Lời Nguyền

Chương 200: Mời Thuốc

Đăng: 28/08/2026 10:18 3,031 từ 2 lượt đọc

Bác sĩ Doto chậm rãi thở ra một làn khói thuốc. Ma lực dồn xuống tay và chân, căng những sợi cơ già nua dưới lớp da tái nhợt. Hắn đạp mạnh vào tường, thân thể bật lên như một chiếc lò xo vừa được tháo chốt. Chuyển động thật cùng hai viên đạn ma lực tách về ba hướng, tạo ra ba vị trí trong cùng một khoảnh khắc.

Không có tiếng súng.

Bingo không bắn.

Doto đáp lên mái hiên, bàn tay lành bám vào tường. Hắn bò quanh căn nhà, đôi mắt liên tục dò qua những lỗ thủng vừa được axit khoét trên mái và bốn mặt tường. Mỗi khe hở là một đường nhìn, mỗi đường nhìn là một vị trí có thể giết người. Nhưng bên trong chỉ có bụi gỗ, khói thuốc súng và những mảng bóng tối bị chia vụn.

Thằng nhóc lại dùng ảo ảnh sao? Không. Nó đang trốn. Cái tủ, chiếc nồi sắt khi nãy, hoặc dưới chân cầu thang. Ba chỗ, và chỉ một chỗ có người.

Doto buông người khỏi bức tường, phóng ra ngoài rồi lập tức bắt đầu một vòng tấn công mới. Ba chấn động lại xuất hiện gần như đồng thời, kéo những vệt sáng trên Kính đặc chế về ba hướng khác nhau. Bingo vẫn không bắn. Hắn ép toàn bộ cơ thể sau chiếc nồi sắt lớn, co người đến mức hai đầu gối gần chạm vào ngực, cố giấu từng phần cơ thể khỏi những góc nhìn xuyên qua tường.

Một chiến thuật cực kỳ cao cấp.

Núp sau nồi.

Một mũi tiêm lao qua lỗ thủng trên tường, xé gió bay thẳng về phía chiếc tủ. Doto không cần nhìn thấy Bingo, hắn chỉ cần loại dần những nơi có thể giấu người. Mũi tiêm cắm vào cánh tủ rồi phát nổ, xé tung gỗ vụn khắp căn bếp. Ngay khi cánh tay ném kim của Doto lộ ra khỏi góc tường, Bingo nghiêng súng khỏi mép nồi, dồn ma lực vào nòng rồi bóp cò.

Ầm!

Đoàng!

Viên đạn xuyên qua bức tường, cắt ngang sườn Doto. Hắn xoay người giữa không trung, tránh được phần lớn quỹ đạo, nhưng một đường máu vẫn bị xé mở trên bụng. Chỉ là vết cắt nông, may mắn cho hắn. Hoặc không may, vì giờ Doto đã biết chính xác Bingo vẫn còn đủ tỉnh táo để đọc đường ném của mình.

Doto bật ra xa, biến mất khỏi các lỗ quan sát. Bingo cũng thu súng về, lại co người sau chiếc nồi như chưa từng ló ra. Hơi thở mắc lại trong lồng ngực gãy, mỗi lần hít vào đều khiến xương sườn cọ vào thịt. Hắn cắn răng, giữ im cả tiếng rên, còn bàn tay lặng lẽ lần xuống túi áo.

Ba tiếng động lại vang lên quanh căn nhà. Doto bò dọc theo bức tường lần nữa, nhìn qua từng lỗ thủng và loại bỏ những khoảng trống không còn đủ che một cơ thể. Chiếc tủ đã bị phá. Chỗ sau nồi và chân cầu thang là hai nơi cuối cùng.

Hắn phóng khỏi mặt tường, bắt đầu vòng tấn công thứ ba. Ma lực nén dưới bàn chân bật tung, đưa cơ thể hắn lên mái nhà, còn hai viên đạn ma lực bắn sang hai hướng để tạo thêm hai chấn động giả. Lần này Bingo bắn.

Đoàng!

Tiếng súng phát ra ngay dưới chân cầu thang.

