chỉ chậm lại. Chỉ đủ để bầy phía sau dẫm lên chúng mà tiếp tục tràn lên. Lyna không đứng yên lấy một khắc. Nàng kéo dây khí độc, Bingo bắn móc. Cả hai nhảy lên vòng xà kế tiếp. Rồi vòng kế tiếp nữa. Một người nhẹ như khói độc. Một người bị vòng tay ma thuật kéo lên như bao hàng quý tộc bị ném khỏi xe ngựa. Vừa bay, vừa bắn. Vừa bắn, vừa mắng. Bên dưới họ, cả lòng nhà hát đang biến thành một cái giếng đầy móng vuốt.
“Đông như kiến thế này mà còn phải bắn nhẹ tay hả trời!”
Bingo nghiến răng, rút một quả bom điện, giật chốt bằng răng rồi ném thẳng vào cụm Cào Đêm đang bám quanh một cột đá bên dưới. Ánh điện nổ tung. Tia chớp xanh trắng bò qua vách hang, quấn lấy tay chân đám Cào Đêm, làm cơ thể chúng co giật dữ dội. Tiếng gào bị ép thành những âm thanh đứt đoạn. Một mảng lớn trên vách đá tạm thời trống ra, vừa đủ để Lyna kéo Bingo vượt qua. Nhưng chỉ trong vài nhịp thở, những cái bóng khác đã lấp đầy khoảng trống đó. Khoảng cách vẫn bị rút ngắn. Từng vòng xà một bị nuốt vào tiếng móng cào.
Lyna không nhìn chúng quá lâu. Mắt nàng vẫn khóa chặt vào Elias. Cào Đêm Elias đang lao lên cao hơn tất cả. Cơ thể khổng lồ của lão bám vào vách đá bằng những cái móng đã rách toạc. Mỗi lần lão cào xuống, cả mảng đá lớn bật tung, rơi lả tả xuống dưới như mưa vụn. Máu đen và ánh sáng méo mó chảy dọc theo lồng ngực bị xé nát của lão, để lại những vệt dài trên đá. Lyna nâng cung ngay trong lúc cơ thể còn đang bị dây khí độc kéo lên. Hai đầu lâu ở hai bên đầu cánh cung mở miệng. Khí độc trào ra, cuộn thành ba mũi tên xanh nhạt. Trong khoảnh khắc dây cung căng đến cực hạn, làn khí mềm như khói ấy đông lại, sắc lạnh và cứng như thép.
Vút.
Ba mũi tên xé gió lao đi. Một mũi ghim vào vai Cào Đêm Elias. Một mũi cắm vào cổ tay đang bám trên vách đá. Mũi cuối cùng xuyên qua lớp thịt nơi đầu gối méo mó của lão. Độc khí nổ bung, hóa thành những sợi dây mảnh quấn chặt quanh cơ thể khổng lồ kia. Elias khựng lại. Chỉ một chút. Chỉ đủ để vách đá quanh móng tay lão vỡ ra, đủ để thân hình khổng lồ trượt xuống vài thước, kéo theo bụi đá và máu. Nhưng ngay sau đó, lão gầm lên, cắm móng vào vách núi lần nữa rồi tiếp tục bò lên. Đám khí độc bám trên người lão bị ánh sáng bệnh hoạn dưới da đẩy phồng ra, rách từng mảng như vải mục.
Lyna cắn răng. Không đủ. Tên thường không giữ được lão. Nàng kéo thêm ba mũi tên nữa, lần này để mùi hương chết chóc trong cơ thể hòa vào khí độc từ hai đầu lâu. Mùi hương nhàn nhạt lan ra quanh xà ngang, ngọt đến nghẹt thở, đẹp đến mức khiến da đầu người ta tê đi. Bingo ở bên cạnh vừa bắn vừa quay phắt mặt đi.
“Đừng phả qua đây! Em không muốn bị bầm mắt nữa!”
“Nhóc còn dám nhắc lại hả?”
Lyna đáp lạnh, nhưng ánh mắt không hề rời khỏi Elias. Nàng bắn. Mũi tên khí xoáy xuống, đâm vào những điểm lão vừa dùng để bám. Mỗi phát bắn không nhằm giết, chỉ nhằm phá nhịp leo, ép lão khựng lại, ép lão lộ ra một khe hở đủ nhỏ để nàng và Bingo tiếp tục trèo lên trước khi cả lòng ống trụ biến thành ổ thịt đang bò. Nhưng phía dưới, đám Cào Đêm vẫn tràn lên. Phía sau, chúng bò kín vách đá. Phía trước, Elias vẫn tiến tới. Phía trên, chiếc chuông khổng lồ treo lặng im trong bóng tối, như một trái tim bằng đồng đang chờ được đánh thức.
