Chương 199: Bingo Và Doto
Máu vẫn chảy dọc theo người Doto, len qua lớp áo rách rồi nhỏ xuống mái ngói thành từng giọt đỏ sẫm. Bàn tay hắn khẽ run khi rút một mũi tiêm khác, cắm thẳng vào vùng da sát vết thương. Chất lỏng vừa bị đẩy hết, lớp thịt quanh đó lập tức co cứng lại, ép chặt mạch máu như một vòng kẹp. Máu ngừng chảy, nhưng vệt đỏ vẫn còn nguyên, không thể hòa vào màu mái nhà cùng phần còn lại của cơ thể.
Doto nhìn xuống bàn tay đang run của mình. Vùng da bị tiêm đã cứng như một mảnh giáp chết, gần như không còn cảm giác, đổi lại vết thương tạm thời bị khóa kín. Cơ thể này chỉ chịu được thêm vài mũi nữa. Dùng quá giới hạn, có lẽ hắn sẽ không cần đợi Bingo bắn, chính đống thuốc trong người cũng đủ tiễn hắn đi trước.
"Ta già thật rồi."
"Trước khi bọn chúng trả giá, ta sẽ không gục ngã."
Doto siết bàn tay, nhìn lớp máu đỏ không thể ngụy trang trên da. Hơi thở hắn khàn đi, nhưng ánh mắt vẫn lạnh và tỉnh. Tuổi tác có thể lấy đi sức chịu đựng, làm các khớp xương chậm nửa nhịp, khiến từng mũi tiêm trở thành một lần đánh cược. Nó chưa đủ tư cách bắt hắn quỳ xuống.
"Ta sẽ không."
Đoàng!
Một viên đạn xuyên thẳng qua mái nhà, xé tung lớp ngói ngay sát mặt Doto. Hắn nghiêng đầu tránh khỏi đường đạn, cả cơ thể trượt ngang như một cái bóng bị kéo khỏi mặt đất. Doto bò thêm hai bước, bàn chân vừa đặt xuống đã lập tức rời đi. Viên đạn tiếp theo phá thủng đúng nơi gót chân hắn vừa chạm.
Đoàng!
Doto đổi hướng. Mỗi lần tay chân chạm xuống mái nhà đều nhẹ đến mức gần như không tạo ra âm thanh. Ma lực vận chuyển dọc theo một cánh tay, dồn vào lòng bàn tay rồi bọc lấy nó thành một lớp màng mỏng. Bên trong lớp màng ấy là hàng trăm sợi ma lực được mài nhỏ đến mức gần như vô hình, đồng loạt bám vào từng kẽ ngói, phân tán trọng lượng và nuốt lấy chấn động.
Đó không còn là cách bò của một con người. Đó là nghệ thuật của một kẻ đã dành quá nhiều năm để bước vào phòng người khác mà không khiến họ tỉnh giấc. Thế nhưng mỗi khi bàn chân hắn vừa chạm xuống, viên đạn của Bingo lại xuất hiện đúng nơi đó. Đường đạn bám lấy hắn như thể thằng nhóc bên dưới đang nhìn xuyên qua cả mái nhà.
Đoàng!
Mái ngói vỡ tung sau gót chân Doto. Hắn nheo mắt, tiếp tục lướt đi mà không để cơ thể dừng quá một nhịp. Ngay cả Cào Đêm cũng chỉ phát hiện ra hắn khi khói thuốc loãng đi hoặc máu chảy quá nhiều. Bingo không thể nghe thấy những tiếp xúc đã bị lớp màng ma lực gần như nuốt sạch.
Vậy nó đang nhìn thấy thứ gì?
Doto bất ngờ bật thẳng lên cao. Trong khoảnh khắc cơ thể rơi xuống, lượng ma lực gấp gần mười lần bình thường dồn cả vào một bàn tay. Hắn chống tay xuống mái nhà, dựng toàn bộ thân người lên trên một điểm duy nhất. Lần tiếp xúc ấy nặng hơn, rõ hơn, gần như cố tình đưa cho Bingo một mục tiêu hoàn hảo.
Đoàng!
Phập.
Viên đạn bắn trúng chính giữa lòng bàn tay nhưng không xuyên qua. Đầu đạn mắc kẹt giữa lớp màng ma lực đặc quánh, bị hàng trăm sợi ma lực quấn chặt như một con côn trùng rơi vào mạng nhện. Doto vẫn đứng bằng một tay trên mái nhà, cơ thể bất động giữa ánh sáng ban ngày. Không thêm viên đạn nào được bắn lên.
Rồi tất cả chìm vào im lặng.
