Lữ Khách Thời Không

Chương 5: Xuyên Qua Dị Giới

Đăng: 30/05/2026 16:10 3,282 từ 9 lượt đọc

KÍCH HOẠT DANH HIỆU?

[Trang Bị]

Triệu Dương không chút do dự đưa tay chạm vào xác nhận thông tin.

[DANH HIỆU ĐÃ ĐƯỢC KÍCH HOẠT]

[BẮT ĐẦU THANH TRỪ]

Lấy Triệu Dương làm trung tâm, một loạt gợn sóng bắn ra, xung kích liên tục trong không gian rồi dần tan biến trong hắc ám.

Dựa trên mức độ ảnh hưởng của sự việc, hiệu ứng của danh hiệu sẽ âm thầm chỉnh sửa nhận thức của những người liên quan, tựa như hai tên lưu manh, hoặc là bất kỳ ai có thể vô tình chứng kiến sự việc này.

Mọi việc xảy ra sẽ vô thức bị thay thế bằng một loại ký ức hỗn độn khác.

Đây không phải lần đầu hắn sử dụng đến loại năng lực thần kỳ này.

Lần đầu tiên hắn dùng đến chính là lúc hắn nhặt được mảnh vỡ kích hoạt hệ thống thức tỉnh.

Gần sáu, bảy năm về trước, Triệu Dương hắn vẫn chỉ là đứa nhóc con sống trong Triệu Gia thôn, một ngôi làng nằm ở nơi hẻo lánh, khá yên bình.

Cho đến một ngày, cũng không biết vì nguyên nhân gì, nơi này giáng xuống tai họa. Một lực lượng thần bí quét qua, bao phủ toàn bộ khu vực có đến một trăm hộ gia đình, khiến mọi thứ biến mất một cách quỷ dị.

Giữa khu vực trung tâm xuất hiện lỗ đen khổng lồ, tựa như vực sâu không đáy, cắn nuốt toàn bộ đất đai xung quanh.

Mọi thứ biến mất không còn dấu vết, từ nhà cửa, cây cối, đất đai đều bốc hơi, tựa như chưa từng xuất hiện.

Duy nhất chỉ có Triệu Dương, khi đó đang cùng mấy tên nhóc cùng lứa tuổi chơi bên sông, miễn cưỡng tránh thoát một kiếp nạn.

Nhưng cơn địa chấn chấn động khiến cả đám nhóc ngã vào dòng nước. Lần nữa tỉnh lại, Triệu Dương vất vả tìm đường trở về, bất quá mọi thứ nơi này đã không còn tồn tại nữa.

Sau đó, Triệu Dương còn bị một nhóm người áo đen phát hiện, truy bắt. May mắn là hắn vẫn trốn thoát được.

Cũng là khi đó, hắn kích hoạt hệ thống, một đường trốn tránh đào thoát.

Danh hiệu hệ thống đã giúp hắn che giấu, xóa mờ dần tung tích cùng sự tồn tại của bản thân, khiến đám người kia quên đi dấu vết liên quan. Nếu không có hệ thống, hắn đã sớm bị bắt lại từ lâu.

Bao năm nay, Triệu Dương âm thầm tìm hiểu tin tức, điều tra, ẩn nấp giữa thế giới bình thường và lén lút thu thập thông tin liên quan đến những sự kiện kỳ quái xuất hiện xung quanh.

Theo quá trình thu thập tin tức về sau, hắn phát giác các di tích kỳ lạ ngày càng được khai quật nhiều hơn.

Triệu Dương lấy danh nghĩa người tham quan nhằm che giấu mục đích thật sự, nhưng càng điều tra, hắn càng phát hiện thế giới này ngày càng thần bí khó hiểu.

Những vụ biến mất, mất tích, các hiện tượng dị thường siêu tự nhiên ngày càng nhiều, bất quá rất nhanh đã bị phong tỏa lại. Chính hắn cũng tốn rất nhiều công sức ẩn giấu bản thân trên đường truy tìm thăm dò.

Khẽ liếc mắt nhìn qua bảng số liệu thuộc tính, Triệu Dương cũng mang theo một tia kích động, trong lòng âm thầm tính toán.

Hiện tại chỉ thiếu 0,008%. Tính đến kết thúc hôm nay, luyện tập thuộc tính sức mạnh có lẽ sẽ đạt đủ chỉ số.

Hắn muốn xem xem, rốt cuộc bỏ ra mấy năm trời làm nhiệm vụ mà hệ thống đề ra, ăn bao nhiêu khổ sở để tăng lên chiến lực bản thân, cái hệ thống này rốt cuộc sẽ xuất hiện biến hóa như thế nào.