Bất ngờ, vách đá phía trái nổ tung. Một mảng tường lớn bị bứt khỏi thân ống trụ, lao thẳng về phía Lyna. Nàng kịp quay đầu. Không đủ thời gian né. Làn hương chết chóc trào khỏi cơ thể nàng, mềm ra như nước, bọc quanh vai, ngực và cánh tay thành một lớp màn mỏng. Tảng đá đập vào lớp hương ấy, lực va chạm bị nuốt bớt, trượt đi một phần, nhưng phần còn lại vẫn đánh thẳng vào người nàng.
Ầm.
Lyna bị hất văng khỏi thanh xà. Máu bật khỏi môi, đỏ sẫm giữa làn hương xanh nhạt.
“Lyna!”
Bingo phóng tới. Vòng tay trên cổ tay hắn bắn móc vào một nan xà, kéo hắn lao ngang qua không trung. Hắn chụp lấy Lyna trong lúc nàng rơi xuống, ôm chặt nàng vào lòng rồi giật người, kéo cả hai vọt lên một thanh xà khác. Lyna còn chưa kịp thở đã nhận ra mình đang bị hắn ôm sát. Máu còn dính bên môi, mặt nàng thoáng đỏ lên vì đau, vì tức, và vì một thứ khó chịu hơn cả đau.
Ở phía dưới, Cào Đêm Elias ngẩng đầu. Một bàn tay khổng lồ của lão vẫn còn cắm trong mảng tường vừa bị xé rách. Chính lão đã ném nó. Không phải ném như con người. Lão bứt đá khỏi nhà hát như bứt một miếng thịt khỏi cơ thể mình, rồi quăng lên bằng tất cả nỗi điên loạn đang sôi trong xương. Bingo giữ Lyna bằng một tay, tay còn lại nâng súng bắn như điên về phía Elias.
“Ăn đạn đi, thằng cha bệnh hoạn!”
Đạn đập vào mặt, vai và cánh tay Cào Đêm Elias. Máu bắn ra. Ánh sáng méo mó dưới lớp da lão nhấp nháy. Nhưng lão chỉ khựng lại, rồi tiếp tục bò lên. Sau lưng lão, bầy Cào Đêm tràn theo, càng lúc càng gần, như cả thị trấn đã biến thành một cái miệng đầy răng đang ngước lên nuốt họ. Lyna chống tay lên vai Bingo, cố thở. Máu còn dính bên khóe môi. Ánh mắt nàng đảo xuống phía dưới, qua từng lớp Cào Đêm, qua từng cái miệng đang gào, từng bàn tay đang cào vào vách đá. Rồi nàng bỗng cất tiếng.
“Nhóc con.”
“Có em, chị hồ ly.”
“Đừng bắn tụi Cào Đêm muốn giết Elias.”
Bingo khựng nửa nhịp.
“Cái gì?”
“Đừng bắn chúng. Bắn những con đang cản chúng.”
Hắn kéo nàng phóng lên thêm một tầng xà, miệng chửi đổng.
“Cô ơi! Một đống như thế, biết con nào là con nào?”
Lyna bị kéo sát vào người hắn, mặt lại nóng lên. Nàng giơ tay đập mạnh vào đầu hắn.
“Vểnh cái tai lên, thằng ngu!”
Bingo thật sự vểnh tai. Một giây. Hai giây. Hắn cau mặt.
“Có nghe mẹ gì đâu ta!”
Bên dưới, tiếng gào của bầy Cào Đêm dội lên như sóng vỡ. Ban đầu tất cả hòa vào nhau, chỉ là một mớ âm thanh đứt đoạn, đau đớn, nghẹt thở.
“Trả lại cho tao.”
“Trả lại cho tao.”
“Trả lại cho tao.”
Bingo vừa bám xà vừa há miệng.
“Ừ, câu đó thì con nào cũng nói mà!”
“Nghe tiếp.”
Giữa tiếng gào hỗn loạn ấy, một cụm âm thanh khác bỗng trồi lên. Thô hơn. Điên hơn. Như răng nghiến vào nhau.
“Thằng chó Elias.”
Một con gào. Rồi thêm một con. Rồi cả một nhóm đang bò ở phía thấp bên phải đồng loạt há miệng.
“Thằng chó Elias!”
“Thằng chó Elias!”
“Thằng chó Elias!”
Bingo mở to mắt.
“Ô hô.”
Lyna lau máu bên môi, giọng khàn đi nhưng vẫn lạnh.
“Đúng rồi. Có một đám muốn giết Elias. Đừng bắn tụi nó.”