Bên dưới căn nhà, Bingo ngẩng đầu nhìn trần gỗ đã bị bắn thủng lỗ chỗ. Qua Kính đặc chế của Meomeo, những dao động truyền qua mái ngói, tường gạch và khung gỗ được mô phỏng thành các vệt sáng mảnh phủ lên tầm nhìn của chính hắn. Giờ đây chúng đã biến mất. Không viên ngói nào lún xuống, không vệt máu nào trượt đi, cũng không còn dấu hiệu cho thấy Doto đang bò.
Lão chết rồi sao?
Không.
Cuộc đời Bingo chưa từng rộng lượng đến mức tự tay giết hộ hắn một kẻ thù. Hắn lách người qua sợi dây của chiếc bẫy đầu tiên, đặt mũi chân xuống khoảng trống nhỏ giữa hai viên đá ma lực. Mọi động tác đều phải nhẹ, bởi chỉ cần lệch nửa bước, người bị nổ tung trong căn nhà này sẽ không phải Doto. Căn nhà hiện có hai kẻ muốn giết Bingo, một kẻ ở trên mái và một kẻ là chính Bingo của vài phút trước.
Mỗi lần hắn hít vào, phần xương sườn gãy lại cắm sâu thêm một chút vào lồng ngực. Cơn đau chạy dọc sống lưng, kéo theo nhịp tim đập loạn đến mức hắn có cảm giác Doto chỉ cần áp tai xuống mái nhà là nghe thấy. Máu từ vết rách bên hông tiếp tục nhỏ xuống sàn, để lại một đường đỏ kéo dài phía sau. Hắn nép vào góc tường, nâng khẩu súng lên và nhìn viên đá xám đục trên chiếc nhẫn bảo hộ đã cạn sạch năng lượng.
Một vệt dao động nhỏ xuất hiện ở góc trái Kính đặc chế.
Đoàng!
Bingo lập tức bóp cò. Viên đạn xuyên qua tường, bay ra ngoài nhưng không trúng thứ gì. Một vệt khác xuất hiện bên phải. Hắn xoay súng và bắn tiếp, nhanh đến mức cánh tay đau nhói vì giật ngược.
Đoàng!
Lại trượt. Lần này, ba dấu hiệu cùng xuất hiện ở ba vị trí khác nhau, một trên mái hiên, một sát cửa sổ và một trên bức tường phía sau. Chúng gần như đồng thời, không đủ thời gian để một con người di chuyển giữa cả ba nơi. Bingo không bắn vào bất kỳ điểm nào, hắn xoay nòng súng về khoảng trống nằm giữa rồi siết cò.
Đoàng!
Xoảng!
Cửa sổ bên cạnh vỡ tung. Một mũi tiêm xuyên qua lớp kính, lao thẳng về phía âm thanh phát súng vừa vang lên. Bingo nghiêng người nhưng không kịp tránh hoàn toàn, đành dùng thân súng đập ngang. Kim tiêm va vào nòng súng, lệch hướng trong gang tấc rồi cắm phập vào chiếc bàn phía sau.
Ầm!
Chiếc bàn bị xé nát. Mảnh gỗ bay xuyên qua căn phòng, cắm vào tường và trần nhà như những lưỡi dao cùn. Một mảnh quệt qua má Bingo, để lại đường rách nóng rát, còn sức ép đập vào lồng ngực khiến máu trào lên miệng. Hắn cắn răng, thò tay vào túi và lôi ra quả bom cuối cùng.
Cảm ơn.
Cuối cùng cũng tới lúc dùng món đồ duy nhất còn đủ sức giết cả hai người. Bingo giật chốt rồi ném quả bom qua cửa sổ, sau đó úp người xuống sàn và ôm lấy đầu. Tiếng nổ dựng cả căn nhà lên khỏi nền trong một khoảnh khắc. Những chiếc bẫy gần đó đồng loạt rung mạnh nhưng may mắn chưa bị kích hoạt.
Ầm!
Không có tiếng hét. Không có xác người rơi xuống. Chỉ có một vùng méo mó xuất hiện trong Kính đặc chế, đang bò ngang qua bức tường bên ngoài. Cơ thể Doto gần như hòa hoàn toàn vào màu gạch, nhưng mỗi lần hắn di chuyển, vệt máu đỏ không thể ngụy trang lại kéo thành một đường mảnh phía sau.
Doto không còn bò chậm để dò đường. Bốn chi của hắn bám lấy mặt tường, kéo cả cơ thể lao đi như một con tắc kè thực sự. Những vệt dao động liên tục sáng lên trong tầm nhìn Bingo, và tiếng súng bên trong căn nhà bám sát từng điểm chân hắn chạm xuống. Mảng tường phía sau Doto liên tục nổ vụn, nhưng không viên nào chạm được vào da hắn.
Đoàng!
Đoàng!
