Lời Nguyền

Chương 11: Xebec Chó Ba Đầu

Đăng: 11/05/2026 10:05 2,525 từ 74 lượt đọc

Ngày hai mươi lăm. Còn năm ngày nữa là tới ngày cưới.

Kinh đô lúc này như một nồi nước sôi. Đường phố chật kín tiếng búa nện chan chát, tiếng gọi nhau chen chúc dưới rừng cờ xí phấp phới. Thợ thủ công làm việc không ngơi tay. Các quán rượu chật ních người bàn tán. Tất cả chỉ xoay quanh một chủ đề: đám cưới của Dogy ăn mày.

Nhưng dưới lớp náo nhiệt ấy là một bầu không khí căng thẳng đến lạ. Quân lính xuất hiện dày đặc từ cổng thành đến các ngõ hẹp. Kỵ sĩ tuần tra liên tục, với ánh mắt dò xét như đang lục tìm thứ gì đó. Người dân dù vẫn xôn xao bàn tán, nhưng giọng đã nhỏ đi vài phần. Kinh đô đang hội hè, và cũng đang nín thở chờ đợi một điều không ai dám gọi tên.

Từ sáng sớm, cổng thành phía nam đã mở rộng, đón từng đoàn xe ngựa của các gia tộc cổ xưa mang theo cờ hiệu sư tử vàng, chim ưng đen tiến vào. Tiếng kèn đồng vang lên liên hồi, dội qua mái ngói như sóng vỗ. Người dân chen chúc nhìn những vị vua nhỏ, những lãnh chúa giàu có quyền quý lướt qua cùng đội cận vệ tinh nhuệ. Tất cả quy tụ về đây vì một đám cưới, hoặc ít nhất, đó là những gì họ được nghe.

Bất chợt, một tiếng hét vang lên từ cổng thành.

“Đội phó đoàn kỵ sĩ Ánh Sáng, Xebec vào thành!”

Khoảnh khắc đó, những chiếc kèn đồng đồng loạt rít lên.

Âm thanh rung chuyển cả bầu trời.

Tiếng kèn mạnh và sắc như xé toạc không khí. Đám đông vừa còn xôn xao phút trước bỗng im bặt. Quân lính hai bên đường đồng loạt đứng thẳng hơn. Từ phía cổng thành, một đoàn kỵ sĩ chậm rãi tiến vào. Áo giáp trắng như ánh mặt trời. Trên ngực họ khắc biểu tượng của thần Light. Giáo hội Ánh Sáng có mười hai quân đoàn. Tên của họ được đặt theo mười hai cung hoàng đạo. Mỗi quân đoàn chỉ có một Thánh Kỵ Sĩ đứng đầu. Đó là những chiến binh được chọn lựa trực tiếp từ Thánh điện. Dưới họ là các đội phó. Số lượng đội phó không cố định, tùy theo sức mạnh và quy mô của từng quân đoàn. Đội phó Xebec là một trong những cái tên nổi tiếng nhất. Người ta gọi hắn bằng một biệt danh.

Xebec Chó Ba Đầu.

Hắn cao gần hai mét, thân hình to như một bức tường thịt. Trên người gần như không có áo giáp. Hắn cởi trần, để lộ tấm lưng rộng chằng chịt sẹo cũ. Vết dài. Vết ngắn. Vết cạn. Vết sâu. Có những vết chỉ cần nhìn qua cũng đủ khiến người ta lạnh sống lưng. Trong tay hắn là một cây rìu hai lưỡi khổng lồ. Đầu hắn đội một chiếc mũ sắt hình đầu trâu. Xebec không cưỡi ngựa. Hắn cưỡi trên lưng một con quỷ vật khổng lồ.

Một con chó ba đầu.

Con quỷ vật dừng lại một thoáng ở quảng trường trung tâm, rồi bất ngờ đổi hướng. Xebec kéo nhẹ sợi xích ánh sáng. Con chó ba đầu lập tức quay đầu, tiến thẳng về phía khu đồi phía đông của kinh đô. Đó là nơi mọi người đều biết. Nơi cung điện bay sẽ hạ xuống vào ngày cưới. Xebec không nói một lời, nhưng hướng đi của hắn cho thấy hắn đã biết rất rõ mục tiêu của mình.