Không có viên đạn nào chạm vào Doto, nhưng hắn không cần nó phải chạm. Cánh tay vung xuống tức khắc, mũi tiêm nổ xé qua lỗ tường, lao thẳng về nơi tiếng súng vừa vang lên.

Bùm!

Cầu thang nổ tung. Gỗ gãy đổ xuống, bụi trắng tràn khắp căn nhà. Ngay trong khoảnh khắc Doto dồn ánh mắt và phản xạ về phía vụ nổ, một nòng súng khác thò ra khỏi mép chiếc nồi.

Đoàng!

Cùng lúc đó, một tiếng súng thứ hai lại vang lên dưới chân cầu thang.

Không phải Bingo.

Là một viên đá ghi âm hắn đã ném sang đó trong lần bắn trước.

Doto quay đầu.

Chậm nửa nhịp.

Viên đạn xuyên qua bụng hắn.

Viên đạn thật đâm xuyên lớp cơ bụng Doto rồi mắc lại gần xương sườn phía sau. Máu phun khỏi miệng hắn, cơ thể bị lực đạn kéo giật về sau. Hai chân vẫn kịp đạp lên mái ngói, phóng hắn ra khỏi phạm vi căn nhà trước khi Bingo có thể bắn thêm. Doto đáp xuống một bức tường phía xa, một tay ôm bụng, máu nhỏ qua những ngón tay đã bắt đầu run lên vì thuốc.

Bên trong căn bếp, Bingo vẫn nấp sau chiếc nồi. Nòng súng còn bốc khói, gương mặt hắn trắng bệch vì đau, nhưng khóe miệng đã nhếch lên một chút. Giọng Doto vang qua một lỗ thủng trên tường, lọt vào căn bếp cùng mùi khói thuốc. Lần này, trong giọng hắn không còn chút khinh thường nào.

"Giỏi lắm, nhóc con."

Doto ép ma lực thành những sợi chỉ mảnh, luồn chúng vào vết thương trên bụng. Chúng quấn lấy đầu đạn nằm sâu trong thịt, chậm rãi kéo nó ngược ra ngoài. Viên đạn rơi xuống mái ngói với một tiếng leng keng nhỏ, kéo theo một dòng máu nóng. Hắn nghiến răng, cắm thêm một mũi thuốc quanh miệng vết thương, để lớp cơ thịt lập tức co cứng và khóa máu bằng một cơn đau khiến nửa bụng mất sạch cảm giác.

Thằng nhóc láu cá thật. Doto nhìn viên đạn nằm giữa vũng máu, bất giác nhớ tới một thời điểm không tồn tại. Một thời điểm mà hắn và Bingo có thể đã gặp nhau trước khi Memo biến thành thứ này, trước khi mọi người đứng về hai phía của cùng một vết thương. Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện đã bị hắn bóp tắt.

"Nếu gặp nhau sớm hơn, có lẽ..."

"Haizz. Bỏ đi."

Hắn rút một điếu thuốc mới, châm lửa rồi hít thật sâu. Khói thuốc tràn xuống phổi, trộn cùng mùi máu, thuốc sát trùng và phần mô đang chết cứng dưới da. Doto ngửa mặt nhìn bầu trời ban ngày phía trên Memo, nơi ánh sáng vẫn trong đến mức gần như vô tội. Đời là thế, nó thường sáng đẹp nhất vào lúc người ta sắp giết nhau.

Một vòng tấn công mới bắt đầu.

Doto bọc quanh một mũi tiêm nổ bằng lớp ma lực mỏng đến mức gần như không thể nhìn thấy. Lần này, hắn không đợi bản thân bật lên mới ném. Mũi tiêm được phóng đi trước, chui qua một lỗ thủng trên tường rồi đâm vào vách gỗ gần chiếc nồi sắt. Ngay sau đó, Doto nén ma lực dưới chân, phóng lên mái nhà, đồng thời tạo ba chấn động ở ba vị trí khác nhau.

Ba tiếng động vang lên.

Lớp ma lực quanh mũi tiêm co lại như một sợi gân bị kéo căng. Mũi tiêm bật khỏi bức tường, rơi xuống ngay sau lưng Bingo trước khi hắn kịp nhận ra đường bay đã đổi hướng. Vụ nổ hất hắn văng khỏi chiếc nồi, xoay ngang giữa căn bếp rồi sượt qua một sợi dây bẫy chỉ cách lưng chưa đến nửa gang tay. Lệch thêm một chút, hắn đã tự kích hoạt món đồ chơi do chính mình đặt.

