Lời Nguyền

Chương 170: Mông Chị Mềm Lắm

Đăng: 30/06/2026 14:42 3,484 từ 1 lượt đọc

Mồ hôi rơi từng giọt trên trán Bingo. Mỗi giọt trượt qua thái dương, lạnh hơn cả gió lùa trong lòng ống trụ. Trên rất cao, chiếc chuông khổng lồ treo nghiêng trong bóng tối giữa những khung gỗ mục. Gần đó là một khe nứt nhỏ, để lọt xuống một vệt sáng nhạt từ bên ngoài. Bingo và Lyna mắc giữa những thanh xà gãy, còn Cào Đêm bao quanh họ cả trên lẫn dưới. Chúng bò trên vách đá, treo trên xà, chen nhau dưới khoảng không sâu hun hút, móng vuốt cắm vào gỗ như một cơn lũ đang cố bò ngược lên trời. Cào Đêm Elias ở rất gần. Nó lặng lẽ giữa đám đông méo mó ấy, như cái bóng cuối cùng của Cha Elias còn sót lại sau khi lòng nhân từ bị xé thành móng vuốt.

Chung quanh Bingo, lũ Cào Đêm càng lúc càng kích động. Ban đầu chúng còn gào cùng một nhịp, còn giống như một đám người đang cùng đòi lại thứ đã mất. Nhưng bây giờ, nhịp ấy vỡ nát. Mỗi con gào một kiểu. Mỗi cái miệng rách ra một hướng. Hàng ngàn cổ họng chồng lên nhau, đè lên nhau, xé nhau thành một đống âm thanh hỗn loạn.

“Trả cho tao!”

“Nhanh lên!”

“Trả ngay!”

“Nó là của tao!”

Bingo cắn răng, một tay giữ Lyna, một tay lục điên cuồng trong túi ma thuật. Các ngón tay hắn run đến mức suýt trượt khỏi miệng túi. Hắn móc ra vài món vô dụng, nhét ngược vào, lại lục tiếp. Mặt hắn trắng bệch, nhưng miệng vẫn cố kéo ra một nụ cười méo mó.

“Sắp rồi. Tới liền. Sắp thấy rồi.”

Một đồng xu méo rơi khỏi tay hắn. Rồi một lọ thuốc rỗng. Rồi một con dao cùn nhỏ xíu. Mấy món đồ lăn qua mép xà, rơi xuống bóng tối bên dưới. Nhìn qua, đó chỉ giống sự vụng về của một kẻ đang bị hàng ngàn cái miệng ép tới phát điên. Bingo còn cố chửi thầm một tiếng, như thể chính hắn cũng tiếc mấy thứ vô dụng ấy. Lyna nhìn thấy. Nàng không hỏi. Đôi mắt xanh nhạt pha vàng chỉ liếc qua những món đồ đang rơi, rồi quay lại nhìn mặt Bingo. Ngay khoảnh khắc đó, nàng bỗng nghiêng người sát lại. Một tay níu vai hắn, gương mặt ghé gần đến mức tóc vàng nhạt quệt qua má hắn. Nhìn từ xa, giữa tiếng gào, bóng tối và cái chết đang bò lên từ mọi phía, tư thế ấy gần như giống một cái ôm tình tứ của hai kẻ sắp bị nuốt. Nhưng môi Lyna chỉ khẽ động bên tai Bingo. Giọng nàng mỏng đến mức bị tiếng Cào Đêm xé gần hết.

Bingo khựng lại đúng một nhịp. Không phải vì nghe không rõ. Vì mặt Lyna đang quá gần.

“Nghe chưa?”

Bingo nuốt khan.

“Nghe rồi.”

“Đừng chết trước khi chị kéo cung.”

“Khó hứa lắm, nhưng em thử.”

Lyna suýt đẩy hắn ra theo phản xạ. Cái phản xạ cũ ấy vẫn nằm đâu đó trong người nàng, sắc như một lưỡi dao nhỏ. Nhưng nàng không đẩy. Không còn thời gian. Bingo lập tức cúi đầu, tiếp tục lục túi như một kẻ tuyệt vọng thật sự, miệng lẩm bẩm cho cả bầy Cào Đêm nghe thấy.

