Chương 3: Hội Thao Mùa Hè
Tôi chưa bao giờ thật sự ấn tượng với những hoạt động đông người ồn ào. Tiếng cười lớn hòa vào nhau, những cử chỉ khoa trương, và cả sự hào hứng thái quá như thể mỗi trò chơi đều có thể thay đổi cả thế giới. Nhưng chỉ cần một lời rủ rê vu vơ: "Đi chơi đi, đừng nhốt mình trong phòng hoài," tôi lại gật đầu. Miệng thì bảo chỉ đi cho vui, nhưng trong lòng, một ý nghĩ lặng lẽ cứ lập lòe: Biết đâu cô đang ở đó, trong đám đông này, và khoảng cách giữa chúng tôi sẽ thu ngắn lại dù chỉ một chút.
Sáng hôm ấy, trời âm u, không khí ẩm ướt và nặng mùi đất sau cơn mưa đêm. Sân trường dường như đã thức dậy cùng những lời hô tên trò chơi từ ban tổ chức. Chúng tôi được xếp nhóm ngẫu nhiên. Khi nghe tên mình vang lên, đi kèm với những gương mặt xa lạ, tôi bất giác nhìn quanh tìm cô. Cô ở nhóm khác. Ánh mắt tôi bám theo cô một cách vô thức. Trong khi tay đang viết tên nhóm lên tờ giấy, đầu óc tôi lại ồn ào với một câu trả lời thất vọng: "Không chung nhóm."
Trò chơi đầu tiên là xây tháp bằng que kem. Các bạn trong nhóm thi nhau đề xuất ý tưởng, tranh cãi về hướng lắp ghép, tay ai cũng thoăn thoắt, hào hứng như thể mọi chi tiết đều được quyết định bằng tiếng cười. Còn tôi, tôi đứng im. Tôi tính toán. Điểm trọng tâm, khối lượng, chiều cao, độ ổn định. Để chiến thắng, không cần cao nhất, chỉ cần tháp đứng vững đến cuối cùng.
Tôi đề xuất một kiểu kết cấu chữ A ngược. Ban đầu, vài người nhìn tôi bằng ánh mắt nghi ngờ, nhưng khi thử lắp và thấy tháp đứng vững, họ chuyển sang gật gù. Chúng tôi thắng trò chơi đó. Điều duy nhất tôi muốn là quay lại, tìm cô giữa đám đông náo nhiệt.
Cô đang cười với ai đó, tay lấm lem, áo dính bụi đất, khuôn mặt ửng hồng vì nắng. Nụ cười nhỏ, không lấp lánh như trên phim ảnh, vậy mà vẫn làm tim tôi nhói lại. Tôi nhận ra mình đang ghen tỵ — với cái cách cô thoải mái với đồng đội, với ánh mắt cô trao cho người khác, với cả giọng nói cô cất lên đầy tự nhiên và tự do mà tôi chưa từng được nghe gần. Khi một bạn nam trong nhóm cô đưa tay đập tay ăn mừng, tôi cảm thấy trong lòng có một vết xước mỏng. Không sâu, nhưng cứa nhẹ và đủ dai dẳng.
Đã đôi lần, tôi bắt gặp ánh mắt cô lướt qua mình. Có thể chỉ là vô tình, hoặc là phản xạ khi nhìn quanh. Nhưng mỗi lần như thế, tôi lại vội vàng quay mặt đi, như thể mình vừa làm điều gì đó sai trái. Tôi không biết vì sao lại thấy có lỗi, chỉ biết mình không đủ can đảm để giữ ánh nhìn đó thêm giây nào nữa.
Trò chơi sau là giải mã chuỗi ký tự. Các nhóm khác còn đang loay hoay, tôi đã thấy quy luật thay thế chữ từ dãy ASCII kết hợp mã Caesar. Tôi đọc to đáp án: "Engage learning". Cả nhóm reo hò. Tôi quay lại, tìm trong đám đông một vẻ mặt quen thuộc.
Trong lòng tôi khi ấy, chẳng có lời khẳng định nào rõ ràng, chỉ có một thứ cảm xúc lặng lẽ, và nhận thức rằng: dù tôi có thông minh bao nhiêu, tính toán giỏi giang thế nào, trước cô, tôi vẫn chỉ là một khán giả im lặng trong rạp chiếu lớn, dõi theo một vai chính được viết dành cho người khác.
Sau những trò chơi buổi sáng, chúng tôi được nghỉ trưa. Sân trường bớt đi cái ồn ào hỗn độn, thay vào đó là sự yên lặng chậm rãi của những bóng râm loang dưới gốc cây. Tôi lững thững bước ra khỏi khu vực tổ chức, tay cầm chai nước lọc nhạt nhẽo, đầu óc vẫn còn lởn vởn hình ảnh cô ngồi giữa nhóm bạn, cười nói hồn nhiên.
Tôi không tìm cô, nhưng chân tôi lại cứ hướng về phía thư viện – nơi hiếm hoi trong trường đủ yên tĩnh để tôi cảm thấy không lạc lõng. Và có lẽ tôi đã quen với việc để bản thân trôi theo những quỹ đạo vô thức. Chỉ đến khi dừng lại trước khung cửa kính lớn, tôi mới thấy: cô đang ở đó.
Ngồi một mình. Không có nhóm bạn ồn ào, không ai đưa tay đập tay, không còn nụ cười rạng rỡ. Chỉ có cô, một thân, lặng lẽ đặt cằm lên hai tay, mắt nhìn xa xăm ra khoảng sân vắng. Ánh nắng rọi nghiêng qua ô cửa kính, đổ bóng cô lên mặt bàn gỗ. Mái tóc dài khẽ lay nhẹ theo gió, và khuôn mặt cô – dù bình thản – lại thấp thoáng mỏi mệt.
Tôi đứng yên, nửa muốn tiến đến, nửa muốn quay đi. Trong đầu lướt qua hàng trăm viễn cảnh: Nếu tôi mở lời? Nếu tôi ngồi xuống cùng cô? Nếu tôi giả vờ như tình cờ gặp?
Nhưng rồi, tôi lại không làm gì cả. Tôi đứng phía sau tấm kính, như thể thế giới của cô là một căn phòng đóng kín, còn tôi – chỉ là người đứng xem từ bên ngoài.
Có lẽ đây là lần đầu tiên tôi thấy cô... thật. Không phải cô gái dịu dàng với ánh sáng kỳ diệu giữa giảng đường. Không phải hình mẫu tôi vẽ ra bằng những lần nhìn lén. Mà là một người bình thường, cũng biết mỏi, biết lặng, biết cô đơn. Cảm giác ấy làm tim tôi dịu lại.
Tôi không nhớ mình đã đứng đó bao lâu. Chỉ biết rằng, khi cô rời đi, tôi không gọi, cũng không bước theo. Tôi để cô đi, như cách người ta thả một khoảnh khắc trôi qua – không cố níu, không cố định nghĩa. Chỉ giữ lại cảm giác rằng: có thể tôi chưa từng thật sự bước vào thế giới của cô, nhưng lần này, ít nhất, tôi đã được đứng gần hơn.
Và như vậy, cũng đủ làm tôi thấy lòng mình đầy lên, dù chỉ một chút.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.