Bùm!

Một cái chết rất Bingo. Hung thủ còn chưa kịp nhận công, nạn nhân đã tự xử lý phần còn lại. May cho hắn, hôm nay vận may vẫn còn đủ mất nết để không cho chuyện ấy xảy ra. Bingo đập mạnh xuống nền, ho ra máu rồi lăn sang bên trước khi mũi tiêm tiếp theo kịp xuyên qua chỗ hắn vừa nằm.

Doto chạy quanh căn nhà với tốc độ chóng mặt, nhìn xuyên qua từng lỗ thủng trên tường và mái để lùng theo bóng Bingo giữa gỗ vỡ, khói bụi và các góc chết. Bingo vừa chống được một đầu gối đã giương súng bắn trả. Cùng lúc đó, hắn ném hai viên đá nhỏ về hai hướng khác nhau trong căn nhà. Hai viên đá ghi âm cuối cùng.

Mỗi khi súng thật khai hỏa, hai viên đá lập tức phát lại tiếng nổ vừa thu được. Một phát bắn thật, hai tiếng súng giả, ba vị trí cùng xuất hiện giữa tiếng gỗ gãy, kim loại rơi và những vụ nổ còn âm ỉ. Các vệt sáng trên Kính đặc chế phủ kín tầm nhìn Bingo, chồng chéo đến mức gần như biến căn nhà thành một mạng lưới hỗn loạn. Doto không thể còn dựa vào âm thanh để biết chính xác viên đạn được bắn ra từ đâu.

Đoàng!

Đoàng!

Đoàng!

Doto đổi hướng trên mái nhà. Một viên đạn xuyên qua đúng nơi hắn vừa định đáp xuống, nhưng hắn uốn người tránh được, bàn tay bám lấy mép tường rồi trườn sang bên như một con rắn. Từ trên cao, hắn liên tục ném những mũi tiêm nổ vào trong. Có mũi vừa chạm tường đã nổ tung, có mũi đập vào gỗ rồi rơi xuống nền, nằm im như đã hỏng.

Bingo không tin.

Qua Kính đặc chế, hắn vẫn nhìn thấy lớp ma lực mỏng bám quanh những mũi tiêm nằm rải rác. Có những sợi kéo dài ra ngoài tường, mờ đến mức chỉ hiện lên khi ánh sáng trên tròng kính đổi góc. Doto không ném hụt. Hắn đang gài bom.

Bingo vừa bắn vừa lùi, tránh những sợi dây bẫy của chính mình, những hố nổ và cả các mũi tiêm đang nằm im trên nền. Mỗi bước chân đều phải chen vào một khoảng trống ngày càng nhỏ. Chiếc tủ đã biến thành gỗ vụn, cầu thang bị phá nát, còn chiếc nồi sắt nằm lăn giữa căn bếp, méo mó đến mức không còn che nổi nửa người. Doto tiếp tục rải mũi tiêm, chậm rãi khép căn nhà lại quanh hắn.

Ngay khi chiến thắng tưởng như đã nằm trong tay Doto, một viên đạn xé ngang trước mặt hắn. Lớp da trên gò má bị cắt mở, máu bật thành một đường mảnh. Hắn lập tức lao vút sang bên, nhưng phát súng tiếp theo đã xuyên qua mái nhà, cào dọc theo hông. Doto bám lại trên tường, mắt hẹp đi.

Không đúng. Bingo không còn bắn bừa.

Nhịp bắn của thằng nhóc đã chậm hơn, nhưng mỗi viên đạn đều xuất hiện đúng lúc Doto chuẩn bị giảm tốc, đổi hướng hoặc ném thêm một mũi tiêm nổ. Bingo không cố bắn trúng cơ thể đang di chuyển. Hắn bắn vào những khoảnh khắc cơ thể ấy buộc phải ngừng một việc để bắt đầu việc khác. Nó đã thay đổi cách bắn, và quan trọng hơn, nó đang nhìn thấy thứ mà Doto không biết.