“Gần tới rồi. Chỉ còn một chút nữa thôi.”

Cào Đêm Elias không nói nữa. Sự im lặng của nó còn đáng sợ hơn tiếng gào của cả nhà hát. Con quái vật ấy chậm rãi giơ tay lên. Trong bóng tối của lòng ống trụ, móng vuốt dài ngoằng mở ra như năm lưỡi dao đang chờ bổ xuống cổ hai con mồi mắc kẹt trên xà.

Bingo bỗng giật mình đến mức tim như nhảy khỏi lồng ngực. Mặt hắn cắt không còn giọt máu, rồi mới hét lên:

“Đây rồi! Thấy rồi!”

Cả lòng ống trụ im phăng phắc. Tiếng gào của hàng ngàn Cào Đêm tắt cùng lúc, gãy ngang như bị ai bóp cổ. Chỉ còn tiếng thở dốc của Bingo, tiếng gỗ nứt đâu đó phía trên, và tiếng vật nhỏ trong tay hắn khẽ va vào lòng bàn tay. Cào Đêm Elias đưa bàn tay còn lại tới trước mặt hắn. Bingo nuốt khan. Hắn run rẩy vươn tay ra, từng chút một, như đang dâng lên thứ quý giá nhất đời mình. Vật đó rơi vào lòng bàn tay của Cha Elias. Tất cả Cào Đêm cùng nhìn xuống. Một nhịp lặng.

Rồi cả bầy đồng thanh chửi:

“Bà mẹ mày.”

BÙM!

Quả bom sáng nổ tung ngay trước mặt Cào Đêm Elias. Ánh trắng bùng lên quá gần, quá gắt, như một mảnh mặt trời bị nhét thẳng vào lòng ống trụ. Hàng ngàn con Cào Đêm rú lên. Những cái đầu méo mó giật ngược. Móng vuốt cào loạn vào mắt, vào mặt, vào vách đá. Có con rơi khỏi xà vì hai tay cùng ôm lấy hốc mắt. Có con cắn nhầm vào vai con bên cạnh. Ngay cả Cào Đêm Elias cũng khựng lại trong một nhịp, bàn tay đang bổ xuống lệch khỏi đường cũ.

Chỉ một nhịp thôi.

Nhưng với Bingo, một nhịp là đủ để lừa cái chết thêm lần nữa.

Trong ánh sáng chói lòa ấy, Bingo ôm chặt lấy Lyna. Thân thể cả hai vụt biến khỏi vị trí cũ. Móng vuốt của Cào Đêm Elias cào thẳng xuống.

Hụt.

Ở nơi Bingo và Lyna vừa đứng, chỉ còn Alex 01. Con chuột cao bồi nhỏ xíu lơ lửng giữa ánh trắng, cái mũ bé xíu nghiêng qua một bên, vẻ mặt bình thản đến xúc phạm. Năm lưỡi móng khổng lồ quét ngang qua nó. Không sao cả. Alex 01 bé đến mức thân hình lọt thỏm giữa những khe hở của bộ móng vuốt, để các lưỡi móng chỉ xé gió lao qua hai bên mà không chạm nổi vào nó. Còn Bingo và Lyna đã hoán đổi vị trí với Alex 01, xuất hiện thấp hơn hẳn, giữa khoảng không bên dưới Cào Đêm Elias. Trên cao nhất, chiếc chuông khổng lồ vẫn treo nghiêng trong bóng tối. Ở giữa là Elias, vừa cào hụt, vừa bị ánh sáng làm khựng lại. Dưới nữa là Bingo và Lyna, đang rơi. Cả bầy Cào Đêm còn đang chói mắt và hỗn loạn, không con nào kịp phản ứng khi hai thân ảnh rơi xuyên qua vùng bụi sáng.