Bingo nhìn xuống. Quả thật, một nhóm Cào Đêm không lao thẳng lên phía Lyna và hắn. Chúng đang cắn, cào, kéo chân những con muốn bảo vệ Elias, đồng thời cố chen lên theo hướng Cào Đêm Elias đang bò. Chúng không tỉnh táo. Không phải đồng minh đúng nghĩa. Chúng chỉ là những nỗi đau khác, những ký ức khác, những con người bị xé nát nhưng vẫn còn đủ căm hận để nhận ra kẻ đã làm mình đau. Và trong tình huống này, như vậy là đủ.
“Khia khia khia.”
Lyna liếc hắn.
“Ngươi cười cái gì?”
“Hình như ta vừa có bạn mới.”
“Đừng nhận bạn giữa lúc sắp chết. Bắn đi.”
“Rõ!”
Bingo xoay người trên thanh xà, chuyển hướng nòng súng. Lần này hắn không bắn bừa vào cả bầy nữa. Hắn nhắm vào những con Cào Đêm đang cản đường nhóm gào tên Elias. Đạn rải xuống, mở từng khe hẹp giữa bầy quái vật. Nhóm Cào Đêm căm hận Elias lập tức chen vào, cắn xé, kéo giật, dùng chính cơ thể méo mó của chúng để níu chân những con khác. Lyna ổn định lại nhịp thở. Nàng đứng trên một thanh xà cong, một tay vịn dây khí độc, một tay nâng cung. Hai đầu lâu trên cung mở miệng. Khí độc phun ra, xoắn thành mũi tên. Nàng không còn bắn xuống bầy Cào Đêm nữa. Mỗi mũi tên của nàng đều nhắm vào Cào Đêm Elias: cổ tay, vai, đầu gối, những điểm bám, những khe hở dưới lớp ánh sáng bệnh hoạn. Nàng đang phá nhịp. Đang cản đường. Đang ép lão chậm lại thêm một chút. Một chút. Một chút nữa.
Bingo ở bên cạnh xả đạn như mưa.
“Thằng chó Elias!”
Bầy Cào Đêm phía dưới gào theo.
“Thằng chó Elias!”
Bingo càng cười lớn hơn.
“Khia khia khia! Nghe chưa, chị hồ ly! Tụi nó có gu đó!”
“Im miệng và bắn tiếp.”
Tiếng gào của Cào Đêm hòa với tiếng súng. Tiếng dây khí độc căng phựt hòa với tiếng móng cào đá. Tiếng tên của Lyna xé gió hòa với tiếng cười ngu si của Bingo. Giữa lòng ống trụ vĩ đại từng được xây để khuếch đại âm nhạc và cảm xúc, giờ đây chỉ còn một bản hợp xướng méo mó. Đạn. Tên. Máu. Tiếng chửi. Và một thái tử phương Nam đang cười như vừa tìm được ban nhạc đầu tiên trong đời mình.
“Khia khia khia! Bắn đẹp lắm, các người anh em của đôi ta!”
Lyna suýt trượt chân khỏi thanh xà.
“Đôi ta nào ở đây hả, thằng nhóc ngu ngốc kia?”
Bên dưới, nhóm Cào Đêm căm hận Elias tiếp tục lao vào bầy còn lại. Chúng bị đạp xuống. Bị cắn xé. Bị móng vuốt xé rách lưng. Nhưng mỗi lần ngã, chúng lại bám lên. Mỗi cái miệng rách toác vẫn gào cùng một câu.
“Thằng chó Elias!”
Nhờ chúng, đà tiến của Cào Đêm Elias chậm lại. Không nhiều. Nhưng đủ để Lyna và Bingo leo thêm một tầng. Đủ để chiếc chuông khổng lồ phía trên hiện rõ hơn trong bóng tối. Lyna quét mắt qua những xà ngang, dây treo, cột đá và những đường hẹp dẫn lên thân chuông. Nàng tìm đường. Tìm một khe hở. Tìm một nhịp sai trong cơn điên đang nuốt cả nhà hát. Bingo vừa leo vừa xả đạn đến mức nòng súng đỏ rực.
“Chị hồ ly!”
“Im. Bắn tiếp.”
“Không, ý em là nếu cái chuông đó rơi xuống thì sao?”
Lyna ngẩng lên. Trong khoảnh khắc ấy, nàng thấy những vết nứt đang bò dọc theo mảng đá giữ chiếc chuông khổng lồ. Và Cào Đêm Elias đang lao thẳng về phía đó. Nếu không nhanh hơn nữa, cả đám Cào Đêm bên dưới sẽ không phải thứ giết họ. Thứ giết họ sẽ là chính cái kỳ tích bằng đá, sắt và đồng này khi nó bắt đầu sụp xuống.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.