Doto không hiểu Bingo xác định vị trí bằng cách nào. Hắn cũng không còn thời gian để hiểu. Cơ thể già nua đã mất quá nhiều máu, số thuốc còn chịu được chẳng còn bao nhiêu, còn mỗi lần dừng lại đều biến thành một cơ hội cho viên đạn kế tiếp. Không quan trọng, vậy thì tăng tốc.

Ma lực tràn khỏi không gian linh hồn của Doto, phủ thẳng lên toàn bộ cơ thể. Hắn không còn ép nó thành lớp màng bám mỏng để phân tán trọng lượng và triệt tiêu tiếng động. Những sợi ma lực chui sâu vào từng bó cơ, siết quanh gân và mạch máu, cưỡng ép cơ thể già nua hoạt động vượt quá giới hạn tự nhiên. Các cơ bắp phồng lên dưới lớp da, còn mỗi nhịp tim đều như bị một mũi kim đâm xuyên.

Vút!

Doto không bò nữa. Hắn nhảy trên tường.

Mỗi lần bàn chân chạm vào mặt gỗ, ma lực trong cơ bắp lập tức co rút rồi bắn cơ thể hắn sang hướng khác. Tốc độ tăng vọt, dữ dội và thô bạo hơn trước. Đổi lại, từng mạch máu nhỏ trong tay chân bắt đầu vỡ ra, nhuộm đỏ lớp da bên dưới. Tiếng va chạm vang rền quanh căn nhà, nhưng giờ im lặng đã không còn giá trị bằng việc khiến Bingo không kịp bóp cò.

Bingo vẫn bắn xuyên tường và mái nhà. Hắn dường như biết Doto đang ở đâu, nhưng biết không có nghĩa là bắt kịp. Những viên đạn chỉ đuổi theo tàn ảnh, phá tung mái ngói và cắt được vài vết nông trên cơ thể hắn. Doto lao tới góc tường cuối cùng chưa bị gài bom rồi bám ngược người lên vách, ngay phía trên khoảng trống mà Bingo vừa bước vào. Doto mỉm cười.

"Nhóc thua rồi."

Trên đầu ngón tay hắn là một sợi ma lực mỏng. Đầu còn lại nối với mũi tiêm nổ đang nằm im trên nền nhà. Doto khẽ kéo tay, để mũi tiêm lăn qua đống gỗ vụn rồi chui đúng vào khoảng trống dưới chân Bingo. Bingo định nhảy ra, nhưng khoảng cách giữa hắn và vùng an toàn đã dài hơn tốc độ của một cơ thể gãy xương.

Muộn rồi.

Giọng Doto vang qua lỗ thủng trên tường, lọt thẳng vào tai hắn.

"Xin lỗi, nhóc."

Bùm!

Cả căn nhà chấn động. Mũi tiêm đầu tiên phát nổ, kéo theo những mũi nằm gần đó. Từng vụ nổ nối tiếp nhau, xé tung nền gỗ, tường nhà và mái ngói. Lửa cùng khói bụi nuốt trọn căn bếp, sau đó lan sang tất cả những vị trí Doto đã cố ý rải bom từ trước.

Một vụ.

Hai vụ.

Rồi cả chuỗi phát nổ.

Ngay khoảnh khắc căn nhà bị ánh lửa nuốt chửng, vòng sáng quanh Bingo lóe lên. Cơ thể hắn biến mất khỏi khoảng trống đầy mũi tiêm, còn Alex 01 xuất hiện đúng nơi hắn vừa đứng. Vòng bảo hộ quanh con chuột cao bồi căng rộng, nhận trọn sóng nổ đang ép xuống từ mọi phía. Cùng lúc đó, bên ngoài căn nhà, một bóng người hiện ra ngay sau lưng Doto.

Doto vẫn đang bám trên tường.

Bingo đứng dưới đất, phía sau hắn.

Giọng Bingo vang sát bên tai Doto.

"Xin lỗi."

Đùng!