Bỗng nhiên, từ trong đám đông đang hỗn loạn đứng xem, vài kẻ âm thầm nhấc chén rượu lên. Chúng thì thầm thứ gì đó rất khẽ. Ngay sau đó, cả đám lao ra từ mọi hướng, nhắm thẳng vào đoàn người của Giáo hội Ánh Sáng, đặc biệt là Xebec. Nhưng đội ngũ ấy như thể đã chiến đấu qua hàng ngàn trận. Không một ai dao động. Từng tấm khiên phép được dựng lên. Từng tiếng hô vang ra nhanh gọn. Vũ khí và phép thuật bắn ra đồng điệu đến lạnh người. Chỉ sau vài phút rối loạn, gần chục tên đã bị giết.

Ngay trước mặt Xebec, năm kẻ cùng lúc lao thẳng vào hắn. Năm lưỡi kiếm đâm tới.

Keng.

Ánh sáng lóe lên. Năm lưỡi kiếm cắm thẳng vào cơ bắp cuồn cuộn ấy, nhưng cảm giác như đang đâm vào đá. Không một vết xước. Xebec vẫn ngồi im trên lưng quỷ vật. Hắn chỉ chậm rãi vung cây rìu lên. Lưỡi rìu thoát khỏi tay hắn, bay thành một vòng tròn lấy hắn làm tâm.

Xoẹt.

Cả năm kẻ bị cắt nát làm hai. Nhưng ngay khoảnh khắc những cái xác vừa đổ xuống, cơ thể chúng bỗng nổ tung. Máu thịt bắn ra khắp nơi. Con chó ba đầu bị xé rách một bên mắt. Vài thành viên của đoàn kỵ sĩ bị vụ nổ cuốn trúng, thân thể nát vụn giữa tiếng la hét kinh hoàng.

Xebec vẫn im lặng. Hắn chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt quét qua xung quanh. Giữa đám đông đang gào thét bỏ chạy, một kẻ bỗng quay người phóng đi thật nhanh. Xebec khẽ quát một tiếng. Con chó ba đầu lập tức lao thẳng tới. Ba cái đầu há rộng, cùng lúc cắn xuống, nuốt trọn tên đó vào trong bụng.

Màn trình diễn máu me ấy khiến cả quảng trường chết lặng. Những người vừa chen chúc đứng xem lúc nãy giờ run rẩy lùi lại. Có kẻ ngã quỵ xuống đất. Có kẻ ôm đầu khóc lóc. Có kẻ quỳ luôn tại chỗ, không còn đủ sức bò đi.

Con chó ba đầu nuốt xong con mồi. Vết thương trên mắt nó bắt đầu khép lại bằng tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy. Xebec đưa tay vỗ nhẹ lên đầu nó. Con quỷ vật gầm thấp một tiếng, rồi lao vút về phía khu đồi phía đông.

Bingo thì đang ở một nơi hoàn toàn khác. Hắn vừa quét dọn chuồng ngựa vừa lầm bầm chửi trong đầu. Mẹ kiếp, sao càng ngày càng điên thế này. Mấy ngày nay hắn gần như không được nghỉ. Alex đã ném cho hắn một đống nhiệm vụ từ hội. Toàn là những việc mà một tay gà mờ như hắn cũng làm được. Nhưng vấn đề là quá nhiều. Quét chuồng. Chuyển đồ. Chạy tin. Giao hàng. Canh gác mấy chỗ linh tinh. Việc nào cũng nhỏ, nhưng cộng lại thì đủ khiến người ta phát điên. Bingo quăng mạnh cây chổi xuống đất. Bụi rơm bắn lên lả tả.

“Con chó điên Alex…” hắn gầm lên khe khẽ.

“Ngươi đang nói ta à?”

Một giọng nói bình tĩnh vang lên ngay phía sau. Bingo giật mình quay phắt lại. Alex đã đứng đó từ lúc nào không biết. Tay hắn đút trong túi áo. Ánh mắt thản nhiên như thể vừa nghe thấy một câu chuyện chẳng liên quan gì tới mình. Bingo đứng sững vài giây, rồi ho khan một tiếng.

“À… ta đang nói một con chó khác.”

Alex không trả lời. Hắn nhìn quanh chuồng ngựa một vòng. Ánh mắt dừng lại ở mấy bao hàng chất trong góc.

“Dọn xong chưa?” hắn hỏi.

Bingo nhăn mặt.

“Ngươi giao cho ta ba mươi việc một lúc, rồi hỏi xong chưa?”

Alex gật nhẹ.

“Ừ.”

Rồi hắn nói thêm, giọng vẫn bình thản.

“Chiều nay còn mười hai việc nữa.”