...

Giải quyết xong mọi chuyện về sau, hắn đưa Giai Tuệ trở về. Trên đường, hai người không nói một lời, quãng đường tràn ngập bầu không khí ngượng ngùng, im lặng.

Mấy lần Lý Giai Tuệ muốn phá vỡ bầu không khí, tò mò muốn tìm hiểu tại sao Triệu Dương có thể mạnh đến như vậy, hắn lại đang che giấu điều gì, nhưng lại không biết nên mở miệng như thế nào.

Trong lòng thật khó chịu, tựa như có con sâu đang làm mưa làm gió bên trong. Mãi đến khi hắn dừng xe lại, cô mới nhận ra đã trở lại nhà.

Cô Lý đã đứng trước cổng. Thấy hắn, bà khẽ gật đầu mỉm cười. Hai người cũng chuyện trò mấy câu, Triệu Dương mới rời đi.

Lúc này, Giai Tuệ mới phục hồi tinh thần, trong lòng mang theo một tia hụt hẫng, đi cùng mẹ vào bên trong nhà.

Vẫn như mọi khi là khu trọ quen thuộc. Triệu Dương trở về căn phòng đã lâu năm, đang dần xuống cấp. Mặc kệ tiếng ồn ào náo nhiệt xa xa truyền vào trong tai vì hệ thống cách âm cực kém, hắn trực tiếp mở cửa phòng đi vào.

...

Triệu Dương cả người đang ướt đẫm mồ hôi. Trên người xuất hiện từng hạt mồ hôi hội tụ, chảy dọc thân thể. Mái tóc đã ướt đẫm, dù cho mồ hôi đã ngấm vào khóe mắt khiến hắn cảm giác hơi nhói đau, nhưng hắn vẫn kiên trì không dừng lại.

Hai hàm răng cắn chặt, khuôn mặt mệt mỏi thoáng hiện lên sự tàn nhẫn. Hai tay đều đều nâng quả tạ lên xuống, càng lúc càng khó khăn hơn.

Mơ hồ bề ngoài thiết bị đã loang lổ mấy vết rỉ sét. Toàn thân hắn cảm giác từng cơn đau buốt lan tràn khắp cơ thể, khiến hắn không ngừng run rẩy.

“Hồng hộc, hồng hộc.”

Tiếng thở gấp rút quanh quẩn căn phòng. Hắn đã dần tiếp cận giới hạn bản thân.

Một chút nữa thôi, một chút nữa thôi. Con mắt Triệu Dương lúc này đã xuất hiện đầy tơ máu, trong tâm trí hiện tại chỉ còn duy nhất một mục tiêu.

Trước mặt, chỉ số sức mạnh đã tiếp cận 5 điểm, chỉ còn thiếu 0,001%, nhưng lại như lạch trời rộng lớn không cách nào vượt qua. Quanh thân, áp lực nặng nề khiến thân thể hắn tựa như đang bị một tầng xiềng xích vô hình giam cầm.

Triệu Dương cũng hung ác. Hắn không thể nào cứ tiếp tục tiêu hao thể lực như vậy nữa, trạng thái thân thể mệt mỏi đang dần yếu đi.

Quyết định trong giây lát, Triệu Dương vẫn là liều một phen. Hai hàm răng tàn nhẫn cắn vào đầu lưỡi, ngay lập tức trong khoang miệng mơ hồ có mùi máu tươi tràn ngập, trực tiếp kích phát hung tính.

Vẻ mặt dữ tợn mà đáng sợ, từng sợi cơ bắp trong thân thể như muốn nổ tung ra. Hắn gầm lên một tiếng, làm oanh động đánh thức cả khu vực xung quanh.

"Rống!"

Cuối cùng, một tiếng nổ vang to lớn phát ra từ bên trong thân thể. Triệu Dương cả người đã hoàn thành xong động tác cuối cùng.

"Răng... rắc."

Cảm giác thân thể trong nháy mắt, xương cốt muốn vụn vỡ thành từng mảnh, đâm vào da thịt. Cơn đau nhức truyền đến khiến mồ hôi chảy ra như mưa.

Ngay lúc này, một cỗ lực lượng từ sâu bên trong thân thể dũng mãnh lao ra, phá tan gông cùm xiềng xích, khiến thân thể hắn nhẹ hẳn đi.

Triệu Dương ném cặp tạ nặng nề qua một bên, kéo thân thể rã rời không còn một chút sức mạnh ngã ra mặt đất. Miệng thở gấp liên tục, ánh mắt mỏi mệt nhìn thẳng trần nhà, nhưng khuôn mặt lại hiếm hoi hiện lên vẻ vui mừng. Hắn cười lớn.