Bấy giờ, nếu có ai còn đủ tỉnh táo để nhìn lại, hẳn sẽ hiểu vì sao vừa rồi Bingo cố tình làm rơi quá nhiều thứ khỏi tay. Đồng xu méo, lọ thuốc rỗng, con dao cùn, mấy món đồ vô dụng ấy chỉ là vỏ bọc. Thứ thật sự rơi xuống cùng chúng là Alex 01. Con chuột cao bồi nhỏ xíu đã lặng lẽ trôi xuống thấp hơn một đoạn, đúng vị trí Lyna vừa bàn bạc bằng hơi thở bên tai Bingo. Khi quả bom sáng nổ tung, cả nhà hát bị chói mắt trong một nhịp. Và một nhịp đó là tất cả những gì Bingo cần để đổi chỗ.

Bingo quát:

“Làm đi, Lyna!”

Lyna buông hắn ra. Nhưng Bingo không buông nàng. Hắn ôm chặt lấy eo nàng, gần như treo cả mạng mình lên thân thể đã kiệt sức ấy. Lyna cắn răng, máu còn dính bên khóe môi. Nàng xoay người trong không trung, kéo cung thẳng lên trên. Dây cung căng ra, run nhẹ dưới những ngón tay tái đi vì đau. Ba mũi tên độc lao vút lên. Chúng không bay thẳng. Chúng uốn thành ba đường cong mảnh, lách qua Cào Đêm Elias, vượt tới chiếc chuông khổng lồ treo tít trên cao, rồi cắm phập vào những điểm yếu đã được nàng tính sẵn từ trước. Không phải điểm đẹp. Không phải điểm dễ nhìn. Là những chỗ giữ cả khối sắt khổng lồ kia còn chưa rơi xuống đầu tất cả.

Rắc.

Một âm thanh rất nhỏ vang lên.

Rồi cả bầu trời trong lòng ống trụ trả lời.

RẦM!

Chiếc chuông khổng lồ bắt đầu rơi từ trên cao xuống. Nó không rơi sạch sẽ. Nó đập vào lớp xà đầu tiên, nghiền nát những thanh gỗ to bằng thân người, kéo theo cả vòng khung sụp xuống. Rồi nó tiếp tục rơi, nghiêng đi, va vào lớp xà kế tiếp. Tiếng gãy vỡ dội xuống từng tầng, lớp này kéo lớp khác, như cả bộ xương của nhà hát đang bị một bàn tay vô hình bẻ gập.

RẦM!

Một vòng xà nữa nổ tung dưới thân chuông. Bầy Cào Đêm bám ở đó bị hất văng như những con rối đứt dây. Có con bị nghiền giữa gỗ và sắt. Có con rơi xuống, móng vuốt vẫn cào vào không khí. Chiếc chuông khổng lồ kéo theo mưa gỗ vụn, bụi đá và những mảnh kim loại nóng rát, càng rơi càng nặng, càng rơi càng giống một bản án được thả từ đỉnh nhà hát xuống. Cào Đêm Elias ngẩng đầu. Nó thấy bóng chuông phủ xuống mình. Con quái vật gầm lên, vung cả hai tay đập thẳng vào thành chuông. Móng vuốt va vào kim loại, tóe ra từng chùm tia lửa. Tiếng rít chói tai xé qua lòng ống trụ, như dao cùn bị kéo ngang qua xương sống của cả ngọn núi. Một vết cào sâu hằn trên thân chuông. Rồi vết thứ hai. Rồi vết thứ ba. Elias chống chân lên thanh ngang bên dưới, toàn bộ thân thể méo mó căng lên, cố đẩy khối sắt đang nghiền xuống đầu mình.

Nhưng khối chuông quá nặng.

Và nhà hát đã mục từ bên trong.

Rắc.

Thanh ngang dưới chân Elias gãy sụp. Thân thể nó chùng xuống nửa nhịp. Chính nửa nhịp đó là đủ. Chiếc chuông khổng lồ đè thẳng lên vai nó, ép con quái vật khuỵu xuống. Elias gầm lên lần nữa, lần này tiếng gầm bị lòng chuông nuốt vào, biến thành một tiếng ù đặc quánh, như một con thú bị nhốt trong bụng sắt. Nó vẫn cố đấm, cố cào, cố chống lại. Thành chuông rung lên từng hồi. Những vết móng mới xé sâu vào kim loại.