Alex nói xong, nhưng không đi ngay. Hắn đứng đó thêm một lúc. Ánh mắt liếc qua Bingo từ đầu tới chân, như đang cân nhắc điều gì đó. Rồi hắn khẽ cười.

“Đừng chết trước khi làm xong.”

Nói xong, hắn quay người rời đi. Bingo đứng ngây ra vài giây.

“Mẹ kiếp…” hắn lầm bầm.

Một lúc sau, hắn lại nhặt cây chổi lên, tiếp tục quét chuồng ngựa. Rơm khô, phân ngựa, bụi đất bay lả tả. Bingo vừa làm vừa làu bàu chửi Alex thêm vài câu nữa. Bất chợt, hắn khựng lại. Mũi hắn khẽ động. Hắn ngửi thấy một mùi quen thuộc. Một mùi hắn đã dùng rất nhiều lần. Bingo chậm rãi quay đầu. Ánh mắt hắn híp lại. Hắn hít thêm một hơi nữa. Đúng rồi. Không nhầm được. Hắn đặt cây chổi dựa vào tường. Bước chân chậm lại, gần như không phát ra tiếng. Mùi đó len lỏi trong không khí, rất nhạt, nhưng với hắn thì quá quen. Hắn lần theo mùi đó ra khỏi chuồng ngựa. Gió nhẹ thổi qua sân sau. Rơm khô lăn lóc trên mặt đất. Xa xa vẫn là tiếng người và tiếng kèn từ kinh đô vọng lại, vừa xa vừa mơ hồ. Bingo đi từng bước một. Càng đi, mùi đó càng rõ hơn. Hắn dừng lại phía sau một đống thùng gỗ. Chỉ cần nhìn một cái, hắn đã hiểu. Miệng hắn giật giật.

“Alex… mày dính phải cái chó gì vậy…”

Bingo nhìn đống thùng gỗ trước mặt, rồi môi hắn bỗng nhếch lên.

“Khà… khà…”

Bingo còn chưa kịp cười hết, bỗng nép người vào góc. Từ phía xa, vài kẻ mặc quần áo của Giáo hội Ánh Sáng đang đi tới chỗ mấy thùng gỗ. Một tên có vẻ là trưởng nhóm đưa mắt nhìn quanh, rồi cất tiếng.

“Hai đứa mày coi chừng đống hàng này. Tụi tao đi kiếm chút gì giải khuây.”

Một tên lính trẻ vội đáp.

“Hai chúng tôi sao đủ canh đống này, thưa ngài?”

Tên đội trưởng bật cười.

“Ai mà dám trộm đồ của Giáo hội ở phương Bắc này?”

Nói rồi, hắn vuốt nhẹ cái vòng trên tay.

“Thấy gì khả nghi thì dùng vòng liên lạc gọi tụi tao. Làm tốt, tối nay tao cho tụi mày nghỉ.”

Bingo run lên. Hắn muốn bỏ đi. Nhưng vừa xoay người được nửa bước, hắn lại khựng lại. Đống hàng đó có khi là cơ hội sống duy nhất của hắn.

“Liều thôi…”

Bingo cúi xuống, lấy bùn bôi thẳng lên mặt. Hắn tiện tay giật một miếng vải trên sào, quét thêm ít than trong đống lửa rồi chà thẳng lên má. Bất chợt, một thằng nhóc đi ngang nhìn hắn bằng ánh mắt đầy khinh bỉ, như thể đang nhìn một thằng biến thái. Thằng nhóc vội lùi lại, tránh xa hắn mấy bước. Bingo mở mắt ra, nhìn xuống tay mình, rồi vội vứt cái quần lót đang cầm đi.

“Bà mẹ nó…”

Hắn trườn đi như một con rắn. Lách qua chỗ này. Kéo qua chỗ khác. Hắn men theo đoạn dốc, đổ hết đống dầu nhớt vừa chôm được xuống bên đường. Khi tên đội trưởng bước tới, cũng là lúc nhóm người của Giáo hội đi gần tới bãi dầu nhớt. Bingo lập tức nhảy lên lưng một con ngựa gần đó, vừa kéo dây cương vừa la í ới như thể đang mất kiểm soát.

“Tránh ra! Tránh ra! Con chó này điên rồi!”

Con ngựa hoảng loạn lao thẳng tới. Đám người của Giáo hội vội né tránh, bị ép đúng vào bãi dầu nhớt. Mấy tên lính trượt chân ngã thẳng cẳng, áo giáp va vào nhau nghe loảng xoảng. Tên đội trưởng vừa chống tay đứng dậy đã thấy Bingo lao tới, một tay cầm nguyên bãi cứt ngựa, tay kia nắm lấy tay hắn kéo lên.