"Ha... ha... ha..."

Mấy năm cố gắng xem ra là không uổng công sức bỏ ra. Có trời mới biết trong những năm này hắn ăn không biết bao đau khổ, cuối cùng cũng có được lực lượng đỉnh phong của nhân loại trưởng thành.

Thứ mà chỉ những thân thể từ hai bảy đến ba mươi tuổi, ở trạng thái đỉnh cao của người trưởng thành, mới ngắn ngủi đạt đến trong vài năm.

Mà hắn hiện tại mới mười bảy tuổi đã nắm giữ được. Hơn thế nữa, hắn có cảm giác bản thân bước vào một loại trạng thái kỳ dị.

Tựa như lực lượng của hắn từ một bát nước nhỏ đã biến thành một chậu nước. Hơn nữa, thể tích bên trong tăng lên mấy lần, vẫn còn rất nhiều không gian phát triển. Xem ra đoạn đường phía sau phải đi vẫn còn rất dài đây.

Từng luồng khí kỳ dị chảy xuôi theo hệ thống kinh mạch, tiến hành chữa trị cùng làm dịu mệt mỏi, khiến thân thể hắn dần biến mất cơn đau đớn trong cơ bắp.

Triệu Dương cũng không thèm để ý, khẽ động lên bảng hệ thống. Chớp mắt, bảng hệ thống xuất hiện. Bây giờ đã có thêm không ít biến hóa.

TÊN: Triệu Dương

LV: 1

SINH MỆNH: 120/120

SỨC MẠNH: 5

TRÍ LỰC: 7

NHANH NHẸN: 6

THỂ LỰC: 7

KHÔI PHỤC: 5

CẢM GIÁC: 5

THÔNG BÁO: Tất cả thuộc tính cơ bản đã đạt ngưỡng 5 điểm.

Tổng hợp đánh giá: [TRẠNG THÁI ĐỈNH PHONG NGƯỜI TRƯỞNG THÀNH]

TRANG BỊ HIỆN TẠI: Không

DANH HIỆU TRANG BỊ: [Người Qua Đường Ất]

MÔ TẢ: Khi trang bị, sự tồn tại của người dùng sẽ trở nên mờ nhạt trong nhận thức của người khác. Ký ức của những người từng tiếp xúc sẽ dần phai mờ, trở nên hư ảo.

Theo thời gian, thế gian sẽ không còn ai nhớ rõ về sự tồn tại của bạn...

"Mỗi bước chân ta đi đều không để lại dấu vết trong ký ức nhân gian."

(Thời gian hoàn thành thanh trừ hiệu ứng: 29:08 s)

Trạng thái đã mở khóa quyền hạn: Du hành thời không.

Vực sâu tọa độ thiết lập: Đếm ngược còn lại 01:59:32.

Triệu Dương khẽ gật đầu phân tích, đánh giá hệ thống. Sau giải tỏa, xem ra hoàn thiện không ít. Chỉ số cơ bản phía dưới bây giờ cao hơn mấy điểm, hẳn trước kia hệ thống giới hạn nên bị che đậy.

Tố chất thân thể tăng cường khiến hắn đang nhanh chóng thích nghi với sự biến đổi. Từng tia lực lượng không ngừng gia tăng.

Tuy không biết kết thúc thời gian hệ thống sẽ đưa hắn đi nơi nào, nhưng với tâm tính cẩn thận của hắn, xem ra cần chuẩn bị trước ít chuyện.

Hiện tại, hắn tăng lên Lv 1 cùng một điểm thuộc tính tự do. Với tình hình trước mắt, trải qua suy tính kỹ, hắn quyết định cộng thêm điểm vào sức mạnh.

Ngay khi vừa cộng điểm xong, thân thể hắn lần nữa xảy ra biến hóa. Luồng khí kỳ dị khi nãy đang dần yếu bớt, đột nhiên tăng lên gấp đôi so với lần trước.

Suýt chút khiến hắn rơi vào trạng thái co giật. Mấy giây về sau, hắn mới ổn định tiếp nhận năng lượng tiến hành cải tạo thân thể.

Cơ bắp trên người càng trở nên rắn chắc. Cơ thể nhìn như nhỏ xuống không ít, nhưng lại ẩn chứa lực lượng khổng lồ bên dưới. Hai mắt hắn khép hờ, khá là hưởng thụ quá trình tăng lên sức mạnh. Mãi một lúc sau, quá trình này mới chậm dần rồi kết thúc.