Vô ích.

Khối chuông kéo Elias rơi tiếp xuống dưới.

Mà bên dưới nó là Bingo và Lyna.

Ở nơi vừa bị cào hụt, Alex 01 bị luồng gió và chấn động hất khỏi mép xà. Con chuột cao bồi nhỏ xíu rơi lộn vài vòng, cái mũ bé tí vẫn bám trên đầu như một phép màu rất khó chịu. Rồi cái ba lô nhỏ trên lưng nó bật mở. Một chiếc dù mini bung ra, phồng lên giữa cơn hỗn loạn, tròn xoe, nhỏ xíu, đáng yêu đến mức gần như xúc phạm toàn bộ bi kịch đang diễn ra. Alex 01 lắc lư trong không trung như một món đồ chơi bị quên nhầm trong địa ngục. Bingo không có thời gian để cười.

Lyna quát:

“Nắm chặt chị!”

Nàng kéo cung thêm lần nữa. Lần này, không phải mũi tên nằm trên dây cung. Chính cơ thể nàng và Bingo bắt đầu tan ra thành khói. Từng mảng da thịt, tóc, áo, máu và hơi thở biến thành một vệt sương mỏng, bị ép dần vào hình dạng của một mũi tên. Đó là Mũi Tên Tàn Khói. Thân thể nàng tan như tro sau lửa tắt, tụ lại trên đường bay, rồi sẽ hiện thân tại nơi mũi tên cắm xuống. Nhưng chiêu này cần thời gian. Quá nhiều thời gian. Vì vậy từ nãy đến giờ Lyna không thể dùng nó, khi Cào Đêm bám sát từng nhịp thở, khi Elias chỉ cần một cú vươn tay là có thể xé đôi họ. Nhưng bây giờ, cả bầy Cào Đêm còn đang chói mắt. Elias thì bị chuông kéo xuống. Và giữa khoảng không rộng lớn ấy, cái chết phải mất thêm một nhịp để kịp nghiền nát họ.

Một nhịp.

Chiếc chuông kéo Elias lao xuống.

Hai nhịp.

Bóng sắt khổng lồ đã phủ lên đầu họ.

Chỉ cần thêm một nhịp nữa, cả hai sẽ bị nghiền nát giữa chuông, Elias và đống xà gãy.

Vút!

Mũi tên bay đi. Nó không lao thẳng. Nó xoáy thành một đường vòng cung sắc lạnh, lách khỏi đường rơi của chiếc chuông, lướt sát thân thể Cào Đêm Elias đang bị kéo xuống, rồi bắn ngược lên trên như một tia khói bị gió địa ngục giật khỏi miệng chết. Khoảng cách mỏng đến mức gió ép qua cũng có thể cắt rách da. Nhưng mũi tên không dừng. Nó cắm thẳng lên cao, hướng về nơi khe nứt mỏng kia đang rọi xuống một vệt sáng yếu ớt. Phía dưới, chuông tiếp tục rơi. Tiếng va chạm nổ tung cả lòng nhà hát. Trên cao hơn, mũi tên đâm vào một đoạn xà còn nguyên. Khói bung ra. Thân thể Lyna và Bingo hiện lại giữa bụi gỗ, hơi độc nhạt và ánh sáng tàn của quả bom. Bingo phản ứng trước. Hắn phóng dây móc vào thanh ngang kế bên, giật mạnh, rồi ôm Lyna kéo sát vào người. Lyna gần như không còn sức đứng. Cơ thể nàng mềm xuống bên cạnh hắn, hơi thở đứt quãng, máu trên môi chưa kịp khô. Bingo siết chặt tay hơn. Lần này, hắn không nói đùa.