Sau nửa vòng căn nhà, Doto bất ngờ buông cả bốn chi. Cơ thể hắn rơi xuống đất ở một khoảng cách khá xa, đầu gối chỉ khẽ chùng trước khi đứng thẳng lại. Hắn thở ra một hơi khói dài, để làn khói xám trườn quanh cổ rồi tan vào không khí. Qua những lần thử, Doto đã bắt đầu hiểu giới hạn của chiếc kính.
"Có vẻ thằng nhóc không nhìn được âm thanh quá xa."
Ma lực lập tức ép xuống cả hai tay và hai chân Doto. Những sợi ma lực mỏng trong lớp màng bám dồn lại, siết quanh cơ bắp và khớp xương. Phần ma lực dưới lòng bàn chân xoắn chặt thành hai chiếc lò xo vô hình, nén cơ thể hắn xuống thấp. Khi chúng bật tung, Doto phóng vọt lên cao, lao thẳng về phía bức tường cạnh cửa sổ.
Ngay trước khi chạm vào mặt gạch, hai bàn tay đã nén sẵn ma lực đồng loạt mở ra. Hai viên đạn ma lực bị bắn khỏi lòng bàn tay, lao về hai hướng khác nhau rồi va mạnh vào mái hiên và bức tường đối diện. Doto bám vào tường ngay sát cửa sổ, tạo ra chấn động thứ ba. Kính đặc chế lập tức phủ ba vệt sáng lên tầm nhìn của Bingo.
Ba vị trí.
Một khoảnh khắc.
Bingo xoay súng về phía vệt sáng rõ nhất rồi bóp cò.
Đoàng!
Trượt rồi. Doto lập tức xoay người theo hướng tiếng súng, bàn tay phóng thẳng một mũi tiêm qua ô cửa sổ. Hắn không biết Bingo ở đâu, chỉ nhắm vào nơi âm thanh vừa phát ra. Mũi tiêm xuyên qua lớp kính vỡ, lao sâu vào căn phòng và cắm phập vào một chiếc bẫy đang treo giữa hai sợi dây gần trần nhà.
Phập.
"Con mẹ anh."
Ầm!
Chiếc bẫy nổ tung. Sóng xung kích giật đứt những sợi dây xung quanh, làm hai viên đá ma lực va mạnh vào nhau. Một chiếc bẫy khác lập tức sáng lên, kéo theo chiếc thứ ba bật khỏi vách tường. Doto chỉ muốn bắn vào nơi phát ra tiếng súng, nhưng căn nhà này rõ ràng cũng muốn giết Bingo không kém.
Ầm!
Rắc!
Ầm!
Cả tầng nhà rung chuyển. Lửa, mảnh gỗ và những viên bi kim loại quét ngang căn phòng, buộc Bingo úp người xuống sàn, hai tay che đầu. Một mảnh sắt bay sượt qua gáy, còn sức ép nện xuống phần xương sườn gãy khiến hắn bật ho, máu bắn thành một vệt đỏ trước mặt. Những chiếc bẫy hắn dành để giết Doto đang lần lượt quay sang đòi mạng chính chủ nhân của chúng.
Bingo nằm bò giữa khói bụi, khẩu súng vẫn bị siết cứng trong tay. Một bên tai hắn ù đặc, Kính đặc chế liên tục chớp những vệt dao động hỗn loạn do căn nhà đang sụp tạo ra. Chỉ một mũi tiêm bắn theo tiếng súng đã biến toàn bộ nơi này thành một đống âm thanh giả, che khuất dấu vết thật của Doto. Ở lại một chỗ lúc này chẳng khác nào nằm ngay ngắn rồi tự kéo chăn chờ mũi tiêm tiếp theo.
"Mẹ nó."
Phải di chuyển.
Không được đứng yên một chỗ.
Bingo chống khuỷu tay, kéo cơ thể về phía căn bếp. Hắn bò qua những sợi dây còn nguyên, lách giữa hai viên đá ma lực đang chớp tắt rồi quơ tay vào đống đồ đổ vỡ. Những ngón tay chạm phải một chiếc nồi sắt lớn, hắn lập tức kéo nó xuống và dựng ngay trước người như một tấm khiên. Không đẹp, không oai, nhưng nếu một mũi tiêm bay tới, ít nhất thứ bị tiêm trước sẽ là bữa tối của căn nhà này.
Bingo nép sau chiếc nồi, nín thở chờ đợi. Máu vẫn chảy dưới đầu gối, nhưng hắn không bò thêm nữa. Hắn ném chiếc chén sang góc bếp, để tiếng va đập thay mình báo một vị trí khác, rồi tiếp tục chờ đợi.
Ba vị trí.
Bắn chỗ nào đây?
Doto không cho hắn thời gian suy nghĩ. Cơ thể đang bám trên tường bất ngờ bật ngược ra ngoài, lao xa khỏi căn nhà rồi tiếp đất giữa khoảng trống. Những đường dao động trong Kính đặc chế mờ đi gần như ngay lập tức. Bingo siết tay quanh báng súng, cố giữ hơi thở không biến thành tiếng rên.