Doto chỉ kịp xoay vai. Viên đạn bọc ma lực lao thẳng vào lưng, xuyên lệch qua lồng ngực, phá gãy một đoạn xương sườn rồi thoát ra phía trước trong một dòng máu đỏ, sượt khỏi tim trong gang tấc. Hai bàn tay hắn mất lực, cơ thể rời khỏi bức tường và rơi mạnh xuống đất. Ma lực kích thích cơ bắp tắt ngấm ngay khi hắn chạm nền.

Máu trào khỏi miệng Doto. Cơ thể già nua co giật vì phản lực của chính sức mạnh hắn vừa ép vào nó, còn lớp da ngụy trang chớp tắt vài lần rồi bong ra như màu vẽ bị nước rửa trôi. Thuốc hóa tắc kè đã hết tác dụng. Doto hiện ra hoàn toàn giữa ánh sáng ban ngày của Memo.

Hắn chống khuỷu tay xuống đất, cố xoay nửa người lại. Bingo đang đứng ngoài căn nhà, ngay phía sau nơi hắn vừa rơi xuống, nòng súng chĩa thẳng vào giữa ngực. Phía trong đống đổ nát, Alex 01 chậm rãi bò khỏi lửa và khói, vòng bảo hộ quanh thân đã nứt gần hết nhưng vẫn chưa tắt. Đến lúc ấy, Doto mới hiểu cú hoán đổi đã xảy ra ngay trong khoảnh khắc chuỗi bom phát nổ.

Kính đặc chế đã chuyển một phần sang góc nhìn của Alex 01, ngay khi nó bò lại gần căn nhà. Hai viên đá ghi âm chỉ làm rối tiếng súng, còn con chuột cao bồi nằm ngoài căn nhà mới là con mắt theo dõi từng lần hắn bám tường, đổi hướng và giảm tốc. Khi bom nổ, Bingo đổi vị trí với nó, đẩy Alex 01 vào trong biển lửa để vòng bảo hộ nhận lấy vụ nổ. Còn thằng nhóc xuất hiện ở nơi duy nhất Doto không còn quan sát.

Phía sau lưng hắn.

Doto siết chặt bàn tay. Ma lực còn sót lại chậm rãi dồn về cánh tay phải, luồn vào gân, xương và từng đầu ngón tay. Hắn ép chúng thành một lớp mỏng phủ quanh cẳng tay, sẵn sàng dùng chính cánh tay ấy đẩy lệch viên đạn tiếp theo. Không cần chặn hoàn toàn, chỉ cần nó không xuyên qua tim, cổ hoặc đầu, hắn vẫn còn một cơ hội áp sát.

Chỉ cần đỡ được viên này.

Hoặc để nó bắn trúng một chỗ chưa đủ giết người.

Sau đó, hắn sẽ phản công.

Doto điều chỉnh hơi thở, mặc cho máu tiếp tục tràn khỏi lỗ thủng trên ngực. Đôi mắt hắn không nhìn gương mặt Bingo, mà nhìn ngón tay đang đặt trên cò súng, độ nghiêng của cổ tay và hướng nòng súng. Cơ thể đã gần tới giới hạn, nhưng đầu óc vẫn lạnh. Một sát thủ không chết khi bị dồn vào góc.

Hắn chỉ chết khi ngừng tìm đường giết kẻ trước mặt.

Ngón tay Bingo khẽ động trên cò.

"Đoàng!"

Âm thanh phát ra từ miệng hắn.

Cánh tay Doto giật lên theo phản xạ, lớp ma lực lập tức căng cứng trước ngực. Nhưng không có viên đạn nào lao tới. Bingo vẫn đứng nguyên tại chỗ, ngón tay đặt hờ trên cò, nòng súng không hạ xuống dù chỉ một chút. Doto nhìn hắn, còn lớp ma lực trên cẳng tay vẫn giữ nguyên.

Bingo lục tay còn lại vào túi áo, lấy ra một điếu thuốc hơi móp. Hắn đưa nó lên trước mặt, nụ cười vừa láo vừa mệt, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi bàn tay đang tụ ma lực của Doto. Khói lửa từ căn nhà cháy dở cuộn qua giữa hai người. Không ai hạ vũ khí. Không ai tin đối phương.

"Làm điếu thuốc không, anh Doto?"

0
Ủng hộ tác giả demonsword 1 giọt nước mắt hay 1 nụ cười thì 1 ly cà phê nhé :)