Thế nhưng, liệu cái chết có thật sự buông tha cho họ không. Phía trên họ, khe nứt vẫn còn đó. Phía sau và bên dưới, Alex 01 đang lơ lửng với chiếc dù mini giữa bụi và gió. Sâu hơn nữa, chuông, Elias và cả một biển Cào Đêm vừa bị đập nát đội hình, nhưng chưa biến mất. Bingo kéo Lyna đi lên, hướng về khe nứt mà cả hai đã thấy giữa những thanh xà gãy và vách đá đen. Bầy Cào Đêm lại bắt đầu leo lên từ bên dưới. Không còn ánh sáng của Elias ép chúng phát điên nữa. Lần này, chúng điên vì chính vở kịch của Bingo. Vì cái thứ hắn đã làm. Vì cảm giác bị đem ra làm trò cười ngay giữa nỗi đau mà chúng tưởng là của riêng chúng.

“Nhanh lên. Sắp tới rồi. Cố lên, Lyna.”

Bingo vừa nói vừa phóng dây. Sợi móc cắm vào một thanh gỗ còn sót lại. Hắn giật mạnh, kéo cả hai bay qua một khoảng trống đen ngòm. Lyna chỉ còn biết ôm lấy hắn. Nàng không còn sức đẩy hắn ra, cũng không có thời gian nghĩ tới việc đó. Thứ phản xạ nàng vẫn luôn làm như một bản năng, như một thói quen nằm sâu dưới da thịt, lúc này đã bị cơn đau và cái chết đè xuống. Bingo quay đầu nhìn lại. Alex 01 vẫn đang lủng lẳng dưới chiếc dù mini, nhỏ đến đáng thương giữa một địa ngục đầy móng vuốt.

“Núp đi!”

Bingo hét xuống.

“Tao sẽ tìm mày. Đừng chết nhé, anh bạn!”

Hắn không thể cứu nó. Không phải bây giờ. Không phải với Lyna đang kiệt sức trong tay và cả đàn Cào Đêm đang trèo lên như một cơn thủy triều làm bằng xương. Nhưng ít ra hắn biết bầy Cào Đêm không muốn con chuột nhỏ ấy. Thứ chúng muốn là hắn. Là kẻ đã đứng trên sân khấu, xát muối vào vết thương của cả thị trấn, rồi còn dám trả lại chúng bằng một quả bom sáng.

“Chạy nhanh lên.”

Vút.

Vút.

Từng sợi dây bắn ra. Từng cú nhảy vắt qua khoảng không. Gỗ gãy dưới chân. Đá vụn rơi ào ào qua vai. Từ bên dưới, Cào Đêm bám lên lại, móng vuốt cắm vào vách đá, vào xà gỗ, vào lưng nhau. Có con rơi xuống. Có con bị giẫm nát. Có con vẫn vừa bò vừa gào, cái miệng rách ngoác không còn phát ra lời rõ ràng, chỉ còn tiếng đòi lại, đòi lại, đòi lại.

“Sắp tới rồi.”

Bingo thở hổn hển.

“Ánh sáng kìa. Khe nứt kìa.”

Một vệt sáng mỏng hiện ra phía trên. Không phải ánh sáng của phép thuật. Không phải ánh sáng của cứu rỗi. Chỉ là ánh sáng thật, lọt qua một vết nứt trên thân núi, mong manh đến mức khiến người ta muốn tin nó là lối thoát. Nhưng đời là thế. Một khe nứt không phải lúc nào cũng là lối ra. Khi Bingo kéo được Lyna tới trước vết nứt ấy, cả hai cùng khựng lại. Phía sau khe là đá đặc, một khoảng hở quá hẹp, quá nông, chỉ đủ để ánh sáng len vào chứ không đủ để một người chui qua. Gió lạnh thổi qua vết nứt như một tiếng cười nhỏ. Trước mặt họ là tường đá. Sau lưng họ là cả nhà hát đang bò lên.

Không còn đường nữa.

Bingo ngồi xuống trước, cố giữ cho Lyna ngồi bên cạnh mình. Cả hai im lặng nhìn nhau một lần, rồi cùng nhìn xuống dưới. Từ nơi khe nứt cụt, bầy Cào Đêm trông giống một đàn kiến đen bò kín lòng ống trụ. Nhưng mỗi con kiến ấy đều từng là một người. Mỗi cái miệng méo mó kia đều từng gọi ai đó là cha, là mẹ, là con, là người thương. Bây giờ, tất cả chỉ còn lại móng vuốt và thứ đói khát không biết tên. Tay Bingo run lên bên cạnh Lyna. Nàng cảm thấy rất rõ. Vì tay nàng cũng đang run. Lyna chậm rãi đưa tay qua, nắm lấy tay hắn.