Hắn không phải kẻ thụ động tiếp nhận sự việc. Ít nhất hiện tại, tố chất thân thể tăng một mảng lớn. Chuẩn bị vật dụng cùng một ít đồ vật mấy năm sưu tập đến hiện tại, đang cất giữ trong hộp gỗ dưới đuôi giường, hắn vẫn có lòng tin bảo mệnh.

Mở đệm giường phía trên ra, hắn khẽ lau qua lớp bụi bám trên mặt gỗ rồi đặt lên bàn, từ từ mở chốt khóa.

"Cạch."

Một tiếng vang nhẹ. Xuất hiện trước mắt là mấy kiện đồ vật cùng một ít đồ đạc vụn vặt lẳng lặng nằm đó.

Hai con dao quân dụng tác chiến, một ngắn một dài, cùng một khẩu súng lục. Hắn trực tiếp không để ý cái khác mà cầm súng lên, tiến hành kiểm tra một lượt. Bên trên, khóa bảo hiểm đang trong trạng thái an toàn.

Đây là một khẩu Glock 18, bề ngoài đen nhám, cầm lên khá vừa tay. Triệu Dương tháo băng đạn ra, bên trong hiện tại thiếu đi một nửa, ước chừng còn lại bảy phát bắn.

Trước kia, thường cách một đoạn thời gian, hắn sẽ mang ra bảo dưỡng, phòng trường hợp để lâu đạn kẹt hoặc bị ẩm không thể khai hỏa. Bất quá, nếu xảy ra vấn đề cũng chẳng có gì đáng nói.

Dù sao hắn còn chưa qua bất kỳ lớp huấn luyện nào. Dùng được hay không còn xem ở vận khí. Chút kiến thức ít ỏi về súng ống học qua các trang web cấm chỉ giúp hắn sử dụng quen tay một chút.

Đếm ngược: 00:29:32.

Còn thừa thời gian gần nửa tiếng. Triệu Dương khoác thêm áo ngoài, liếc nhìn xung quanh. Hàng xóm đã yên tĩnh đi ngủ từ lâu.

Mang theo túi tiền, cưỡi lên chiếc xe đạp cũ, hắn có tính chủ đích chạy đi.

Thời tiết gần sang thu, hiện tại chạy ban đêm cảm giác có chút lạnh. Trên đường đèn vẫn sáng, người trên đường vắng lặng, bất quá vẫn còn không ít người đang đi dạo.

Đa phần là tụ hội của đám thanh niên. Thi thoảng còn thấy bóng dáng cặp đôi ra khỏi quán ăn khuya hay nhà nghỉ, đang trên đường trở về.

Trên con xe đạp, Triệu Dương thần sắc bình tĩnh, chậm rãi quan sát cảnh vật xung quanh. Áo khoác phía sau bị gió thổi phồng căng lên.

Trong đầu chiếu lại một lượt cuộc hành trình mấy năm nay trải qua, khóe miệng cong lên nụ cười tự giễu, suy nghĩ thoáng mơ hồ.

Triệu Dương cũng không biết hệ thống này là thứ gì, mục đích tại sao lại chọn hắn. Hắn không biết.

Nhưng hiện tại, sức mạnh hắn có được hoàn toàn là lấy từ hệ thống, cũng như cái danh hiệu biến thái kia đã cứu mạng hắn.

Không suy nghĩ thêm nữa. Mặc kệ thế nào, trước mắt hiện tại, hệ thống đã là chỗ dựa lớn nhất của hắn. Đường đi đến bây giờ đã không thể quay đầu lại được nữa.

Bất tri bất giác, hắn đã đến một đoạn cầu vượt qua sông. Từng cơn gió lạnh lẽo thổi qua khiến đầu óc hắn thanh tỉnh không ít.

Liếc nhìn phía xa xa, dưới ánh trăng đêm, mơ hồ có một con thuyền nhỏ lặng lẽ trôi theo dòng nước đi xa...

...

Đếm ngược: 00:00:59.

Triệu Dương đã trở về căn phòng cũ. Xung quanh đồ đạc thu thập một lượt về sau, hắn đeo balo trên lưng, lẳng lặng chờ đợi thời gian đến.

Tay trái nắm chặt dao quân dụng, tay phải cầm súng ngắn. Hô hấp đều đều, nhưng hắn vẫn nghe được tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực.

Những giây phút cuối cùng trước gió bão mang theo áp lực gia tăng theo những con số dần đếm ngược.

9...

8...

7...

6...

5...

4...

3...

2...

1...

Bản năng đã lâu đè nén lần nữa thức tỉnh.

Âm thanh băng lãnh như kim loại ma sát vang lên trong đầu Triệu Dương.