"Sắp rồi. Tập trung nào, Bingo."
Ở phía ngoài, Doto hạ thấp người. Ma lực lại ép xuống hai chân, xoắn chặt dưới lòng bàn chân như hai chiếc lò xo. Hắn bật lên, đồng thời vung tay phóng hai viên đạn ma lực về hai hướng khác nhau. Ba vệt dao động một lần nữa cùng sáng lên trong tầm nhìn Bingo.
Cạch!
Một bên trái. Một bên phải. Một đang tiến sát căn nhà. Doto có thể tạo tiếng động giả ở bất cứ đâu, nhưng muốn ném mũi tiêm vào trong, cơ thể thật vẫn phải xuất hiện tại nơi có đường bắn.
Bingo không chọn âm thanh.
Hắn chọn nơi đối thủ buộc phải đứng.
Đoàng!
"A!"
Viên đạn xuyên qua bàn tay Doto. Máu bắn khỏi mu bàn tay, lớp màng ma lực rách toạc, khiến hắn mất điểm bám và rơi mạnh xuống đất. Cơ thể Doto lăn qua lớp bụi rồi lập tức chống ba chi còn lại bò xa khỏi căn nhà trước khi phát súng tiếp theo kịp vang lên. Hắn dừng sau một bức tường thấp, nhìn lỗ thủng giữa lòng bàn tay.
May mắn sao?
Không.
Doto ngẩng đầu về phía căn nhà. Bingo đã hiểu hắn cần một góc đủ thẳng để ném mũi tiêm, vì vậy hai âm thanh giả không còn quan trọng. Thằng nhóc không đoán một trong ba vị trí, nó chờ vị trí duy nhất có thể giết được mình. Một cách nghĩ đơn giản, bẩn thỉu và khó chịu đến mức Doto không thể xem thằng nhóc ấy là con mồi nữa.
"Thằng nhóc này."
"Vậy thì tạo thêm vài cái lỗ trước."
Doto rút thêm một mũi tiêm, cắm vào vùng da gần bàn tay bị xuyên thủng. Cơ thịt quanh vết thương lập tức co cứng, ép máu ngừng chảy. Các ngón tay vẫn run, nhưng ít nhất chúng còn cử động được. Hắn kẹp những mũi tiêm mới giữa các ngón tay và nhìn lại bốn mặt căn nhà.
Loại phát nổ dường như đã không còn nhiều, hoặc Doto không muốn lãng phí chúng. Những mũi còn lại chứa thứ chất lỏng đục màu, chỉ cần chạm vào gỗ và đá đã bắt đầu sủi bọt. Mũi đầu tiên cắm vào bức tường phía trước, chất lỏng tràn ra và ăn xuyên qua gạch như axit đổ lên thịt mềm. Chỉ trong vài giây, một lỗ thủng lớn bằng nắm tay đã mở ra.
Xììì!
Vút! Vút! Vút!
Các mũi tiêm tiếp theo lần lượt ghim vào bốn mặt căn nhà. Tường gạch sủi bọt, gỗ chuyển đen rồi chảy nhão, tạo thành hàng loạt lỗ thủng ở những độ cao và góc bắn khác nhau. Từ một cửa sổ duy nhất, Doto đang biến cả căn nhà thành một cái rổ. Mỗi lỗ mới đều là một đường kim có thể chạm tới Bingo mà không cần Doto bước vào vị trí cũ.
Bên trong, Bingo vẫn ngồi nguyên sau chiếc nồi sắt. Hắn không bò tiếp, bởi Doto vừa biết vị trí của hắn qua tiếng súng và lão sẽ không nghĩ hắn còn ở đây. Ở lại vị trí cũ, thứ tưởng như ngu xuẩn nhất, có thể trở thành lợi thế cuối cùng. Có điều lợi thế ấy đang ngày càng giống một cách chết sáng tạo.
Một lỗ thủng xuất hiện bên trái. Rồi bên phải. Rồi phía sau lưng. Ánh sáng ban ngày xuyên qua căn nhà thành từng cột mỏng, và mỗi cột đều có thể trở thành đường bay của một mũi tiêm.
"Lão đang tạo lỗ để ném kim sao?"
Một lỗ nữa mở ra ngay trên đầu. Bingo từ từ kéo chiếc nồi sắt lên cao hơn, nhìn những giọt chất ăn mòn chảy xuống ngay trước mũi giày. Ban đầu còn là ba vị trí, một viên đạn và một phần ba cơ hội sống. Giờ Doto đang tự tay đục thêm cửa để sửa luật chơi.
"Mẹ nó. Cho người ta một phần ba cơ hội rồi còn chơi trò này."
Đúng là nhà cái.
Thấy con bạc sắp đoán trúng thì lập tức đổi bàn.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.