“Không sao…”

Giọng nàng khàn, nhỏ, nhưng vẫn cố mềm.

“Sẽ qua nhanh thôi. Chị bảo vệ em.”

Bingo quay sang nhìn nàng. Rồi hắn mỉm cười thật tươi. Tươi đến mức gần như vô lý trong một nơi như thế này. Máu dính trên mặt hắn, mồ hôi chảy xuống cằm, cả người bầm dập, nhưng nụ cười ấy vẫn sáng lên như một trò đùa cuối cùng hắn cố ném vào mặt cái chết. Hắn khẽ nói:

“Mông chị mềm thật đấy, Lyna.”

Lyna hơi khựng lại. Một nhịp. Rồi nàng bật cười. Không phải nụ cười nhẹ. Không phải kiểu cười khinh hay cười che giấu. Nàng cười thành tiếng, cười lớn, cười đến mức bả vai run lên trong đau đớn.

“Hahaha… cái thằng nhóc hư đốn này.”

Bingo cũng cười theo. Cả hai cười rất to. Tiếng cười vang vào vách đá nơi khe nứt cụt, dội xuống nơi Alex 01 đang lắc lư dưới chiếc dù nhỏ, rồi rơi tiếp vào lòng ống trụ, nơi móng vuốt Cào Đêm đang cào lên không ngừng. Kỳ lạ thay, trong khoảnh khắc ấy, cái chết bỗng không còn đứng cao hơn họ nữa. Nó chỉ đứng ngang hàng. Xấu xí, hôi thối, chật chội, và hơi quê mùa vì bị hai kẻ sắp chết cười vào mặt. Bingo siết tay Lyna. Lyna siết lại. Họ bắt đầu nói với nhau những câu mà cả đời có lẽ sẽ chẳng ai dám nói nếu không bị ép tới tận cùng. Những câu ngu ngốc. Những câu thừa thãi. Những câu chẳng cứu nổi ai, nhưng lại khiến người ta thấy mình vẫn còn là người trước khi bị xé nát.

“Chị hồ ly.”

“Hửm?”

“Nếu lần này sống, chị đừng đánh em vì câu vừa rồi nhé.”

“Chị sẽ đánh.”

“Nhẹ thôi.”

“Không hứa.”

“Vậy chết ở đây cũng được.”

Lyna lại cười. Bingo cũng cười. Tay họ nắm nhau mạnh hơn, không phải vì có thể kéo nhau ra khỏi cái chết, mà vì ít nhất khi nó tới, cả hai vẫn còn cho nhau được chút can đảm. Rồi con Cào Đêm đầu tiên bò lên tới mép xà trước mặt họ. Nó há miệng. Nước dãi đen rơi xuống từng giọt. Móng vuốt cào vào gỗ, kéo thân thể méo mó trườn lên. Sau lưng nó, hàng chục con khác đang chen nhau, đạp lên nhau, bò qua nhau như một làn sóng thối rữa. Bingo đứng dậy. Tay hắn vẫn nắm tay Lyna. Lyna cũng chống người đứng lên. Đầu gối nàng run, hơi thở gần như vỡ vụn, nhưng bàn tay nàng không buông hắn. Bingo nhìn con Cào Đêm trước mặt, cười lớn.

“Cùng chơi nào, chị hồ ly. Nhảy điệu cuối thôi.”

Lyna nghiêng đầu nhìn hắn. Trong đôi mắt mệt mỏi ấy, có một tia sáng rất nhỏ, không phải hy vọng, mà là sự ngang bướng cuối cùng.

“Tất nhiên rồi, nhóc.”

Nàng nắm tay hắn chặt hơn.

“Cùng nhảy nào.”

Cả hai nhìn nhau, rồi cùng bật cười. Con Cào Đêm lao tới.

0
Ủng hộ tác giả demonsword 1 giọt nước mắt hay 1 nụ cười thì 1 ly cà phê nhé :)