TỌA ĐỘ THIẾT LẬP HOÀN TẤT.

VỰC SÂU BẮT ĐẦU CHÌM XUỐNG.

Không gian xung quanh đóng băng lại. Triệu Dương nhíu chặt lông mày, nhìn cảnh tượng hiện thực dần sụp đổ tựa như mặt gương, vỡ vụn thành hàng trăm hàng nghìn mảng ánh sáng.

Trong tích tắc, dưới chân hắn xuất hiện một vòng xoáy nhỏ, nhanh chóng lan rộng, nuốt mất hắn vào trong, biến mất không một vết tích. Căn phòng lại một lần nữa tự động gây dựng trở lại như lúc ban đầu...

Xung quanh là một vùng tăm tối trống rỗng, tịch mịch. Dường như nơi này là vùng đất tạo hóa bỏ rơi, không để ý đến.

Nơi này dường như không có âm thanh, không ánh sáng, chỉ còn lại khoảng không hư vô mờ mịt. Hắn thử đưa tay xem nhưng không thấy năm ngón, kém chút còn tưởng bản thân bị mù lòa.

Giây lát về sau, Triệu Dương trơ mắt bất lực cảm nhận bản thân lúc này như tượng gỗ, không thể động đậy, trôi dạt khắp nơi ở chốn quỷ quái không biết tên này.

Dường như thời gian trôi qua không năm tháng. Mất bao lâu? Một phút, mười phút, một giờ? Ý thức hắn mơ hồ, dần trở nên chết lặng, cảm giác như phát điên nhưng lại bất lực phản kháng.

Chẳng biết bao lâu trôi qua, ý thức lần nữa trở về. Triệu Dương vậy mà lần nữa cảm thấy bây giờ có thể điều khiển được thân thể, thì bản thân đã đến một nơi xa lạ.

Hắn hiện tại đang ngẩn ngơ ngồi trên đống phế tích, nhìn khu vực dưới người. Chỗ này xem ra khá bằng phẳng.

Bên ngoài trời đã khuya. Lúc này, màn đêm tối đen như mực, không một ngôi sao cùng trăng. Lờ mờ mấy điểm sáng xa xa khiến hắn tạm thời có thể quan sát được xung quanh chỗ này.

Kiến trúc tường gạch rách nát, tràn ngập mảnh vỡ cùng tro bụi. Xung quanh, không khí tràn ngập một cỗ hương vị ẩm ướt, mốc meo. Bề mặt trên vách tường còn sót lại mọc đầy rêu xanh.

Đầu óc hắn vẫn chưa ổn định lại sau khi vực sâu chìm xuống. Hiện tại vẫn khá khó chịu. Nếu không phải tinh thần hắn rắn chắc, nói không chừng chưa đến nơi này đã điên mất rồi.

Nếu không phải trong lúc xuyên qua, hệ thống mở ra không gian trữ vật để hắn thu cất hết đồ vật, lúc đầu hắn còn tưởng cái hệ thống này muốn hành hạ, chơi chết hắn.

Không gian bằng với một cái nhà kho nhỏ, nhưng hiện tại với hắn coi như vẫn là thoải mái sử dụng. Vừa vặn bỏ hết đồ đạc mang theo mà vẫn dư rất nhiều chỗ trống.

Hệ thống đột nhiên bắn ra một loạt nhắc nhở, khiến hắn không khỏi sững sờ.

Đinh!

Trạng thái thân thể gặp vị diện áp chế suy yếu.

Ngay lúc này, đột ngột xuất hiện một dòng thông báo đỏ rực báo động nguy cơ.

Nhắc nhở hữu hảo tân thủ: Tại thế giới hoàn toàn xa lạ, thỉnh chủ nhân đánh lên mười hai phần cảnh giác, đồng thời không được lộ ra tất cả những gì liên quan đến hệ thống cùng quá trình xuyên qua. Nếu vi phạm, trực tiếp bị hệ thống xóa bỏ.

Thân ái hệ thống bảo bối.

Đinh!

Xâm nhập vị diện hoàn tất. Xác định hoàn tất lưu trữ tọa độ.

Mở ra nhiệm vụ chính tuyến: Thu thập dữ liệu thời đại hiện tại. Tiến độ tiến hành: 8%.

Nhiệm vụ chính tuyến: Sống sót trong thời gian 167:01:52.

1

Được yêu thích bởi: £ã❍ £ụℭ ρɦ¡êʊ £ưʊ ƙí

Ủng hộ £ã❍ £ụℭ ρɦ¡êʊ £ưʊ ƙí Gửi một lời động viên nhỏ để tác giả có thêm cảm hứng ra chương mới.