Tên đội trưởng ban đầu còn tức giận và cảnh giác. Nhưng vừa nhìn thấy bàn tay đầy cứt của Bingo, hắn lập tức nhảy dựng lên.

“Cút!”

Hắn đá Bingo một cái rồi vội lùi lại, mặt mày méo xệch như vừa gặp thứ gì đó còn ghê hơn quỷ vật. Bingo lăn mấy vòng trên đất, ôm bụng rên rỉ rất thảm thiết. Nhưng không ai biết, cái vòng trên tay tên đội trưởng đã biến mất cùng nụ cười vô sỉ của hắn.

Bingo lúc này tiến về phía đám thùng gỗ. Hắn liếc nhìn hai tên còn lại, rồi bắt đầu suy nghĩ thật nhanh. Giờ phải giả làm ăn mày để dụ một thằng trước, rồi tính thằng sau. Khúc này khuất. Chờ nó tới đó là được. Phải đi kiếm đồ ngụy trang đã. Nghĩ tới đây, Bingo bỗng nhìn lại bản thân mình. Mặt đầy bùn đất. Áo quần lem luốc. Tóc tai bết lại như tổ quạ. Hắn im lặng một lúc.

“Bà mẹ nó… nhìn có khác chó gì thằng ăn mày đâu.”

Hắn vừa nghĩ tới khoảng thời gian trước đó, cơn tức lập tức trào lên.

“Con mẹ mày, Alex!”

Bingo la quá to. Một tên lính của Giáo hội đang canh đống hàng lập tức quay đầu, rồi bước thẳng về phía hắn. Bingo lúng túng liếc quanh. Hắn vội đặt cái bẫy tự chế mấy ngày trước xuống đất, sau đó mặt méo đi, mắt trợn ngược, cả người ngã phịch xuống rồi run lên bần bật.

Diễn xuất nhập thần.

Tên lính đi tới, nhìn thấy một thằng còn thảm hơn cả ăn mày đang quằn quéo như con tôm thì lập tức thả lỏng cảnh giác. Hắn cau mày bước lại gần. Vừa tới nơi, Bingo bỗng cất tiếng khóc. Tay hắn run run đưa lên miệng, giọng nghẹn lại như sắp chết đói.

“Xin ngài… cho xin chút tiền…”

Tên lính nhìn hắn một lúc, cuối cùng cũng động lòng thương. Hắn thò tay vào quần, định móc tiền ra. Ai ngờ cái quần bỗng tuột xuống. Hắn vừa cúi xuống kéo lại thì một cây sắt từ cái bẫy bắn vụt tới. Ban đầu Bingo chỉ tính cho nó bắn trúng mông để có cơ hội đánh lén, nhưng không ngờ nó lại chui thẳng vào một chỗ không ai muốn nhắc tới.

Tên lính đứng cứng đờ trong một khoảnh khắc.

Rồi ngất xỉu ngay tại chỗ, cái mông vẫn còn chổng lên trời.

Bingo đứng dậy, nhìn tên đó. Mặt hắn tái đi. Hắn run rẩy lấy miếng vải hồi nãy phủ lên khung cảnh rùng rợn ấy, rồi chắp tay cúi đầu.

“Xin lỗi…”

Nhưng Bingo vừa kịp núp đi, tên lính còn lại đã lao tới. Hắn nhìn thấy khung cảnh khủng khiếp trước mặt thì đứng khựng lại, không dám tiến thêm nửa bước để cứu đồng bọn. Hắn run rẩy giơ vòng liên lạc lên gọi đội trưởng, nhưng gọi mãi vẫn không thấy trả lời. Gương mặt hắn càng lúc càng trắng. Cuối cùng, hắn cắn răng bước tới.

Bốp.

Hắn ngã xuống, nằm ngay bên cạnh tên kia.

Bingo từ sau lưng ló ra. Hắn nhìn tên này, rồi nhìn tên kia. Hai tay hắn vô thức đặt lên mông mình. Cả người run lên vì sợ. Hắn khẽ lắc đầu, nước mắt gần như rơi xuống vì ân hận trước khung cảnh quá điên rồ ấy.

Rồi nụ cười vô sỉ của Bingo vang lên.

“Ga ha ha ha! Đồ của tao!”

0
Ủng hộ tác giả demonsword 1 giọt nước mắt hay 1 nụ cười thì 1 ly cà phê nhé :)